Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, July 14, 2012

Ðâu Là Sự Thật - Khi Lính Mỹ (gốc Việt) tử trận!!!!!




 

Ðâu Là Sự Thật - Khi Lính Mỹ (gốc Việt) tử trận!!!!!

 

Kính gởi qúi vị Ban Biên Tập Ðàn Chim Việt!

   Tôi là một cư dân tại thành phố Portland - Oregon hơn 14 năm, đồng thời là người quen biết với Song thân của em Ngô Quốc Tấn (chứ không phải Ngô Quốc Tân).  Ngoài ra!  Tôi là người hầu như tham dự tất cả mọi sinh hoạt trong CÐ Người Việt Tị Nạn csVN tại vùng Oregon.  Tôi nhận thấy rằng bài post lên trang Web Ðàn Chim Việt hoàn toàn SAI SỰ THẬT về ngày tháng, thành phố, và tên người cựu chiến binh quá cố!

    Tôi xin thay mặt toàn thể qúi Anh Chị Em Giới Trẻ tại vùng Oregon và các vùng Phụ Cận cũng như Tôi được sự Ủy Nhiệm của ông Trần Quang Ðệ - Chủ Tịch CÐVN Oregon, với cương vị Tôi là Ðoàn Trưởng - Ðoàn Hưng Ca Viiệt Nam Oregon và vùng Tây Bắc Hoa-Kỳ xin thân chào đến Tổng Biên Tập Mai Việt Hồng cùng toàn thể qúi vị Ban Biên Tập.

    Nhằm làm sáng tỏ sự việc đang xảy ra Tôi xin được minh định Bài viết nêu trên (với tác giả Nặc Danh) là hoàn toàn không đúng với Sự Thật, Tôi muốn biết tại sao (Tác giả Nặc Danh) đã post bài này lên với MỤC ÐÍCH gì? Hay muốn tạo nguồn DƯ LUẬN nhằm quấy rối CÐVN Oregon theo Nghị Quyết 36 !  Tôi xin giải thích và chứng minh bằng hình ảnh, báo chí còn lưu lại (đó là Oregon Thời Báo) cũng như dưới đây là email giữa Tôi, anh Bùi Ðức Căn, và với diễn đàn Chinhnghia@yahoogroup.com trao đổi với nhau:

    Kính gởi anh Bùi Ðức Căn!  Trung xin chào và làm quen với Niên Trưởng!  Theo Trung được biết Niên Trưởng hiện đang ở vùng Ðông Bắc Hoa-Kỳ và cũng mong dịp nào đó gặp Niên Trưởng.

   Theo lời đề nghị của Niên Trưởng nên làm sáng tỏ việc này và liên lạc với DD Thảo Luận 9 để biết xuất xứ bài này từ đâu.  Thật lòng cám ơn ý kiến của Niên Trưởng Bùi Ðức Căn.  

    Toi nghi ong Quang Trung muon phe binh hay muon biet xuat xu cua ba do, xin ong lien lac voi DD Thao Luan 9.

     De cho du luan duoc sang to, xin tac gia bai nay len tieng ve bai viet cua ong Quang Trung. Dong thoi, toi cung xin than quyen cua anh Doan kim Bang cho biet ro ve su kien nay!

     a/  Thưa Niên Trưởng!  Khi đọc bài này Trung, qúi Niên Trưởng và Huynh Trưởng tại Oregon đã thấy Sai và không có thời gian để phân tích nhiều.  Nhưng Trung muốn phân tích một chút với Niên Trưởng và qúi vị là "Tất cà Người Việt Tị Nạn cộng sản tại Hải Ngoại và qúi Anh Chị Cựu Quân Nhân Cán Chính VNCH không ai VÔ CẢM!  Mà chữ VÔ CẢM này xin dành cho tập đoàn bán nước và tay sai csVN tại Bắc Bộ Phủ"

        Vì người viết bài này đã không cẩn trọng khi viết................

     b/  Người viết bài với tựa đề  " That la mot thai do vo cam!!

Xin cac hoi doan hay doc bai nay de rut kinh nghiem "!,  trước khi viết đã không đọc kỹ trên website của Oregon Live và cũng không hội ý những người quen tại Oregon (nếu có người quen)

         Người viết đã không làm những việc này trước khi viết bài thì tại sao Trung phải liên lạc DD Thảo Luận 9.  Vì người viết bài đã "Vuốt mặt không Nể mũi" tức là không "Kính Nể" qúi Niên Trưởng tại Oregon thì làm sao Trung "Kính Nể" người viết bài, thưa Niên trưởng Bùi Ðức Căn?

        Ðáng lẽ!  Trước khi fwd hay DD Thảo Luận 9 nên cẩn trọng xem các bài vỡ post vào diễn đàn nhưng đằng này không kiểm soát bài vỡ mà để cho email SEND FWD đi rộng rãi khắp nơi.  Như vậy có được không?  Thưa Niên Trưởng Bùi Ðức Căn.

     c/ Căn Nhà thì phải có Mái Nhà, Khung Sườn Nhà, và nền tảng nhà.   Ðằng này người viết bài không Nể Nang BCH-CÐVN Oregon và các Hội Ðoàn - Tổ Chức Ðấu Tranh tại Oregon, dám đăng tải bài vỡ "Một cách vô thưởng vô phạt".

          Người viết bài có biết CÐVN Oregon đấu tranh và sinh hoạt như thế nào không?  Nếu không biết.............

          Xin mời xem một phóng sự nhỏ để biết:

          http://youtu.be/mytg1QZqcKA

         Trung mong rằng từ đây Người viết bài muốn viết bài thì nên cẩn trọng và "Ngó Trước - Ngó Sau" cũng như không riêng CÐVN Oregon mà các CÐVN Tị Nạn cộng sản tại Hải Ngoại nói chung.

     d/ Cuối cùng!  Thưa Niên Trưởng Bùi Ðức Căn là theo Trung biết anh Ðoàn Kim Bảng cũng giống như Trung không có dành thời gian cho những việc "VÔ BỔ".  Nếu Niên Trưởng có cơ hội nào đó ghé đến thăm "Xứ Hoa Hồng" để hiểu được tình cảm "Người Việt Tị Nạn cs" tại thành phố Portland như thế nào?  Giống như Họa Sĩ Vivi đã nói trong dịp Triễn Lãm Tranh Sắc Màu Việt Nam vừa qua tại Oregon!

