Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, November 24, 2012

“Hãy chuẩn bị cho ngày Trung Quốc sụp đổ”



THỨ BẢY, NGÀY 24 THÁNG MƯỜI MỘT NĂM 2012


“Hãy chuẩn bị cho ngày Trung Quốc sụp đổ”


Những ngày qua, cái tên Trung Quốc đã gần như thu hút mọi sự chú ý của cộng đồng quốc tế. Người ta nói về sức mạnh của Trung Quốc, dự đoán khi nào Trung Quốc sẽ vượt Mỹ để trở thành nền kinh tế lớn nhất thế giới…


Nhưng người ta đã không để ý rằng, những dấu hiệu “diệt vong” đang xuất hiện lại khá nhiều ở Trung Quốc.


Không thể phủ nhận sự trỗi dậy quá mạnh mẽ của Trung Quốc trong những năm qua đã khiến không ít quốc gia phải lo ngại và thậm chí là gióng lên những hồi chuông báo động ở những cường quốc mạnh nhất thế giới. Tại Diễn đàn An ninh quốc tế vừa diễn ra hồi tuần trước tại Halifax (Canada), cái tên Trung Quốc đã trở thành tâm điểm của mọi cuộc thảo luận. Ở đó, các đại biểu đặt câu hỏi liệu ông Obama có bị hút theo vị tân lãnh đạo Tập Cận Bình của Trung Quốc hay không? Liệu nước Mỹ sẽ làm gì với những cuộc tranh chấp biển đảo giữa Trung Quốc với Nhật Bản hay ASEAN? Liệu Tokyo và New Delhi có bỏ Washington để chạy về phía Bắc Kinh hay không?... Từng đó câu hỏi đã cho thấy sức ảnh hưởng của Trung Quốc giờ đây đã lớn đến thế nào.



Nhưng cũng có nhiều chuyên gia đã chỉ ra rằng, thực tế những dấu hiệu diệt vong giống như những gì đã có ở Liên bang Xô viết trước kia giờ đây đang xuất hiện trở lại khá nhiều ở Trung Quốc và rất có thể Trung Quốc sẽ sụp đổ trước khi kịp vượt qua Mỹ để trở thành nền kinh tế lớn nhất thế giới.



Các chuyên gia này cũng chỉ ra rằng, cách đây 2 thập kỷ, cả chính phủ Mỹ và CIA đã khá bối rối khi bất ngờ nhận ra rằng đối trọng của mình đã sụp đổ quá nhanh chóng đến như vậy và giờ đây, đã đến lúc nước Mỹ cần phải lắng nghe lời kêu gọi: “Hãy chuẩn bị cho ngày Trung Quốc sụp đổ”.


Nhưng những dấu hiệu đó là gì?


Các chuyên gia đã chỉ ra ít nhất 5 yếu tố cho thấy lịch sử đang chuẩn bị lặp lại.


Nếu có một vụ Bạc Hy Lai thứ 2 vỡ lở dưới thời ông Tập Cận Bình, hàng ngũ lãnh đạo cấp cao của Trung Quốc sẽ bị chia rẽ sâu sắc hơn nữa và sự bất mãn dẫn đến bất ổn nghiêm trọng trong xã hội cũng bùng nổ.



1. Hàng ngũ lãnh đạo bị chia rẽ và bê bối


Trong năm 2012, vụ bê bối của chính trị gia thuộc nhóm “ngôi sao đang lên” Bạc Hy Lai đã trở thành vết nhơ lớn nhất trong vòng 40 năm qua của chính trường Trung Quốc.


Nhưng theo bình luận của tờ The Diplomat (Nhà Ngoại giao) vụ bê bối này cũng cho thấy những cuộc đấu tranh giành quyền lực tại Trung Nam Hải đang diễn ra gay gắt và vấn nạn tham nhũng đã “leo cao, chui sâu” đến mức nào trong bộ máy lãnh đạo cấp cao của Trung Quốc.



Đại hội 18 của Đảng cộng sản vừa kết thúc nên những cú sóng dồn mới chỉ đang ở mức độ bắt đầu đối với ông Tập Cận Bình và 7 Ủy viên thường vụ Bộ Chính trị.


Không ai dám chắc, một vụ scandal tương tự vụ Bạc Hy Lai sẽ không xảy ra trong nhiệm kỳ của ông Tập và nếu có, nó sẽ khiến cho sự chia rẽ và rạn nứt trong nội bộ ban lãnh đạo Trung Quốc trở nên sâu sắc hơn nữa đồng thời sẽ gây ra những sự bất mãn dẫn đến bất ổn nghiêm trọng trong xã hội Trung Quốc.



Trong thời gian vừa qua, các nhà phân tích còn nhắc đến vấn đề “phe quân đội” cũng đang trỗi dậy ngày một mạnh mẽ và “nếu ông Tập không vững tay lái, rất có thể con dao sắc này sẽ khiến ông đứt tay”, The Diplomat nói.



2. Tăng trưởng kinh tế chậm lại


Trong suốt 2 thập kỷ qua, Trung Quốc đã trở thành hình mẫu về phát triển kinh tế cho cả thế giới. Sau gần 30 năm liên tục tăng trưởng với tốc độ trên 10%, bước sang năm 2012, kinh tế Trung Quốc đã giảm tốc khá nhanh.


Quý trước, tăng trưởng kinh tế của nước này chỉ đạt 7,4% do kinh tế Mỹ và châu Âu khủng hoảng. Sự “thất tốc” đột ngột này đã trở thành một đòn giáng mạnh vào toàn bộ lực lượng lao động Trung Quốc và đã bắt đầu phát sinh những bất ổn, đặc biệt là sự giận dữ của hàng triệu người dân ở nông thôn hay công nhân trong các nhà máy khi phải nhìn thấy thu nhập của mình giảm nhanh chóng.



Chỉ tính riêng trong năm 2010, nền kinh tế yếu đã khiến Trung Quốc phải gánh chịu khoảng 180.000 cuộc đình công, biểu tình hay thậm chí là bạo loạn và điều này đã trở thành gánh nặng khó chịu cho toàn xã hội cũng như hệ thống chính trị Trung Quốc.



Kinh tế khó khăn khiến làn sóng di cư trong nước và sang cả các nước châu Á khác tăng mạnh. Những cuộc đụng độ nảy lửa giữa người bản xứ và dân di cư cũng bùng nổ thường xuyên hơn, đặc biệt là tại các thành phố lớn.


