Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, December 21, 2013

Một thanh niên bị phó công an xã đánh đập vì yêu cầu nộp phạt phải có biên nhận


Một thanh niên bị phó công an xã đánh đập vì yêu cầu nộp phạt phải có biên nhận


nhà giữ trẻ mầm non khuôn mẫu rèn luyện đảng viên

Trương Minh Đức (Danlambao) Tình trạng người dân bị chết trong đồn công an khá phổ biến tại Việt Nam trong thời gian qua, những người thực thi pháp luật hành xử với người dân bằng cách đánh đập dã man trong đồn công an, rồi sau thời gian tạm giam chỉ là... “nghi án”, nhiều người bị tử vong với những thương tích do bị tra tấn, nhưng tình trạng tra tấn đánh đập vẫn chưa dừng lại!... Trong khi đó nhà cầm quyền CSVN đã ký công ước chống tra tấn với LHQ vào ngày 7/11/2013 đến ngày 13/11/2013 Việt Nam đã được bầu vào HĐNQ – LHQ.

Người dân VN được gì?... sau đây xin quý bạn đọc nghe và xem những gì đã xảy ra sau khi VN được là thành viên HĐNQ - LHQ.

Vào lúc 7 giờ 10 phút tại xã Hưng Mỹ - huyện Cái Nước tỉnh Cà Mau, ông phó công an Xã Hưng Mỹ tên là Tâm đã bắt anh Lê Công Thủ (sn 1993) phải nộp phạt 500 ngàn đồng vào “ban đêm” Nếu không nộp sẽ bị giữ lại tại đồn công an. Sự việc xảy ra như không tưởng... khi bắt giữ anh Thủ trong đồn công an ông phó CA xã tên Tâm cho lính dưới quyền của mình chở anh Thủ về nơi đang làm công trình lấy đồ đem cầm cố rồi về đồn CA xã nộp phạt, Nhưng điều trớ trêu là khi anh Nguyễn Công Thủ yêu cầu ông Tâm ra biên nhận hoặc viết giấy tay là đã nhận số tiền “nộp phạt” thì ông phó CA tên Tâm bắt anh Thủ tự viết biên nhận rồi tự ký vào nhưng phía CA xã không ai ký vào là đã nhận tiền. Khi Anh Thủ phản ứng không chịu đóng phạt vì không có biên nhận liền bị CA xã chặn cửa lại đánh đập gây thương tích rách mủi chảy nhiều máu phải khâu 7 mũi kim trên mặt...
 Anh Nguyễn Công Thủ


- Số điện thoại của anh Nguyễn Công Thủ (nạn nhân) 0188.704.7273

- Số điện thoại của ông CA tên Tâm: 0976.111.799

Xin quý bạn đọc nghe lại lời kể của anh Nguyễn Công Thủ (có đoạn ghi âm trong đồn CA)
Ghi âm tại đồn Công An:



Anh Bùi Công Thủ sau khi bị đánh.

 



Học viên Pháp Luân công tiếp tục bị đàn áp tại Tp.HCM


Trần Quốc Sơn (Danlambao) - “Chị Xuân Hương bình tĩnh lấy máy ảnh của mình ra ghi hình. Không may, chiếc máy đã bị trục trặc và chị phải loay hoay chỉnh sửa, cùng lúc đó thì tên côn đồ vừa đánh chị Quỳnh Hương ngã gục trên cỏ nhắm hướng chị mà xông vào, chị Hương sợ hãi lui dần về phía một hàng rào, khi hết đường chị ngồi xuống chân hàng rào và hai tay giữ chặt cái máy ảnh trong lòng. Tên này yêu cầu chị bỏ máy hình xuống nhưng chị Hương vẫn giữ chặt cái máy trong lòng và cây gậy sắt tàn ác đã vung lên... Một gậy đánh trúng vào đấu gối chân chị Hương và một gậy khác trúng ngay giữa ấn đường làm chị bất tỉnh ngay tại chỗ với hai mắt vẫn còn mở to”.

Cũng tương tự sự việc tại công viên Lê Văn Tám, Hôm 8/12 vừa qua, một vụ tấn công dã man nhắm vào các học viên Pháp Luân Công đã xảy ra tại công viên Tao Đàn Quận 1 Thành Phố Hồ Chí Minh.

Vào khoảng 9h30 phút ngày 08/12/2013, trong khi mọi người (chị Xuân Hương cùng đứa con 3 tuổi, chị Quỳnh Hương, chị Phạm Minh Truyền, anh Dũng Em) đang tập Pháp Luân Công tại công viên Tao Đàn Q1 TPHCM thì một thanh niên tự xưng mình là cán bộ công an Quận 1 cùng đi với một thanh niên khác mặt áo khoác màu xanh da trời đã ngang nhiên kẹp cổ và giật lấy điện thoại của chi Xuân Hương, chị Hương và các bạn đã tự vệ và truy hô “ăn cướp”.


Đến 9h40 phút, chị Xuân Hương nhìn thấy hai thanh niên mặt áo đen đứng bên ngoài cách chừng 15m trông rất khả nghi và lén lút nên chị Xuân Hương và chị Truyền đã chủ động lấy máy để ghi hình hai thanh niên này. Bất ngờ các thanh niên trên rút gậy sắt ra lao về phía anh Dũng Em, anh Dũng Em nhanh chóng quay người chạy và bị đánh một gậy vào lưng. Nhìn thấy anh Dũng Em bị những thanh niên côn đồ rượt đuổi, chị Quỳnh Hương đã chạy theo và giữ cây gậy của một tên trong đám côn đồ, tên này giằng gậy ra và nói: “Mày con gái tao cũng đánh” và quất mạnh vào mạn sườn phải của chị Quỳnh Hương làm chị ngã bật ra và nằm gục xuống bãi cỏ.

Trong khi đó chị Xuân Hương dự định bỏ chạy nhưng nghĩ rằng mình cần ghi hình những thanh niên trên để có bằng chứng trình báo đến các cơ quan chức năng. Chị Xuân Hương bình tĩnh lấy máy ảnh của mình ra ghi hình. Không may, chiếc máy đã bị trục trặc và chị phải loay hoay chỉnh sửa, cùng lúc đó thì tên côn đồ vừa đánh chị Quỳnh Hương ngã gục trên cỏ nhắm hướng chị mà xông vào, chị Hương sợ hãi lui dần về phía một hàng rào, khi hết đường chị ngồi xuống chân hàng rào và hai tay giữ chặt cái máy ảnh trong lòng. Tên này yêu cầu chị bỏ máy hình xuống nhưng chị Hương vẫn giữ chặt cái máy trong lòng và cây gậy sắt tàn ác đã vung lên... Một gậy đánh trúng vào đấu gối chân chị Hương và một gậy khác trúng ngay giữa ấn đường làm chị bất tỉnh ngay tại chỗ với hai mắt vẫn còn mở to.

Sau khi bọn côn đồ bỏ đi, một người tốt bụng trong công viên đã giúp bồng chị Xuân Hương ra ngoài. Cùng lúc đó các bạn chị cũng vừa chạy đến và đưa thẳng chị vào cấp cứu tại bệnh viên đa khoa Sài Gòn.

Ngay tại hiện trường lúc đó có mặt ông Lê Thanh Hải (phó bí thương Đảng ủy phường Bến Thành, Quận 1) cùng lực lượng bảo vệ công viên. Tuy nhiên đã không một ai vào ứng cứu. Hai trong số các thanh niên thanh niên trên được cho là đi cùng với ông Hải, trước đó đã có hành vi khiếm nhã cố tình nắm kéo tay các học viên quấy rối không cho họ luyện tập.

Điều đáng quan tâm là đứa bé 3 tuổi con chị Xuân Hương chứng kiến mẹ và gì mình bị đánh, mới 3 tuổi mà đứa bé phải chứng kiến cảnh bạo lực, nếu chị Xuân Hương có mệnh hệ gì thì đứa bé phải làm sao đây?

Để làm rõ sự việc chúng ta nhìn lại “thành tích” của ông Lê Thanh Hải và công an phường Bến Thành cùng dân phòng, quản lý trật tự đô thị và bảo vệ tại công viên này.


Cũng là một trong những nạn nhân nạn nhân của những tố chức trên anh Phạm Hữu Phước (kỹ sư xây dựng) kể lại sự việc như sau:

Vào lúc 6h chiều ngày 03/4/2013, tôi đến công viên Tao Đàn tập Pháp Luân Công, một mình ngồi trên ghế đá. Được một lúc, thì bảo vệ công viên đến yêu cầu tôi rời đi. Sau đó ít phút, công an phường Bến Thành đến, cưỡng chế tôi về phòng ban quản lý công viên, rồi tiếp tục chuyển tôi về đồn CAP. Bến Thành. Tại đồn, anh Huỳnh Hữu Khang đã thu giữ trái phép giấy phép lái xe của tôi.