      Link xem phóng sự:  http://youtu.be/_KyjFr_s7L8

      Một lần nữa!  Trung xin phép "Có lời gì không hay xin qúi Niên Trưởng cùng qúi Huynh Trưởng bỏ qua" .  Xin qúi Niên Trưởng hãy làm "Tấm Gương Sáng" cho Trung và thế hệ tiếp nối noi theo.  Hãy dành thời gian qúi báu Ðấu Tranh cho Quê Hương Mẹ VN thật sự TƯƠI SÁNG và thoát khỏi gông cùm "Bè Lũ qủi đỏ cộng sản VN".

 

    Còn bên dưới này là email của Niên Trưởng Nguyễn Kim Qúy (Người Lính Già Oregon)  

   Julien Nguyen n_julien@rocketmail.com  Jul 12 (2 days ago)

   to Tarzan_VNCH, thutvo.vl, charles_t_nguy., kim, nhanvu7887, ngotamthanh, anhcac, nguyen4076, minh_007, taitrinh1936, lequoc, tueton46, nguyensodong, ngyn_pht, quetringuyen, Thien, ducdien.tran, liemdinh, phungnhan, trankimsa, sanduyle, tamrau8, md46usa, doanhuongt, Thuvan

 

Xin nói lại cho rõ.

      Cộng đồng VN Oregon của chúng tôi không "vô cảm" như tác giả (nặc danh) bài báo đã viết một cách lếu láo, sai trái và hỗn xược, và được luân lưu một cách vô tội vạ, dù chưa hề được kiểm chứng.

      Tại Oregon đã có hai (chứ không phải một) quân nhân trẻ Việt Nam chết cho nước Mỹ. Người thứ nhất là cố Trung sĩ Nguyễn Ngọc Long, hy sinh tại chiến trường Afghanistan vào tháng 2/2007, và đã được làm lễ truy điệu và an táng một cách trọng thể vào ngày 23/2/2007 tại thánh đường Công giáo La Vang, Portland, với những nghi lễ quân cách long trọng và sự hiện diện của Thống đốc Ted Kulongski và Thiếu tướng Raymond và những quân nhân thuộc Lực lượng Vệ Binh Quốc Gia và rất đông đồng bào VN tại Oregon. Cựu Trung úy Thiết Giáp Đoàn Kim Bảng, lúc ấy là Hội trưởng Hội Cựu Chiến sĩ Oregon, đã chia buồn cùng tang quyến. Tờ Oregon Thời Báo, số 256, 2/3/2007, có bài tường thuật chi tiết kèm theo đầy đủ hình ảnh.

     Người thứ hai là cố binh nhất Ngô Quốc Tấn, cư ngụ Beaverton (chứ không phải Tigard như bài báo viết), cũng đã hy sinh tại Afghanistan ngày 27/8/2008, và lễ truy điệu và hạ huyệt cũng đã được cử hành long trọng với sự hiện diện của Thống đốc Kulongski và đại diện Vệ Binh Quốc Gia tại Oregon và quý thượng tọa. Chủ tịch Cộng đồng lúc ấy là Đoàn Kim Bảng và Phó chủ tịch Trần Quang Đệ (đương chủ tịch CĐ Oregon) cũng đã có mặt và chia buồn cùng tang quyến. Xin gửi đính kèm bài tường thuật và hình ảnh đã được đăng trong Oregon Thời Báo số 336 ngày 12/9/2008.

 

      Tác giả nặc danh của bài báo này đang nợ một lời xin lỗi đối với Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn Oregon, nếu còn có liêm sỉ.

       Vấn đề còn lại là tác giả nặc danh này đã tung tin thất thiệt một cách vô tình hay hữu ý? Và nếu hữu ý thì với mưu đồ gì? Xin những đồng hương Oregon của tôi (trong danh sách cc) lên tiếng và tìm giùm câu trả lời.

Trân trọng

Người Lính Già Oregon,

cựu Đại úy Nguyễn Kim Quý

cư dân Portland, Oregon

 

       Kính chào!  Tổng Biên Tập Mai Việt Hồng và toàn thể qúi vị Ban Biên Tập Ðàn Chim Việt,  Tôi thiết nghĩ qúi vị đã đọc qua những gì là SỰ THẬT thì mong qúi vị vui lòng delete bài Khi Lính Mỹ (Gốc Việt) tử trận.  Hiện nay Người Việt Tị Nạn csVN và giới truyền thông báo chí tại Oregon không lấy làm hài lòng.  Còn riêng hình ảnh và Báo Oregon Thời Báo lưu lại.  Có thể qúi vị liên lạc trực tiếp với Tôi (503-255-3631) hoặc ông Trần Quang Ðệ (503-484-6728) sẽ sẵn sàng cung cấp thêm video tang lễ của Cố binh nhất Ngô Quốc Tấn cho qúi vị để chứng minh thêm.  Một lần nữa mong Tổng Biên Tập Mai Việt Hồng post bài này lên website dùm nhằm làm sáng tỏ sự việc.

      Trân trọng kính chào qúi vị trong tinh thần xây dựng và đoàn kết!

    Thân ái và Ðoàn Kết!

