Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, May 21, 2017

Hồi ký Văn Quang: Ngày tháng chưa quên


Hồi ký Văn Quang: Ngày tháng chưa quên


 
Những lần đi trình diễn
Đại đội 3 Văn nghệ của tôi sau khi tạm thời ổn định doanh trại cùng với việc tập luyện chương trình ca nhạc kịch, bắt đầu cuộc “chinh phục” khán giả. Ban Quân Nhạc của Quân Khu được tăng cường đi theo giúp chúng tôi. Đoàn xe khá rầm rộ gồm 2 chiếc xe GMC, một đã được Khu Tạo Tác do Đại Úy Lê Kim Ngô, coi tôi như em, đóng giúp thành sân khấu khi mở ra diễn ở nơi công cộng. 

Một GMC chở nhạc cụ và nhân viên ban nhạc, một xe dogge 4×4, một xe dogge 6 chở quân nhân, tôi đi xe jeep. Hồi đó là thời chiến tranh đang mở rộng nên đơn vị tôi phải tự trang bị súng ống đạn dược tự phòng vệ trong suốt cuộc hành trình dài. Quân nhân của đại đội hầu hết là văn nghệ sĩ nên chưa anh nào biết chiến đấu và biết chiến trường là cái gì. Anh đại đội trưởng trẻ cũng chưa đánh trận nào. May mà chúng tôi chưa đụng trận, chưa bị phục kích chứ không biết nếu chuyện đó xảy ra sẽ như thế nào. 

Con đường từ Pleiku đi đến địa phương nào cũng toàn rừng bao bọc kín mít. Có những con đường chỉ vừa đủ cho một chiếc xe đi, cành lá rừng va đập vào thành xe chan chát. Nhất là con đường từ Pleiku xuống Bình Định dài hàng trăm cây số, qua những đèo dốc khá nguy hiểm, vậy mà chúng tôi vẫn phải đi. Đưa ra cái khẩu hiệu “quyết tâm mang niềm vui đến cho đồng đội và đồng bào khắp quân khu”.
Mỗi tỉnh chúng tôi có hai đêm diễn. Một ở trong rạp, do địa phương mượn giùm danh cho các sếp trong các cơ quan quân dân chính và những vị “có máu mặt” ở địa phương. Giấy mời chúng tôi in sẵn ở Phòng Tâm lý chiến quân khu. Nhưng đến nơi tôi thường giao cho Tiểu Khu đưa giấy mời. Chương trình dài 3 tiếng từ 20g đến 23g và chúng tôi luôn quyết định mở màn rất đúng giờ.
Sau hôm đó là một buổi diễn ngoài trời, giữa một sân vận động, mở cửa tự do cho công chúng. Hai chương trình cũng có nhiều nét khác nhau bởi nhiều vấn đề về kỹ thuật mà ở ngoài trời không thực hiện được. Chương trình cho công chúng dễ hiểu “bình dân” hơn, cần nhiều tiếng cười. Bởi ảnh hưởng của đêm diễn trước khá hay nên bà con đón đợi rất nồng nhiệt.

Khi diễn ở Quảng Ngãi, tất nhiên tôi lại gặp người em xứ Huế của tôi. Nàng mời tôi xuống nhà chào “mạ”. Tôi nhận lời, sáng hôm sau phóng xe xuống thăm. Hai mẹ con nàng ở với người anh họ trong căn nhà khang trang bên cạnh quốc lộ. Nàng mặc bộ áo cánh tiếp tôi trong chiếc bàn gỗ sơ sài giữa nhà. Bà “mệ” già tóc bạc nhưng còn in lại vẻ đài các thanh tú rất đẹp. Bà nghiêm trang nhìn tôi cứ như nhìn thằng con rể mới. Tôi thu mình trong cái vẻ thư sinh “ngây thơ vô tội”. Mệ có vẻ rất hài lòng. Thế là tôi “có điểm” với cả gia đình nàng.

Một lát sau có một cặp nam nữ trẻ tuổi đèo nhau bằng xe đạp tới. Có lẽ đó là cặp vợ chồng hay bồ bịch bạn cùng sở của nàng. Nói chuyện vài câu nàng vẫy tôi lại gần cửa phòng nói cho nàng thêm một cặp giấy mời nữa đi xem tối nay. Tôi đã đưa hết giấy mời cho tiểu khu phụ trách nên chẳng giữ cái nào sau khi đã đưa cho nàng 4 cái rồi. Thêm cái nữa quả là phiền, tôi không hứa sẽ kiếm được. Nàng làm bộ nũng nịu, giận dỗi cho mấy người bạn nhìn thấy. Có lẽ nàng muốn khoe tình yêu với bạn bè. 

Tôi chẳng biết làm gì hơn là cười trừ. Tuy nhiên sau đó tôi cũng vào tiểu khu xin lại một cái giấy mời. Ông Trung Úy Trưởng Ban Tâm lý chiến tiểu khu đành phải tìm cho tôi. Ông cũng biết nhà nàng và có lẽ cũng đã từng “chiêm ngưỡng” dung nhan khá hấp dẫn của cô gái hàng ngày vẫn đi bộ trên đường đến sở làm. Ông mang vé đến nhà nàng giùm tôi, dường như ông cũng thích được làm việc ấy. Giao xe jeep cho ông lái, tôi đứng đánh bi- a cùng vài anh em trong đại đội. Trong khi toán công tác làm sân khấu vẫn miệt mài trong rạp hát mới mượn được cách đó không xa. Rạp hát nằm giữa chợ.