Vào ngày 15/6/2013, tôi đến công viên Tao Đàn và cũng bị gây khó khăn. Sau khi bị dân phòng phường Bến Thành cưỡng chế về đồn, tôi gặp ông Lê Thanh Hải, Phó Bí thư Đảng ủy phường Bến Thành. Tôi đề nghị ông Hải đưa ra văn bản về việc không cho phép người dân vào công viên Tao Đàn tập luyện Pháp Luân Công.

Ông Lê Thanh Hải đã khẳng định với tôi như sau: Tôi không cần văn bản. Tôi chỉ cần ra lệnh miệng là được rồi… Tôi có quyền, có công cụ trong tay… Ai làm gì được tôi?

Ngày 21/6/2013, tôi đến công viên Tao Đàn để tập luyện Pháp Luân Công và bị bảo vệ đến gây khó khăn. Liền sau đó, có 2 kẻ côn đồ đến đánh tôi và túm cổ áo để lôi tôi đi, họ lấy thùng rác (cao khoảng 1m) đổ rác lên đầu tôi, rồi úp ngược thùng rác trùm lên người tôi. Một lát sau, họ khiêng tôi ra đặt ở lề đường Nguyễn Thị Minh Khai, rồi tôi bị khiêng lên xe ô tô đưa về đồn CAP. Bến Thành.

Đến ngày 25/6/2013, khi tôi đang ngồi thiền trong công viên Tao Đàn, bảo vệ công viên đã đến xô đẩy tôi, rồi khiêng tôi ra đặt ở gần lề đường Trương Định. Sau đó, một số nhân viên CAP. Bến Thành cho xe ô tô đến cưỡng chế tôi về đồn. Sau khi đưa tôi vào phòng làm việc thì một người cao lớn mặc thường phục (anh A) đi vào, dùng tay đấm thẳng vào mặt tôi và để lại vết thương. Lúc đó tôi muốn bỏ ra ngoài nhưng cửa phòng làm việc đã bị khóa trái.

Tôi không chịu hợp tác với hành vi bạo lực của anh A, thì anh A đã cởi áo và yêu cầu tôi đánh nhau với anh. Sau đó, anh A dùng tay và chân đấm, đá vào người tôi dồn dập và hung hăng, làm thân thể tôi đau đớn khắp nơi, khi về nhà còn bị ho ra máu. Sau nửa giờ đánh đấm tôi, anh A ra ngoài. Một lúc sau, ông Lĩnh, phó CAP, vào làm việc tiếp với tôi. Tôi trình bày về việc bị anh A đánh và yêu cầu ông Lĩnh cho biết tên và chức vụ của anh A. Nhưng ông Lĩnh nói rằng: Lúc đó tôi không có trong phòng làm việc nên không biết. Anh [A] ngồi cùng bàn đã hét lên: Ai đánh anh… tôi có thể ghép anh vào tội vu khống!... tập Pháp Luân Công ở công viên, là tụi tôi không, tuyệt đối là không {cho phép}. Còn anh muốn thưa kiện ai, là chuyện của anh.

Sau khi tôi viết bản tường trình, anh A đọc xong thấy không ưng ý liền đấm thẳng vào mặt tôi, và yêu cầu tôi viết lại. Trong khoảng thời gian đó bạn bè, người thân tôi đến rất đông yêu cầu thả người nhưng mãi đến 22h30 cùng ngày, tôi mới được cho ra khỏi đồn.

Bằng chứng: Ghi âm đính kèm (phần ghi âm đoạn 01 đánh nhiều nhất từ phút 24 trở đi)


Đe dọa và đánh đập


Làm việc với ông Hải
 

Vậy nguyên nhân ở đâu dẫn đến sự việc trên?
Những học viên Pháp Luân Công đã tập ở đây từ năm 2009 đến nay rất hiền hòa và thanh bình, đã mang lại sức khỏe và đạo đức cho nhiều người. Thông qua luyện tập và tu dưỡng đạo đức theo nguyên lý Chân Thiện Nhẫn của vũ trụ mà các bệnh tật đều khỏi từ bệnh tiểu đường, ung thư vú, thoái hóa cột sống, tim mạch, viêm mũi, trĩ,...mang lại lợi ích rất nhiều cho mọi người. Pháp Luân Công đã phổ biến trên 144 quốc gia và vùng lãnh thổ với hơn 100 triệu người tập, được đưa vào hệ thống giáo dục và quân đội, cảnh sát ở một số nước như Mỹ, Đài Loan, Ấn Độ... Sự phát triển mạnh mẽ của môn này cho thấy hiệu quả về sức khỏe và tinh thần là vượt bậc. Là môn tu luyện cổ xưa không phải tôn giáo, không có tổ chức, không chính trị, không lợi nhuận: tập hay không là quyết định ở mỗi người.

Các bạn có thể tham khảo môn tập tại đây: http://www.youtube.com/watch?v=5uWJrqvoh-c

Vấn đề là đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đang đàn áp và mổ cướp nội tạng người đang còn sống để kiếm lợi nhuận lồ từ các học viên Pháp Luân Công, sự việc này đã bị vạch trần trên thế giới là tội diệt chúng loài người. Chỉ vì số lượng học viên quá đông (khoảng 70 triệu người/65 triệu đảng viên năm 1999) mà lãnh đạo ĐCSTQ lúc đó là ông Giang Trạch Dân lo sợ và ganh tỵ, dẫn đến cuộc thảm sát diệt chúng Pháp Luân Công với thủ đoạn “Bôi nhọ thanh danh, vắt kiệt tài chính, hủy hoại thân thể” – “ đánh đến chết được tính là tự vẫn” của Giang Trạch Dân nguyên cựu chủ tịch nước Trung Quốc- là người lãnh đạo ĐCSTQ. Hiện nay Giang Trạch Dân và 60 quan chức cấp cao của ĐCSTQ đang bị truy tố trên 30 quốc gia trên thế giới, đặc biệt là Tây Ban Nha đã ra lệnh bắt giữ ông theo hiệp ước dẫn độ với các nước. Trong khi đàn áp, ĐCSTQ không ngừng dùng quyền lực và kinh tế để gây sức ép với các nước nhằm bưng bít thông tin để tiêu diệt Pháp Luân Công. Sự việc đang đến hồi kết khi mọi việc đã được vạch trần.

Các bạn có thể tham khảo mổ cướp tạng của ĐCSTQ tại đây: http://www.youtube.com/watch?v=ZcleDiZHRTg

Chúng ta có thể thấy sự tương phản: “Bản chất ĐCSTQ là Giả - Ác - Đấu hoàn toàn khác biệt với giá trị Chân Thiện Nhẫn của Pháp Luân Công”

Vây ai là người đứng sau những vụ việc này:

Ông Lê Thanh Hải hiện phó bí thương đảng ủy phường Bến Thành, Quận 1, TPHCM luôn có mặt tại công viên Tao Đàn để chỉ đạo những sự việc trên.

Mong rằng các bạn có thể giúp chúng tôi chấm dứt sự bạo hành trên.



Bài phát biểu của thành viên MLBVN nhân ngày ra mắt


Bài phát biểu của thành viên MLBVN nhân ngày ra mắt


Công an đàn áp dã man trong ngày Quốc Tế Nhân Quyền 10.12.2013

Kính thưa quý cô chú, các anh chị và các bạn thân mến,

Mạng Lưới Blogger Việt Nam xin thân ái gửi lời chào và cám ơn quý cô chú, anh chị cùng các bạn đã đến với chúng tôi nhân Ngày Quốc Tế Nhân Quyền và cũng là ngày ra mắt chính thức của Mạng Lưới Blogger Việt Nam.

Khởi đi từ Tuyên Bố 258, Mạng Lưới Blogger Việt Nam chính thức ra đời hôm nay, ngày 10 tháng 12 năm 2013, trong bầu không khí thế giới kỷ niệm Ngày Quốc Tế Nhân Quyền và vinh danh Quyền Con Người.

Cách đây 65 năm, sau gần 2 năm soạn thảo với sự tham gia của hơn 50 quốc gia, một văn kiện lịch sử đã ra đời mà nội dung của nó đã trở thành những chuẩn mực phổ quát về quyền con người. Đó là bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền.

65 năm sau, Mạng Lưới Blogger Việt Nam ra đời để góp phần phát huy nhân quyền, tranh đấu cho tự do, bảo vệ phẩm cách và giá trị của con người. Đây là mục tiêu, cũng là khát vọng, và là lý do duy nhất cho sự có mặt của Mạng Lưới Blogger Việt Nam.

65 năm sau, nhiều blogger Việt Nam đã đồng lòng liên kết với nhau, hoạt động công khai trong tinh thần tôn trọng những nguyên tắc đa nguyên và dân chủ. Đó cũng là tiêu chí hoạt động của Mạng Lưới Blogger Việt Nam.

65 năm sau, những công dân Việt Nam chúng tôi đã đến với nhau trong một niềm tin chung.

Chúng tôi tin rằng mọi công dân Việt Nam phải có quyền tự do tư tưởng và tự do bày tỏ quan điểm mà không bị can thiệp hay đối xử bất công; tin rằng chúng ta có quyền tìm kiếm, tiếp nhận, phổ biến tin tức và ý kiến bằng mọi phương cách như đã được xác định bởi Điều 19 của Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền.

