Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, July 6, 2013

Tài liệu quý giá về cuộc chiến Việt -Trung năm 1979 – Giặc đã ùa vào nhà Việt Nam


 

Tài liệu quý giá về cuộc chiến Việt -Trung năm 1979 – Giặc đã ùa vào nhà Việt Nam


Đăng bởi BTV VAOL vào Thứ bảy, ngày 06 tháng bảy năm 2013

Chia sẻ :

“…Nhân dân Việt Nam hầu như không biết gì về chiến tranh biên giới 1979 và trận chiến khốc liệt nhất 1984-1989. Họ đang tìm cách xóa nhòa những ký ức về những cuộc chiến này. Đảng CS Việt Nam ngày nay đã hiện nguyên hình một tên đại bịp, dối trá đứng trên lịch sử, phá tan hoang dân tộc Việt Nam…”

 Những hình ảnh tài liệu trong bài này chắc chắn gây chấn động mạnh cho độc giả vì nó vô cùng tàn khốc. Nhưng đây là dẫn chứng duy nhất để tố cáo những hành vi man rợ của quân đội Trung Quốc đối với các nữ tù binh Việt Nam trong cuộc chiến biên giới Việt Trung kéo dài từ năm 1979 cho đến năm 1989. Đảng CSVN đã giấu nhẹm tất cả mọi tin tức liên quan đến cuộc chiến này. Tác giả Huỳnh Tâm viết bài này thay cho những nén hương gởi đến vong hồn những nữ tù bình Việt Nam đã hy sinh và chết một cách ô nhục cho Tổ Quốc Việt Nam mà không được một ai ghi nhớ. Lịch sử Việt Nam chưa bao giờ có cảnh tượng thảm thương như thế này.

 

Một nữ tù binh Việt Nam còn mặc quần áo bệnh xá, bị lính Trung Quốc hãm hiếp tập thể,chúng đang gọi điện báo cho đồng bọn đến tiếp tục cưỡng dâm. Người nữ tù binh này được giải vây và cứu thoát. Ảnh: NF3.86.


Tội ác chiến tranh, lửa bốc khói ô nhục

Đêm 4/12/1987, pháo binh Việt Nam tăng cường lửa cối pháo trong vòng 43 phút, rót xuống đầu binh lính Trung Quốc. Toàn vùng biên giới Lão Sơn tràn ngập một màu lửa đỏ cháy ngùn ngụt, khốc liệt. Cùng vào thời điểm này, pháo binh Việt Nam bất ngờ đánh trúng vào kho đạn của núi 277, thuộc Sư đoàn 199 Trung Quốc, kéo theo hàng loạt đạn pháo liên tục nổ ầm ì, trên mức độ bình thường; đạn cày tung toé đất đá, bụi, khói lửa bay mịt mù. Đứng giữa chiến trường ngơ ngác trước cảnh điêu tàn chưa bao giờ thấy, binh lính Trung Quốc chui rúc xuống giao thông hào sâu trong lòng đất, chỉ để lại trên mặt đất những tên lính thủ chiến. Bọn họ đã trở thành một loài côn trùng lớn bé lúc nhúc đi tìm chỗ dung thân, nhưng tất cả hầu như bị hủy diệt vì lửa đạn.

Đạn pháo rung chuyển mạnh, từng phút một, đã đánh thức cả vùng biên giới núi Lão Sơn. Quân đội Trung Quốc từ lâu vẫn xay mê với chiến thuật biển người. Lần này chiến binh Việt Nam dùng pháo binh mạnh, đàn áp chiến lũy Trung Quốc và cho họ một bài học chiến sự. Quả nhiên những tên bành trướng Trung Quốc đã tỉnh ngộ không còn xem thường hỏa lực tác chiến của chiến binh Việt Nam.

Hiện thời Sư đoàn 199 và 67 vẫn ra sức cố thủ để còn đất dung thân, tất yếu phải thay đổi chiến thuật, không tin tưởng nhiều vào mật danh do những tình báo Hoa Nam cung cấp và những tên phản dân tộc Việt Nam đang bị bộ máy chiến tranh Trung Quốc nghi ngờ. Có thể uy tín của họ đang xuống thấp, bởi trận mưa cối pháo vừa rồi, do pháo binh Việt Nam tự phát, cho nên tình báo Hoa Nam không có sự kiện để đưa vào kế hoạch chiến trường Lão Sơn.

Cùng ngày, quân đội Việt Nam ngừng bắn pháo trước một giờ, tạo cơ hội thuận lợi cho những đơn vị quân đội Trung Quốc di chuyển đến vị trí phòng thủ mới, và bệnh xá Tập đoàn 25 đồng di chuyển thương binh đến vị trí an toàn. Những quân đoàn Trung Quốc, hối hả tổ chức lại kế hoạch phòng ngự, lệnh tiến hành cố thủ 45 đỉnh núi thuộc vùng núi Lão Sơn,nbảo đảm kiên cố chiến lược, mặt khác kết nối toàn vùng, bao vây quân địch (Viêt Nam), cho đến chiến thắng cuối cùng.

Trong cảnh hỗn mang rối loạn hàng ngũ tại bệnh xá Tập đoàn 25, những thi thể của những nữ tù binh Việt Nam bất ngờ bị phơi bày. Trên lý thuyết, những nữ tù binh đến đây điều trị thương tích nhưng không may cho họ vào thời điểm này, họ lâm vào cảnh ngộ vô cùng bi đát và thảm khốc. Nữ tù binh Việt Nam không chết vì súng đạn, mà chết vì bị hãm hiếp. Những xác chết này nằm lăn lóc, thân thể trần trụi, chết trong căm hờn tủi nhục, đôi môi mím chặt đau đớn, phá tan tất cả thân xác của phụ nữ Việt Nam. Không ai có thể ngờ ở chốn chiến trường lại có cảnh tượng thô bạo như vậy, khó ai tin được người lính Trung Quốc dã man đến thế!

Một số Hải Âu, và NF3.86 đồng chứng kiến bi kịch khiếp đảm, rùng rợn cả người, cho đến mấy mươi năm sau hình ảnh thi thể của những nữ tù binh Việt Nam vẫn còn ám ảnh tâm trí họ. Họ không thể nào quên:

‒ Ngày 4/12/1987, D514, thuộc F199, có nhiệm vụ bảo vệ căn cứ bệnh xá Tập đoàn 25 Trung Quốc. Theo kế hoạch của bộ chỉ huy chiến trường. Di chuyển toàn bộ thương binh Trung Quốc ra khỏi vùng nóng, còn thương binh Việt Nam sẽ được di chuyển cuối cùng. Thực tế trong cuộc tháo chạy, họ đối xử phân biệt thương binh, đưa đến tình trạng mất kiểm soát căn cứ. Trong cơn binh biến hỗn tạp, binh lính D514 nổi cơn thèm khác dục tính, thi nhau hãm hiếp nữ tù binh cho đến chết và sau đó thủ tiêu thi thể. Họ đã chết trong đau đớn và tủi nhục mà không một ai biết đến, thương tổn lớn cho nữ tù binh Việt Nam. Khủng khiếp hơn nữa, nữ tù binh Việt Nam đã bị bọn giặc dã man Trung Quốc
cắt lấy bộ ngực, bộ ngũ tạn và đôi bắp đùi chân tay để ăn thịt.

Bệnh xá Tập đoàn 25 của Trung Quốc, theo kế hoạch di chuyển thương binh đến vị trí an toàn. Ảnh: NF3.86.


Bi kịch dã man này đã diễn ra từ lúc Đặng Tiểu Bình mở cuộc chiến xâm lấn Viết Nam vào ngày 17/2/1979 và kéo dài cho đến cho năm 1989. Không biết đã có bao nhiêu nữ tù binh Việt Nam rơi vào hoàn cảnh bị hãm hiếp và mất tích. Điều này hai đảng CS Việt Nam và Trung Quốc đã bí mật ém nhẹm, không hề một có tư liệu hay hồi ký nào xuất hiện ghi lại cuộc tàn sát những nữ thương binh này tại biên giới Lão Sơn, Lào Cai, Việt Nam. Người ta chỉ được biết qua truyền khẩu.

Những hình ảnh do chính quân đội Trung Quốc chụp lại cho thấy họ ung dung hành động theo bản năng thú tính tàn ác. Hình ảnh những nữ tù binh Việt Nam đã bị hãm hiếp tập thể cho đến kiệt sức, thân thể trần trụi, cho thấy sự ô nhục thảm khốc, xúc phạm đến nhân phẩm của người nữ tù binh Việt Nam. Những người lính Trung Quốc tàn nhẫn quá đáng, sau khi thỏa mãn dục vọng, họ cắt luôn những bộ phận nhạy cảm nhất trên người phụ nữ, khi chết thân thể nữ tù binh Việt Nam không còn nguyên vẹn.

Thi thể của nữ tù binh Việt Nam bị lính Trung Quốc hãm hiếp tập thể, sau đó cắt lấy bộ ngực, bộ ngũ tạng, đôi bắp đùi chân tay để ăn thịt. Thi thể tại hiện trường đang nằm trên băng ca cứu thương của bệnh xá Tập đoàn 25. Ảnh: NF3.86.


Không có nỗi nhục nào hơn nỗi nhục trên đất Việt quê hương của mình, chính mình bị làm tù binh chiến tranh dưới tay quân đội Trung Quốc. Họ xem nữ tù binh Việt Nam như một món vật mua vui sinh lý. Những ca hãm hiếp, chôn vùi thi thể nữ tù binh không chỉ xảy ra một lần. Những cấp chỉ huy Trung Quốc vờ không biết, và ém nhẹm nội vụ nữ tù binh Việt Nam bị chôn vùi dưới lòng đất lạnh, mộ phần vĩnh viễn vô danh. Hãi hùng hơn nữa, đảng CS Việt Nam không hề lên tiếng và bày tỏ tri ân và thương tiếc người lính xấu số đã hy sinh mạng sống trên chiến trường! Quả thật vô cùng bất hạnh khi con người sinh rồi mất tích không ai biết xác chôn nơi nào để người thân cầu siêu.