Rồi đúng 19g tối, đêm ca kịch cũng được mở màn. Tôi làm thủ tục đứng ra chào khán giả và giới thiệu sơ lược về sự ra đời của Đại Đội này. Khi màn trình diễn mở đầu bằng bài đồng ca Đại Đội 3 Văn Nghệ hành khúc do nhạc sĩ Anh Bằng sáng tác với toàn bộ nghệ sĩ của đại đội gồm vài chục nam nữ ca sĩ mặc đồng phục thắt nơ đỏ cho oai
Cô ca sĩ Nguyệt Ánh hé tấm màn hậu trường nhìn ra ngắm người đẹp của tôi cười khúc khích. Người đẹp của tôi vô tình cứ đăm đăm nhìn. Nguyệt Ánh nói: Cô ấy đang tìm anh đấy. Có vẻ như đó là sự thật. Tôi hiểu tình yêu của nàng dành cho tôi sâu đậm lắm rồi. Nhưng tôi chưa hề nghĩ đến một ngày nào đó chúng tôi sẽ kết hôn. Tại cái tính lăng nhăng vặt của tôi hay tại tôi thấy mình còn trẻ quá, tôi không biết. Lấy vợ cứ như chuyện tức cười. Bản tính của tôi hồi còn trẻ là như thế.

Với vài người bạn thân nay đã mất
Trở lại với cuộc đời cầm bút của tôi qua nhiều giai đoạn khi lên voi lúc “xuống chó”, thật sự là “xuống chó” chứ không còn là thành ngữ suông.
Trong khi làm Đại đội Trưởng ĐĐ VN ở Pleiku, tôi vẫn tiếp tục viết bài hàng tuần cho báo Truyện Phim ở Sài Gòn gửi bằng thư tay. Sau đó giữ liên lạc với các báo khác. Nhờ vậy khi về làm ở Cục Tâm Lý Chiến tôi viết nhiều báo hơn. Báo hàng ngày và báo hàng tuần, viết như… máy. Có khi tòa soạn phải cho người vào Phòng Báo Chí đợi tôi viết bài xong lấy về cho kịp sắp chữ. Báo nào cũng trả nhuận bút sòng phẳng đi chơi rả rích với mấy ông bạn hơn tuổi tôi như Thanh Nam, Mai Thảo, Hoài Bắc… Các ông ấy ngồi uống rượu tì tì, tôi không uống rượu bao giờ vì bệnh đau bao tử. Có lần Thanh Nam nói: “Ê mày ăn món lòng gà thì gọi riêng một đĩa, ăn “giỗ mồi” chúng tao hết đồ nhắm”.

Kỷ niệm với “Chú Tư Cầu” Lê Xuyên
Có một chuyện tôi còn nhớ mãi là chuyện hàng ngày tôi thường phải đưa bài ra tòa soạn. Một lần tôi gặp Lê Xuyên làm Tổng Thư Ký cho nhật báo Thời Thế do ông Hồ Anh làm chủ nhiệm. Tôi đã viết trong một bài khá dài, xin trích một đoạn ngắn:
“… Một buổi sáng sớm vào khoảng năm 1971-72, sau một đêm đánh chắn với vợ chồng ông chủ báo Kịch Ảnh đường Cống Quỳnh, tôi lái xe về nhà. Qua đường Lê Lai, tôi thấy Lê Xuyên cúi đầu đi trên hè phố. Tôi đậu xe sát lại, Lê Xuyên vẫn chưa thèm nhận ra là xe của ai. Tôi bóp còi, lúc đó anh mới ngước lên nhìn và toét miệng cười. Ít khi ông Lê Xuyên cười lắm. Tôi đẩy cửa xe, thò đầu ra hỏi:
– Ăn gì chưa?
– Chưa gì hết trọi, có tiền đâu mà ăn.
– Lên đây, tôi đưa ông đi ăn sáng.
Leo lên xe, anh hỏi thẳng:
– Đêm qua được hay thua?
– Được.
– Nhà không còn một xu, tui để tiền trong túi cũng hết luôn.
Tôi cười và hiểu cái sự “hết tiền trong túi” của anh dù mới lãnh lương. Móc trong cốp xe, tôi chia cho anh một nửa số tiền được bạc đêm hôm qua và dặn dò rất kỹ:
– Mang về tòa soạn cất vào ngăn kéo để tiêu dần đấy.
– Ừ, tốt. Ông ăn sáng chưa, cho tôi đi với. Lâu rồi không được ăn đồ Tây.
Tôi cười:
– Ra Givral hay Brodard, ông thích chỗ nào.
– Đâu cũng được.
Chúng tôi ra Givral, sáng sớm tinh mơ chỉ có hai bàn khách. Tôi gọi mì jambon là món “đặc sản” ở đây còn Lê Xuyên gọi omelette jambon ngồi nhai bỏm bẻm lấy làm thú vị lắm. Ăn xong tôi bảo ông có tiền rồi, lấy xe taxi về toà soạn, tôi phải về nhà thay quần áo rồi còn phải vào sở chào cờ vì hôm nay là thứ hai. Lê Xuyên cười hì hì:
– Cả đời tao chưa biết chào cờ là cái gì. Tao chỉ chào ông chủ báo khi lần đầu tiên đến làm. Ngô Quân cũng thế và Hồ Anh cũng thế.
Thỉnh thoảng tôi đưa bài đến báo Thời Thế, đôi khi vào buổi trưa, tôi lại rủ Lê Xuyên đi ăn trưa, hôm có tiền thì chui vào Chợ Lớn ăn cơm Tàu Bát Đạt. Có lần tôi rủ:
– Chúng tớ có cái phòng thuê ở trên lầu ba để thỉnh thoảng chơi phé, lấy tiền xâu gửi lại tay quản lý nên bất cứ lúc nào cần phòng là có ngay. Ông có muốn nằm lại đây một buổi không?
Bản tính anh hiền lành nên hỏi lại:
– Nằm làm gì, tôi phải về làm việc chứ.
– Ông ngây thơ thật hay ngây thơ cụ, ông cứ lên với tôi là biết ngay “nằm làm gì”. Ông muốn Tàu cũng có mà ta cũng có.
Dĩ nhiên đến nước này thì ông bạn tôi phải hiểu, nhưng ông lắc đầu quầy quậy như thằng con nít bị mẹ bắt lấy vợ sớm. Tôi đưa ông trở lại tòa soạn và xác nhận với anh em rằng “Lê Xuyên nó đứng đắn thật các ông ạ”. Một ông bạn tôi cãi: “Nó nhát chứ đứng đắn cái gì”. Thôi thì nhát cũng được, đứng đắn cũng được nhưng nó không giống tụi mình. Và một điều ai cũng nhận thấy là chưa bao giờ thấy mặt Lê Xuyên ở bất cứ cái phòng trà tiệm nhảy nào, ngay cả chỗ đông người anh cũng tránh.
Một bí mật bây giờ mới tiết lộ:
Cũng vào khoảng thời gian đó, tờ báo Thời Thế có một loạt bài điều tra phóng sự về một vụ tham nhũng của một ông “tướng vùng”. Ông tướng nhờ một đại tá và một trung tá liên hệ với tôi để nhờ tôi can thiệp. Tôi chẳng biết trắng đen ra sao, nhưng đã có lời nhờ và giải thích thì tôi làm. Tôi gọi cho Lê Xuyên giải thích những gì tôi được nghe và đề nghị “thông cảm” với phóng viên cho ngưng loạt bài đó kẻo làm mất uy tín của một người chỉ huy vùng chiến thuật. Lê Xuyên nói ngay:
– Ông nói thì tôi nghe, nhưng để tôi thu xếp với anh em cho có đầu có đuôi.
Sau đó tôi điện thoại cho ông chủ báo Hồ Anh, lúc đó tôi mới biết rằng đã có một hai ông nghị sĩ dân biểu can thiệp, nhưng Lê Xuyên vẫn cứ tiếp tục cho đăng loạt bài này. Ông Hồ Anh bảo tôi cứ nói chuyện với Lê Xuyên, nếu anh ấy chịu thì không có gì trở ngại. Chỉ có thế thôi. Rất bất ngờ, hôm sau tôi đọc được hàng chữ trên trang nhất: “Vì có người bạn chúng tôi can thiệp nên chúng tôi thấy cần phải chấm dứt loạt phóng sự này”. Quả thật đó là điều khiến tôi hết sức cảm động và ngay lúc đó tôi trở nên áy náy vì biết đâu đó là một sự thật mà công sức của anh phóng viên trẻ đã bỏ ra bị tôi “kỳ đà cản mũi”. Tôi gọi lại cho Lê Xuyên, anh chỉ cười:
– Thông cảm với phóng viên rồi nó bảo ngưng cũng được, viết thế đủ rồi.
Tôi rủ anh đi ăn trưa, anh nói:
– Tôi vừa ngưng phóng sự mà đi ăn với ông thì khác gì đi ăn hối lộ. Thôi hôm nào ông được bạc mình lại đi ăn đồ Tây. Hôm nay tôi bận quá ông ạ…”

