Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, September 1, 2012

Một chế độ rẻ rúng mạng người






 



 



 31/08/12 |



Một chế độ rẻ rúng
mạng người





Bà Ðặng Thị Kim Liêng
(thứ nhì từ bên trái) đã qua đời sau khi tự thiêu trước UBND tỉnh Bạc Liêu (ảnh:
Danlambao)



Hôm nay 30/8, là đúng một tháng sau cái chết
bi thảm của Cụ Đặng Kim Liêng. Sáng sớm ngày 30/7/2012, trước trụ sở tỉnh ủy CS
tỉnh Bạc Liêu, một bà cụ già tự đổ can dầu vào người rồi châm lửa tự thiêu, áo
quần và da bị cháy đen từng mảng, cụ bất tỉnh. Khi xe cấp cứu đưa cụ đến bệnh
viện tỉnh gần đó, rồi chuyển cụ lên bệnh viện Chợ Rẫy – Sài Gòn thì cụ tắt thở ở
giữa đường.



Cụ Đặng thị Kim Liêng, 64 tuổi, công dân tỉnh
Bạc Liêu, là thân mẫu cô Tạ Phong Tần, một chiến sỹ dân chủ can trường, nổi tiếng
với blog Công lý và Sự thật, từng cùng Blogger Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải và
Blogger Phan Thanh Hải – anh Ba Sài Gòn lập nên Câu lạc bộ các Nhà báo Tự do, cả
3 đều đang ở trong nhà tù, chờ ra tòa vào ngày 7/8/2012 tại Quận I – Sài Gòn.
Sau cuộc tự thiêu nói trên, chính quyền hoãn phiên tòa, không đưa ra lý do.



Ngay sau khi Cụ Đặng Thị Kim Liên tắt thở, cô
Tạ Khởi Phụng, em gái cô Tạ Phong Tần và em trai Tạ Hòa Phú cùng toàn gia đình
đứng ra chăm lo việc tang lễ và an táng cho Mẹ.



Cô Phụng cho các nhà báo và bà con biết rõ lý
do tự thiêu của bà Mẹ. Một là đã mấy năm nay, láng giềng của gia đình đã cậy thế
thân quen chính quyền lấn chiếm một giải đất của gia đình vốn đã rất chật hẹp,
cản trở sinh hoạt gia đình. Cụ đã mang đơn rất nhiều lần đến tận trụ sở chính
quyền quận và tỉnh, nhưng không hề có hồi âm. Nỗi buồn lớn hơn là cô Tạ Phong Tần
bị bắt giam gần 1 năm, từ tháng 9 năm 2011 mà cụ không được đến thăm. Họ còn dọa
dẫm là cô sắp ra tòa và có thể lãnh án hàng chục năm tù vì tội «âm mưu lật đổ
chế độ».



Cụ từng nói với con gái út và bà con trong họ
hàng gần là cụ chỉ muốn tự thiêu để dùng mạng sống của mình nói lên nỗi oan ức
và tận cùng phẫn uất của mình, may ra sẽ có thể mang lại công lý cho vụ án phi
lý này, cứu cô con gái yêu và các bạn cô ra khỏi vòng lao lý, thức tỉnh kẻ cầm
quyền tàn bạo, báo động cho xã hội về cuộc sống tận cùng oan ức và bế tắc của
người dân.



Là một người đàn bà chất phác, ngay thật,
ngoan đạo, cụ nói là làm. Cụ đã âm thầm mang can dầu đến trước trụ sở cường quyền
và quyên sinh vì «Công lý và Sự thật», như con gái cụ coi là phương châm sống của
mình.



Chính quyền trung ương và địa phương đã có
thái độ ra sao trước cái chết bi thảm của Cụ Đặng Thị Kim Liêng?



Để so sánh ta hãy xem trước hết bà con ta ở
trong nước và công luận quốc tế đã có thái độ ra sao trước sự kiện cương nghị
mà bi thảm này của một bà mẹ Việt Nam đáng kính.



Một loạt blog tự do trong nước như Dân làm
báo, Anh Ba Sàm, Trí Nhân Média, Dân Luận…lập tức loan tin này từ tối 30/7,
trang trọng lập bàn thờ Cụ với Di ảnh màu phóng to đóng khung, có bát hương,
hoa quả viếng người đã khuất.