Trên chiến trường, cả hai bên Việt Nam-Trung Quốc đều có tù binh. Phía Việt Nam luôn luôn ưu đãi các tù binh chiến tranh Trung Quốc. Trái lại tù binh Việt Nam, nhất là nữ tù binh, đã bị Trung Quốc đối xử tàn nhẫn, xem đây một thứ rác phế thải không tái chế. Trung Quốc chưa bao giờ tôn trọng theo lời cam kết "không hành động tàn bạo hay gây sốc đối với tù binh nữ giới". Những ai có đến hiện trường tìm hiểu và chứng thực quân đội Trung Quốc vô nhân đạo, đối xử với nữ tù binh rất tàn ác. Cộng sản Trung Quốc dàn cảnh chụp hình những nữ tu bình Việt Nam ở trong trại giam được đối xử tử tế, nhưng người biết chuyện thấy rõ đây chỉ là trò trình diễn nhân đạo có tính toán chính trị.

Nữ tù binh Việt Nam, sau khi bị lính Trung Quốc hãm hiếp tập thể, và ức bách cho đến chết, áo ngược bị xé rách toang từng mảnh, cho thấy cự tuyệt thất vọng, thi thể vứt bỏ tại bìa rừng núi 227, cách bệnh xá Tập đoàn 25, 2 km. Ảnh: NF3.86


Trên hành trình di chuyển đến điểm núi 255, trong tôi có lắm suy nghĩ cuồng kháng, muốn hét lên một tiếng thật lớn để phá tan những uất hận cho những oan hồn của những nữ tù binh bị hãm hiếp đến chết. Tiếng kêu uất nghẹn, không thành lời. Tôi vẫn chưa hình dung được một phóng sự nào nói về nữ tù binh Việt Nam, mà tôi đã gặp trên đường đi. Hình ảnh những tử thi của nữ tù binh vẫn còn dán cứng vào mắt, trong tim, càng suy nghĩ nhiều càng rối rắm không đầu đuôi sự kiện, cứ thế theo bước chân hối hả. Đi không được bao lâu lại thấy trước giao thông hào một thi thể trần trụi, nằm dài trên mặt đất, không có một thứ gì trên người, xem ra những thi thể vô danh tiếp tục xuất hiện.

Hải Âu DF-1, F67, tò mò, muốn biết vì sao có thi thể người phụ nữa ở giữa núi rùng đang có chiến tranh, khi dỡ tấm nilon ra, thấy một phần cây tròn đâm sâu vào trong cửa mình người phụ nữ, máu chảy ra nhiều đã đông đặc tự bao giờ, mồm còn hả to, có lẽ van xin sự sống, hai cánh tay sải rộng cho thấy đau đớn tận cùng vào lúc chết buông xuôi, xác đã lạnh, với những vết bầm tím vắt ngang dọc cả thân người, nơi bắp đùi có vết thương, những thanh nẹp băng bó vải thưa, gấp chữ V còn mới.

Hải Âu DF-1, F67 khẳng định:

– Chính thi thể nữ tù binh Việt Nam đang điều trị tại bệnh xá của Tập đoàn 25.
Riêng tôi đoan quyết:

– Nữ tù binh này người Việt Nam, vì trên nét mặt rất Việt.

Tôi điềm tĩnh lại, muốn làm một cử chỉ nhỏ, rồi tự hỏi:

– Có nên thực hiện một việc nhẹ mà lại vô cùng nặng "tình lý" không, và cũng có nhẽ hổ thẹn với đời chăng?

Tôi lấy quyết định vì đồng tộc Việt, tự khom lưng xuống, đôi tay rút thanh cây gỗ tròn từ trong cửa mình người phụ nữ, máu ứ động trong người phun ra thành vòi đã ngã màu đỏ bầm. Mọi người trố mắt nhì nhau, ngạc nhiên thấy thanh cây gỗ tròn, bán kính 0,5 mm, đầu hơi nhọn, dài 2 m, đâm sâu vào người gần 4 mm, cả người tôi toát mồ hôi lạnh.

Nhân tiện có sẻng cá nhân, chung nhau đào huyệt, 15 phút sau hoàn tất, bắt tay vào tẩm liệm, tiễn người nữ tù binh xấu số xuống lòng đất quê hương. Trên phần mộ có cắm sâu cột gỗ 1,5 mét. [1]

Hải Âu DF-1, D350, cho biết:

– Trước đây vài giờ nhận được tin, bệnh xá Tập đoàn 25, chuyển thương binh đến nơi an toàn, không ngờ lại có sự kiện nữ tù binh Việt Nam bị hãm hiếp đến thế này!

Nữ tù binh Việt Nam, sau khi bị lính Trung Quốc hãm hiếp tập thể, và hành hung cho đến chết, thi thể vứt ném sau giao thông hào, chỉ phủ lên một lớp nilon của bệnh xá Tập đoàn 25. Ảnh: NF3.86.


Tại mặt trận biên giới Tây Bắc Việt Nam từ 1979-1987, đảng CS Việt Nam biết rõ những sự kiện này, nhưng đã im lặng, giấu nhẹm không hề công bố về số phận của những nữ tù binh bị hãm hiếp, quằn quại trên chiến trường, đối mặt với những tên lính vô cảm của Trung Quốc.

Ngoài ra, quân đội Trung Quốc đã từng vấy máu tanh, tấn công bệnh xá của Việt Nam, cướp đi những nữ thương binh và cả nữ y tá, chỉ để làm một việc bất nhân hãm hiếp, rồi sau đó thủ tiêu. Quân đội Trung Quốc không thua gì thảo khấu, cực kỳ tàn nhẫn.
Chúng tôi tiếp tục lên đường, từ xa, ở phía trước lưng núi 221, đã có tiếng cầu cứu quen thuộc "Cứu tôi, cứu tôi", bằng ngôn ngữ Việt, dù biết kêu vô vọng bởi không còn ngôn ngữ nào khác, âm ngữ của mẹ Việt bao dung, làm động cơ thôi thúc thành lời, đang vang động trời đất bao la. Tiếng kêu vào không trung tuyệt vọng, hay tiếng kêu cứu trong hy vọng mong manh.

Một nữ tù binh Việt Nam còn mặc quần áo bệnh xá, bị lính Trung Quốc hãm hiếp tập thể,chúng đang gọi điện báo cho đồng bọn đến tiếp tục cưỡng dâm. Người nữ tù binh này được giải vây và cứu thoát. Ảnh: NF3.86.


Phát hiện trong tiếng "Cứu tôi, cứu tôi" có âm lượng thân thương, từ xa đã rót vào tai, phản ứng tự nhiên tay làm hiệu nhờ những Hải Âu tiến đến điểm có tiếng âm thanh người Việt Nam.

Không sai người nữ chiến binh rơi vào tay lực lượng quỉ râu xanh Trung Quốc, lúc chạm mặt, bọn chúng cả thảy nửa Tiểu đội lật bật mặc quần, và chạy xuống núi, chỉ còn lại một tên Hán vẫn lõa lồ chưa kịp mặt quần, đang gọi điện báo, riêng nữ tù binh Việt Nam thân thể xòa dài dưới đất, thân lết bết khó nhọc, tay túm lấy chiếc váy để che hạ thể, do bệnh xá cấp, ể oải ngồi dậy với tư thế sợ hãi.
Tôi hỏi bằng ngôn ngữ mẹ đẻ thân yêu:

– Em, thể nào, cho anh biết, vì cớ nào lại có mặt ở đây?

Trên khuôn mặt của cô ta, có cả hai nét mặt, vừa mừng, vừa sợ, cô nói:

– Em muốn biết quý anh là ai ?

– Em đừng sợ, ở đây không tiện tỏ hết lời. Em tự nhiên theo các anh thì may ra sống.

Tôi ra hiệu, nhờ Hải Âu trừng trị tên Hán, không ngờ Hải Âu rút súng ra chuẩn bị bắn, tôi ngăn cản lại kéo Hải Âu ra xa nói nhỏ:

– Anh phải lấy thẻ số quân, tên tuổi, đơn vị, rồi tặng cho y vài cú đạp mạnh, sau đó cài một quả lựu đạn cho nổ máy điện đàm, tiếp theo bắng dưới chân để y chạy thoát, cho y sống sau này sẽ làm nhân chứng tội ác chiến tranh, những tên khả ố này phải treo tội ác lơ lửng trên đầu, không thể tha thức để chúng nó ung dung sống trong trạng thái bình an ngoài vòng pháp luật. Hải Âu có đồng ý phương thức giải quyết này không?

– Vâng, thưa anh, thượng sách, tôi thực hiện theo ý của anh.

Giải quyết nhanh tay, tên Hán chạy mất dạng, chúng tôi lên đường, nói:

– Mời cô em, cùng đi với chúng tôi.

– Thưa, em không thể đi được vì bên hông trái trúng thương nặng, và bị 6 thằng lính Trung Quốc hãm hiếp hơn 3 giờ liền, em không còn sức để đứng lên, các anh cứ đi, em chết ở đây cũng toại nguyện lắm rồi, và tạc dạ nhớ ơn của quý anh cứu sống, em xin cúi đầu bái tạ ân nhân cứu mạnh, đa tạ quý anh.

Cô ấy vái lạy như tế sao, như người lên "đồng cô" tại Điện Hòn Chén, đối diện lăng Vua Minh Mang, Huế. Vội vã đỡ cô ấy, nói:

– Chúng tôi xin cô đừng xá nữa.