Bỏ đi Tám!
Hơn mười năm sau, khi tôi ở trại cải tạo ra, Thanh Thương Hoàng dẫn tôi đến thăm Lê Xuyên. Anh ngồi bán thuốc lá lẻ ở một góc phố. Chiếc quầy thuốc bé tẹo nhưng cũng đủ che hết tấm thân gầy gò của anh. Chúng tôi nhìn nhau và cùng cảm thông rất sâu sắc cái thân phận mình lúc này. Anh chớp mau mắt nói như để an ủi hơn mười hai năm tù của tôi:
– Trông ông vẫn cứ phong độ như ngày nào.
Tôi thẳng thừng thương bạn:
– Còn ông, trông chán bỏ mẹ… Chỉ muốn khóc!
Hai bàn tay bạn tôi run lên, lật bật đút chiếc chìa khóa vào ngăn tủ kính để mấy gói ba số năm bán lẻ (hồi đó ba số năm quý lắm):
– Hút thuốc lá không?
– Không, tớ hút thuốc lào quen rồi, về đây hút thứ nặng hơn mới đủ đô.


Thanh Thương Hoàng rủ sang bên con hẻm phía trước ăn sáng. Đó là con hẻm lối đi vào một ngôi chùa hay ngôi đình gì đó. Không có hủ tíu, Lê Xuyên phải chạy đi gọi ở một nơi nào quen bán chịu cho anh ở gần đó. Lê Xuyên trở lại với con người thật của anh. Vẫn hiền lành, cười tủm và chân quê. Phải nhìn thấy cái cười tủm của anh mới biết tại sao anh viết về những cuộc tình của những đôi trai gái đồng ruộng miền Nam hay đến như thế, láu cá đến như thế. Tôi nhủ thầm: Thằng cha này tâm ngẩm tầm ngầm mà ghê lắm đấy. Nó không nói mà chỉ viết nên nó viết được nhiều hơn mình. Chỉ có nó mới viết được những “dòng chảy ngầm” của trai gái thôn quê miền Nam thật đến thế, hấp dẫn đến thế. Lê Xuyên khác với một số những cây bút hoàn toàn Nam Bộ như ông Bình Nguyên Lộc và Sơn Nam ở chính cái “thật” của anh, không màu mè, không lý luận, không làm một cái gì như nghiên cứu sưu tầm về phong tục tập quán dưới hình thức này hoặc dáng vẻ khác. Từng động tác, từng thái độ, từng lối ứng xử trong nhân vật của anh cứ như con người thật lồ lộ đang ở trước mặt chúng ta vậy.


Trước mặt tôi, ông già Lê Xuyên vẫn còn cái hóm hỉnh riêng, nhưng bây giờ thì như anh nói: “đếch viết nữa”. Tôi hỏi không viết được hay không thích? Câu trả lời của anh gọn lỏn: “bỏ đi tám”. Tôi không thể hiểu nổi ba chữ “bỏ đi Tám” mà anh dùng. Có một nỗi chua chát nào đó trong cái tâm sự thật của anh? Đến cái chứng minh nhân dân anh cũng không muốn làm nên không có hộ khẩu, cứ như ở lậu, công dân lậu. Thái độ đó có đồng nghĩa với sự “bỏ đi Tám” của anh không? Chỉ có anh mới hiểu và bây giờ anh mang theo.
Ba năm sau cùng, anh không còn sức để bán thuốc lá lẻ nữa. Thỉnh thoảng tôi và Nguyễn Thụy Long kéo đến thăm, cố dìu anh ra quán cà phê cuối ngõ ngồi lai rai tâm sự vặt. Tôi vẫn cho rằng chỉ có lúc đó Lê Xuyên mới được sống thật. Hai năm sau này dù có cố lôi anh đi cũng không nổi nữa rồi. Anh như cái bóng trong góc tối của gian phòng chật chội vây quanh bởi hàng trăm thứ lỉnh kỉnh nào bàn ghế, chai lọ, giường tủ. Chỉ có cô gái út săn sóc cho anh, vợ và các con lớn của anh vất vả với công việc hàng ngày rất ít thì giờ trông nom cho bố. Cái chết đến từ từ theo từng ngày giờ buồn tênh, dường như anh chán cả cái sống cái chết, không thèm chú ý đến nó nữa…”