Chúng tôi tin rằng mọi công dân Việt Nam phải được tôn trọng với những phẩm giá bẩm sinh, được đối xử trong tinh thần bác ái và được bình đẳng trong việc mưu cầu hạnh phúc cá nhân.

Chúng tôi tin rằng mọi công dân Việt Nam phải có quyền quyết định vận mạng của mình và góp phần quyết định vận mạng của đất nước; và những quyền này không thể là đặc quyền, được giao phó hay bị giành riêng bởi một nhóm người, một tập thể nào trong xã hội. 

Niềm tin đó phải được nuôi dưỡng bằng ước mơ.

Ước mơ đó phải được thể hiện bằng hành động.

Hành động đó phải được chung tay góp sức bởi nhiều người.

Kính thưa quý cô chú và các anh chị thân mến,

Trong những ngày cuối đông âm u, lạnh giá này, chúng ta biết chắc mùa xuân sẽ đến như quy luật của đất trời. Một con én không làm nên một mùa xuân nhưng Mạng Lưới Blogger xin được làm một con én nhỏ, để cùng với các bác, các cô chú, các anh chị và những công dân Việt Nam làm nên mùa xuân tươi sáng và ấm áp trên đất nước này.

Trước viễn ảnh mùa xuân phải đến đó, chúng ta hãy cùng nhau nuôi dưỡng niềm hy vọng.

Nuôi dưỡng niềm hy vọng như cách đây 65 năm, những người soạn thảo ra bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền đã hy vọng Tuyên Ngôn lịch sử đó sẽ là khởi đầu để chấm dứt mọi bất công, áp bức, chà đạp nhân phẩm giữa người và người trên trái đất này.

Nuôi dưỡng niềm hy vọng như những người Mỹ da màu đã cùng với Martin Luther King Jr., trỗi dậy từ bóng tối nô lệ để bước đi trên con đường đầy ánh sáng mang tên "I Have a Dream", để ngày hôm nay nước Mỹ có một Tổng thống mang tên Barack Obama.

Nuôi dưỡng niềm hy vọng như Nelson Mandela đã kiên trì nuôi dưỡng hy vọng của ông, của dân tộc Nam Phi trong bóng đen ngục thất của 27 năm tù đày, để những người dân da trắng và da đen của xứ sở ông không còn sống trong bất công và thù hận.

Chúng ta hãy cùng nhau hy vọng.

Nỗi sợ hãi làm chúng ta tê liệt nhưng niềm hy vọng sẽ giúp chúng ta đạp lên sợ hãi mà đứng lên.

Đứng lên vì dân tộc này, vì 90 triệu người dân trên đất nước có hơn 4000 năm lịch sử này phải có quyền đứng lên.

Đứng lên vì chúng ta không thể tiếp tục quỳ.

Đứng lên để một ngày không xa bất kỳ công dân Việt Nam nào cũng có thể ngẩng mặt cao đầu và tuyên bố với cộng đồng nhân loại rằng: xứ sở này là nơi mà những con người đang sống thực sự trong tự do, công bằng và bác ái.

Xin hãy đồng hành cùng chúng tôi trong niềm tin và hy vọng.

Mạng Lưới Blogger Việt Nam xin trân trọng cám ơn quý cô chú và các anh chị.


Mạng Lưới Blogger Việt Nam

Tranh đấu để bảo vệ nhân quyền, tự do, dân chủ, phẩm cách và giá trị của con người là mục tiêu, là khát vọng, và cũng là lý do duy nhất cho sự ra đời của Mạng Lưới Blogger Việt Nam. Khi nào các hành vi vi phạm nhân quyền ở Việt Nam còn tiếp diễn, thì Mạng Lưới Blogger Việt Nam vẫn còn lý do để tồn tại.

Công khai, liên kết với nhau qua một mạng lưới cộng đồng rộng khắp, tôn trọng những nguyên tắc đa nguyên và dân chủ, phi đảng phái, phi lợi nhuận, không loại trừ là tiêu chí hoạt động của Mạng Lưới Blogger Việt Nam.

Mục tiêu và tiêu chí hoạt động đó được dựa vào niềm tin:

Mạng Lưới Blogger Việt Nam tin rằng thăng tiến tự do cho mỗi cá nhân là điều kiện tiên quyết để thăng tiến tự do xã hội. Mỗi công dân Việt Nam phải có quyền quyết định vận mạng của mình và góp phần quyết định vận mạng của đất nước. Để được như thế mọi người phải có quyền tự do tư tưởng và tự do bày tỏ quan điểm, không bị can thiệp vì những quan niệm của mình, và quyền tìm kiếm, tiếp nhận cùng phổ biến tin tức và ý kiến bằng mọi phương tiện truyền thông. Bởi vậy, với tất cả khả năng của mình, Mạng Lưới cam kết bảo vệ tự do cá nhân khỏi sự áp bức của mọi loại quyền uy áp đặt.

Mạng Lưới Blogger Việt Nam tin rằng nhân quyền không những chỉ là lợi ích thích đáng của mọi người dân mà còn là đòi hỏi của thời cuộc và khát vọng chung của nhân loại. Nhân quyền phải cho tất cả. Mạng Lưới Blogger Việt Nam trước sau như một, cam kết bảo vệ và thăng tiến quyền con người ở Việt Nam, góp phần thúc đẩy nhân quyền trong khu vực và trên thế giới.

Mạng Lưới Blogger Việt Nam tin rằng mọi công dân Việt Nam phải được tôn trọng với những phẩm giá bẩm sinh, được đối xử trong tinh thần bác ái và được bình đẳng trong việc mưu cầu hạnh phúc cá nhân. Do đó, việc thiết lập một nền dân chủ đa nguyên, trong đó sự khác biệt chẳng những được tôn trọng mà còn được khuyến khích như một động lực của sự phát triển xã hội, là cái mà tất cả chúng ta cần hướng đến và nó đang trở thành nhu cầu cấp thiết của thời cuộc.

Mạng Lưới Blogger Việt Nam tin rằng việc bảo vệ tự do, nhân quyền và bình đẳng của hơn 90 triệu người dân không phải là trách nhiệm riêng, quyền hạn riêng của một nhóm người, một tổ chức, hay một nhà nước mà là bổn phận của tất cả công dân Việt Nam. Mạng Lưới Blogger Việt Nam là tập hợp của những blogger - công dân Việt Nam muốn cùng nhau liên kết để thực hiện trách nhiệm thiêng liêng ấy một cách hữu hiệu hơn.

Nếu bạn đồng ý với mục tiêu, tiêu chí hoạt động và niềm tin của Mạng Lưới Blogger Việt Nam, bạn có thể tự xem mình là một thành viên của Mạng Lưới và đồng hành cùng với các thành viên khác trong các sinh hoạt truyền thông về nhân quyền trong nước và quốc tế; nâng cao nhận thức xã hội về nhân quyền; bảo vệ các nạn nhân bị vi phạm nhân quyền; đào tạo blogger; giám sát các hoạt động của nhân viên công quyền...

Mời bạn, chúng ta hãy cùng nhau bước qua nỗi sợ hãi và hành động để có thể dấy lên hy vọng thay đổi cho một nước Việt Nam mới của chúng ta và con cháu chúng ta; hãy công khai tiến bước để bảo vệ nhân quyền, tự do, bình đẳng, phẩm cách và giá trị của chính mỗi người, của mọi công dân Việt Nam, nhằm góp phần xây dựng một tương lai mới cho đất nước Việt Nam.



Các đại sứ nước ngoài kêu gọi trả tự do cho thầy Đinh Đăng Định


Các đại sứ nước ngoài kêu gọi trả tự do cho thầy Đinh Đăng Định


Phản ứng cuả Cộng Đồng Tỵ Nạn Cộng Sản Trước Chuyến Đi Mỹ Cuả Nguyễn Tấn Dũng 9 24 2013

RFA 20.12.2013


Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
RFA.mp3Phần âm thanh Tải xuống âm thanh
Ông Đinh Đăng Định, tại cơ quan điều tra hồi đầu năm 2012.
Ông Đinh Đăng Định, tại cơ quan điều tra hồi đầu năm 2012.
Screen capture





