|
Tương lai đảng CSVN và chế độ đã đặt trên
bàn cân
Phạm Trần |
|
Tương lai chính trị của Đảng và Nhà nước Cộng sản Việt Nam
đã được đặt lên bàn cân để do lường sự mất còn của chế độ sau biến cố Trung
Cộng tăng cường kiểm soát Biển Đông.
Chuyện này xẩy ra vào đúng thời điểm kỷ niệm 40 năm ngày quân Trung Cộng cưỡng chiếm các đảo còn lại phía Tây nam quần đảo Hòang Sa ngày 19/01/1974, khi ấy thuộc quyền kiểm soát của Việt Nam Cộng Hòa và vào lúc Khóa đảng XI chuẩn bị tổ chức các Đại hội đảng địa phương vào giữa nhiệm kỳ để chọn nhân sự cho Đại hội tòan quốc Khóa đảng XII diễn ra vào đầu năm 2016. Cần nên nhắc lại vào năm 1956, khi Quân Pháp rút khỏi Việt Nam và Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa chưa kịp đem quân ra Hòang Sa thì Phía Trung Cộng đã đem quân chiếm đảo lớn nhất Phú Lâm và một số đảo thuộc nhóm An Vĩnh phía Đông bắc của quần đảo Hòang Sa. Vậy Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng phải hành động ra sao với chuyện nóng này để ông tiếp tục được tín nhiệm lãnh đạo thêm nhiệm kỳ 2, hay sẽ phải từ chức để người khác lên làm tốt hơn ? Để đối phó với Trung Cộng, nước láng giềng có nhiều ảnh hưởng sống còn với Việt Nam về an ninh chính trị và kinh tế, ông Trọng phải làm sao cho 3.5 triệu đảng viên và 93 triệu người dân tin chắc rằng Quân đội, cảnh sát biên phòng và cảnh sát biển có đủ khả năng giữ vững biên cương lãnh thổ và chủ quyền quốc gia trên đất liền và biển đảo trước đe dọa “xâm lăng” mỗi ngày một trắng trợn của Trung Cộng. Nếu ông Trọng không “phá vỡ” được lệnh cấm đánh bắt mới đơn phương và bất hợp pháp của Chính quyền tỉnh Hải Nam, Trung Cộng, có hiệu lực từ ngày 01/01 (2014) trên vùng biển 2.5 triệu cây số vuông Biển Đông, bao gồm cả 2 vùng biển Hòang Sa và Trường Sa và để mất ngư trường truyền thống của Việt Nam thì không những tương lai chính trị của riêng ông mà cả tương lai cầm quyền của đảng CSVN cũng bị đe dọa. NUỐT LỜI HỨA Theo lệnh mới của Tỉnh Hải Nam được chấp thuận ngày 29/11, công bố ở Trung Cộng ngày 3/12/2013 sau khi được Chính quyền Trung ương đồng ý thì chỉ còn khỏang 1 triệu cây số vuông ở Biển Đông không bị ảnh hưởng bởi quyết định mới, nhưng lại là những vùng khó đánh bắt hay không có nhiều cá. Vùng biển bị cấm đánh bắt hay điều nghiên nằm gọn trong hình Lưỡi bò, còn được gọi là “đường 9 đọan” đã do Trung Cộng “tự chế ra” từ năm 1947 và được lập lại năm 2009 khi Bắc Kinh đệ nạp quyền chủ quyền của họ trên Biển Đông cho Liên Hiệp Quốc. Và từ đó, Trung Cộng đã gia tăng áp lực như ngăn cấm, tấn công, đánh đập tàn nhẫn và giết hại các ngư dân Việt Nam hành nghề cá quanh hai vùng biển Hòang Sa và Trường Sa. Hàng năm Trung Cộng cũng ngang nhiên ra lệnh cấm đánh bắt từ tháng 5 đến tháng 8 nhưng lại đem các tầu Hải giám và Kiểm ngư có võ trang yểm trợ cho hàng ngàn tầu cá Trung Cộng tự do đánh cướp tài sản của Việt Nam. Tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông nóng lên từ đó đã thu hút Phi Luật Tân, Mã Lai Á, Brunei, Nam Dương và cả Đài Loan (đang chiếm đóng đảo Ba Bình trong chuỗi Trường