Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, December 22, 2012

Bí mật quốc gia đã được tiết lộ ở Việt Nam


 


Căm thù Mỹ, mang ơn Trung cong


Bí mật quốc gia đã được tiết lộ ở Việt Nam


đó là tiêu đề bài viết của David Brown , một người đã từng làm việc trong ngành ngoại giao của Mỹ trên tờ Asia  Times hôm nay  (Nguyên văn tiếng Anh: State secrets revealed in Vietnam).

 


Chủ trương của Đảng?


 "Comrades now working don't yet have a pension but sooner or later, we'll all be eligible for our retirement pay, and we hope every one of us will draw it in full. I'm explaining this so that each of you realizes that defending our nation and socialist ideology covers a lot of things, and among these is the very practical fact that we are protecting our own pensions and the pensions of those who will come after us... So, I have to say clearly, we must do everything we can to protect our socialist Vietnamese regime at all costs." 

To chuyện rồi! Bài nói chuyện của đại tá Thanh, nhất là những điều bác Thanh nói về Mỹ, Trung Quốc, Nga, Bắc Triều Tiên, Iran…  đã có “sức lan tỏa” ở phạm vi quốc tế, đã được báo chí nước ngoài bàn luận và hậu quả của điều này thì thật là khó lường!

Mình nghĩ có hai khả năng:

1) Bác Thanh chỉ vô tình diễn đạt sai quan điểm của Nhà nước ta về những vấn đề quốc tế ,  ngược lại với chính sách xây dựng lòng tin, làm bạn với tất cả các nước… như Nhà nước ta vẫn thường xuyên tuyên bố trên các diễn đàn quốc tế.

2) Bác Thanh diễn đạt đúng quan điểm thực sự nhưng không có lợi nếu nói ra công khai của Nhà nước  – nếu đúng thế thì bác đã tiết lộ những thông tin tuyệt mật ở cấp chiến lược – ít nhất thì bây giờ cũng có một người nước ngoài là cái ông David Brown tác giả bài báo trên Asia Times nghĩ như thế.

 

Nếu đó là khả năng 1, thì phát ngôn của một cán bộ chính trị – quân sự cấp cao của Việt Nam như đại tá Thanh rất dễ làm cho quốc tế hiểu sai về đường lối, chính sách đối ngoại của Nhà nước ta là nói vậy mà chẳng phải vậy. Và đại tá Thanh, dù chỉ vô tình, cũng đã gây khó cho Nhà nước rồi.

Nếu đó là khả năng 2 thì mức độ nghiêm trọng hơn nhiều – tức là bí mật ở cấp chiến lược của Nhà nước đã bị tiết lộ. Cứ cho là bác Thanh không phải là đại tá tình báo… CIA được cài cắm để thu thập thông tin đối nội, đối ngoại tuyệt mật của Nhà nước và “chơi bài ngửa” một cách lão luyện đến mức dám mượn giảng đường đại học làm vỏ bọc hợp pháp để công bố những thông tin tuyệt mật cho các… “cấp trên” của bác mà chỉ vô tình làm điều đó thì cái sự vô tình ấy chắc chắn cũng sẽ được các cơ quan tình báo của Mỹ, Trung Quốc và các nước khác đánh giá rất cao vì không dễ gì họ cài cắm được một tình báo viên chiến lược ở tầm cỡ có thể tiếp cận được những thông tin có giá trị như thế.

Tất nhiên, mình mong đó chỉ là khả năng 1.

Nhưng dù khả năng nào xảy ra thì mức độ tai hại của nó cũng cực kỳ nghiêm trọng.  Mình đang chờ xem Nhà nước ta sẽ xử lý vấn đề này như  thế nào thì mới có thể đoán tiếp.

 

BÍ MẬT QUỐC GIA BỊ TIẾT LỘ Ở VIỆT NAM

 


By David BrownAsia Times


One afternoon in mid-December, Colonel Tran Dang Thanh shared his views on foreign affairs with an audience of deans and professors drawn from Hanoi’s many universities. Like all Vietnamese Communist Party business, Thanh’s comments were considered state secrets. However, unbeknownst to Thanh, who teaches at Vietnam’s top military college, someone in the audience was wired. A full text was soon uploaded to the Internet and went viral.

AUDIO :  Đại tá Trần Đăng Thanh rao giảng về tình hình Biển Đông  -  Dân Làm Báo
The occasion was a meeting of senior Party cadre who administer or teach at colleges and universities in the capital area, and who double as functionaries charged with propaganda and training. They had been convened to hear Thanh lecture on the situation in the South China Sea.

China’s relentless encroachments on islets and sea areasclaimed by Vietnam have been an intractable problem for the regime. For several years now, the government has been the object of trenchant online criticism for what bloggers regard as a limp response to Chinese provocations.

Thanh’s principal mission was to explain why, in the view of Vietnam’s leaders, a policy of restraint is the nation’s only rational course vis--vis its huge neighbor. Had he stuck to that theme, the recording might not have made much of a splash. However, Thanh chose to embroider his two-hour talk with riffs on the treachery of Americans, the admirable qualities of the North Korean and Iranian regimes, the likely return of Russia to the region, and a lengthy, sometimes impenetrable discussion of Vietnam’s millennium-plus co-existence with the resurgent giant to the north.

For critics of the Vietnamese regime, the rambling remarks of this hitherto obscure professor epitomize what’s wrong with the nation’s politics. It is not the foreign policy discussion that has most energized the blogosphere, however.

Domestic attention has riveted on a short passage near the beginning of Thanh’s talk, when he noted that in his first term as President of Russia, Vladimir Putin had banned Communist Party activities and abolished the pensions of former Soviet Union officials. That could also happen in Vietnam if the Party were to fall from power, Thanh warned.

“Comrades now working don’t yet have a pension but sooner or later, we’ll all be eligible for our retirement pay, and we hope every one of us will draw it in full. I’m explaining this so that each of you realizes that defending our nation and socialist ideology covers a lot of things, and among these is the very practical fact that we are protecting our own pensions and the pensions of those who will come after us… So, I have to say clearly, we must do everything we can to protect our socialist Vietnamese regime at all costs.”

