Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, November 9, 2012

Tướng Nhật: Nếu động binh, tàu sân bay TQ sẽ làm mồi cho tàu ngầm Nhật


 

Tướng Nhật: Nếu động binh, tàu sân bay TQ sẽ làm mồi cho tàu ngầm Nhật


Bản in

 

 

Kawamura cho rằng trong trường hợp xảy ra chiến tranh giữa Trung Quốc với Nhật Bản, nếu tàu Liêu Ninh được điều đến biển Hoa Đông thì nó sẽ chỉ “làm mồi” cho tàu ngầm của Nhật Bản.

Nhiều nhà quan sát Nhật Bản cho rằng mục tiêu mà Trung Quốc nhắm tới trong cuộc tranh chấp chủ quyền nhóm đảo Senkaku với Nhật Bản chính là nguồn tài nguyên phong phú xung quanh nhóm đảo trên biển Hoa Đông này.

Tuy nhiên, tờ Japan Times của Nhật Bản dẫn lời ông Sumihiko Kawamura, cựu Tư lệnh Liên đội Không quân săn tàu ngầm của Lực lượng Phòng vệ Biển Nhật Bản cho hay, trong vấn đề này Bắc Kinh có một mục tiêu quan trọng và khó nhìn thấy hơn mà nếu đạt được, họ sẽ có thể có được đoạt được ưu thế vượt trội về chiến lược quân sự từ tay Mỹ tại Thái Bình Dương.

 
Cựu Chỉ huy trưởng Liên đội Không quân săn tàu ngầm của Lực lượng Phòng vệ Biển Nhật Bản Sumihiko Kawamura.


Ông Kawamura tin rằng Bắc Kinh đang tìm cách biến Biển Đông thành “ao nhà” cho lực lượng tàu ngầm chạy bằng năng lượng hạt nhân được trang bị tên lửa đạn đạo có thể bắn tới nước Mỹ. Để đạt được mục đích này thì việc chiếm được Senkaku, nhóm đảo nằm cách Đài Loan 190 km về phía đông và sát với cửa ngõ phía bắc của Biển Đông là vô cùng cần thiết.

Tên lửa đạn đạo phóng từ tàu ngầm (SLBM) được coi là lựa chọn khả thi duy nhất của Trung Quốc để duy trì khả năng răn đe hạt nhân mạnh mẽ đối với Mỹ, vì Mỹ đã xác định được tất cả các căn cứ tên lửa đạn đạo của Trung Quốc và có thể phá hủy chúng dễ dàng bằng một cuộc tấn công hạt nhân phòng ngừa.

Theo ông Kawamura, nếu Bắc Kinh duy trì được khả năng phản công Mỹ bằng tên lửa SLBM, điều đó sẽ có thể ngăn chặn Mỹ can thiệp vào một cuộc xung đột lớn có sự tham gia của Trung Quốc.

Vị cựu Hiệu phó Trường Sĩ quan Tham mưu Lực lượng Phòng vệ Nhật Bản này cho hay: “Điều này liên quan trực tiếp tới chiến lược hạt nhân của Trung Quốc. Trung Quốc sẽ không bao giờ từ bỏ Senkaku.”

Ông khẳng định “Đây mới chỉ là khởi đầu. Thậm chí dù có mất đến 100 năm, Bắc Kinh cũng sẽ tìm cách chiếm được những hòn đảo này” để biến Biển Đông thành nơi trú ẩn an toàn cho lực lượng tàu ngầm trang bị tên lửa chiến lược của mình.

Kawamura nhận định rằng cùng với hải quân Mỹ, Lực lượng Phòng vệ Biển Nhật Bản có khả năng kiềm chế lực lượng tàu ngầm của Trung Quốc trong Biển Đông, một khu vực gần như khép kín với sự bao quanh của Đài Loan, Philippines, Malaysia và Việt Nam.

Khi phối hợp với hải quân Mỹ, những chiếc tàu ngầm phi hạt nhân “siêu tĩnh” của Nhật Bản có thể phát hiện, theo dõi và thậm chí là đánh chìm bất cứ tàu ngầm Trung Quốc nào tìm cách đi qua tuyến đường biển chạy dọc từ các hòn đảo lớn Nhật Bản qua Okinawa và Đài Loan xuống tận Philippines để tiến vào Thái Bình Dương. Hải quân Trung Quốc gọi tuyến biển này là "Chuỗi đảo Thứ nhất", thể hiện tầm quan trọng chiến lược của nó.

Bản đồ Chuỗi đảo Thứ nhất (First Island Chain).


Trong cuốn sách xuất bản hồi tháng Tám về khả năng nổ ra xung đột quân sự giữa Trung Quốc và Nhật Bản trên nhóm đảo Senkaku, ông Kawamura cho hay: “Nhật Bản có thể đánh chìm tàu ngầm Trung Quốc vào bất cứ lúc nào chúng tôi muốn nếu xung đột nổ ra. Trung Quốc không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tìm cách biến Biển Đông thành nơi trú ẩn an toàn và bảo vệ lực lượng tàu ngầm mang tên lửa hạt nhân của mình ở đó.”

Theo tờ The New York Times, cựu Phó Tổng tham mưu trưởng quân đội Trung Quốc Hùng Quang Khải năm 1995 đã đe dọa Mỹ rằng Trung Quốc sẽ xem xét việc phát động cuộc tấn công hạt nhân nhắm vào Los Angeles nếu Mỹ tìm cách can thiệp vào cuộc xung đột Đài Loan.