      Lê Quang Trung 

__._,_.___

Phép lạ Việt Nam chấm dứt - Hết thời con hổ châu Á

 

http://nguoithathoc1959.multiply.com/journal/photos/hi-res/1M/1775

9huw3r.gif picture by <br />nagajolokia

Phép lạ Việt Nam chấm dứt - Hết thời con hổ châu Á

 

Geoffrey Cain | Foreign Policy | Trà Mi lược dịch


T.p. HỒ CHÍ MINH - Tại một thị trường đã từng một thời năng động nhất của châu Á, Nguyễn Văn Nguyễn chỉ thấy tương lai u ám. Từ năm 2008, kinh doanh của Nguyễn tại thủ đô kinh tế của miền Nam Việt Nam đã gánh chịu hai cơn biến động của lạm phát, lên đến đỉnh trong tháng 8 năm 2011 ở mức 23% - tỷ lệ lạm phát cao nhất của châu Á lúc đó. Bây giờ ông Nguyễn chỉ nhận được đơn đặt hàng cỡ nhỏ ở nước ngoài cho Bình Minh, hợp tác xã mây tre lá xuất khẩu mành trúc Bình Minh (Q.Phú Nhuận, TP.HCM) đã một thời phát triền mạnh, để phòng ngừa biến động giá cả. Ông cho biết khách hàng ở Úc, Châu Âu, và Hoa Kỳ đã giảm đơn đặt hàng của họ sau khi nhu cầu toàn cầu suy yếu. Chi phí sản xuất trên toàn ngành công nghiệp đã tăng khoảng 30% trong khi khách hàng chỉ sẵn sàng trả khoảng hơn 10%, ông Đặng Quốc Hùng, phó chủ tịch của Hiệp hội Thủ công Mỹ nghệ và Công nghiệp gỗ thành phố Hồ Chí Minh cho biết. Ông Nguyễn đang thuê ít công nhân hơn cho mùa hè nhiều việc và cắt giảm mức lương của họ xuống 120 USD một tháng, giảm từ 200 đô-la. “Chúng tôi chỉ có thể làm việc với một tốc độ chậm, và tinh hình hiện nay khó khăn,” ông Nguyễn than hồi cuối tháng Sáu.



Việt Nam, 2012
Nguồn: foreignpolicy.com/HOANG DINH NAM/AFP/Getty Images



Đảng Cộng sản Việt Nam muốn giới đầu tư nhìn trường hợp của ông Nguyễn chỉ đơn giản là cái nấc cục địa phương của suy thoái kinh tế toàn cầu chứ không phải là suy yếu hệ thống. Trong hai mươi năm kể từ khi Đảng Cộng sản đổi mới kinh tế vào năm 1986, tăng trưởng đáng kể của GDP hàng năm trung bình là 7,1 phần trăm. Thật vậy, cách đây bốn năm, Việt Nam có vẻ như là câu chuyện thành công kế tiếp của châu Á. Trước khi gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) trong năm 2007, giới lãnh đạo Việt Nam cam kết sẽ làm tốt hơn, đẩy nhanh sự tái cơ cấu và tư nhân hóa các doanh nghiệp nhà nước lãng phí của họ một cách rộng rãi, một quá trình mà họ mỹ miều gọi là “cổ phần hóa”. Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) dự đoán trong năm 2007 hàng nhập khẩu rẻ hơn là một kết quả của việc gia nhập WTO có thể kiềm chế được lạm phát, và các cải cách cơ cấu có thể lập một sân chơi công bằng giữa các đối thủ cạnh tranh trong và ngoài nước. Tuy nhiên, trong chuyến viếng thăm của Hillary Clinton tại thủ đô Hà Nội hồi đầu tuần này, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã buộc phải vào lui về thế thủ, hứa hẹn điều kiện thuận lợi cho giới đầu tư nước ngoài khi ông cố gắng để giữ cho “phép lạ Việt Nam” sống.

Trong mười năm qua, giá lao động gia tăng ở Trung Quốc có nghĩa là ngày TQ là nhà máy của thế giới đã chấm dứt. Việt Nam ổn định, với lực lượng lao động giá rẻ, và cơ sở hạ tầng dùng được, có vẻ là một lựa chọn hợp lý để thay thế TQ. Đầu tư nước ngoài, trong suốt giữa những năm 2000, đổ vốn vào Việt Nam hơn gấp ba lần, lên đến 9,6 tỉ đô-la trong năm 2008 so với hai năm trước đó. Việt Nam là “con hổ châu Á đang thành hình,” Goldman Sachs nhận xét. “Giới đầu tư nước ngoài không quan tâm về mặt cai trị hoặc chính sách [của chính phủ Việt Nam]. Họ đổ tiền vào Việt Nam vì giá lao động rẻ,” Edmund Malesky, một chuyên viên kinh tế chính trị thuộc Đại học California tại San Diego, chuyên nghiên cứu về Việt Nam cho hay.

Bỏ qua mặt chính trị, chọn lựa Việt Nam đã trở thành một sơ xuất tốn tiền. Rất ít người kinh doanh dự đoán được Việt Nam vào năm 2012 là một quốc gia với các vấn đề như đồng tiền mất giá, lạm phát, quan liêu, và chủ nghĩa bè đảng đã dẫn đến việc mất mát hàng tỷ đô la và một chính phủ đưa ra những quyết định kỳ quặc như xây dựng hải cảng, hoặc đường xá không có một chút giá trị kinh tế.

Tình hình trở nên xấu đi khi Việt Nam bắt tay vào việc mở rộng 100 tỷ USD cổ phần tín dụng nội địa trong khoảng 2007-2010, một chương trình được đẩy nhanh vì cuộc khủng hoảng kinh tế năm 2008. Thay vì đầu tư vào các doanh nghiệp tư nhân, chính phủ chuyển tiền vào những doanh nghiệp nhà nước đầy móc nối chính trị; Những doanh nghiệp nhà nước này dùng tiền đầu tư, năng nổ khuếch trương sang những khu vực ngoài chuyên môn của họ, tạo ra một nhu cầu gia tăng về nguồn tài nguyên làm lạm phát gia tăng. Đầy tiền mặt, các công ty quốc doanh có thể đè bẹp những đối thủ cạnh tranh nhỏ hơn, và có hiệu quả hơn. Công ty đóng tàu của nhà nước, Vinashin, có khoảng 60.000 công nhân và giám sát 28 nhà máy đóng tàu, đa dạng hóa với gần 300 đơn vị, gồm cả ngành sản xuất xe máy và khách sạn, sau khi thu được thêm 1 tỷ USD từ giới đầu tư quốc tế trong năm 2007. Các quan chức chính phủ hy vọng Vinashin sẽ phát triển như các tập đoàn của bán công của Nam Hàn.