Cùng lúc tôi nhờ những Hải Âu thi nhau cõng cô ấy, với sức nặng 50 ký ngoài, không là bao, tuy nhiên đi đường xa có vấn đề, trên đường đi nhân tiện hỏi về thân thế và sự nghiệp của cô ấy:

– Em có thể cho biết quý danh để tiện mồm được không?

– Dạ, em tên Trần Thị M…..thuộc đơn vị E81, F365, QK2. Quân hàm Thiếu úy, bị thương đêm 28/11/1987, sáng 29/11/1987, em bị lính Trung Quốc bắt làm tù binh. Quê quán thị xã Lào Cai, địa chỉ số: 74, đường..........

Đã đi được 1 giờ đường, tôi nhờ Hải Âu DF-1, F138 tiếp sức cõng cô M.....1 giờ nữa đến căn cứ 255 của Sư đoàn 138 thuộc Quân đoàn 46 Trung Quốc. Thấy cô M.....ngủ say, vô tư trên lưng của Hải Âu, có dáng mệt mỏi. Tôi đề nghị Hải Âu:

– Nhờ anh Hải Âu DF-1, F138 đưa cô này đến bệnh xá Quân đoàn 46 để điều trị, khai báo theo thủ tục tù binh, tùy anh ứng biến.

– Vâng, tôi hiểu phải làm thủ tục như thế nào rồi.

– Cũng nhờ anh thường xuyên đến bệnh xá thăm cô ấy, sau đó anh liên lạc với bệnh xá hỏi họ sẽ đưa cô này đến trại tù binh nào, nhớ anh cho tôi biết địa chỉ để đến thăm cô ấy nhé.

– Vâng, đúng thế phải làm thủ tục nhập trại tù binh, theo qui chế chiến tranh.

Cô M....vừa tĩnh dậy hỏi:

– Thưa, quý anh đã đến nơi chưa?

– Chỉ còn 5 phút nữa là chúng ta chia tay, anh Hải Âu DF-1, F138 đưa cô đến bệnh xá Quân đoàn 46, còn chúng tôi tiếp tục hành trình, sau khi cô ổn định thủ thục tù binh, tôi đến trại thăm cô và những anh em tù binh đồng hương.

Đến đây chúng tôi và cô M..... tạm biệt đi hai hướng, cô M....hỏi:

– Thế thì anh tên gì để báo ân?

– Không tiện sẽ có ngày gặp lại, chào tạm biệt cô M.....

Trên đường đi tôi suy nghĩ nhiều về thân phận làm người phụ nữ Việt Nam quá gian nan, phải tiếp nhận những ngỡ ngàn trong chiến tranh phức tạp. Nhờ tiếp cận mới nhận diện bộ mặt thật của đảng CS Việt Nam và Trung Quốc, nay đã hiện rõ về họ. Chính họ am tường những tội phạm chiến tranh, biết những trường hợp hãm hiếp nữ tù binh, thế nhưng vẫn làm ngơ không can thiệp, trái lại còn khuyết khích đối xử tồi bại hơn, xâm phạm tiết hạnh của nữ tù binh, hai đảng CS không hề có cảm giác xấu hổ đối với hai dân tộc, cho đến nay hồ sơ hãm hiếp tù binh vẫn bí mật khép kín.

Rõ ràng đảng CS Việt Nam đã đồng lõa trong nội vụ này, và không lên tiếng phản kháng Trung Quốc về sự kiện nữ tù binh Việt Nam bị hãm hiếp. Đảng CS Việt Nam đã để lộ "lề thói" chư hầu, coi như đã hết thuốc chữa trị. Họ sống ung dung, vô trách nhiệm trước dân tộc Việt Nam. Hy vọng một ngày, sự kiện về nữ tù binh Việt Nam được bạch hoá, về mọi hành vi dã man, kinh tởm sẽ có lúc hiển thị, thay lương tâm nhân loại, công bố cáo bạch.

Người nữ tù binh Việt Nam còn phải chịu đựng quá nhiều nghịch cảnh bi thương khác, như trường hợp nữ tù binh bị hãm hiếp mang thai, giam hãm nơi bệnh xá bí mật, họ bị đem ra trừng phạt bằng phẫu thuật cắt bỏ tứ chi, chôn sống và ức bách. Có những trường hợp bị tiêm thuốc tuyệt tiêu khả năng sinh đẻ! Tại chiến trường Lão Sơn, CS Trung Quốc đã có sẵn kế hoạch bẩn thỉu vừa hãm hiếp tập thể vừa trừng phát. Có một số nữ tù binh Việt Nam sống không bằng chết, đành quyên sinh để đổi lấy trinh tiết. [2]

Cảnh tượng hãm hiếp không đơn lẻ nhưng được thi hành rộng rãi tại chiến trường Lão Sơn. Trong cuộc chiến biên giới Việt –Trung, cả hai đảng đều có cùng một mẫu số hèn hạ, tạo ra quá nhiều bạo lực, và phủ nhận hành vi tội ác trước hai dân tộc Việt-Hán.

Vẫn chưa hết, nữ từ binh Việt Nam gặp phải trăm ngàn hung thủ gian ác Hán bao quanh, chúng muốn sự thống khổ của người phụ nữ Việt Nam kéo dài lê thê suốt cuộc đời bằng những sĩ nhục về tinh thần lẫn thể xác. CS Trung Quốc không những làm ngơ mà lại khuyến khích cho phép binh sĩ chà đạp thân thể của người phụ nữ Việt Nam. Họ Đặng là thủ phạm nhưng không ai có thể quy trách nhiệm lên nhà tổ chức chiến tranh họ Đặng này. Đúng là một bè lũ ký sinh hoại loạn. Họ dùng 107 nữ tù binh Việt Nam làm trò giải trí vài lần hãm hiếp tập thể để phục vụ chiến trường.[3]

Nhân dân Việt Nam hầu như không biết gì về chiến tranh biên giới 1979 và trận chiến khốc liệt nhất 1984-1989. Đảng CS Việt Nam thành công tước đoạt quốc gia Việt Nam. Việc nước đại sự biến thành của riêng họ không một người dân nào được đụng vào! Họ đang tìm cách xóa nhòa những ký ức về những cuộc chiến này. CS Việt Nam ngày nay đã hiện nguyên hình một tên đại bịp, dối trá đứng trên lịch sử, phá tan hoang dân tộc Việt Nam.

Từ ngày 17 tháng 2 năm 1979 cho đến nay đã trải qua 34 năm, đảng CS Việt Nam vẫn bí mật ém nhẹm không công bố thống kê, tổn thất chiến tranh, tài sản nhân dân, tài sản quốc gia, biên giới lãnh thổ mất bao nhiêu cây số, quân số tham chiến, tử vong, thương binh, tù binh nam nữ được trao trả, mất tích, địch đối xử thế nào với tù binh Việt Nam. Sau cuộc chiến đảng CS Việt Nam chưa hề có ưu đãi xứng đáng nào đối với thương binh, gia đình tử sĩ, v.v...

Đảng CS Việt Nam có thể bóp méo suy nghĩ người dân Việt Nam được một ngày, chứ không thể thay đối vĩnh viễn, bởi những hành động dối trá và lừa bịp không thể tồn tại lâu dài. Nếu lịch sử là một chuỗi dài những kịch bản trên sân khấu, đảng CS Việt Nam chỉ là một kịch bản tồi dở, màn hạ xuống là hết. Nhân dân Việt Nam không phải là con rối để mọi khuynh hướng chính trị đùa cợt.

Nước Việt Nam tồn tại cho đến ngày nay là nhờ ở một hằng số bất biến: chống xâm lược phương Bắc. Dân tộc Việt Nam có phương thức dựng nước bẳng "tình nghĩa đồng bào" sẽ đối phó quyết liệt như lịch sử dân tộc Việt Nam đã từng bao lần thể hiện. Gần đây Trung Quốc đã xua quân mở những cuộc chiến tranh cướp biên giới đất liền và biển đảo của Việt Nam vào những năm 1956, 1972, 1974, 1979, 1984 và 1989, đó là chiến tranh bi thảm đến từ phương Bắc, khơi lại lên vết thương lịch sử dân tộc Việt Nam khó thể quên được.

Dân tộc Việt Nam không thể quên những lời truyền dạy năm 1978 của Đặng Tiểu Bình: "Ta muốn chiến thắng Việt Nam hãy thực hiện giết sạch, đốt sạch, hãm hiếp sạch. v.v..." [4]

Lời tuyên bố phi nhân của họ Đặng, chống nhân loại, chỉ thị cho quân đội Trung Quốc nổi sóng gió máu tanh, hằng ngàn người Việt vô tội, dân lành bị hành hạ tại các tỉnh biên giới, như thị trấn Đồng Chúc, Hưng Đạo, Thanh Thủy, Vị Xuyên.

Những tỉnh Cao Bằng, Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Lạng Sơn, Quảng Ninh, người chết trôi sông, thi thể mất đầu, và thê thảm hơn nữa thân thể phụ nữ loã lồ, cây thọc vào cửa mình, trẻ em vô tội xác lìa hai nơi, chưa kể về những cảnh chết của người du kích địa phương v.v…

Trung Quốc khuyến mại hận thù trên tầm quyết sách. Khi có điều kiện, binh lính Hán triều không cần suy nghỉ, sẵn sàng vấy máu trên mười đầu ngón tay. Tính khoan dung, hiền hòa nhường cho chỗ thú tính man rợ, tàn ác. CS Trung Quốc chưa bao giờ biết tôn trọng nhân phẩm con người, chỉ biết giết, giết và CS Việt Nam, đệ tử thân tín của đàn anh phương Bắc cũng dùng quỉ-thuật giết người đôi khi còn tàn bạo hơn cả CS Trung Quốc.