Các chiến sỹ dân chủ từ Hà Nội, Sà iGòn, Đà Nẵng
vào ngay Bạc Liêu để viếng và dự lễ an táng Cụ. Đúng ngày 7/8 – ngày toà án từng
dự định mở phiên xét xử rồi lại hoãn – anh chị em vẫn tập họp ngay trước Tòa án
Quận I Sài Gòn, mặc toàn đồ đen tỏ thái độ đòi tự do ngay cho 3 blogger của Câu
Lạc Bộ các Nhà báo Tự do và chia buồn cùng cô Tạ Phong Tần, còn đòi chính quyền
cho phép cô về dự lễ an táng mẹ.



Các đài truyền thanh quốc tế tiếng Việt như
VOA, BBC, RFI, RFA đều bình luận về cuộc tự thiêu của Cụ Kim Liêng, coi Cụ là nạn
nhân bi thảm của bất công xã hội dưới chế độ phi dân chủ coi thường tính mạng
và quyền sống của người dân. Các tổ chức nhân quyền quốc tế Amnesty
International, Human Rights Watch, Tổ chức Phóng viên không Biên giới từ Paris
và Uỷ viên phụ trách Nhân quyền quốc tế của Liên Hợp Quốc từ Thụy Sỹ cũng ra
tuyên bố chia buồn sâu sắc với gia đình Cụ Kim Liêng và đòi chính quyền Hànội
trả tự do ngay cho 3 bloggers nói trên, đặc biệt là đòi họ phải cho cô Tạ Phong
Tần về nhà dự lễ tang mẹ.



Đáng chú ý là Sứ quán Hoa Kỳ ở Hà Nội, Bộ Ngoại
giao Hoa Kỳ ở Washington DC cùng nữ nghị sỹ Loretta Sanchez từ Quốc Hội Hoa Kỳ
đều ra tuyên bố về sự kiện bi thảm này, tỏ rõ sự đau buồn sâu sắc trước cái chết
của cụ Kim Liêng và yêu cầu công lý và sự thật phải được làm sáng tỏ, các tuyên
bố đều nhấn mạnh các blogger chỉ phát biểu chính kiến và thái độ chính trị của
mình phải được tự do ngay. Huống gì tất cả đều là người yêu nước chống mọi hành
động bành trướng xâm phạm lãnh thổ nước mình. Họ không hề phạm tội.



Thái độ của chính quyền từ trung ương đến cơ
sở ra sao? Họ ngăn cản việc đưa thi hài Cụ Kim Liêng về nhà. Họ bao vây gia
đình Cụ suốt mấy ngày đêm, ngăn cản bà con đến viếng thăm, phiền nhiễu mọi người
đến phải khai báo lý lịch, ngăn nhiều bà con từ xa vào gặp gia đình. Chính quyền
phường quận không một ai đến viếng, chia buồn, mặc dù Cô Tạ Phong Tần vốn là một
sỹ quan công an, một cán bộ của địa phương và Cụ Kim Liêng từng đóng góp công sức
cho nhiều công tác xã hội. Họ coi đây như là một gia đình thù địch của chính
quyền.



Ở trung ương, thái độ của lãnh đạo, của bộ
Công an, ban tuyên huấn, báo chí, đài phát thanh còn tệ hơn nữa. Trước cái chết
bi thảm của một bà mẹ 64 tuổi, bị dồn nén đến bước đường cùng do bất công của
nhà đương quyền, người phát ngôn của bộ ngoại giao Lương Thanh Nghị lạnh lùng,
ráo hoảnh nói chỉ một câu là: «cái chết của bà Liêng đang được điều tra». Chấm
hết.



Không một xúc động. Không một lời chia buồn.
Thậm chí không một lời tỏ ra tiếc rằng một sự kiện bi thảm đã xảy ra, một mạng
người đã mất, không có cách gì cứu vãn nổi. Họ cũng không hé nửa lời về lý do
vì sao hoãn phiên tòa và hoãn đến bao giờ. Câm như hến.



Tin từ trại giam cho biết, 4 ngày sau đó, cô
Tạ Phong Tần mới biết tin mẹ mình đã qua đời. Cô gào khóc thảm thiết, vang động
ra cả vùng xung quanh, yêu cầu được về nhà nhìn thấy mẹ một lần cuối. Nhưng cả
hệ thống cầm quyền độc ác mất hết nhân tính, vẫn làm ngơ, giả điếc.