Thuyền trưởng Nguyễn Tấn Dũng vươn ra biển lớn... Nguồn hình: OtheNet


Nhưng trong năm 2010, người ta đã phát giác Vinashin làm giả báo cáo tài chính, và gần như sụp đổ vì 4,4 tỷ USD tiền nợ với cả hai giới đầu tư trong nước và quốc tế; số nợ này tương đương với 5% của GDP. Cuối cùng Vinashi không trả được món nợ 400 triệu đô-la Credit Suisse. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng - người hậu thuẫn Vinashin như dự án cốt lõi của kinh tế quốc doanh, và coi như con cưng của mình - đã phải đau khổ xin lỗi trước Quốc hội trong một buổi tự phê. Đối thủ của Dũng, tìm cách bảo vệ thái ấp của họ ở thị trường và chính trường, đã tìm được vật tế thần: Nhà chức trách kết án tù 8 giám đốc điều hành Vinashin vào cuối tháng Ba. Nhưng thay vì tăng vận tốc tiến hành việc tư nhân hóa (như rùa bò và đã nhiều lần hứa hẹn) bắt đầu vào những năm 1990, chính quyền che đậy thất bại trước công chúng.

Chính phủ đã chuyển sang thế giảm thiểu thiệt hại, từ chối bảo đảm số nợ 400 triệu đô-la tín dụng mà Credit Suisse cho vay trong khi Vinashin vẫn ngậm miệng trước các chủ nợ châu Âu. Đối phó với cuộc khủng hoảng, Moody hạ cấp giá tín dụng của Việt Nam xuống B1 từ Ba3, có nghĩa Việt Nam là nơi có “rủi ro tín dụng cao” không đáng là chỗ đầu tư.



Vinalines báo cáo lãi khủng
Nguồn ảnh: TNO



Một số biên tập viên của báo nhà nước trong cuộc phỏng vấn vào năm 2011 cho hay các khủng hoảng khác kiểu như Vinashin đầy rẫy trong kinh tế Việt Nam, nhưng họ đang hối lộ để che đậy những thất bại trong nhiều năm qua. Tháng Năm, 2012, trong một cuộc điều tra của chính phủ cho thấy công ty vận tải biển Vinalines, một công ty khác của nhà nước đã vỡ nợ, không trả nổi khoản vay trị giá 1,1 tỉ đô-la và còn món nợ tích lũy khoảng 2,1 tỉ USD, lớn gấp bốn lần vốn cổ phần của nó. Kể từ tháng Hai, bốn giám đốc điều hành đã bị bắt giữ vì quản lý tồi nguồn lực nhà nước; chính quyền, trong khi đó, đang truy nã cựu chủ tịch của Vinalines đang đào tẩu.

Giới đầu tư nước ngoài đang phải đối đầu với giá lao động và vật liệu cao hơn, đã bắt đầu lo rằng Việt Nam đang mất lợi thế cạnh tranh nhờ giá thấp. Bốn người đầu tư nước ngoài than phiền, qua những cuộc phỏng vấn trong vòng 2 năm vừa rồi, các công ty quốc doanh lạm dụng vị trí của họ như người gác cổng công nghiệp có móc nối với nhà nước. “Họ là ‘a pain in the ass’,” một luật sư kinh doanh người Mỹ ở thành phố Hồ Chí Minh nói. “Không ai muốn giao thiệp với những ‘ông kẹ’ này.”

Trong khi các quan chức Việt Nam đang trấn an giới đầu tư rằng những điều tồi tệ nhất đã qua, một báo cáo kiểm toán của chính phủ phát hành vào đầu tháng Bảy cho thấy có ít nhất ba mươi doanh nghiệp nhà nước lớn khác đang nặng nợ ở mức đáng lo ngại. Vấn đề sâu sắc hơn là ở Việt Nam, không giống như ở Trung Quốc, các tầng lớp lãnh đạo Đảng Cộng sản rất nghi ngại về sự chia sẻ lợi nhuận với các doanh nhân tư nhân, và đặc biệt là doanh nhân nước ngoài. Ở Trung Quốc, để giữ sức cạnh tranh ở thị trường, nhà nước đưa các doanh nhân tư nhân vào hợp tác, cải thiện quản trị, tư nhân hóa khoảng 90.000 công ty trị giá nhiều hơn 1,4 nghìn tỷ từ năm 1998 đến 2005, và gần đây hơn là việc khai trừ băng đảng tân Mao-ít như Bạc Hi Lai, Bí thư Đảng ở Trùng Khánh. Giới lãnh đạo CHXHCN Việt Nam vẫn chưa tìm ra cách để chữa trị nền kinh tế mà không phải từ bỏ một số hình thức kiểm soát chính trị - một bước mà họ đang không muốn thực hiện.

Thay vì làm sạch mạng nhện giữa các doanh nghiệp nhà nước và các chính khách ông trùm của chúng, một số các thế lực đã đưa ra các chiến dịch phản công với thế hệ nhà giàu mới là doanh-nhân-kiêm-người-làm-luật. Vào cuối tháng Năm, Quốc hội đã bỏ phiếu 96% ủng hộ khai trừ dân biểu Đặng Thị Hoàng Yến, một trong số ít những đại gia không phải đảng viên cộng sản có ghế ở quốc hội; bà Yến bị lật đổ vì bị kết tội đã khai man lý lịch.

Tội thực sự của bà Yến là nhiều lần kêu gọi đối xử công bằng với các doanh nghiệp tư nhân, chiếm gần nửa nền kinh tế. “Dọn sạch nhà nằm ngoài khả năng của hệ thống hiện chính trị tại,” David Brown, một cựu viên chức ngoại giao Mỹ tại Hà Nội nhận xét.