Chưa hết, Trung Quốc còn đang phải đối mặt với vấn đề nợ của các chính quyền địa phương cũng như bong bóng bất động sản đang ngày một phình to ở những đô thị lớn. Chỉ cần 1 trong 2 quả bong bóng này phát nổ, những hệ lụy kinh tế đối với cả nước trở nên vô cùng khó lường.


Cuối cùng, tác động của chính sách một con kéo dài đã đẩy Trung Quốc vào một vấn đề rất khó giải quyết: lực lượng lao động ngày một mỏng đi khiến các kế hoạch phát triển kinh tế trong tương lai trở nên ít khả thi hơn rất nhiều.



3. Những vụ tranh chấp chủ quyền không lối thoát

Trong gần một thập kỷ, chính sách “ngoại giao nụ cười” đã giúp Trung Quốc có được khá nhiều bạn bè cũng như thiện cảm của thế giới.


Đã có lúc người ta coi Bắc Kinh là đối tác dễ chịu và sáng tạo hơn tất cả các quốc gia khác, kể cả Mỹ và Nhật Bản. Cùng với đó, các dự án viện trợ hào phóng cũng giúp cho Trung Quốc gây dựng được sự hiện diện ở khắp thế giới. Nhưng tất cả những thành tựu này đang có nguy cơ tan thành mây khói bởi tuyên bố đòi chủ quyền tại các vùng biển Hoa Đông với Nhật Bản và Biển Đông với các nước ASEAN. Để lấy chỗ dựa, Trung Quốc buộc phải kích động chủ nghĩa dân tộc trong nội bộ nước mình nhưng có điều đó là con dao 2 lưỡi vì chính quyền sẽ không thể kiểm soát được ngọn lửa này. Kết quả là các nước nhỏ hơn sẽ liên kết với nhau để đối phó với Trung Quốc.



Châu Á – Thái Bình Dương trở nên bất ổn sẽ tác động ngược trở lại nền kinh tế Trung Quốc, gây ra những khó khăn mới đồng thời trong con mắt cộng đồng quốc tế, Trung Quốc trở thành kẻ hiếu chiến, xấu xa và sẽ bị cô lập dần dần.



4. Những thảm họa môi trường đang chực chờ

Đã đến lúc Trung Quốc phải trả giá đắt cho việc chỉ chú tâm phát triển kinh tế mà bỏ qua yếu tố môi trường. Trong những năm gần đây, các nguồn nước có thể uống được đã giảm đi nhanh chóng, hạn hán tại các vùng Tây Bắc trở thành vấn nạn thường xuyên hơn do lượng mưa ngày một giảm trong khi nhiệt độ lại cứ tăng đều đều. Tại các thành phố lớn của Trung Quốc, tình trạng ô nhiễm không khí đã ở mức báo động cực kỳ nguy hiểm đồng thời tình trạng mất an toàn thực phẩm cũng tiếp diễn với chiều hướng ngày một xấu hơn.



Để giải quyết vấn nạn môi trường, các nhà lãnh đạo Trung Quốc chỉ còn một cách duy nhất: Hy sinh tăng trưởng kinh tế để đầu tư vào cải tạo môi trường. Nhưng cũng chính từ đây, các bất ổn xã hội sẽ được dịp bùng phát mạnh hơn nữa.



5. Không có ý tưởng mới

Có lẽ một trong những mối lo ngại lớn nhất của ông Tập Cận Bình và 6 thành viên khác trong Thường vụ Bộ Chính trị Trung Quốc là họ không có một ý tưởng thực sự “hay ho” nào để thúc đẩy cải cách. Thực tế, những cá nhân có ý tưởng và tài năng để cải cách ở Trung Quốc không thiếu nhưng có điều ban lãnh đạo đảng cộng sản Trung Quốc sẽ không thể mạo hiểm hy sinh những chức vụ quan trọng hàng đầu để trao nó vào tay những cá nhân này. Trong lúc này, ông Tập lại phải đối mặt với sức ép từ giới thượng lưu, nhà giàu đòi hỏi chính phủ phải có những biện pháp để bảo đảm quyền lợi cho họ còn những tầng lớp còn lại thì giận dữ với nạn tham nhũng và tình trạng mức sống suy giảm nghiêm trọng. Đến một lúc nào đó, những sức ép này lớn dần và buộc ban lãnh đạo cấp cao quốc gia phải vội vã tiến hành cải tổ. Kịch bản này có vẻ như khá giống với những gì ông Mikhail Gorbachev đã làm ở Liên Xô 25 năm trước.



Dưới thời của mình, ông Hồ Cẩm Đào đã cố tình giảm nhẹ vai trò của kinh tế tư nhân và chú trọng vào các doanh nghiệp nhà nước nhưng đến nay, các tập đoàn kinh tế nhà nước cũng đã hết thời. Dưới thời của mình, liệu ông Tập sẽ làm gì để tiếp tục duy trì tăng trưởng kinh tế đồng thời xoa dịu sự bất mãn của người dân trong bối cảnh các chính quyền địa phương lãnh đạo ngày càng yếu kém?



Câu hỏi đặt ra là: Đâu là tầm nhìn cho Trung Quốc trong vòng 10 hay 25 năm tới?



Các chuyên gia tại Halifax kết luận: Dù đây mới chỉ là những dấu hiệu nhưng diễn biến của nó trong khoảng 10 năm tới vẫn còn khá phức tạp và điều quan trọng là hiện nay, khi các nền kinh tế đã giao thoa với nhau khá sâu sắc, chắc chắn Mỹ và phương Tây cũng sẽ không thể yên ổn nếu Trung Quốc sụp đổ và nhiệm vụ của họ là phải theo dõi rất kỹ những tín hiệu này đồng thời có bước chuẩn bị “thoát thân” cho chính mình.





HÃY CẮT LƯỠI CON BÒ!


 

HÃY CẮT LƯỠI CON BÒ!
 
NGUYỄN THIẾU NHẪN
 
Không phải tới bây giờ mà từ ngàn xưa Trung Quốc đã có tham vọng vẽ lại bản đồ để bành trướng về phương Nam. Nhưng dân tộc Việt Nam vốn là một dân tộc bất khuất nên “1.000 năm nô lệ giặc Tàu, 100 năm đô hộ giặc Tây” rồi cũng qua đi.
 
Từ thập niên 60, bình luận gia Phạm Việt Châu, tức cố Trung Tá QLVNCH Phạm Đức Lợi, người đã tự sát ngay khi VC chiếm miền Nam, đã hoàn thành quyển “Trăm Việt Trên Vùng Định Mệnh” và vào năm 2000, các con của ông đã in và phát hành quyển sách này tại hải ngoại để báo động về những tiếng gầm gừ thâm hiểm của giấc mộng Đại Hán cuồng rồ của Trung Hoa (dù quân chủ hay cộng sản).
 