Giết người cũng cần có đồng minh, cho nên CS Việt Nam và CS Trung Quốc phải kết bè bọn, cao giọng tung hô phương châm 16 chữ vàng "Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng đến tương lai", và tinh thần 4 tốt, "Láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt". Thực chất, Trung Quốc đã cài lưới điện vào hai cụm từ trên, đều nằm trong chiến lược đô hộ Việt Nam lâu dài.

Nhân dân Việt Nam không thể tiếp nhận người bạn xấu phương Bắc bằng ngôn ngữ anh em, cần xét lại quan hệ với Trung Quốc, và đặt các vấn đề hậu chiến tranh từ năm 1956 cho đến năm 1989, từ biên giới đất liền cho đến biển Đông thuộc chủ quyền của Việt Nam.

Từ khi Trung Quốc phát động chiến tranh, ngày 17 tháng 2 năm 1979 đến năm 1989, binh sĩ Trung Quốc đã hãm hiếp không biết bao nhiêu nữ tù binh Việt Nam, để lại những vết thương không tẩy xóa được trong tâm não của nữ tù binh đáng thương. Họ mang trong lòng mặc cảm tủi nhục và tuyệt vọng. Họ đã mất hết niềm tin vào tình người, cuộc đời trở nên vô nghĩa, rơi vào tình cảnh trầm cảm khôn nguôi, thân tâm luôn cảm thấy đau đớn. Họ không được bảo vệ theo đúng qui ước chiến tranh. Cả hai đảng CS Việt Nam và Trung Quốc cùng nhau thi thố xem ai tàn ác hơn ai trong cuộc chiến này, xô đẩy toàn dân đến chỗ diệt vong về tinh thần và vật chất. Họ đã vi phạm trắng trợn qui ước chiến tranh và đã xúc phạm đến nhân phẩm của người thất trận, thay vì tạo ra tâm lý bình yên. Trung Quốc đã vi phạm quy ước quốc tề về tù binh, gây tội ác chiến tranh, nhân loại sẽ không tha thứ. Lưới trời tuy thưa, nhưng khó lọt, những kẻ gây tội ác chiến tranh tại biên giới Việt Trung không thể thoát khỏi phán quyết của Tòa án Hình sự Quốc tế (ICC) về tội ác chống nhân loại.

Huỳnh Tâm
Theo Huỳnh Tâm blog




[1] Vào thời điểm này, vùng núi Lão Sơn vẫn còn thuộc biên giới Việt Nam.
[2] 10% Nữ quân nhân trong Quân đội nhân dân Việt Nam.
[3] 107 nữ tù binh chiến tranh hiện diện tại chiến trường Lão Sơn, Việt Nam.
[4] Đặng Tiểu Bình, tuyên bố ngày 20/12/1978, tại hội nghị Quân Ủy Trung Ương (CPC).

http://www.vanganh.info/2013/07/tai-lieu-quy-gia-ve-cuoc-chien-viet.html

__._,_.___

Tình, Tiền và chia tay


 

Tình, Tiền và chia tay


 

 

 

.... Đây là nét khác biệt nổi bật giữa văn hóa Tàu và văn hóa Việt Nam. Không thể nói «Việt Nam là đồng văn, đồng chủng» với Tàu được.

© Nguyễn thị Cỏ May

 

Hôm 9 tháng 6 vừa qua, trên Đài truyền hình M6, chương trình “Vùng cấm địa” (Zone interdite) đưa ra đề tài, xưa nay bị cầm kỵ đề cặp đến, đó là « nguyên nhân của những cặp vợ chồng ly dị ». Theo dư luận, nguyên nhân thứ nhì là “tiền bạc” sau nguyên nhân thứ nhứt là “sự phản bội ” nhau. Người ta thường bảo “Trong tình yêu, tiền bạn không có chỗ đứng”. Khi yêu nhau, ai lại đi nói tới chuyện tiền bạc với nhau.

Trên thực tế không phải như vậy. Sau những ngày đầu yêu nhau, tiền bạc thường làm tổn thương nặng tới tình cảm và trở thành nguyên nhân của những tranh chấp không khoang nhượng. Vậy làm sao quản lý tiền bạc giữa vợ chồng? Làm sao đề phòng những hậu quả tai hại do tiền bạc gây ra? Làm thế nào tránh bị người phối ngẫu lợi dụng về tiền bạc? Tiền và tình vừa là hai người bạn quí, vừa là hai kẻ thù sanh tử với nhau.

Vài trường hợp Tình, Tiền

Một bác sĩ kiếm được 12 000 € tháng nhờ làm việc bất kể giờ giấc. Bà vợ ở nhà lo việc gia đình và bốn đứa con. Ngân sách gia đình được quản lý theo tập quán quen thuộc xưa nay. Anh chồng lo chi trả những khoản chi tiêu lớn và hạn kỳ như tiền nhà, tiền xe, tiền mua xắm trong nhà, tiền thù tạc bạn bè, … Chị vợ trách nhiệm tiền chợ, quần áo, giấy mực cho trẻ con. Anh chồng làm việc bù đầu, không có nhiều thì giờ hưởng thụ, bỗng một hôm giựt mình nghĩ chắc tiền bạc của mình kiếm được bị vợ tiêu xài hoang phí. Anh chồng bèn cấm vợ đụng tới ngân khoản của anh ta trong ngân hàng. Mỗi đầu tháng, anh đưa cho vợ 400€ tìền mặt, không hơn một xu, để chi phí gia đình. Thời gian qua, trẻ con lớn lên, bà vợ không làm sao xoay sở cho đời sống gia đình đủ với 400€. Một hôm bà ăn cắp một tờ ngân phiếu của chồng và nhái chữ ký của chồng để phụ thêm trang trải cho đủ nhu cầu trong nhà. Sau vài lần như vậy, anh chồng biết và đưa ra ly dị với lý do “phản bội”. Người ta nói “Tiền bạc không có trong tình yêu” nhưng tiền bạc lại chi phối tình yêu của vợ chồng rất mạnh. Nó gặm nhấm những người không có tiền và làm sụp đổ những cặp vợ chồng có nhiều tiền.

Đời sống vợ chồng ngày càng không bền vững và ngày càng thêm ngắn nên người ta lo thủ thế để đề phòng hậu quả một ngày nào đó gia đình đổ vỡ . Ăn ở với nhau theo hợp đồng để khi chia tay, người ra đi cũng có một số vốn hậu thân. Đó là theo mô hình của nền văn minh thượng thặng Hollywood ngày nay. Theo nhiều cuộc điều tra dư luận như của hãng Codespromotion.fr, cứ ba trên bốn cặp vợ chồng cho rằng chính tiền bạc là nguồn gốc của những xung đột giữa vợ chồng với nhau. Nhà xã hội học Claude Martin phân tách: “Trong tình yêu, tiền bạc vừa bị phủ nhận lại vừa hiện diện ở khắp nơi”. Người ta muốn tin rằng tình yêu không phụ thuộc vào quyền lợi kinh tế. Nhưng tiền bạc lại chen vào ngay từ đầu những mối quan hệ tình cảm. Khi vợ chồng tan vỡ, người ta đưa ra những “hóa đơn tình yêu” với những con số tổng kết vô cùng thảm hại của sự đổ vỡ.

Từ thuở xa xưa, Bà Công tước De Sallure, trong truyện “Bên cạnh giường” (Au bord du lit) của nhà văn Pháp Guy de Maupassant, đòi ông chồng bồi thường cho bà 5000 quan, giá của sự chia tay nhau.

Ngày nay, phụ nữ dưới 50 tuổi làm việc chiếm 83, 9%, con số gần bằng đàn ông, 94, 4% . Từ năm 1970, đàn ông ở Pháp không còn quyền gia trưởng nữa . Phụ nữ làm việc giữ trọn lương bổng trong trương mục riêng của mình. Người chồng không có quyền dòm ngó tới. Khi hai vợ chồng có mức lương gần bằng nhau, họ tổ chức đời sống gia đình cũng rất dễ dàng. Mỗi người cùng thỏa thuận để vào ngân sách gia đình một số tiền. Internet giúp họ quản lý ngân sách của họ vô cùng minh bạch. Cuối tháng, họ chỉ cần bấm nút «tổng kết» là biết ngân sách có bị thâm thụt không để có phải bù lỗ hay không. Tiền bạc sòng phẳng, tình vợ chồng cũng êm ấm, gia đình nhờ đó được hạnh phúc. Việc gấu ó giữa vợ chồng vì tiền bạc không xảy ra.

Sự tự túc của phụ nữ và sự lạm phát ly dị đã làm đảo lộn quan hệ tiền bạc trong đời sống vợ chồng. Tuy nhiên, theo kết quả điều tra về đời sống gia đình, người ta vẫn ghi nhận mô hình gia đình theo xưa vẫn còn tồn tại. Ở thế kỷ XIX, trong giới thợ thuyền người Pháp, cuối tháng, người chồng lãnh lương đem về đưa đủ cho vợ để người vợ lo trang trải đời sống gia đình. Ngày nay, theo mô hình này, người chồng chỉ để mắt tới những mua sắm lớn, còn lại là hoàn toàn ở quyền chi tiêu của bà «nội tướng». Nếu bà vợ đi làm thì đồng lương của bà được xem như một phần phụ chi ngân sách mà thôi.

Nhưng khi mức lương chênh lệch cũng thường xảy ra cảnh lợi dụng nhau. Đây là hiện tượng vẫn chưa theo kịp đà tiến xã hội. Mỗi lần hai vợ chồng đi ăn ở ngoài, khi tính tiền, người chồng rời bàn ăn như đi xem một vật gi ở đâu đó để vợ trả tiền. Thỉnh thoảng, anh chồng hỏi vợ «Em có 5€ không, anh không có tiền lẻ trong túi ». Không bao giờ anh chồng hỏi một món tiền lớn hơn. Nhưng rất nhiều lần 5€. Chị vợ để ý anh ta từ chối đề nghị của chị trả tiền ăn nhà hàng với lý do rất đơn giản «Em mời anh kia mà » . Ban đầu, cách cư xử của anh chồng chưa làm cho chị vợ bất mãn . Sau đó, chị vợ quyết định chia tay không luyến tiếc.