Not once did Thanh bother to mention the Party’s familiar propaganda themes, snorted blogger Dong Phung Viet. He said nothing about striving to create a nation that’s “peaceful, independent and socialist, just and democratic, sovereign and secure throughout its entire territory.”

For their part, resident diplomats are doubtless poring over Thanh’s tour of the world as viewed from Hanoi. He singled out five nations for discussion: the United States, Russia, Iran, North Korea and China. In summary, Thanh said:

On the United States“To tell the truth, the US is implementing a two-faced policy. One face uses Vietnam as an advanced force to block China. The other face employs every means to destroy the long-standing solidarity between the people of Vietnam and the people of China. … The Americans really want to set up a naval base at Cam Ranh Bay, one of the three best harbors in the world. … The Americans are pushing a strategy of ‘peaceful change’ [of the Vietnamese regime] and they seek to implement it through ‘educational cooperation’ with us.”

On Russia: “Resurgent, with an economy powered by endless reserves of oil and gas and cutting edge defense industries, what does Russia want of us?… It is intent on returning to East Asia. In the past, Russia gave strong support to our army and navy. Now through us, they see a way back to the region. The Russians have a high opinion of Vietnam. They see us as loyal and faithful. … and like the Americans, they really want us to rent Cam Ranh Bay to them. … which of course we’re not going to do.”

On Iran: “There are 1.1 billion Muslims between us and Europe. They are warrior peoples… who want to remold the world according to Allah’s plan. Now the Islamic Republic of Iran is determined to pursue its nuclear development plan to secure a peaceful environment. I won’t go into whether Iran is building nuclear weapons or not… but certainly the Iranians have enough strength to defend their interests.”

On North Korea: “Its people are economically poor, but overflowing with love of country, like us Vietnamese in the 1960s and ’70s. They’re on a war footing. They launch rockets … and get respect. Whatever the North Koreans say, they do. They’re also determined to become a nuclear nation. They cause the big countries to lose sleep worrying about their rockets. That’s something we need to study.”

On China:
 (At this point, Thanh launched into a 20-minute digression on Vietnam’s long history of cultural borrowing from China whilst fighting off invading armies every 200 years or so. Eventually he got to China’s economic take-off under former leader Deng Xiaoping and “Deng’s burning desire”, mastery of the South China Sea.)

Defensive considerations and the lure of vast supplies of oil and gas not far from home are driving China’s policy, Thanh said. That’s made China the principal threat to Vietnam’s claims to its offshore waters and islands. But not, Thanh emphasized, the only threat.

Segueing into a discussion of South China Sea issues, Thanh pounded away at the notion that war with China is unthinkable, without ever quite saying so. There are 1.3 billion of them, and only 90 million of us, he noted. Thus, for Vietnam, China must be a special case. “We must never forget that they’ve invaded us over and over, yet we also must always remember that China made great sacrifices to supply us in our wars against France and the US. We must not seem ungrateful for that.”

Thanh heaped scorn on the notion that Vietnam could rely on American support. “They never have and never will treat us well. If they’re nice here, if they praise us there, support us in the South China Sea, it’s because they’re trying to use a small fish to catch a big one.”

The first principal of Vietnam’s strategy therefore must be to safeguard its independence and self-determination, Thanh asserted, stealing an oft-repeated line from independence hero Ho Chi Minh. But it must also give top priority to preserving a peaceful environment, he argued. This was not an easy task, indeed a contradictory one, and the key to accomplishing it is preserving solidarity between the people of Vietnam and the people of China.

Four things must be avoided, Thanh declared: military confrontation, economic confrontation, isolation and dependence on a foreign country.

Getting back the Paracel Islands (from which China evicted South Vietnamese troops in 1974) will be difficult, Thanh acknowledged, but we’ve got to try, going at it cleverly, avoiding a direct clash. We told the Chinese, he said, that our historical claim to the islands is better than yours. Let’s fight it out in the International Court of Justice. If it rules against us, we’ll accept that.

Finally, Thanh double-underscored the relevance of his presentation to the assembled dons. Illegal demonstrations against Chinese aggression do not serve Vietnam’s interest, he declared. Enemies of Vietnam have been using the South China Sea problem to stir up students. There have been too many demonstrations and they must stop now, he argued.

“It’s up to all of you school leaders,” Thanh said bluntly. “The Party expects you to manage your kids. If we find that students from your school are taking part in demonstrations, you can be sure there will be a black mark on your record.”

David Brown is a retired American diplomat who writes on contemporary Vietnam. He may be reached atnworbd@gmail.com.

(Copyright 2012 Asia Times Online (Holdings) Ltd. All rights reserved. Please contact us about sales, syndication and republishing.)

****************************************************************************************************

Căm thù Mỹ, mang ơn Trung Quốc có phải là chính sách?


Mặc Lâm, biên tập viên RFA

2012-12-19

Một giảng viên thuộc học viện Chính trị Bộ quốc Phòng vừa có bài diễn thuyết về Biển Đông khiến ai nghe cũng phải ngạc nhiên trước lập luận giữ lòng thù hận với Mỹ và cố xoa dịu những gì mà Trung Quốc đang làm.

Photo courtesy of dtdl.edu

Ông Trần Đăng Thanh, Nhà giáo ưu tú, Đại tá Phó giáo sư Tiến sĩ thuộc Học viện Chính Trị Bộ Quốc phòng

Chủ trương của Đảng?


Những phát biểu của ông phản ánh lập trường của chính phủ Việt Nam trước mối quan hệ Việt-Trung-Mỹ về Biển Đông đã phần nào giải mã các động thái của chính phủ chống biểu tình hay phản ứng yếu ớt trước các hành vi xâm lấn của Bắc Kinh.

Trên trang mạng Ba Sàm vừa phổ biến một băng ghi âm quan trọng bài diễn thuyết của ông Trần Đăng Thanh, được giới thiệu là Nhà giáo ưu tú, Đại tá Phó giáo sư Tiến sĩ thuộc Học viện Chính Trị Bộ Quốc phòng nói chuyện trước một cử tọa gồm các nhân sự về mặt Đảng trong các trường Đại học như: lãnh đạo Đảng ủy khối, lãnh đạo Đảng, Tuyên giáo, Công tác chính trị, Quản lý sinh viên, Đoàn, Hội thanh niên các trường Đại học - Cao đẳng Hà Nội.