Để tránh hoạ diệt vong bởi kẻ thù phương Bắc, nhà cầm quyền nào cũng phải biết tận dụng sức mạnh của toàn dân. Tiếc thay, nhà cầm quyền CSVN do ông Hồ Chí Minh thành lập lúc nào cũng thần phục hết Liên Xô tới Trung Cộng.
 
Người dân yêu nước biểu tình chống Trung Cộng, phản đối cái gọi là “đường lưỡi bò” của nhà cầm quyền Trung Cộng thì bị công an VC đánh đập dã man.
 
Những người tranh đấu cho dân chủ, những nghệ sĩ lên tiếng về hiểm họa “đường lưỡi bò” thì bị bắt bớ, giam cầm.
 
Trong khi đó thì những người lãnh đạo và “đại biểu của dân” thì lại có “những lời nói của con bò” khi nói về “Đường Lưỡi Bò”!
 
“… Thực tế là gần đây khi đi ngang qua vài cuộc tập hợp đông người bày tỏ chính kiến về “Đường Lưỡi Bò” ở thành phố Hồ Chí Minh, tôi đã nghe những người bị kẹt xe thốt lên những lời nguyền rủa thoá mạ văng tục giận dữ đầy đe dọa dành cho những người đang tập hợp mà ta gọi sai là “biểu tình” ấy. Sự giận dữ ấy có thể biến thành gây hấn, bạo loạn, đánh nhau giữa nhóm biểu tình và nhóm chống biểu tình… Cuộc biểu tình tháng 8 tại Luân Đôn gây ra bạo loạn, cướp bóc, đốt nhà làm ô danh đất nước, cuộc biểu tình chiếm phố Wall đã làm “ô danh” nước Mỹ… Việt Nam chưa phải là siêu kinh tế để có thể chi tiền đài thọ cho một sự ô danh…”
 
Xin thưa trích đoạn trên đây là của ông Hoàng Hữu Phước, Đại biểu Quốc hội (ĐBQH) của nước Việt Nam xã nghĩa khi năm ngoái đồng bào biểu tình chống Cộng Trung Cọng tại Hà Nội
 
Đây là một bài phát biểu gây “sốc, theo cách nói của ông Tiến sĩ Nguyễn Quang A ở trong nước.
 
Đã có rất nhiều “âm thanh cuồng nộ” về bài phát biểu gây “sốc” của ông ĐBQH này!
 
Theo Lão Móc thì bài phát biểu của ông ĐBQH Hoàng Hữu Phước khi nói về “vài cuộc tập hợp đông người bày tỏ chính kiến về “Đường Lưỡi Bò” để dẫn tới “đề nghị QH loại  bỏ Luật Lập hội và Luật biểu tình khỏi danh sách dự án luật suốt nhiệm kỳ QH khoá 13 này” cũng giống “chuyện thật như đùa” của ông Cử nhân Nguyễn Văn Bật cách đây hơn 100 năm, như sau:
 
Vào năm Thành Thái thứ 19, tức năm 1906, trường Sư phạm Hà Nội mới mở ra. Trường lấy những ông Cử nhân, Tú tài Hán học, hoặc những người đã đậu nhất trường, nhị trường các kỳ thi Hương để học chữ Quốc ngữ, đợi khi mãn khoá thì bổ nhiệm làm giáo viên. Chương trình học và thi có những bài toán pháp, địa dư, cách trí và chữ Nho dịch ra Quốc văn.          
Có một ông họ Hoàng, hàm tri huyện, là giáo học trường sư phạm ra đầu bài chữ nho cho thí sinh dịch.
Đầu bài lấy từ phần chính văn của sách Đại học, một trong Tứ Thư:
 
“Tri chỉ, nhi hậu hữu định, định nhi hậu năng tĩnh, tĩnh nhi hậu năng an, an nhi hậu năng lự, lự nhi hậu năng đắc.”
Các giáo sinh đều dịch theo đúng nghĩa:
“Có biết đến cùng, sau mới định trí, định trí sau mới tĩnh, tĩnh sau mới yên, yên sau mới có thể nghĩ ngợi tinh tường, nghĩ ngợi tinh tường sau mới lĩnh hội được điều phải điều hay.”
 
Riêng trong số giáo sinh có ông Cử nhân Nguyễn Văn Bật, sinh vào khoảng năm 1880, quê ở Sơn Tây, ngày thường hay tỏ vẻ bất bình vì xem thường tri huyện họ Hoàng không phải là khoa bảng xuất thân nên có ý dịch khôi hài để chế nhạo:
 
“Người ta phải biết ăn ở cho phải chẳng thì chí hướng mới định. Muốn thế phải đến làng Tri Chỉ mà ở. Chỗ đã định rồi thì phải tìm thú vui, thứ vui không đâu bằng phố Năng Tĩnh, Nam Định. Chỗ ấy có lắm cô đầu ở. Đã có thú vui rồi mới nghĩ ngợi được mọi cơ mưu. Thí dụ như người làm quan phải nghĩ làm sao lấy được nhiều tiền. Khi đã có nhiều rồi phải có trò chơi thỏa thích như đánh tổ tôm, làm thế nào ù được nhiều, lấy vợ làm sao đẻ được nhiều con, thế mới gọi là năng đắc.”
Làng Tri Chỉ là một làng thuộc huyện Yên Lạc, tỉnh Vĩnh Yên, nơi sản xuất rất nhiều cô đào danh ca.
Ông tri huyện họ Hoàng xem bài dịch rất lấy làm căm tức, đưa trình hội đồng. Hội đồng gốm có Phó bảng Phạm và một số người khác. Ông Phó bảng Phạm kêu ông Cử Bật đọc bài, Cử Bật cứ thản nhiên đọc nguyên văn như trên không ngượng nghịu gì. Ai nấy đều bưng miệng cười.
Phó bảng Phạm hỏi Cử Bật:
“Nghĩa sách thầy học như vậy à?”
Cử Bật thưa:
“Bài dịch này tôi chủ ý để riêng ông huyện Hoàng xem, chứ không ngờ đến tai Hội đồng, xin ngài châm chước cho.”
Ông Phó bảng Phạm liền phạt Cử Bật không được dự thi kỳ nào nữa.
Ông Cử Bật vì dịch đùa mà đường công danh bế tắc. Còn ông Phó bảng Phạm xem ra cũng nghiêm khắc.
 
Đây là chuyện do cụ Phùng Tất Đắc kể lại. Cái lối dịch để chọc nhột ông Tri huyện họ Hoàng của ông Cử Bật cách đây hơn 100 năm khiến người ta ôm bụng mà cười.
 
Còn cái lối phát biểu của ông ĐBQH Hoàng Hữu Phước khiến mọi người ôm bụng mà giận vì sự ngu dốt, thiếu kiến thức nhưng lại thích khoe mẽ của một ĐBQH của nước Việt Nam xã nghĩa.
 
Qua phân tích của nhiều bậc thức giả, mọi người đều thấy ông ĐBQH này có cái đầu chứa toàn bã đậu và có cái lưỡi của con bò!
 
Thực ra không phải tới năm 2011, nước Việt Nam xã nghĩa mới có những người dốt mà hay khoe mẽ và thích chọc cho chúng chửi vì phát tiếng bằng cái lưỡi của con bò - như ông ĐBQH Hoàng Hữu Phước này đâu.
 
Năm 2010, cũng có một ông. Ông này làm tới chức Bộ Trưởng Thông Tin & Truyền Thông của Đảng và Nhà nước ta là ông Lê Doãn Hợp. Báo chí tặng cho ông này cái nickname “Hợp Lề Phải”. Báo, đài “lề phải” ở hải ngoại có phỏng vấn ông này và đài Bọn Bọ Chét (BBC) có đưa lên cho bàng dân thiên hạ biết cái tài chọc cho chúng chửi của ông “Hợp Lề Phải” phát tiếng bằng cái lưỡi của con bò này..
 
Nghe ông này nói khiến người ta muốn phát ngôn tiếng Đan Mạch - còn hơn cả nghe lời phát biểu của ĐBQH Hoàng Hữu Phước.   
 
“Hợp Lề Phải” đã từng “nổi tiếng” vì “định hướng”: “Báo chí lề phải là báo chí đi đúng theo sự chỉ đạo của đảng CSVN”.
 
Nay, trước khi được Đảng “phát tang” chức Bộ Trưởng Truyền Nhiễm cho về vườn, cũng bắt chước tên “Sự Đái” Lê Công Phụng, Lưng Cong Phệ nói bậy cho chúng chửi về câu tuyên bố về lãnh thổ, lãnh hải:
 
"Bây giờ ta yếu ta dâng lãnh hải, bán lãnh thổ cho TC. Mai sau con cháu ta mạnh lên chúng nó sẽ đòi lại”.
 
Đại sứ gì mà nói… ngu như bò!    
 
Xin hãy nghe “Hợp Lề Phải” “dịch” lại những gì mà hắn đã nói:
 
“Vấn đề báo chí đi đúng lề đường bên phải là tôi nói đầy đủ nhưng mà nhiều anh em báo chí cứ cắt gọn đi, tức là có câu giữa nhưng không có câu trước, câu sau.
Trong khi anh em báo chí nói thì tôi có nói như thế này: Gần như tất cả mọi nghề nghiệp trên thế giới, muốn an toàn và tự do đều phải làm đúng luật. Cái đó là văn minh của loài người.
Tôi nói cái ý đó là tất cả mọi ngành nghề trong đất nước này muốn an toàn và tự do thì phải làm đúng luật, cũng như người tham gia giao thông sẽ an toàn và tự do nếu mình đi đúng lề đường bên phải. Chứ còn mình ra đường xe máy mình đi, mình nhảy sang đường ô tô mình đi làm sao an toàn được.
Phải nói đầy đủ như vậy, nhiều khi nó cứ cắt đi thì “lề đường bên phải” như trói buộc, nhưng không phải”.
 
Độc giả đã thấy cái phát đại ngôn của cái lưỡi con bò “Hợp Lề Phải” chưa? Ông Cử nhân Nguyễn Văn Bật thì dịch nghĩa để chọc ông Huyện Hoàng dốt nát. Ông “Hợp Lề Phải” thì “dịch” để cho mọi người thấy cái lưỡi… ngu như bò của mình!
 
Chưa hết!
 
Khi được tờ báo của Việt kiều cò mồi hỏi về báo chí tư nhân. “Hợp Lề Phải” nhà ta bèn “nổ” như sau:
 
“Báo chí tư nhân để cho ra đời thì VN phải có một lộ trình và phải giải quyết 3 vấn đề. Ba vấn đề này giải quyết tốt thì báo chí VN mới có thể tiến kịp thời đại và thế giới được”.
 
Nghe khiếp chưa quý vị?
 
Xin nghe tiếp 3 vấn đề của ông “Hề Lải Phợp”:
 
-Thứ 1 luật lệ. Luật lệ VN nói thật chúng tôi mới vào cuộc mấy chục năm Đổi Mới nên luật lệ phải sửa liên tục và nó không theo kịp cái vận động cuộc sống và hội nhập thế giới. Các luật hiện nay còn quá lỏng và các chế tài xử lý không nghiêm.
-Cái thứ hai, mà tôi cho là rất quan trọng, là tính chuyên nghiệp của người làm báo. Chúng tôi hiện có 17.000 phóng viên nhưng mà tính chuyên nghiệp chưa cao.
-Và cái thứ ba là dân trí. Chúng ta phải nâng dân trí lên để dân có thể coi là lực lượng giám sát báo chí cao nhất, tối thượng nhất.
“Dân trí Việt Nam còn thấp lắm!”       
 
Vì bị báo chí công kích về chuyện “Lề Phải”, được báo , đài cò mồi ở hải ngoại hỏi về báo chí tư nhân thì anh “Hề Lải Phợp” lại xấc xược “phán”:
 
“Dân trí Việt Nam còn thấp lắm!”
 
Bắt chước tên cựu Bộ Trưởng Bộ Thông Tin & Tuyên Truyền Lê Doãn Hợp, tên “Rận  Trong Cu” Hoàng Hữu Phước cũng đã chửi “dân VN dân trí thấp”, như sau:
 
“… Chưa cần Luật Biểu tình vì dân trí thấp – khi nào trình độ dân trí cao và kinh tế ổn định thì mới có thể ban hành Luật Biểu tình”.   
 
Đúng là “miệng nhà quan (VC) có… phân, có cứt!
 
Câu nói của cụ Tản Đà:
 
“Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn
Cho nên bọn chúng dễ làm quan”
 
hồi thời Pháp thuộc xem ra đúng với lời tuyên bố chê bai “17.000 phóng viên báo chí tính chuyên nghiệp chưa cao” khinh miệt nhân dân Việt Nam “dân trí còn thấp”“LUẬT LỆ PHẢI SỬA LIÊN TỤC VÀ NÓ KHÔNG THEO KỊP CÁI VẬN ĐỘNG CUỘC SỐNG VÀ HỘI NHẬP THẾ GIỚI” của tên Bộ Trưởng về vườn Lê Doãn Hợp!
 