Sa) vào cuộc với Trung Cộng và Việt Nam. Theo thông tấn xã Xinhua (Tân Hoa Xã) của Trung Cộng, tu chính mới lệnh của Hải Nam buộc “người nước ngòai và thuyền đánh cá nước ngòai phải được phép của chính quyền Trung Ương trước khi được phép vào vùng biển ấn định” (The amended regulations require foreigners and foreign fishing vessels to obtain approval from the central government to enter waters under its jurisdiction.) Nếu vi phạm, thuyền đánh cá nước ngòai sẽ bị tịch thu dụng cụ đánh bắt và người vi phạm sẽ bị phạt đến 500.000 nhân dân tệ, hay khoảng 82.600 đôla Mỹ. Thông tấn xã Xinhua còn nói rằng “tàu đánh cá vi phạm sẽ bị trục xuất, có thể bị tịch thu và thủy thủ đoàn sẽ bị truy tố theo luật pháp của Trung Cộng”. Như vậy rõ ràng là Trung Cộng đã vi phạm những cam kết quốc tế mà họ đã đặt bút ký với Hiệp hội các nước Đông Nam Á (ASEAN) năm 2002 tại Nam Vang. Điểu thứ bốn của Tuyên bố về ứng xử này của các bên ở Biển Đông (gọi tắt là Tuyên bố DOC, Declaration of Conduct) viết : “ Các bên cam kết kiềm chế không tiến hành các hoạt động có thể làm phức tạp thêm hoặc gia tăng tranh chấp và ảnh hưởng đến hòa bình và ổn định. Tuyên bố đặc biệt nhấn mạnh việc kiềm chế không đưa người lên các đảo, bãi hiện nay không có người ở. Thực hiện cam kết này vừa tạo điều kiện cho việc tăng cường quan hệ láng giềng hữu nghị giữa các nước trong khu vực vừa tạo tiền đề cần thiết cho các nước có tranh chấp ở Biển Đông từng bước tìm kiếm các giải pháp cho các tranh chấp. Hoà bình và ổn định ở Biển Đông cũng gắn với hòa bình và ổn định của khu vực và thế giới. Do đó việc thực hiện cam kết này cũng chính là để đóng góp tích cực cho việc duy trì hoà bình của khu vực và trên thế giới.” Và chắc ông Nguyễn Phú Trọng cũng dư biết Thủ tướng Trung Cộng Lý Khắc Cường đã nuốt hứa trong Tuyên bố chung với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Hà Nội ngày 15-10-2013, theo đó : “Hai bên nhất trí kiểm soát tốt những bất đồng trên biển, không có hành động làm phức tạp, mở rộng tranh chấp, sử dụng tốt đường dây nóng quản lý, kiểm soát tranh chấp trên biển giữa Bộ Ngoại giao hai nước, đường dây nóng về các vụ việc phát sinh đột xuất của hoạt động nghề cá trên biển giữa Bộ Nông nghiệp hai nước, xử lý kịp thời, thỏa đáng các vấn đề nảy sinh, đồng thời tiếp tục tích cực trao đổi và tìm kiếm các biện pháp có hiệu quả để kiểm soát tranh chấp, duy trì đại cục quan hệ Việt - Trung và hòa bình, ổn định trên Biển Đông.” Vào ngày 03/01 (2014), ba ngày sau khi lệnh cấm đánh bắt của Hải Nam có hiệu lực, lính Trung Cộng đi trên Tàu kiểm ngư đã tấn công dã man và cướp của tầu đánh cá của ông Phạm Quang Thạch, ngư dân Lý Sơn, Quảng Ngãi trong vùng Hòang Sa. Ông Thạch kể: “Họ dùng roi điện, dùi cui khống chế tất cả ngư dân trên tàu rồi đập phá, thu giữ số máy móc, dụng cụ, nhiên liệu trên tàu (gồm một Icom, 1 máy dò cá, 1 định vị, 4 bành dây hơi, 2 thúng chai, 200 lít dầu diesel)….sau khi hùng hục đập phá, thu giữ máy móc, Kiểm ngư Trung Quốc bắt 5 ngư dân xuống khoang tàu, chọn lựa số cá chất lượng