Trước một số người nghe quan trọng như vậy chứng tỏ ông Trần Đăng Thanh là người có thẩm quyền nói tiếng nói của Đảng Cộng sản Việt Nam mặc dù trong một môi trường khép kín và không công khai với dư luận.

Thông thường, các bài giảng chính trị luôn được phổ biến nội bộ và đó là kim chỉ nam trong các chính sách, đặc biệt là an ninh quốc phòng và ngoại giao. Nó thể hiện lập trường của đảng trong tình hình đang xảy ra và đảng viên phải tuân theo mà không được tranh cãi hay bàn thảo.

Cuốn băng dài và khá đơn điệu. Sau khi giảng giải những gì đang xảy ra hầu như khắp thế giới ông Phó giáo sư quay lại tình hình Biển Đông với các chi tiết mà nhiều học giả đã nói trong sách hay trong các cuộc hội thảo. Không có điều gì mới do ông Thanh phát hiện, cái mới là những điểm ông nêu ra về lập trường, nhận định và giải pháp mà Việt Nam đang theo và ông yêu cầu cử tọa phải lĩnh hội để uốn nắn sinh viên vào quỹ đạo này.

Mặc dù cố minh chứng rằng chính phủ không ưa gì Trung Quốc bằng cách trích dẫn những chiến thắng lịch sử mà sách vở đã ghi, ông Trần Đăng Thanh đã làm người ngồi nghe nếu ai có ý thức về vai trò Trung Quốc trong các cuộc chiến tranh với Việt Nam phải tức giận bỏ ghế đứng lên rời phòng họp nếu không sợ mất nồi cơm của mình. Ông Phó giáo sư Tiến sĩ nói:

Trong 4 năm kháng chiến chống Pháp, 21 năm chống Mỹ, nhân dân Trung Quốc, nhà nước Trung Quốc đã từng nhường cơm xẻ áo dành cho chúng ta từ hạt gạo, từ khẩu súng, từ đôi dép để chúng ta giành thắng lợi trong kháng chiến chống Pháp và thắng Mỹ. Như vậy ta không quên họ đã từng xâm lược chúng ta nhưng ta cũng không được quên họ đã từng nhường cơm xẻ áo cho chúng ta. Ta không thể là người vong ơn bội nghĩa, đấy là đối với Trung Quốc hai điều không được quên (*).

Chính ông Thanh mới là người không được quên khi ông không nhắc lại các cuộc xâm lược của Trung Quốc đối với Việt Nam trong cuộc chiến tranh biên giới năm 1979 cướp Hoàng Sa năm 1974 và Gạc Ma năm 1988.

Ba cuộc chiến ấy đã vượt xa con số tiền bạc, khí tài mà ông Thanh luôn nặng nợ với Trung Quốc. Bao nhiêu bộ đội, anh hùng liệt sĩ cùng người dân vô tội đã ngã xuống dưới họng súng của Trung Quốc đã bị ông Thanh bỏ quên một cách cố ý trong bài giảng chính trị này. Lời kêu gọi nhớ ơn Trung Quốc giúp Việt Nam chiến thắng trở thành lạc điệu đối với những người đã ngã xuống để cho ông Thanh có cơ hội đăng đàn diễn thuyết hôm nay.

Trung Quốc không giúp Việt Nam vì tình nghĩa mà lý do thật sự là dùng Việt Nam để đánh Mỹ nhằm phát triển hệ thống Cộng sản Chủ nghĩa, vì vậy công ơn mà Trung Quốc nếu có thì chỉ riêng bản thân Đảng Cộng Sản Việt Nam phải mang chứ không liên can tới người dân Việt.

Cũng vậy, Mỹ tham dự vào chiến tranh Việt Nam trong chiến lược ngăn chặn Chủ nghĩa Cộng sản mà nước này thấy rất sớm sự nguy hại của nó, vì vậy nếu căm thù Mỹ thì người Cộng Sản có lý do hơn người dân Việt Nam.

Trung Quốc vào Việt Nam bằng tiền, Mỹ vào Việt Nam bằng cả hai thứ: tiền và sinh mạng. Giữa Mỹ và Trung Quốc khác nhau chỗ đó và ông Thanh nên tỉnh táo nhìn nhận bi kịch lịch sử để không ngộ nhận về lòng tốt của Trung Quốc và nhắc nhở cái mà ông gọi là tội ác trời không dung đất không tha của Mỹ khi ông nói:

Các đồng chí nhớ người Mỹ chưa hề, chưa từng và không bao giờ tốt thật sự với chúng ta cả. Phải nói rõ luôn. Nếu có tốt chỗ này, có ca ngợi chúng ta chỗ kia, có ủng hộ chúng ta về Biển Đông chẳng qua vì lợi ích của họ. Họ đang thực hiện “thả con săn sắt, bắt con cá rô”. Họ chưa bao giờ tốt thật sự với chúng ta, tội ác của họ trời không dung, đất không tha.

Phải biết ơn TQ, căm thù Mỹ


000_Hkg7552575-200.jpg

Một người biểu tình cầm poster chống Trung Quốc tại Hà Nội ngày 08 tháng 7 năm 2012. AFP photo

Nhà giáo ưu tú, Đại tá-PGS-TS Trần Đăng Thanh, giảng viên Học viện Chính trị thuộc Bộ Quốc phòng chưa ngừng ở đó, giữa hội trường Đại học ông công kích sự mở rộng giáo dục của người Mỹ tại Việt Nam là diễn tiến hòa bình của các đại học Mỹ. Ông Thanh khẳng định:

Để thay đổi Việt Nam, Mỹ cần phải dựa vào kinh tế và chất xám của thế hệ trẻ Việt Nam được học tập và đào tạo tại Mỹ và phương Tây. Và họ khẳng định hợp tác giáo dục là con đường ngắn nhất để cải thiện hình ảnh con người Mỹ trong con mắt người Việt Nam ở thế hệ tương lai. Thông qua giáo dục đào tạo là con đường ngắn nhất, con đường hiệu quả nhất để cải thiện hình ảnh người Mỹ trong con mắt thế hệ trẻ người Việt Nam. Cho nên một trong 9 mũi tiến công là người Mỹ đang thực hiện diễn biến hòa bình trên lĩnh vực giáo dục đào tạo của chúng ta.