Còn bộ Công an, Cục quản lý trại giam, còn
ngành Toà án, còn viện Kiểm sát các cấp, còn hội Liên hiệp phụ nữ…tất cả đều im
re, câm như hến, coi như không có gì xảy ra. Và bà phó chủ tịch nước từng huênh
hoang sẽ chú ý đến thân phận của người phụ nữ Việt Nam để không ai bị phân biệt
đối xử. Cô Tạ Phong Tần là phụ nữ bị đối xử bất công đó, bà cụ Đặng Thị Kim
Liêng bị đối xử cực kỳ bất công đó, ý kiến bà phó chủ tịch nước nhận định ra
sao? sẽ làm gì để bênh vực họ? hay chỉ nói mép, và quay mặt đi nơi khác?



Tất cả bộ xậu chính quyền đều vô cảm, bất
nhân không cho cô Tạ Phong Tần về dự tang mẹ. Người ta có quyền hỏi ông tổng bí
thư Nguyễn Phú Trọng, hay ông thủ tướng Dũng, hay ông Sang chủ tịch nước? Chỉ cần
một tiếng nói của một trong những người này là đủ cho cô Tạ Phong Tần về nhìn
thấy mặt bà Mẹ kính yêu một lần cuối. Người với người ít ra, bình thường ra là
phải thế.



Cả một chế độ chính trị độc đảng tàn bạo với
dân, thâm thù các nhà báo, đàn áp các blogger tự do dám nói lên sự thật, coi mạng
sống của người dân như cỏ rác, một chế độ vô cảm, bất nhân đến như vậy – trước
toàn dân và trước toàn thế giới – đã tự mình đánh rơi hoàn toàn tính chính đáng
cầm quyền của mình vậy.



Blog Bùi Tín (VOA)



 



 



 
dangnguoivietyeunguoiviet.org

Một chế độ rẻ rúng mạng người

 

 

 31/08/12 |

Một chế độ rẻ rúng mạng người

Bà Ðặng Thị Kim Liêng (thứ nhì từ bên trái) đã qua đời sau khi tự thiêu trước UBND tỉnh Bạc Liêu (ảnh: Danlambao)

Hôm nay 30/8, là đúng một tháng sau cái chết bi thảm của Cụ Đặng Kim Liêng. Sáng sớm ngày 30/7/2012, trước trụ sở tỉnh ủy CS tỉnh Bạc Liêu, một bà cụ già tự đổ can dầu vào người rồi châm lửa tự thiêu, áo quần và da bị cháy đen từng mảng, cụ bất tỉnh. Khi xe cấp cứu đưa cụ đến bệnh viện tỉnh gần đó, rồi chuyển cụ lên bệnh viện Chợ Rẫy – Sài Gòn thì cụ tắt thở ở giữa đường.

Cụ Đặng thị Kim Liêng, 64 tuổi, công dân tỉnh Bạc Liêu, là thân mẫu cô Tạ Phong Tần, một chiến sỹ dân chủ can trường, nổi tiếng với blog Công lý và Sự thật, từng cùng Blogger Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải và Blogger Phan Thanh Hải – anh Ba Sài Gòn lập nên Câu lạc bộ các Nhà báo Tự do, cả 3 đều đang ở trong nhà tù, chờ ra tòa vào ngày 7/8/2012 tại Quận I – Sài Gòn. Sau cuộc tự thiêu nói trên, chính quyền hoãn phiên tòa, không đưa ra lý do.

Ngay sau khi Cụ Đặng Thị Kim Liên tắt thở, cô Tạ Khởi Phụng, em gái cô Tạ Phong Tần và em trai Tạ Hòa Phú cùng toàn gia đình đứng ra chăm lo việc tang lễ và an táng cho Mẹ.

Cô Phụng cho các nhà báo và bà con biết rõ lý do tự thiêu của bà Mẹ. Một là đã mấy năm nay, láng giềng của gia đình đã cậy thế thân quen chính quyền lấn chiếm một giải đất của gia đình vốn đã rất chật hẹp, cản trở sinh hoạt gia đình. Cụ đã mang đơn rất nhiều lần đến tận trụ sở chính quyền quận và tỉnh, nhưng không hề có hồi âm. Nỗi buồn lớn hơn là cô Tạ Phong Tần bị bắt giam gần 1 năm, từ tháng 9 năm 2011 mà cụ không được đến thăm. Họ còn dọa dẫm là cô sắp ra tòa và có thể lãnh án hàng chục năm tù vì tội «âm mưu lật đổ chế độ».

