Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, November 1, 2013

Bắc Kinh tố cáo Tokyo có hành động "khiêu khích nguy hiểm" trên biển


 

TRUNG QUỐC - NHẬT BẢN - 

Bài đăng : Thứ sáu 01 Tháng Mười Một 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ sáu 01 Tháng Mười Một 2013

Bắc Kinh tố cáo Tokyo có hành động "khiêu khích nguy hiểm" trên biển


Tàu Nhật Bản chạm trán tàu Hải giám 51 của Trung Quốc gần quần đảo Senkaku/Điếu Ngư - REUTERS /Kyodo

Tàu Nhật Bản chạm trán tàu Hải giám 51 của Trung Quốc gần quần đảo Senkaku/Điếu Ngư - REUTERS /Kyodo

Trọng Nghĩa  RFI


Quan hệ Trung – Nhật quả là đang ngày càng căng thẳng thêm. Theo báo chí Trung Quốc vào hôm nay, 01/11/2013, Bộ Quốc phòng nước này vừa gay gắt tố cáo một "hành vi khiêu khích cực kỳ nguy hiểm" khi can thiệp vào một cuộc tập trận bắn đạn thật của Trung Quốc ở Thái Bình Dương vào tuần trước.


Theo giới phân tích, lời tố cáo kèm theo một lời đe dọa ngấm ngầm phản ánh xu hướng ngày càng xấu đi trong quan hệ giữa hai quốc gia, đang cùng tranh chấp chủ quyền quần đảo Senkaku/Điếu Ngư trên biển Hoa Đông. 

Nhật báo China Daily vào hôm nay trích dẫn tuyên bố của phát ngôn viên Bộ Quốc phòng Trung Quốc tố cáo rằng : « Những hành động của tàu và máy bay Nhật Bản không chỉ can thiệp vào cuộc tập trận bình thường của chúng tôi, mà còn đe dọa sự di chuyển an toàn của tàu và máy bay Trung Quốc, và có thể dẫn đến phán đoán sai lầm và những thương tổn không chủ ý ». 

Tuyên bố này được đưa ra nhân một cuộc họp báo hàng tháng của Bộ Quốc phòng, mà các phương tiện truyền thông nước ngoài tại Trung Quốc không được phép tham dự. 

Nội dung chi tiết vụ việc đã được nhật báo Trung Quốc Global Times vào hôm nay loan tải : Hôm thứ Sáu 25/10 vừa qua, vào lúc Hải quân Trung Quốc đang tiến hành một cuộc tập trận trên vùng biển phia Tây Thái Bình Dương, một chiến hạm Nhật Bản đã « đột nhập vào khu vực tập trận » và ở lại khu vực đó trong ba ngày liền. Một số lượng không xác định phi cơ Nhật Bản cũng đã nhiều lần tiến vào vùng tập trận, bám theo và giám sát các con tàu của Trung Quốc. 

Trước diễn biến đó, phía Trung Quốc đã chính thức phản đối các hành động của phía Nhật Bản. Đối với Bắc Kinh, Tokyo đã cố tình cản trở cuộc tập trận vì lẽ từ ngày 23/10, Trung Quốc đã thông báo trước cho Tổ chức Hàng hải Quốc tế về kế hoạch tiến hành các cuộc thao diễn hải quân. 

Những lời tố cáo của Bắc Kinh đã bị Tokyo lập tức phản bác. Phó Văn phòng Nội các Nhật Bản, ông Katsunobu Kato đã cho rằng Nhật Bản chỉ tiến hành những hoạt động giám sát trong các vùng biển xung quanh mình một cách thích hợp.

Quan chức này khẳng định : « Không hề có việc Nhật Bản can thiệp vào cuộc tập trận quân sự của tàu Hải quân Trung Quốc ». Theo ông Katsunobu Kato, chính quyền Tokyo đã nêu rõ trường hợp này với Bắc Kinh.

Theo hãng tin AFP, phản ứng giận dữ của Trung Quốc - và lời đe dọa tiềm tàng kèm theo - đánh dấu một bước suy thoái mới trong quan hệ Trung-Nhật. vốn càng lúc càng căng thẳng trong những năm gần đây với việc hai cường quốc châu Á không ngừng dùng những lời lẽ cứng rắn để xác định chủ quyền của mình trên khu vực quần đảo Senkaku/Điếu Ngư trên Biển Hoa Đông. 

Chỉ cách nay một tuần, cũng Bộ Quốc phòng Trung Quốc đã cảnh cáo Nhật Bản rằng nếu Tokyo cho bắn hạ máy bay không người lái của Trung Quốc, điều đó sẽ bị coi là một « hành vi gây chiến ». 

Về phía Nhật Bản, cũng trong tuần qua, Thủ tướng Shinzo Abe đã cảnh báo Trung Quốc về các hoạt động trên biển của họ. Trong một bài phát biểu trước quân đội, ông Shinzo Abe cho biết là Nhật Bản sẽ không cho phép bất cứ ai thay đổi nguyên trạng hiện nay. Hãng tin Nhật Bản Kyodo đã trích lời Thủ tướng Abe khẳng định quyết tâm « tiến hành các hoạt động giám sát và tình báo vì mục đích đó ».

 

 

Tại sao Mỹ cần quan tâm tới Hiến pháp VN


 

Tại sao Mỹ cần quan tâm tới Hiến pháp VN


Cập nhật: 17:08 GMT - thứ sáu, 1 tháng 11, 2013


Vinalines

Việt Nam vẫn tập trung nhiều nguồn lực cho các công ty nhà nước

Hai cây viết Hoa Kỳ vừa có bài viết giải thích tại sao Washington cần theo dõi những sửa đổi Hiến pháp ở Việt Nam.

Các bài liên quan



Murray Hiebert, Phó Giám đốc và Kyle Springer, Chủ tịch Sumitro về Nghiên cứu Đông Nam Á của Trung tâm Nghiên cứu Quốc tế và Chiến lược ở Washington (CSIS) nói điều cần theo dõi nhất là Điều 19 của sửa đổi Hiến pháp đang được Quốc hội xem xét thông qua trong kỳ họp hiện nay.