Và lại càng đúng hơn với lời phát biểu CHƯA CẦN LUẬT BIỂU TÌNH VÌ DÂN  TRÍ THẤP… của tên “Rận trong Cu” Hoàng Hữu Phước tại một phiên họp của cái gọi là Quốc Hội của nước Việt Nam Xã Nghĩa!
 
Đúng là những lời nói của những kẻ có cái lưỡi của con bò!
 
Hỡi 87 triệu người dân trong nước và 3 triệu người Việt tỵ nạn CS tại hải ngoại bằng mọi cách HÃY CẮT LƯỠI NHỮNG CON BÒ VIỆT CỘNG - như Thủ Tướng Ấn Độ đã từng tuyên bố đòi cắt “Đường Lưỡi Bò trên biển Đông” với Thủ Tướng Trung Cộng Ôn Gia Bảo.
 
NGUYỄN THIẾU NHẪN
tieng-dan-weekly.blogspot.com

Bi kịch cô dâu Việt ôm 2 con nhảy lầu


 


http://www.fleurs-tendances.com/images/deco/condoleances-full.jpg

Bi kịch cô dâu Việt ôm 2 con nhảy lầu

25/11/2012 3:40

Theo tin từ báo chí Hàn Quốc, khoảng 11 giờ ngày 23.11 (giờ địa phương), tại tòa chung cư phía nam thành phố cảng Busan, một phụ nữ người Việt (quê Hậu Giang) đã ôm 2 con (con gái 7 tuổi và con trai 3 tuổi) nhảy từ lầu 18 tự tử. Cả 3 mẹ con đều thiệt mạng.

>> Cô dâu Việt ở Hàn Quốc ôm con nhảy lầu tự tử
>> Đã xác định danh tính cô dâu Việt ôm con nhảy lầu tự tử

Sáng 24.11, PV Thanh Niên đã liên lạc với cơ quan chức năng tỉnh Hậu Giang và được biết nạn nhân là Võ Thị Minh Phương (27 tuổi, quê xã Hòa An, H.Phụng Hiệp). Ông Võ Văn Kết, Chủ tịch UBND xã Hòa An, cho biết khoảng 16 giờ ngày 23.11, Đại sứ quán Việt Nam tại Hàn Quốc có gọi về UBND xã thông báo có một cô gái tên Phương ở xã này đã lấy chồng sang Hàn Quốc vừa ôm 2 đứa con nhảy lầu tự tử. Sau đó, UBND xã cử cán bộ đến báo cho gia đình của chị Phương biết. Cũng theo ông Kết, theo hồ sơ hộ tịch còn lưu trữ tại UBND xã, năm 2004 chị Phương có đến xã làm một số thủ tục để kết hôn với người chồng Hàn Quốc tên Kim Yeong Hwa (47 tuổi, ngụ Busan, Hàn Quốc). Khi kết hôn, Phương mới 19 tuổi, kém chồng 20 tuổi...
Cô dâu Việt
Vợ chồng chị Phương trong ngày cưới - Ảnh: gia đình cung cấp
Tiếp xúc với chúng tôi tại nhà riêng, chị Bùi Thị Huyền (chị dâu Phương) cho biết, hay tin Phương ôm 2 con nhảy lầu tự tử tại Hàn Quốc, cha mẹ Phương đã tức tốc thu xếp đến Lãnh sự quán Hàn Quốc tại TP.HCM để làm thủ tục sang tận nơi. Nhưng do tuổi già và bị “sốc" trước hung tin trên nên mới đi đến Vĩnh Long cả hai bị bệnh nặng, phải quay về Cần Thơ để vào bệnh viện cấp cứu. Anh Võ Hữu Hòa (anh trai của Phương) cho biết, Phương là con gái út trong gia đình có 6 anh chị em. Lúc mới 19 tuổi, qua giới thiệu của bạn bè, Phương được dẫn lên TP.HCM để những người đàn ông Hàn Quốc xem mắt. Sau đó một tháng, Phương về nhà và cho biết đã có người đàn ông Hàn Quốc đồng ý lấy làm vợ và chưa đầy một tuần sau hôn lễ được tổ chức một cách đơn giản, sau đó Phương làm thủ tục về sinh sống ở quê chồng.
Khoảng năm 2009, lúc đứa con gái đầu được 4 tuổi, Phương có về Việt Nam thăm nhà một lần. Sau đó, Phương có gửi tiền về để hùn với mấy anh em trong gia đình xây lại căn nhà cho cha mẹ. Cách đây không lâu, cha mẹ Phương là ông Võ Văn Rô và bà Võ Thị Ảnh có sang Hàn Quốc sống với vợ chồng Phương hơn 1 năm. Sau khi cha mẹ trở về Việt Nam (ngày 16.10), Phương có gọi điện về cho biết chồng Phương đã đem toàn bộ giấy tờ nhà đi cầm để lấy tiền hùn với bạn bè làm ăn và đã bị thua lỗ hết, sau đó còn đòi ly dị. Có lần trong lúc vợ chồng cự cãi, Phương đã bị chồng bóp cổ.
Lần cuối Phương gọi về cho gia đình là ngày 21.11. Sau khi hỏi thăm sức khỏe gia đình như thường lệ, Phương còn kêu 2 con hát cho bà ngoại nghe trên điện thoại. "Hiện gia đình đang tìm cách thu xếp để sang Hàn Quốc đưa hài cốt Phương và 2 cháu về Việt Nam thờ cúng. Gia đình cũng rất mong cảnh sát tại Hàn Quốc sớm điều tra xác định nguyên nhân cái chết của em tôi", chị Huyền nói.
 Mai Trâm
 
 

Người Biết Ơn -- Đồ Vô Ơn


 Sent: Friday, November 23, 2012 4:13 AM
To: Subject: Nguoi Biet On - Do Vo On (Huynh Quoc Binh) - Xin tiep tay quang ba'

 

Có thể đọc từ attachment
hoặc từ trang nhà:
 
 
 