Một mặt kỳ vọng vào Hoa Kỳ điều này điều khác nhưng mặt khác trong một buổi lên lớp kín đáo lại không tiếc lời mạt sát đối tác của mình là một hành động thiếu lương thiện không nên có đối với một người mang học vị Phó giáo sư.

Tuy nhiên những điều vừa nêu không có ý nghĩa gì nếu so với ý đồ thật sự bài nói chuyện của ông Đại tá giảng viên Học Viện chính trị Bộ Quốc phòng Trần Đăng Thanh.

Điều then chốt mà ông muốn gửi tới người nghe là thuyết phục họ không nên đả kích Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông, ông nói:

Chúng ta không được phép là chĩa mũi dùi vào một phía nào đó mà hiện nay thiên hướng là cứ tập trung vào mỗi ông Trung Quốc. Xin thưa với các đồng chí nếu chúng ta chỉ tập trung vào mỗi một mình ông Trung Quốc là hoàn toàn chưa đúng, chưa chính xác mà phải đặt trong mối quan hệ tổng thể Việt Nam với Trung Quốc, Việt Nam với Mỹ, và Việt Nam với các nước ASEAN.

Nếu theo dõi tình hình Biển Đông không ai là không thấy sự quyết đoán và lộng hành của Trung Quốc đối với hai nước Việt Nam và Philippines. Khi kêu gọi đừng chĩa mũi dùi vào Trung Quốc phải chăng ông Thanh muốn thay mặt Bắc Kinh để phân trần cho hành động bá quyền của họ?

Ông Trần Đăng Thanh còn nói thay tiếng nói của Đảng và chính quyền hiện nay trong chính sách Biển Đông qua thông điệp:

Cái không được mất thứ ba đó là mối tình đoàn kết nhân dân hai nước. Nói điều này thì có người bĩu môi, có người chưa đồng tình. Nhưng thôi xin thưa với các đồng chí, lịch sử giao cho dân tộc chúng ta phải sống bên cạnh cái nước ta bảo họ tư tưởng nước lớn, không phải tư tưởng, họ là nước lớn thật sự. Nói tư tưởng thế nào được, họ là nước lớn thật sự. Dân số của họ là 1 tỷ 354 triệu người dân, ta có 87 triệu, họ là nước lớn thật sự, cứ bảo tư tưởng nước lớn, họ nước lớn ,không phải tư tưởng, thật sự!

Trong khi cả nước chán ngán cái khẩu hiệu “Mối tình đoàn kết nhân dân hai nuớc” kể từ sau bài học chiến tranh biên giới thì đến năm 2012, hơn ba mươi năm sau, ông Trần Đăng Thanh đem con số 1 tỷ 354 triệu người Trung Quốc để đe dọa đất nước và con người Việt Nam. Người có lòng tự trọng không ai lại sợ đất nước của người khác đến như thế.

Bài thuyết giảng của ông Phó Giáo sư Tiến sĩ, giảng viên Học Viện chính trị Bộ Quốc phòng Trần Đăng Thanh làm cho những nghi ngờ bấy lâu trong người dân được giải mã một cách trọn vẹn. Chỉ tiếc một điều bài nói chuyện này chưa được chuyển sang tiếng Anh để các học giả Hoa Kỳ, nhất là những người khuynh tả còn tin tưởng vào sự đổi mới của Đảng và chính phủ Việt Nam thấy rõ hơn một góc tối khác của “tư duy căm thù đế quốc Mỹ” vẫn còn đó, ăn sâu và mòn ruỗng trong từng tế bào của một bộ phận không nhỏ ngày nay.

(*) Trích từ BaSam's blog

TRÒ HÒA GIẢI HÒA HỢP VỚI CỘNG SẢN LẠI TÁI XUẤT HIỆN *


 

TRÒ HÒA GIẢI HÒA HỢP VỚI CỘNG SẢN LẠI TÁI XUẤT HIỆN
 
* ĐINH LÂM THANH *

 

Trong những ngày cuối năm con Rồng (2012), trò hòa giải hòa hợp với cộng sản lại được một số tay sai phát động và gây tranh cãi ồn ào trong các cộng đồng cũng như trên những diễn đàn. Nhất là sau khi vài cá nhân kêu gọi xóa bỏ cờ vàng Quốc Gia, bắt tay với cộng sản để chống Tàu và tên cộng sản Nguyễn Thanh Sơn xuất hiện tại Mỹ.
 
Thành phần tung trò hòa giải lập luận rằng, tranh đấu đã 37 năm nay nhưng chế độ cộng sản vẫn còn đó, vậy người Việt Quốc Gia hải ngoại cần thay đổi chiến lược, nghĩa là dẹp bỏ tất cả hình thức chống đối cũ và quay trở lại bắt tay với kẻ thù để giải quyết cuộc chiến giữa khối người Việt Tỵ Nạn với chế độ cộng sản trong nước.
 
Vấn đề nầy không mới lạ gì nhưng cần phải đưa ra trước dư luận để nói lên chủ trương của toàn thể khối người Việt Quốc Gia quyết tâm chống cộng ở hải ngoại.


Câu đầu tiên của bài viết nầy, là một khẳng định dứt khoát rằng, tập thể người Việt Quốc Gia không bao giờ đầu hàng cộng sản bằng hình thức hòa giải hòa hợp với chúng. Đây chính là hành động trực tiếp cộng tác với kẻ thù để chúng còn cơ hội sống sót để tham nhũng bóc lột người dân, rút tỉa tài nguyên đất nước và cúi đầu làm nô lệ cho Tàu cộng.