Một số nhà lãnh đạo Việt Nam nói họ muốn duy trì Điều 19 của Hiến pháp về vai trò chủ đạo của kinh tế nhà nước.

Hai cây viết của CSIS nói điều này trái với Bấm cam kết muốn tham gia Hiệp định Thương mại Xuyên Thái Bình Dương mà ông Trương Tấn Sang đưa ra khi Bấm thăm Hoa Kỳ hồi tháng Bảy và những tuyên bố của ông Nguyễn Tấn Dũng trong tháng trước với hãng Bloomberg cũng ở Hoa Kỳ về việc tạo ra sân chơi bình đẳng cho doanh nghiệp nhà nước và nước ngoài trong vòng năm năm tới.

Bản thân Hiệp định Thương mại Xuyên Thái Bình Dương cũng có điều khoản đòi hỏi các nước tham gia phải coi các doanh nghiệp trong nước và nước ngoài như nhau, theo hai cây viết.

Họ cũng dẫn lời các quan chức Hoa Kỳ nói rằng cho tới nay Việt Nam là một trong những nước hợp tác tích cực nhất trong đàm phán để ký kết hiệp định và sự hợp tác này có cả trong những lĩnh vực được cho là khó khăn như doanh nghiệp nhà nước và mở cửa thị trường.

Hấp dẫn thứ hai



Hoa Kỳ hy vọng sẽ sớm hoàn tất đàm phán TPP.

Bấm Hai tác giả Hiebert và Springer cũng nói những tranh cãi về vai trò của doanh nghiệp nhà nước ở Việt Nam diễn ra trong lúc nền kinh tế đã tăng trưởng chậm lại ở mức hơn 5% so với mức 7% mà Hà Nội mong muốn.

Đầu tư nước ngoài cũng đã chậm lại và đóng góp 51,6% vào Tổng sản phẩm quốc nội của Việt Nam trong năm 2012 so với 53.3% của năm 2010.

Mặc dù vậy, hai cây viết dẫn một Bấm khảo sát mới đây về triển vọng kinh doanh tại các nước ASEAN trong năm 2014 do Phòng Thương mại Mỹ và Phòng Thương mại Mỹ ở Singapore mà theo đó các doanh gia Mỹ coi Việt Nam là điểm đến hấp dẫn thứ hai ở Đông Nam Á, sau Indonesia.

Số doanh nghiệp nhà nước ở Việt Nam cũng đã giảm xuống 1.300 từ con số 12.000.

Nhưng, họ nói, việc để tồn tại nền kinh tế hai tầng với các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài và doanh nghiệp nhà nước đi về hai hướng khác nhau gây tác hại xấu tới tiềm năng phát triển của đất nước cũng như khả năng cạnh tranh để thu hút đầu tư nước ngoài.

Hai tác giả nói chính quyền và các doanh gia Hoa Kỳ muốn thấy Hà Nội có các bước đi để khẳng định các cam kết cải cách mà họ đã đưa ra và chứng tỏ họ là đối tác khả tín giữa lúc Washington và Hà Nội đẩy nhanh đàm phán về Hiệp định Thương mại Xuyên Thái Bình Dương.

 

 

__._,_.___

ƯU QUYỀN VÀ ĐỘC QUYỀN !!!!


 

 

ƯU QUYỀN VÀ ĐỘC QUYỀN !!!!

 

 

                          Sau màn huy động toàn thể bộ máy truyền thông công cụ (gồm đám lãnh đạo vô liêm sỉ, trí thức gia nô, nhà báo bồi bút và dư luận viên đầy tớ) tạo ra một cuộc lên đồng tập thể quanh ông Võ Nguyên Giáp với những ngôn ngữ tâng bốc tận trời (tôn lên thành thánh thành phật), những so sánh nực cười lố bịch (đặt ngang hàng với Đại đế Alexandre, Hoàng đế Napoléon), những lời thơ ca tụng nịnh hót (đến độ Tố Hữu cũng chào thua), những mô tả về phản ứng của quần chúng theo kiểu bị tẩy não (“ôm thật chặt cột nhà mà khóc cho thỏa nỗi xót thương”…), nay Bộ Chính trị quyết tạo ra một cuộc lên đồng tập thể mới xung quanh Tân Hiến pháp tại cái gọi là “cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất” để bù lại sự thất bại chua cay giữa toàn dân trong hơn 9 tháng trời (ngoại trừ nơi các tổ dân phố bị cưỡng ép hay lừa gạt).

               Thấy trước nguy cơ bị đồng bào loại trừ và lịch sử đào thải, Đảng nhất định phải chính danh hóa và hợp hiến hóa lần nữa ách cai trị vốn đã chỉ có sai lầm và tội ác, thất bại và tai họa của mình. Chẳng lẽ đổ biết bao xương máu của đảng viên (nhất là xương máu của quần chúng bị mê hoặc) để độc chiếm quyền hành chính trị rồi nhờ đó đã thu tóm quyền lợi kinh tế, nay lại bỏ đi để rồi phải bỏ trốn sao? Chính vì thế, trong tinh thần chỉ đạo chặt chẽ (nghĩa là theo dõi sát sao, khống chế toàn diện), Đảng đã “hoàn thiện bản Dự thảo Hiến pháp cuối cùng” nhờ đám gia nô trong Quốc hội. Nay cái cơ quan này có hơn một tháng trời không phải để thảo luận về nó trong ý thức dân chủ, theo khát vọng nhân dân, với mục tiêu kiến quốc, mà có lẽ để uốn éo câu chữ, mài dũa ngụy lý và chuẩn bị mưu lược để cho ra đời một bản Hiến pháp lấy cương lĩnh Đảng làm linh hồn mà áp đặt lên toàn thể Dân tộc, bất chấp hiện tại điêu tàn của xã hội và tương lai vô vọng của Quốc gia.