Năm 2005, Thiếu tướng Chu Thành Hổ tuyên bố với các phóng viên rằng Bắc Kinh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiến hành một chuộc tấn công hạt nhân phòng ngừa vào các thành phố của nước Mỹ nếu Trung Quốc đối mặt với khả năng thất bại trong cuộc xung đột trên đảo Đài Loan.

Gần đây, Trung Quốc bắt đầu gọi Biển Đông là một trong những “lợi ích cốt lõi” của mình, một dấu hiệu cho thấy nước này sẽ không chấp nhận thỏa hiện và họ sẽ không loại trừ khả năng sử dụng vũ lực để “bảo vệ lợi ích” của mình trong khu vực này.

Trung Quốc cũng đã cho mở cửa một căn cứ hải quân lớn trên đảo Hải Nam được cho là có thể chứa tới 20 chiếc tàu ngầm. Ông Kawamura cho rằng đây là một phần trong chiến lược tạo nơi trú ẩn an toàn cho lực lượng tàu ngầm trang bị tên lửa hạt nhân của Trung Quốc.

Một chiếc tàu ngầm của hải quân Trung Quốc.


Các chuyên gia tin rằng tên lửa SLBM của Trung Quốc có tầm bắn tối đa khoảng 8000 km. Điều này đồng nghĩa với việc 48 bang của nước Mỹ có thể nằm ngoài tầm với của tên lửa Trung Quốc phóng đi từ tàu ngầm trên Biển Đông.

Tuy nhiên Trung Quốc đang tìm cách nới rộng tầm bắn của tên lửa SLBM để có thể đánh trúng nước Mỹ mà không phải điều tàu ngầm ra quá xa ngoài Thái Bình Dương. Ông Kawamura tin rằng Trung Quốc đang buộc phải áp dụng theo chiến thuật mà hải quân Liên Xô đã từng sử dụng trong Chiến tranh lạnh. Khi đó hải quân Liên Xô đã biến Biển Okhotsk thành một “pháo đài” cho hạm đội tàu ngầm hạt nhân của mình với một lực lượng tàu chiến và tàu ngầm đông đảo ở đó.

Trung Quốc hiện vẫn chưa đạt được công nghệ “tàng hình” cho tàu ngầm. Ngoài ra tàu ngầm của họ còn ồn hơn và dễ phát hiện hơn tàu ngầm của Liên Xô. Ông Kawamura nói: “Khi hoạt động, tàu ngầm của Trung Quốc phát ra tiếng động như khua chiêng gõ mõ.” Ông cho rằng tại thời điểm hiện nay, Lực lượng Phòng vệ Biển Nhật Bản có ưu thế vượt trội hơn hải quân Trung Quốc, đặc biệt là khả năng tác chiến chống tàu ngầm ưu việt của lực lượng này.

Tác chiến tàu ngầm có thể trở thành yếu tố mang tính quyết định trong chiến tranh trên biển hiện đại. Hiện nay, Trung Quốc mới chỉ có 4 máy bay chống tàu ngầm, trong khi 77 chiếc máy bay săn ngầm P-3C của Nhật Bản vẫn thường xuyên tuần tra trên các vùng biển xung quanh Nhật Bản.

“Trong tác chiến tàu ngầm hiện nay, Trung Quốc vẫn chưa có khả năng làm được những gì chúng tôi đã làm cách đây 30 năm (để chống lại tàu ngầm Liên Xô). Họ lạc hậu hơn chúng tôi 30 năm,” ông Kawamura tuyên bố.

Trung Quốc vừa đưa vào hoạt động chiếc tàu sân bay Liêu Ninh đầu tiên, tuy nhiên ông Kawamura cho rằng phạm vi hoạt động của con tàu này sẽ bị hạn chế trong Biển Đông khi một cuộc chiến thực sự nổ ra vì các hạn chế về mặt kỹ thuật của nó.

Tàu sân bay Liêu Ninh của Trung Quốc.


Đồng quan điểm với các nhà phân tích quân sự khác, ông Kawamura nhấn mạnh rằng Trung Quốc hiện chưa có công nghệ phóng để có thể trợ giúp những chiếc phản lực nặng cất cánh được từ tàu sân bay.

Tàu ngầm Trung Quốc hiện cũng quá ồn nên khó có thể bảo vệ được tàu sân bay. Ông Kawamura cho rằng trong trường hợp xảy ra chiến tranh giữa Trung Quốc với Nhật Bản, nếu tàu Liêu Ninh được điều đến biển Hoa Đông thì nó sẽ chỉ “làm mồi” cho tàu ngầm của Nhật Bản.

Hiện nay nếu Trung Quốc tấn công và chiếm giữ Senkaku, họ có thể chiếm đóng tạm thời được nhóm đảo này. Tuy nhiên việc chiếm đóng sẽ không kéo dài được lâu và cuối cùng Trung Quốc sẽ thất bại vì Lực lượng Phòng vệ Biển Nhật Bản có thể dễ dàng cắt đứt đường tiếp tế trên biển của lực lượng chiếm đóng.

Ông Kawamura nhận định: “Nếu Trung Quốc bình tĩnh phân tích khả năng của Lực lượng Phòng vệ Biển Nhật Bản, tôi không cho rằng họ sẽ dùng đến vũ lực. Nhưng vẫn có thể có tình huống leo thang bất ngờ” dẫn tới xung đột quân sự trên vùng biển này. Đồng thời, các nhà lãnh đạo Trung Quốc cũng có thể tìm cách sử dụng vũ lực tấn công Senkaku để làm chuyển hướng chú ý của người dân trong nước.