 Vậy, chúng ta cần phải xác định lập trường rõ ràng người Việt Quốc Gia hải ngoại không thể bắt tay hòa giải hòa hợp với cộng sản vì :

 1. Đảng cộng sản hoàn toàn không phát sinh ra từ lòng dân tộc cũng như từ những người có tinh thần yêu nước, mà chế độ cộng sản khát máu nầy, được nhập vào Việt Nam bắt nguồn từ ngoại bang. Những tên cộng sản do HCM cầm đầu chỉ là thành phần phản bội, bán nước, thâm độc…mượn tay ngoại xâm giết hại các nhà ái quốc chống Pháp chống Nhật để độc quyền mang cái ‘thuyết khốn nạn cộng sản’ từ Nga Tàu về áp đặt lên đầu lên cổ dân tộc.
 
Điều nầy đã được chứng minh qua lịch sử, ngay sau ngày cướp xong chính quyền năm 1945, đảng cộng sản đã trả thù và thanh toán thành phần tư bản, đồng thời bần cùng hóa người dân, dùng bao tử để cai trị qua hình thức cướp ruộng vườn của dân và giết hại gần một triệu người Miền Bắc bằng việc đấu tố do toà án nhân dân áp đặt. Năm 1954 khi rút quân về Bắc, một mặt chúng cài lại cán bộ nằm vùng cho mưu đồ đánh chiếm Miền Nam sau nầy.
 
Mặt khác, chúng bắt cóc đưa về Bắc một số đông để sau nầy thực hiện kế hoạch ‘tình thâm máu mủ’ nhằm ép buộc những gia đình trong Nam phải đùm bọc bao che khi cha mẹ, con cái, người thân từ Bắc được đưa trở lại vào Nam hoạt động cho mưu đồ giải phóng của cộng sản Hà Nội.   

 

2. Để giải quyết việc nghèo đói Miền Bắc, chúng đã ồ ạt xua quân chiếm Việt Nam Cộng Hòa năm 1975. Đội lốt giải phóng mục đích ăn cướp hốt của người dân Miền Nam, biến họ từ triệu phú trở thành trắng tay ăn mày bị gậy và suốt đời phải mang kiếp Việt gian phản động.
 
Kết quả hàng triệu người Miền Nam đã chết đói, chết bệnh trong các trại tù, ngã gục vì kiệt sức trên các vùng kinh tế mới cũng như bỏ mình dưới lòng đại dương. 
 
Hơn nữa, sau trên 37 năm cai trị (tính từ 1975), Việt Nam đã chấm dứt chiến tranh nhưng cộng sản làm được gì cho dân tộc và đất nước ?
 
Hay chúng đã đưa cả dân tộc đi giật lùi đà tiến hóa nhân loại bằng cái những thủ đoạn tàn bạo của những người vô học và cái văn hóa đỏ vô liêm sỉ của chúng. Sau thời gian cai trị của thành phần dốt nát, tham nhũng, bán nước cầu vinh.. đất nước Việt Nam đã đi về đâu ?
 
 Lẽ ra, với rừng vàng bạc biển, đồng ruộng cò bay thẳng cánh, tôm cá đầy đồng thì Miền Nam phải trở nên một con rồng lớn của Á Châu nếu nhà cầm quyền biết lo cho dân và biết bảo vệ đất nước.
 
Nhưng thực tế Việt Nam ngày nay được gì ngoài một nền kinh tế rỗng ruột, nợ nần chồng chất với một nền văn hóa quái thai và một xã hội xô bồ thối nát từ hạ tầng lên đến thượng tầng.

 

3. Tôi nghĩ rằng, lỗi lầm dù lớn lao cách mấy cũng sẽ được tha thứ, thù hận thời nào cũng phải có lúc phai dần theo ngày tháng, nhưng đối với chế độ cộng sản Việt Nam, dù muốn xóa bỏ vết thương nhục nhã trước đây, nhưng không thể nào tiến tới được dù là một bước nhỏ. Điều quan trọng chính là đảng cộng sản không có một cử chỉ nào chứng tỏ thiện chí, mà càng ngày càng tiếp tục gây thêm hận thù và tội ác với dân chúng cũng như thành phần đối lập.
 
Bằng chứng, chúng thách thức với dân Miền Nam cũng như cộng đồng người Việt hải ngoại qua các hành động như đập bỏ bia tưởng niệm thuyền nhân tại MãLai, mở cửa bán vé cho khách vào xem những bảo tàng trưng bày tội ác Mỹ-Ngụy, dùng sách giáo khoa láo khoét nhằm nhồi sọ lòng căm thù chế độ cũ ngay từ lúc trẻ con vừa bước chân vào trường học, hành hạ bóc lột người Việt về thăm quê hương.
 
Ngoài ra chúng đang tung ra hàng trăm triệu dollar để tổ chức và nuôi thành phần nằm vùng không ngoài mục đích đánh phá cộng đồng người Việt Quốc Gia trên thế giới.
 
Lịch sử chứng minh, việc xóa bỏ hận thù có xảy ra trên thế giới nhưng với một điều kiện cần thiết là kẻ gây ra lỗi lầm tội ác phải thống hối ăn năn bằng thiện chí và hành động. Trước tiên phải thành tâm xin lỗi về những sai lầm đã gây ra đồng thời sám hối về những tội ác của mình để làm đầu cầu cho một cuộc đối thoại giải hòa chứ không thể ngồi trên ngai vàng sai đám cò mồi hải ngoại dụ dỗ, lôi kéo thành phần chống cộng đối lập về Việt Nam quỳ dưới bệ rồng !

 

Trường hợp, ví dụ (xin viết nghiêng nhấn mạnh chữ nầy) nếu cộng sản thực tâm muốn hòa giải hay âm mưu dàn dựng trò mưu manh làm bình phong giải hòa để tiếp tục giữ vững ngai vàng, thì cộng sản phải tỏ thiện chí trước tiên, là hãy thử hòa giải với hàng vạn dân oan đang kêu nài xin xỏ cộng sản trả lại đất đai ruộng vườn của họ đã bị đảng cướp sạch.
 
Hãy hòa giải trước với thành phần ‘mẹ nuôi’, với nhóm người trước đây đã bao che cho cán bộ cộng sản, đã xả thân bảo vệ ‘cách mạng’, đồng thời đã nhịn ăn nhịn khát dành tiền nuôi bọn du kích, nằm vùng để đánh phá Việt Nam Cộng Hòa.
 
