Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, September 8, 2012

TỘI ÁC =>TỘI ÁC CỦA ĐÃNG CỘNG SÃN VIỆT: ĂN CHÁO ĐÁI BÁT


 

=>TỘI ÁC CỦA ĐÃNG CỘNG SÃN VIỆT: ĂN CHÁO ĐÁI BÁT



Nguyễn Thu Trâm



“… Mong cho Khương được gặp mẹ...TT Bản án nặng dành cho con trai khiến đôi chân già nua 80 tuổi của ông Nguyễn Văn Khai – cha nhà báo Hoàng Khương – phải từng bước run run mới xuống hết bậc tam cấp trước sân tòa.

Trước phiên tòa ba tuần, mẹ Hoàng Khương với chứng viêm thực quản trở nặng đã vào cấp cứu tại Bệnh viện Nguyễn Trãi (TP.HCM) và gần như không ăn uống, không còn tỉnh táo từ đó.





Ông Nguyễn Văn Khai – cha của nhà báo Hoàng Khương – khóc tại sân tòa



“Tòa đã tuyên án rồi, tháng năm ngồi tù đằng đẵng. Phải xin ai, xin cấp nào đây để Khương được vào thăm mẹ…?” – ông Khai thẫn thờ.

Khác với cha chồng, chị Hoàng Anh – vợ nhà báo Hoàng Khương – đi nhanh khỏi phòng xét xử ra góc sân tòa để giấu những giọt nước mắt chực trào.

Phải rất lâu sau chị Hoàng Anh mới có thể cất lời, và điều đầu tiên vẫn không gì khác ngoài niềm hi vọng: “Tôi chờ sự thay đổi vào phiên tòa phúc thẩm”.

Cả chị Hoàng Anh cùng mẹ là bà Phan Thị Ngọc Anh đều ngỡ ngàng trước bản án của Hoàng Khương và đặc biệt là với người em trai Nguyễn Đức Đông Anh.

Bà Ngọc Anh cứ hỏi: “Sao tòa xử Đông Anh nặng quá, tòa cũng nói thằng nhỏ thành khẩn, lời khai đều khớp với lời của các bị cáo khác kia mà…”.

“Bị cáo luôn ray rứt…”


10g55, nhà báo Hoàng Khương là người cuối cùng trong các bị cáo nói lời sau cùng trước lúc tòa nghị án. Và khi kết thúc những lời tâm sự, gửi gắm của mình đến người thân, đồng nghiệp và hội đồng xét xử, Hoàng Khương đã nhận được những tràng vỗ tay rất dài từ những người dự khán phiên xử qua màn hình bên ngoài phòng xử án.

Dưới đây là những lời sau cùng của nhà báo Hoàng Khương tại tòa:
 

Đầu tiên bị cáo xin gửi lời đến anh Tôn Thất Hòa và em Nguyễn Đức Đông Anh vì đã hết lòng giúp đỡ bị cáo tác nghiệp mà bị vào vòng lao lý như ngày hôm nay.

Bị cáo mong hội đồng xét xử xem xét động cơ, mục đích của hai bị cáo này để dành cho họ bản án nhẹ nhất.Bị cáo cũng gửi lời xin lỗi đến các anh chị ở ban biên tập, tòa soạn và các đồng nghiệp ở báo Tuổi Trẻ.

Vì những sai sót trong tác nghiệp của tôi đã làm cho mọi người lo lắng rất nhiều và gây ảnh hưởng đến uy tín của tờ báo.”Kính thưa quý vị,Người viết xin được trích đăng lại một đoạn ngắn trên đây vừa được đăng tải trên Báo Tuổi Trẻ sau khi phiên tòa sơ thẩm xét sử nhà báo Hoàng Khương kết thúc, để mở đầu cho bài ĂN CHÁO ĐÁI BÁT này.

Diễn biến phiên tòa xét xử và kết án nhà báo Hoàng Khương khiến tôi nhớ đến một câu nói đầy xúc phạm nhân loại của Mark Twain “The more I know people, the more I love my dog.”, xin tạm dịch là “càng hiểu thêm về con người thì tôi càng cảm thấy yêu con chó của tôi hơn”.