Các đại sứ nước ngoài ở Hà Nội gởi thư kêu gọi Việt Nam trả tự do cho nhà giáo Đinh Đăng Định, một người hoạt động dân chủ bị kêu án 6 năm tù giam mà hiện sức khỏe đang bước vào giai đoạn cuối của căn bệnh ung thư bao tử.
Tội danh mà nhà giáo bất đồng chính kiến Đinh Đăng Định bị cáo buộc là tuyên truyền chống phá nhà nước.
Trong nội dung bức thư gởi đến Bộ Ngoại Giao Việt Nam ngày hôm qua, các vị đại sứ Hoa Kỳ, Liên Hiệp Châu Âu cùng nhiều phái đoàn đặc nhiệm khác yêu cầu Việt Nam nên trả tự do ngay cho ông Đinh Đăng Định vì lý do nhân đạo để ông có thể tịnh dưỡng trong những ngày cuối đời tại nhà hoặc tại bệnh viện.
Từ Việt Nam, cô Đinh Phương Thảo, con gái của nhà giáo Đinh Đăng Định, cho đài Á Châu Tự Do biết:
"Hôm qua có một nguồn tin báo cho em hay các đại sứ ở Hà Nội đã gởi thư yêu cầu chính phủ Việt Nam trả tự do cho bố em hoặc ít nhất là đưa bố em đến bệnh viện để bố em được điều trị.Nhận được tin đó thì em và mẹ em rất  là vui và hy vọng rất nhiều nhưng để mà điều đó thành sự thật thì lại tùy thuộc vào chính phủ Việt Nam."
Vẫn theo lời cô Đinh Phương Thảo, từ hôm 7 tháng Mười Hai, trại giam đã chuyển ông Đinh Đăng Định ra bệnh viện 30/4 ở TP Hồ Chí Minh cho đợt hóa trị lần ba. Khoảng 10 ngày hôm nay, ông bị viêm nơi vết mổ từ tháng Chín và bị đi tiêu ra máu nên sự chăm sóc thường trực của người nhà đối với ông Đinh Đăng Định lúc này rất cần thiết.
Hiện chưa có sự phúc đáp nào từ phía Việt Nam liên quan đến yêu cầu của các vị đại sứ các nước.

Nhập viện cấp cứu vì bị công an ép cung











 Không hiểu sao, một số công an huyện Thanh Trì (Hà Nội) lại cho bắt người vô cớ để tra khảo bằng hình thức đánh đập dã man đối với một chàng trai vô tội. Sau gần 3 ngày “ép cung”, vì không có bằng chứng về tội danh cụ thể, cuối cùng chàng trai được thả. Song, sau những màn ép cung “chỉ có trời mới biết” chàng trai đã phải nhập viện cấp cứu trong tình trạng sức khỏe nguy cấp.

Chàng thanh niên vô tình trở thành nạn nhân oan uổng dưới những bàn tay thô bạo của một số công an huyện Thanh Trì ấy là Dương Văn Cao (sinh năm 1990), quê ở thôn Đình Tổ (Nguyễn Trãi, Thường Tín, Hà Nội).

Tối ngày 16/12/2013 khi được đưa vào bệnh viện huyện Thanh Oai cấp cứu, không chỉ riêng các bác sĩ trực tiếp cứu chữa cho Cao, mà ngay cả hàng trăm người, từ bệnh nhân ở các phòng, đến người nhà đi chăm bệnh nhân cũng ùa đến xem. Mọi người xì xào bàn tán: “trời ơi thằng bé bị ai đánh mà dã man đến thế nhỉ?”. Có người há hốc miệng thốt lên: “ôi, bị đánh tím tái cả người thế này không biết có sống nổi qua mùa đông nữa không?”.


Có vẻ vì quá đau đớn nên nạn nhân lúc khóc, lúc ngoắc mồm không thể thành tiếng, có lúc gắng mãi mới nói được một từ như kiểu “bút bi tắc mực” chúng tôi phải chắp ghép từng đoạn ngắt quãng mới biết nạn nhân nói rằng: “em.. khó thở, em.…đau lắm anh ạ!”. Rồi nạn nhân lại khóc, lại quằn quại khiến bất cứ ai có mặt lúc đó cũng không cầm được nước mắt. Nhưng cũng có những người bất bình đối với những người đối xử tệ bạc với chàng thanh niên.



Rất may phóng viên đã được “hóa trang” để tận mắt thấy, tận tai nghe, khi Trung tá Đặng Anh Quân, Đội Phó đội Hình sự Công an huyện Thanh Trì trực tiếp đến bệnh viện vào tối ngày 17/12/2013 thăm nạn nhân. Có lẽ vì không biết có mặt phóng viên nên đồng chí công an này đã biểu đạt tính chất xoa dịu kiểu: “sự việc trót lỡ rồi bây giờ phải làm sao?” thì chúng tôi mới dám tin rằng, những người trực tiếp ép cung, nói chính xác hơn là đánh dã man Dương Văn Cao đến trọng thương lại chính là một số các chiến sĩ công an huyện Thanh Trì.

Lời tường trình

Dù có mặt tại bệnh viện huyện Thanh Oai ngay từ những ngày đầu Dương Văn Cao được cấp cứu, nhưng vì tình hình sức khỏe của nạn nhân nhân lúc tỉnh lúc mê, thậm chí có lúc hoảng loạn, cho nên chúng tôi đã phải chờ đến sáng ngày 18/12/2103 thì nạn nhân mới có chút sức lực để phỏng vấn.

Sự việc cụ thể như sau: chiều ngày 13/12/2013 Dương Văn Cao đến hiệu cắt tóc “Minh Tuấn” ở huyện Thường Tín để ngồi chơi. Được biết đây là quán quen nên lúc rảnh rỗi không có việc Cao thường lui tới. Lúc ấy khoảng 15 giờ bỗng có 4 đồng chí công an mặc thường phục đi xe máy đến trước quán cắt tóc rồi dừng xe lại ở bên đường. Và họ sang quán, một đồng chí công an bảo: “Cao à, mày biết tội gì chưa?”. Cao ngơ ngác đáp: “em không biết”. Thế rồi người ta đưa còng số tám còng vào tay Cao, rồi đưa lên xe máy, rồi áp tải đi.

Để xác thực thông tin đa chiều, phóng viên đã tìm đến cửa hiệu cắt tóc “Minh Tuấn” để hỏi một số người có mặt tại sự việc chiều hôm đó. Rõ ràng tình tiết vụ việc đều giống như nạn nhân Dương Văn Cao kể lại, thậm chí khi bắt người, không ai được nghe đọc lệnh bắt, cũng không ai thấy những người lạ mặt giơ thẻ ngành ra.

Thế rồi người ta bắt Cao và đưa về trụ sở tra vấn, tra vấn song người ta chuyển sang hình thức ép cung Cao. Có người trong số đó bảo: “mày đã bao giờ bị treo ba lô chưa?”. Chúng tôi chịu cứng không biết thuật ngữ này là gì nhưng có vẻ là lời lẽ kiểu “hăm dọa”. Rồi Cao kể rằng: “lúc ấy em bị các chú ấy đánh đau quá nên em cứ khai bừa lung tung, khai không khớp là các chú ấy lại đánh”.

Cứ như nạn nhân kể lại thì người ta tra tấn bằng đủ mọi hình thức kinh khủng mà bản thân phóng viên nghe cũng không dám tường thuật lại kẻo có bạn đọc yếu tim sẽ ngất lịm không biết chừng.

Không sợ hồ đồ khi nói rằng, sự tra tấn này quả thực rất dã man, bởi cứ xem những vết tích trên thân thể nạn nhân thì thấy. Rõ ràng có những vết thương như bị ai đó dùng mười đầu móng tay sắc nhọn cào nát vùng ngực. Riêng hai đầu bàn chân bị người ta dùng vật cứng đập rách cả da nước vàng rỉ ra có mùi tanh tanh.

Anh Phạm Đình Chiến, sinh năm 1980 là người anh kết nghĩa với Cao tức tối bảo chúng tôi rằng:“các anh xem, nó vốn trắng trẻo là thế mà mông nó bị người ta đánh cho thâm xì như bôi nhọ nồi thế này thì sống làm sao được”.

Nhưng vất vả nhất mấy hôm nay khi Cao nằm viện chính là chị Kim Anh. Chị Kim Anh vốn là bà chủ bán hàng ăn trong bệnh viện. Hôm Cao nhập viện không có tiền đóng viện phí cũng do chị trả cho. Chỉ bảo: “thằng Cao này nhà nó nghèo, chẳng có tiền, nếu mình tiếc vài đồng tiền mà không bỏ ra cứu em nó thì đến chết mình cũng ân hận đấy”. Thế rồi chị bật khóc khi kể về tình trạng của Cao mấy ngày qua rằng, lúc thì nôn ra máu, đái cũng ra máu. Mấy ngày rồi Cao không ăn được gì hết chỉ có uống sữa cầm hơi.

Quay trở lại câu chuyện, khi Dương Văn Cao bị bắt. Cao nhớ trong số những người đánh Cao có một chú đầu hói, to cao. Sau nhiều lần bị ép cung, vì không chịu được các trận “mưa” đòn, Cao buộc phải khai lung tung. Nhưng vì lời khai trước không đúng với lời khai sau. Rốt cuộc không có chứng cứ cụ thể tội danh gì nên Cao liền được thả về sau ba ngày giam giữ vô lý.