Tính cách của Lê Xuyên là như thế, khác hẳn bạn bè. Trong lòng tôi luôn nhớ tới anh ngay cả khi viết đến đoạn này, hình ảnh “ông già chân quê” bán thuốc lá lẻ như còn ở trước mặt. Anh ra đi lúc 9 giờ 20 đêm 2-3-2004.
Một số lớn bạn viết cùng tôi đã ra đi, tôi đã viết từng bài cho mấy tờ báo và sau đang sưu tầm lại cho nhà xuất bản Tiếng Quê Hương ở Virginia ấn hành.
(Còn tiếp)

__._,_.___

Posted by: "Patrick Willay

Khai Dân Trí - Lisa Phạm Số 148

Friday, May 19, 2017

Bàn về hoạt động tình báo của Trung Cộng tại Việt Nam


Lý do Trung Cộng còn để Việt Cộng tồn tại trong một thời gian nữa là vì khả năng của Việt Cộng làm tiêu tan sức mạnh đối kháng của dân tộc Việt giúp giùm cho Trung Cộng. Ngày nào khả năng này của Việt Cộng không còn cần thiết nữa thì Trung Cộng sẽ ra tay bóp nát Việt Cộng trong nháy mắt.

 
Sent: Thursday, May 18, 2017 9:07 AM
Subject: [PhungSuXaHoi] HẬU THÁNG TƯ ĐEN: Bàn về hoạt động tình báo của Trung Cộng tại Việt Nam , Nguyễn Trọng Dân
 

Bàn về hoạt động tình báo của Trung Cộng tại Việt Nam


Nguyễn Trọng Dân (Danlambao) - Mọi chế độ tràn ngập tham nhũng chính là dấu hiệu của cả một quốc gia đang dần dần trở thành nạn nhân của sách lược "khống chế tình báo" của một quốc gia khác. Mọi xã hội có chế độ độc tài thì xã hội đó bị suy yếu và mất sức đề kháng. Việt Nam đã không còn sức để kháng Trung Cộng được nữa và sẽ trở thành nạn nhân của sách lược "khống chế tình báo" của Trung Cộng. Niềm hy vọng duy nhất cho sức để kháng Trung Cộng của Việt Nam bây giờ chính là tinh thần dân tộc dân quyền của công dân Việt Nam Cộng Hòa ở trong nước lan ra tới hải ngoại. Ngày nào còn chê bai, dị biệt, xa lánh tình thần Việt Nam Cộng Hòa là ngày đó, Việt Nam vẫn còn là nạn nhân của Trung Cộng trên mọi lãnh vực từ kinh tế chính trị đến an sinh xã hội, là nạn nhân của sách lược "khống chế tình báo" do Bắc Kinh tiến hành.
*
A. Lời mở:
Giới phân tích về tinh hình Việt Nam hết sức ngạc nhiên khi vào ngày 30 tháng Chín năm 2015, ông Hà Huy Hoàng, một phóng viên làm việc cho tờ báo Thế Giới do bộ Ngoại Giao của Việt Cộng làm chủ quản, đã bị kết án sáu năm tù về tội làm gián điệp cho Trung Cộng (1)


Việt Cộng đã lật đật gỡ xuống hết các bài báo trên mạng về vụ việc ông Hà Huy Hoàng nhưng theo tường trình của các hãng thông tấn gần xa bên ngoài Việt Nam có thể dò tìm trên mạng nhờ vượt tường lửa hay liên kết link ((2) & (3)), chúng ta biết ông Hoàng được cho là có dan díu với một nữ phóng viên làm việc cho ban tuyên giáo của Trung Cộng có tên là Nhạc Xuân. Ông Hoàng quen biết được Nhạc Xuân cũng nhờ sự giới thiệu thông qua một phóng viên Trung Cộng khác làm việc tại Việt Nam có tên là Tôn Vân Quế. 

Ông Hoàng cũng bị cáo buộc đã sáu lần sang Nam Ninh Trung Cộng từ năm 2009 đến năm 2011, gặp gỡ "cảm tình" với Nhạc Xuân để rồi từ đó, nhiều tin tức bí mật được tiết lộ. Ba điểm mấu chốt của các tin tức mà ông Hoàng tiết lộ cho Trung Cộng có thể tóm tắt như sau:
Điểm một: Kế hoạch của Việt Cộng đối với các cảng biển quan trọng của Việt Nam vào năm 2020.
Điểm hai: Tin tức ai giật dây bạo động mạnh chống người Trung Quốc tại Bình Dương.
Điểm ba: Thông tin đời tư của giới chóp bu Việt Công.

Nghiên cứu kỹ tầm quan trọng của ba điểm trên, mọi người dễ dàng thấy rõ như sau:
Về điểm một - vấn đề tiết lộ kế hoạch các cảng biển quan trọng chiến lược của Việt Nam vào năm 2020:

Rõ ràng thông tin này cho thấy Việt Cộng đang giấu kín tối đa chủ trương quốc phòng của mình đối với cảng Cam Ranh. Cam Ranh chính là ẩn số mà Trung Cộng muốn dò tìm từ lâu. Năm 2012, bộ trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ là Panetta khẳng định điểm mấu chốt của sự tiến triển quan hệ quốc phòng Việt-Mỹ là quyền sử dụng cảng Cam Ranh dành cho Hải Quân Hoa Kỳ. "Và tương lai này sẽ không xa", ông Pannetta còn khẳng định thêm ((4),(5)).