Thực ra không ai biết vì cớ gì mà Mark Twain đã phải thốt lên như vậy, nhưng theo suy đoán của nhiều người thì có lẽ vì Mark Twain đã nhận được quá nhiều sự bội bạc, phản trắc từ con người, đối lại, ông lại luôn chứng kiến sự trung thành tuyệt đối của loài chó.

Điều này không lạ, bởi lấy oán để báo ân là bản năng gốc của những người không được giáo dục căn bản. Theo chiết tự, thì chữ ân gm b ch đặt trên b tâm, Th ân người tức là chịu có người trên mình, còn ban ân người tức là được ở trên người.

Mà chữ nguyên tự là hình vẽ một người đứng giữa bốn vách tường, đồng với chữ tù.

Người xưa bày ra chữ Ân, thật là khám phá được tâm sự của người vậy. Có nghĩa là kẻ thọ ân người khác luôn có tâm lý nặng nề vì nghĩ rằng người gia ân cho mình luôn nè nặng lên tâm mình, và để giải tỏa sự nặng nề đó, họ luôn tìm cách để báo thù, luôn tìm cách lấy oán để báo ân cho thỏa mãn cái lòng thù hận của họ đối với người đã ban ơn cho mình vậy.

 Chính vì lẽ này mà ngay từ những lớp học đầu tiên trong đời, những người làm công tác giáo dục vẫn thường xuyên giáo huấn lòng tri ân của trẻ nhỏ bằng những câu cách ngôn như “Uống nước nhớ nguồn”, “Ăn quả nhớ quả trồng cây” để giáo dục nhân cách cho học sinh ngay từ những năm tháng vỡ lòng.

Nhờ vậy mà khi trưởng thành, trở thành những người nắm giữ những trọng trách trong xã hội, những người có được một nền giáo dục căn bản đó chẵng những chỉ biết công nghĩa sinh thành của cha mẹ, ơn dạy dỗ của thầy cô, mà họ con biết tri ân tiền nhân đã dựng nước giữ nước, đã mở mang bờ cõi, đã khai hoang, lập ấp…

Họ biết tri ân cả những người công nhân vệ sinh, những người quét rác, gìn giữ cho môi trường sinh sống luôn được sạch đẹp, họ biết tri ân những người viết văn, viết báo biết bày tỏ nỗi bức xúc, phẫn nộ trước cái xấu, cái ác trong xã hội để kêu gào để chống lại cái xấu, cái ác đó nhằm từng bước lành mạnh hóa xã hội.

Đây là lý do chính yếu mà hàng ngàn người dân Sài gòn đã đến tham dự phiên tòa xét xử nhà báo Hoàng Khương trong hai ngày 6 và 7 tháng 9 vừa qua, bị truy tố, bị xét xử vì tội dám lành mạnh hóa xã hội bằng cách đưa lên mặt báo những vụ việc hối lộ của của cảnh sát giao thông, của những người thay vì đưa giúp cho người dân biết thượng tôn pháp luật khi tham gia giao thông, để giảm thiểu đến mức thấp nhất những vi phạm trong giao thông mà có thể gây ra tai nạn, dẫn đến những cái chết thương tâm cho người đi đường, thì những kẻ nhân danh luật pháp đó lại vì “sạch sành sành, vét cho đầy túi tham” mà làm ngơ, thậm chí còn dung túng cho những kẻ bất tuân luật pháp khi tham gia giao thống hệ lụy là ở Việt Nam, theo thống kê thì ở Việt Nam, tỷ lệ tử vong do tai nạn giao thông cao gấp nhiều lần so với tỷ lệ tử vong của bệnh nhân HIV/AIDS.

Thật đáng tiếc rằng chỉ có những người dân lành là biết ơn nhà báo Hoàng Khương và cũng chỉ có những đồng nghiệp của ông là biết đồng cảm với ông.

Còn lại, cơ quan chủ quản của nhà báo Hoàng Khương là Báo Tuổi Trẻ dường như cũng đồng lõa với cơ quan thực thi pháp luật rừng để truy tố, để kết án nhà báo Hoàng Khương, chỉ bởi ở một chừng mực nào đó, nhà báo Hoàng Khương đã trót ban ơn cho cho Báo Tuổi Trẻ bởi những loạt bài chống tiêu cực, chống nạn mãi lộ của ngành công an giao thông, đã một thời nâng uy tín cho Báo Tuổi Trẻ, cũng như cho ngành pháp chế Việt Nam trong công cuộc lành mạnh hóa xã hội.