nhất, lấy hơn 5 tấn, chuyển sang tàu của Kiểm ngư Trung Quốc.” Tuy nhiên, phải đợi đến 10 ngày sau lệnh của Hải Nam có hiệu lực và 7 ngày sau khi thuyền cá của ông Phạm Quang Thạch gặp nạn, người Phát ngôn của Bộ Ngọai giao Việt Nam, Lương Thanh Nghị mới phân phối lập trường của Bộ Ngọai giao, nhưng lại không phải là một “Tuyên bố” phản đối nghiêm chỉnh như Chính phủ Phi Luật Tân đã làm. Phản ứng viết: “Những hoạt động nêu trên của phía Trung Quốc là bất hợp pháp và vô giá trị, xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam ở Biển Đông theo Công ước của Liên Hợp quốc về Luật Biển 1982 (UNCLOS 1982), không phù hợp với Thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa Việt Nam và Trung Quốc, trái với tinh thần Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) giữa ASEAN và Trung Quốc, làm phức tạp thêm tình hình Biển Đông. Việt Nam yêu cầu Trung Quốc hủy bỏ những việc làm sai trái nói trên, đóng góp thiết thực vào việc duy trì hòa bình, ổn định tại khu vực”. Tất nhiên Trung Cộng không trả lời Việt Nam như họ vẫn làm từ trước với tất cả nhữn g “lời phản đối và xác nhận bằng nước bọt” về chủ quyền của Việt Nam trrên 2 quần đào Hòang Sa và Trường Sa. Trước hành động “lấn tới” không khoan nhượng và trắng trợn mới nhất của Trung Cộng, nhiều cựu viên chức cao cấp của Chính quyền CSVN, điển hình như nguyên Trưởng ban Biên giới Chính phủ Tiến sỹ Trần Cộng Trục đã thúc giục Việt Nam kiện Trung Cộng ra trước Tòa án Quốc tế như Chính phủ Phi Luật Tân đã làm, nhưng lời khuyên này đã bị bỏ ngoài tai ! HOÀNG SA CỦA AI ? Chuyện “gỉa điếc” để làm tròn nghĩa vụ “đại cục” với Trung Cộng của nhà nước CSVN còn được chứng minh trong dịp kỷ niệm 40 năm Hòang Sa bị Trung Cộng cưỡng chiếm ngày 19/01/1974. Trên bình diện Chính phủ, nhà nước CSVN đã không dám tổ chức kỷ niệm 40 năm ngày Hòang Sa bị Trung Cộng chiếm đóng bất hợp pháp. Chính phủ cũng làm ngơ trước yêu cầu của nhiều tầng lớp dân chúng muốn tổ chức Lễ truy điệu và ghi ơn 74 Chiến sỹ VNCH đã hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ lãnh thồ tại Hòang Sa. Cho đến khi bài này được gửi đi (16/01/2014) chỉ có một Cuộc Triển lãm “Quần đảo Hoàng Sa – Chủ quyền của Việt Nam” đợt 1 đã khai mạc ngày 9/01 (2014) tại trường Đại học Ngoại ngữ Đà Nẵng. Theo báo Quân đội Nhân dân (09/01/2014) đã có trên 70 hình ảnh, tư liệu, hiện vật liên quan đến việc khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa được các nhà nghiên cứu, các cơ quan, đơn vị, học giả trong nước và quốc tế sưu tầm, trong đó có nhiều bản đồ do chính Trung Quốc phát hành. Và “lần đầu tiên 12 tư liệu lịch sử có giá trị liên quan đến việc khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa được công bố.” Tuy nhiên những Tài liệu lịch sử về trận chiến Hòang Sa năm 1974 và cuộc chiến đấu anh dũng bảo vệ lãnh thổ của Quân đội VNCH cùng hình ảnh và danh sách 74 Chiến sỹ Hải quân VNCH đã hy sinh tại Hòang Sa không được trưng bầy tại cuộc Triễn lãm. Ba cơ quan tổ chức Cuộc triển lãm là Bảo tàng, Ủy ban Nhân dân huyện đảo Hoàng Sa, Sở ngoại vụ Đà Nẵng không có lời giải thích nào về thiếu sót này. Vì vậy Báo Dân Trí, Cơ quan Trung ương của Hội khuyến học Việt Nam ngày 11/01/2014) đã phê bình : “Đã nói đến lịch sử thì phải rõ ràng, khách quan, đầy đủ. Cho nên, khi nói về chủ quyền của Việt Nam trên quần đảo Hoàng Sa không thể thiếu trận hải chiến của hải quân quân đội Việt Nam Cộng hòa. 40 năm trước, ngày 19/1/1974, Trung Quốc tấn công cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam Cộng hòa. Những người lính của Việt Nam Cộng hòa đã dũng cảm chiến đấu bảo vệ lãnh thổ của tổ tiên và đã hy sinh. Tư liệu, hình ảnh về các chiến hạm Trần Khánh Dư, Trần Bình Trọng, Nhật Tảo, Lý Thường Kiệt… tham gia bảo vệ Hoàng Sa, tên tuổi các binh lính, sĩ quan tử trận trong trận hải chiến này còn đó. Dù họ khoác màu áo nào, nhưng họ đã chiến đấu và hy sinh để bảo vệ đất nước, bảo vệ giang sơn của cha ông để lại thì họ cũng là những dũng sĩ.” Dân Trí khẳng định : “ Cuộc tấn công cưỡng chiếm của Trung Quốc và trận hải chiến đẫm máu trong 30 phút vào ngày 19/1/1974 cần phải được trưng bày, giới thiệu. Sinh viên, các bạn trẻ cần tiếp nhận đầy đủ thông tin, hiểu rõ về lịch sử, tôn trọng sự thật của lịch sử.” Riêng Thành phố Đà Nẵng, nơi Huyện Hòang Sa trực thuộc dự trù có 4 hoạt động đã được loan báo: 1) Vào tối 18/01, từ 17h đến 21h, tại Công viên Biển Đông sẽ diễn ra chương trình ca nhạc hát về biển, đảo quê hương và “thắp nến tri ân” do UBND huyện Hoàng Sa chủ trì tổ chức. Ban Tổ chức không cho biết liệu 74 Chiến sỹ Việt Nam Cộng hòa hy sinh tại chiến trường Hòang Sa có được tri ân hay không ? 2) Ngày 19/01, tại Bảo tàng Đà Nẵng sẽ khai mạc chương trình triển lãm “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam – Những bằng chứng lịch sử” (kéo dài đến ngày 25/01) do Bộ TT-TT chủ trì tổ chức. 3) Chiều 19/01, tại khách sạn Hoàng Sa (quận Sơn Trà, Đà Nẵng) sẽ diễn ra chương trình lớn thứ 3 trong tổng thể chương trình “Hướng về Hoàng Sa”. Đó là cuộc hội thảo quốc gia về chủ quyền của Việt Nam trên quần đảo Hoàng Sa do Hội Khoa học Lịch sử TP Đà Nẵng chủ trì tổ chức. 4) Chương trình lớn thứ 4 là cuộc đối thoại trực tiếp trên Đài Phát thanh - Truyền hình Đà Nẵng (DRT) lúc 20h00 tối 19/01 về sự kiện ngày 19/01/1974, do Viện Nghiên cứu Phát triển Kinh tế - Xã hội Đà Nẵng chủ trì tổ chức. 5 vị khách mời tham dự cuộc đối thoại trực tiếp này là ông Đặng Công Ngữ, Chủ tịch UBND huyện Hoàng Sa; ông Bùi Văn Tiếng, Chủ tịch Hội Khoa học Lịch sử Đà Nẵng; Tiến sĩ sử học Nguyễn Nhã; Tiến sĩ Trần Đức Anh Sơn, Phó Viện trưởng Nghiên cứu Phát triển Kinh tế - Xã hội Đà Nẵng và một nhân chứng lịch sử Hoàng Sa. TẠI SAO VÀ TẠI SAO ? Như thế rõ ràng đảng và nhà nước CSVN đã chỉ dám bật đèn xanh cho Thành phố Đà Nẵng tổ chức kỷ niệm ngày mất Hòang Sa vào tay Trung Cộng. Nhưng việc làm của một địa phương làm sao có thể nói thay cho cả nước hay một Chính phủ ? Nếu có ai đó trong Lãnh đạo Việt Nam chưa bị điếc thì họ hãy banh tai ra mà nghe những lời tâm huyết của Tiến sỹ Trần Cộng Trục: “Những tuyên bố của chính quyền VNCH bảo vệ chủ quyền