               Quả vậy, tuy có 120 điều, trong đó có cả 36 điều về quyền con người và quyền công dân (chương II), nhưng thật sự Tân Hiến pháp này chỉ có 5 nội dung chính, khẳng định 2 ưu quyền và 3 độc quyền của Đảng, với hậu quả là những tác hại khôn lường khác nhau lên Dân tộc.

               1- Ưu quyền tư tưởng của chủ nghĩa Mác-Lê và tác hại tinh thần.

               Như HP 1992, Lời nói đầu và Điều 4 tiếp tục khẳng quyết chủ nghĩa Mác-Lê là ánh sáng chỉ đường lẫn nền tảng tư tưởng cho đảng CS. Khác chủ nghĩa duy vật vô thần hưởng thụ của Tây phương, cái chủ nghĩa duy vật vô thần đấu tranh này (mà nhân loại đã từ lâu ném vào sọt rác lịch sử)  là một ý thức hệ chính trị mang tính trói buộc tinh thần và tư tưởng, làm băng hoại lương tâm con người, kìm hãm tư duy sáng tạo và cản trở sự phát triển xã hội. Chính nó, qua hơn nửa thế kỷ, đã gây nên tình trạng xuống dốc thê thảm của đất nước, vì tiêu diệt quyền tự do tôn giáo, quyền tự do ngôn luận, quyền sáng tạo văn học nghệ thuật… Nó khiến cho nền giáo dục (vốn phải lấy nó làm nền tảng trong Luật giáo dục điều 3), ngày càng suy thoái về mặt đức (gian dối và bạo hành trong học đường), lẫn mặt trí (thiếu kiến thức thật, đầy bằng cấp giả và ít ỏi phát minh). Nhất là nó khiến con người sống trong xã hội ngày càng dửng dưng vô cảm (đặc biệt y đức biến mất), quen thói lọc lừa và hành xử man rợ (đặc biệt nơi kẻ có chức quyền).

               2- Độc quyền cai trị của đảng Cộng sản và tác hại chính trị.

               Cương quyết bảo vệ “chân lý thời đại” (đảng CS là lực lượng duy nhất lãnh đạo Nhà nước và xã hội), điều 4 quả là lộng hành và mâu thuẫn. Lộng hành vì mặc nhiên khẳng định Đảng ở trên lẫn ở ngoài luật pháp, tiên thiên khẳng định ngay bộ luật gốc sự lãnh đạo của Đảng. Và như thế là dẹp bỏ quyền bính chính trị vốn thuộc về nhân dân theo lý (và theo cả tuyên truyền mỵ dân của Đảng), một quyền bính mà toàn dân sẽ giao cho một chính đảng hay nhữ

ng chính khách được tín nhiệm qua một cuộc tranh cử và bầu cử công bằng lẫn minh bạch, đa đảng lẫn dân chủ. Mâu thuẫn với Điều 69: “Quốc hội là cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất”. Và như thế là biến Quốc hội thành công cụ của đảng cầm quyền, biến việc người dân bầu đại biểu Quốc hội thành trò dân chủ giả tạo, chưa kể cưỡng bức, tốn kém và lố bịch. Điều 4 đó đặc biệt gây tác hại về mặt chính trị. Nó đã tạo điều kiện cho Đảng CS mắc phải vô số sai lầm lẫn tội ác đối với Dân tộc trong quá khứ và đẩy đất nước vào vô số nguy cơ lẫn thảm họa hiện thời và tương lai mà vẫn không bị trừng phạt.

               3- Độc quyền tài nguyên của Nhà nước và tác hại xã hội.

               “Vũ như cẩn”, “nguyễn y vân”, Điều 53 tiếp tục tuyên bố mọi tài nguyên đất nước “là tài sản công thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước thống nhất quản lý và đại diện chủ sở hữu”. Nó ném vào mặt “thằng dân” lần nữa câu nói: đối với đất đai, mày không có quyền sở hữu mà chỉ có quyền sử dụng! Nó cũng thỏ thẻ với quan chức cầm quyền mọi cấp hai điều. Một là cứ đánh đồng “sở hữu nhà nước” với “sở hữu toàn dân” đi để tha hồ tham nhũng, bắt tay tư nhân, doanh nghiệp cùng trục lợi. Xã hội đầy bất công, nhân dân lãnh thiệt hại và đất nước rơi vào hỗn loạn mặc kệ. Cũng mặc kệ nốt cảnh hàng ngàn cuộc cưỡng chế đất đai nhà cửa đầy máu và nước mắt, hàng vạn thị dân bị đẩy ra đường vô nghề thất nghiệp, hàng triệu nông dân khiếu nại trong tuyệt vọng khôn cùng, hàng bao thảo dân đã thực hiện hay toan tính phản kháng bằng bạo lực! Hai là nay việc thu hồi đất được “hợp hiến hóa”, lại mở rộng phạm vi áp dụng cho các dự án phát triển kinh tế–xã hội (điều 54), các “đồng chí” cứ thoải mái cấu kết với các “đại gia” để tha hồ làm giàu, ngõ hầu trung với đảng.

               4- Độc quyền công lực của đảng CS và tác hại an sinh.

Lực lượng vũ trang nhân dân tuyệt đối trung thành với Tổ quốc, nhân dân, với Đảng và Nhà nước”, Điều 65 với khẳng định mới mẻ này cho thấy Đảng đã cùng cực lo sợ bị sụp đổ cũng như sẽ không ngần ngại tiến hành một “Thiên An Môn” kiểu VN. Dẫu biết rằng các lực lượng vũ trang (công an, quân đội) đều từ nhân dân phát xuất, được nhân dân nuôi dưỡng, do nhân dân trang bị, dĩ nhiên chỉ phải “trung với nước, hiếu với dân” thôi, thế nhưng Đảng đã tẩy não nhồi sọ, áp bức cưỡng buộc, ru ngủ mua chuộc để họ “chỉ biết còn đảng còn mình”! Bao năm qua, Đảng đã chẳng o bế hai lực lượng này đó sao bằng cách để họ được tha hồ làm giàu (nhất là hàng sĩ quan bậc cao), được nhiều điều kiện ưu đãi (lương bổng 

lớn, thăng cấp nhanh), nhất là được dung túng, khuyến khích những hành động cướp bóc, tàn ác và đồi bại đối với dân lành. Hàng ngàn người dân vô tội đã chết sau khi rơi vào tay công an. Lực lượng này lại còn sử dụng côn đồ làm trợ thủ trong các cuộc đàn áp công dân biểu tình hay oan dân khiếu kiện. Thời gian gần đây, nhiều cuộc gọi là “diễn tập chống khủng bố bạo loạn” được tổ chức ở nhiều nơi, song thực chất là chuẩn bị chống nhân dân xuống đường đòi nhân quyền hay công lý. Đúng là an sinh xã hội nay đã tiêu tùng.