Chẵng may đất nước Việt Nam hiện đang được cai trị bằng những con người ít học hành, lãnh đạo của hầu hết các bộ ngành không hề được đào tạo bởi một nền giáo dục căn bản thì việc họ lấy oán báo ân theo bản năng của những con người ít học thức hoặc vô học thức cũng là một điều không lạ!





Đấu tố trong cải cách ruộng đất ở miền Bắc XHCN

=> 

Click vào bài CCách Ruộng Đất 

Điều này cũng đã từng xãy ra trong suốt lịch sử lãnh đạo đất nước của đảng cộng sản từ cuộc Cải Cách Ruộng Đất cho đến Nhân Văn Giai Phẩm, đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam há đã chẳng đem oán để báo ân cho những người đã từng đóng góp công sức, thời gian và cả tiền bạc, của cải cho cách mạng… bằng việc đấu tố, tịch thu tài sản và hành quyết họ với khẩu hiệu rất sắt máu: “TRÍ PHÚ ĐỊA HÀO, ĐÀO TẬN GỐC, TRỐC TẬN NGỌN”. Hơn thế nữa, họ còn đào luyện cho nhiều người dân miền Bắc thuở đó báo đáp ân nghĩa sanh thành, dưỡng dục, xướng tùy bằng việc con đấu tố mẹ cha, vợ đấu tố chồng… Và cả trong cuộc chiến huynh đệ tương tàn vì ý thức hệ TỰ DO và CỘNG SẢN mà nhà cầm quyền CSVN phong cho là cuộc “Chiến Tranh Thần Thánh Để Giải Phóng Miền Nam” những người cộng sản cũng đã lợi dụng các chùa chiền các cơ sở tôn giáo để làm cơ sở, để được nương náu một cách an toàn… và sau khi chiếm được hoàn toàn Miền Nam họ đã đền ơn cho những ân nhân đó của họ bằng cách biến chùa chiền thành kho hợp tác, nghiêm cấm các hoạt động, phát triển tôn giáo, bát bớ, giam cầm và hành quyết nhiều Linh mục, nhiều tu sỹ Phật Giáo và tu sỹ các tôn giáo khác…





Một nông dân vừa bị hành quyết ngay tại phiên tòa đấu tố



Việc này thực ra cũng không lạ, bởi ngày nay phần đông đồng bào Việt Nam chúng ta đã thấy rỏ rằng lãnh đạo của đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam đa phần là VÔ HỌC, là phường LƯU MANH, THẢO KHẤU, là những đứa con hoang đàng, là những tên hoạn lợn, những phu đồn điền cao su, những phu gác ghi ngành hỏa xa cho thực dân Pháp… hay chỉ là những y tá được đào tạo nghiệp vụ từ rừng rú… Thì làm sao họ biết gì về đạo lý làm người, làm sao họ có thể biết được thế nào là NHÂN, LỄ NGHĨA, TRÍ, TÍN… làm sao họ có thể biết được thế nào là nghĩa là ân để họ còn có thể được Mark Twain yêu mến quý trọng hơn con chó của ông ta.

Đáng tiếc, Đáng tiếc, thật đáng tiếc!

Nguyễn Thu Trâm
Bangkok,ngày 8 tháng 9 năm 2012

Ô NHỤC ẢI NAM QUAN!


 

 




 

HÌNH ẢNH LỊCH SỬ VIỆT CỘNG BÁN NƯỚC
Ô NHỤC ẢI NAM QUAN!


