Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, October 27, 2012

ĐÂY, CON NGƯỜI THẬT CỦA HỒ CHÍ MINH


 

 




 


ĐÂY, CON NGƯỜI THẬT CỦA HỒ CHÍ MINH


 


Nguyễn Thu Trâm

 

Trong kỷ nguyên bùng nổ thông tin hiện nay, dường như không còn một bí mật nào có thể kín giấu mãi với công chúng. Điều này cũng không là một ngoại lệ đối với các lãnh tụ của cộng sản, những kẻ vốn được thêu dệt, nhào nặn thành những vĩ nhân, thánh nhân trong thế giới loài người, còn lại con người trần trụi, phàm tục và bất toàn của họ thì được che đậy hết sức khéo léo để  lừa phỉnh, để mị bịp...

 

Lãnh tụ Hồ Chí Minh của cộng sản Việt Nam có thể được xem làm một kẻ bịp bợm nhất trong số các lãnh tụ cộng sản trên toàn thế giới.

 

Trước hết, về tiểu sử của Hồ Chí Minh, đảng cộng sản viết rằng Hồ Chí Minh tên thật là Nguyễn Sinh Cung, sau được đổi lại thành Nguyễn Tất Thành, sinh ra trong một gia đình nhà nho nghèo, yêu nước. Nhưng sự thật có phải như vậy không, hay đây chỉ là một trong những cách để xóa bỏ cái xuất thân từ gia đình quan lại Phong kiến vốn bị coi là kẻ thù của giai cấp? Bởi cha đẻ của Hồ Chí Minh là Nguyễn Sinh Sắc tức Nguyễn Sinh Huy, một đứa con rơi của cử nhân Hồ Sỹ Tạo và là một quan lại nát rượu cuối Nguyễn Triều, bị bãi chức, lưu đày vào vùng đất mới khai mở ở Phương Nam, do can tội tra tấn chết một tù nhân trong một cơn say rượu khi Sắc đang làm tri huyện Bình Khê, tỉnh Bình Định vào năm 1909.

 

Cổ nhân đã đúc kết được kinh nghiệm quý báu “Hổ phụ sinh hổ tử”, “Cẩu phụ sinh cẩu tử”: Được sinh ra bởi một người cha nát rượu, vốn là một hoang thai của một người đàn bà thất tiết, lại ít được học hành, làm sao Hồ Chí Minh lại trở thành một lãnh tụ vĩ đại, nói thông viết thạo hơn 30 ngoại ngữ như tuyên truyền của đảng cộng sản được? 

 

Ông Nghè Trương Gia Mô người đã tiến cử Nguyễn Tất Thành
 

Theo William J. Duiker trong sách Hồ Chí Minh, bản dịch của Phòng Phiên dịch Bộ Ngoại giao Hà Nội, trình bày rằng, “ngày 9-5-1908 thì tại kinh đô Huế nổ ra cuộc biểu tình Chống thuế, sáng hôm sau cảnh sát đến lớp nhận diện anh Thành và nói: “Tôi có lệnh yêu cầu người có hành vi quấy rối này phải thôi học”; Đó là ngày cuối cùng của Nguyễn Tất Thành đến trường… Sau khi bị đuổi học, Thành biệt vô âm tín trong một vài tháng… Cuối cùng Thành quyết định rời bỏ Trung Kỳ đi về phía Nam, tới Nam Kỳ. Tháng 7-1909, trên đường đi Thành đã dừng lại ở Bình Khê, nơi cha Thành vừa mới bị bãi chức Tri huyện và lưu đày biệt xứ”. Việc một học sinh bị đuổi khỏi học đường cũng chứng minh được hạnh kiểm của trò Thành là quá kém, là một học sinh cá cá biệt, mất dạy ít chịu học hành mà chỉ chuyên quậy phá. Bị đuổi học vicnh viễn khi mới bước qua tuổi 15 thì hiểu biết của Hồ Chí Minh ở mức độ nào chắc ai cũng hiểu được mà xin được miễn bàn nơi đây.

 

DỤC THANH HỌC HIỆU, nơi Nguyễn Tất Thành dạy môn thể dục và "vệ sinh thường thức"

Cũng theo Theo William J. Duiker trong sách Hồ Chí Minh, bản dịch của Phòng Phiên dịch Bộ Ngoại giao Hà Nội, thì trên đường vào Nam, Nguyễn Tất Thành dừng chân ở Phan Thiết và dạy học ở trường Dục Thanh từ tháng 8 năm1910 và rời Phan Thiết vào Sài Gòn tháng 2 năm1911.Với hạnh kiểm của một học trò “đầu bò” như Nguyễn Tất Thành, liệu ông ta có thể dạy được gì ở ngôi trường Dục Thanh này? Theo lời cụ Hồ Tá Bang, một trong sáu sáng lập viên của Dục Thanh Học hiệu tức là Giáo Dục Thanh Thiếu Niên, thì, “Khi thấy một thiếu niên gầy gò, rách rưới, sau nhiều tháng thiếu ăn, thiếu mặc ghé vào trường xin làm bất cứ việc gì để có được cơm ăn hàng ngày, thiếu niên này trình qua thư tiến cử của ông nghè Trương Gia Mô, cụ Hồ Tá Bang thương tình, nhận thiếu niên này vào trường, cho đảm nhiệm việc dạy môn thể dục và vệ sinh thường thức, tức là môn học không cần đến sách giáo khoa, cũng khần cần soạn giáo án: Mỗi sáng sớm, cậu thiếu niên Nguyễn Tất Thành đánh thức các cháu thiếu niên dậy hướng dẫn cho các cháu cách làm vệ sinh cá nhân sau mỗi khi đi tiêu và cách làm vệ sinh cá nhân sau mỗi khi đi tiểu, môn học chỉ có vậy thôi”. Như vậy những văn thơ, những phát ngôn được đảng cộng sản nhét vào miệng của Hồ Chí Minh có thực sự là do chính Hồ Chí Minh, một con người ít học, sáng tác hay phát ngôn hay không? Hay Chính Hồ Chí Minh chỉ là một kẻ đạo văn, đạo thơ không hơn không kém?

 

Có lẽ quý độc giả vẫn còn nhớ Quản Trọng (管仲) một nhà quân sự, một nhà tư tưởng thời Xuân Thu, và là một tể tướng của Tề Hoàn Công vào khoảng năm 685 Trước Công Nguyên, đã được Tề Hoàn Công hết mực kính trọng bởi tài thao lược, mưu trí và sự thẳng thắn. Chuyện kể rằng có lần Tề Hoàn Công hỏi Quản Trọng rằng: "Trẫm có tật hơi thích nữ sắc, điều này có tai hại gì đối với quốc gia không?" Quản Trọng trả lời: "Không, ham mê nữ sắc không gây tai hại gì cho quốc gia. Không nghe lời khuyên của những bậc thánh hiền mới có hại cho quốc gia và thiên hạ."Nhưng có lẽ thiên hạ nhớ đến Quản Trọng nhiều hơn cả chính là bởi kế kinh bang tế thế mà Quản Trọng đã hiến lên Tề Hoàn Công rằng:

 

"Nhứt niên chi kế mạc như thụ cốc

Thập niên chi kế mạc như thụ mộc

Chung thân chi kế mạc như thụ nhơn

Nhứt thu nhứt hoạch giả, cốc dã

Nhứt thu thập hoạch giả, mộc dã

Nhứt thu bách hoạch giả, nhơn dã"

 

Xin tạm dịch là:

 

"Kế một năm, chi bằng trồng lúa

Kế 10 năm, chi bằng trồng cây

Kế trọn đời, chi bằng trồng nguời.