Trong tháng sáu, chính phủ thắt chặt hệ thống tín dụng đã giúp giảm lạm phát từ 23% hồi tháng Tám năm ngoái xuống 6,9%. Vấn đề bây giờ, như chủ nhà máy sản xuất nhỏ như Nguyễn than phiền, là cơn lũ tín dụng quá dễ trước đây đã làm tăng nguy cơ của một cuộc khủng hoảng ngân hàng. Sau khi hai doanh nghiệp nhà nước sụp đổ, chính phủ công nhận có điều gì đó sai cơ bản trong hệ thống tài chính của nhà nước Việt Nam. Thống đốc Ngân hàng Nhà nước, Nguyễn Văn Bình, cho biết vào đầu tháng Sáu, khoảng 10% khoản nợ tại ngân hàng Việt Nam là nợ xấu (1). Thay vì đổi mới nền kinh tế, chính phủ lại tiếp tục đưa ra những phương án như cũ: Một dự án là để lập ra một cơ quan quản lý tài sản quốc gia với 4,8 tỉ đô-la hầu đối phó với các khoản nợ. Nhưng điều đó có nghĩa là chính phủ lại lập thêm một bộ máy quan liêu kẹt cứng trong mạng lưới của các “ông trùm” trong khối lãnh đạo đảng [CSVN], các ngân hàng, và các công ty.

Giới đầu tư đã phàn nàn về việc phải chịu đựng quá sức với tình trạng quan liêu, và rất nhiều người trong số họ đang toan tính chuyển sang làm ăn ở Indonesia, Bangladesh, Myanmar, ông Denny Cowger, một luật sư của công ty Duane Morris, một công ty luật của Mỹ có văn phòng tại Hà Nội và TP Hồ Chí Minh cho biết. Theo Báo cáo Cạnh tranh Toàn cầu của Diễn đàn Kinh tế Thế giới cho năm 2011 và 2012, Việt Nam đã tụt 6 hạng xuống hàng 65, vì những quy định nặng nề, lạm phát, thâm hụt ngân sách, và cơ sở hạ tầng quá căng thẳng); Báo cáo này khen Việt Nam là 1 thị trường lao động tương đối hiệu quả và có “tiềm năng sáng tạo”).

Khu vực kinh tế quốc doanh, trong khi đó, tiếp tục nuốt trửng 40% của GDP. “Điểm then chốt là Việt Nam phải thực hiện một số đổi mới kinh tế cơ bản để duy trì khả năng cạnh tranh,” Carl Thayer, một giáo sư tại Đại học New South Wales nói. “Tuy nhiên, có nhiều khả năng giới lãnh đạo Việt Nam sẽ dùng cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu như một cái cớ để giữ nguyên hiện trạng.”

Chuyện Chử Ðồng Tử Với Nàng Tiên Dung

Chuyện Chử Ðồng Tử Với

           Nàng Tiên Dung                   

                            (I)

 

* Xuân Vũ TRẦN ÐÌNH NGỌC

                               

    (Phóng tác từ dã sử Việt Nam)

 

               TRƯỚC KHI VÀO CHUYỆN

 

 

       LNXB:  Nước Văn Lang ta với bốn ngàn năm văn hiến đã nẩy sinh rất nhiều huyền thoại.

       Huyền thoại “Con rồng cháu tiên”, Sơn tinh Thủy tinh, Phù Ðổng thiên vương, Mị Châu Trọng Thủy v.v... đã làm chúng ta say mê từ thuở bé khi đọc sử nước nhà.

       Ở đây, Nhà Văn Trần Đình Ngọc muốn nhắc lại một câu chuyện tình vô cùng đẹp, một chuyện thần tiên, với một chút hư cấu do trí tưởng tượng cho cuộc tình tiên-tục thêm đậm đà khởi sắc. Đó là chuyện Chử Ðồng Tử, một thanh niên nghèo nàn đến không có quần áo mặc lại được sánh duyên với Công chúa - lúc đó gọi là Mị nương - Tiên Dung, con gái yêu của vua Hùng Vương thứ ba.

       Câu chuyện này cũng cho ta một khái niệm, không nhất thiết :”Con vua thì lại làm vua, Con bác sãi chùa phải quét lá đa” mà trái lại, nếu có đức, có tài - nhất là đức - thì người bần dân ở giai cấp thấp nhất trong xã hội cũng được vươn lên, được sánh ngang với công chúa là giai cấp cao nhất trong xã hội thời đó, một quan niệm xã hội rất tiến bộ trong lịch sử loài người nhất là ở thời kỳ hồng hoang. Mời bạn đọc cùng tác giả đi vào chuyện. 

 

                                         *

 

 

                                                       

         CHỬ ĐỒNG TỬ VỚI CÔNG CHÚA TIÊN DUNG

       

        Đời vua Hùng Vương thứ 3, ở khu chợ Bài, làng Chử xá, huyện Phong Châu có một cặp vợ chồng, tên người chồng là Chử Phù Vân.

         Hai ông bà Chử Phù Vân chỉ sinh hạ được một cậu con trai, cưng quí lắm, đặt tên là Chử Đồng Tử.

         Trước kia Chử ông đi bắt tôm bắt cá cũng đủ ăn; nhờ làng xóm mỗi người một tay phụ giúp, ông bà làm được ngôi nhà ba gian hai chái bằng gỗ soan ở khu chợ Bài, có sân đất nện phía trước, vườn rau nhỏ phía sau và cái cổng tre chống lên ban ngày, ban đêm hạ xuống ngăn ngừa thú vật vào sân. Bà Vân buôn rau buôn cải phụ giúp chồng, gia đình tuy chẳng gọi là giầu có nhưng cũng mát mặt, đủ ăn, đầm ấm.

       Một bữa ông Chử đi đánh giậm, bà vợ đem con  - lúc đó mới có mười tháng - gửi cho người em họ ở xóm Tây rồi ra chợ bán hàng.

 Chẳng hiểu gió thổi bay tàn lửa hay sao mà lửa trong bếp bốc lên, cháy lan qua chuồng rơm rạ dùng đun bếp ở cạnh, ngọn lửa bốc cao thiêu rụi căn nhà  xinh xắn của gia đình ông bà.

Khi người ta tri hô lên và đi gọi được ông bà Chử về thì cả cái nhà chỉ còn là một đống than hồng.

       Hàng xóm đến an ủi ông bà Chử nhưng họ cũng nghèo chỉ giúp được vài đấu gạo, mớ rau qua bữa; hai ông bà Chử phải bồng con ra bãi biển dựng tạm một túp lều làm chỗ che mưa, trú nắng. Ít lâu sau, bà Chử lên cơn bệnh và từ trần trong căn lều tồi tàn này. 