Cụ từng nói với con gái út và bà con trong họ hàng gần là cụ chỉ muốn tự thiêu để dùng mạng sống của mình nói lên nỗi oan ức và tận cùng phẫn uất của mình, may ra sẽ có thể mang lại công lý cho vụ án phi lý này, cứu cô con gái yêu và các bạn cô ra khỏi vòng lao lý, thức tỉnh kẻ cầm quyền tàn bạo, báo động cho xã hội về cuộc sống tận cùng oan ức và bế tắc của người dân.

Là một người đàn bà chất phác, ngay thật, ngoan đạo, cụ nói là làm. Cụ đã âm thầm mang can dầu đến trước trụ sở cường quyền và quyên sinh vì «Công lý và Sự thật», như con gái cụ coi là phương châm sống của mình.

Chính quyền trung ương và địa phương đã có thái độ ra sao trước cái chết bi thảm của Cụ Đặng Thị Kim Liêng?

Để so sánh ta hãy xem trước hết bà con ta ở trong nước và công luận quốc tế đã có thái độ ra sao trước sự kiện cương nghị mà bi thảm này của một bà mẹ Việt Nam đáng kính.

Một loạt blog tự do trong nước như Dân làm báo, Anh Ba Sàm, Trí Nhân Média, Dân Luận…lập tức loan tin này từ tối 30/7, trang trọng lập bàn thờ Cụ với Di ảnh màu phóng to đóng khung, có bát hương, hoa quả viếng người đã khuất.

Các chiến sỹ dân chủ từ Hà Nội, Sà iGòn, Đà Nẵng vào ngay Bạc Liêu để viếng và dự lễ an táng Cụ. Đúng ngày 7/8 – ngày toà án từng dự định mở phiên xét xử rồi lại hoãn – anh chị em vẫn tập họp ngay trước Tòa án Quận I Sài Gòn, mặc toàn đồ đen tỏ thái độ đòi tự do ngay cho 3 blogger của Câu Lạc Bộ các Nhà báo Tự do và chia buồn cùng cô Tạ Phong Tần, còn đòi chính quyền cho phép cô về dự lễ an táng mẹ.

Các đài truyền thanh quốc tế tiếng Việt như VOA, BBC, RFI, RFA đều bình luận về cuộc tự thiêu của Cụ Kim Liêng, coi Cụ là nạn nhân bi thảm của bất công xã hội dưới chế độ phi dân chủ coi thường tính mạng và quyền sống của người dân. Các tổ chức nhân quyền quốc tế Amnesty International, Human Rights Watch, Tổ chức Phóng viên không Biên giới từ Paris và Uỷ viên phụ trách Nhân quyền quốc tế của Liên Hợp Quốc từ Thụy Sỹ cũng ra tuyên bố chia buồn sâu sắc với gia đình Cụ Kim Liêng và đòi chính quyền Hànội trả tự do ngay cho 3 bloggers nói trên, đặc biệt là đòi họ phải cho cô Tạ Phong Tần về nhà dự lễ tang mẹ.

Đáng chú ý là Sứ quán Hoa Kỳ ở Hà Nội, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ ở Washington DC cùng nữ nghị sỹ Loretta Sanchez từ Quốc Hội Hoa Kỳ đều ra tuyên bố về sự kiện bi thảm này, tỏ rõ sự đau buồn sâu sắc trước cái chết của cụ Kim Liêng và yêu cầu công lý và sự thật phải được làm sáng tỏ, các tuyên bố đều nhấn mạnh các blogger chỉ phát biểu chính kiến và thái độ chính trị của mình phải được tự do ngay. Huống gì tất cả đều là người yêu nước chống mọi hành động bành trướng xâm phạm lãnh thổ nước mình. Họ không hề phạm tội.

Thái độ của chính quyền từ trung ương đến cơ sở ra sao? Họ ngăn cản việc đưa thi hài Cụ Kim Liêng về nhà. Họ bao vây gia đình Cụ suốt mấy ngày đêm, ngăn cản bà con đến viếng thăm, phiền nhiễu mọi người đến phải khai báo lý lịch, ngăn nhiều bà con từ xa vào gặp gia đình. Chính quyền phường quận không một ai đến viếng, chia buồn, mặc dù Cô Tạ Phong Tần vốn là một sỹ quan công an, một cán bộ của địa phương và Cụ Kim Liêng từng đóng góp công sức cho nhiều công tác xã hội. Họ coi đây như là một gia đình thù địch của chính quyền.