Đám ‘có công với cách mạng’ nầy trước kia đã trở thành kẻ thù ngày nay của chế độ thì phải được Hà Nội hòa giải trước. Tuy rằng, nếu có, thì đây cũng là cơ hội để bịp thành phần nhẹ dạ, thiếu hiểu biết cũng như dư luận quốc tế.
 
Nhưng tại sao cộng sản vẫn không dám hòa giải chuyện nội bộ với nhau trước khi mưu đồ chuyện lớn với người Việt Quốc Gia ?

 

Thêm một ‘ví dụ’ nữa, nếu việt cộng muốn hòa giải với thành phần Quốc Gia thực sự thì phải đối thoại với thành phần chống cộng chân chính của chế độ cũ VNCH ở hải ngoại.
 
Tại sao không dám trực tiếp với thành phần đối lập chống cộng chân chính mà móc nối, mở đường cho những tay cò mồi, nằm vùng, hoà giải hòa hợp cũng như những người đã bị ‘dính chàm’ (hưởng ân huệ và cam kết với cộng sản) ?
 
Đây chính là một âm mưu tráo trở để bịp thế giới và đánh bóng chế độ mà chỉ những kẻ bất bình thường, trình độ chính trị trẻ con cũng như thành phần dốt ham danh ham tiền mới ‘hồ hởi’ tung hứng và ủng hộ những tên chính trị cò mồi về họp, trình dâng kiến nghị van xin với tập đoàn cộng sản Việt Nam ? Vậy chính là một trò hòa giải hoà hợp cuội tổ chức giua bọn chúng với nhau.

 

Nhiều vấn đề gần đây đã chứng minh rõ ràng về việc nói chuyện hay đối thoại với cộng sản, thử lấy hai trường hợp điển hình : 36 trí thức hải ngoại họp nhau soạn thảo kiến nghị để van xin nhân quyền với Hà Nội cũng như một số mang danh trí thức tại quốc nội cũng hùa theo quỳ lạy van xin dâng lên các ngài chủ tịch nước, thủ tướng chính phủ một chút ân huệ nhân quyền…Nhưng rồi hai những lần van xin nầy đi về đâu ?
 
Chắc chắn hai kiến nghị của hải ngoại cũng như quốc nội đã được Hà Nội vất ngay vào nhà xí cùng với số phận các cục phân! (trí thức chỉ là cục phân - lời của các lãnh tụ cộng sản)

 

Mấy ngày gần đây ở hải ngoại lại dấy lên việc một số người đi về Việt Nam để đối thoại với cộng sản. Vừa nghe qua mọi người đã thấy buồn cười vì hai lý do. Một, những người nầy dù gốc Việt Nam nhưng làm việc cho Mỹ, đại diện cho dân Mỹ thì phải thi hành chỉ thị của Mỹ. Việc họ đi Việt Nam là quyền lợi của Mỹ và của việt cộng cũng như cá nhân họ.
 
Thành phần nầy lấy tư cách gì thay mặt cộng đồng người Việt hải ngoại và có khả năng gì để đối thoại với cộng sản hay cuộc đi van xin sắp đến mục đích để bàn thảo những việc liên hệ giữa cộng sản và chính quyền Mỹ ?
 
 Hai, Việt cộng xem những người nầy đã ‘dính chàm’ tức là thuộc hàng tôi tớ dễ dạy thì việc có ngồi chung với nhau cũng chẳng khác gì một hình thức dâng kiến nghị giữa kẻ ban phước và người thọ ơn !
 
Người Việt Quốc Gia không còn tin tưởng thành phần nầy thì chúng ta đem ra thảo luận làm gì cho mất công và để cho kẻ thù có cơ hội nhảy vào quậy phá cộng đồng theo đường hướng nghị quyết 36 của chúng.

 

Tóm lại, trước việc thành phần cò mồi, nằm vùng và hòa giải hòa hợp đang đồng loạt kêu gào rằng đã đến lúc phải thay đổi chiến lược bằng cách bắt tay với cộng sản để đánh Tàu và xây dựng đất nước, tôi đồng ý chúng ta phải thay đổi chiến lược tranh đấu chứ không thể quay lại bắt tay kẻ thù truyền kiếp của dân tộc.
 
Đề cập đến vấn đề nầy, tôi đã trình bày từ lâu, chúng ta, người Việt hải ngoại đã đi sai binh pháp hàng chục năm qua mà những điều quan trọng hàng đầu là : vừa đánh giặc vừa ve vuốt nịnh bợ cũng như vừa tiếp tế vỗ béo vô điều kiện cho cộng sản.
 
Thật vậy, qua hai vấn đề trọng đại nầy, hàng nằm trên 500.000 người đem tiền về Việt Nam, đút lót khúm núm để được du lịch, du hí, du dâm rẽ tiền và hàng chục tỷ ngoại tệ hoan hỹ đổ về nuôi chế độ…thì dù chúng ta có xuống đường tranh đấu đến hàng chục năm nữa cộng sản vẫn còn đó !!!

 

Để kết luận, xin trích đoạn trong bài viết ‘Hòa Giải Hòa Hợp Với Cộng Sản Là Tự Sát’, trong đó tôi cho rằng là đầu hàng vô điều kiện, là tự mình đưa đầu vài dây thòng lọng…đã khẳng định trong cuốn ‘Nỗi Buồn Còn Đó’ xuất bản năm 2010 (trang 45) gồm có 4 điểm chính sau đây :

 

1. Hòa giải hòa hợp với cộng sản là ủng hộ một chế độ ‘đảng bóc lột người’, bao che cho kẻ thù đã dùng kẽm gai nhà tù súng đạn để cai trị trên 80 triệu dân Việt Nam từ hàng chục năm nay. Hành động hòa giải hòa hợp chính là một hình thức pháp lý để ‘hợp thức hóa’ sự tồn tại của tập đoàn khát máu cộng sản trên đất nước Việt Nam.

 
2. Hòa giải hòa hợp với cộng sản là ‘mặc nhiên chấp nhận’ vấn đề tham nhũng của chế độ Hà Nội, có nghĩa là ‘hợp thức hóa’ tất cả những gì mà cộng sản đã ăn cướp từ Tổ Quốc đến vơ vét của người dân kể từ ngày chúng cướp chính quyền miền Bắc (1945) và xua quân vào cưỡng chiếm miền Nam (1975).