Sau khi được thả ra Cao cảm thấy toàn thân đau đớn vô cùng. Lúc về đến chợ Vồi (tức ga Thường Tín), Cao gọi điện cho anh Trường (quê Hà Đông) nhắn giúp cho anh Chiến (là anh kết nghĩa) rằng: “em chết mất rồi, em bị công an đánh đập dã man chắc không sống nổi nữa”. Anh Trường nghe thế liền chuyển lời cho anh Chiến. Sau đó anh Chiến vì đang ở Hưng Yên xa quá liền gọi cho hai anh em cùng chơi với Cao đến chợ xem sao. Vừa đến nơi thì thấy Cao ngồi khóc rên, thế là mọi người liền đưa vào bệnh viện cấp cứu.

Chúng tôi chỉ cần công lý

Rất nhiều người, không chỉ gia đình nạn nhân, mà ngay cả những người quen thân, thậm chí kể cả những người không hề biết gì về nạn nhân Dương Văn Cao khi chứng kiến trước sự việc cũng đều hỏi rằng: “liệu công an đánh người có bị xử lý đích đáng không nhà báo?”. Có người lại bảo: “không cẩn thận vụ này không khéo có sự bao che đấy”.

Mọi người đều hỏi nhao nhao cả lên, tất cả cũng chỉ vì một ý nghĩ chung là sợ: “công lý bị bẻ cong đi mà thôi”. Tuy nhiên, riêng chị Kim Anh lại là người rất tin vào công lý. Chị bảo rằng: “dù người ta có chạy chọt thì cũng chẳng ai dám bao che đâu”. Chị vẫn nói đi, nói lại câu đó rất nhiều lần, chị bảo chị nghe dư luận nói rằng, bác Nguyễn Đức Chung, tức Thiếu tướng Nguyễn Đức Chung, Giám đốc Công an Thành phố Hà Nội là người rất công tâm. Cho nên vấn đề bao che cho cấp dưới thì ở Công anh Hà Nội chả bao giờ có.

Thế rồi chị lại càng tin tưởng hơn sau vụ ông Chấn ở Bắc Giang, thì bác Trần Đại Quang (tức Đại tướng Trần Đại Quang, Bộ Trưởng bộ Công an) từng trả lời trên báo chí rằng, nghiêm cấm hình thức ép cung, nhục hình.

Chị vẫn quen cái giọng thích gọi các vị lãnh đạo với cái lối trìu mến là bác rồi, nên giờ nói về các bác lãnh đạo ấy dù vụ việc chưa được tiến hành làm rõ nhưng chị biết kết quả là công lý luôn ở bên sự thật rồi. Mọi người nghe chị nói đều tán đồng chí phải.

Liệu tình tiết của vụ việc sẽ được giải quyết thế nào? Sức khỏe của nạn nhân Dương Văn Cao có đỡ hay không Trí Việt 24h sẽ tiếp tục thông tin đến các bạn.

Hoàng – Dũng



Trò chơi Góp ý sửa đổi Hiến pháp của đảng: Điếm và điếm


Trò chơi Góp ý sửa đổi Hiến pháp của đảng: Điếm và điếm

GS Trần Phương Chủ nghĩa Xã hội đã thất bại! Chủ nghĩa Cộng sản là ảo tưởng!

                      http://www.youtube.com/watch?v=3BhkOu_4TtU


Sãi Mõ (Danlambao) 1. Vừa qua trên các phương tiện thông tin lề đảng, có vị với đầy đủ học hàm, học vị hẳn hoi, đồng thời là đại biểu Quốc hội – “đại diện” cho cử tri đấy lại thản nhiên phát biểu: “đông đảo”, “đại bộ phận” thậm chí “phần lớn” nhân dân đồng thuận với nội dung bản dự thảo bản Hiến Pháp sửa đổi năm 2013. Tuy nhiên bất kỳ ai thử về một xóm hoặc khu phố nào đó hỏi những người dân ở đây xem có mấy người nhìn thấy, chưa nói là được đọc cái bản dự thảo Hiến Pháp này, chúng tôi dám chắc sẽ có kết quả hoàn toàn trái ngược với lời phát biểu của các vị đại biểu kia.

Qua đó mới thấy “đảng ta” rất thành công trong việc nuôi những “đám vẹt cảnh”, sẵn sàng bán rẻ danh dự, chẳng ngại đem cái mặt thớt ra đánh đĩ cùng thiên hạ. Trơ trẽn, mặc nhiên dối trá, lừa bịp không hề biết xấu hổ.

Tuy vậy nếu nói đúng thực tế, tức là chỉ thiểu số hoặc rất ít người đồng tình thì bản Hiến Pháp năm 2013 dẫu nay có được Quốc Hội thông qua đi chăng nữa đâu có xứng đáng là khế ước – tâm nguyện của đông đảo nhân dân Việt Nam. Còn cố tình bám giữ bản dự thảo Hiến Pháp này thì nó cũng không thể có sức sống, chỉ lay lắt như “cây tầm gửi” trên thân cây gỗ mục, một món nợ dân tộc, dấu ấn đen tối của lịch sử!

2. Rất may trong khu vực vừa rồi chẳng có nước nào tranh cử, thành thử Việt Nam đã nghiễm nhiên “chui” được vào Hội đồng nhân quyền của Liên hợp quốc, mặc dù cái Nhà nước toàn trị này hoàn toàn “phi nhân quyền”.

Tuy nhiên vì mục đích níu kéo quyền lực, đảng Cộng sản Việt Nam vẫn không ngừng sử dụng mọi quỷ kế, kể cả những cánh tay nối dài của mình sục vào mọi ngõ ngách có thể - mặc nhiên đánh đĩ cả Hội đồng nhân quyền quốc tế ra sức kiểm duyệt quyền công dân trong các hoạt động dân sự. Dưới đây chúng tôi xin đơn cử về một hành động mới đây tại thành phố Vũng Tàu: 






Công an: Ngắm đi ngắm lại bắn ai từ rày?

Trần Thị Hải Ý (Danlambao) - “Hai tay cầm khẩu súng này, / Ngắm đi, ngắm lại: bắn ai từ rày? / Bắn vào Tàu khựa, tay sai: / Lũ cướp nước, lũ đọa đày dân ta; / Lũ không yêu trẻ kính già, / Lũ cướp đất, lũ đốt nhà xôn xao; / Lũ đòi sưu nặng thuế cao, / Lũ đi chém giết đồng bào Việt Nam! / Bắn được chúng, chết cũng cam, / Vì mình dù chết, nước Nam vẫn còn!”

*

Báo lề đảng đưa tin, nguyên văn: [“Từ 01/02/2014, sau khi áp dụng các biện pháp để khống chế người chống đối không có kết quả, cán bộ thi hành công vụ có quyền nổ súng để phòng vệ, bắt giữ”].


Nghị định này làm Hải Ý em nhớ lại:


Hồ Chí Minh luôn chú trọng đến lực lượng công an. Người bảo công an nhân dân là một lực lượng bảo vệ của chính quyền chuyên chính dân chủ nhân dân, có nhiệm vụ giữ gìn trật tự an ninh cho nhân dân, xem xét tìm tòi âm mưu phản động làm hại nhân dân, trấn áp bọn tay sai chống lại chính quyền. Hồ Chí Minh nhắc nhở: “Công an là bạn dân thì những việc việc oanh liệt của quân và dân ở các địa phương, công an cần phải biết rõ”. “Công an phải bảo vệ dân chủ của nhân dân và thực hiện quyền chuyên chính với những kẻ chống lại dân chủ của nhân dân”.


Cán bộ Lớp Trung cấp Công an rất phấn khởi, vinh dự được Bác Hồ đến thăm và chụp ảnh kỷ niệm (1950). Ảnh: Tư liệu.

Hồ Chí Minh nêu ra những nhiệm vụ chính mà lực lượng công an cần phải thực hiện cho bằng được: xây dựng bộ máy công an phục vụ dân, tổ chức giáo dục nhân dân trong công việc phòng gian trừ gian, để nhân dân thiết thực giúp đỡ công an; Cách tổ chức công an phải giản đơn thiết thực, tránh tệ hình thức giấy má; Lề lối làm việc phải dân chủ, cấp trên kiểm tra cấp dưới, cấp dưới phê bình cấp trên, cùng giúp đỡ nhau về kinh nghiệm, sáng kiến, để cùng nhau tiến bộ. Tự phê bình và phê bình trên tinh thần thân ái và lập trường cách mạng; khuyến khích nhân dân phê bình công an, để nhân dân hiểu công an, yêu công an và giúp đỡ công an. Người nhắc nhở: “Công việc làm của công an âm thầm nhưng rất quan trọng, vì vậy công an phải tránh các khuyết điểm như sợ khó, sợ khổ, không bền gan, không quyết chí, kém cảnh giác, hữu khuynh”.