Kawamura kêu gọi chính phủ Nhật Bản xem xét sửa đổi luật để cho phép Lực lượng Phòng vệ Biển và Cảnh sát biển Nhật Bản có quyền nổ súng cảnh cáo đối với tàu nước ngoài đến gần những hòn đảo này. Nếu không, tàu công vụ Trung Quốc sẽ vẫn tiếp tục quay lại Senkaku trong nhiều năm tới để thể hiện quyền kiểm soát hiệu quả của họ đối với vùng lãnh thổ này.

__._,_.___

“Barack Obama tập 2″: “Một tương lai nghiệt ngã”


 

 

 

07/11/12 |

“Barack Obama tập 2″: “Một tương lai nghiệt ngã”



Mừng chiến thắng tại tiểu bang Ohio - CNN foto

Vào khoảng 11.30 PM, tối ngày thứ Ba, ngày 6/11, giờ miền Trung Hoa Kỳ, khi CNN xác nhận Barack Obama giành chiến thắng tại tiểu bang “swing states” Ohio, tất cả những hy vọng, hồi hộp của tôi về cơ hội vào Tòa Bạch Cung của Mitt Romney, tan biến.

Game over! Bởi vì trong lịch sử bầu cử Mỹ, chưa vị Tổng thống Cộng Hoà (CH) nào giành được chiến thắng mà thiếu chiến thắng ở Ohio, một tiểu bang được xem là phản ánh trung dung nhất tâm trạng cử tri Mỹ. Chưa kể là vào thời điểm này Obama đang dẫn với khoảng cách lớn về số phiếu đại cử tri đã qua kiểm phiếu, chứ không phải qua khảo sát exit poll, sau khi đã thắng ở những nơi quan trọng như Pensyvalnia (20 phiếu), Wisconsin (10 phiếu) và New York (29 phiếu).

Rốt cuộc rồi cũng kết thúc một cuộc bầu cử tốn kém nhất lịch sử bầu cử Mỹ từ trước đến nay, mang đầy kịch tính. Hai đối thủ chạy đua không khoan nhượng tới phút cuối cùng, kết quả ngang ngửa, khó lường, từ sự hơn hẳn của Romney lúc khởi đầu kiểm phiếu cho đến phút chiến thắng của Obama.

Cô bé 4 tuổi, Abigail Evans, ngôi sao của Internet trên videoclip với hơn 7 triệu lượt người xem, từ hôm nay có thể vui vẻ ngồi vào lòng mẹ, không còn phải khóc vì mệt mỏi bởi “Bromco Bama và Mitt Romney” nữa!

Lúc 12 giờ đêm, ngày 6/11, Mitt Romney đã gọi điện thoại chúc mừng chiến thắng của Obama, theo thông lệ ứng xử rất văn hoá và tinh thần mã thượng trong bầu cử nước Mỹ.

Romney cũng kêu gọi sự hợp tác đặt lên trên những khác biệt, chia rẽ trong “thời điểm khó khăn”. – “Tôi cùng với tất cả cầu nguyện cho Barack Obama và cho đất nước của chúng ta. God bless America!” – Romney nói.

Barack Obama đã chiến thắng với tỷ số 303 – 206 về số phiếu đại cử tri và vượt trội hơn cả về số phiếu phổ thông.

Tôi là người đã ủng hộ Mitt Romney, nhưng cử tri nuớc Mỹ đã chọn Barack Obama, mà theo CNN, nhờ vào sự ủng hộ lớn của cử tri thuộc các sắc tộc thiểu số, phụ nữ và cử tri trung dung. Cử tri da trắng ủng hộ Romney tới 89%, trong khi chỉ 56% cho Obama, theo thông báo của Mark Murray từ NBC.

Và vì Mitt Romney và Barack Obama là hai khuôn mặt thể hiện hai cái nhìn khác nhau của nước Mỹ. Nên trong trường hợp Mitt Romney thắng, chúng ta sẽ có nhiều thứ để bàn, để nhận định và dự đoán, bởi tất cả còn nằm ở phía trước cùng với lời hứa của Romney “muốn dẫn nước Mỹ tới tương lai”.

Nhưng chiến thắng thuộc về Obama, người chúng ta đã hiểu biết qua 4 năm của nhiệm kỳ đầu tiên.

Vì thế tôi quay lại những gì mà Obama đã hứa và những gì mà ông cho rằng còn làm dang dở, cần thêm một nhiệm kỳ nữa để kết thúc. Và đây cũng là thông điệp của ông chuyển tới cử tri trong chiến dịch tranh cử, được nhiều ủng hộ viên đồng tình.

Theo trang web politifact.com, trong bốn năm qua Obama đã đưa ra hơn 500 hứa hẹn lớn nhỏ. Ông giữ lời được 38%, thực hiện bằng thỏa hiệp 15%, và 17% không giữ lời. Một phần các dự án của ông bị mắc kẹt trong quá trình lập pháp hoặc vẫn còn trong giai đoạn chuẩn bị. Dưới đây là 10 lời hứa quan trọng.

1. Công ăn việc việc làm

Tổng thống cam kết sẽ tạo việc làm mới và ưu đãi thuế cho các doanh nghiệp. Khi ông nhậm chức, tỷ lệ thất nghiệp là 10%. Trong tháng 9/2012 giảm xuống ở mức thấp kỷ lục 7,8%, tình từ thời gian đó, mặc dù những người bi quan hoài nghi dữ liệu không trung thực.

Năm ngoái, Obama đưa ra một dự luật phân bổ số tiền lớn khoảng 500 tỷ USD để tạo công ăn việc làm, nhưng gặp phải khó khăn từ phía đảng Cộng Hòa, những người cho rằng bơm tiền vào thị trường lao động không phải là cách để chống lại thất nghiệp và đi ngược với lời hứa cắt giảm chi tiêu.