Trồng một, gặt một, ấy là lúa

Trồng một, gặt mười, ấy là cây

Trồng một, gặt trăm, ấy là người"

 

9huw3r.gif picture by 
nagajolokia


Ấy vậy mà ở trong tất cả các học viện, các trường đại học, trung học, tiểu học và các cơ sở giáo dục của nước Việt Nam Cộng Sản đều kẻ vẽ câu khẩu hiệu thật hoành tráng rằng: “Vì lợi ích mười năm trồng cây, vì lợi ích tram năm trồng người” và ghi rỏ tác giả là HỒ CHÍ MINH, đây quả thực là một hành vi trấn cướp, cưỡng đoạt tri thức một cách trắng trợn, một lối bịp bợm hết sức Hồ Chí Minh. 

 

Cũng là hành vi trấn cướp tri thức đó, một tập thơ của một tù nhân người Hán là NGỤC TRUNG NHẬT KÝ, sáng tác từ 29.8.1932 đến 10.9.1933 tại một nhà tù ở Quảng Tây, Trung Quốc. Tù nhân này đã chết vì bệnh lao trong tù sau khi viết xong 134 bài thơ và bỏ lại tập thơ trong nhà lao đó, nơi mà 10 năm sau Hồ Chí Minh mới bị chính quyền Tưởng Giới Thạch bắt giam vào ngục này (1942-1943) và chắc chắn là Hồ đã nhặt được cuốn Nhật Ký này cũng chính tại nhà lao đó.

 

Nhật Ký Trong Tù hay "Gian Trá Ký Trong Tù"

Toàn dân Việt Nam nghĩ gì, tập đoàn lãnh đạo cộng sản Việt Nam nghĩ gì, các văn nô bồi bút của cộng sản Việt Nam nghĩ gì về câu chuyện Ông Trần Đắc Thọ kể lại sau đây,  Ông Trần Đắc Thọ đã trực tiếp hỏi chuyện cụ Hồ Đức Thành (năm đó 85 tuổi) nguyên Bí thư Tỉnh ủy Cao Bằng, nguyên Chủ nhiệm Biện sự xứ Việt Nam tại Trung Quốc,.. nguyên Đại biểu Quốc hội khóa I (1946 – 1960) là người sớm tiếp xúc với tập Nhật Ký Trong Tù từ trước Cách mạng tháng Tám 1945: “Đọc hết tập Ngục trung nhật ký, cụ Thành có hỏi Bác Hồ vì sao ở bìa tập Nhật ký lại ghi: 29.8.1932 đến 10.9.1933. Bác đáp: ‘Mình muốn đánh lạc hướng, ai hiểu thế nào thì hiểu’.”  Với 02 con số ngày tháng năm trên bìa bản gốc quyển Nhật Ký Trong Tù là 29.8.1932 và 10.9.1933, thời gian này không phải là thời gian “Bác” Hồ Chí Minh ở tù tại Quảng Tây, Trung Quốc do quân Tưởng Giới Thạch bắt giam đã làm nhiều người nghi ngờ, chất vấn “Bác”. Tuy nhiên, “Bác ” luôn trả lời không có sức thuyết phục, luôn bao biện với ngụy ngữ của một con người sinh ra trong gia đình vô gia giáo, lớn lên từ một học trò mất dạy, “đầu bò”. Đó là điều dễ hiểu thôi, bởi vì “Bác” không phải là tác giả thật, chỉ có chính tác giả thật mới trả lời được câu hỏi này có sức thuyết phục nhất mà thôi!

 

Ấy vậy mà đã có không ít người phải lụy chốn lao tù vì tập Nhật Ký Trong Tù, và cũng có rất nhiều người đã được vinh than phì gia bởi đã uốn lưỡi để ca ngợi, để tán dương những bài thơ nặng mùi uế khí trong đó.

 

Xuất phát từ mục đích nhằm tâng bốc lãnh tụ, nhằm dùng “thần tượng Hồ Chí Minh” làm cái phao cuối cùng để cứu đảng khỏi chết đuối, đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam tiếp tục dí những vần thơ ô uế đó vào miệng Hồ Chí Minh, tiếp tục thừa nhận tập thơ nhặt được đó là của Hồ, và đưa vào sách giáo khoa chính thức của hệ thống giáo dục từ trung học đến đại học, để tiếp giáo dục cho học sinh các thế hệ, sự bịp bợm, dối lừa, vay mượn, trộm cắp tri thức bằng những vần thơ tục tằn và ô uế đó.

 

Nhiều trí thức của Việt Nam, cũng vì cái ăn, cái mặc, mà quên luôn cả liêm sỷ, quên luôn cả nhân cách, để uốn lưỡi cú diều mà tâng bốc, mà tán dương Hồ và tập “Gian Trá Ký Trong Tù” như lời bộc bạch của một trí thức Xã Hội Chủ Nghĩa, giáo sư Lê Phong: “Đọc văn thơ Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh, tôi luôn luôn đặt cho mình các câu hỏi về những bí ẩn chưa biết hết được. Nghiên cứu về Bác và văn thơ Bác, đối với tôi, là đứng trước những bí ẩn ấy”. Thật là một kẻ sỹ vô liêm sỷ đến mực không thể nào vô liêm sỷ hơn được nữa!


 

Tất nhiên không chỉ riêng giáo sư Lê Phong, mà cả Bộ Chính Trị, cả 3 triệu đảng viên và cả những người đang được “bác và đảng” ban ơn bố đức, cho cơm ăn, áo mặc đều phải sống thiếu liêm sỷ như vậy, đều phải luôn luôn uốn lưỡi cú diều mà phát ngôn một cách vô liêm sỷ, thiếu nhân cách như vậy về Hồ Chí Minh và những sản phẩm của Hồ. Cả việc xây dựng hình tượng Hồ Chí Minh như một người "nhà trời" nhập thế để cứu nước cứu dân, rằng Hồ Chí Minh sống thanh đạm một đời "tiên phong đạo cốt" không vợ, không con, để cống hiến cả cuộc đời cho dân cho nước, cũng là một điều dối trá đến vô liêm sỷ, bởi ngoài những người vợ Nga, vợ tàu, thì Hồ Chí Minh có cả hàng đàn vợ Việt và hàng đống con rơi, mà trong số đó hai đứa con rơi của Hồ Chí Minh vẫn an nhiên tự tại đó là Nông Đức Mạnh và Nguyễn Tất Trung, và tất nhiên mẹ của những đứa con rơi của Hồ Chí Minh, tức là những người tình một đêm của vị "Lãnh Tụ Vĩ Đại" này đã phải chết một cách bí ẩn để bảo toàn huyền thoại cho "Người Nhà trời" này. Tất nhiên đối với cuộc đời và nhân than của con người Hồ Chí Minh vì vẫn còn muôn vàn bí ẩn khác, bởi y là một lãnh tụ cộng sản, than thế và sự nghiệp của lãnh tụ phải được tô vẽ, phải được nhào nặn, đó là quy luật chung của cộng sản, chỉ tiếc rằng đồi với Hồ Chí Minh sự thật chỉ có một phần trăm, còn chím mươi chin phần trăm còn lại là hư cấu, là tô vẽ là thêu dệt để con người đó trở thành huyền thoại. Một huyền thoại về Hồ Chí Minh được Lê Duẩn, trường Chinh, Phạm Văn Đồng và bộ chính trị thêu dệt và lan truyền khắp Hà Nội và Bắc Kỳ xứ, suốt thập niên 60s và 70s của thế kỷ trước trong một nổ lực khác để thần thánh hóa Hồ Chí Minh, ấy là “Bác Hồ đi ỉa thì phân của bác vuông như cái thước thợ nề, và thơm như hoa lài hoa lý”. Thật là dối trá bịp bợm đến ô nhục! Nhưng cũng không có gì quá lạ lẫm, bởi như đã nói ở trên, đối với Hồ Chí Minh thì chỉ có 1 phần là sự thật, còn lại 99 phần là dối trá, dối trá đến cả họ, cả tên cả ngày sinh ngày mất, có nghĩa dối trá lường láo suốt cả đời người rồi. Vậy thì chúng ta, những người dân Việt còn lý do gì nữa để tin vào Hồ Chí Minh, tin vào đường lối mà ông ta đã chọn, chúng ta còn lý do nào nữa không để tiếp tục tin vào đảng cộng sản? Còn lý do gì nữa để chúng ta chần chờ, không rủ bỏ chế độ cộng sản và xây dựng một chế độ chính trị thực sự do dân, vì dân?