Người Biết Ơn - Đồ Vô Ơn
 
Huỳnh Quốc Bình

LTG: Tiếng Việt rất phong phú, từ ngữ phân biệt rõ ràng. Ai có lòng biết ơn, tiếng Việt gọi là “Người biết ơn”. Ai dễ dàng quên ơn, bị gọi là “Đồ vô ơn”. Bài này được viết vào mùa “Lễ Tạ Ơn” (Thanksgiving), nhưng sẽ không có hình ảnh về chuyện gà Tây, khoai Tây, hoặc chuyện mua sắm trong ngày lễ lớn, nhưng để tôi có dịp trình bày một số điều theo kiểu, nói ra thì cũng ngại, còn im lặng cũng không xong. Tôi cũng viết bài này để đặc biệt tạ ơn Thiên Chúa đã cho tôi được vinh dự hầu việc Ngài qua các bài viết, hội luận hay giảng những điều mà tôi tin là chân lý của Thiên Chúa. Tôi cũng xin cảm ơn quý độc giả, thính giả, chịu khó nghe, đọc và hết lòng ủng hộ tôi qua lời khích lệ và cầu nguyện. Bài này tôi cũng xin riêng tặng cho "Khúc Xương Sườn" của tôi; Người mà đối với tôi rất xứng đáng là một người con, người cháu, người chị, người em, người vợ,  người Mẹ và là người bạn của những người tử tế. Ai cho rằng tôi quá lời khen tặng vợ mình thì khỏi cần đọc tiếp. Ai tin tưởng những gì tôi nêu ra, tôi xin trân trọng kính mời quý vị đọc chia sẻ. (HQB)

***
Mỗi mùa “Lễ Tạ Ơn”, các tín hữu Tin Lành hay Công Giáo, nói chung là Thiên Chúa Giáo... có dịp chứng kiến những vị lãnh đạo trong giáo quyền viết bài dài xọc, hoặc giảng lê thê về ý nghĩa của ngày Lễ Tạ Ơn và tinh thần tạ ơn. Bao nhiêu câu Kinh Thánh liên quan đến hai chữ “tạ ơn” từ sách Sáng Thế Ký cho đến Khải Huyền đã được mang ra trưng dẫn để hỗ trợ cho những bài giảng luận. Tuy nhiên, chuyện đáng buồn là những điều tốt đẹp đó chỉ được lặp đi lặp lại hằng năm, nhưng ngay những người hùng hồn giảng dạy về điều đó cũng không thiếu những thành phần thuộc loại “vô ơn Trời” và “bạc bẽo Người”. Dù thấy buồn, nhưng điều này cũng không có chi là lạ, bởi Kinh Thánh đã có khuyến cáo trong sách 2 Ti-mo-the 3 (một vài ý chính): Trong ngày sau rốt, sẽ có những thời kỳ khó khăn. Vì người ta đều tư kỷ, tham tiền, vô tình, thù người lành, lừa thầy phản bạn… Cho nên thái độ vô ơn của một số người hay nhiều người là chuyện đương nhiên phải xảy ra. Theo tôi, nếu ai đó, bị người khác phản bội, vẫn còn hạnh phúc hơn khi mình trở thành kẻ phản bội hay “đồ vô ơn”.

Trong mùa lễ mọi người dành để tạ ơn Trời và cảm ơn Người. Thiết nghĩ, mỗi người trong chúng ta cần phải nghiêm chỉnh suy xét lại từng hành động của mình qua đời sống hằng ngày cho đến khi mình tắt thở. Kẻ nào có thái độ quên ơn Trời và bội ơn Người, không thể nào được xem là người kính Chúa và yêu người một cách chân thật, nhưng đáng liệt vào hạng “đồ vô ơn”. Nói như vậy chắc có người sẽ khó chịu hoặc thắc mắc: Ai là “đồ vô ơn”? Xin thưa! "Đồ vô ơn" cũng khá đông, nhưng tôi chỉ xin tạm liệt kê khoảng mười tám điểm tiêu biểu để hầu bạn đọc:

1. “Đồ vô ơn” - là thứ bạc bẽo với Ông Bà, Cha Mẹ giống như câu ca dao: “Mẹ nuôi con như biển hồ lai láng, con nuôi mẹ, tính tháng tính ngày”. Thành phần này luôn ung dung tự tại, sống trong nhung lụa với vợ con, hay chồng con mình, để mặc cha mẹ sống trong túng quẫn, cô đơn, cả năm không thăm viếng được một lần, giống y như câu vè: “Mẹ già hết gạo treo niêu, mà anh khăn đỏ khăn điều vắt vai”. Họ không quên cha mẹ, bỏ ông bà luôn đâu; bằng chứng là có người chờ đến khi ông bà, cha mẹ qua đời, mới “bày tỏ lòng hiếu thảo”. Họ tranh nhau xây mộ ông bà, cha mẹ to lớn như lăng tẩm. Có đứa xây rồi, nhưng vì mộ ông bà, cha mẹ của người cùng làng, cùng xóm xây sau to hơn, nên chúng phải đập phá xây lại, hầu có thể trội hơn "lòng hiếu thảo". Đúng là khi cha mẹ còn sống để ở "nhà lá", chết thì cho ở "nhà lầu".

2. “Đồ vô ơn” - là kẻ nhẫn tâm ruồng bỏ anh chị em của mình, gồm những người từng giúp đỡ, cưu mang mình thời niên thiếu, lúc mình sa cơ thất thế, nhưng khi mình trở thành những nhà khoa bảng, đạt được danh vọng trên đường đời, rồi tự thấy mình "văn minh", còn anh chị em mình là “bọn thất học” và tỏ thái độ xa lánh, hầu giữ được “thanh danh” của "con giòng, cháu giống", quý phái, sang trọng.

3. “Đồ vô ơn” - là kẻ nhẫn tâm phản bội người phối ngẫu sau khi đạt được những bằng cấp, địa vị trong xã hội. Họ được như thế là nhờ công lao của vợ, của chồng, nhưng lại quên. Vì có học, vì sang trọng nên bổng thấy vợ mình hay chồng mình "không giống ai" cần phải ly dị. Họ không còn thấy hợp khẩu, hợp tánh, hợp kiến thức, hợp chuyện gối chăn... nên đã làm công việc "giàu đổi bạn, sang đổi vợ".

4. "Đồ vô ơn" - là những ông khi bị VC giam cầm trong các nhà tù. Vợ nhà một lòng thỉ chung "chờ đợi anh về", nhưng sau khi được thả và ra hải ngoại thì lại nhẫn tâm ruồng bỏ vợ nhà hay "vợ già" để tìm vợ trẻ, vợ đẹp, vợ sang. Có người "khéo léo" hơn, họ ra vào Việt Nam bằng cái vỏ bọc "báo hiếu", "từ thiện", "niềm tin tôn giáo"... nhưng thực chất là để hưởng thụ, để du hí với những cô gái trẻ đáng tuổi con cháu mình; đây là những cô gái vì nghèo khổ nên phải bán tiết trinh cho những ông già dư tiền "trợ cấp xã hội", hoặc hưu trí, cần có bồ nhí trong tuổi "hồi xuân".
5. "Đồ vô ơn" - là thành phần nhờ chồng, nhờ cha, nhờ Ông... nên mới ra được hải ngoại. Nhưng khi "đủ lông, đủ cánh" thì quay lại xem thường chồng, xúc phạm cha, ruồng bỏ Ông... chỉ vì họ không còn sự hào hùng thời trai trẻ, hay không còn "hào quang" như xưa để con cháu dựa hơi hay được nhờ cậy.