        5- Ưu quyền kinh doanh của Nhà nước và tác hại kinh tế quốc dân.

        Bất chấp thất bại thực tế, Điều 51 tiếp tục tuyên bố như tín điều: “Nền kinh tế VN là nền kinh tế thị trường định hướng XHCN, với kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo”. Thật ra, đây là kinh tế thị trường hoang dã, chủ nghĩa tư bản Nhà nước, phục vụ các nhóm lợi ích trong đảng cầm quyền. Nó đẻ ra các tổng công ty, đại tập toàn quốc doanh và cưng chiều chúng đến độ chúng trở thành bọn cướp của và phá của. Hàng chục năm qua, dẫu hưởng nhiều đặc quyền đặc lợi để cạnh tranh bất chính với các doanh nghiệp tư nhân và doanh nghiệp nước ngòai, các “quả đấm thép”, “đầu tàu hỏa” của kinh tế nhà nước đều làm ăn thua lỗ, nợ nần chồng chất, kìm hãm sự phát triển của đất nước. (Điển hình như hai tổng công ty Vinashin và Vinalines đã làm thiệt hại hàng trăm ngàn tỷ đồng công khố đến nay vẫn chưa trả hết nợ. Còn hai tập đoàn Điện lực và Xăng dầu VN thì bắt dân bù lỗ cũng từng ấy cho các hoạt động đầu tư trái ngành của mình bằng cách liên tục tăng giá xăng và điện). Từ đó kéo theo sự phá sản của hàng ức xí nghiệp tư nhân, sự thất nghiệp của hàng triệu công nhân lao động và sự khốn khổ điêu linh của toàn xã hội. Nay tiếp tục khẳng định kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo, Đảng rõ ràng muốn tiếp tục làm giàu trên xương máu của nhân dân và sự tan hoang của đất nước.

        Các ưu quyền và độc quyền của đảng CS trên đây liên kết hữu cơ với nhau. Nghĩa là sau khi nắm được độc quyền chính trị bằng bạo lực vũ khí, bằng đấu tranh cách mạng tốn máu xương của hàng triệu đồng bào, đảng CS luôn sợ hãi chuyện mất quyền lực và luôn lo lắng chuyện giữ quyền lực. Thành ra qua các bản Hiến pháp 1959, 1980, 1992 và 2013 (có lẽ), Đảng càng lúc càng cố tạo thêm các ưu uyền và độc quyền còn lại cho mình bằng bạo lực hành chánh (qua Hiến pháp, và có lúc cũng dùng bạo lực vũ khí nữa) để bảo vệ sự cai trị độc tài của mình! Lúc này đây, thấy tội ác của mình ngày càng chồng chất, sai lầm của mình ngày càng dày đặc, thất bại của mình ngày càng ngổn ngang, thấy nhận thức của dân ngày càng rõ rệt, phản ứng của dân ngày càng quyết liệt, hành động của dân ngày càng mạnh mẽ, đảng CS (cụ thể là Bộ Chính trị) trở thành mù quáng, cuồng tín vào dối trá (ngay trong thời đại thông tin nhanh rộng này), cuồng tín vào bạo lực (ngay trong thời đại liên đới dễ dàng này), để quyết tâm ra cho được cái bản Hiến pháp với những đảng quyền phi lý và khốn nạn nói trên, bất chấp tương lai mịt mờ của Đất nước và hiện tại điêu linh của Dân tộc. 

        Lý trí bị đóng khung bởi CNXH sai lầm và lương tâm bị mù quáng bởi học thuyết đấu tranh phi nhân, đảng CS quên rằng HP chính là bộ luật gốc của đất nước, phát xuất từ toàn dân nhằm liên kết mọi người để cùng nhau thực hiện dự án tương lai chung của Dân tộc. Nó trước hết phải xác định rõ ràng và đầy đủ các nhân quyền dựa trên hiểu biết đúng đắn về bản tính con người cũng như các dân quyền dựa trên quan niệm văn minh của nhân loại về quốc gia. Tiếp đó nó phải xác định rõ ràng và đầy đủ các nghĩa vụ của nhóm công dân (mang tên NN) vốn được giao cho vinh dự cổ vũ và thăng tiến các nhân quyền lẫn dân quyền nói trên bằng nhiều định chế văn minh và thích hợp, ngõ hầu đất nước phát triển trong hòa bình và thịnh vượng. Đảng và Quốc hội của Đảng đang có cơ hội để làm điều này. Nhưng xem ra họ chỉ muốn bị lịch sử đào thải và Dân tộc phỉ nhổ.