 

Ngày 30 tháng 9 năm 2012

 


 

 




 

 

 

 

ĐƯỜNG LÊN ĐỈNH ...”TIẾN SĨ” , "TIẾN SĨ" VN NHIỀU NHẤT THẾ GIỚI?!!!


 

ĐƯỜNG LÊN ĐỈNH ...”TIẾN SĨ” , "TIẾN SĨ" VN NHIỀU NHẤT THẾ GIỚI?!!!



Nhật Tuấn - Tối thứ bảy, trên đường dặt dẹo , tôi ghé siêu thị Metro một tỉnh lỵ phía Nam.Tuy chẳng bằng Diamond Plaza Sàigòn với hàng hiệu chính hãng Gucci,Versace, Louis Vuitton… nhưng cũng bày bán hàng cao cấp sờ vào cứ gọi bỏng tay.
 
Còn đang ngơ ngác như quạ vào chuồng lợn, một cái đập vai giật mình, hoá ra K., dân Bắc nhập cư mãi dưới huyện vùng sâu vùng xa.

“ Ối trời ơi..lâu lắm mới gặp. Đi đâu xuống xứ khỉ ho cò gáy này ?”

Ôm một cái mừng quớ. Mấy năm gặp lại, anh đẫy và trắng ra, đúng cán bộ tỉnh lẻ. Tôi cười cười :

“ Vợ con đâu, thứ bảy dám lẻn đi siêu thị một mình ?”

K. lắc đầu :

“ Một mình đâu,tôi đưa …cô giáo đi siêu thị đấy chớ !”

Tối tròn mắt :

“ Cô giáo dậy con cậu à ? Mà hôm nay đâu phải 20 tháng 11 ?”

K. thở hắt ra :

“ Không phải dậy con tôi mà dậy…tôi…”

Tôi há hốc cả miệng :

“ Dây cậu ?”

“ Chớ sao ? Thôi tôi phải đến chỗ bà ấy đây. Hẹn anh xong việc đi nhậu nhé !”

K. ghi số điện thoại rồi bước nhanh đến chỗ một phụ nữ đứng tuổi đang chọn hàng ở quầy mỹ phẩm. Một tiếng sau K. gọi tôi lên nhà hàng trên lầu. Rót bia ra ly, mặt mày anh bí xị :

“ Cháy mẹ nó 5 triệu rồi. Mẹ kiếp ngoài 5 sọi rồi còn đòi mua son môi, son mắt, lăn nách , sữa rửa mặt, dầu gội đầu…toàn hàng xịn …”

Tôi kinh ngạc :

“ Cậu nói ai vậy ?”

“ Cô giáo chứ còn ai ?”

“ Sao không để vợ dẫn đi ?”

K. trợn mắt :

“ Để vợ tôi nó xót tiền không chịu mua thì có mà hư bột hư đường …”

Không hiểu chuyện gì, mặt tôi cứ nghệt ra làm K. cười cười :

“ Tôi về cái huyện chó ăn đá gà ăn sỏi này được 3 năm mới mò tới cái ghế Phó Phòng. Khổ nỗi Đảng ta lại “tiêu chuẩn hoá cán bộ”, muốn lên Trưởng phòng phải có bằng đại học. Mà tôi chỉ mới trung cấp .
 
Đành nhắm mắt đi học hàm thụ, cố kiếm cái đại học mới mong lên Trưởng phòng . Ngày xưa có câu “dốt như chuyên tu, ngu như hàm thụ”.
 
Dốt cũng được, ngu chẳng sao, cứ có bằng đại học là cầm chắc cái ghế Trưởng phòng. 4 năm kiên trì bám trụ, cứ 3 tháng tập trung lên tỉnh học một tháng. Toàn thày cô Hà Nội vào hoặc Sàigòn về. Học ngày hai buổi 6 tiết, học chớp nhoáng , nháo nhào…”

Tôi thông cảm :

“ Học vậy chắc vất vả lắm…”

K. lắc quày quạy :

“ Học không vất vả bằng chiều thày cô ?”

Tôi trợn mắt :

“ Cậu nói sao ? Chiều thày cô là sao ?”

K. toét miệng ra cười :

“ Ông này ngớ ngẩn như người ngoài hành tinh ! Ông quên mất ông đang sống ở cái nước nào hả ? Chẳng hạn cô giáo của tôi, hôm qua hết giờ cô gặp tôi ngoài sân trường :” Nghe nói tỉnh ta mới mở cái siêu thị Metro lớn lắm…”.
 
Tôi ngớ người, tới số rồi, đành mau miệng :” Dạ vâng, Metro ở đây chẳng thiếu thứ gì, ngang Sàigòn …”. Cô giáo cười tươi như hoa nở :” Vậy chiều mai nhờ anh dẫn tôi đi mua sắm nha…”. Tôi đành vâng chứ biết làm sao ? “

Tôi suýt văng tục :

“ Mua gì hết những 5 triệu ? Ăn dầy thế ?”

K. ghé tai tôi, nhỏ giọng :

“ Thế còn ít đấy. Thằng bạn tôi còn phải mới ba thày đi nhậu , hát karaoke, tắm hơi rồi còn “tăng 2” nữa kìa. Bỏ rẻ cũng phải hai chục triệu…”

Tôi phì cười :

“ Kỳ tập trung nào cũng vậy à ?”

K. thở hắt ra :

“ Kỳ nào cũng vậy, mà đâu chỉ khoản đó, còn tiền ăn, tiền khách sạn, tiền tiêu vặt , tuốt tuột cả lớp anh nào cũng phải góp hết…”

Tôi hỏi một câu ngớ ngẩn :

“ Nếu không thì sao ?”

K. trợn mắt :

“ Thì xách giấy bút về địa phương chứ sao. Nào học lực yếu, nào bài vở kém, nào thi lại môn này môn kia…Nó hành cho …lòi tiền ra thì thôi”

Tôi phẫn nộ :

“ Sao các anh không tố cáo lên Bộ giáo dục ?”

K. cười mếu :

“ Ông này ngu bỏ mẹ. Làm thế thì đến đời sang tiểu tôi mới có được cái bằng đại học để leo lên ghế Trưởng phòng.

Tôi thở dài :

“ Mới kiếm bằng đại học đã gian nan thế ? Mai mốt còn bằng “tiến sĩ” thì sao ?”