Vợ qua đời, Chử ông gà trống nuôi con lúc con mới được hơn năm, gia tư có chút gì thì đã cháy rụi theo thần hỏa, ông rất vất vả cơ cực nhưng vẫn cắn răng chịu đựng không hề than trời trách đất.

 Chử Đồng Tử lớn lên trong tình yêu thương của cha, lúc mười hai tuổi đã có thể theo cha đi bẫy chim, đánh cá làm kế độ nhật.

Rồi càng lớn, anh càng  trở nên một trang thanh niên khôi ngô, tuấn tú, tư cách hơn người. Anh có đôi mắt trong sáng với tia nhìn thẳng thắn, thân hình nẩy nở, vạm vỡ vì anh thường đến học võ với võ sư họ Chu ở xóm Đông làng Thượng kế bên. Nhưng cái quan trọng nhất trong con người anh Chử Đồng Tử là tính tình cương trực, ngay thẳng của anh. Anh cũng có lòng nhân hậu hay giúp đỡ mọi người nhất là những người đang cơn họan nạn. Một điểm đặc biệt khác là anh rất có hiếu với cha mẹ. Mẹ anh không còn nhưng anh tuyệt đối vâng lời và kính yêu bố. Nghèo, thanh đạm nhưng trong sạch còn hơn là giầu mà trọc phú, đê tiện, anh thường nghĩ vậy.

 Trước kia hai bố con  ông Chử mỗi người có  một cái khố để che thân, đi chợ đi búa. Thực sự hồi đó nước Việt Nam ta cũng còn nhiều người nghèo, đóng khố quanh năm. Vả lại đóng khố cũng là một cách ăn mặc ở thời đó, không ai dị nghị người đàn ông tứ thời bát tiết đóng khố, ngọai trừ những lễ hội cần phải ăn mặc trang trọng hơn. Chỉ cách nay khoảng hơn trăm năm, nghĩa là vào khoảng đầu thê kỷ thứ 20 (thời Pháp thuộc)nhiều dân quê vẫn đóng khố thay vì mặc những quần áo như hiện nay.

Rồi một bữa nọ. Nào có cái vụ:

“Yêu nhau cởi khố cho nhau”

như ở thế kỉ 21 này trai gái vẫn thường làm, chẳng biết phơi phóng sau khi giặt giũ ra sao mà anh Chử Ðồng Tử mất cái khố duy nhất:

”Về nhà bố hỏi qua cầu khố bay.”

Thế có chết người không kia chứ?

Nhưng ông Chử Phù Vân, đúng là từ phụ, người cha nhân từ một lòng thương con, không phàn nàn nửa lời. Giá như bây giờ, dân làng, dân phố  sẽ  làm một cái kiệu hoa như cái kiệu của hai vua Trưng Trắc và Trưng Nhị mỗi năm, khiêng ông đi diễu phố để tôn vinh ông vào ngày từ phụ, vì chẳng những ông không cằn nhằn Ðồng Tử một câu, mà còn an ủi:

         “Thôi con ạ, gió bay mất thì thôi. Của đi thay người. Hoặc giả có người nào túng nhỡ nhặt được thì để cho họ mặc, mình lấy phước. Mai mốt kiếm được mớ tôm, mớ cá bán mua lại mấy hồi.”

       

         Bố không la, lại an ủi, Ðồng Tử rất mừng. Nhưng mừng chưa được nửa ngày thì cái sầu lại tới. Cứ tồng ngồng thế này thì còn ra cái thể thống gì? Con trai hai chục tuổi rồi chứ bé dại sao, nằm chết dí trong xó lều mãi à ?

          Vô kế khả thi. Khổng Minh Gia Cát, Trang Trình, Trạng Bùng... lại không có đó cho mà vấn kế (có sao được, các ông này chưa thành hạt bụi). Ông Chử Phù Vân thấy con cứ nằm úp bụng xuống cát, mới đầu không nghĩ ra, ông nghĩ thằng con tiếc của, vài ngày là khuây. Nào ngờ con ông cứ nằm miết. Ông bố khá thông minh nên chợt nghĩ ra, thôi rồi, có một cái khố mà mình cứ “diện” hoài, thằng con lấy gì đi đây đi đó?

        Bèn âu yếm bảo con:

“Này con, lấy khố của bố mà đóng khi cần ra ngoài. Từ nay, hễ con cần khố thì con cứ lấy, bố nằm nhà và ngược lại. Con hiểu không ?”

        Dĩ nhiên, cậu con hiểu ngay: 

        “Dạ, thưa bố, con hiểu. Cám ơn bố.”

        Thế là từ đó, cái khố chung được trịnh trọng treo trên cây sào trong góc lều. Ai cần thì “diện” lên đi rồi lúc về lại treo lên sào. Người kia cần thì lấy. Thành thử hai người đàn ông, lúc làm lúc nghỉ, còn cái khố thì làm cả ngày, không mấy lúc ngơi nghỉ.

        Cuộc sống thanh đạm nhưng an hòa của hai bố con Chử ông cứ thế trôi đều.. Ngày đánh giậm, đánh lờ, câu cá, bẫy chim... được mẻ tôm, mẻ cá gì đem vào ngôi chợ Bài gần đó bán mua gạo, mua muối, mua cải, diêm quẹt hoặc những thứ cần thiết khác v.v...nhưng có cái thiết yếu nhất là cái khố thì hai bố con ông Chử chưa sao sắm được nên vẫn còn phải dùng chung một cái duy nhất. 

Cá tôm thực ra bắt được cũng nhiều mà giá quá rẻ vì gia đình nào cũng có người đi mò giậm, quăng lưới.

       Khác hẳn thời nay, thời đó tôm cá đông đặc dưới sông, dưới ao hồ nhưng dân chài lưới lại khổ vì cái nạn thủy quái như thuồng luồng, giải, bạch tuộc, ba ba khổng lồ, cá sấu... Ðã không ít người bị hại vì thủy quái ăn thịt.

 Chính Chử đồng tử đã hai lần: một lần vật lộn với một con sấu dài hơn gian nhà, một lần ở dưới sông với một con thuồng luồng  mười sáu cánh tay như loài bạch tuộc dưới biển. Anh Chử chỉ có con dao đá và phải chiến đấu đến gần kiệt lực mới thoát thân được không thì đã bị hại với hai con  ác thú này rồi.