Ở trung ương, thái độ của lãnh đạo, của bộ Công an, ban tuyên huấn, báo chí, đài phát thanh còn tệ hơn nữa. Trước cái chết bi thảm của một bà mẹ 64 tuổi, bị dồn nén đến bước đường cùng do bất công của nhà đương quyền, người phát ngôn của bộ ngoại giao Lương Thanh Nghị lạnh lùng, ráo hoảnh nói chỉ một câu là: «cái chết của bà Liêng đang được điều tra». Chấm hết.

Không một xúc động. Không một lời chia buồn. Thậm chí không một lời tỏ ra tiếc rằng một sự kiện bi thảm đã xảy ra, một mạng người đã mất, không có cách gì cứu vãn nổi. Họ cũng không hé nửa lời về lý do vì sao hoãn phiên tòa và hoãn đến bao giờ. Câm như hến.

Tin từ trại giam cho biết, 4 ngày sau đó, cô Tạ Phong Tần mới biết tin mẹ mình đã qua đời. Cô gào khóc thảm thiết, vang động ra cả vùng xung quanh, yêu cầu được về nhà nhìn thấy mẹ một lần cuối. Nhưng cả hệ thống cầm quyền độc ác mất hết nhân tính, vẫn làm ngơ, giả điếc.

Còn bộ Công an, Cục quản lý trại giam, còn ngành Toà án, còn viện Kiểm sát các cấp, còn hội Liên hiệp phụ nữ…tất cả đều im re, câm như hến, coi như không có gì xảy ra. Và bà phó chủ tịch nước từng huênh hoang sẽ chú ý đến thân phận của người phụ nữ Việt Nam để không ai bị phân biệt đối xử. Cô Tạ Phong Tần là phụ nữ bị đối xử bất công đó, bà cụ Đặng Thị Kim Liêng bị đối xử cực kỳ bất công đó, ý kiến bà phó chủ tịch nước nhận định ra sao? sẽ làm gì để bênh vực họ? hay chỉ nói mép, và quay mặt đi nơi khác?

Tất cả bộ xậu chính quyền đều vô cảm, bất nhân không cho cô Tạ Phong Tần về dự tang mẹ. Người ta có quyền hỏi ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, hay ông thủ tướng Dũng, hay ông Sang chủ tịch nước? Chỉ cần một tiếng nói của một trong những người này là đủ cho cô Tạ Phong Tần về nhìn thấy mặt bà Mẹ kính yêu một lần cuối. Người với người ít ra, bình thường ra là phải thế.

Cả một chế độ chính trị độc đảng tàn bạo với dân, thâm thù các nhà báo, đàn áp các blogger tự do dám nói lên sự thật, coi mạng sống của người dân như cỏ rác, một chế độ vô cảm, bất nhân đến như vậy – trước toàn dân và trước toàn thế giới – đã tự mình đánh rơi hoàn toàn tính chính đáng cầm quyền của mình vậy.

Blog Bùi Tín (VOA)

 

 

 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Philippines báo động sóng thần : hơn 132.000 người phải sơ tán






 



 Thứ bảy 01
Tháng Chín 2012



Philippines báo
động sóng thần : hơn 132.000 người phải sơ tán



Các khu vực được báo động sơ tán sóng thần tại Philippinnes, 31/09/2012 (Ảnh : Office of Civil Defense Philppines)



Các
khu vực được báo động sơ tán sóng thần tại Philippinnes, 31/09/2012 (Ảnh :
Office of Civil Defense Philppines)



Trọng Thành



Sáng nay
01/09/2012, AFP loan tin, tại Philippines hơn 132.000 người đã trở về nhà, sau
khi báo động sóng thần, tiếp theo một trận động đất lớn ngoài khơi phía đông nước
này, được dỡ bỏ. Động đất cường độ 7,6 độ Richter tối qua đã tạo thành các đợt
sóng có chỗ cao đến nửa mét, khiến nhiều người chạy trốn khỏi khu vực bờ biển.



Theo thông tin mới nhất, trận động đất ở vùng
biển phía Đông Philippines, có tâm chấn cách thành phố Guiuan (tỉnh Samar - miền
Trung) khoảng 150 km và ở độ sâu gần 35 km, đã làm chết một người và gây một số
thiệt hại nhẹ.



Theo báo chí Philippines, cơ quan phụ trách động
đất cho biết, trận động đất tối qua vào lúc 18 giờ 47 phút, ngoài khơi
Philippines gây ra nhiều đợt sóng lớn đập vào bờ biển phía Đông nước này gần một
tiếng đồng hồ sau đó.



Chính quyền Philippines đã ban bố lệnh sơ tán
đối với cư dân những vùng thuộc bờ biển phía đông của hai đảo lớn Luzon và
Mindanao, cũng như đảo Samar.