6. “Đồ vô ơn” - Bọn này xem thường Thầy cũ, hoặc người chỉ huy ngày xưa sau khi trở thành người có địa vị trong xã hội tại hải ngoại. Chúng không ngần ngại lên án cha anh mình là "ngu dại để cho nước mất nhà tan" hoặc sử dụng quyền tự do ngôn luận tại các nước dân chủ, để mạt sát cha anh của chúng.

7. “Đồ vô ơn” - thích “quơ đũa cả nắm”, khi có lời lẽ trịch thượng, xúc phạm ngay cả những người từng đổ máu xương để bảo vệ miền Nam. Trong thời điểm "máu người khác đổ, xương người khác phơi" để cho họ và gia đình được tự do thong dong đến nhà thờ, thánh đường, chùa chiền, thánh thất bày tỏ sự "thiêng liêng" và tuyên bố "không làm chính trị". Thành phần này có cơ hội học hành, đạt nhiều bằng cấp trong xã hội; khi giặc đến cái đám này vội dẫn bầu đoàn thê tử giành giật để được lên phi cơ hay xuống tàu lánh nạn cộng sản, trong thời điểm đen tối nhất của dân tộc vào ngày 30-4-75. Nhờ máu người khác đổ cho bọn này còn sống sót để ra hải ngoại tiếp tục hùng hồn tuyên bố "tôi không làm chính trị".

8. “Đồ vô ơn” - là cái đám chỉ thích tụ năm, tụ ba để lý luận xuông, để nổi gân cổ bàn cải chuyện thời cuộc bên ly cà phê, chén trà... chứ không hề bỏ ra một cắc, một xu, hoặc tốn một giọt mồ hôi cho chuyện chung của cộng đồng, của đất nước... nhưng lời miệt thị, chê bai những người có lòng thì không thiếu.

9. “Đồ vô ơn” - là thành phần vội quên những người từng bảo lãnh, giúp đỡ lúc mình chân ướt chân ráo, đến vùng đất tự do để lánh nạn cộng sản, bằng nhiều hình thức sau ngày 30-4-75. Hoặc những năm gần đây họ được rời khỏi Việt Nam bằng đủ mọi loại “ưu tiên” để cho đời sống bớt cơ cực hoặc cho tương lai con cháu sau này. Lúc mới ra hải ngoại, họ trông “bèo nhèo” rất đáng tội, dễ thương; nhưng sau khi ăn nên làm ra thì lại phách lối, kiêu căn, điệu hạnh, vênh mặt với cả những người đã từng ân cần tiếp đãi khi họ đến vùng đất tự do. Có đứa sau khi "chân mới vừa hết phèn” thì đã ra vẻ cao sang, quý phái, thích nói ngoại ngữ hơn tiếng Việt và quay lại khinh thường luôn cả ân nhân mình. Có kẻ còn kỳ thị ngược lại người bản xứ, gọi người bản xứ là tụi Mỹ, tụi Tây… và cho rằng "chúng nó ngu", hoặc "không ra chi" nên cả đời phải ở chung cư hay nhà mướn.

10. “Đồ vô ơn” - là kẻ nhanh chóng quên ơn chồng mình hay vợ mình, từng có công mang mình ra khỏi nơi đói nghèo, lạc hậu, luôn bị chế độ độc tài khủng bố tinh thần, để đến một nơi thật sự có tự do, với đời sống sung túc bằng tình yêu chân thật chứ không phải theo kiểu mua bán ái tình. Có đứa chóng quên quá khứ, phản bội người phối ngẫu một cách dễ dàng, thích nói cái giọng “tanh tanh” như thể mình từng là ông hoàng, hay bà chuá lúc còn ở Việt Nam. Hình ảnh này không khác chi loài bướm không có lương tri, nên sau khi có được màu sắc rực rỡ lại quên rằng nó từng có những ngày là con sâu xấu xí.

11. “Đồ vô ơn” - là những tên lúc nào cũng nói giọng nhân nghĩa, đạo đức nhưng lại ruồng bỏ vợ con, mang tiền về Việt Nam cưới vợ khác, trẻ hơn, đẹp hơn... đem ra hải ngoại, sử dụng như những nô lệ. Sau khi chán chê thì "vứt đi" một cách tàn độc bằng các mánh khoé hay kẽ hở của luật pháp.

12. “Đồ vô ơn” - là những đứa xem cha mẹ chồng, hoặc cha mẹ vợ, hoặc cha mẹ ruột đang ở trong nhà mình như thể những "đầy tớ giữ nhà", có bổn phận phải làm tất cả công việc như người ở đợ để trừ nợ, hay để được ăn chén cơm thừa, cá cặn, trong lúc tuổi già bóng xế. Bọn này là thành phần có lẽ hồi còn nhỏ thiếu sự giáo dục của cha mẹ nên không hề biết trân quý công khó của người khác, hoặc kính trọng, thương yêu người có tuổi.

13. “Đồ vô ơn” – là cái phường nịnh bợ bọn VC khi quay lại miệt thị, chỉ trích bừa bãi chính phủ hay quốc gia từng chia sẻ đời sống tự do với chúng. Bọn này không ngần ngại lên án chính quyền nơi chúng định cư một cách vô tội vạ. Giống như tại Hoa Kỳ, có những tên hồ đồ lớn tiếng nguyền rủa nước Mỹ như kẻ thù của Mỹ. Bằng chứng là có kẻ đã reo hò khi thấy nước Mỹ bị bọn khủng bố quốc tế tấn công. Hành động này y hệt thái độ phản trắc của đám cướp trong đảng VC tại Việt Nam ngày nay.

14. Đồ vô ơn - chúng có trí nhớ tồi tàn đến độ là sau khi thành công, sau khi đạt được điều mình mong muốn, sau khi no cơm, ấm áo hoặc đỏ da thắm thịt.. thì lại vội quên ơn người khác, quên luôn cái thời hàn vi của mình để rồi trở nên hống hách, kiêu ngạo. Có đứa đê hèn đến nỗi thẳng tay "đâm sau lưng" những người từng giúp đỡ, cưu mang mình trong các chức vụ, vị trí quan trọng ngoài đời hoặc trong giáo hội.