 Từ đó đến nay và sau này, tổng thống Hoa Kỳ có thể khác nhưng chung cuộc, xác suất Hoa Kỳ sẽ vào đóng quân tại Cam Ranh như ông bộ trưởng Panetta tuyên bố là rất lớn, có khác chăng là Hoa Kỳ vào Cam Ranh như thế nào, điều kiện tiền bạc trao đổi thuê mướn như thế nào. Dường như Hoa Kỳ rất kiên nhẫn, đang chờ đợi nền kinh tế định hướng Xã Hội Chủ Nghĩa của Việt Nam vỡ nợ hoàn toàn thì mới đưa ra bản hợp đồng thuê mướn Cam Ranh để thuê được rẻ hơn và khi đó, Việt Cộng cũng hết đường lựa chọn.

Về điểm hai-biểu tình đập phá bạo động chống người Trung Quốc tại Bình Dương:
Một cuộc biểu tình bạo động chống Trung Cộng, dù mức độ nguy hại có cao nhưng nếu không do người ở trong Cộng đảng giật dây tổ chức thì việc gì Việt Cộng phải lo sợ giấu nhẹm?

Xin được nhắc lại là cuộc biểu tình bạo động tại Bình Dương xảy ra vào tháng Năm năm 2014 (6). Đây là một cuộc biểu tình chống Trung Cộng độc nhất vô nhị tại Việt Nam trước giờ, với một lực lượng thanh niên trai tráng đông đảo hùng mạnh, có tổ chức, đập phá và kích động có bài bản, chuyên nghiệp, có vũ khí, không có tâm lý sợ hay lo lắng công an chính quyền can thiệp gì cả, ngang nhiên chủ động tinh hình tại nơi biểu tình, biến mất rất lẹ khi cần thiết. 

Rõ ràng lực lượng của cuộc biểu tình ở Bình Dương không phải xuất thân từ phía người dân lành rất dễ đàn áp như đã thấy qua bao nhiêu cuộc biểu tình trước giờ, kể cả cuộc tổng biểu tình ngày 5 tháng 3 mới đây. Rõ ràng lực lượng biểu tình bạo động có tổ chức tại Bình Dương là lực lượng phải từ quân đội hay lực lực lượng an ninh cải trang làm dân thường tiến hành biểu tình kích động gây đập phá.

Kẻ quyền uy nào ở trong Cộng đảng giật dây cuộc biểu tình ở Bình Dương vào năm 2014 phải là kẻ có khả năng đảo chánh Việt Cộng bất cứ lúc nào cũng được. Cho nên, tiết lộ thân phận kẻ quyền uy này dính líu đến cuộc biểu tình là điều tuyệt đối không thể nào chấp nhận được.

Về điểm thứ ba-thông tin về đời tư của giới chóp bu Việt Cộng:
Đương nhiên, giới chóp bu trong chế độ Cộng đảng lừa dối độc tài phải coi đây là tin tức rất nhạy cảm, nhất là các tin tức liên quan đến các tài khoản của thân nhân em út giới chóp bu Cộng đảng. Cho nên tiết lộ các tin tức này là điều không thể. Nếu ông Hoàng bị bắt vì tiết lộ những thông tin này thì không có gì là lạ.

Thế nhưng, một nhân vật tép riu như ông Hoàng mà có thể biết được chi tiết những tin tức tối mật liên quan đến cảng Cam Ranh, thân thế quyền hành kẻ bí mật giật dây biểu tình chống Trung Cộng tại Bình Dương cũng như chi tiết đời tư giới chóp bu để rồi tiết lộ cho Trung Cộng là một điều không thể nào! Cho nên, việc Việt Cộng xử án thẳng tay sáu năm ông Hoàng về tội gián điệp cho Trung Cộng là một hành động có tính dằn mặt về mặt chính trị bên trong nội bộ Việt Cộng, cũng như dằn mặt về mặt ngoại giao giữa "tình đồng chí Cộng Sản Việt Nam Trung Hoa" hơn là phòng chống hoạt động gián điệp của Trung Cộng tại Việt Nam.

Ông Hoàng cùng lắm cũng chỉ là một người đưa tin cho một nhân vật cao cấp nào đó trong giới chóp bu Việt Cộng đang ngã về phía Trung Cộng hay có lập trường thân Trung mà thôi. Nội gián Trung Cộng cài vào nội bộ Việt Cộng không thể nào chỉ ở cấp phóng viên chạy lăng xăng như ông Hoàng mà thực chất, nội gián của Trung Cộng phải nằm ở ngay cấp chóp bu trung ương của Việt Cộng.

Trước đây, các "đồng chí" của Lê Khả Phiêu cũng tung tin ra ngoài là Lê Khả Phiêu vướng phải ái tình với Trương Mỹ Vân do Trung Cộng cài đặt sanh ra đứa con gái, để rồi từ đó bị Trung Cộng khống chế hết đường cựa quậy mà phải dâng toàn bộ vịnh Bắc Bộ cho Trung Cộng. Chuyện ăn ngủ gái ghiếc riêng tư của Lê Khả Phiêu, người dân làm sao mà biết được vì đảng bưng bít mọi bề nên tin tức này phải là từ nội bộ của Cộng đảng xì tin tức ra ngoài.

Tuy nhiên, hai mảng tin về Hà Huy Hoàng cùng Lê Khả Phiêu, một có thật, một đồn đại, cũng cho thấy là nội bộ chóp bu của Việt Cộng chính thức thừa nhận sự khống chế của Trung Cộng về mặt tình báo lên Việt Nam cũng như Trung Cộng sẽ tìm mọi cách khống chế và để đẩy mạnh hoạt động tình báo tại Việt Nam. Lời thú nhận của tướng Công an Trương Giang Long (7) về hiện tình Cộng đảng đang bị Trung Cộng "khống chế tình báo" không hiểu vì sao được phát tán ầm ĩ trên mạng gần đây càng khẳng định thêm sự thật này.