ở Hoàng Sa, những người lính miền Nam chiến đấu ở Hoàng Sa ngã xuống phải được ghi nhận, đó là bằng chứng của quá trình Nhà nước Việt Nam thực thi chủ quyền liên tục đối với quần đảo này trong suốt chiều dài lịch sử. Sắp tới năm 2014 là tròn 40 năm ngày Hoàng Sa bị TQ thôn tính bất hợp pháp, chúng ta cần phải nhận thức đúng đắn vai trò và sự hy sinh của những người lính miền Nam bảo vệ Hoàng Sa, về mặt pháp lý đó là bằng chứng Nhà nước Việt Nam qua các thời kỳ đã thực thi chủ quyền một cách hòa bình và liên tục và đầy đủ đối với quần đảo này. Chúng ta tri ân các liệt sĩ anh dũng hy sinh để bảo vệ quần đảo Trường Sa năm 1988 thì cũng không thể quên rằng, năm 1974 những người con đất Việt của chúng ta đã ngã xuống để bảo vệ quần đảo Hoàng Sa trước họng súng của TQ. Đó là thực tế không ai phủ nhận được. Chúng ta phải quan tâm và vinh danh những người lính đã ngã xuống để bảo vệ Hoàng Sa bởi họ là những người Việt Nam, đại diện cho Việt Nam để gìn giữ chủ quyền. Chúng ta không được quên điều đó, đó mới chính là truyền thống uống nước nhớ nguồn, tri ân các thế hệ cha anh của người Việt, đó cũng mới là cách thiết thực nhất để củng cố khối đại đoàn kết dân tộc, đấu tranh đòi lại chủ quyền Hoàng Sa và bảo vệ chủ quyền Trường Sa trong bối cảnh hiện nay. Nếu chúng ta không quan tâm đầy đủ và đúng mực đối với vấn đề Hoàng Sa 1974 và vai trò đại diện cho Việt Nam thực thi, bảo vệ chủ quyền quần đảo này của những người lính miền Nam, chúng ta sẽ mất đi một nguồn sức mạnh vô cùng to lớn và quan trọng trong việc bảo vệ chủ quyền lãnh thổ mà hiện nay ta đang rất cần. Về pháp lý, đó chính là bằng chứng sống động của việc thực thi chủ quyền hòa bình, liên tục của Nhà nước Việt Nam qua các thời kỳ lịch sử khác nhau, có sức nặng rất lớn trong công tác đấu tranh ngoại giao và pháp lý bảo vệ toàn vẹn chủ quyền lãnh thổ, đồng thời bác bỏ các yêu sách vô lý và thủ đoạn chia rẽ nội bộ ta trong vấn đề Biển Đông từ phía đối phương chỉ vì những khác biệt về mặt nhận thức.” (Báo Giáo Dục Việt Nam, 25/12/2013) Như vậy nếu bỏ qua “tính liên tục pháp lý chủ quyền” trên Hòang Sa thì nhà nước và đảng CSVN sẽ trả lời ra sao nếu có một người Trung Quốc hỏi:”Các ông nói Hòang Sa của Việt Nam nhưng các ông có bao giờ nhìn nhận 74 người Việt bị chúng tôi bắn chết ở Hòang Sa ngày 19/01/1974 là người của các ông đâu mà bây giờ các ông lại tranh cãi với chúng tôi ?” Tuy Lịch sử không biết nói, nhưng ngòai những “kẻ làm tay sai cho ngọai bang” thì bất kỳ một công dân của Việt Nam, dù ở bất cứ chân trời góc bể nào trên Thế giới cũng biết rõ Hòang Sa và Trường Sa là của Việt Nam. Hy vọng ông Nguyễn Phú Trọng và đảng CSVN cũng nhớ rõ như thế. -/- Phạm Trần |
Vietnam
===
=====
lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91
===
https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
Saturday, January 18, 2014
Tương lai đảng CSVN và chế độ đã đặt trên bàn cân
Labels:
CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI,
CSVN
19-1 Ngày Hoàng Sa: Tiếp nối những trang sử Việt chống Tàu đỏ xâm lược!!