15. “Đồ vô ơn” - là cái đám muốn mình trông “thiêng liêng” hơn người khác nên hùng hồn tuyên bố rằng tôi “không làm chính trị” hoặc “không dính dấp đến chính trị”, hoặc tỏ ra xem thường, lên án ngay cả những người từng tranh đấu cho mình được ra khỏi nhà tù VC. Có đứa lúc còn ở Việt Nam từng xòe tay nhận tiền những người có lòng với công cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ tại Việt Nam, nhưng khi được tự do thì chúng không hề biết nói một lời bênh vực nạn nhân của VC, trái lại còn “đâm sau lưng chiến sĩ”. Chúng “khôn ngoan” chui sâu, trèo cao. Chúng xa lánh những ân nhân của chúng, hầu không bị vạ lây vì cái tội “giao du” với những người “làm chính trị”.

16. “Đồ vô ơn” - là cái đám nhờ đồng bào hải ngoại mà ăn nên làm ra, nhà cao, cửa rộng, con cái học hành đổ đạt thành tài... Nhưng không hề biết ơn những người đóng thuế cho gia đình mình hưởng. Bọn này mang tiền về Việt Nam móc ngoặc làm ăn với VC. Chúng thích ra vào Việt Nam theo kiểu “áo gấm về làng”, hoặc về Việt Nam ngồi chung bàn, ăn chung mâm, tiệc tùng đú đởn ăn chơi với đảng cướp VC qua các vỏ bọc từ thiện, tôn giáo, hoặc báo hiếu ông bà cha mẹ. Bọn này luôn từ chối tranh đấu, hoặc công khai cầu nguyện cho đất nước Việt Nam hay cầu nguyện cho các nạn nhân của VC. Đám người này cũng né tránh lên tiếng qua các thỉnh nguyện thư để đòi hỏi ôn hoà cho sự tự do của người khác, dù bản thân mình cũng từng sống sót là do máu người khác đã đổ ra. Chúng luôn ngoảnh mặt làm ngơ khi chế độ VC vẫn ngày đêm ngang nhiên cướp của, giết người, tạo bao nhiêu cảnh oan khiên tại Việt Nam. Chúng để mặc cho nhiều người nhẹ dạ và người ngoại quốc tiếp tục tưởng lầm rằng Việt Nam đã có thay đổi, đảng cướp VC đã biết “ăn năn”. Bọn này dễ dàng tin tưởng kẻ gian nhưng lại nghi ngờ những người tử tế. Chúng thích làm thinh trước điều quấy, để mặc cho kẻ gian quậy phá cộng đồng. Thích sử dụng những phần tử bất hảo để tấn công những ai không thuộc phe nhóm của chúng. Chúng không dám hy sinh đời sống cá nhân vì đại cuộc, chúng sợ VC hơn cả Thiên Chúa hay ông Trời. Chúng thích ngồi nhà công khai hoặc nặc danh viết bài nguyền rủa, xách mé những nhân sĩ có lòng, những vị lãnh đạo tôn giáo đáng trọng, những cá nhân yêu nước... bằng những từ ngữ ác độc như "tội đồ dân tộc", "đại bịp", "giả hiệu" hoặc "dõm".

17.  “Đồ vô ơn” là cái tập đoàn “khôn nhà, dại chợ” mơ hồ và nhu nhược với kẻ thù VC, nhưng lại hung hãn với anh chị em cùng "một nhà", cùng chung lý tưởng. Đám này thẳng tay loại trừ những người tử tế đã từng "sống chết" với mình cho mục tiêu cao cả, nhưng nay có sự bất đồng về đường lối đấu tranh. Hành động này y như thái độ bất nhân của bọn lãnh đạo VC, “hèn với giặc Tàu nhưng lại ác với dân”.

18. "Đồ vô ơn" - là những tên lợi dụng lòng tốt của người khác để trục lợi. Nhờ đồng hương ủng hộ nên công việc thương mại được phát triển nhanh chóng. Chúng "trả ơn" khách hàng hay thân chủ bằng cách bất chấp luật pháp của người và của Trời để lợi dụng lòng tin hay sự dễ tính của người khác hầu kiếm tiền nhanh chóng. Dù bị "sa lưới", nhưng chúng không bao giờ biết thức tỉnh ăn năn. Chúng vẫn tiếp tục đến những thờ tự của các tôn giáo để trân tráo nói điều "thiêng liêng" hầu có thể dối đời, gạt người.
 

Kết luận: Người biết ơn Trời hay nhớ ơn Người là thành phần xứng đáng cho chúng ta làm bạn, xứng đáng cho chúng ta kính trọng, xứng đáng cho chúng ta học hỏi. Đồ vô ơn, bạc bẽo, không thể là người có đủ tư cách làm “cha”, làm “thầy” hay làm “sư”, hoặc “lãnh đạo” người khác, hoặc làm bạn với ai. Thái độ vô ơn là cung cách của phường “ăn cháo đái bát”, thiếu lòng tự trọng mà người đời gọi là “đồ vô ơn”.

 

Nói về lòng biết ơn hay thái độ vô ơn thì có một câu truyện trong sách Phúc Âm Lu-ca 17 như sau: Có mười người bị phong cùi, họ nài xin Chúa Cứu Thế Jesus chữa lành cho họ và Chúa đã thương xót mà phán cho họ được lành bệnh. Kết quả là chỉ có một người duy nhất trở lại tạ ơn Ngài, còn chín người kia thì biệt tăm, khiến Ngài phải thốt lên rằng: “Không phải mười người đều được sạch cả sao? Còn chín người kia ở đâu? Chỉ có người ngoại quốc này trở lại ngợi khen Ðức Chúa Trời ư!” (câu 17-18).

 

Chúa Cứu Thế Jesus hỏi và chắc chắn Ngài cũng đã có câu trả lời. Chín người kia đang sống lẫn lộn trong xã hội loài người ngày nay. Cầu xin Đức Chúa Trời ban phước cho quý độc giả và tôi có ý thức về lời Kinh Thánh để mình không trở thành những con người mà người đời gọi là “đồ vô ơn” giống như chín người phong cùi đó hay ít nhất mười tám thành phần mà tôi vừa liệt kê trong bài viết này.

 


 

Huỳnh Quốc Bình
Salem, Oregon, Hoa Kỳ- ngày 20-11-2012

e-mail:
__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link