 Người Việt lúc đó vẫn nhỏ con so với người da trắng nhưng khoẻ  hơn bây giờ. Tay vo vật cọp, beo là thường vì đàn ông thường luyện tập võ nghệ tinh thông để giữ nhà, giữ nước.

 Nhưng thủy quái rất tinh khôn, chúng chỉ lừa lúc người sơ ý không đề phòng mà tấn công nên vua Hùng vương bèn ra lệnh cho nhân dân xâm mình (chính là tattoo ngày nay) cho giống với hình thù thủy quái. Chúng tưởng đồng loại nên không tấn công. Từ đó nạn thủy quái bớt dần.

 

       Khi Chử Ðồng Tử trên hai mươi tuổi, một bữa ông Chử Phù Vân bảo con:

       “Con người, ai cũng vậy, hễ đến tuổi trưởng thành thì phải lấy vợ, lấy chồng để nối dõi tông đường, sinh con đẻ cháu. Đó là cái luật tự nhiên của Tạo hóa. Bố thấy con đã thành nhân mà vẫn chưa thành gia thất, chưa có gia đình riêng của con, bố buồn lắm! Vậy con thử coi quanh vùng xem có con bé nào coi được được mà tính tình ngoan ngoãn dễ thương thì cho bố hay rồi bố đi hỏi cho con.”

       Chử Ðồng tử nghe bố đề nghị chuyện lấy vợ thì ngượng ngùng, cứ tần ngần ngồi nhìn dải mây trắng trong khung cửa lều trên bầu trời xanh thẫm.

       Chử ông lại tiếp:

       “Ngày xưa, bằng tuổi con, bố cũng được ông nội  con đi hỏi mẹ con cho bố. Nếu ông nội  không xăng xái thì có lẽ giờ này cũng chưa có con. Bà ấy còn sống thì mày cũng có một lũ em trai, em gái rồi. Nhưng sinh mày được hơn một năm, bà ấy bị hậu sản vì đi mò cua bắt ốc sớm quá, tối về lều lại trống hốc trống hác, gió heo may mùa Ðông lùa vào cả ngày cả đêm mà bận việc lo kiếm cái ăn, bố chưa kịp bỏ giờ ra sửa chữa lại. Căn nhà ba gian gần khu chợ Bài thì trước đó đã bị thiêu rụi nên bố với mẹ con phải ra đây dựng tạm cái lều này.

Một bữa, tao không thể quên được bữa đau khổ đó. Tao đi mò giậm, lúc về thì bà ấy đã tắt thở nằm trong cái ổ rơm này mà mày thì đang nhay hai cái vú đã hết sữa của bà ấy. Tao đau đớn, khổ sở vô cùng, khóc hết nước mắt, nhưng cũng phải ráng tìm nơi an táng mồ cao mả đẹp cho bà ấy. Rồi từ đó, gà trống nuôi con, bố đã phải bế mày đi bú rình, bú chực bà tư Gấm và chị Miền ở khu chợ Bài nhiều lần, sau đó mày hơi lớn, nhai tôm nhai tép với cơm ra đút, mãi năm lên bốn, mày mới biết ăn cơm một mình, bố mới đỡ cực. Thực là  nhọc nhằn! Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ. Tao lại càng nhớ ơn ông bà nội mày đã sinh và nuôi nấng tao nên người.”

       Chử Ðồng tử nghe bố nói lòng buồn buồn. Thực lòng, anh chẳng muốn nghĩ đến chuyện vợ con. Kiếm đâu ra cô thôn nữ vào tuổi cập kê, được được người, lại ngoan ngoan nết?

Người ta giầu có, ruộng sâu trâu nái thì chưa mở miệng, gia đình nhà gái đã ưng thuận vì người ta “trông giỏ bỏ thóc”. Mình nghèo đến cái khố phải chia thời gian với bố thì ai thèm. Nếu có ngon thì cô nhỏ Trinh con ông bà Hàng đó. Coi bộ Trinh cũng có cảm tình với mình và thường khen mình có tấm thân cân đối, rắn chắc, khoẻ mạnh với khuôn mặt chữ điền vuông trượng, sau này làm nên và tính tình ngay thẳng đàng hòang.

       Nhưng con gái nào chẳng ham tiền, thời nào cũng vậy. Hai bố con chỉ có độc một cái khố thì quá khó! Anh Chử Đồng Tử vẫn lan man nghĩ.

       Phải chi thời đó đã có một nhà thơ Nguyễn Bính, chắc anh Chử  Đồng Tử đã ngâm nga:

       Con tằm được mấy tiền tơ

       Chao ơi mà ước mà mơ lấy nàng!

và hai câu:

       Nếu không có giậu mồng tơi

       Chắc là tôi đã sang chơi nhà nàng

sẽ được đổi là:

       Mình ên một khố khơi khơi

       Chắc là tôi đã sang chơi nhà nàng!

       Tâm sự của anh Chử với người yêu là cô Trinh ở khu chợ Bài thì chỉ mình anh biết, mình anh hay, chứ anh không thổ lộ với bố vì biết có thổ lộ can tràng bố cũng chẳng giúp được gì cho mình. Lực bất tòng tâm là vậy.

       Chuyện Chử ông đề nghị anh Chử kiếm vợ  chưa đi tới đâu thì khoảng sáu tháng sau, một bữa mưa to gió lớn, lều dột lung tung, ông Chử Phù Vân ngã bệnh.

       Trải qua ba ngày đêm mưa gió, chỉ cầm hơi bằng mấy con cá con tôm mới đánh được, hai bố con ông Chử thật khổ sở, thảm não. Người ta có tiền thì vài thang thuốc Nam trong chợ, mấy bát cháo hành thật nóng, nồi nước xông cho đổ mồ hôi cũng khỏi. Nhưng nghèo quá, ông bố nằm liệt ổ, anh con không cựa quậy vào đâu được.