Cũng một cặp nam/nữ ăn ở nhà hàng, ai là người trả tiền sẽ giúp người ta biết cặp đó là người nước nào .

Theo kinh nghiệm, nggười trả tiền là đàn ông thì chắc chắn cặp đó phải là ba Tàu vì theo tập quán chồng là gia trưởng nắm trọn quyền quản lý gia đình . Nếu hai người chia nhau số tiền để cùng trả, thì đó là người Huê kỳ hoặc người Nhựt bổn. Còn người trả tiền là người phụ nữ thì cặp đó phải là dân mít đặc sệt vì phụ nữ là « nội tướng » theo truyền thống văn hóa việt « của chồng, còng (cùm) vợ ».

Mức lương của hai người chênh lệch thường là mối xung đột gay gắt xảy ra trong gia đình. Tuy nhiên có nhiều cặp vẫn sống yên ổn đầy hạnh phúc. Có một cặp, anh chồng thất nghiệp dài hạn, anh chàng không có một đồng dính túi, không có thẻ ngân hàng. Chị vợ đi làm và có lương hàng tháng khá cao nên chi trả mọi chi phí trong nhà. Cứ vài hôm, chị vợ còn đút túi anh ít tiền để anh uống cà-phê, nhăm nhi ly rượu ở Bar hoặc đi chơi phòng khi đạp phải bánh tráng. Đời sống của hai người an lành, hạnh phúc . Ít lâu sau, anh chồng tìm được việc làm. Tình hình bắt đầu thay đổi xấu đi. Theo anh chồng thì chị vợ là người muốn mình là kẻ cả, đối xử với chồng kiểu mình phải là «tay trên », chớ không chịu bình đẳng với nhau. Anh chồng biến thành kẻ được nuôi thúc cho khỏe mạnh mà thôi. Chuyện phải xảy ra, đã xảy ra . Chị vợ bảo « Tôi biết anh ăn ở với tôi chỉ vì tiền mà thôi ». Thế là chị ta đòi anh chồng phải hoàn tiền lại cho chị, từ bộ quần áo mới vừa mua,… Ngoài ra, anh còn phải trả cho chị ta 1000€ bằng cách ký trước cho chị mười cái ngân phiếu để chị lấy tiền hằng tháng, ngoài những đồ đạc mà hai người mua chung, anh phải để lại . Chị nói rõ «Anh không nhận thấy đó là tất cả những gì tôi đã trả tiền sao? Anh có trả cho tôi cũng không bằng 1/10 số tiền mà anh đã nợ tôi kia?» . Khi chia tay nhau, chính là lúc người ta «thanh toán» với nhau. Tiếng «thanh toán» trong trường hợp này mới thật đúng ý nghĩa của nó ! Và từ đó, tiền bạc bỗng trở thành một thứ vũ khí tiêu diệt hàng loạt.

Một vị chưởng khế (Notaire) kể chuyện về trường hợp một người thôi vợ «Anh chàng đưa ra một quyển sổ trong đó anh ghi suốt hai mươi năm dài những thứ anh chi tiêu, cả ổ bánh mì baguette, mà chị vợ của anh không hề hay biết gì cả» . Mục đích không gì khác hơn là để đòi tiền hoặc để không phải bồi hoàn. Những người làm ăn lớn như chủ xí nghiệp hoặc Giám đốc xí nghiệp lớn, họ thôi việc hoặc dẹp tiệm phải trước khi ly dị ba tháng. Họ thuê thám tử chuyên về điều tra tài chánh để tìm xem tiền bạc có tẩu tán ra ngoại quốc không, dò xem bất động sản giấu riêng, … Tiền bạc kết tinh mọi thứ . Nó còn là phương tiện để trả thù.

Theo nhà tâm thần học Jacques-Antoine Malarewick, tác giả quyển «Nghĩ lại vợ chồng» (Repenser le couple, Robert Laffont), «Cặp vợ chồng trước tiên là nơi tập trung quyền lực. Người này thử khống chế người kia, bằng sự dạy dổ con cái, bằng khả năng làm tình và sau cùng, bằng khả nằng tiền bạc . Đó là sức mạnh của cái gì người ta cho, của cái người ta nhận, của điều người ta đòi hỏi, của sự kiểm soát của người này lên người kia, … »

Tiền yếu, tình phải mạnh

Trên tập chí Tâm lý phát hành hồi tháng 2 vừa qua, có một bài nghiên cứu của hai người Đan-mạch và Huê kỳ nhằm thiết lập mối quan hệ giửa khả năng làm tình của người chồng và mức lương của ngưởi vợ. Trên 200 000 cặp bình thường, tức khác giới tính, hai nhà khoa học ghi nhận có gia tăng 10% dùng thuốc trợ sinh lý như Viagra, …đúng vào lúc các bà vợ kiếm được nhiều tiền hơn chồng. Kết quả điều tra quả quyết thêm khi khoản cách lợi tức càng sâu thì việc sử dụng thuốc trợ sinh lý càng mạnh.

Ở Pháp hiện nay, có ¼ phụ nữ có lợi tức cao hơn chồng. Vậy đời sống vợ chồng có vì đó mà bị ảnh hưởng xấu không? Thật ra khó có câu trả lời xác đáng về quan hệ vợ chồng khi mức lương của người vợ cao hơn người chồng. Tình trạng sai biệc lợi tức giữa vợ chồng rất phức tạp. Một cặp vợ chồng, cả hai đều là nha sĩ. Người vợ nỗ lực làm việc để kiếm nhiều tiền. Người chống dành thì giờ vào việc nhà. Một hôm, anh chàng gặp một phụ nữ khác, anh ưng ý và đòi ly dị với chị vợ. Ly dị, anh đòi vợ bồi thường thiệt hại cho anh vì từ lâu, anh làm việc như một người «nội trợ», tức một người giúp việc nhà. Một osin. Tuy nhiên cũng có không ít những cặp có mức lợi tức chênh lệch, địa vị xã hội cách biệt nhau, vẫn sống với nhau hạnh phúc.

Thương nhau lắm, cắn nhau đau. Một người đàn ông bảy mươi giàu có, vợ trẻ hơn hai mươi tuổi. Ông không xài tới tiền hưu. Khi vợ đòi ly dị, ông bán sạch gia sản với giá rẻ mạt. Vừa bảo với bà vợ «Tôi cóc cần. Tôi mất hết nhưng bà không được một đồng xu»

Nhìn lại Việt Nam, từ đời Nhà Lê, người phụ nữ trong gia đình có những quyền định chế như quyền quản lý gia đình bình đẳng với chồng về mặt tinh thần và vật chất, thừa hưởng tài sản như con trai, chia gia tài khi ly dị. Khi bịnh hoạn, thai nghén hay cô thế, người phụ nữ được luật pháp bảo vệ khi người chồng đòi ly dị.

Một học giả Hoa kỳ nhận xét: “vai trò của phụ nữ trong xã hội Việt Nam truyền thống được xác định bởi một sự pha trộn phức tạp mà hấp dẫn giữa đạo đức Nho giáo, các đặc thù văn hóa dân tộc mang theo dấu vết của chế độ mẫu hệ, và các đạo luật chánh thống đầy mâu thuẫn” …(William S. Turley, Phụ nữ trong cuộc cách mạng cộng sản ở Việt Nam, nghiên cứu Á Châu số 12, 1972, Hoa kỳ).

Trong gia đình người tàu, vai trò người cha bao trùm lên các thành viên gia đình. Trái lại,, trong gia đình Việt Nam, trước đây tuy theo chế độ phụ quyền, mỗi người đều có thể xác nhận tư cách thành viên của mình. Đây là nét khác biệt nổi bật giữa văn hóa Tàu và văn hóa Việt Nam. Không thể nói «Việt Nam là đồng văn, đồng chủng» với Tàu được.

© Nguyễn thị Cỏ May

Người Việt trước hiện tình đất nước


 

 

 

Người Việt trước hiện tình đất nước

Quách Vĩnh Niên

 

Biển Đông dậy sóng! Tình hình Đông Á và Đông Bắc Á nóng bỏng! Chiến tranh có thể bùng nổ bất cứ lúc nào giữa một bên là Trung cộng (TC) và bên kia là Nam Hàn, Nhật Bản, Philippine, Ấn Độ và Hoa Kỳ (HK). Những động thái quân sự, ngoại giao đã và đang diễn ra là chỉ dấu của giai đoạn áp chót của sách lược Hoa Kỳ nhằm một mục đích giúp dân tộc các vùng tự trị phía Bắc, Đông Bắc, Tây Bắc và Nam Trung cộng (kể cả Đài Loan) giành lại độc lập cho xứ sở của họ. Quốc gia Trung Hoa sẽ là một lãnh thổ nằm giữa những quốc gia (trái độn) vừa mới giành độc lập: những vùng tự trị sẽ giành được độc lập gồm Tân Cương (tây bắc), Tây Tạng (tây), Quảng Tây (nam), Ninh Hạ (bắc), Nội Mông (đông bắc) và có thể Mãn Châu, Cam Túc, Thanh Hải, Tứ Xuyên, Vân Nam cũng sẽ giành được độc lập. Bất chấp mọi diễn biến ngoại giao giữa một bên là TC và phía bên kia chủ yếu là HK đã đang và sẽ diễn biến như thế nào thì mục tiêu kể trên vẫn là tối hậu nhằm triệt tiêu mộng bá quyền Đại Hán của Hán tộc Trung Hoa.