Ven trời góc biển buồn chim cá
Dạn gió dày sương tủi nước non
Thượng Tân Thị
Bi thương thay cho lịch sử Việt Nam! Từng cây số trên quê hương là từng giòng máu lệ, máu của cha ông ngăn thù và máu của hai miền huynh đệ chan hòa vào nhau trong hoan lạc dành cho Quốc tế Cộng Sản. Và đang trở về đây là những bước chân âm thầm của ngàn năm nô lệ. Kết quả từ công cuộc nhuộm đỏ mạo danh “độc lập, tự do, hạnh phúc” theo tư tưởng Hồ Chí Minh và đồng bọn. Hãy tiếp tục nhìn những gì mà CSVN đang ra sức thực hiện: “Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan không thuộc lãnh thổ Việt Nam!”. Họ cố chối bỏ lịch sử Việt Nam và ra sức tranh cãi, biện luận với dân Việt thay cho Trung Cộng. Ô nhục! Từ quan đến quân, CSVN chỉ là một lũ tôi mọi dâng đất, dâng biển của tổ tiên cho ngoại bang bằng văn tự công hàm, hiện rõ hình hài là một bọn quái thai chưa từng có trong lịch sử nhân loại! Chấp bút cho đề tài “Ải Nam Quan”, thay vì tranh luận bằng văn chương, tôi sẽ sử dụng giá trị của những tư liệu bằng hình ảnh. Bởi vì, đã có rất nhiều nghiên cứu công phu của các tác giả yêu nước Việt nồng nàn đã là quá đủ để khẳng định “Ải Nam Quan là của Việt Nam! Ải Nam Quan thuộc về Trung Cộng là do sự hiến dâng của Đảng CSVN!”. Những hình ảnh sẽ lưu lại đây để cho con cháu chúng ta hiểu rõ hơn niềm bi thương của đất nước, chỉ cho các em bọn bán nước hiện đại là ai. Để rồi không còn ngày phải tôn thờ hình Hồ-Mao và màu cờ máu chỉ còn là một kỷ niệm buồn. Rất buồn! Hãy xác tin rằng: “Nước Việt của em từ Ải Nam Quan đến mũi Cà Mau” là mãi mãi!
Bây giờ chết mẹ đảng ta,
Đám chệch tràn lan khắp nước nhà,
Chẳng thà bám đít bu theo Mỹ,
Thoát cảnh lầm than ôi xót xa.
Thêm một lần nữa, chính thực tế cho thấy, từ khi lãnh đạo CSVN đã cam kết tôn trọng "16 chữ vàng" trong quan hệ với Trung Quốc mỗi khi lãnh tụ hai nước gặp nhau "láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai" - đã được dân chúng trong nước sửa lại thành "láng giềng khốn nạn, cướp đất toàn diện, lấn biển lâu dài, thôn tính tương lai", theo "tinh thần 4 tốt": láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt.... Thật không dễ dàng gì khi biết một kẻ đang rình rập bên ta mà vẫn phải nghe họ xưng là "láng giềng tốt", một kẻ đem tàu chiến sang giết người giữ đảo của ta vẫn xưng là "đồng chí tốt", một kẻ dùng áp lực để đuổi đối tác tìm dầu của ta mà vẫn nhận là "bạn bè tốt", một kẻ ngang nhiên hút dầu ngoài biển của ta mà vẫn phải gọi là "đối tác tốt"....Kẻ bán Ải Nam Quan là ai?Kẻ bán Ải Nam Quan và bán luôn cả cơ đồ dân tộc Việt Nam cho Trung Cộng chính là Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng. Máu bán nước ăn sâu vào từng đời của bọn lãnh đạo CSVN. Để chứng minh rõ ràng những tội lỗi của bọn bán nước buôn dân này vẫn còn những hình ảnh làm tang chứng.
Hình G1. HCM bí mật sang Quảng Tây ngày 16-01-1950
HCM bí mật sang Quảng Tây ngày 16-01-1950. HCM là người trùm khăn đứng thứ hai bên phải hình)