2. Thuế

Obama hứa bãi bỏ ưu đãi thuế cho giới giàu có được thông qua bởi cựu Tổng thống George w. Bush. Tuy nhiên, trong năm 2010, ông chấp nhận sự thỏa hiệp áp dụng hệ thống thuế hiện tại thêm hai năm. Chúng ta chưa biết tổng thống sẽ làm gì với nó trong nhiệm kỳ thứ hai này.

3. Nhà ở

Obama đã hứa thành lập một quỹ đặc biệt giải nén từ sự sụp đổ tài chính của người Mỹ lâm cảnh nợ nần. Ông đề xuất chi tiêu 10 tỷ đô la. Ngay sau khi nhậm chức Obama đã chi cho mục đích này nhiều hơn, 75 tỷ đô la, nhưng dự án của ông không mang lại hiệu quả. Chỉ khoảng nửa triệu gia đình đưởng hưởng lợi. Sự sụp đổ trên thị trường bất động sản vẫn đang tiếp diễn, và đề án này được các nhà bình luận xem là thất bại lớn nhất về lập pháp của Obama.

4. Nhập cư

Trong năm đầu tiên, chính phủ Obama hứa sửa đổi toàn diện các quy định về vấn đề người nhập cư. Nhưng nó đã không diễn ra và làm thất vọng người gốc Latinos, nhóm dân tộc lớn thứ hai ở Mỹ (16,7%). Obama cũng thất bại trong việc thực hiện lời hứa được gọi là “Dream Act”, tạo cơ hội dễ dàng hơn trong việc nhập quốc tịch đối với trẻ em của những người nhập cư bất hợp pháp. Công việc cho dự luật này của ông vẫn đang tiến hành.

5. Cấm tra tấn tù nhân và đóng cửa Guantanamo

Trong năm 2008 Obama hứa hẹn “Tôi sẽ chấm dứt việc tra tấn, không có bất kỳ trường hợp ngoại lệ nào”. Tổng thống đã thực hiện hứa hẹn này không chậm trễ. Hai ngày sau khi nhậm chức ông đã ký một sắc lệnh về việc sử dụng tra tấn. “Các tù nhân trong mỗi tình huống nên được đối xử nhân đạo và với nhân phẩm” – Obama viết. Theo các tổ chức bảo vệ nhân quyền, không phải là lời nói suông. Việc tra tù nhân thực sự chấm dứt.

Biểu tượng tra tấn tù nhân là căn cứ tại Guantanamo, ở Cuba, vẫn đang hoạt động, mặc dù Obama luôn nói ông muốn đóng cửa. Hiện nay, chưa tìm thấy một phương thức nào thúc đẩy để quốc hội thông qua. Nhà tù tại Guantanamo có từ thời của George w. Bush sau cuộc tấn công của quân khủng bố vào ngày 11 tháng 9 năm 2001 và cuộc chiến Afghanistan.

6. Chiến tranh chống khủng bố

Obama đã hứa sẽ bắt được Osama bin Laden, kẻ chịu trách nhiệm về vụ khủng bố vào Trung tâm Thương mại Thế giới. Trong tháng 5/2011, các binh sĩ SEALS đã giết chết tên trùm khủng bố này tại cứ địa Abbotabad của hắn ở Pakistan.

7. Kết thúc chiến tranh ở Iraq

Trong những ngày đầu tiên của nhiệm kỳ tổng thống, Obama đã gặp gỡ các chỉ huy quân đội tại Iraq và tuyên bố quân đội Mỹ sẽ rút khỏi Iraq hoàn toàn. Những lính Mỹ cuối cùng đã rời Iraq vào năm 2010.

8. Cải cách hệ thống y tế

Cải cách của hệ thống bảo hiểm y tế là dự án đỉnh của Obama trong năm 2008. Ông giữ lời và cải cách của ông cho phép 30 triệu người Mỹ được bảo hiểm, chủ yếu là những người có thu nhập thấp. Cuộc cải cách cũng đảm bảo sự đối xử bình đẳng của các công ty bảo hiểm.

9. Chấm dứt xung khắc chính trị

Obama muốn các dân biểu ở Washington làm việc đứng trên khác biệt, chia rẽ. Thay vì đảng Cộng Hòa hợp tác với đảng Dân Chủ, là cuộc xung khắc chính trị cay đắng trong suốt ba năm.

10. Quyền lợi của Gay và lesbian (LGBT)

Tổng thống hứa chấm dứt phân biệt đối xử giới tính, hợp pháp hoá quan hệ đối tác cùng giới tính và bảo đảm cho các cặp vợ chồng đồng tính quyền lợi tương tự như trong hôn nhân bình thường. Những lời hứa hẹn đã không được đáp ứng hoàn toàn, nhưng Obama vẫn thể hiện sự ủng hộ cho sự bình đẳng của giới LGBT. Ông đã thành công bãi bỏ chính sách “không hỏi, không nói”, dẫn đến thực tế là đồng tính nam, nữ không còn phải che giấu định hướng của mình, nếu họ muốn tham gia quân đội. Ông cũng định ra đạo luật phạt hình sự cho khuynh hướng căm thù, phân biệt đối xử với giới LGBT.

Một nhiệm kỳ khó khăn

Cử tri Mỹ đi bầu Mỹ năm nay nhìn vào bóp đựng tiền của mình, tức là nghĩ nhiều nhất đến chuyện cơm gạo, áo tiền mà suy tính xem ứng viên nào có thể đáp ứng tốt hơn.