 
3. Hòa giải hòa hợp với cộng sản là một hành động ‘đánh phá trực tiếp’, bóp chết các phong trào tranh đấu, làm mất niềm tin của những người đã và đang xả thân hy sinh mạng sống, đứng lên đòi tự do dân chủ trong nước, đồng thời chính là ngọn giáo đâm thẳng vào cộng đồng người Việt tự do hải ngoại.

 
4. Hòa giải hòa hợp với cộng sản là ‘phản bội Tổ Quốc’, là đồng lõa việc bán đất nhượng biển cho ngoại xâm Tàu cộng cũng như phản bội tất cả những người đã nằm xuống trong cuộc chiến chống quân xâm lăng Hà Nội, những người đã chết cho Tự Do trong các trại tù cải tạo cũng như trên những ngả đường trốn chạy cộng sản.

    
Như vậy, dù dưới góc cạnh nào, hòa giải hòa hợp với cộng sản chính là thi hành mệnh lệnh nghị quyết 36 của cộng sản Việt Nam trong chương trình kiều vận mà chúng đã âm mưu mua chuộc và đánh phá tập thể người Việt hải ngoại.

 

Đinh Lâm Thanh

21. 12. 2012

NƯỚC MỸ TRONG TÔI


 

Xin cảm ơn Huy Phương !

     Cảm ơn tấm lòng… và những suy nghĩ thật vô cùng sâu sắc của Anh!

     Ước mong, tất cả những ai đang sống trên đất Mỹ hay đã là công dân Mỹ cùng có những suy nghĩ như Huy Phương : Đừng nói nước Mỹ nợ chúng ta, mà hãy nhớ rằng chúng ta đang nợ nước Mỹ một món nợ không biết đến bao giờ mới trả hết !?

     GÓP GIÓ  22-12-2012

 

NƯỚC MỸ TRONG TÔI

Tạp ghi

Huy Phương

***

Seniors,



Huy Phương, tên thật là Lê Nghiêm Kính anh bạn tù cùng phòng ở Phú Sơn 4, Bắc Thái và Trại 6 Nghệ Tĩnh, qua Mỹ anh viết những tạp ghi thật xuất sắc, mời Quý Seniors đọc bài "Nước Mỹ trong tôi", anh đã có những suy nghĩ theo tôi rất trung thực,


Thân mến,

Đồng

                                                        ***



Theo bản thống kê dân số của nước Mỹ năm 2010, hiện nay có 1,737,433 người Việt đang sinh sống trên nước Mỹ.  Chúng ta những ai hiện nay đang sống, học hành, làm việc hay dưỡng già ở đây, đều đã trải qua một phần đời mình trên mảnh đất này, thường gọi là “tạm dung” nhưng thực tế là vĩnh viễn.

Từ biến cố 30 tháng 4 năm 1975, những đứa trẻ sinh ra lớn lên ở đây, ngoài huyết thống ra, chúng không khác gì những đứa trẻ Mỹ.  Những người trung niên còn mang theo cả một thời thơ ấu và những kỷ niệm không quên từ nơi chôn nhau cắt rốn, nhưng vẫn lăn lộn với cuộc đời trên đất khách này để mưu sinh, có người thời gian sống với quê hương ngắn ngủi hơn là ở nơi quê người.

Tiểu bang California, nơi có nhiều người Việt sinh sống nhất đã rộng lớn bằng diện tích cả nước Việt Nam, nên cũng chưa có ai trong chúng ta tự hào đã đặt chân đến hết 50 tiểu bang của nước Mỹ, cũng như không ai dám nghĩ rằng mình hiểu hết những gì về nước Mỹ, dù đây chỉ là một nơi mới lập quốc hơn 300 năm.  Có người cho Mỹ là anh chàng trẻ tuổi, xốc nổi, dại khờ, nhưng cũng có người công nhận nước Mỹ là ông cụ thâm trầm thường triển khai những bước đi tính toán trước cả trăm năm.


Ðối với những người già đã đến nơi này muộn màng, nhưng cả cuộc đời còn lại coi như sống chết với nước Mỹ, thường gọi là quê hương thứ hai, mà không bao giờ còn cơ hội trở về nằm trong lòng đất quê mẹ, nếu sự thực khốn nạn, chế độ Cộng Sản còn tồn tại trên quê hương vài ba mươi năm nữa.


Một người Việt về thăm lại quê hương, nơi họ đã từ bỏ tất cả để ra đi, lúc đặt chân trở lại nước Mỹ, cho rằng tâm hồn lại cảm thấy an toàn, nhẹ nhàng hơn như lúc về nhà.


Một người Việt xa quê hương đã lâu trở về Sài Gòn, có dịp vào Tòa Tổng Lãnh Sự Mỹ, ông thú nhận khi nhìn những hình ảnh tổng thống hay ngoại trưởng của Hoa Kỳ, ông lại có cảm giác quen thuộc, an toàn hơn là những lúc lang thang ở Hà Nội nhìn hình lãnh tụ và quốc kỳ Cộng Sản.  Ðó không phải là vong bản, mất gốc mà chế độ này đã nhân danh đất nước, tạo hận thù, kỳ thị, xô đẩy biết bao nhiêu người xuống biển, bỏ quê hương ra đi.


Gần như chúng ta không còn lệ thuộc gì với đời sống nơi quê nhà, ngoài những tình cảm sâu đậm trong máu huyết, làm cho chúng ta gần gũi với ngôn ngữ, đời sống Việt Nam, mà chúng ta có cảm tưởng đang dần dần tách rời, cho đến một lúc nào đó trở thành xa lạ.  Phải chăng vì vậy, mà đã có những đứa con ngày trước trở về, xót xa nhận ra rằng, họ đang đi, đứng trên một đất nước xa lạ, không còn là của họ nữa.