Việc qua lại giữa hai Đảng CS Trung-Việt liên tục diễn ra tại cổng Nam Quan. Tháng 10 năm 1953, Chánh Vụ Viện Trung Cộng đổi tên cổng Nam Quan thành “Mục Nam Quan” (chữ “Mục” có nghĩa là: hòa thuận, hòa hợp, thân mật, thân thiết...), đồng thời cả hai chính phủ Trung-Việt thành lập Ủy Ban Cửa Khẩu Mục Nam Quan. Cùng năm, thỏa thuận theo Chánh Vụ Viện Trung Cộng, Việt Nam mở cửa tự do cho hai cửa khẩu Bình Nhi – Nam Quan. Năm 1953 đã có 276,000 lượt qua lại cổng Nam Quan giữa hai bên.
Hình G2. HCM bang giao với TC tại cổng Nam Quan trong những năm 1950
- Tháng 2 năm 1954, hai bên chính phủ Hà Nội-Bắc Kinh soạn ra “Hiệp Định Mậu Dịch Biên Giới”. - Ngày 26-09-1954, Hồ Chí Minh dẫn đầu đoàn đại biểu CSVN xuất phát từ cổng Nam Quan tham dự hội nghị tại Nam Ninh. - Ngày 10-11-1954, Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Ngoại giao VN là Phạm Văn Đồng đi từ cổng Nam Quan sang Bằng Tường tiếp tục đi Bắc Kinh ra mắt Chu Ân Lai.
Hình G3. Phạm Văn Đồng ra mắt Chu Ân Lai
- Ngày 26-02-1955, khánh thành tuyến đường sắt Hà Nội-Trấn Nam Quan. Hồ Chí Minh đọc diễn văn chúc mừng tại cổng Nam Quan.
Hình G4. HCM và CÂL [Chu Ân Lai] yến tiệc xa hoa tại Bắc Kinh tháng 06/1955
- Tháng 12-1958, hai huyện Ninh Minh, Long Tân kết hợp với Bằng Tường (Trấn Bằng Tường) thành lập huyện Mục Nam. - CSVN phản ứng! Ngày 27-04 đến 02-05-1959, Trung-Việt hội nghị vấn đề biên giới tại Bằng Tường. Ngày 10-05-1959, chính phủ Trung Cộng quyết định xóa bỏ đơn vị “huyện Mục Nam”. Ninh Minh, Long Tân, Bằng Tường trở về đơn vị hành chính cũ. - Ngày 04-09-1959, Chu Ân Lai đáp máy bay đến Bằng Tường hội đàm cùng Hồ Chí Minh vấn đề biên giới Trung-Việt. - Năm 1960, Phạm Văn Đồng trồng cây si để làm mốc cho Km0 của Việt Nam.
Hình G5. Cây si do PVĐ trồng(???)
Cây si do PVĐ trồng (?) nhìn từ bên phía VN. Vị trí tương ứng với khoảng cách của tường thành cổng Nam Quan cũ bên VN)
Hình G6. Cây si PVĐ nhìn từ bên cổng Hữu Nghị Quan của TC
Hình G7. Cây si PVĐ nhìn từ trên lầu thành Hữu Nghị Quan.
Cụm nhà trắng là Hải Quan TC xây lại trên nền "nhà tròn". Xa thẳm bên kia là cột Km0 hiện tại.
- Ngày 09-04-1961, Chu Ân Lai và Hồ Chí Minh “hội đàm” tại lầu 2 của cổ thành Mục Nam Quan. “Hội đàm” về nội dung gì thì cả hai bên đều không công bố. Chỉ biết rằng cuộc “hội đàm” mờ ám tại Mục Nam Quan của hai lãnh đạo cộng sản Trung-Việt được viết trong sách giáo khoa của bọn Trung Cộng là “mở ra một trang sử mới cho quan hệ Trung-Việt”.
Hình G8. Lầu 2 tại Mục Nam Quan với nguyên trạng cuộc "hội đàm" giữa CÂL và HCM
Hình G9. Bảng vàng ghi lại sự kiện
- Ngày 05-03-1965, Quốc Vụ Viện Trung Cộng và chính phủ CSVN cử hành lễ đổi tên “Mục Nam Quan” thành “Hữu Nghị Quan”. Tham dự phía bên Việt Nam có Tổng lãnh sự VN trú tại Nam Ninh và đoàn chính phủ VN đến từ Lạng Sơn. ...Và kể từ sau đó, chính phủ CSVN đã dâng trọn Ải Nam Quan cho Trung Cộng để tiếp nhận viện trợ vũ khí tiến đánh miền Nam-Việt Nam Cộng Hòa.