K. cười héo hắt :

“ Còn khó gấp 10 lần “đường lên đỉnh Olympia” kìa . Mà lại còn phải chịu nhục nữa chớ. Vậy nhưng muốn nhòm cái ghế Giám đốc Sở, Phó Chủ tịch tỉnh thì vẫn cứ phải nhắm mắt trèo chứ biết sao giờ ? Đời nó đều thế ?
 
 Thôi làm cái cho hạ nhiệt, trăm phần trăm nha…”


 

 

[Đặng V Nhâm] Khác biệt giữa VÔ DANH, tác giả tập thơ VÔ ĐỀ và NGUYỄN CHÍ THIỆN

Buu Nguyen <
Quý đồng hương cũng biết ai là người bảo lãnh Hoàng Minh Chính qua mỹ chữa bệnh; khi qua Mỹ ở nhà ai ?
ở cái nhà chuyên môn gói bánh tét lậu và Nguyễn Chí Ác ở đâu ? cũng là bè lũ côn đồ tên tội đồ Bùi Tín tàn sát dân mình vào năm mậu thân .... ! !

From: Dan Vo <


Sent: Sat, October 27, 2012 8:53:16 AM
Subject: [ChinhNghiaViet] Fw: [Thaoluan9] FYI: [Đặng V Nhâm] Khác biệt giữa VÔ DANH, tác giả tập thơ VÔ ĐỀ và NGUYỄN CHÍ THIỆN

Những nhà văn, nhà thơ, những ai đã lỡ ăn trái cấm bênh vực cho tên ma cô chủ động điếm Ba Mâu Nguyễn chí Ác thì hãy tĩnh ngộ để lương tâm khỏi cắn rứt.
Sự THẬT muôn đời vẫn là Sự THẬT.
--- On Sat, 10/27/12, Ho Cong Tam <

From: Ho
Subject: [ Khác biệt giữa VÔ DANH, tác giả tập thơ VÔ ĐỀ và NGUYỄN CHÍ THIỆN
To:

Date: Saturday, October 27, 2012, 5:23 AM
---------- Forwarded message ----------
From: Nham Dang <