Bởi vì chính sách đối ngoại của Mỹ có truyền thống hoạch định dài hạn, sẽ ít có thay đổi lớn, bất kể chủ nhân Toà Bạch Cung thuộc Cộng Hoà hay Dân Chủ. Nước Mỹ luôn biết thích ứng với thế giới thay đổi và trong thực tế hiện nay, ai cũng thấy Mỹ hướng quan tâm tới châu Á, và Trung Quốc nói riêng, nhiều hơn so với châu Âu, khu vực có cảm giác đã bị Washington bỏ rơi.

Kinh tế vẫn là là thách thức lớn nhất đối với Obama trong 4 năm tới. Mặc dù tỷ lệ thất nghiệp như đã nói ở trên, theo thống kê chính thức, giảm xuống dưới 8%, nhưng mặt bằng vẫn cao, ở một số bang có những nơi vượt quá 25%.

Khi Obama nhậm chức Tổng thống, thâm hụt ngân sách nằm ở biên độ 10 ngàn tỷ đô la, và bây giờ bắt đầu nhiệm kỳ hai, đã vượt quá 16 ngàn tỷ và có xu hướng tăng lên đều đặn. Chắc chắn in tiền không phải là cách thức tốt để cải thiện nền kinh tế.

Gói kích hoạt 787 tỷ đô la mà Obama đã bơm vào nền kinh tế trong nhiệm kỳ đầu đã giúp giảm thiểu những tác động của cuộc khủng hoảng, nhưng viễn cảnh của lối ra từ suy thoái rất chậm.

Mặc dù tái đắc cử, nhưng hình ảnh Barack Obama không còn là thần tượng của văn hóa pop nữa. Sau 4 năm, nước Mỹ vẫn tiếp tục trải qua một trong những khoảnh khắc khó khăn nhất của lịch sử hậu chiến.

Thực tế mà vị tổng thống da đen đầu tiên trong lịch sử Hoa Kỳ đã, đang và sẽ phải vật lộn, không hề tỏa màu sắc tươi sáng.

Nếu 4 năm trước đây trong chiến dịch tranh cử và sau khi thắng cử, ngập tràn sự thỏa mãn, kỳ vọng và phấn chấn, thì nước mắt của Barack Obama chảy trong cuộc mít tinh gặp gỡ cử tri vào giờ chót trong tối thứ hai ngày 5/11 tại Des Moines, Iowa, cho thấy tất cả. Tôi không tin nước mắt của ông chảy chỉ vì xúc động, mà là sự kết hợp của tâm trạng từ một cuộc chạy đua quá khó khăn, mệt mỏi, tốn kém và những cam kết với cử tri nhiệt tình có thể lại không thể đáp ứng.

“Sueddeutsche Zeitung”, nhật báo tiếng Đức và tiếng Pháp trong ngày thứ Tư, 7/11, viết rằng chiến thắng của Obama là chiến thắng không đầy đủ và toả sáng. Đối thủ tiếp theo của Barack Obama sẽ là một “tương lai nghiệt ngã” của nuớc Mỹ.

Người Mỹ đã chọn ông không phải vì họ tin rằng ông là tổng thống giỏi và đáng tin cậy trong bốn năm qua. Người Mỹ chắc chắn đã sẵn sàng từ bỏ ông, nhưng lại không sẵn sàng thuê Mitt Romney. Hình ảnh của ứng viên Cộng hòa là quá xấu trong mắt họ – “SZ” viết.

Trong suốt chiến dịch cuộc bầu cử Obama đã không tiết lộ ông có ý định làm gì cụ thể trong bốn năm tới. Những việc gì cần phải làm thấy rõ như lòng bàn tay. Từ cơ sở hạ tầng công cộng, mạng lưới năng lượng, đến hệ thống cầu đường, y tế, giáo dục, và hệ thống thuế trong tình trạng bi đát. Điều này có hậu quả cho toàn bộ xã hội” – “SZ” nhận định.

- “Obama đã xúc tiến một cuộc vận động không toả sáng, chiến dịch được định hình bằng cuộc tấn công vào tính cách đối thủ hơn là niềm tự hào từ các thành tích của mình”. “Obama đã giành được đa số cử tri, nhưng chỉ là “đa số nhỏ”, nếu nói chung về số phiếu của tất cả người Mỹ”- Tuần báo lớn và uy tín của Đức “Spiegel’ đánh giá.

“Thông điệp đơn giản trong cuộc bầu cử tổng thống nhiệm kỳ thứ hai của Obama là: ”Hãy chọn tôi, bởi vì tôi đã không có đủ thời gian để hoàn thành những nhiệm vụ khó khăn” – “Spiegel” viết.

Tờ cánh tả Pháp “Liberation” chạy tít cực lớn “YES!”, bên cạnh cho thấy hình Barack Obama với một nụ cười cứu trợ trên khuôn mặt. – “Chúng ta đã lấp đầy dạ dày qua sự lo sợ của ông. Nhưng Obama đã thắng trong trận chiến, mà những người bị đánh bại là Sarkozy, Berlusconi, Zapatero, Brown”. Tờ báo không giấu giếm cảm tình cho ứng viên Dân chủ. – “Người Mỹ thích lựa chọn một đáp số không hoàn hảo, và thậm chí những dự án không chắc chắn của Tổng thống đương nhiệm, hơn là mạo hiểm với nền kinh tế “voodoo” của đối thủ Cộng Hòa”.

Bằng tiêu đề “Barack Obama, tập 2″, gợi nhớ tới serial truyền hình Mỹ nổi tiếng, tờ trung hữu Pháp “Le Figaro” mừng Obama tái đắc cử. Tờ báo viết rằng, tái đắc cử một lần nữa, Obama được nhìn nhận hài lòng ở khắp châu Âu, mặc dù không còn nhiều hy vọng ở ông như trong chiến thắng đầu tiên năm 2008.