B. Quan niệm "khống chế tình báo" của Trung Cộng:
Dựa trên sự phân tích hàng loạt các phản ứng, các chính sách ở mọi mặt của Trung Cộng, mọi người có thể dễ dàng nhìn thấy mục tiêu của Trung Cộng là tăng trưởng kinh tế, tăng trưởng ảnh hưởng chính trị, quân sự của mình lên mọi nơi cũng như bành trướng địa dư, và tìm đủ cách bảo vệ an toàn con đường chở dầu hỏa về cung phụng nền kinh tế của Trung Cộng. Từ đó, Trung Cộng cần một đối sách chiến lược tình báo để tăng cường sức ảnh hưởng của mình lên nhiều quốc gia, nhằm đảm bảo an ninh kinh tế và an ninh chính trị cho Trung Cộng. Chiến lược tình báo này tạm gọi là chiến lược "khống chế tình báo.”

Do đó, có thể hiểu định nghĩa của “khống chế tình báo" là khả năng mà ngành tình báo có thể khống chế hay lèo lái quyết định của giới cầm quyền của một quốc gia, của một tổ chức, một phe nhóm hay của một công ty, vân vân, về mặt nhân sự, về mặt kinh tế đầu tư, về mặt quốc phòng, thông tin và an ninh sao cho có lợi cho mình.

Ngành tình báo của Trung Cộng vạch rõ mục tiêu hay ngành nghề cụ thể cần phải "khống chế tình báo" cho từng quốc gia khác nhau. Do đó, hoạt động và mục tiêu tình báo của Trung Cộng ở mọi quốc gia cũng khác nhau. Đặc biệt, trong nỗ lực bành trướng ảnh hưởng chính trị và kinh tế ra toàn cầu, tình báo của Trung Cộng bỏ dần chủ trương hỗ trợ khủng bố của ba thập niên từ 1960 đến 1990 mà từ từ tập trung đi theo khái niệm "khống chế tình báo" để gia tăng quyền lợi kinh tế, quyền lợi chính trị của mình lên các nước.

Tập Cận Bình là người chủ trương đẩy mạnh khái niệm tình báo này. Nhờ lèo lái khôn khéo ngành tình báo tay chân của mình theo khái niệm này, họ Tập đã có thể loại bỏ được vây cánh Trùng Khánh đông như kiến của Bạc Hy Lai mà đảng Cộng Sản không bị đổ vỡ, lại có thể buộc trùm an ninh tình báo Trung Cộng là Chu Vĩnh Khang buông tay đầu hàng không phản kháng. Đó là chưa kể khiến phe Thượng Hải của họ Giang phải tan hàng dù biết vây cánh mình đủ sức giết họ Tập bất cứ lúc nào mình muốn. Họ Tập cũng dùng phương thức "khống chế tình báo" để buộc những kẻ bị mình thanh trừng không thể động binh phản pháo mà phải tự tử hoặc chịu đòn tù tội trong im lặng dù binh lực nắm cả vạn người trong tay, lúc nào cũng sẵn sàng.

Mức độ và khả năng "khống chế tình báo" của Trung Cộng dưới thời họ Tập phát triển ngày một tinh vi, giúp cho họ Tập nắm toàn quyền tuyệt đối trong nội bộ, bành trướng mạnh hoạt động tài chánh và đầu tư của Trung Cộng ra ngoài hải ngoại, lèo lái âm thầm để những lập trường chính trị bài xích hàng hóa Trung Cộng ở từng quốc gia bị suy yếu đi.

Đối sách "khống chế tình báo" mà Trung Cộng đang sử dụng lên các nước ASEAN khiến ASEAN như bãi cát rời, khiến Mỹ thì chập chừng thiếu quyết đoán, khiến Úc thì nghi ngại để rồi mọi quyết định cần thiết của cộng đồng quốc tế để ngăn cản và chấm dứt sự xây lấn tái phép biển đảo của Trung Cộng tại biển Đông không thể thực hiện được.

Quan niệm "khống chế tình báo" khác hẳn với hành động khống chế theo kiểu "black mail" thường nghĩ ở một chổ, quyết định của nạn nhân bị "black mail" hầu hết là cưỡng ép trong khi hầu hết quyết định của những nạn nhân bị "khống chế tình báo" lại là tự nguyện do suy tính phản ứng trước tình huống sao cho có lợi nhất về mình. Nghĩa là, nạn nhân bị "khống chế tình báo" có thể là một tổ chức, một công ty, một đảng phái hay một quốc gia, hay một nhân vật quan trọng, đưa ra quyết định sao cho có lợi nhất cho mình, cho gia đình mình trong một hoàn cảnh nhất định, nhưng sự suy tính đã bị chi phối bởi những ảnh hưởng bí mật do ngành tình báo cài đặt từ xa, qua nhiều bước cài đặt tinh vi chồng chất. Nạn nhân có toàn quyền quyết định khác đi nếu muốn, nhưng ngay cả khi quyết định khác đi, sự quyết định này của nạn nhân cũng có lợi cho thế lực đang có phương tiện "khống chế tình báo.”

Thí dụ như tình hình Việt Nam. Việt Nam hiện nay đang dần dần trên đà là nạn nhân của phương thức "khống chế tình báo" của Trung Cộng. Nghĩa là trong cả hai trường hợp, Việt Cộng quyết định chống ảnh hưởng Trung Cộng hay Việt Cộng quyết định quy thuận Trung Cộng thì đều có lợi cho Trung Cộng.

Nếu bàn thảo chống hay đánh Trung Cộng để tự vệ thì ngành tình báo của Trung Cộng mọc rễ sâu rộng trong giới chóp bu của Việt Cộng dư sức làm cho bộ Chính Trị của Việt Cộng bị rối loạn tự tan rã trong chớp mắt khiến Việt Nam lại thuận thảo Trung Cộng hay bị Trung Cộng chiếm đóng.