Date: 2012/10/27
KHÁC BIỆT NỔI CỘM GIỮA THI SĨ VÔ DANH VÀ NG. CHÍ THIỆN:
- VÔ DANH:gia cảnh nghèo xác xơ, chỈ có cha mẹ già ốm yếu!
- NG. CHÍ THIỆN: cha mẹ có tài sản, và anh, chỊ nay hãy còn sống!
· ĐẶNG VĂN NHÂM
SỰ THẬT KHÔNG HAI. CHÂN LÝ BẤT NHỊ !
Bài trước tôi đã nêu lên một số nghi vấn trong vụ Ng. Chí Thiện soán đoạt thi phẩm ” VÔ ĐÊ”của tác giả ” VÔ DANH”.
Tất cả những câu hỏi ấy, Ng. Chí Thiện (khi còn sống ở Mỹ từ 1995 đến tháng 10.2012) và Phan Nhật Nam, Trần Phong Vũ, Ng. Ngọc Bích với nhóm các cha cố đồng bọn âm mưu đều không một ai trả lời được câu nào nghe cho lọt lỗ tai.
Tất cả đều chỉ cãi chày cãi cối, xoay quanh trục ”Thiện Thật /Thiện Giả” và nêu thêm ra một số ” nhân chứng mới” , kèm thêm một vài ”sự thật ”mới. Bằng chứng điển hình gần đây nhất là ” sự thật của vợ chồng nhà Lê Phan ở Luân Đôn”!
Theo dõi nghi án thi phẩm ” Vô Đề” của thi sĩ ”Vô Danh” đã bị soán đọat từ đầu, tôi và một số văn hữu gặp nhau trên các diễn đàn liên mạng đã nhận ra nhiều quờ quạng, lủng củng, rối loạn trong đám ”chứng nhân” với những ”sự thật” (sic!) loạn xà ngầu mà mấy người ấy đã đua nhau phô trương trước công luận.
Vì lòng háo thắng bồng bột của những người trong đám nhân chứng ấy, ai cũng đều muốn cái ”sự thật” do mình kể ra là siêu hơn, đúng hơn những kẻ đồng bọn khác, nên đã gây hậu quả ” Boomerang” khiến mức độ khả tín trong dư luận dành cho Ng. Chí Thiện càng lúc càng tụt dần xuống đến số âm rất sâu mà không biết!
Nhân đây, tôi muốn nhắc cho các nhân chứng của Ng. Chí Thiện biết rằng: chuyện kể mỗi người nắm trong tay một mảnh vụn của ” sự thật” vẫn không phải là sự thật khả tín trong quần chúng.
Chẳng khác nào triết lý ” sự thật” của người Nhật đã nêu ra trong bộ phim ” Lã Sinh Môn” (Rashinmon) rất nổi tiếng sau đệ nhị thế chiến, từng chiếu ở VN, khi tôi còn trẻ.
Tóm lại, khi muốn biện hộ cho kẻ đạo thi Ng. Chí Thiện, các chứng nhân và thân hữu của đương sự nên nhớ thật kỹ nguyên tắc sơ đẳng sau đây: Sự thật không hai. Chân lý bất nhị!
Trong khi đó, ngược lại, phe nhóm chống đối hành động soán đạt thi phẩm Vô Đề của Ng. Chí Thiện- dĩ nhiên có cả tôi !- đều đồng thanh kháng biện. Từ đầu đến cuối, chúng tôi một mực nhất định cho rằng Ng. Chí Thiện chỉ là kẻ soán đoạt tác phẩm của thi sĩ Vô Danh.
Nhóm người cầm bút có lương tâm này đều không một ai từng quen biết trước Ng. Chí Thiện,thậm chí cả chưa biết mặt, nếu không có hình, nên vấn đề móc ngoặc, hay ân oán giang hồ đều không có chỗ đứng trong nội vụ.
Tất cả chúng tôi chỉ trang bị tinh thần bằng câu danh ngôn :” Điều mà tôi biết rõ hơn hết là tôi không biết gì cả!” của Socrate vị đại hiền triết Hy Lạp.
Vì chúng tôi đã tự nhận là không biết gì cả, nên trước nhiều nghi vấn sờ sờ cùng với quá nhiều ” sự thật” manh mún, lủng củng do phe nhóm Ng. Chí Thiện tự ý bày đặt ra trên các liên mạng truyền thông, khiến chúng tôi không khỏi sinh lòng ngờ vực, bất đắc dĩ phải dấn thân sâu thêm vào con đường dò tìm sự thật!
Sự nghi ngờ mà tôi nói đây vốn hoàn toàn tự nhiên đối với loài người, nên rất chính đáng, trong sáng và hữu ích trên mọi bình diện, từ luân lý, đạo đức đến nhân văn và tiến bộ khoa học…
Trong trường hợp này, thay vì Ng. Chí Thiện phải đích thân đứng ra công khai chững chạc tự biện minh cho mình, giải đáp trực tiếp và nghiêm chỉnh mọi nghi vấn; nhưng không ngờ, ngược lại, Ng. Chí Thiện cố tình xuỵt đám tay chân thủ hạ túa lên chửi bới, vu khống, chụp mũ bừa bãi bất cứ ai đứng trên lập trường “ tìm hiểu sự thật đầy mờ ám “ của Ng. Chí Thiện.
Do sự kiện nghịch lý này mà sau khi Ng. Chí Thiện đã chết vấn đề “ cái quan định luận “ vẫn còn cần phải được nghiêm túc đặt ra trước công luận thời hiện đại, đồng thời khắc sâu thêm cho đậm nét hơn nữa trong lịch sử văn học VN, để cho các thế hệ mai sau có sẵn cơ sở tiếp tục kiểm chứng và suy luận thêm rốt ráo.
Bây giờ chúng tôi tiếp tục tìm hiểu thi phẩm Vô Đề với tác giả Vô Danh hiển nhiên không thể nào tránh khỏi việc phải nêu danh Ng. Chí Thiện.
Như thế không có nghĩa chúng tôi hẹp bụng với người đã chết. Vì, như mọi người đều biết, hiện nay nhóm tay chân, thủ hạ và nhân chứng bu quanh Ng. Chí Thiện hãy còn sống rải rác khắp nơi.
Phần đông những người này đều đã phô trương, khoe khoang trước quần chúng rằng họ từng quen biết rất sâu xa và vô cùng thân cận với Ng. Chí Thiện từ khi hắn còn ở tù trong nước cho tới khi ra hải ngoại, rồi đến tận những giây phút cuối cùng bây giờ là lúc lâm chung của Thiện.
Vậy, hơn ai hết, những người này, xin nêu đích danh một số tên tuổi như: TS Toàn Phong Ng. Xuân Vinh, Bùi Tín, Ng. Thư Hiên, Phan Nhật Nam, Trần Phong Vũ, LS Trần Thanh Hiệp, TS Lê Mộng Nguyên, Ng. Ngọc Bích , Trương Anh Thụy và vợ chồng nhà Lê Phan (Luân Đôn) v.v… hãy vì bổn phận - đúng hơn là nghĩa vụ đối với “ thần tượng” (sic!) - mà tiếp tục phản biện, bảo hộ cho danh dự của Ng. Chí Thiện.
Danh dự của Ng. Chí Thiện được vẹn toàn tất nhiên trong đó cũng có luôn phần danh dự của họ.Ngược lại, vết nhục nhơ nuốc này sẽ bám chết trong tâm họ cho đến ngày họ nhắm mắt cũng không sao gột rửa được.
Bởi thế, khi viết loạt bài này, lúc nào tôi cũng mong ước được nghe những lời chỉ giáo vàng ngọc của các bậc trí thức, khoa bảng, tài cao học rộng có tên nêu trên đó, để cho nghi án đạo thi của Ng. Chí Thiện thêm sáng tỏ, đồng thời giúp cho vong linh của Ng. Chí Thiện được thảnh thơi siêu thoát, không cần phải cậy nhờ đến bàn tay tiếp dẫn vong linh người sắp chết về cõi Thiên Đàng đầy hoang tưởng của đạo Thiên Chúa!
· GHI CHÚ THÊM của ĐVN: Vấn đề tiếp dẫn vong linh của Ng. Chí Thiện đến với Thiên Chúa lúc hấp hối, tôi sẽ có một bài riêng dành cho những con chiên cuồng tín , đần độn kiểu Trần Phong Vũ và các cha cố quê mùa dốt nát đã lạm dụng chiếc áo chùng thâm làm điều phi pháp, phản giáo lý, phản tâm linh thiên nhiên…Mong bạn đọc nhớ đón xem …