Nhật báo Công giáo “La Croix” bình luận về nhiệm kỳ thứ hai cho Obama rằng: “Bốn năm nhiều hơn, một giấc mơ ít hơn “. ”Obama đã làm chán nản những người nhìn thấy ở ông hy vọng khắc phục những chia rẽ, khởi đầu của một “New Deal”, xóa đi bất bình đẳng, phục hồi nền kinh tế và sự thay đổi sâu sắc vai trò của nước Mỹ trên thế giới” – nhật báo viết. Nhật báo cho biết thêm rằng, tuy nhiên, “vẫn còn sự mong đợi thay đổi với thương hiệu Barack Obama, mặc dù chính sách của ông tỉnh táo hơn và khiêm tốn trước các mục tiêu đặt ra”.

Lời kết

Chúng ta đã chờ đợi một cuộc cách mạng ở Barck Obama, vị tổng thống da đen đầu tiên trong lịch sử Hoa Kỳ. Điều đó đã không xảy ra trong “Barack Obama tập 1″.

Tôi càng không tin sẽ có cuộc cách mạng trong “Barack Obama tập 2″, khi mà chiến thắng của Obama như dư luận phân tích, chẳng mấy hào quang, chỉ hơn đối thủ 1-1,5% số phiếu, tức khoảng vài trăm ngàn phiếu, cho dù lời chúc mừng tái đắc cử gửi tới ông tràn ngập từ khắp thế giới, trong đó có cả từ Iran và từ quân Taliban ở Afghanistan.

Đa số quốc hội thuộc đảng Cộng Hoà có lý do “chính đáng” để không hỗ trợ tích cực Obama thực hiện các ý tưởng của mình, chí ít là giúp ông kết thúc những điều đang làm dở, như ông nói. Barack Obama sẽ không có nhiều khoảng trống tự do để dụng võ, thi thố.

Và vì thế, lựa chọn Barack Obama, người Mỹ chọn “một tương lai nghiệt ngã” như nhật báo Đức nhận định. Một nước Mỹ sẽ khó tiến về một ngày mai tươi sáng trong 4 năm tới. Tất cả sẽ phụ thuộc vào tài năng hợp tác của Tổng thống Obama với đảng Cộng Hoà, một việc làm không mấy dễ dàng.

Mong rằng, lời của Tổng thống Barack Obama trong bài phát biểu đầu tiên sau khi tái đắc cử, sẽ trở thành thực tế:

“Hãy có niềm tin, khi mỗi người trong chúng ta thực hiện ước mơ riêng của mình, tất cả chúng ta là một gia đình Mỹ, cùng đứng lên, ngã xuống, như là một quốc gia và một dân tộc”.

God Bless America!

Ngày 7/11/2012

© 2012 Lê Diễn Đức



 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Iran nã đạn vào máy bay do thám Mỹ


 

May bay Iran khong kich vao may bay do tham khong nguoi lai(predator) cua khong luc Hoa Ky tai vung Vinh, trong khong quoc te! Nhung may bay nay cua Hoa Ky khong bi trung dan, va tro ve can cu, vo su! Cho den nay, My chua co su dap tra nao!

 



Iran nã đạn vào máy bay do thám Mỹ
 

 Facebook  Twitter  Google Bookmarks    E-mail     Bản In

 


Hai chiến đấu cơ Iran bắn một máy bay không người lái của Mỹ khi nó đang thực hiện nhiệm vụ do thám thường kỳ trên vùng Vịnh.
Mỹ, Israel sắp tấn công Iran
Iran lập căn cứ mới tại "eo biển nóng"


Ảnh:
Máy bay không người lái Predator. Ảnh: Af.mil

Phát ngôn viên Bộ Quốc phòng Mỹ George Little hôm qua xác nhận hai chiếc máy bay Su-25 của Iran đã chặn máy bay không người lái Predator, rồi bắn nhiều phát đạn. Tuy nhiên, chiếc máy bay do thám của Mỹ không bị trúng đạn và sau đó đã trở về căn cứ.

Vụ việc xảy ra trên không phận quốc tế ngày 1/11, chưa đầy một tuần trước cuộc bầu cử tổng thống Mỹ, nhưng Lầu Năm Góc đã giữ kín thông tin cho tới nay. BBCdẫn lời phát ngôn viên Little cho biết tổng thống đã được thông báo về vụ việc.

Iran năm ngoái thu giữ được một máy bay không người lái của Mỹ. Tehran cho rằng nó đã xâm phạm không phận và từ chối trả lại. Phía Mỹ cho biết chiếc máy bay này đã bị hỏng. Sau vụ việc mới nhất này, ông Little cho hay Mỹ sẽ tiếp tục công tác giám sát tại khu vực.

"Mỹ vừa liên lạc với Iran và cho biết chúng tôi sẽ tiếp tục thực hiện các chuyến bay do thám trên vùng biển quốc tế ở vịnh Arab", Little nói và khẳng định chiếc máy bay chưa bao giờ xâm phạm không phận Iran. Nhằm cảnh cáo Tehran, ông Little cho biết Mỹ đã sẵn sàng để bảo vệ lực lượng của mình. "Chúng tôi có nhiều lựa chọn, từ ngoại giao đến quân sự, để bảo vệ tài sản quân sự và lực lượng của mình trong khu vực. Chúng tôi sẽ làm điều đó khi cần thiết", AFP dẫn lời Little cho biết.

Các quan chức quốc phòng có chính sách không bình luận đối với những nhiệm vụ do thám, nhưng lần này, họ đã thông báo chi tiết về vụ việc trước những thông tin của báo chí về vụ đối đầu.