Còn trong trường hợp Việt Cộng quy thuận Trung Cộng ngay từ đầu thì Việt Cộng cũng không thể tồn tại trên quyền lực vì mọi quyết định của Việt Cộng đều phải nằm trong một khung sườn chính trị ngoại giao do Bắc Kinh để ra rất cụ thể và chi tiết. Nền tài chánh Việt Nam bị Trung Cộng kiểm soát. Lúc đó, mặt nhân sự của Cộng đảng bị bóp méo mất tự chủ và toàn bộ nền kinh tế quốc phòng của Việt Nam là do Trung Cộng chi phối đều khiến. Đó là chưa kể Bắc Kinh có thể sẽ cử người trực tiếp tiếp quản Việt Cộng theo phương thức bí thư hay cố vấn từ Bắc Kinh, ban thường trực là người địa phương, khiến Việt Cộng hoàn toàn bị mất quyền lợi ngoại giao, quyền lợi kinh tế. Trung Cộng cũng có thể sẽ chia Việt Nam ra thành nhiều quận hạt với nhiều hình thức bù nhìn khác nhau khiến Việt Cộng không còn khả năng phản kháng.

Đương nhiên, Việt Cộng còn giải pháp ngã về phía Hoa Kỳ mong Hoa Kỳ "rộng thương cỏ nội hoa hèn" mà giúp nhưng do bị “khống chế tình báo” bởi Trung Cộng sâu rộng bên trong, làm gì mà nội bộ Việt Cộng có thể đủ sức đi đến quyết định làm đồng minh của Mỹ?

Tuy nhiên, xin được lưu ý là nếu Việt Cộng bị lật đổ trong bất ngờ để thể chế dân chủ dân quyền Việt Nam Cộng Hòa thiết lập thì mọi nỗ lực "không chế tình báo" của Trung Cộng trước giờ lên Cộng đảng bị hóa giải hoàn toàn- khiến Trung Cộng muốn có được tình huống "không chế tình báo" trở lại thì phải cần thời giờ gầy dựng lại từ đầu rất khó và rất lâu.

C. Các phương thức "khống chế tình báo" của Trung Cộng:
Đi tìm nguồn gốc của sách lược "khống chế tình báo" mà Trung Cộng áp dụng để coi ai là cha đẻ của sách lược này, đến giờ phút này vẫn chưa có sự khẳng định rõ ràng, chỉ biết là phương thức "khống chế tình báo" của Trung Cộng là một chương hay một phần trong “sách lược sức mạnh mềm" được Hoa Kỳ đẩy mạnh vào thời các tổng thống Clinton, Bush con và Obama.
Đối với Việt Nam, "sách lược sức mạnh mềm" đã được Hoa Kỳ áp dung vào năm 1992 và thỉnh thoảng bị hé lộ úp úp mở mở trên các hãng thông tấn, trên các bài bình luận của các chiến lược gia Hoa Kỳ với tiếng lóng là "flirting policy", tạm dịch là "đối sách dụ khỉ". Dường như Trung Cộng bỏ hết các chương mục khác của toàn bộ đề nghị "sách lược sức mạnh mềm" mà chỉ lấy chương "khống chế tình báo" trong sách lược này để sử dụng với nhiều cách thức tàn nhẫn, tốn kém và gấp rút hầu mong đạt được kết quả nhanh hơn dự tính trong mọi lãnh vực từ thanh trừng chính trị đến khống chế kinh tế, chính trị ở nhiều quốc gia.
Thông qua hàng ngàn tin tức thu thập bấy lâu về kinh tế chính trị trên thế giới, chúng ta có thể thấy Trung Cộng sử dụng các phương thức chủ yếu sau đây để đạt được mục tiêu "khống chế tình báo" của mình:
1, Lũng đoạn tài chánh
2. Mua chuộc nhân sự
3. Thâu tóm thị trường
4. Khống chế thông tin
5. Liên kết quyền lợi.

Như vậy, khi Việt Cộng là nạn nhân "khống chế tình báo" của Trung Cộng thì:

1. Nền tài chánh do Việt Cộng chủ quản sẽ bị Trung Cộng lũng đoạn tối đa.

2. Nhân sự hàng ngũ Cộng đảng cũng bị Trung Cộng mua chuộc tối đa ở mọi cấp, kể cả ở quận huyện, ở khối doanh nghiệp, ở các ban ngành.

3. Thị trường hàng hóa tại Việt Nam phải là thị trường hàng hóa của Trung Cộng.

4. Mọi thông tin trên mạng từ mọi cơ sở chính quyền, từ mọi tổ chức tại Việt Nam, kể cả email đều bị Trung Cộng thu thập, phân tích và khống chế. Tất cả các internet server (hay gọi nôm na là ổ chứa vi tính) hiện nay tại Việt Nam đều sẽ phải có các phần mềm dò xét (spyware) của Trung Cộng cài đặt hay phải kết nối hoặc bị khống chế bởi các server của Trung Cộng trong mục tiêu kiểm soát khống chế thông tin.

5. Quyền lợi đem đến nhờ độc tài đảng trị đã là dã tâm làm mờ mắt các đảng viên và tạo ra sức hút quá mạnh buộc Việt Cộng phải liên kết với Trung Cộng để chống đa đảng, đa nguyên và đòi hỏi tiến bộ dân quyền trước sức ép của mạng internet và của Hoa Kỳ trong sách lược “sức mạnh mềm.” Do đó, hợp tác giữa Việt Cộng và Trung Cộng về an ninh chính trị cần phải có, để rồi vòng xoáy dã tâm tham vọng quyền lực khiến Việt Cộng từ từ hoàn toàn trở thành nạn nhân của sách lược "khống chế tình báo" của Trung Cộng hết cách cứu vãn, đẩy toàn bộ xã hội Việt Nam vào tình trạng lệ thuộc Trung Cộng về mọi mặt.

Khi đã biết được năm phương thức chủ yếu mà ngành tình báo của Trung Cộng tiến hành để biến Việt Nam thành nạn nhân của "khống chế tình báo" thì sẽ hiểu được hoạt động tình báo của Trung Cộng tại Việt Nam sẽ phải như thế nào, sâu rộng ra làm sao.