CHIẾU THEO THI TẬP “VÔ ĐỀ” GIA CẢNH CỦA THI SĨ “VÔ DANH” HOÀN TOÀN KHÁC HẲN VỚI NG. CHÍ THIỆN.TẠI SAO???
Dưới đây, chúng tôi xin liệt kê thêm một nghi vấn lớn lao, rất quan trọng khác và hoàn toàn mới mẻ ,mà trong nhiều năm qua chưa một ai từng nêu lên trước công luận – kể luôn cả tôi!- Đó là sự khác biệt hết sức rõ rệt về thân thế và gia cảnh kể trong thi phẩm Vô Đề của tác giả Vô Danh so với thực trạng gia đình của Ng. Chí Thiện.
Như nhiều người đã biết và nhiều phương tiện truyền thông hải ngoại đã phổ biến rộng rãi trong nhiều năm qua, thì Ng. Chí Thiện sinh ra trong một gia đình trung lưu, đủ ăn đủ mặc. Cha mẹ Ng. Chí Thiện đã sở hữu một ngôi nhà có giá trị ở Phố Lò Đúc ở Hà Nội, sau phải bán đi để lấy tiền trả bệnh viện phí chữa bệnh lao cho Thiện trong nhà thương chuyên khoa Việt -Tiệp ở Hải Phòng. (Mà vẫn đéo khỏi!).
Từ sự kiện này, ai cũng phải hiểu thêm, ngoài ngôi nhà ở Phố Lò Đúc, Hà Nội, tất nhiên bố mẹ Thiện còn phải có một ngôi nhà khác dành để cư ngụ hằng ngày ở Hải Phòng hay Hà Nội.
Trong khi đó, ngược lại, tác giả Vô Danh kể chuyện gia đình ông rất nghèo túng, chỉ có một căn gác nhỏ hẹp.
Cha mẹ ông già yếu, bịnh hoạn, chỉ sống bằng đồng lương hưu trí còm cõi của bố!
· [ 1- xem dẫn chứng bên dưới].
Mặt khác, trong thi phẩm Vô Đề, tác giả Vô Danh đã dành nhiều bài viết về gia cảnh của mình với tấm lòng hiếu thảo vô biên .Trong đó, từ đầu đến cuối, ta chỉ thấy ông luôn luôn sót sa nhắc đến cha mẹ già của ông đã phải kéo lê cuộc sống héo hắt, rất cô đơn, sầu thảm mà thôi.
Trong toàn tập thơ ấy, ta không hề tìm thấy một câu nào hay một lời nhỏ bé, ngắn ngủi nào của tác giả nói đến một người anh hay người chị nào.
Trong khi đó, hoàn toàn ngược lại, Ng. Chí Thiện còn có ít nhất một người anh ruột tên Nguyễn Công Giân,trước ngày 30.4.75 đã sống ở Sài Gòn.
Sau đó, Ng Công Giân đã chạy qua Hoa Kỳ tị nạn và hiện vẫn còn đang sống ở vùng Virginia, Mỹ. Ngoài ra, Ng. Chí Thiện còn có thêm một người chị gái tên Ng. Thị Hảo, từ đầu đến cuối vẫn sống phong lưu, yên ổn với Bác vả đảng ở VN!
· [ 2- xem dẫn chứng bên dưới].
Để chứng minh những điều tôi mới nói trên đây hoàn toàn có cơ sở và đúng tới 100 % sự thật, xin mời quí bạn đọc thêm những vần thơ sau đây của thi sĩ Vô Danh:
* .- DẪN CHỨNG 1: NHỮNG VẦN THƠ CHỨNG MINH CẢNH SỐNG NGHÈO KHỔ ĐẾN CÙNG CỰC CỦA TÁC GIẢ “VÔ DANH “ VỚI CHA MẸ ĐÃ GIÀ YẾU TRONG CĂN GÁC NHỎ. TUYỆT NHIÊN KHÔNG CÓ CĂN NHÀ NÀO ĐÁNG GIÁ Ở PHỐ LÒ ĐÚC ĐỂ BÁN LẤY TIỀN CHỮA BỊNH LAO NHƯ NG. CHÍ THIỆN ĐÃ KỂ !!! [GHI CHÚ : Theo lời của Nguyễn Chí Thiện kể nguyên văn: “Bố mẹ chỉ có cái nhà ở phố Lò Đúc phải bán đi (vào năm 1956) chữa bệnh “hết mẹ” nó cả tiền” (sic!)].
-…Con chót mơ về căn gác nhỏ
Bên thầy bên mẹ sống yêu thương!...
Con vẫn mơ về căn gác nhỏ,
Bên thầy bên mẹ bữa cơm rau!
(Trích bài: Biết đến bao giờ. 1966)
**
-…Ôi người mẹ nặng tình yêu dấu,
Ôi người cha hiểu thấu lòng con!
Còn hay mất?
Ngày con đầy bụi đất trở về căn gác
Lá rụng xào xạc canh khuya
Bóng cha già gầy guộc đứng kia…
( Trích bài: Có người mẹ. 1969)
**
-…Nhắm mắt là con nhìn thấy ngay
Mẹ mắt mờ run bước cạnh thầy
Căn gác âm thầm ngao ngán quá
Hai bóng già nua tối lại ngày
Mơ về căn gác yêu thương ấy
Tan nát lòng con lắm, mẹ thầy
Đau ốm, hao gầy, đôi mắt lóa
Đêm ngày trông đợi đứa con xa…
(Trích bài : Nhắm mắt là con. 1968).
**
Tác giả kể cảnh nhà ông nghèo khổ, túng cùng, đến nỗi người mẹ, cả đời, chỉ có độc một chiếc áo hoa hiên cũ đã bạc màu, mà bà chỉ dám khoác lên mình trong giây lát vào một vài dịp lễ bái nghiêm trọng mà thôi. Những câu thơ ai oán, não nùng ấy nguyên văn như sau:
- Mẹ tôi trong những ngày giỗ chạp
Thường ngồi chắp tay cầu khấn giờ lâu
Chiếc áo hoa hiên cũ đã bạc mầu
Tôi chỉ thấy mẹ dùng khi lễ bái…
Giờ hẳn mẹ mỗi khi ngồi cầu lễ
Cho đứa con tù bệnh chốn rừng sâu
Chiếc áo hoa hiên cũ đã bạc màu
Phải đẫm ướt biết bao hàng nước lệ!
(trích: Mẹ Tôi. 1963)
**
Đói nghèo, ốm yếu
Mười năm trời vẫn còn đây chiếc điếu
Những ngày sái rỗng
Ngồi không, nuốt khói buồn tênh
Chiếc giường tre nan gẫy cập kềnh…
Chiếc bàn mộc mọt sâu gậm hỏng…
Giấy ố, mực mờ, dán nhấm…
(Trích: Tôi lại về đây. 1966)
*- DẪN CHỨNG 2: NHỮNG VẦN THƠ CHỨNG MINH TÁC GIẢ “ VÔ DANH” CHỈ VỎN VẸN CÓ CHA MẸ GIÀ SỐNG CÔ ĐƠN, HIU QUẠNH. TUYỆT NHIÊN KHÔNG CÓ MỘT NGƯỜI ANH HAY CHỊ NÀO HẾT!
- …Bóng mẹ già cầu nguyện đau thương
Bóng ngưới cha thui thủi bên đường
Lê thân ốm trên phố phường u ám…
(Trích: Nếu còn trời…1961)
**
Cha mẹ ơi đừng giận đứa con hư
Hãy coi nó như là đã chết
Tình thương xót không bao giờ hết
Của mẹ cha làm tan nát lòng con
Dù cuộc đời đau khổ chất thành non
Còn cha mẹ, con còn phải sống
Vì con biết con là lẽ sống
Là niềm vui, là tất cả của mẹ cha
Biết bao nhiêu tội lỗi những ngày qua
Con đã mắc khiến cha buồn, mẹ khổ !
Con đã biết đời con tan đổ
Không thể làm gì báo đáp mẹ cha
Dù cho năm tháng phôi pha
Mối hận ấy con xóa nhòa sao nổi!
(Trích: Ngày xuân tới. 1961)
**
…Mẹ cha ở chốn chân trời
Thương con chắc hẳn lệ rơi đã nhiều
Tuổi già sống được bao nhiêu
Mả đau khổ tới xế chiều chưa thôi
Đời con, con đã liệu rồi
Sống hay thác cũng thế thôi, khác gì!
Chỉ thương cha mẹ một khi
Con nằm dưới đất lấy chi khuây sầu
Ốm đau hai bóng bạc đầu
Sờm hôm thủi thủi, canh thâu nghẹn ngào…
(Trích:Đêm nay.1962)
**
THƯ NHÀ
Đã lâu rồi, không nhận được thơ con
Mẹ thầy mong tin con quá
Thầy kể qua cho con rõ cảnh nhà
Mẹ bây giờ hai mắt như lòa
Hôm sớm trong nhà quanh quẩn
Thầy gần như lẩn thẩn
Bước đi đờ đẫn run chân
Viết phong thư phải nghĩ đến dăm lần
Mong con về đỡ đần chăm sóc
Nghĩ tới con, mẹ thầy lại khóc
Không biết con còn ở nơi trại cũ
Hay là đã chuyển đi đâu?
Mẹ vẫn nguyện cầu
Cho con được bình yên, không ốm yếu
Nhận được thư này con liệu
Viết về, thầy mẹ đợi tin con
Ôi, xưa cũng chỉ vì con còn trẻ dại
Suy nghĩ sai lầm, kêu ca khổ ải
Con phải thực lòng hối cải