Hình G10. Hữu Nghị Quan năm 1965. Biểu ngữ của TC và hình Mao Trạch Đông phơi vào phần lãnh thổ VN
Hình G11. So sánh với hình ảnh Mục Nam Quan năm 1959.
Đoàn đại biểu CSTC lễ phép chụp ảnh tại cổng Nam Quan bên phía VN
Hình G12. Năm 1966. Công binh xây dựng đường sắt Trung-Việt tại Hữu Nghị Quan.
Năm 1966. Công binh xây dựng đường sắt Trung-Việt tại Hữu Nghị Quan tuyên thệ trước khi vào VN làm nhiệm vụ và Thiết đạo binh: công binh đường sắt TC giả dạng bộ đội VN
Hình G13. Năm 1966. Quân chính qui TC giả dạng bộ đội VN
Năm 1966. Quân chính qui TC giả dạng bộ đội VN tuyên thệ tại Hữu Nghị Quan. Hướng về TC đồng thanh hô lớn: "Quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Nguyện mang vinh quang trở về!". Trong ảnh là Sư đoàn 62 Cao Xạ TC)
Hình G14. Tham gia tra tấn tù binh Mỹ tại VN
Hình G15. Tham gia bắt sống phi công Mỹ tại VN. Người cầm ảnh là cựu chiến binh TC tham chiến tại VN
Hình G16. Huy chương "Đoàn Kết Chiến Thắng Giặc Mỹ" do chính HCM ký tặng hoặc do PVĐ ban thưởng.
Hình G17. Năm 1968, Hồ - Mao đi từ Ải Nam Quan cùng mang vũ khí vào gây tang tóc cho dân miền Nam VN
Hình G18 "Nam man! Ta cho ngươi cơm ăn, áo mặc, ta cho ngươi súng đạn,
nhưng chính ngươi đã lấy súng đạn bắn vào da thịt ta!” (người anh em đồng chí TC nói!)
Hình G19. Hoa Kiều tại Việt Nam bị cưỡng chế hồi hương năm 1978.
- Ngày 25-08-1978, khoảng trên 200 quân Việt Nam dùng vũ lực bắt buộc Hoa kiều phải hồi hương đi vào khu vực Hữu Nghị Quan. Lúc 17g30 cùng ngày, ngay trước cổng Hữu Nghị Quan, quân Việt Nam đánh chết 6 người, 82 người bị thương, 15 người chạy thoát. Công tác viên phía Trung Cộng lên tiếng cảnh cáo và xung đột đã xảy ra giữa hai bên cán bộ Trung-Việt. Ba ngày sau, quân Việt Nam tiếp tục tràn lên vùng biên giới tìm kiếm những Hoa kiều đang bỏ trốn.... Chiến tranh biên giới Trung-Việt bắt đầu từ đây, cuộc chiến mà Trung Cộng lấy cớ “tự hào” là “Tự Vệ Phản Kích”. Ải Nam Quan thêm một lần nữa chứng kiến xung đột Trung-Việt. Nhưng từ sau cuộc chiến này, Trung Cộng đã đẩy lui lãnh thổ Việt Nam ra khỏi Ải Nam Quan và bỗng xuất hiện cột mốc có tên gọi “Km0” thần thoại, nằm cách xa cổng Nam Quan hàng trăm thước.
Hình G20. Dấu đạn giao tranh Trung-Việt trên khắp tường thành "Hữu Nghị Quan"
Hình G21. Trung Cộng ca khúc khải hoàn trở về cổng Hữu Nghị Quan sau chiến thắng
Hình G22. Trao trả tù binh
- Ngày 28-05-1980, Trung-Việt tiến hành trao trả tù binh tại "Km0" trên đường Đồng Đăng dẫn vào khu vực Hữu Nghị Quan
Hình G23. Phụ ảnh tham khảo "Cột Mốc Số 18" giả mạo (?)