Cách nay 200 năm, Napoleon Bonaparte đã nhận định rằng Trung Hoa là một con hổ đang ngủ, thế giới hãy cảnh giác khi nó thức dậy… Nêu lên nhận định nầy có nghĩa là Trung Hoa sẽ là thảm hoạ của nhân loại là điều các chiến lược gia trên thế giới đã thấy trước từ lâu rồi. Cụm từ họa da vàng cũng đã được nhắc nhiều vào thập niên 50 của thế kỷ trước không ám chỉ nào khác hơn là Trung cộng. Chủ nghĩa Cộng sản là một không tưởng trái với tự nhiên đã thực sự bị vứt vào sọt rác, Chủ nghĩa Hồi giáo cực đoan không còn là mối đe dọa sự tồn tại của nhân loại vì tinh thần đó đang dần dần được loại bỏ trong các quốc gia của thế giới Hồi giáo. Duy chỉ có một quốc gia Trung cộng còn nguyên vẹn với mộng bành trướng thiên triều Đại Hán mới thực sự là mối đe doạ trước mắt đối với nền hoà bình thế giới.

Con hổ Trung Quốc thực sự còn ngủ yên cho đến năm 1949. Mao xích hoá lục địa Trung Quốc và ngay sau đó thực hiện việc tiến chiếm các lãnh thổ phía tây, đẩy mạnh kế hoạch bành trướng về phương nam mà mục tiêu đầu tiên là Việt Nam, trọn chiếm Biển Đông để kiểm soát con đường giao thông huyết mạch của thế giới và là hành lang nhìn ra Thái Bình Dương. Mục tiêu của Trung cộng (TC) còn xa hơn nhiều, nhiều lắm... và... con hổ đang ngủ nầy phải được đánh thức vào thời điểm mà sợi dây thòng lọng đã được tròng vào cổ, sợi dây thòng lọng hay miếng mồi có móc câu đó chính là đòn tiếp sức đẩy mạnh bong bóng kinh tế TC phình lên thật nhanh.

Để thực hiện điều nầy là một chuỗi dài những diễn biến phức tạp mà HK phải đối phó với cả thù lẫn bạn (như chúng ta đều biết) mà hiệp ước Thượng Hải năm 1972 giữa Mao và t.t. Nixon là cái mốc khởi đầu mọi sự.

Đặng Tiểu Bình nắm quyền bính Trung Quốc trong bối cảnh một nước Trung Hoa phân hoá trầm trọng. Khơi dậy và cổ vũ chủ nghĩa dân tộc cực đoan, hướng mục tiêu canh tân đất nước để trở thành đại siêu cường nhằm hoá giải sự chống đối và phân hoá trong nước là biện pháp tối ưu. Đặng Tiểu Bình tuyên bố mở cửa. Thời điểm đánh thức con hổ TC đã đến! Hoa Kỳ và Tây Âu ào ạt đổ tiền của và nhân sự đầu tư vào Trung Quốc. Kinh tế Trung Quốc phát triển với đôi hia ngàn dặm, bỗng chốc TC trở thành siêu cường kinh tế và còn ngắm nghé qua mặt kinh tế HK (?!)Và cái chủ nghĩa dân tộc cực đoan cộng hưởng với tinh thần thiên triều Đại Hán càng ngày càng làm TC đi quá đà. Thế hệ lãnh đạo kế tiếp là Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào và ngày nay là Tập Cận Bình say men chiến thắng trên mặt trận kinh tế coi thiên hạ là đồ cỏ rác, hung hãn tối tân hoá vũ khí và quân đội, lộ liễu đẩy mạnh kế hoạch thôn tính Việt Nam dưới mọi hình thức, công bố đường lưỡi bò nuốt trọn Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam, ngang nhiên chiếm bãi cạn Scarborough của Phi Luật Tân, tung tàu chiến, tàu hải giám và tàu đánh cá ngang dọc Biển Đông bất chấp công pháp quốc tế; đổ tiền mua chuộc và đầu tư vào các quốc gia giàu nhiên liệu và nguyên liệu ở Phi châu và Nam Mỹ, viện trợ Pakistan, Sri Lanca, Bangladesh, thiết lập những quân cảng nhằm kiểm soát Ấn Độ dương, lên tiếng đòi lại đảo Điếu Ngư của Nhật kể cả việc cho máy bay và tàu chiến xâm phạm không phận và lãnh hải. Ngần ấy sự kiện làm các nước Đông Nam Á, Ấn Độ hối hả thay đổi thái độ, bắt tay HK nhằm đối phó con hổ TC. Nhật Bản tăng cường sức mạnh quân sự, thậm chí còn đánh tiếng bán tàu tuần duyên cho Phi và Việt Nam, chuẩn bị sửa đổi hiến pháp cho phép tái vũ trang quốc phòng, điều mà chỉ trước đây ít lâu thế giới phản đối kịch liệt, nhưng nay ngay cả TC cũng đành im tiếng.

Bài toán TC có thể sẽ được giải quyết bằng một trong hai mặt trận, một là kinh tế, hai là quân sự.

TC phát triển kinh tế trên quy mô cả nước với một sách lược chắp vá, chạy theo lơi nhuận bằng mọi giá nên nảy sinh hậu quả nghiêm trọng đứng về mặt chiến lược, môi trường ô nhiễm khủng khiếp do nhà máy, xí nghiệp lỗi thời, nguyên liệu và nhiên liệu làm ra một đơn vị sản phẩm quá tốn kém, địa phương tuỳ tiện lên kế hoạch, nạn tham ô nhũng lạm bùng phát, doanh nhân cấu kết với chính quyền; lãnh đạo làm kinh tế từ đó sản sinh tầng lớp tư bản đỏ thừa tiền thừa quyền lực đứng trên đầu dân đen nghèo khổ cùng cực, hố cách biệt giàu nghèo càng ngày càng lớn và vì vậy sự bất mãn và lòng thù hận của dân chúng đối với nhà cầm quyền tăng cao.

Kinh tế TC phát triển chủ yếu dựa vào đầu tư ngoại quốc, nguyên liệu và nhiên liệu dựa vào nước ngoài, sản phẩm làm ra chỉ để xuất cảng, sức tiêu thụ người dân trong nước còn quá thấp vì vậy việc đánh sập nền kinh tế TC sẽ dễ dàng và nhanh chóng. Khi nào và bằng cách nào? Thời điểm sẽ không xa khi mà sự bất mãn người dân trong nước chín mùi, lực lượng đối kháng trong những vùng tự trị nói trên đã sẵn sàng, lúc đó HK và Tây phương rút nhà máy, xí nghiệp về nước, chấm dứt nhập cảng hàng hoá, thực phẩm từ TC vì lý do thiếu an toàn (đã chuẩn bị dư luận thế giới từ lâu rồi), kinh tế TC sụp đổ, dân biến loạn, chính quyền trung ương và địa phương bất lực trước làn sóng đấu tranh giành độc lập khắp nơi…

Từ năm 1975 trở về trước, các nhà vũ khí luận cho rằng nếu chiến tranh thế giới xảy ra thì nhân loại khó tránh khỏi một trận chiến nguyên tử, lý do là khả năng huỷ diệt của vũ khí quy ước là giới hạn, không thể phát triển hơn được nữa, vì vậy vũ khí quy ước không đủ khả năng giải quyết cuộc chiến. Nhưng ngày nay HK đã phát minh vũ khí quy ước có sức huỷ diệt lớn chưa từng thấy, bên cạnh đó là những phương tiện chiến tranh hải lục không quân tối tân được điều khiển từ xa, vũ khí laser, vũ khí điện từ trường... và các phương tiện và vũ khí chiến tranh quy ước nầy đủ khả năng làm tê liệt sức mạnh nguyên tử của đối phương ngay từ đầu.

Dẫu cho đánh TC bằng chiến tranh kinh tế hoặc quân sự thì yếu tố nhân dân vẫn là nhân tố chính, có nghĩa là sức mạnh của các lực lượng đối kháng bên trong. Sự hình thành các lực lượng nầy đã có từ mấy chục năm nay và càng ngày càng lớn mạnh bất chấp sức đàn áp thô bạo của nhà cầm quyền TC.

TC hiểu rõ điều nầy hơn ai hết nên đang cố sức can thiệp mọi điểm nóng trên thế giới hầu phân tán khả năng của HK, mặt khác gấp rút phát triển quốc phòng, đẩy mạnh lấn chiếm hải đảo Biển Đông và khống chế hoàn toàn Việt Nam tạo sự việc đã rồi cho bước đầu của mộng bá quyền Đại Hán.

TC khai hoả, các nước trong khu vực lâm chiến, Nga đứng ngoài quan sát, phản ứng bằng lời và ở cương vị nầy Nga thủ lợi nhiều nhất. Không bao giờ có sự liên minh Nga-Hoa, vì TC luôn là mối nguy cho Nga về lâu về dài. Cũng như đệ nhất và đệ nhị thế chiến, HK sẽ nhảy vào vòng chiến vào thời điểm chín mùi. Chiến tranh kết thúc đưa đến việc cải tổ toàn diện cơ cấu Liên Hiệp Quốc vì LHQ hiện nay đã tỏ rõ thiếu khả năng đứng về mặt tổ chức và quyền lực. Những khúc mắc mấu chốt như trên đã đến thời điểm phải được gấp rút giải quyết để tạo một trật tự thế giới mới, bấy giờ mọi quốc gia mới có thể đồng thuận cùng nhau giải quyết những vấn đề cấp bách như sự sống trên trái đất đang bị đe doạ nghiêm trọng bởi môi sinh bị huỷ diệt tuỳ tiện vì lợi nhuận, nguồn nước sạch cạn kiệt, nhiệt độ trái đất tăng khiến mặt nước biển dâng cao, đất canh tác bị thu hẹp trong lúc dân số thế giới tăng nhanh.

 

Là người Việt Nam, chúng ta phải làm gì?