Trong bài nói chuyện tại Hội nghị Công an toàn quốc lần thứ 14, vào tháng 1/1960, Hồ Chí Minh nêu rõ: Nhiệm vụ của ngành công an là: “Tăng cường cuộc đấu tranh chống phản cách mạng dưới mọi hình thức; Giữ gìn thật tốt trật tự, an ninh. Để hoàn thành tốt nhiệm vụ đó, cán bộ và chiến sĩ công an cần phải: Luôn luôn nâng cao trình độ giác ngộ xã hội chủ nghĩa; đoàn kết chặt chẽ nội bộ, đoàn kết chặt chẽ giữa công an và nhân dân vũ trang; đoàn kết chặt chẽ giữa công an và nhân dân, và dựa vào lực lượng to lớn của nhân dân; Phát huy dân chủ nội bộ; kiện toàn tổ chức thành một lực lượng thật vững mạnh của nền chuyên chính vô sản”. Hồ Chí Minh nêu rõ tư cách và nhiệm vụ của người công an: “Đối với tự mình phải cần, kiệm, liêm, chính. Đối với đồng sự, phải thân ái giúp đỡ. Đối với Chính phủ phải tuyệt đối trung thành. Đối với nhân dân phải kính trọng, lễ phép. Đối với công việc, phải tận tụy. Đối với địch, phải cương quyết, khôn khéo”.

Ngày 29/4/1963, trong bài nói tại Hội nghị cán bộ ngành công an, Hồ Chí Minh nói: “Công an cách mạng là một vũ khí sắc bén của chuyên chính vô sản. Cho nên nhiệm vụ công an là cực kỳ quan trọng, phải giữ gìn trật tự trị an, bảo vệ cho nhân dân ta an cư lạc nghiệp. Làm mọi việc phải đi sâu, đi sát, phải tránh chủ quan, phải có kế hoạch chu đáo, phải có quyết tâm bền bỉ. Các cấp ủy Đảng phải thật sự giúp đỡ và lãnh đạo chặt chẽ công an. Ngành công an có nhiệm vụ xây dựng một bộ máy công an nhân dân vì dân phục vụ, là bạn dân, giúp đỡ nhân dân, tổ chức giáo dục nhân dân trong công tác phòng gian, trừ gian. Công an “Phải gần gũi nhân dân, dựa vào lực lượng của nhân dân, xa rời nhân dân thì tài tình mấy cũng không làm gì được. Nhân dân có hàng triệu tai mắt. Nếu công an biết dựa vào nhân dân thì nhân dân sẽ là người giúp việc rất đắc lực cho công an”. Hồ Chí Minh căn dặn các cán bộ công an phải có lập trường rõ ràng vững chắc, tư tưởng xã hội chủ nghĩa, tức là “mỗi người hãy nghĩ đến lợi ích chung, lợi ích toàn dân trước, phải chống chủ nghĩa cá nhân”. Mỗi cán bộ công an đều có trách nhiệm xây dựng bộ máy công an, phải cố gắng gương mẫu trong học tập, trong công tác, gương mẫu về đạo đức cách mạng. Trong sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa xã hội và bảo vệ Tổ quốc, nhiệm vụ của công an rất lớn, rất gian khổ nhưng rất vẻ vang. Hồ Chí Minh tặng lực lượng công an bài thơ:

“Đoàn kết, cảnh giác
Liêm, chính, kiệm, cần.
Hoàn thành nhiệm vụ,
Khắc phục khó khăn,
Dũng cảm trước địch,
Vì nước quên thân,
Trung thành với đảng,
Tận tụy với dân”]
Ba Minh (st)

*


[Thực sự lúc sinh thời, Bác Hồ không nói và viết nhiều về lực lượng Công an nhân dân. Thế nhưng, trong không nhiều những câu chữ Bác dành riêng cho chúng ta lại ẩn chứa rất nhiều những suy tư và tâm huyết về một lực lượng phải gánh vác những “công việc âm thầm nhưng rất quan trọng” (chữ Bác đã dùng trong bài nói chuyện tại Hội nghị Công an toàn quốc lần thứ 10, tháng 1/1956).

Đặc biệt 6 điều Bác Hồ dạy lực lượng Công an nhân dân (CAND) trong suốt mấy chục năm qua đã luôn là kim chỉ nam cho mọi hoạt động của lực lượng Công an nhân dân, giúp lực lượng CAND hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bảo vệ an ninh quốc gia, giữ gìn trật tự, an toàn xã hội trong mọi thời kỳ cách mạng, đóng góp xứng đáng vào sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, bảo vệ, xây dựng và phát triển đất nước. Các thế hệ cán bộ chiến sĩ CAND đã luôn luôn tâm niệm rằng, học tập, thực hiện 6 điều Bác Hồ dạy đồng nghĩa với sự thực hiện nhiệm vụ và lý tưởng của mình.

Cần phải thấy rằng, tư tưởng Hồ Chí Minh ngay từ “cái thuở ban đầu lưu luyến ấy” của cách mạng mùa thu năm 1945 đã luôn nhấn mạnh tới tính công bộc của bộ máy nhà nước đối với nhân dân. Là người từng trải, anh minh và mẫn tiệp, đã không chỉ một lần phải “biết mùi hun khói”, Bác Hồ hiểu rất rõ những cảm giác mà các bộ máy chính quyền trong một xã hội có tình trạng người bóc lột người gây nên trong tâm trí dân chúng nên ngay sau Cách mạng tháng Tám 1945, Bác đã rất dày công để tuyên truyền, giáo dục, cổ xúy một hình mẫu chính quyền mới, chính quyền nhân dân. Tháng 10/1945, với bút danh Chiến Thắng, Bác viết: “Non hai tháng trước đây, trước cuộc khởi nghĩa 19-8-1945, nói tới hai chữ Chính phủ người ta nghĩ ngay tới một bọn đầu đảng cướp nguy hiểm, xảo quyệt. Trái lại, ai ai đối với Chính phủ nhân dân hiện nay cũng đều có một cảm tình thân mật xen lẫn với một niềm tôn kính sâu xa: Chính phủ đối với ta như người “anh cả” trong gia đình, một đồng chí phụ trách một địa phương, người đứng mũi chịu sào ta có thể vững lòng trông cậy và gửi số mệnh vào. Người xưa nói: quan là công bộc của dân, ta cũng có thể nói: Chính phủ là công bộc của dân vậy... Chính phủ nhân dân bao giờ cũng phải đặt quyền lợi của dân lên trên hết thảy. Việc gì có lợi cho dân thì làm. Việc gì có hại cho dân phải tránh”.

Cũng với cách hình dung như thế, Bác Hồ muốn lực lượng CAND phải đáp ứng đủ các tiêu chuẩn của những công bộc của dân trong một lĩnh vực hoạt động hết sức đặc thù liên quan tới sự an nguy của cả xã hội, cả chế độ. Đọc xong số nội san Bạn dân của Công an khu XII năm 1948, Bác đã nhắc nhở đồng chí Hoàng Mai (lúc đó là Giám đốc Công an khu VII) rằng: “Trên báo, cần thường xuyên làm cho anh chị em công an nhận rõ công an của ta là công an nhân dân, vì dân mà phục vụ và dựa vào nhân dân mà làm việc”. Theo Bác, công an ta luôn luôn phải “lấy lòng” dân (hiểu theo nghĩa tốt đẹp nhất của từ này) để được dân giúp đỡ và có được dân giúp đỡ thì công an ta mới có thể làm việc có hiệu quả. Cách lập luận của Bác rất giản dị nhưng đầy thuyết phục: “Bác lấy một ví dụ: Công an ta có bao nhiêu người? Dù có vài ba nghìn hay năm bảy vạn đi nữa thì lực lượng ấy vẫn còn ít lắm bên cạnh lực lượng nhân dân. Năm vạn người thì chỉ có 5 vạn cặp mắt, 5 vạn đôi bàn tay. Phải làm sao có hàng triệu đôi bàn tay, hàng chục triệu cặp mắt và đôi tai mới được. Muốn như vậy, phải dựa vào dân, không được xa rời dân. Nếu không thế thì sẽ thất bại...” (trích bài nói tại Trường Công an trung cấp khóa 2, năm 1951). Nhìn lại thực tế hôm nay, càng thấy những lời Bác dạy thực là chí lý! Nếu không được lòng dân và không được nhân dân thực sự giúp đỡ, tin tưởng, coi như con em của mình thì bao nhiêu cố gắng nắm bắt địa bàn cũng dễ trở thành công cốc. Việc nước rất nhiều (lại vẫn câu chữ của Bác), việc giữ gìn an ninh trật tự xã hội cũng rất nhiều, chỉ mình lực lượng Công an đảm trách thôi thì không đủ. Phải làm sao để các tầng lớp nhân dân cũng sát cánh cùng lực lượng CAND, chung lưng đấu cật trong sự nghiệp bảo vệ an ninh Tổ quốc và trật tự an toàn xã hội. Công an phải luôn gần gụi với người dân, phải học cách ứng xử với nhân dân sao cho lễ phép, chân thành. Còn nhớ, trong bài nói chuyện với hội nghị tổng kết công tác cảnh vệ tháng 2/1962, Bác đã nhắc nhở: “Bác nói một điểm nữa là thái độ đối với nhân dân. Cũng vì mục đích bảo vệ Bác nên các chú không muốn để đồng bào đến gần, cho nên đã xô đẩy đồng bào. Thái độ thế là không tốt. Đồng bào và các cháu nhi đồng muốn đến gần Bác. Nhưng các chú thì lại không muốn. Nó có mâu thuẫn, nhưng phải làm thế nào? Mình là dân chủ. Bác cũng như các chú, đều nói là phục vụ nhân dân. Cho nên phải khéo tổ chức, nếu không khéo tổ chức thì xô đẩy cũng không được; cho nên, phải làm thế nào để vừa bảo vệ được Bác, vừa không xô đẩy đồng bào”. Người Cha già của dân tộc vừa thông tuệ cổ kim vừa nắm rất rõ và tinh tế cả những chi tiết dù nhỏ nhặt nhất của đời thường.