Labels:
CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI,
CSVN
Mường Giang
Theo sử liệu cũng như nhân chứng xác nhận, ngay từ thời các vị chúa Nguyễn trị vì Đàng Trong, thì hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa nằm ngoài biển Đông đã là đất của Đại Việt.
Theo sử liệu cũng như nhân chứng xác nhận, ngay từ thời
các vị chúa Nguyễn trị vì Đàng Trong, thì hai quần đảo Hoàng Sa và
Trường Sa nằm ngoài biển Đông đã là đất của Đại Việt.
Thời đó Đội Hoàng Sa tập trung tại Vươn Đồn, để luyện tập cũng như sửa chữa thuyền bè và nhận lệnh thượng cấp. Trước khi xuất quân, Đội đến Miếu Hoàng Sa tế lễ. Đây là một ngôi nhà gồm 3 gian, làm bằng gỗ tốt, lợp tranh dầy, mặt Miếu quay ra cửa Sa Kỳ, trước có 2 cây gạo cổ thụ. Trong Miếu thờ một bộ xương Cá Ông rất lớn. Ông này đã lụy tại Hoàng Sa, nhưng đã được Hải Đội dìu về đất liền. Sau ba năm chôn cất, những người lính thỉnh cốt vào thờ trong Miếu. Từ đó về sau hằng năm vào tháng 6, khi những người lính,mãn phiên từ Hoàng Sa trở về, dân làng tổ chức cúng lễ tại Miếu gọi là ‘Đánh Trống Tựu Xôi’.
Từ thị xã Quảng Ngãi qua cầu Trà Khúc bỏ quốc lộ 1, rẻ vào quốc lộ 24B ngang qua Làng Sơn Mỹ dưới chân Núi Thiên Ấn chừng 5 km, thì rẽ vào một con đường đất đỏ, chạy giữa sông Kinh và rừng dương sát biển. Đó là xã Tịnh Kỳ thuộc Huyện Sơn Tịnh, nơi khai sinh Hải Đội Hoàng Sa, khoảng mấy trăm năm về trước, thời các Chúa Nguyễn Nam Hà, thuộc Đại Việt. Theo Quảng Ngãi địa dư chí, vùng đất này trước năm 1898 thuộc trấn Bình Sơn. Năm Thành Thái thứ 10 tách ra thành 2 Huyện Bình Sơn và Sơn Tịnh.. Sau tháng 8-1945, khu Tịnh Kỳ được hoàn thành bởi ba xã An Kỳ, An Vịnh và Kỳ Xuyên.
Xưa vùng này là một cù lao nằm cách đất liền, phải dùng ghe vào các bến Mỹ Khê, Chợ Mới, Sa Kỳ hay xa hơn là Thị Xã Quảng Ngải và các Thị Trấn Ba Gia, Đồng Ké, Sông Vê, Ba Tơ. Từ năm 1993 qua việc xây dựng nhà máy lọc dầu Dung Quất nên hải cảng Sa Kỳ đã được mở rộng, đồng thời với con đường chạy từ cầu Khê Kỳ, qua Cửa Lở tới Kỳ Xuyên. Có lẽ do địa thế sông nước bao quanh, nên từ mấy trăm năm về trước, Chúa Nguyễn đã chọn An Vĩnh làm căn cứ đặt Hải Đội Hoàng Sa, với nhiệm vụ bảo vệ hải đảo, cũng như khai thác các tài nguyên ngoài Đông Hải. Đình làng An Vĩnh trước đây rất đồ sộ, là nơi xuân thu nhị kỳ cúng tế những người lính Hoàng Sa, nay đả đổ nát vì thời gian và chiến tranh, chỉ còn lại chiếc ccẩng tam quan.