BAN BIÊN TẬP

KÍNH MỜI QUÝ VỊ BẤM VÀO HÀNG CHỮ NÀY ĐỂ ĐỌC TRỌN BỘ BNS TƯ DO NGÔN LUẬN SỐ 182 (1.11.2013)

- Bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 182 phát hành ngày 01-11-2013, - Bài xã luận của bán nguyệt san.   Xin cảm ơn Quý vị đã đón nhận và tiếp tay phổ biến, nhất là phổ biến ngược về trong nước cho Đồng bào thân yêu. Ban biên tập báo TDNL   Ưu quyền và độc quyền !!! Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 182 (01-11-2013)           Sau màn huy động toàn thể bộ máy truyền thông công cụ (gồm đám lãnh đạo vô liêm sỉ, trí thức gia nô, nhà báo bồi bút và dư luận viên đầy tớ) tạo ra một cuộc lên đồng tập thể quanh ông Võ Nguyên Giáp với những ngôn ngữ tâng bốc tận trời (tôn lên thành thánh thành phật), những so sánh nực cười lố bịch (đặt ngang hàng với Đại đế Alexandre, Hoàng đế Napoléon), những lời thơ ca tụng nịnh hót (đến độ Tố Hữu cũng chào thua), những mô tả về phản ứng của quần chúng theo kiểu bị tẩy não (“ôm thật chặt cột nhà mà khóc cho thỏa nỗi xót thương”…), nay Bộ Chính trị quyết tạo ra một cuộc lên đồng tập thể mới xung quanh Tân Hiến pháp tại cái gọi là “cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất” để bù lại sự thất bại chua cay giữa toàn dân trong hơn 9 tháng trời (ngoại trừ nơi các tổ dân phố bị cưỡng ép hay lừa gạt).           Thấy trước nguy cơ bị đồng bào loại trừ và lịch sử đào thải, Đảng nhất định phải chính danh hóa và hợp hiến hóa lần nữa ách cai trị vốn đã chỉ có sai lầm và tội ác, thất bại và tai họa của mình. Chẳng lẽ đổ biết bao xương máu của đảng viên (nhất là xương máu của quần chúng bị mê hoặc) để độc chiếm quyền hành chính trị rồi nhờ đó đã thu tóm quyền lợi kinh tế, nay lại bỏ đi để rồi phải bỏ trốn sao? Chính vì thế, trong tinh thần chỉ đạo chặt chẽ (nghĩa là theo dõi sát sao, khống chế toàn diện), Đảng đã “hoàn thiện bản Dự thảo Hiến pháp cuối cùng” nhờ đám gia nô trong Quốc hội. Nay cái cơ quan này có hơn một tháng trời không phải để thảo luận về nó trong ý thức dân chủ, theo khát vọng nhân dân, với mục tiêu kiến quốc, mà có lẽ để uốn éo câu chữ, mài dũa ngụy lý và chuẩn bị mưu lược để cho ra đời một bản Hiến pháp lấy cương lĩnh Đảng làm linh hồn mà áp đặt lên toàn thể Dân tộc, bất chấp hiện tại điêu tàn của xã hội và tương lai vô vọng của Quốc gia.           Quả vậy, tuy có 120 điều, trong đó có cả 36 điều về quyền con người và quyền công dân (chương II), nhưng thật sự Tân Hiến pháp này chỉ có 5 nội dung chính, khẳng định 2 ưu quyền và 3 độc quyền của Đảng, với hậu quả là những tác hại khôn lường khác nhau lên Dân tộc.           1- Ưu quyền tư tưởng của chủ nghĩa Mác-Lê và tác hại tinh thần.           Như HP 1992, Lời nói đầu và Điều 4 tiếp tục khẳng quyết chủ nghĩa Mác-Lê là ánh sáng chỉ đường lẫn nền tảng tư tưởng cho đảng CS. Khác chủ nghĩa duy vật vô thần hưởng thụ của Tây phương, cái chủ nghĩa duy vật vô thần đấu tranh này (mà nhân loại đã từ lâu ném vào sọt rác lịch sử)  là một ý thức hệ chính trị mang tính trói buộc tinh thần và tư tưởng, làm băng hoại lương tâm con người, kìm hãm tư duy sáng tạo và cản trở sự phát triển xã hội. Chính nó, qua hơn nửa thế kỷ, đã gây nên tình trạng xuống dốc thê thảm của đất nước, vì tiêu diệt quyền tự do tôn giáo, quyền tự do ngôn luận, quyền sáng tạo văn học nghệ thuật… Nó khiến cho nền giáo dục (vốn phải lấy nó làm nền tảng trong Luật giáo dục điều 3), ngày càng suy thoái về mặt đức (gian dối và bạo hành trong học đường), lẫn mặt trí (thiếu kiến thức thật, đầy bằng cấp giả và ít ỏi phát minh). Nhất là nó khiến con người sống trong xã hội ngày càng dửng dưng vô cảm (đặc biệt y đức biến mất), quen thói lọc lừa và hành xử man rợ (đặc biệt nơi kẻ có chức quyền).           2- Độc quyền cai trị của đảng Cộng sản và tác hại chính trị.           Cương quyết bảo vệ “chân lý thời đại” (đảng CS là lực lượng duy nhất lãnh đạo Nhà nước và xã hội), điều 4 quả là lộng hành và mâu thuẫn. Lộng hành vì mặc nhiên khẳng định Đảng ở trên lẫn ở ngoài luật pháp, tiên thiên khẳng định ngay bộ luật gốc sự lãnh đạo của Đảng. Và như thế là dẹp bỏ quyền bính chính trị vốn thuộc về nhân dân theo lý (và theo cả tuyên truyền mỵ dân của Đảng), một quyền bính mà toàn dân sẽ giao cho một chính đảng hay những chính khách được tín nhiệm qua một cuộc tranh cử và bầu cử công bằng lẫn minh bạch, đa đảng lẫn dân chủ. Mâu thuẫn với Điều 69: “Quốc hội là cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất”. Và như thế là biến Quốc hội thành công cụ của đảng cầm quyền, biến việc người dân bầu đại biểu Quốc hội thành trò dân chủ giả tạo, chưa kể cưỡng bức, tốn kém và lố bịch. Điều 4 đó đặc biệt gây tác hại về mặt chính trị. Nó đã tạo điều kiện cho Đảng CS mắc phải vô số sai lầm lẫn tội ác đối với Dân tộc trong quá khứ và đẩy đất nước vào vô số nguy cơ lẫn thảm họa hiện thời và tương lai mà vẫn không bị trừng phạt.           3- Độc quyền tài nguyên của Nhà nước và tác hại xã hội.           “Vũ như cẩn”, “nguyễn y vân”, Điều 53 tiếp tục tuyên bố mọi tài nguyên đất nước “là tài sản công thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước thống nhất quản lý và đại diện chủ sở hữu”. Nó ném vào mặt “thằng dân” lần nữa câu nói: đối với đất đai, mày không có quyền sở hữu mà chỉ có quyền sử dụng! Nó cũng thỏ thẻ với quan chức cầm quyền mọi cấp hai điều. Một là cứ đánh đồng “sở hữu nhà nước” với “sở hữu toàn dân” đi để tha hồ tham nhũng, bắt tay tư nhân, doanh nghiệp cùng trục lợi. Xã hội đầy bất công, nhân dân lãnh thiệt hại và đất nước rơi vào hỗn loạn mặc kệ. Cũng mặc kệ nốt cảnh hàng ngàn cuộc cưỡng chế đất đai nhà cửa đầy máu và nước mắt, hàng vạn thị dân bị đẩy ra đường vô nghề thất nghiệp, hàng triệu nông dân khiếu nại trong tuyệt vọng khôn cùng, hàng bao thảo dân đã thực hiện hay toan tính phản kháng bằng bạo lực! Hai là nay việc thu hồi đất được “hợp hiến hóa”, lại mở rộng phạm vi áp dụng cho các dự án phát triển kinh tế–xã hội (điều 54), các “đồng chí” cứ thoải mái cấu kết với các “đại gia” để tha hồ làm giàu, ngõ hầu trung với đảng.           4- Độc quyền công lực của đảng CS và tác hại an sinh.           “Lực lượng vũ trang nhân dân tuyệt đối trung thành với Tổ quốc, nhân dân, với Đảng và Nhà nước”, Điều 65 với khẳng định mới mẻ này cho thấy Đảng đã cùng cực lo sợ bị sụp đổ cũng như sẽ không ngần ngại tiến hành một “Thiên An Môn” kiểu VN. Dẫu biết rằng các lực lượng vũ trang (công an, quân đội) đều từ nhân dân phát xuất, được nhân dân nuôi dưỡng, do nhân dân trang bị, dĩ nhiên chỉ phải “trung với nước, hiếu với dân” thôi, thế nhưng Đảng đã tẩy não nhồi sọ, áp bức cưỡng buộc, ru ngủ mua chuộc để họ “chỉ biết còn đảng còn mình”! Bao năm qua, Đảng đã chẳng o bế hai lực lượng này đó sao bằng cách để họ được tha hồ làm giàu (nhất là hàng sĩ quan bậc cao), được nhiều điều kiện ưu đãi (lương bổng lớn, thăng cấp nhanh), nhất là được dung túng, khuyến khích những hành động cướp bóc, tàn ác và đồi bại đối với dân lành. Hàng ngàn người dân vô tội đã chết sau khi rơi vào tay công an. Lực lượng này lại còn sử dụng côn đồ làm trợ thủ trong các cuộc đàn áp công dân biểu tình hay oan dân khiếu kiện. Thời gian gần đây, nhiều cuộc gọi là “diễn tập chống khủng bố bạo loạn” được tổ chức ở nhiều nơi, song thực chất là chuẩn bị chống nhân dân xuống đường đòi nhân quyền hay công lý. Đúng là an sinh xã hội nay đã tiêu tùng.           5- Ưu quyền kinh doanh của Nhà nước và tác hại kinh tế quốc dân.           Bất chấp thất bại thực tế, Điều 51 tiếp tục tuyên bố như tín điều: “Nền kinh tế Việt Nam là nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, với… kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo”. Thật ra, đây là kinh tế thị trường hoang dã, chủ nghĩa tư bản Nhà nước, phục vụ các nhóm lợi ích trong đảng cầm quyền. Nó đẻ ra các tổng công ty, đại tập toàn quốc doanh và cưng chiều chúng đến độ chúng trở thành bọn cướp của và phá của. Hàng chục năm qua, dẫu hưởng nhiều đặc quyền đặc lợi để cạnh tranh bất chính với các doanh nghiệp tư nhân và doanh nghiệp nước ngòai, các “quả đấm thép”, “đầu tàu hỏa” của kinh tế nhà nước đều làm ăn thua lỗ, nợ nần chồng chất, kìm hãm sự phát triển của đất nước. (Điển hình như hai tổng công ty Vinashin và Vinalines đã làm thiệt hại hàng trăm ngàn tỷ đồng công khố đến nay vẫn chưa trả hết nợ. Còn hai tập đoàn Điện lực và Xăng dầu VN thì bắt dân bù lỗ cũng từng ấy cho các hoạt động đầu tư trái ngành của mình bằng cách liên tục tăng giá xăng và điện). Từ đó kéo theo sự phá sản của hàng ức xí nghiệp tư nhân, sự thất nghiệp của hàng triệu công nhân lao động và sự khốn khổ điêu linh của toàn xã hội. Nay tiếp tục khẳng định kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo, Đảng rõ ràng muốn tiếp tục làm giàu trên xương máu của nhân dân và sự tan hoang của đất nước.           Các ưu quyền và độc quyền của đảng CS trên đây liên kết hữu cơ với nhau. Nghĩa là sau khi nắm được độc quyền chính trị bằng bạo lực vũ khí, bằng đấu tranh cách mạng tốn máu xương của hàng triệu đồng bào, đảng CS luôn sợ hãi chuyện mất quyền lực và luôn lo lắng chuyện giữ quyền lực. Thành ra qua các bản Hiến pháp 1959, 1980, 1992 và 2013 (có lẽ), Đảng càng lúc càng cố tạo thêm các ưu uyền và độc quyền còn lại cho mình bằng bạo lực hành chánh (qua Hiến pháp, và có lúc cũng dùng bạo lực vũ khí nữa) để bảo vệ sự cai trị độc tài của mình! Lúc này đây, thấy tội ác của mình ngày càng chồng chất, sai lầm của mình ngày càng dày đặc, thất bại của mình ngày càng ngổn ngang, thấy nhận thức của dân ngày càng rõ rệt, phản ứng của dân ngày càng quyết liệt, hành động của dân ngày càng mạnh mẽ, đảng CS (cụ thể là Bộ Chính trị) trở thành mù quáng, cuồng tín vào dối trá (ngay trong thời đại thông tin nhanh rộng này), cuồng tín vào bạo lực (ngay trong thời đại liên đới dễ dàng này), để quyết tâm ra cho được cái bản Hiến pháp với những đảng quyền phi lý và khốn nạn nói trên, bất chấp tương lai mịt mờ của Đất nước và hiện tại điêu linh của Dân tộc.             Lý trí bị đóng khung bởi chủ nghĩa xã hội sai lầm và lương tâm bị mù quáng bởi học thuyết đấu tranh phi nhân, đảng CS quên rằng Hiến pháp chính là bộ luật gốc của đất nước, phát xuất từ toàn dân nhằm liên kết mọi người để cùng nhau thực hiện dự án tương lai chung của Dân tộc. Nó trước hết phải xác định rõ ràng và đầy đủ các nhân quyền dựa trên hiểu biết đúng đắn về bản tính con người cũng như các dân quyền dựa trên quan niệm văn minh của nhân loại về quốc gia. Tiếp đó nó phải xác định rõ ràng và đầy đủ các nghĩa vụ của nhóm công dân (mang tên Nhà nước) vốn được giao cho vinh dự cổ vũ và thăng tiến các nhân quyền lẫn dân quyền nói trên bằng nhiều định chế văn minh và thích hợp, ngõ hầu đất nước phát triển trong hòa bình và thịnh vượng. Đảng và Quốc hội của Đảng đang có cơ hội để làm điều này. Nhưng xem ra họ chỉ muốn bị lịch sử đào thải và Dân tộc phỉ nhổ.           BAN BIÊN TẬP