Cán bộ Lớp Trung cấp Công an rất phấn khởi, vinh dự được Bác Hồ đến thăm và chụp ảnh kỷ niệm (1950). Ảnh: Tư liệu.

Có đức mới vực được nghề

Làm nghề nào muốn tốt thì cũng phải tinh thông mọi ngón chuyên môn. Làm người công an nhân dân nếu muốn hoàn thành thực tốt chức phận của mình thì không chỉ giỏi nghiệp vụ mà còn phải là thấm nhuần những tiêu chí đạo đức cách mạng. Đây cũng là một trong những điều mà Bác Hồ từng nhấn mạnh khi viết hoặc nói với lực lượng CAND. Bác phân biệt rất rạch ròi sự khác biệt giữa bộ máy công an của chính quyền cách mạng với cái gọi là ngành công an trong những xã hội còn áp bức, bất công. Bác nói (cũng tại Trường Công an trung cấp khóa 2): “Công an đế quốc là nanh vuốt của đế quốc để hà hiếp áp bức đa số nhân dân. Chắc các cô chú cũng nhớ chúng nó là bọn đầu trâu mặt ngựa. CAND phải là kiểu mẫu, phải là người chuyên trách thi hành, chính sách phương châm của Đảng và Chính phủ cho tốt. CAND phải thực sự phục vụ nhân dân...”. Mà muốn thực sự phục vụ nhân dân thì không thể không là những người có đạo đức cách mạng thực sự. Chính vì thế nên Bác Hồ đã đặt lên trên hết mọi sự yếu tố đạo đức trong hoạt động nghiệp vụ của người công an cách mạng. Cũng trong bức thư gửi đồng chí Hoàng Mai đã nhắc ở trên, Bác nhấn mạnh: “Trên tờ báo phải luôn luôn nhắc nhở anh em rèn luyện tư cách đạo đức”. Theo Bác, tư cách người công an cách mạng là phải đáp ứng được đủ những yêu cầu sau:

“Đối với tự mình, phải cần, kiệm, liêm chính.
Đối với đồng sự, phải thân ái giúp đỡ.
Đối với Chính phủ, phải tuyệt đối trung thành.
Đối với nhân dân, phải kính trọng lễ phép.
Đối với công việc, phải tận tuỵ.
Đối với địch, phải cương quyết, khôn khéo”.

Và Bác dạy, muốn giữ gìn, bồi đắp đạo đức cho mình, những người chiến sĩ CAND hơn ai hết cần phải biết “phê bình nhau”. Ngay trong những ngày đầu của chính quyền dân chủ cộng hòa, Bác cũng đã hiểu quá rõ là những người công bộc mang sắc phục công an nếu không tự xác định được đúng đắn vai trò và nhiệm vụ của mình thì rất dễ mắc phải sai lầm. Tôn vinh sự tử tế nhưng Bác cũng rất nghiêm khắc với những thói hư tật xấu và Bác đã thẳng thắn phê bình: “Công an nhân dân phải thực sự phục vụ nhân dân, nhưng hiện nay các cô các chú đã làm tròn nhiệm vụ ấy chưa? Chưa. Tuy đã có nhiều người tận tâm, cố gắng nhưng lẻ tẻ vài nơi nhân dân còn chê trách đấy!”. Bác nói: “Trong nội bộ, công an cũng phải phê bình nhau. Đối với người không sửa được thì phải tẩy trừ ra khỏi ngành kẻo để lại thì con sâu làm rầu nồi canh. Phải làm thế nào cho được lòng dân, phải thực sự giúp đỡ dân trong công việc chứ không phải là lối ngoại giao qua loa. Có như thế thì người dân mới tích cực trở lại giúp đỡ công an”.

Kẻ thù dai dẳng - chủ nghĩa cá nhân

Trong bài nói tại Trường công an nhân dân ngày 28/1/1958, Bác Hồ đã gióng lên hồi chuông báo động rằng, người chiến sĩ công an phải thực sự chú trọng tới việc chống chủ nghĩa cá nhân, tức là chống thói so bì đãi ngộ, muốn nghỉ ngơi hưởng thụ, an nhàn... Bác cũng nhắc nhở trong bài nói chuyện tại lớp chỉnh huấn khóa II của Bộ Công an (ngày 16/5/1959): “Chủ nghĩa cá nhân không phải chống lại một lần là hết được. Trong lớp này, các cô các chú kiểm thảo thành khẩn là điều tốt, tiến bộ. Nhưng không phải kiểm thảo xong là gột rửa hết chủ nghĩa cá nhân. Ví như rửa mặt thì phải rửa hàng ngày. Vì vậy, kiểm thảo ở đây không phải là xong, là đủ mà còn phải tiếp tục luôn luôn phê bình, tự phê bình, kiểm thảo trong mọi việc”.

Nhìn vào hôm nay, càng thấy những lời Bác dạy năm xưa vẫn có tính thời sự nóng bỏng. Cuộc đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân thực sự vẫn đang còn tiếp diễn. Người chiến sĩ công an không theo thuyết khổ hạnh nhưng ham muốn có một nếp sống không thích ứng với thực trạng đất nước luôn dễ là “ma đưa lối quỷ dẫn đường” đối với những công bộc có vai trò rất quan trọng trong bộ máy chính quyền hành pháp như lực lượng CAND. Điều này hiển nhiên hơn ai hết tất cả những chiến sĩ Công an như chúng ta đều nhớ.

Chính Nhân

*

Để kết bài sưu tầm này, đương nhiên Hải Ý em nhớ thật kỹ lại và cũng đương nhiên không thể không noi gương ‘vận dụng sáng tạo’ và ‘ứng tấu ứng tác’ bài vè dưới đây:

Hai tay cầm khẩu súng này,
Ngắm đi, ngắm lại: bắn ai từ rày?
Bắn vào Tàu khựa, tay sai:
Lũ cướp nước, lũ đọa đày dân ta;
Lũ không yêu trẻ kính già,
Lũ cướp đất, lũ đốt nhà xôn xao;
Lũ đòi sưu nặng thuế cao,
Lũ đi chém giết đồng bào Việt Nam!
Bắn được chúng, chết cũng cam,
Vì mình dù chết, nước Nam vẫn còn!
Cái bằng cửu phẩm, cái lon đội nhì,
Nhắm vào quần chúng bắn đi
Kể chi nhân nghĩa kể chi giống nòi!
Anh chị em công an ơi:
Chúng ta cùng giống cùng nòi Việt Nam!
Việc chi lợi nước thì làm,
Cứu dân cứu nước há cam kém người?
Trong tay đã sẵn súng rồi,
Quyết quay bắn Khựa, tay sai mới đành!
Tiếng thơm sẽ tạc sử xanh,
"Công an cứu quốc" rạng danh muôn đời.

(Nhái bài ‘Ca binh lính’, tác giả: doanh nhân văn hóa thế giới: Hồ Chí Minh)

(sưu tầm)

Nguyễn Thu Trâm – Bỏ đảng, thoái đảng: Một triển vọng mới cho Quê Hương Việt nam

 

Posted on 18/12/2013by minhhieu90
Nguyễn Thu Trâm, 8406 - Trong những ngày qua, dư luận của người Việt trong và ngoài nước xôn xao trước hiện tượng thoái đảng, bỏ đảng của một số đảng viên đảng cộng sản Việt Nam. Nếu so sánh với trào lưu thoái đảng ở Trung Quốc với con số 100 triệu đảng viên đã công khai tuyên bố từ bỏ đảng cộng sản, thì số lượng những người Việt tuyên bố ly khai khỏi đảng cộng sản Việt Nam quả thực chỉ là một con số quá ư ít ỏi, ấy vậy mà đã tiêu tốn không ít giấy mực của các báo chí lề dân, cũng như khá nhiều thời gian bàn qua tán lại của nhiều người đang nặng lòng với quê hương, với đất nước và với tiền đồ của dân tộc.
Thực ra không phải ông Lê Hiếu Đằng là người đầu tiên ly khai khỏi đảng cộng sản, mà trước đó, từ những năm cuối thập niên 1980s và đầu thập niên 1990s cũng đã có nhiều đảng viên, từng giữ các trọng trách trong bộ máy quyền lực của nhà nước cộng sản như các ông Huỳnh Nhật Hải sinh năm 1943, ông Huỳnh Nhật Tấn sinh năm 1946 là hai anh em ruột, là những người đã công khai từ bỏ đảng cộng sản vào cuối năm 1988, đồng thời hai ông Hải và Tấn cũng từ bỏ luôn những chức vụ đang đảm nhiệm kèm theo những tiềm năng rất lớn về quyền lực và quyền lợi:  Vào thời điểm đó, ông Hùynh Nhật Hải đang là Phó Chủ tịch Uỷ ban Nhân dân Thành phố Đà Lạt kiêm Thành ủy viên Thành ủy Đà Lạt, còn ông Huỳnh Nhật Tấn đang giữ chức vụ Phó Giám đốc Trường Đảng tỉnh Lâm Đồng kiêm Tỉnh ủy viên dự khuyết. Và một đảng viên kỳ cựu khác mà không ít người quen tên biết tuổi, cũng đã công khai tuyên bố từ bỏ đảng cộng sản vào cuối năm 2009 đó là nhà văn, Ðại tá quân đội cộng sản bắc Việt Phạm Ðình Trọng. Nhưng trong thực tế đã có khá nhiều đảng viên cộng sản khác âm thầm từ bỏ đảng mà không cần tuyên bố.