Chỉ riêng chứng tích này cũng đủ để minh chứng với thế giới Quần Đảo Hoàng Sa-Trường Sa là lãnh thổ lâu đời của Đại Việt. Người Tàu chỉ ỷ vào sức mạnh và tờ văn khế bán nước của Phạm Văn Đồng năm 1958, để cướp chiếm lảnh thổ nước ta như sau này chúng đã làm tại biên giới Việt Trung và Lãnh Hải trong Vịnh Bắc Việt, qua sự đồng thuận của CSVN.
Tại đây hiện còn nhà thờ Cai Đôi Phạm Quang Ánh, là người được Vua Gia Long cử ra Hoàng Sa năm 1815 để đo đạc, khảo sát lộ trình và tái tổ chức Hải Đội. Ông được nhà Nguyễn phong chức Thượng Đẳng Thần khi mất. Tóm lại, từ thời các Chúa Nguyễn (1558-1783), nhà Tây Sơn (1788-1802), Nhà Nguyễn (1802-1945) đã có Hải Đội Hoàng Sa. Đặc biệt năm 1836 đời Minh Mạng thứ 17, quần đảo Paracel hay bãi cát vàng, được Công Bộ đặt tên là ‘ Bản Quốc Hải Cương Hoàng Sa Xứ, Tối thị Hiểm Yếu’.
Từ năm 1954, Hoàng Sa là một đơn vị hành chánh thuộc tỉnh Quảng Nam-VNCH, được Tiểu Đoàn 1/TQLC bảo vệ. Từ năm 1959 tới 1974, Đảo có các Đơn Vị Địa Phương Quân/Quảng Nam trú đóng. Quần Đảo Trường Sa ở phía Nam, cũng là một đơn vị hành chánh của tỉnh Phước Tuy và do DPQ của tỉnh này bảo vệ, cho tới ngày 30-4-1975.
Tháng 7-1954 ngay khi chữ ký trên văn bản ngưng bắn tại Genève chưa ráo mực, thì Hồ Chí Minh đã nghĩ ngay tới chuyện chiếm miền Nam để lập “thiên đàng XHCN”. Vì vậy Hồ đã gài lại một số lớn cán binh bộ đội nằm vùng khắp lãnh thổ VNCH khi có lệnh tập kết ra Bắc. Để chuyển quân cũng như tiếp tế, Hồ mở con đường chiến lược Trường Sơn (HCM) trên bộ, xuyên qua lãnh thổ Lào và Kampuchia. Về mặt biển, Hồ thành lập đường 559B giao cho Đồng văn Cống chỉ huy. Để đánh lừa công luận quốc tế, Hồ xác nhận hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của Trung Cộng từ lâu đời.
Cũng nhờ bản tin của UPI-AFB ngày 23-9-1958, được báo chí của Trung Cộng lẫn Việt Cộng đăng tải ta mới biết được, vào ngày 14-9-1958 Thủ tướng VNDCCH (Bắc Việt) là Phạm Văn Đồng đã cam kết với Thủ tướng Trung Cộng là Chu Ân Lai, bằng văn kiện xác quyết như sau ‘ Chính phủ VNDCCH tôn trọng quyết định “ lãnh hải 12 hải lý cũng như hai quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa, là Tây Sa-Nam Sa của Tàu “..
Ngày 22-9-1958 Đại sứ Bắc Việt tại Bắc Kinh là Nguyễn Khang, dâng văn kiện bán nước do Phạm Văn Đồng ký lên Thiên Triều. Ngay cả khi đã cướp chiếm được hoàn toàn miền Nam VN vào tháng 5-1976, trên tờ ‘ Sài Gòn Giải Phóng ‘ của Ngô Công Đức, Lý Quý Chung.. vẫn còn đăng lời xác nhận của CSVN ‘ Hoàng Sa-Trường Sa là của Trung Cộng’. Khôi hài hơn Hà Nội còn nói ‘ vì ta và Tàu sông liền sông, núi dính núi, nên Hoàng Sa-Trường Sa, của ai cũng thế thôi, nên VN muốn lấy lại đảo, lúc nào Trung Cộng cũng sẵn sàng giao trả ‘
.Luận điệu trên rõ ràng VC đã xác nhận VN là thuộc địa của Tàu Cộng. Bằng chứng ngày 14-3-1988, VC và Trung Cộng đã giao tranh đẳm máu tại Trường Sa. Ngay sau đó trên tờ Nhân Dân số ra ngày 26-4-1988, VC vẫn xác nhận sự kiện Hồ Chí Minh bán hai đảo cho Tàu năm 1958 là đúng. Bởi có vậy, Trung Cộng mới viện trợ súng đạn, gạo tiền và cả triệu quân, để Hà Nội đánh chiếm VNCH từ 1955-1975.