Đây là "Cột Mốc Số 18" mà TC cho rằng đã đặt tại cổng Nam Quan. Khác với "Cột Mốc Số 18" theo Hiệp ước Pháp-Thanh (đã trình bày nơi chương I). Trên cột mốc này khắc rằng: "BORNE.18 ANNAM-CHINE, Đệ Thập Bát Bài, Đại Pháp Quốc Việt Nam, Đại Trung Hoa Dân Quốc Vân Nam". Lịch sử nào ghi rằng Pháp thay mặt VN ký kết Hiệp ước Biên giới với chính quyền của Tưởng Giới Thạch? Loại cột mốc này là cùng kiểu với cột mốc số 53 tại khu vực Thác Bản Giốc. Những cột mốc thật sự của Hiệp ước Pháp-Thanh đã tiêu biến nơi đâu? Không ai biết rõ hơn biên giới Trung-Việt bằng Đảng CSVN, nhưng họ có nói gì không về hiện tượng này? Lặng câm! Ta nên nhớ, trong đề cương của Đảng CSVN do HCM soạn ra vào năm 1940 đã chủ trương một cách mù quáng: "Không công nhận bất cứ văn kiện, hiệp ước nào của thực dân Pháp thay mặt VN ký kết với quốc gia khác!" Sự ra đời của “Km 0” cho đến nay vẫn rất khó hiểu. Theo “truyền thuyết”, “Km 0” ra đời vào năm 1960 và Phạm Văn Đồng đã trồng cây si để đánh dấu vị trí. Có thực sự là PVĐ trồng cây si để đánh dấu vị trí biên giới Trung-Việt hay không? Hay chỉ đơn thuần là việc trồng cây kỷ niệm một sự kiện nào đó? (thói màu mè của CSVN). Năm 1958, chính tay PVĐ đã ký văn bản dâng biển cho Trung Cộng, bản đồ Bắc Việt thì Đảng CSVN dâng cho Trung Cộng vẽ, trong thời điểm lệ thuộc sự viện trợ của Trung Cộng thì làm sao nói chuyện căng thẳng biên giới, lãnh hải được. Còn cây si là cây si nào? Cây si thuộc loại cây nhiệt đới có sức tăng trưởng và phát tán rất nhanh. Không thể nào cho rằng cây si mà PVĐ trồng là cây si đứng sau cột “Km0”. Hãy xem hình (so sánh với cây si trước cổng HNQ ở chương II).
Hình G24 Năm 1979, hai tên Trung Cộng đang chỉ vào vị trí cột mốc “Km0”.
Cỏ cây rậm rì, một gốc cây nhỏ phía sau (cây si từ năm 1960?).
Phải chăng vị trí cột mốc chẳng phải bị di dời đi hàng trăm thước nào cả.
Nó đã nằm đó từ những năm 1960, như một thỏa thuận “hữu nghị”
khi HCM dành trọn Ải Nam Quan để tiếp nhận vũ khí của TC gây máu lửa trên miền Nam Việt.
Hình G25. "Km0" trong những năm 1990.
Biên phòng VN đứng gác nhưng quay mặt về phía VN. Đáng nể!
Hình G26. "Km0" "Km0" trong những năm đầu 2000, khi đang xây dựng lại cảnh quan "Hữu Nghị"
và kế hoạch cao tốc Nam-Hữu. Lúc này trên cột còn ghi "Hữu Nghị Quan" và "cây si PVĐ" còn đó
Hình G27. "Km0" mất chữ Quan
"Cây si PVĐ" bị đốn bỏ dã man vào năm 2005. Cột mốc cũng chỉ còn chữ "Hữu Nghị". Đảng CSVN không dám nhận thêm chữ "Quan". Xóa bỏ vĩnh viễn lịch sử để làm vừa lòng đàn anh TC!
Hình G28 "Km0" của VN trơ trọi so sánh với bia đá "Nam Cương Quốc Môn" của
Trung Cộng phía sau. Ở vị trí này ta không còn thấy cổng Nam Quan!
Hình G29 "Km0" trong những ngày năm 2006. Hành lang trắng bên tay phải dẫn vào khu vực Hải quan TC.
Hình G30 Nhìn sang bên phải để thấy rõ hơn cổng đường hầm cao tốc Nam-Hữu và
Cổng kiểm soát của Hải quan TC.
Hình G31 Ngang với "Km0" là giao điểm Quốc lộ 322 (điểm cuối) của TC và Quốc lộ 1A
(điểm khởi đầu) của VN! "Trung Quốc Quốc Đạo 322 Chung Kết Điểm"
Hình G32 Nhìn sang VN. Đi thêm khoảng 100m nữa mới tới Cổng kiểm soát của Hải quan VN.
Khoảng cách "thủ lễ" đã xuống dưới chân Ải Nam Quan trong thời cộng sản. Không còn nằm trước
mặt cổng Nam Quan như ngày xa xưa. Đúng vậy! Ải Nam Quan nào là của VN? Bọn Ô nhục!