Huỳnh Nhật Tấn: Có thể nói chúng tôi đi đến sự bất tín vào ĐCSVN là dựa vào những gì chúng tôi thấy, chúng tôi gặp trên thực tế hơn là từ vấn đề lý luận. Đó chính là những chính sách về quản lý xã hội, điều hành kinh tế và việc tôn trọng các quyền tự do, dân chủ của người dân của ĐCSVN. Về quản lý xã hội, ĐCSVN đã không quản lý bằng pháp luật mà bằng sự tùy tiện, áp đặt, gần như hoàn toàn chỉ dựa theo các chỉ thị, ý muốn từ lãnh đạo Đảng. Ví dụ việc tịch thu nhà cửa, tài sản hay đưa đi “học tập cải tạo”, thực chất là bỏ tù con người, đều không dựa trên pháp luật hay xét xử của tòa án. Điều hành kinh tế thì lúc đó chúng tôi thấy những chính sách rất kỳ cục và phản khoa học, ví dụ như có những chỉ thị là Đà Lạt phải sản xuất bao nhiêu rau hay các huyện khác phải sản xuất bao nhiều mì[i] mà không cần  biết khả năng và lợi thế về thổ nhưỡng, thói quen canh tác của người dân hoặc việc giao quyền lãnh đạo kinh tế không dựa vào chuyên môn, kinh nghiệm mà lại dựa vào thành phần giai cấp và sự gắn bó với Đảng. Về các quyền tự do dân chủ của người dân, càng ngày chúng tôi càng thấy thực tế lại tồi tệ và khó khăn hơn rất nhiều so với thời Việt Nam Cộng hòa. Ví dụ như khi hoạt động trước 1975, chúng tôi đã từng cho một số viên chức chính quyền đọc cả cương lĩnh của Mặt trận nhưng những người đó không coi chúng tôi là thù địch, họ coi việc khác biệt quan điểm là chuyện hết sức bình thường. Nhưng sau năm 1975 mọi thứ không như thế nữa, tất cả mọi hoạt động, kể cả trong tư tưởng, mà khác với quan điểm của ĐCSVN thì đều không được chấp nhận. Báo chí tư nhân, biểu tình, bãi công, bãi thị đã hoàn toàn bị cấm ngặt mặc dù những bất công, nhu cầu lên tiếng của xã hội hết sức bức bối. Có thể nói điều lớn nhất để chúng tôi nhận thức lại ĐCSVN là sự độc tài toàn trị dựa trên bạo lực và không tôn trọng những quyền căn bản của người dân.


…Trở lại với trường hợp thoái đảng của ông Lê Hiếu Đằng, khác hẳn với bối cảnh ly khai khỏi đảng cộng sản của hai ông Hải và Tấn, Ông Lê Hiếu Đằng thoái đảng trên giường bệnh, khi biết mình đã gần đất xa trời, khi biết mình chắc chắn sẽ không còn nhận được chút ân sủng gì nữa của đảng, và điều đáng tiếc là ông Đằng vẫn chưa nhận ra tội lỗi của mình đối với đồng bào, với dân tộc khi đi theo cộng sản để mang lại đau thương, tang tóc cho quê hương cho nòi giống, thậm chí ông Đằng vẫn còn ngộ nhận hành động xâm lược miền Nam của cộng sản Bắc Việt là “Giải Phóng Dân Tộc” nên dẫu đã từ bỏ đảng nhưng vẫn chưa hề ăn năn: “Tôi tên Lê Hiếu Ðằng là đảng viên đảng CSVN, hơn 40 tuổi đảng. Nay tôi tuyên bố công khai ra khỏi đảng CSVN vì: Ðảng CSVN bây giờ không còn như trước (đấu tranh giải phóng dân tộc) mà đang suy thoái biến chất, thực chất chỉ là đảng của những tập đoàn lợi ích, trở thành lực cản cho sự phát triển đất nước, dân tộc. Ði ngược lại lợi ích dân tộc, nhân dân. Tôi xin xác định đây là quyết định của tôi”.​… Và khi ngồi viết những lời này thì chúng tôi nhận được thông tin ông Lê Hiếu Đằng đã bị hôn mê sâu sau nhiều tháng dài điều trị tại bệnh viện. Chắc chắn là sự tồn tại của ông Đằng trên thế gian này chỉ còn tính bằng giờ, bằng khắc ngắn ngũi mà thôi. “Hổ tử lưu bì, nhân tử lưu danh”: Vâng hổ chết để da, người ta chết để tiếng… Sinh ra và lớn lên ở miền Nam tự do, được hưởng thụ nền giáo dục khai phóng và nhân bản của Việt Nam Cộng Hòa với đầy đủ và trọn vẹn những quyền làm người mà Thương Đế đã ban cho, nhưng như loài dơi không chấp nhận ánh sáng mà chỉ thích nghi với đời sống nơi tối tăm, u trệ, Lê Hiếu Đằng cùng một số nhân sỹ trí thức Miền Nam từng ăn cơm quốc gia, thờ ma cộng sản đã chối bỏ ánh sáng của Tự Do, Dân Chủ của Miền Nam mà đi tìm sự tăm tối u mê nơi chế độ cộng sản và cũng chính Lê Hiếu Đằng cùng đồng đảng đã mang cái tối tăm u trệ và đau thương tang tóc cho quê hương, cho dân tộc. Chẳng biết sự quay đầu quá muộn màn của Lê Hiếu Đằng có giúp rửa đi phần nào những vết dơ tội lỗi của ông đối với người dân Nam, đối với chính thể Việt Nam Cộng Hòa hay không, bởi chắc chắn với những tội lỗi của ông và của những kẻ ăn cơm quốc gia mà thờ ma cộng sản, tuổi tên của ông và của đồng đảng sẽ phải lưu xú muôn đời. Chỉ mong rằng, những kẻ cùng thuyền cùng hội với Lê Hiếu Đằng sớm quay đầu trước khi quá muộn.
Dù vậy, cũng phải khách quan mà thừa nhận rằng việc thoái đảng của ông Lê Hiếu Đằng ít nhiều đã tạo được hiệu ứng đối với một số đảng viên trẻ như tiến sỹ Phạm Chí Dũng và Nha Sỹ Nguyễn Đắc Diên… là hai đảng viên đã công khai từ bỏ đảng cộng sản với những tuyên bố mà ở một chừng mực nào đó cũng có thể giúp làm thức tỉnh lương tri của những người cộng sản, những người đang đặt quyền lợi của giai cấp, của bản thân lên trên quyền lới của tổ quốc, của dân tộc, rằng: “Tôi chính thức từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam bởi tất cả những gì mà Đảng Cộng sản thể hiện vai trò ‘lãnh đạo toàn diện’ trong ít nhất một phần tư thế kỷ qua đã khiến cho tôi, cũng như nhiều đảng viên khác, đi từ thất vọng đến tuyệt vọng về lý trí lẫn tình cảm vì đảng Cộng sản hiện thời chỉ còn mang bóng hình và hơi thở của các nhóm lợi ích” (Tiến Sỹ Phạm Chí Dũng). Và “Khi vào đảng tôi đã từng thề, rằng tuyệt đối trung thành với đảng. Nay, tôi thà phản bội lời thề trung thành với đảng còn hơn phải theo đảng mà phản bội lại quyền lợi dân tộc, dân sinh, dân chủ, dân quyền mà lẽ ra dân tộc tôi phải được hưởng từ 38 năm về trước.” (Bác Sỹ Nguyễn Đắc Diên) Hy vọng cùng với những tâm tư đó, những đứa con một thời lầm lạc của dân tộc sẽ nhận ra “con đường bác đi là con đường bi đát”, mà sớm quay về để chung tay cùng cả dân tộc trong công cuộc Khai Dân Trí, Chấn Hưng Khí và Hậu Dân Sinh vì sự tồn vong của giống nòi Lạc Việt.
Mong lắm thay
Nguyễn Thu Trâm, 8406


Zừa đi đường zừa xạo...


Biếm họa Kuốc Kuốc (Danlambao)




__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link