Cộng sản Việt Nam (CSVN) là tên học trò ngoan của TC và bị TC khống chế ngay từ bước đầu. Ngày nay, CSVN đã hiện nguyên hình là đảng độc tài, tham tàn và bán nước, người dân Việt đã hiểu rõ, dư luận quốc tế đã rõ. Thành phần phản kháng trong nước càng ngày càng lớn mạnh, nhất là tuổi trẻ VN. Người Việt hải ngoại có hơn ba triệu người, tập trung thành những cộng đồng lớn mạnh ở Úc, Liên Âu, Canada và nhất là Hoa Kỳ luôn hướng công cuộc đấu tranh về quốc nội. CSVN hôm nay đang chật vật đối phó với sức mạnh đấu tranh trong và ngoài nước.

Cuộc chiến vẫn còn đang tiếp diễn kể từ ngày 30/4/75. Ngay từ ngày đó vẫn còn lực lượng đối kháng, tiếp sau đó là những tổ chức bí mật chống cộng hình thành trong nước, hết tổ chức nầy đến tổ chức khác dẫu cho chiến đấu trong vô vọng trước sức đàn áp dã man của CSVN, trước sự làm ngơ đến man rợ của thế giới khiến hàng trăm chiến sĩ đã phải âm thầm ra pháp trường, hàng ngàn người phải lãnh những bản án nặng nề và vĩnh viễn nằm lại tại những trại tù khổ sai giữa chốn rừng thiên nước độc. Người Việt ngay từ những ngày đầu sống lưu vong ở hải ngoại, không quản ngại mọi khó khăn, đã liên tục đánh thức dư luận quốc tế về tội ác CSVN và nhân quyền trong nước hoàn toàn bị chà đạp. Hôm nay các bạn trẻ Việt Nam đầy can đảm dám công khai thách thức quyền lãnh đạo của đảng độc tài, bán nước, các bạn đang nối tiếp công cuộc đấu tranh vì độc lập tự do của người đi trước. Phải mất ba mươi tám năm kể từ ngày CSVN cưỡng chiếm Miền Nam, công cuộc đấu tranh cho một Việt Nam tự do dân chủ mới có được điều kiện thuận lợi trong và ngoài nước như ngày hôm nay.

Dân tộc Việt hôm nay đủ kinh nghiệm và trưởng thành tự quyết đinh vận mạng của đất nước, không dựa dẫm, không lệ thuộc bất cứ thế lực quốc tế nào. Mục tiêu của bạn (HK), kế sách của thù (TC) có tác động quan trọng đến công cuộc đấu tranh của chúng ta, và con thuyền VN muốn ra khơi bình yên không được phép cỡi sóng mà phải lượn theo sóng để tiến về phía trước. Trong quá khứ không kém những trường hợp ý chí của một dân tộc cộng với tài năng của người lãnh đạo khiến siêu cường phải thay đổi sách lược có lợi cho dân tộc đó. Dân tộc Việt hôm nay có đủ điều kiện thuận lợi trong và ngoài nước, tự thể hiện ý chí của mình khiến HK phải thay đổi sách lược.

CSVN đã bị TC khống chế hoàn toàn, vùng thoát sức kìm toả là bất khả. Đến một ngày không xa TC sẽ xâm lăng Việt Nam bằng vũ lực, ép CSVN chấp nhận TC đặt căn cứ phòng thủ trên tất cả vị trí chiến lược trên đất liền và hải đảo, quân TC ngang nhiên đồn trú trên đất Việt, cùng lúc đánh chiếm hải đảo của Philippine và Nhật Bản, chiến tranh có giới hạn sẽ xảy ra trong khu vực. TC sẽ dùng Bắc Hàn đe doạ mở mặt trận về phương nam, vũ khí hạt nhân sẽ là đòn hù doạ HK chớ có can thiệp. Việt Nam lúc bấy giờ ở cái thế đã rồi là nằm trong quỹ đạo của TC, nhân dân Việt Nam hở ra sẽ bị đàn áp đẫm máu ngay. Tranh chấp sẽ nhì nhằng, HK và Liên Âu thúc đẩy LHQ can thiệp nhưng vô hiệu vì TC thừa ngoan cố kéo dài thời gian để củng cố và khai tiển lực lượng. Diễn biến sẽ vô cùng phức tạp dẫn đến giai đoạn HK với sự đồng tình của đồng minh sẽ can thiệp theo kế hoạch đã định, Việt Nam không tránh khỏi tàn phá vì chiến tranh!...

Vì lẽ vừa kể mà dân tộc Việt Nam phải đồng sức lật đổ CSVN để tránh tai hoạ khôn lường. Nếu làm được việc nầy, chính quyền hậu Cộng sản sẽ ký hiệp ước liên minh quân sự với HK ngay, điều nầy khiến TC điên tiết làm càng nhưng VN đã có đồng minh HK bên cạnh rồi. Và giải pháp kinh tế sẽ được thay thế giải pháp quân sự, HK hoàn tất kế hoạch, Việt Nam tránh được thảm hoạ.

TC đã và đang thực hiện những bước thăm dò táo bạo trước khi mở một cuộc chiến khu vực chiếm tất cả các hải đảo đang tranh chấp nhằm tạo sự việc đã rồi trước dư luận thế giới, những hải đảo nầy là những điểm chiến lược đầu tiên của vùng Biển Đông và biển Hoa đông. TC chỉ thực hiện điều nầy khi nào nhận thấy HK không dám can thiệp mạnh tay. Kinh tế HK và tây Âu chưa vực dậy, Tổng thống Obama tuyên bố trở lại châu Á Thái bình dương với những động thái vừa đủ mạnh để các nước quanh vùng có thể trông cậy vào HK trước sức đe doạ của TC, cũng vừa đủ để TC nhận định rằng HK không dám can thiệp vào một trận chiến trực tiếp với TC. Đây là sách lược của HK trong hai nhiệm kỳ của TT Obama. Lại nữa HK cũng đang từng bước thiết lập nền tảng căn bản cho cái ngày N sắp tới.

Dân tộc Việt Nam hôm nay đủ trưởng thành và điều kiện thuận lợi để phát động một cuộc đấu tranh bất bạo động nhằm đạt đến kết quả cuối cùng. Chỉ có đấu tranh bất bạo động là phương cách duy nhất cho vấn đề Việt Nam. Vũ khí của chúng ta là kỷ luật tính và tổ chức tính với ý thức rõ ràng rằng vọng động là cái cớ để kẻ thù dùng bạo lực mà Cộng sản là bậc thầy về bạo lực. Kềm chế lòng căm thù để khỏi bộc lộ hành động phẫn nộ là điều rất khó, khó hơn nữa là khi số đông hàng ngàn người lại bị lực lượng công an (chìm, nổi) can thiệp thô bạo. Điều nầy đòi hỏi người tham gia phải có ý chí, lòng can đảm đôi khi còn hơn cả lúc cầm súng đối diện với kẻ thù ngoài mặt trận nữa. Phương cách bước đầu của chúng ta là dùng cái hợp pháp để đánh cái bất hợp pháp như dựa vào hiến pháp, những công pháp quốc tế mà CSVN đã ký để đánh cái vi phạm nhân quyền, cưỡng chiếm đất đai, phản đối TC xâm phạm chủ quyền VN, giết hại ngư dân...

CSVN dùng nhà tù hà khắc với những bản án nặng nề, và phương cách khủng bố triệt để hòng làm nản lòng người dân, nhưng một khi người bị bắt càng ngày càng đông thì lực lượng tù nhân chính trị quá tải ở mỗi trại tù sẽ là lực lượng mạnh tiếp tục đấu tranh như, phản đối chế độ ăn uống đói khát, chế độ lao động cực khổ phi nhân, chế độ giam chung tù chính trị với tù hình sự và không biết bao nhiêu cái hợp pháp mà công an cai tù đã vi phạm để đấu tranh, và lúc nầy chúng ta phải can đảm chấp nhận bị khủng bố đôi khi khốc liệt ban đầu, nhưng tinh thần đoàn kết và kỷ luật tự giác của chúng ta kết hợp với sự can thiệp và hỗ trợ mạnh mẽ từ bên ngoài sẽ làm kẻ thù chùn bước. CSVN hôm nay dẫu muốn dùng những biện pháp man rợ với dân như những thập niên 70 và 80 của thế kỷ trước cũng khó lòng vì, cũng như TC, đảng CSVN đã ăn phải mồi tư bản có lưỡi câu rồi.

Thành quả của người Việt hải ngoại đã xây dựng được trên mọi mặt là lớn lao. Người Việt hải ngoại có thừa tài năng và kinh nghiệm. Nếu không chịu xoá bỏ dị biệt, bệnh công thần, địa phương cục bộ, phe phía thì những cá nhân tài năng, kinh nghiệm kia cũng chỉ là “những chiếc đũa rời rạc” thôi. Tình thế Việt Nam hôm nay đòi hỏi phải sớm có một đầu não tập họp mọi tinh hoa từ các đảng phái, tôn giáo và tổ chức cộng đồng để vạch ra sách lược đấu tranh nhịp nhàng trong và ngoài nước, chuẩn bị nhân sự, chí ít là lực lượng cán bộ nòng cốt rải đều khắp nước nhằm đối phó hiệu quả mọi biến động xã hội buổi giao thời. Đổ máu vì tư thù, cướp bóc, chiếm hữu gia cư tuỳ tiện, phá hoại tài sản quốc gia là những điều phải được ngăn chận ngay, đồng thời giải quyết hiệu quả nhu cầu thiết yếu và cấp bách của người dân mới có thể giữ được an ninh trật tự, điều mà cả thế giới sẽ theo dõi và đánh giá. Những gợi ý nầy không mới mẻ nhưng chưa thấy có dấu hiệu hình thành. Vấn đề chủ yếu nằm trong tầm tay của giới trí thức. Xưa nay người dân thường trông cậy vào giới khoa bảng, nhưng nghiệt ngã thay người có khoa bảng thực tế không hẳn là trí thức, vì vậy trong quá khứ không ít người có tâm huyết bị dẫn dắt sai lạc bởi thành phần con buôn chính trị, khi chạm thực tế đâm ra bi quan, mất niềm tin, đôi khi có phản ứng ngược có lợi cho địch. Quá trình đấu tranh Quốc, Cộng từ năm 1930 cho chúng ta nhiều kinh nghiệm đắng cay về điều nầy. Đã đến lúc giới trí thức không thể chần chờ. Toàn dân Việt nói chung phải chịu trách nhiệm biến cố mất nước 30/4/75, ân hận biết bao! Không lẽ giai đoạn thuận lợi nầy chúng ta lại mắc sai lầm để cúi đầu chịu nhục thêm nữa?