Đảng mới khoan hồng tha tội cho con
Có thể mẹ thầy mới mong thấy mặt con
Trước lúc không còn sống nữa!
Chỉ tha thiết khuyên con giữ gìn sức khỏe
Tuổi con còn trẻ
Con còn phải sống, con ơi!
Thầy mẹ vẫn tin ở đất trời
Không nỡ hại người lương thiện
Hôm vừa qua thầy đã ra bưu điện
Gửi cho con đôi tất của thầy
Thuốc Rimifon con hỏi xin thầy
Phải đợi kỳ tiền hưu trí sau
Thầy sẽ mua gửi con dùng, cho con đỡ ốm đau
Thôi cuối cùng, thầy mong con phấn đấu
Lao động đi đầu, thi đua xây dựng trại!
Thầy mẹ của con ,
(1967)
· GHI CHÚ: Bài thơ này tác giả Vô Danh đã mượn lời cha mẹ viết thăm. Ông chuyển thành thơ. Tôi trích hết bài cho trọn ý, để tất cả chúng ta đều nhận ra rõ rệt là tất cả chúng ta đã bị Ng. Chí Thiện và đồng bọn lưu manh chữ nghĩa Phan Nhật Nam, Trần Phong Vũ, Ng. Ngọc Bích, Trương Anh Thụy,Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh, Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Ng. Công Giân và vợ chồng nhà Lê Phan (ở Luân Đôn)…, với các cha cố TCG, và bọn “khỉ đỏ đít” ẩn nấp trong báo Người Việt và báo Việt Tide…lừa gạt hết sức trắng trợn.
· Nội dung thư cho chúng ta thấy: Cha mẹ tác giả chỉ có độc nhất một mình ông là con mà thôi. Hằng ngày, tuy ông bà cụ thân sinh ra tác giả đã già nua, gần đất xa trời, bệnh hoạn, nhưng vẫn tiếp tục phải sống lây lất trong cảnh cô đơn, nghèo túng xác xơ. Tuyệt nhiên không hề có bất cứ một người con nào khác sống chung, giúp đỡ hay an ủi!…
Trong khi đó, thực tế lại chứng minh tên “đạo thi” (plagiat) Ng. Chí Thiện còn có một người anh, tên Ng. Công Giân (nguyên sĩ quan trong quân đội VNCH, hiện đang sống ở Virginia) với một người chị, tên Ng. Thị Hảo (nghe đâu vẫn còn sống ở VN).Sự khác biệt lớn lao tôi nêu ra đây hoàn toàn trong sáng, rất rõ ràng đến mức cực kỳ tương phản như trắng với đen, ngày với đêm…
· Đọc bài “ THƠ NHÀ” trích dẫn trên đây , ai cũng cảm thấy bị xúc động tận đáy tâm can. Càng xúc động bao nhiêu, chúng ta càng thêm tức giận, ghê tởm tên đạo thi Ng. Chí Thiện và đồng bọn lưu manh ấy bấy nhiêu. Nỗi thương cảm cho gia cảnh của thi sĩ Vô Danh quện lẫn với lòng tức giận, thù ghét, ghê tởm vì bị lừa gạt của chúng ta đã chuyển hóa thành một động lực thúc đẩy chúng ta vững tâm cầm bút cố hoàn thành nghĩa vụ “lật mặt nạ” tập đoàn lưu manh chữ nghĩa, đạo thi Ng. Chí Thiện!
LỊCH SỬ 4 NGÀN NĂM VĂN HỌC CỦA DÂN TỘC V.N. CHƯA HỀ ĐẺ RA LOẠI “THI SĨ MA CÔ, NUÔI ĐĨ” NHƯ NG. CHÍ THIỆN!!!
Những ai từng theo dõi nghi án đạo thi Vô Đề của Ng. Chí Thiện đã kéo dài sôi nổi ròng rã hàng nhiều năm qua trên các diện truyền thông liên mạng , báo chí hải ngoại tất đã biết rất rõ: Trong thời gian còn ở Hải Phòng, BV, Ng. Chí Thiện đã mở động đĩ (người Bắc gọi là nhà thổ!) để kiếm ăn.
Như thế, hằng ngày hắn đã sống bằng những chất nhờn tanh hôi, thối khắm của những người đàn bà cùng khổ đến mức phải bán trôn nuôi miệng!
Thoạt tiên khi mới nghe chuyện này, tôi không khỏi choáng váng, nhưng vẫn còn dè dặt, nghi ngờ. Tôi chưa dám tin đó là sự thật, một thứ sự thật cực kỳ vô luân, hết sức khủng khiếp, phản lại tất cả mọi quan niệm đẹp đẽ và lòng tin yêu trọn vẹn của tôi, vốn đã dành cho các giới văn nhân, thi sĩ, không phân biệt ngôn ngữ, quốc tịch, từ thuở tôi còn cắp sách đến trường.
Hơn thế, tìm trong lịch sử 4 ngàn văn học VN, tôi cũng không hề thấy có loại “thi sĩ ma cô, nuôi đĩ” như Ng. Chí Thiện bao giờ!
Một lý do khác thực tiễn hơn, khiến tôi còn phân vân vì chính Ng. Chí Thiện đã từng lớn tiếng rêu rao rằng anh ta đã thi đỗ Tú Tài Pháp toàn phần (Bac.II) và thành thạo cả 2 sinh ngữ Anh và Pháp. Với khả năng sinh ngữ ấy, Ng. Chí Thiện còn khoe anh ta đã từng mưu sinh bằng nghề dịch thuật và dạy các môn này.
Vậy, sau khi đã được CS trả tự do, tại sao Ng. Chí Thiện lại không tiếp tục hành nghề thông dịch và dạy sinh ngữ Anh, Pháp để sống một cuộc đời thanh cao, khí phách, xứng đáng với tư cách và tinh thần của một thi sĩ tôn thờ lý tưởng tự do, dân chủ?!
Nhưng khi đọc nhật báo Người Việt, vốn là một cơ sở truyền thông chính thức của CSVN ở Bolsa, Cali., mà cả bọn chủ trương, từ chủ nhiệm, chủ bút, phó chủ bút, đến biên tập viên… đều thuộc loại khỉ đỏ đít, tức đồng loại với Ng. Chí Thiện, đã đăng bài viết của Minh Thi, người tự nhận là thân hữu cật ruột mà cũng là bạn đồng tù của Ng. Chí Thiện đã kể rằng: " ...bạn bè có quyên góp được một số tiền gởi về giúp, nhận được tiền Nguyễn Chí Thiện tổ chức nuôi em út buôn hương ở động quán bà Mâu, Hải Phòng, làm ăn khắm khá, suốt ngày trà rượu,Thiện thôi không làm thơ chống chế độ nữa..." (Nguyên văn bài Minh Thi đăng trên nhật báo Người Việt số 32 , ngày 24-11-1980). "
Đọc đoạn văn trên đây của Minh Thi, tự nhiên tôi bừng tỉnh ngay, không còn nghi ngờ gì nữa. Nhưng, tôi vẫn còn cảm thấy lợm giọng, muốn ói mửa vì câu cuối cùng của Minh Thi:” làm ăn khắm khá, suốt ngày trà rượu,Thiện thôi không làm thơ chống chế độ nữa...! "
Từ chuyện Ng. Chí Thiện, một tên ma cô sống bằng nghề nuôi đĩ dưới chế độ công an trị rất gian ác, sắt máu của CSBV khiến tôi chợt nhớ đến chuyện tên trùm đỏ Nga Sô, Stalin, cũng đã từng làm ma cô nuôi đĩ trong các vùng Tiflis, Baku, Batum, dưới sự chỉ đạo và che chở trực tiếp của tên trùm “găng tơ” tên Lajos Korescu (gốc dân Lỗ Ma Ni/ Romanie) rất gian ác và lì lợm, nổi danh như cồn trong khắp các tiểu quốc thuộc liên bang Sô Viết thời Nga Hoàng. Lợi tức thâu vào, gái điếm là người làm ra tiền, chỉ được lãnh có 10%.
Tên găng tơ Lajos Korescu chiếm 50%, còn Stalin (lúc đó núp dưới tên giả là Koba) dù không làm gì hết cũng chiếm 24%. Số tiền còn lại -16%- thì sung vào quỹ tu bổ, mua chuộc công an và chi phí điều hành chung cho ổ điếm!
Nên biết, nghề làm ma cô, nuôi đĩ điếm dưới chế độc CS, dù Nga Sô, Trung Cộng, Cuba, hay CSVN…, theo sự hiểu biết của tôi, cũng đều giống nhau y hệt. Nó đòi hỏi bọn ma cô, chủ động đĩ phải là những tên cẩu trệ, tâm hồn lưu manh, tàn ác đến mức phi nhân tính. Về mặt nghề nghiệp, bọn ma cô còn phải biết xu nịnh, đút lót để được bọn công an CS che chở.