Trọng Giáp 

Chi tiết cuộc gặp mặt Blogger Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải


 


THỨ SÁU, NGÀY 09 THÁNG MƯỜI MỘT NĂM 2012


Chi tiết cuộc gặp mặt Blogger Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải



Nguyễn Trí Dũng - Thứ ba ngày 6 tháng 10 sau nhiều ngày xin giấy thăm gặp bố tôi là blogger Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải tại các cơ quan: số trại giam số 4 Phan Đăng Lưu, Chí Hòa, VKSNDTP, TANDTP, UBND Phường 6 Quận 3, TANDTC, và cuối cùng là VKSNDTC (tại Sài Gòn), gia đình đã được cấp giấy thăm gặp "có giá trị một lần". Tôi và mẹ tôi là bà Dương Thị Tân đã được VKSNDTC duyệt để thăm gặp.

Khi gia đình vào trại giam Chí Hòa nộp giấy vào lúc 10 giờ sáng ngày 7 tháng 10 thì các cán bộ trại đã hẹn "đến 2 giờ chiều mới giải quyết vì đã trễ giờ làm việc rồi". Không nằm ngoài dự đoán, khi quay lại vào buổi chiều thì cán bộ trại đã gạch bỏ tên mẹ tôi là bà Dương Thị Tân trong giấy thăm gặp với lý do "bà là vợ cũ và không có quan hệ gì với ông Hải nữa". Cũng chính miệng vị cán bộ này hơn hai tuần trước nói "không trực tiếp có trách nhiệm phê duyệt việc thăm gặp mà gia đình phải làm đơn xin VKSNDTC" nay lại có toàn quyền gạch bỏ tên người thăm gặp đã được VKSNDTC đồng ý trên văn bản. 

 

Cần phải nói thêm rằng câu trả lời "chị là vợ cũ, không liên hệ với ông Hải" đã được dùng vô số lần để khước từ trách nhiệm trả lời đơn khiếu nại cũng như tránh né thực hiện quyền lợi chính đáng của bà Dương Thị Tân. Trong khi thực tế họ đã hai lần chính thức khám xét cả hai căn nhà riêng của bà Tân và tịch thu nhiều đồ đạc, không cần kê biên để tìm bằng chứng buộc tội bố tôi cũng như bất cứ ai trong gia đình (nếu có thể). 

 

Sau khi đã gạch tên bà Tân không cho thăm viếng, cán bộ trại giam đã cử một người mặc sắc phục dắt tôi vào sâu trong cổng trại sau khi đã kiểm tra người bằng máy dò kim loại. Đến cửa phòng thăm gặp đã có một công an khác đón sẵn và dắt vào trong phòng. Bố tôi đã ngồi trong phòng từ trước cùng 4 công an mặc sắc phục và 1 người mặc thường phục cầm sổ ghi chép. Tôi đã dễ dàng nhận ra người mặc thường phục vì ông ta vì luôn xuất hiện trong những đợt bắt bớ mẹ tôi trước đây (vào sáng ngày 20 tháng 10 năm 2010 - ngày bố tôi lẽ ra được trả tự do sau án tù dàn dựng - và phiên xử án ngày 24 tháng 9 năm 2012) và vô số buổi làm việc khác tại đồn công an. Người này tự xưng là Hưng. 

 

2 công an chặn giữa cố gắng ngăn để bố và tôi không với đến nhau được, nhưng bố tôi kéo mạnh nên tôi đã với được vai bố. Ông vẫn gầy nhưng khi gặp tôi ông cười rất tươi. Biết bố băn khoăn tại sao lâu vậy mới vào gặp, tôi không chờ ông hỏi mà trả lời "họ gạch tên mẹ ra dù VKSNDTC đã cho gặp, mẹ đang đứng ở ngoài". Tôi tiếp chuyện bằng một loạt những ngày tôi và mẹ đi đưa đơn và làm thủ tục để xin được cái giấy "Có giá trị một lần" đó để bố hiểu và nói bố vững tin dù sau lần gặp này sẽ lâu có lần gặp khác. Ông cười và trả lời gọn lõn "Bố lúc nào cũng vững tin"

 

Tôi hỏi thăm bố đã bị đưa đi những đâu? Thì ông cho hay "21 tháng 9 bố ở B34, ngày 27 tháng 9 chuyển về PA24, và 5 tháng 10 thì về Chí Hòa" tôi lấy giấy bút ra ghi chép thì người công an ngồi bên cạnh nhắc "thăm gặp chỉ hỏi thăm chứ không được ghi chép". Tôi trả lời "tôi cần ghi những gì bố tôi dặn vì tôi không nhớ hết được" và tiếp tục ghi. 

 

Tôi hỏi "bố bị giam ở đây thế nào?" thì ông nói "họ đang giam giữ sai quy định..." Người mặc thường phục bật dậy rất nhanh cắt lời ngay, người này nói với giọng thấp "tôi nói lại lần nữa nha, vào đây chỉ hỏi thăm sức khỏe không được nói chuyện ngoài lề". Những công an mặc sắc phục khác cũng hùa theo đọc luật đọc quy định gì đó. Tôi không cần nghe mà chỉ trả lời "tôi hỏi thăm điều kiện giam giữ ở đây, thì không là hỏi thăm sức khỏe thì là gì?". Tôi quay sang bố tôi và đề nghị ông cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì trong lúc hơn 4 người quản chế trong phòng nói lớn và đe dọa ngừng thăm gặp. Ông tiếp "họ giam bố ở khu AB cùng các phạm nhân khác. Mà bố là bị can bị cáo. Quy định về điều kiện giam giữ khác nhau nên họ giam chung như vậy là trái pháp luật". 