Con Phoenix Việt Nam phải được tái sinh từ đống tro tàn băng hoại. Điều nầy được chờ đón qua sự thức tỉnh của toàn thể dân Việt. May mắn thay những dấu hiệu tích cực ban đầu đang xuất hiện mạnh mẽ trong khắp nước và trong tất cả cộng đồng Việt Nam ở hải ngoại.

                                    

Quách Vĩnh Niên

__._,_.___

Nạn Hoa Kiều


 

 

Kính chuyển :

      *Cám ơn nhà báo Nguyễn Đạt Thịnh.

      *Bao giờ Trọng Lú, Sinh Hèn, Sang mặt mốc cùng bè lũ Vẹm... mới chịu mở mắt ?

GÓP GIÓ.


---------- Forwarded message ----------
From: <
Date: 2013/6/29
Subject: Fwd: Nạn Hoa Kiều
To:

Nạn Hoa Kiều

Nguyễn Đạt Thịnh



Thợ đào vàng Trung quốc làm lậu ở Ghana

Một hiện tượng lạ của thế kỷ trước là nước Tàu trở thành một nước Cộng Sản; lạ, vì người Tàu, bản chất vốn tham lam, thích dĩ công vi tư, lấy của công về làm của riêng, lấy của người về làm của mình, thì làm cách nào trở thành cộng sản được.

Trong một thời gian ngắn, con người có thể gượng ép giấu bản chất của mình, nhưng từ từ rồi sự thật vẫn lòi ra; hôm nay thì ông lớn vô sản nào cũng giàu nứt đố đổ vách trong cái nước Tàu trở thành Trung Cộng; lớp áo đỏ xúng xính họ mặc, không che được cái rốn lồi trên cái pụng pự.

Việt Nam khốn khổ vì nạn đồng chí vĩ đại; ngoài biển khơi thì chiến hạm, tàu tuần của chính phủ Trung Cộng, và tàu cá của ngư phủ Tàu san sát như lá tre, nhịp nhàng phối hợp để thực hiện chiến thuật cấp thời cướp cá, thư thả hút dầu; trong nội địa người Tàu lại gài một dàn thái thú mặt Việt lòng Tàu, thực hiện mọi thủ đoạn để tái lập chế độ Bắc Thuộc thêm một lần nữa –lần thứ 5.

Người Việt quốc nội xuống đường đòi đuổi bọn “Tàu Khựa” về Tàu; thái thú mặt Việt lòng Tàu, bắt người Việt chống ngoại xâm, bỏ tù; triều đình Bắc Phương khen thái thú “giỏi lớ, giỏi lớ”. Được chủ khen, bọn tôi tớ càng nức lòng, đêm ngày họp tòa án nhân dân, đem nhân dân ra trừng trị. Làn sóng người Hoa tràn xuống Việt Nam lập nghiệp trở thành nạn Hồng Thủy khiếp đảm diễn ra công khai, đều đặn.

Giữa cảnh đáng buồn đó, người Việt tìm được một phút ngắn tạm vui với tin cảnh sát Ghana trị được nạn Hoa Kiều.

Ghana là một nước nhỏ và rất nghèo nằm về phía tây Phi Châu, với dân số 25 triệu người; đặc sản của Ghana là vàng; vàng không chỉ nằm trong mỏ mà nằm rải rác trong lòng đất, lòng sông, lòng suối. Ghana là quốc gia đứng thứ nhì trên thế giới về sản xuất vàng. Năm ngoái, số vàng xuất cảng đem lại cho Ghana 2.2 tỉ Mỹ kim – 90% tổng sản lượng quốc gia, nhưng chưa bằng 1% số tài sản ông Tim Cook, CEO của Apple đang giấu ở ngoại quốc.

Mùi vàng gọi người Tàu đến Ghana; Tập Cận Bình đem ngân khoản “Trung Quốc Viện Trợ” và đem công nhân “Tàu Khựa” đến khai thác vùng đất còn bán khai này.

Tổng thống Ghana ông John Dramani Mahama – welcome người Tàu đến giúp ông xây dựng trường học, xây nhà thương; ông không để ý là cùng với những đồng Nhân dân tệ, hàng chục ngàn công nhân Tàu cũng lẩn vào Ghana. Họ vào xin làm việc cho các xưởng đãi vàng thô sơ, và chỉ vài tháng sau họ tự tổ chức những hệ thống đãi vàng hoạt động kết quả hơn những hãng của người Ghana.

Tinh khôn hơn người địa phương, người Tàu mò lên tận đầu các ngọn suối đắp ụ cản nước, giữ cát lại để đãi vàng; đãi xong, họ mới xả cho nước và cát chảy xuống hạ nguồn; người Ghana chợt thấy bà Thần Vàng không còn hậu đãi mình nữa; rồi dù chất phác đến đâu họ cũng vẫn tìm ra sự thật.

Các hãng đãi vàng người địa phương trình bày sự việc lên chính quyền; Tổng thống John Dramani Mahama ra lệnh truy nã những người Tàu gây xáo trộn sinh hoạt đãi vàng, nguồn lợi duy nhất của quốc gia.

Đại sứ Trung Cộng Gong Jianzhong xác nhận có khoảng 12,000 người Hoa nhập cảnh lậu vào Ghana, trong số này gần 10,000 xuất phát từ huyện Shanglin, một huyện nhỏ và nghèo thuốc tỉnh Quảng Tây. Viên chức Di Trú Ghana nói ông Gong xin trang trải mọi chi phí hồi hương cho những người Hoa nhập cảnh lậu vào Ghana.

Bà Mỗ, một phụ nữ Hoa, cư dân xã Mingliang, huyện Shanglin, nói hai đứa con trai và một đứa con rể của bà rủ nhau sang Ghana làm ăn, và đang trốn trong một căn nhà tại tỉnh Dunkwa cùng với trên 20 thanh niên người Hoa.

Bà nói con bà cho biết, qua điện thoại di động, không người Hoa nào dám ló mặt ra, sợ thổ dân đập chết; họ chưa tìm được cách móc nối với tòa đại sứ để xin giúp đỡ hồi hương.

Gia đình cậu Zhu Congli, một thanh niên khác trong đám 10,000 người Shanglin đi hốt vàng, cho biết Zhu và một nhóm người Hoa đang trốn trong một đồn điền trồng cây cocoa. Ban ngày họ chui xuống hang, xuống hố ẩn trốn, ban đêm mò ra, trở về địa điểm đãi vàng để nhờ điện tại đây charge điện thoại di động. Họ rất lo sợ cho tính mạng của họ.

Một thiếu phụ khác, bà Wen Ruchun, cư dân xã Shuitai, một xã nghèo khác nữa của huyện Shanglin, cho biết chồng bà, cũng là một người đi mò vàng, đang chờ giấy máy bay hồi hương tại Accra – một thành phố lớn của Ghana.

Tỏ ra là người sành sỏi, bà bảo những gia đình đồng cảnh, “Chính phủ Ghana quyết liệt lắm, phải rút về thôi. Nhưng vé máy bay từ hôm nay cho đến cuối tháng Sáu đã hết rồi”.

Bên cạnh chính sách “gồm thâu lục quốc” của chính phủ Trung Cộng, khối 1.35 tỷ người Hoa cũng là một nguồn áp lực di dân khiếp đảm: họ sẵn sàng ra khỏi lãnh thổ Trung Quốc ngay khi gặp cơ hội đầu tiên.

Cái “nạn Hoa Kiều” tràn sang Ghana bất chấp cách trở đại dương, coi thường khắc nghiệt khí hậu, khác biệt ngôn ngữ, tập tục, như những trở ngại nhỏ; họ xung phong vào lãnh thổ Ghana, giật nghề đãi vàng của dân địa phương.

Phản ứng của chính phủ Ghana đang dạy chính phủ Việt Cộng một bài học về thái độ “mềm nắn, rắn buông” của Trung Cộng; cảnh sát Ghana thẳng tay ruồng bắt những kẻ nhập cảnh lậu, bắn giết bọn chống cự; tình hình căng thẳng đến mức hàng ngàn người mò vàng lậu phải “độn thổ” ban ngày, chỉ dám ló ra ban đêm để tìm lương thực, tìm cách liên lạc với tòa đại sứ, với thân nhân ở quê nhà.

Việt Cộng cứ đưa cảnh sát vào thị xã “Chợ Lớn Mới” tại tỉnh lỵ Bình Dương để kiểm soát giấy tờ nhập cảnh của những công dân Trung Cộng rồi trục xuất họ về Tàu thử coi.

Dĩ nhiên việc làm này rất khó, nhưng nếu vì khó mà không làm, thì thái độ hèn nhát này có nghĩa là ngay ngày hôm nay Việt Cộng đã chấp nhận việc Việt Nam thất thủ trước cuộc xung phong biển người của Hoa Kiều, mà không cần một trận tấn công quân sự của Trung Cộng.

Nguyễn Đạt Thịnh

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link