View Full Size Image

__._,_.___

Dân đã mất hết niềm tin?


 


Dân đã mất hết niềm tin?


Nam Nguyên, phóng viên RFA
2013-11-01

 

Email

Ý kiến của Bạn

Chia sẻ

In trang này


namnguyen11012013.mp3Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

000_Hkg9116355-305.jpg

Kỳ họp thứ 6 Quốc hội Việt Nam khóa 13 hôm 21 tháng 10 năm 2013 tại Hà Nội.

AFP

 

Đạo đức suy đồi, xã hội bất an, người dân mất niềm tin vào Nhà nước là những vấn đề được đại biểu Quốc hội báo động trong các phiên thảo luận trong tuần.

Nghĩ đến công quyền là nghĩ đến tham nhũng


Báo Tuổi Trẻ trích lời ông Nguyễn Ngọc Bảo đại biểu Vĩnh Phúc phản ảnh: “Tham nhũng khiến người dân ngày càng không tin vào công quyền, mà người ta cứ nghĩ đến công quyền là nghĩ đến tham nhũng.”

Bà Lê Hiền Đức một giáo viên về hưu ở Hà Nội và từng được giải thưởng Liêm chính  của Tổ chức Minh bạch Quốc tế phát biểu với Đài Á châu Tự do:

“Với tôi thì bao nhiêu chuyện tham nhũng phải nghiêm túc giải quyết thì mới lấy lại được niềm tin cho dân. Một điều rất đơn giản là tất cả những gì dân kiến nghị tố cáo phải lắng nghe ý kiến dân, phải nghiêm túc xử lý những người tham nhũng thì mới lấy lại được niềm tin. Chứ còn bây giờ cứ bao che cho nhau bênh vực nhau không giải quyết cho dân thì không bao giờ dân có thể tin tưởng được cả.”

Thời báo Kinh tế Việt Nam bản tin trên mạng ngày 30/10, trích lời ông Bùi Đặng Dũng, phó chủ nhiệm Ủy ban Tài chính-Ngân sách của Quốc hội báo động là chưa bao giờ lòng dân bất an như thế này. Ông nhấn mạnh: “ Trước tự hào ra ngõ gặp anh hùng thì giờ cử tri nói ra ngõ gặp tội phạm, kẻ cướp mà thậm chí giờ nó còn  vào từng nhà, sờ từng người để lấy trộm, lột tài sản, uy hiếp. Từ nông thôn đến thành thị, công sở đến những nơi trang nghiệm như trường học, bệnh viện…đều có tội phạm cả.”

Bây giờ cứ bao che cho nhau bênh vực nhau không giải quyết cho dân thì không bao giờ dân có thể tin tưởng được cả.
-Bà Lê Hiền Đức

Mục sư Nguyễn Trung Tôn hiện sống và phụng vụ đức tin ở Thanh Hóa, bản thân sinh ra sau Cách Mạng Tháng Tám 1945, một thời kỳ đầy khó khăn. Mục sư phát biểu với Đài ACTD:

“Cha mẹ tôi, các cụ ngày xưa thì sống cuộc sống khổ sở, đói khát và nghèo nàn hơn so với bây giờ, nhưng các cụ vẫn nói với tôi rằng, nhìn vào con người ngày hôm nay mới thấy đạo đức con người càng ngày càng xuống cấp: Con có thể chửi cha mẹ, chữ hiếu không còn, đạo đức chẳng còn đâu cả. Con người đi ra đường, không nhìn người ta thì người ta bảo mình khinh, nhưng nếu không may vô tình nhìn họ thì họ bảo là mình nhìn đểu! Đây là người dân đối với người dân thôi. Bây giờ ra đường có thể chỉ vì một cái nhìn, chỉ vì một câu nói có thể dẫn tới án mạng; con có thể giết cha, vợ có thể giết chồng, anh em có thể chém giết lẫn nhau.”

Báo điện tử Người Lao Động tường thuật phiên họp ngày 31/10  trích lời đại biểu Huỳnh Ngọc Đáng đơn vị Bình Dương mô tả tâm trạng bất an và sự suy giảm niềm tin của người dân với Nhà nước mà đỉnh điểm là hiện tượng người dân tự xử. Nhìn nhận đời sống văn hóa xã hội của đất nước càng ngày càng thêm bức xúc, đại biểu Huỳnh Ngọc Đáng cho rằng tự xử là quan niệm và hành vi xấu đáng lên án vì vi phạm pháp luật. Theo lời ông, thật xấu hổ và lo lắng với những sự kiện tiêu cực đó nhưng về mặt chính trị và pháp lý cho thấy đang xuất hiện những lo ngại mới về lòng dân. Đại biểu Huỳnh Ngọc Đáng nhấn mạnh tới nguyên nhân chính của tâm trạng xã hội này bắt nguồn từ vai trò quản lý của Nhà nước còn mờ nhạt yếu kém.