D. Hoạt động tình báo của Trung Cộng tại Việt Nam:
Hoạt động tình báo của Trung Cộng tại Việt Nam từ đó, như đã trình bày phần trên, sẽ phải dàn trải sâu rộng vào mọi ngã ngách của xã hội Việt Nam, vào mọi ngành nghề của Việt Nam, vào mọi tập đoàn kinh tế của Việt Cộng do chủ quản, ở mọi địa phương, ở mọi cấp bậc trong chính quyền, trong Cộng đảng, mọi máy vi tính, mọi ổ chứa server, thậm chí lan rộng luôn vào bộ phận tình báo lẫn bộ quốc phòng của Việt Cộng. Nói một cách khác, Trung Cộng biết chi tiết mọi tình huống xảy ra ở Việt Nam trong mỗi phút trước cả thông tin được tải đăng trên báo chí.

Khi tổng thống Obama sang thăm Việt Nam, ông ghé vào quán bún bình dân nhỏ bé ở góc phố bình thường như mọi góc phố dơ bẩn ồn ào khác ở ngoài Hà Nội (8), ông muốn gởi một thông điệp cảnh cáo đến giới chóp bu Cộng đảng ở Hà Nội là một quán bún nhỏ ở ngỏ ngách Lê Văn Hưu mà Tổng thống nước Mỹ cũng biết thì những gì Cộng đảng đang toan tính, những mưu mô lợi dụng nước Mỹ, đương nhiên tổng thống Mỹ cũng biết. Thế nhưng đồng thời, tổng thống Obama cũng muốn gởi thông điệp đến Bắc Kinh, đang dòm ngó nội tình Việt Nam hết sức kỹ lưỡng không xót một viên gạch, là mọi hoạt động tình báo sâu rộng mà Trung Cộng đang tiến hành trên lãnh thổ Việt Nam được thì người Mỹ cũng làm được.

Điều này cho thấy rõ Việt Nam hiện tại vẫn là chiến trường của hai siêu cường Trung Cộng và Hoa Kỳ, một loại chiến trường kiểu mới không tiếng súng, khiến người dân bình thường không nghĩ đến, không biết, không thấy có bom đạn đổ máu, nhưng kẻ thắng trong chiến trường này sẽ kiểm soát được quốc gia Việt Nam sau này. Đó là chiến trận chiến tình báo tại Việt Nam.

Cũng giống như năm 1963, Hoa Kỳ phải vào tham chiến miền Nam để ngăn cản sức tấn công tàn khốc của Cộng Sản Bắc Việt lên Việt Nam Cộng Hòa, kể từ năm 1992 thì Hoa Kỳ đã phải nhảy vào tạo ra trận chiến mặt trận tình báo, nhằm cứu vãn trong âm thầm cho Việt Nam thoát khỏi sự tấn công tình báo từ phía Trung Cộng, để quá trình Việt Nam trở thành nạn nhân của sách lược "khống chế tình báo" của Trung Cộng trở nên khó khăn hơn.
Tuy nhiên, cũng giống như trận chiến ngăn chống sự tấn công của Cộng Sản Bắc Việt trước năm 1975, sự can dự phòng thủ mặt trận tình báo của Hoa Kỳ cho Việt Nam ngày nay có mức độ và giới hạn. Và Trung Cộng cũng sẽ đi đường vòng ra phía sau hậu trường nước Mỹ để vận động cho một sự thoái lui trên mặt trận tình báo của Mỹ, giống như trước năm 1975 nước Mỹ thoái lui về quân sự do hậu trường chính trị thay đổi để Việt Nam hoàn toàn bị Trung Cộng lũng đoạn.

Việt Cộng không cách gì có thể đủ sức phòng thủ nổi trong lãnh vực tình báo trước Trung Cộng do giới chóp bu của Việt Cộng và hầu hết các đảng viên đang bị mờ mắt trước quyền lợi tiền tài từ Trung Cộng đem lại cũng như từ sự độc tài toàn trị đem lại và sẽ đẩy Việt Nam hoàn toàn trở thành nạn nhân của chiến lược "khống chế tình báo" của Trung Cộng.

Lý do Trung Cộng còn để Việt Cộng tồn tại trong một thời gian nữa là vì khả năng của Việt Cộng làm tiêu tan sức mạnh đối kháng của dân tộc Việt giúp giùm cho Trung Cộng. Ngày nào khả năng này của Việt Cộng không còn cần thiết nữa thì Trung Cộng sẽ ra tay bóp nát Việt Cộng trong nháy mắt.

E. Lời kết:
Mọi chế độ tràn ngập tham nhũng chính là dấu hiệu của cả một quốc gia đang dần dần trở thành nạn nhân của sách lược "khống chế tình báo" của một quốc gia khác. Mọi xã hội có chế độ độc tài thì xã hội đó bị suy yếu và mất sức đề kháng. Việt Nam đã không còn sức để kháng Trung Cộng được nữa và sẽ trở thành nạn nhân của sách lược "khống chế tình báo" của Trung Cộng.

Niềm hy vọng duy nhất cho sức để kháng Trung Cộng của Việt Nam bây giờ chính là tinh thần dân tộc dân quyền của công dân Việt Nam Cộng Hòa ở trong nước lan ra tới hải ngoại. Ngày nào còn chê bai, dị biệt, xa lánh tình thần Việt Nam Cộng Hòa là ngày đó, Việt Nam vẫn còn là nạn nhân của Trung Cộng trên mọi lãnh vực từ kinh tế chính trị đến an sinh xã hội, là nạn nhân của sách lược "khống chế tình báo" do Bắc Kinh tiến hành.
13/5/2017
________________________________________
Ghi chú:
(4). Nguyên văn lời ông Panetta phát biểu như sau: “Access for U.S. naval ships into this facility is a key component of this relationship and we see a tremendous potential here,










__._,_.___

Posted by: "Patrick Willay" 

Lisa Phạm 146, Khai Dân Trí mới nhất ngày 19/05/2017 Vương Văn Thả bị tà...

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link