Trả lời phỏng vấn AFP, ông Benito Ramos, giám
đốc Ủy ban Quốc gia quản lý và hạn chế các rủi ro do thiên tai (NDRRMC) của
Philippines nhận xét, cư dân các vùng bờ biển phía Đông do sợ hãi một trận
tsunami như ở Nhật Bản đầu năm ngoái, đã rời khỏi chỗ ở ngay sau khi có báo động
sơ tán.



Theo cảnh sát Philippines, 132.241 người đã
ra đi trong đêm, suốt thời gian đó Philippines còn tiếp tục bị 139 dư chấn động
đất, mà chấn động mạnh nhất là 6,4 độ.



Xin nhắc lại là, trong thâp niên vừa qua,
vùng Đông và Đông Nam Á bị nhiều trận động đất khủng khiếp. Tháng 12/2004, ít
nhất 230.000 người ở 13 quốc gia đã thiệt mạng sau trận động đất và sóng thần
ngoài khơi Indonesia.



Còn vào tháng 3/2012, trận động đất và sóng
thần ở Nhật Bản đã khiến hơn 20.000 người chết và gây ra một khủng hoảng hạt
nhân nghiêm trọng, sau khi nước biển nhấn chìm một nhà máy điện nguyên tử.



 



 



 



 



 
dangnguoivietyeunguoiviet.org

Philippines báo động sóng thần : hơn 132.000 người phải sơ tán

 

 Thứ bảy 01 Tháng Chín 2012

Philippines báo động sóng thần : hơn 132.000 người phải sơ tán

Các khu vực được báo động sơ tán sóng thần tại Philippinnes, 31/09/2012 (Ảnh : Office of Civil Defense Philppines)

Các khu vực được báo động sơ tán sóng thần tại Philippinnes, 31/09/2012 (Ảnh : Office of Civil Defense Philppines)

Trọng Thành

Sáng nay 01/09/2012, AFP loan tin, tại Philippines hơn 132.000 người đã trở về nhà, sau khi báo động sóng thần, tiếp theo một trận động đất lớn ngoài khơi phía đông nước này, được dỡ bỏ. Động đất cường độ 7,6 độ Richter tối qua đã tạo thành các đợt sóng có chỗ cao đến nửa mét, khiến nhiều người chạy trốn khỏi khu vực bờ biển.

Theo thông tin mới nhất, trận động đất ở vùng biển phía Đông Philippines, có tâm chấn cách thành phố Guiuan (tỉnh Samar - miền Trung) khoảng 150 km và ở độ sâu gần 35 km, đã làm chết một người và gây một số thiệt hại nhẹ.

Theo báo chí Philippines, cơ quan phụ trách động đất cho biết, trận động đất tối qua vào lúc 18 giờ 47 phút, ngoài khơi Philippines gây ra nhiều đợt sóng lớn đập vào bờ biển phía Đông nước này gần một tiếng đồng hồ sau đó.

Chính quyền Philippines đã ban bố lệnh sơ tán đối với cư dân những vùng thuộc bờ biển phía đông của hai đảo lớn Luzon và Mindanao, cũng như đảo Samar.

Trả lời phỏng vấn AFP, ông Benito Ramos, giám đốc Ủy ban Quốc gia quản lý và hạn chế các rủi ro do thiên tai (NDRRMC) của Philippines nhận xét, cư dân các vùng bờ biển phía Đông do sợ hãi một trận tsunami như ở Nhật Bản đầu năm ngoái, đã rời khỏi chỗ ở ngay sau khi có báo động sơ tán.

Theo cảnh sát Philippines, 132.241 người đã ra đi trong đêm, suốt thời gian đó Philippines còn tiếp tục bị 139 dư chấn động đất, mà chấn động mạnh nhất là 6,4 độ.

Xin nhắc lại là, trong thâp niên vừa qua, vùng Đông và Đông Nam Á bị nhiều trận động đất khủng khiếp. Tháng 12/2004, ít nhất 230.000 người ở 13 quốc gia đã thiệt mạng sau trận động đất và sóng thần ngoài khơi Indonesia.

Còn vào tháng 3/2012, trận động đất và sóng thần ở Nhật Bản đã khiến hơn 20.000 người chết và gây ra một khủng hoảng hạt nhân nghiêm trọng, sau khi nước biển nhấn chìm một nhà máy điện nguyên tử.

 

 

 

 

 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link