 Cho đến một đêm không trăng sao, Chử ông trút hơi thở cuối cùng trên tay người con trai yêu quí. Trước đó, khi biết bố khó qua khỏi, anh Chử Đồng Tử ghé vào tai bố:

       “Thưa bố, bố có điều gì trối bảo, dặn dò con không?”

       Người cha đưa đôi mắt đã lạc thần nhìn con với vẻ vô cùng âu yếm. Ông nở một nụ cười gượng gạo:

       “Bố chỉ có hai điều dặn con. Một là sau khi bố chết hai năm, chứ đừng chờ ba năm, con liệu lấy một người vợ để làm bạn với con cho bớt buồn và cô đơn. Sống mình ên như thế này  vò võ buồn khổ lắm. Mà khi trái gió trở trời không ai phụ giúp, đêm bị cơn gió độc chết trong lều không ai biết. Hơn nữa, người vợ con sẽ cho con mấy đứa con - nhất là con trai - để nối dõi tông đường họ Chử chứ. Bố mong điều đó lắm. Hai là khi chôn cất bố, con lấy cái khố ra, đừng chôn theo bố kẻo uổng đi. Con đang không có cái mặc, hãy lấy ra mà mặc. Chết rồi thì có khố hay không có khố không thành vấn đề. Nghe con!”

       Anh Chử gật đầu khóc với bố:

       “Dạ, thưa bố. Con sẽ theo đúng lời bố dạy. Nhưng bố ơi, bố nỡ bỏ con một mình trên cõi đời này sao? Bố mất đi con còn ai mà sớm tối phụng dưỡng, hầu hạ, chuyện trò? Dù nhà mình chẳng có bát ăn bát để nhưng bắt được con tôm, con cá nào to, ngon, con cũng để dành kho, nấu mời bố xơi. Con chỉ mong bố khoẻ mạnh và sống mãi với con thôi bố ạ! Con không cần một sự gì khác.”

       Người cha nhìn vào mắt con, cười như mếu:

       “Sinh lão bệnh tử là lẽ thường con à. Ai rồi cũng đến lúc phải chết, phải từ giã cõi đời. Mẹ con mất rồi, bố còn có con. Bố mất trên tay con như thế này là bố mãn nguyện lắm.”

       Chử ông nói một hơi mệt quá, nằm thở dốc. Hạ cơn mệt, ông tiếp:

       “Trước đây đã có lần bố vật lộn với một con giải khổng lồ ở khúc sông làng Thượng, bố đã tưởng phải bỏ mạng với nó. Chết vậy thì uổng lắm. Chứ được chuyện trò, trối trăng với con rồi chết, bố thật vui lòng. Con nhớ phải đi kiếm lấy một người con gái. Dễ thương như con Trinh nhà ông bà Hàng thì bố ưng lắm, chết bố an lòng nhắm mắt...”

        Ðến lúc hơi thở gần tàn rồi mà Chử ông vẫn còn nghĩ đến tương lai của con, nghĩ đến người vợ đầu ấp tay gối của con, vẫn còn nhắm cô con gái chanh cốm thông minh nhất, xinh xắn nhất, được người được nết ở khu chợ Bài cho con bởi ông nghĩ, người vợ là điều hệ trọng nhất. đáng phải lưu tâm nhất trong cuộc đời mỗi người đàn ông.

(còn tiếp)

Xuân Vũ Trần Đình Ngọc

Trích Tập Truyện “Tình Mẹ Con” Đông A xb 2009, 17 truyện, 360 trang. Liên lạc mua sách: julie.nb.tran@gmail.com

       

 

Friday, July 13, 2012

Công an chặn, đập bể kính xe công dân

THỨ BẢY, NGÀY 14 THÁNG BẢY NĂM 2012

Công an chặn, đập bể kính xe công dân

Đăng bởi cheoreo1 lúc 11:37 Chiều 13/07/12

VRNs (13.07.2012) - Sài Gòn – Công an chặn xe anh Lê Quốc Quyết tại góc đường Hoàng Văn Thụ và đánh bể kính xe hơi của anh, lúc 23:00, ngày 13.07.2012. Trên xe của anh Lê Quốc Quyết có chị Bùi Thị Minh Hằng, chị Tân (vợ anh Điếu Cày) blogger Nguyễn Hoàng Vi và anh Lee Nguyen.

Được biết tối nay, nhiều anh chị em vong niên đã gặp nhau tại quán Hương Đồng 4 để mừng sinh nhật của các blogger Diệp Lê, Trịnh Kim Tiến và Bùi Hằng. Đến dự tiệc có nhiều blogger, hoạ sĩ, đạo diễn, nhiếp ảnh gia, nhà văn, luật sư và hai linh mục.

 

Cách vách tường thấp của bàn tiệc là các bàn của an ninh chiếm trọn. Họ ngồi đó suốt một thời gian dài chỉ với một món nhắm, để nghe ngóng tin tức, và liên tục đứng lên ngồi xuống gọi điện thoại. Bên ngoài và bên trọng chụp hình lẫn nhau.

Buổi họp mặt sinh nhật tập thể thật vui và thấm tình huynh đệ. Khi buổi tiệc kết thúc, từng người về nhà. Do có xe hơi, và một số người đang định gọi xe ôm, nên anh Lê Quốc Quyết đã tình nguyện làm xe taxi miễn phí đưa mọi người về nhà. Khi xe bắt đầu chạy từ hướng Phú Nhuận về phía Tân Bình, công an mặc thường phục đã chặn xe lại và đập bể kính xe. Mọi người trong xe đều bị thương.

Anh Lê Quốc Quyết là giám đốc một doanh nghiệp chuyên nghiên cứu thị trường và cung cấp các dữ liệu các các nhà đầu từ, đang hoạt động chính thức tại sài Gòn. Anh là em trai của luật sư Lê Quốc Quân.

Trong lúc ăn tiệc tối nay, anh Quyết cho biết hầu hết các nhân viên của anh bị công an quấy rối, liên tục gọi đi làm việc. Nhiều người bị công an đe doạ, buộc nghỉ việc, nhưng họ từ chối.

PV.VRNs

Cập nhật ..

Trao đổi giữ các nạn nhân sau khi bị khủng bố


 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

XUONG DUONG

__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link