Quê hương ngày nay chỉ còn là nơi thăm viếng mà không phải là nơi để trở về.  Nước Mỹ đã là nơi quen thuộc chúng ta đang sống, có gia đình, nhà cửa, công việc, bà con, bạn bè, thì làm sao chúng ta lại không có những suy nghĩ, có những câu chuyện buồn vui, hay những trăn trở về nước Mỹ.  Cách đây 38 năm, chưa lúc nào, chúng ta, những người dân ở một đất nước xa xôi bên vùng trời Ðông Nam Á, cách biệt nơi này đến nửa vòng trái đất, lại có ý nghĩ rằng, một ngày kia chúng ta sẽ đến đây, sống lâu dài nơi đây, sinh con đẻ cháu nơi này, để tạo ra một nhánh người Việt lưu vong.  Ðời sau, còn giữ được ngôn ngữ, phong tục hay không, lại là một điều mà nhiều người khác đang trăn trở, lo âu làm sao để duy trì, gìn giữ!


Trong cái cộng đồng gần gũi, thân mật gắn bó này, với sách vở, báo chí, truyền thông, quán xá, chợ búa, tiệm buôn, món ăn thức uống, cả cái tên vùng đất hay bảng hiệu Saigon chúng ta mang theo, đôi khi gần như quên hẳn là chúng ta đang sống trên đất Mỹ.  Cả cái bữa cơm, cá mắm, canh rau, đôi đũa, chén nước mắm ớt, có khác gì ở Việt Nam.  Cả cái bàn thờ nhang khói, hình ảnh tổ tiên, ông bà, cành mai, chậu lan, những cô thiếu nữ, trẻ em mặc quốc phục lên chùa ngày Tết, hồi trống, tiếng pháo Mùa Xuân làm chúng ta quên mất là chúng ta đang sống thật xa quê nhà.


Ðiều tôi muốn nói ở đây là chúng ta thường quên chúng ta đang sống trên đất Mỹ.


Ông Khổng Tử của nước Trung Hoa có ví von: “Ở chung với người thiện như vào nhà có cỏ chi lan, lâu mà mà chẳng thấy mùi thơm, tức là mình cũng đã hóa ra thơm vậy.” Một kẻ vào vườn hoa lan đầy hương thơm, lúc đầu còn nhận ra mùi hương nhưng dần dà trở thành quen thuộc, trở thành bình thường, không còn thấy hương thơm, như kẻ tiểu nhân sống với người quân tử dần dần được cảm hóa lúc nào mà không hay biết.


Nước Mỹ có nhiều hương thơm như thế mà cảm giác chúng ta bị dung hòa lúc nào không hay đến nỗi không còn cảm nhận được mùi thơm nữa.  Hương thơm đó là những điều tốt lành, thấm nhập vào con người chúng ta lúc nào chúng ta cũng không biết, không hề quan tâm hay nhận ra được sự khác biệt trước và sau.


Chúng ta học hỏi được ở nước Mỹ tính bảo vệ đời sống riêng tư, tôn trọng luật pháp, sống an hòa, sự tử tế và mối tương quan giữa con người và con người trong xã hội.  Ðiều này không chỉ có ông Bá Dương (1920-2008), sau khi đi New York, Las Vegas hay San Francisco về, đã tường thuật lại trong cuốn “Người Trung Quốc Xấu Xí,” mà bất cứ người Việt Nam nào khi đi du lịch nước Mỹ về cũng nhận ra.  Có người thắc mắc sao lái xe trên đường vắng vào một hai giờ sáng, gặp bảng “stop” cũng phải đừng lại, sao một đứa bé phải đi tìm cái thùng rác để vứt cái giấy kẹo nhỏ chỉ bằng hai ngón tay, sao ở đây xe hơi nhiều như thế mà không nghe một tiếng còi?  Trong cái không khí dễ chịu, thanh thản, an lạc người ta cảm nhận ra khi bước chân trở lại một nơi, có một chút mỉa mai, không phải là quê nhà của mình.


Chúng ta bước đi từ môi trường tử tế, trong lành của miền Nam qua giai đoạn “thống nhất” để bước đến một xã hội hỗn loạn như hôm nay, khi mà con người tốt đẹp dần dà trở thành vô cảm, lừa lọc, gian trá, đạp lên nhau mà sống, để mưu tìm một đời sống ích kỷ cho riêng mình, mà không thấy đó là bất thường, bất nhân và vô loại.  Thì chúng ta, trong xã hội này, cũng theo lời ông Khổng Tử: “ Ở chung với người bất lương, như vào trong chợ cá ươn, lâu mà chẳng biết mùi hôi, vì mình cũng hóa ra hôi vậy!”  Như người mới vào chợ cá, lúc đầu còn nghe mùi hôi tanh, dần dà quen thuộc, không còn nghe mùi tanh tưởi khó chịu nữa, như người quân tử sống với kẻ tiểu nhân, dần dần đồng hóa bởi cái xấu mà mình không hay biết.  Thử hỏi một viên chức trong chế độ Cộng Sản Việt Nam hiện nay, xem những chuyện cường quyền áp bức, mạng sống của người dân xuống hàng súc vật, con người chỉ biết có đồng tiền và dục vọng, tráo trở, vô đạo lý hiện nay có là điều gì làm cho con người lạ lùng, khó chịu không?  Hay đó là chuyện bình thường, thấy đã quen mắt, nghe đã quen tai, đầu óc đã xơ cứng, chai đá như khứu giác của con người ở lâu trong chợ cá, còn đâu phân biệt được mùi hôi nữa!

Ðiều cuối cùng chúng tôi muốn nói là sự may mắn đã giúp ta có cơ hội không phải chỉ cho riêng mình mà cả con cháu đời sau, tránh khỏi được kiếp oan nghiệt, ra khỏi được cái chợ cá ấy, được sống trong cái “chi lan, chi thất” cái vườn lan thơm ngát, mà qua một thời gian chúng ta không còn cảm nhận được mùi thơm nữa, nhưng trên thực tế, mùi thơm đó vẫn hiện hữu.

Nhiều kẻ hãnh tiến vẫn cho rằng nước Mỹ nợ chúng ta mà quên rằng, món nợ của chúng ta, và cả con cháu đời sau đối với nước Mỹ thật khó lòng trả nổi.

Hãy CÁM ƠN bằng cách sống thật có ý nghĩa cho đời sống này!


HUY PHƯƠNG

__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link