Dân tự xử


dantri-305.jpg

Hình ảnh các công an bị người dân trói lan truyền trên trang mạng xã hội facebook hôm 08/10/2013.

Trong khi đó VnExpress ngày 30/10 có bài Dân tự xử vì mất niềm tin. Tờ báo mạng dẫn nhập: “Trước tình trạng dân trói công an và đưa clip lên mạng xã hội, đánh chết người trộm chó, đưa quan tài diễu phố…nhiều đại biểu Quốc hội cho rằng niềm tin của nhân dân vào chính quyền địa phương ngày càng suy giảm.

Trò chuyện với chúng tôi, bà Lê Hiền Đức, một nhà hoạt động dân sự bảo vệ dân oan, đã gắn kết tình trạng xã hội nhiễu nhương với điều bà gọi là ru ngủ giới trẻ và sự hướng dẫn dư luận lệch lạc. Từ Hà Nội bà Lê Hiền Đức phát biểu :

“Cướp-Hiếp-Giết, cướp của, hiếp dâm và giết người, những chuyện ấy hở ra một tí có một chuyện gì dù rất nhỏ, nhưng báo chí xô nhau vào để làm rùm beng lên. Tôi muốn nói là những chuyện lớn phải cần cho thanh niên, giáo dục thanh niên cho thấy được cái nguy cơ của đất nước hiện nay là Trung Quốc lăm le xâm chiếm, đảo biển mất gần hết rồi thì không bao giờ nhắc đến cả. Rồi nữa đất nước của mình kinh tế lụn bại như thế này, thì cũng không nói đến chỉ đưa ra những việc theo tôi là nó làm ru ngủ thanh niên, đấy là điều rất đáng lo ngại.”

Tuổi Trẻ Online bản tin trên mạng ngày 30/10 trích lời Đại biểu Thạch Dư (Trà Vinh) khi báo động tình trạng tội phạm nghiêm trọng tràn làn trong xã hội đã khuyến nghị: Cần xem xét lại hệ thống giáo dục, từ gia đình đến nhà trường. Phải chăng theo chỉ đạo chú trọng dạy kiến thức mà lại buông lỏng giáo dục đạo đức, kỹ năng sống, giáo dục về lòng nhân ái, tình thương yêu giữa con người với con người. Đại biểu Thạch Dư cho rằng, nền giáo dục Việt Nam đang buông lỏng trong việc giáo dục nhân cách con người.

Đất nước của mình kinh tế lụn bại như thế này, thì cũng không nói đến chỉ đưa ra những việc theo tôi là nó làm ru ngủ thanh niên, đấy là điều rất đáng lo ngại.
-Bà Lê Hiền Đức

Cũng liên quan tới kỳ họp thứ 6 Quốc hội khóa 13 đang diễn ra ở Hà Nội, theo VietNamNet GSTS Đặng Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường kêu gọi Quốc hội cần minh bạch hơn trong quá trình sửa đổi Hiến pháp liên quan tới qui định đất đai. GS Đặng Hùng Võ góp ý rằng, nguyên tắc “Quyền sử dụng là quyền tài sản được pháp luật bảo hộ” cần được đưa  trở lại Hiến pháp sửa đổi. Việc Ủy ban sửa đổi Hiến pháp tự ý đưa nguyên tắc này ra khỏi Dự thảo Hiến pháp sửa đổi bản mới nhất trình ra Quốc hội cần được giải thích rõ ràng, minh bạch trước nhân dân.

Bà Phạm Chi Lan, chuyên gia kinh tế nguyên thành viên ban Nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ từng nhiều lần bày tỏ sự quan tâm đến quyền lợi của nông dân về đất đai. Bà nói:

“Nếu như trong trường hợp không thể sửa được Hiến pháp và Luật Đất đai lần này theo hướng công nhận quyền sở hữu tư nhân của nông dân đối với đất đai nông nghiệp, thì ít nhất cũng phải đảm bảo quyền sử dụng của họ dài hạn thay vì 20 năm như trước lên 50 năm. Thứ hai phải bảo đảm quyền sử dụng đó là quyền được luật pháp công nhận như là một quyền tài sản và đã là quyền tài sản thì là bất khả xâm phạm. Ai muốn sử dụng tài sản của họ kể cả Nhà nước thì phải mua chứ không phải thu hồi. Vì vậy cho nên trong Hiến pháp điều qui định vể đất đai cũng như Luật Đất đai phải rất chú trọng điều về thu hồi đất.”

Theo bài viết của Giáo sư Đặng Hùng Võ trên VietNamNet, ở dự thảo Hiến pháp đưa ra lấy ý kiến nhân dân đã có qui định tại khoản 2 Điều 58: “Quyền sử dụng đất là quyền tài sản được pháp luật bảo hộ. Đến nay, trên bản Dự thảo mới nhất trình Quốc hội ngày 17/10 lại có qui định: “Quyền sử dụng đất được pháp luật bảo hộ.” Giáo sư Đặng Hùng Võ cho rằng việc bỏ đi ba từ ‘quyền tài sản’gây lo ngại lớn cho người dân.

Kỳ họp thứ 6 Quốc hội khóa 13 được cho là đầy những phiên thảo luận gai góc, câu chuyện quốc nạn tham nhũng, xã hội xuống cấp, đạo đức suy đồi, người dân bất an, được các đại biểu báo động một cách nghiêm trọng. Tuy vậy để khôi phục niềm tin của nhân dân thì cả hệ thống chính trị phải được đổi mới, một điều mà các chuyên gia cho rằng khó thể xảy ra.

 

Toi ac Cong San VN voi tet Mau Than1968.flv



 

TỘI ÁC CỘNG SẢN - Communist Crimes



 

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P1)



 

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P2)



 

 

 

__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link