 

Xin nói sơ về khu AB trong trại giam Chí Hòa bằng đoạn trích sau:

 

Trở lại câu chuyện của các tử tù. Sau khi bản án tử hình có hiệu lực pháp luật, tất cả họ đều bị đưa vào một khu giam giữ riêng. Tùy từng trại giam, khu này sẽ được đặt theo các tên gọi khác nhau. Như ở trại tạm giam Hà Nội thì gọi là "K", còn từng buồng giam riêng sẽ được đánh số thứ tự. Còn ở trại giam Chí Hòa thì gọi là khu AB. Nhưng dù gọi tên theo cách nào đi chăng nữa thì đó vẫn là một khu giam riêng, chỉ dành cho những người bị kết án tử hình, tách biệt hẳn với các khu giam chung dành cho các thường phạm. Thiết kế loại buồng giam riêng cho các tử tù cũng khác với các buồng giam chung giam thường phạm. Buồng giam cho tử tù diện tích hẹp, với hai bệ xi măng làm "giường". Cuối "giường" là cùm. Mỗi buồng giam như vậy được thiết kế cho hai tử tù nhưng tùy từng điều kiện, có trại hai phạm nằm chung một buồng nhưng có trại thì mỗi tử tù được ở một buồng. Một bệ xi măng dùng để nằm còn bệ kia thì dùng làm nơi để vật dụng cá nhân hoặc tắm rửa. 

 

Sống trong buồng biệt giam chờ chết nên hầu hết các tử tù đều âm thầm chuẩn bị cho cuộc ra đi. Một số người cẩn thận tự chuẩn bị cho mình áo trắng (coi như áo liệm), chuẩn bị găng tay, tất chân (loại bằng nilon) để sau này giữ được nguyên vẹn xương khi bốc mộ. Có người thì ngày ngày viết nhật ký vào lớp trong của chiếc áo khoác để sau này khi đi rồi còn có cái gì đó để lại cho gia đình. Lại có người thì chỉ chú tâm vào chuyện xem bói, ngày nào cũng lập quẻ xem bao giờ thì đến lượt mình sẽ phải đặt chân xuống “chuyến đò âm phủ”. 

 


 

Tôi bàng hoàng nhận ra cách thức trấn áp tinh thần kinh khủng bằng cách cho bố tôi sống biệt giam chung với những người chờ chết. Đó là chưa nói đến việc những tù nhân này có thể làm bất cứ gì để được giảm án và sống sót. 

 

Nhận thấy mình sẽ bị ngừng sớm nên hỏi ngay ý bố về phiên tòa như thế nào thì người mặc sắc phục ra lệnh ngừng gặp ngay và 3 công an sau lưng tôi đứng dậy. Bố tôi trả lời rằng phiên tòa đó là hoàn toàn trái pháp luật và ông đã viết tất cả trong đơn kháng cáo, ông cũng cho biết rằng đã viết đơn mời LS Hà Huy Sơn từ lâu. Người mặc thường phục lúc này đã lao đến bẻ tay tôi để lấy tờ giấy nhỏ tôi ghi chép vài con số về ngày tháng. Tôi nghĩ bố tôi cần phải biết tên này là ai nên đã nói "chính người này đã chặn bắt và hành hung mẹ ngày ra tòa, con bị bắt ngay tại nhà". Thấy bố tôi đứng lên nhìn thì người mặc thường phục này mới buông tay tôi ra không cướp mẩu giấy nữa. 

 

Khi 1 công an dắt tôi ra ngoài thì người mặc thường phục này vẫn đi theo nói "mày ăn nói cho cẩn thận, ai đánh mẹ mày". Tôi chỉ ra cổng nơi mẹ đang đứng nói "mẹ tôi nói là không sai, ông có thể ra kiểm chứng". Người này không bước thêm bước nào nữa mà để cho người công an nọ dắt tôi ra ngoài một mình.

Tóm lại, sau bao nhiêu ngày bị "đá qua đá lại" giữa các bộ phận, cơ quan để có giấy phép gặp mặt, chỉ có mình tôi là được gặp bố trong một thời khắc rất chóng vánh, hầu như 1/3 thời gian là giằng co và nghe đọc luật. Tổng thời gian vỏn vẹn hơn 5-7 phút nói chuyện dưới sự theo dõi tại chỗ và nạt nộ của công an. Xin mọi người lưu ý sự kiện là bố tôi - blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải đang gặp đe dọa và trấn áp tâm lý trong nhà lao số 42 khu AB trại giam Chí Hòa.

 

Tôi xin lỗi mọi người, những cô chú bác, bạn bè thân thiết của bố là tôi đã không thể gửi lời nhắn nhủ thương yêu của mọi người đến cho bố. Tất cả câu chuyện tôi có thể nói tôi đã kể. Tôi ra về với tâm trạng vô cùng tức giận về cuộc gặp mặt ngày hôm đó với những hành xử vô đạo đức của cán bộ và công an trại giam.

 

Gia đình tôi sẽ làm đơn khiếu nại việc trại giam tự ý làm trái phê duyệt của VKSTC. 

 

Xin cảm ơn các bác, cô, chú và các anh chị đã thương mến và đồng hành với gia đình của bố tôi - Điếu Cày Nguyễn Văn Hải trong suốt nhiều năm tháng qua.

 


Tờ giấy nhỏ ghi ngày tháng

 


Giấy cho phép của VKSNDTC

 


Giấy xin thăm gặp với 3 bước chứng thực tại 3 địa điểm : hình 1422 

 


Người chuyên chặn bắt bà Tân, tự xưng là Hưng 

 



 

 

 


__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link