Theo tôi, tên ma cô nuôi đĩ có tính cách tiêu biểu, điển hình nhất trong các chế độ CS kiểu Nga Sô Viết có lẽ là tên Vasilij, bẩm sinh có mái tóc đỏ hoe mọc um tùm trên cái mặt thô bạo, luôn luôn đỏ bừng như người say rượu với đôi mắt hung ác và cặp môi dầy đầy thịt, lúc nào cũng cong vểnh lên trông như có vẻ đang gầm gừ muốn ăn tươi nuốt sống bất cứ ai. Tên ma cô Vasilij này đối xử rất võ phu, chửi bới thô bỉ với tất cả những người đàn bà con gái nằm trong tay hắn.
Người nào không thỏa mãn thú tính của hắn là nó liền dùng bạo lực hành hạ, đánh đập bằng roi gân bò đến sống dở chết dở ngay. Vì thế, bọn gái điếm trong cái tổ qủy của hắn đều sợ hắn như sợ loài ác quỉ và họ đã ngầm đặt cho nó cái hỗn danh là thằng “Vaska Đỏ”!
· [theo sự mô tả trong tiểu truyện nhan đề “ Tên Đao Phủ “ của đại văn hào Nga Sô, Maxim Gorki (1868- 1936)].
Với hình ảnh tiêu biểu cho giới ma cô, chủ động đĩ, dưới chế độ CS như thế, chúng ta ai cũng phải nhận thấy nó không thể nào phù hợp với thể xác và tinh thần của thi sĩ Vô Danh, tác giả đích thực của thi phẩm Vô Đề. Vì tác giả Vô Danh đã tự minh họa chân dung mình vốn là một gã thư sinh yếu đuối, tâm hồn cao thượng, lãng mạn và yêu thơ từ thuở còn đi học…
Sau một thời gian dài hàng chục năm bị CSBV tra tấn, hành hạ, tù đầy trong ngục tối, ông đã nhiễm bịnh lao nặng, thường ộc ra cả cốc máu tươi, lưng còng, mắt mờ, bước đi lẩy bẩy như một xác chết chưa chôn… thì làm sao có thể gánh vác nổi công việc của một kẻ ma cô?!
Mặt khác, theo lời khẳng định chắc nịch của Minh Thi, người bạn tù thân thiết nhất của Ng. Chí Thiện là:”…làm ăn khắm khá, suốt ngày trà rượu,Thiện thôi không làm thơ chống chế độ nữa!...”.
Điều này cũng không phù hợp chút nào với bản tánh thanh nhã, lòng yêu thơ phát triển từ thuở học trò và sức khỏe rất mong manh của tác giả Vô Danh
Sở dĩ nơi đây tôi phải nhấn mạnh thêm như vậy chỉ cốt bảo cho anh chị em nhà Ng. Chí Thiện, tức Ng. Công Giân, Ng. Thị Hảo… và cả nhóm thân hữu “nhân chứng” mù quáng hiện còn đáng sống rải rác khắp nơi hải ngoại, sớm mở mắt ra mà nhìn cho rõ thực tướng Ng. Chí Thiện, một thứ “thần tượng, thiên tài thi ca, chống Cộng vô địch” (sic!) của họ.
Trước chứng minh nêu trên, các tay sai của Ng. Chí Thiện sẽ trả lời ra sao đối với lương tâm và trước công luận đồng bào trên thế giới và trong nước?
Nên biết, trong đám tay chân, thủ hạ của N. Chí Thiện, lẫn lộn đủ loại cá Tra, cá Vồ..hễ nghe có tiếng rơi tõm xuống mặt nước là túa nhau chồm lên, lẫn với những kẻ khoa bảng, hay người có học và có liên hệ gần gũi với sinh hoạt văn học, báo chí VN.
Thế mà không ngờ, tâm hồn của những kẻ này cũng không hơn gì bọn cá Tra, cá Vồ…dơ bẩn và thối tha không khác gì thần tượng của họ.
Vì vậy, nên cả bọn đã không biết rằng: Từ cổ chí kim, lịch sử văn học VN chưa từng nảy nòi ra thứ thi sĩ ma cô, sống bằng nghề nuôi đĩ loại Ng. Chí Thiện bao giờ!
Nhìn rộng qua lịch sử văn học thế giới, đông tây, kim cổ, kể cả những nước CS sắt máu, ta cũng chưa từng thấy có loại thi sĩ nào mà tâm hồn thối tha ghê tởm như tên “thi sĩ” (!) Ng. Chí Thiện của VN bây giờ. Tên ma cô này khi ”... làm ăn khắm khá, suốt ngày trà rượu, Thiện thôi không làm thơ chống chế độ nữa!...” (nguyên văn lời của Minh Thi đấy nhé!), mà vẫn cứ được bọn tay chân, thủ hạ bất cố liêm sỉ, kiên trì bao che, biện hộ.
Thậm chí tới phút lâm chung của Thiện còn có thêm bọn “quạ đen” và “khỉ đỏ đít” xúm nhau vào rước cái linh hồn bẩn thỉu đầy tội lỗi của Thiện đem dâng cho Thiên Chúa vô hình của chúng ! Ô hô, trò hề. A-Men!...
Tóm lại, Ng. Chí Thiện và đồng bọn tay chân của hắn đúng là một ung nhọt thối tha đã vấy bẩn lên lịch sử văn học dân tộc. Bọn này đáng nguyền rủa đến muôn đời vạn kiếp không thôi!
Đến đây,nhận thấy nhát búa này đã giáng xuống nắp quan tài của Ng. Chí Thiện một cú sấm sét, đủ để cho các tay sai ngoan cố nhất của hắn còn đang sống đây đó phải giật mình, tỉnh ngộ. Nhưng trước khi tạm dừng bút, để chuẩn bị nhát búa thứ 3, tôi mạn phép được gửi tặng vong linh Ng. Chí Thiện cùng với các thứ tay sai của hắn 2 câu thơ con cóc, vịnh chân dung Ng. Chí Thiện như sau:
Tên này chẳng phải thiện nhân,
Chẳng phường đóng cửa , cũng quân rút cầu!”(*)
- (*) CHÚ THÍCH của ĐVN: Cụm từ “đóng cửa rút cầu” vốn là thành ngữ của người VN miền Nam, phát sinh từ thời Tây mới đánh chiếm miền Nam VN làm thuộc địa (khoảng sau năm 1861…).
Lúc đó, Sài Gòn còn là vùng đất sình lầy, ruộng, ngòi… chằng chịt. Dân cư thưa thớt phải sống chung với cả cọp, beo, rắn rết, cá sấu…. Vì vậy, phần đông dân chúng đều làm nhà sàn (maison sur pilotis) bằng tầm vông, hay cây cừ, mái lợp lá, ở các vùng ven sông, ngòi … Trong số đó, lẫn lộn cả những nhà dùng làm ổ chứa điếm, nuôi đĩ.
Những nhà chứa này vốn có một điểm khác biệt rất dễ nhận ra là chiếc cầu tre – có khi còn gọi là cầu khỉ !- trước nhà đều làm theo kiểu tháo ráp (démontable) dễ dàng. Cây cầu tre này luôn đặt dưới sự canh gác thường trực hằng ngày của một tên ma cô.
Khi nào có khách mua hoa đến, thì tên ma cô ấy có nhiệm vụ phải hạ cầu xuống cho khách bước qua rạch nước, lên nhà. Khi khách đã vào nhà rồi, tên ma cô liền “đóng cửa” và “rút cầu” lên luôn.
Công việc “đóng cửa, rút cầu“ như thế nhằm 2 mục đích nghề nghiệp rất quan trọng: Trước hết bảo đảm an toàn, ngăn ngừa sự đột nhập thình lình của bọn lính kiểm tục ( agents de moeurs), kề đó là gây trở ngại cho những tay chơi “ăn lường đéo quịt”. Kẻ nào muốn quịt tiền cũng không dám nhảy ùm xuống rạch vì sợ rắn độc và cá sấu!
KẾT LUẬN: cụm từ ” đóng cửa rút cầu” có nghĩa: kẻ ma cô nuôi điếm!
(còn tiếp)
ĐẶNG VĂN NHÂM
Mời vào xem WEB: dangvannham.net

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link