Hàng trăm thước đất của Ải Nam Quan là cả một đoạn đường dài hàng ngàn năm lịch sử của Việt Nam,
nơi mà tổ tiên Trung Cộng phải bao lần cay đắng nuốt hận.... Đất biển tổ tiên mất quá dễ dàng!
Đảng CSVN vẫn một mực nói như Trung Cộng, công nhận lãnh thổ bắt đầu từ cột “Km0”.
Đảng CSVN đã chà đạp lên hồn thiêng sông núi, thay ngoại bang thảm sát dân tộc, giết chết lịch sử quê hương!
Hình G33. Vẫn cười đấy! Hèn mọn, bé nhỏ là thế!
Ngày 18-10-2005, Việt cộng TT Nguyễn Tấn Dũng ra đón khách Trung Cộng ngay tại Km0. Ôi, tư cách của một TT? Hai tay xun xoe chào đón quan thầy Trung Cộng. Không ai trong đám cộng sản thời đại này còn "bản lĩnh" đi qua lại Cổng Nam Quan để đón khách như Hồ Chí Minh của những năm 1950. Vẫn cười đấy! Hèn mọn, bé nhỏ là thế!
Hình G34 Ngày 28-12-2005, cao tốc Nam Hữu chính thức khai thông nối
vào khởi điểm Quốc lộ 1A của Việt Nam
Hình G35 Những người dân quê Đồng Đăng bị bắt đứng ra chụp hình
ngay tại giao giới biên cảnh Trung-Việt. Họ đứng trên khởi điểm của QL 1A
như làm nhân chứng cho lịch sử bán nước của Đảng CSVN.
Những khuôn mặt muộn phiền, ngơ ngác.
Hình G36 Ngay cả những đứa bé Trung Cộng mù lòa cũng được nắm tay cho sờ vào
thành tích của cha ông chúng! Còn người Việt Nam? Có ai dám cảm tử cầm
máy ảnh ra chụp tại khu vực này hay không? Thi nhân Bùi Minh Quốc bị cấm cố vì tấm
hình ôm cột mốc Trung-Việt. Nhà báo Điếu Cày có mấy tấm chụp tại Thác Bản Giốc mà giờ
còn nằm trong Chí Hòa. Và tôi cũng từng bị biên phòng VN hành hung khi tay lăm le chiếc
máy ảnh nơi vùng biên cảnh "Hữu Nghị"!
Hình G37 Khách du lịch Trung Cộng thảnh thơi qua lại,
nhàn nhã như ở nhà. Chụp hình ư? Chuyện nhỏ!
Đố tên biên phòng VN nào dám làm khó dễ!
Hình G38 Bước một bước là qua đến VN! Hai con xẩm trong góc có khung là vị trí của Km0 Ô nhục!
Hình G39 Đứng hai chân trên biên giới!
Hình G40 Và ngồi lên "Km0" của bọn Nam man! Chúng ta là chủ nhân của lãnh thổ VN!
Hình G41 Hải quan hai bên Trung-Việt trao đổi công tác tại Km0 (tháng 04-2007)
Hình G42 Những hoạt động của Trung Cộng tại Ải Nam Quan ngày càng rầm rộ, hoành tráng.
Từng đợt học sinh trên các miền được đưa về Hữu Nghị Quan để nghe giáo dục về lòng yêu nước!
"Tổ Quốc Tại Ngã Tâm Trung" (Tổ quốc trong tim ta)
Hình G43 Cựu chiến binh trong chiến trận biên giới Trung-Việt
hành hương Thế hệ nào của Việt Nam sẽ được tường tận sự ô nhục này.
Việc đòi hỏi Trung Cộng trả lại vùng đất thiêng của tổ quốc Việt Nam
không phải dễ dàng! Sẽ lại đổ máu như hàng trăm năm trước!
Hình G44 Tháng 11 năm 2007, kỷ niệm 50 năm thành lập khu tự trị Quảng Tây.
Có cả đại biểu VN tham dự, ngồi trên mảnh đất tổ tiên bị ngoại bang xâm chiếm không biết họ nghĩ gi?
Hay là họ vẫn cười? Vận động trong sạch môi trường biên cảnh Trung-Việt.
Bản đồ VN đã nối vào khu tự trị Quảng Tây!
 
 
Nguồn: Internet E-mail by NN/Lê Đình An chuyển

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link