Cuối năm 2008, Nguyễn Tán Dũng và toàn bộ chóp bu đảng VC kéo sang thiên triều ký hoàn tất cái gọi là văn kiện ‘ cấm mốc biên giới trên đất liền và ngoài biển Đông ‘ dịp này Dũng ký bán thêm bãi Tuệ Lãm thuộc tỉnh Hải Ninh của VN để từ đó Tàu Đỏ mới có đủ yéu tố về công pháp quốc tế khi xác nhận toàn bộ vịnh, đảo và ngay cả thềm địa VN là đất đai của nước Tàu.
Xin được mượn tiếng thở dài buồn đau mất nước của thi hào Nguyễn Khuyến ‘ mấy chùm trước giậu hoa năm ngoái ‘ để nhớ về những đồng đội VNCH đã hy sinh vì non nước Việt từ 1955 -1975, trong đó có các chiến sĩ Hải Quân đã tham dự Trận Hải Chiến Hoàng Sa ngày 19/1/1974. Chiến cuộc đã qua rồi nhưng ngày 19 tháng 1 từ đó đến nay, miên viễn được toàn dân trong và ngoài nước, chọn làm thời điểm nối tiếp ‘ Cuộc đấu tranh ngăn chống giặc Tàu đỏ ‘ xâm lược VN.
1-QUẦN ĐẢO HOÀNG SA VÀ TRƯỜNG SA CỦA VN:
Về hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, theo chính sử cũng như những tài liệu của ngoại quốc như Đại Nam thực lục, Đại Nam nhất thống chí của Quốc Sử quán triều Nguyễn, Hoàng Việt địa dư chí thời vua Minh Mạng, Quảng Ngãi tỉnh trí của các Tuần Vũ Nguyễn Bá Trác và Nguyễn Đình Chi, Quảng Ngãi nhất thống chí của Lê Ngại.đều đề cập tới và xác nhận đó lãnh thổ lâu đời của Đại Việt. Với các tác phẩm ngoại quốc, có nhiều thiên ký sự của các giáo sĩ Thiên Chúa trên tàu Amphitrite viết năm 1701, của Đô Đốc Pháp tên là D’Estaing viết năm 1768 rằng:’ Sự giao thông giữa đất liền và các đảo Paracel (Hoàng Sa) rất nguy hiểm, khó khăn nhưng Người Đại Việt chỉ dùng các thuyền nhỏ, lại có thể đi lại dễ dàng.’
Nhưng quan trọng nhất, là tác phẩm viết về Hoàng Sa của Đổ Bá tự Công Đạo viết năm Chính Hòa thứ 7 (1686), trong đó có bản đồ Bãi Cát Vàng:’ Đảo phỏng chừng 600 dặm chiều dài và 20 dặm bề ngang. Vị trí nằm giữa cửa Đại Chiêm và Quyết Mông. Hằng năm vào cuối mùa đông, các chúa Nguyễn Đàng Trong, cho Hải Đội Hoàng Sa gồm 18 chiến thuyền đến nơi tuần trú.’ Năm 1776 trong tác phẩm ‘ Phủ Biên tạp lục’, Lê Quý Đôn đã viết một cách rõ ràng:’ Trước đây các Chúa Nguyễn đã đặt Đội Hoàng Sa 70 suất, tuyển lính tại Xã An Vĩnh, cắt phiên mỗi năm vào tháng 2 ra đi, mang theo lương thực 6 tháng. Dùng loại thuyền câu nhỏ gồm 5 chiếc, mất 3 ngày 3 đêm từ đất liền tới đảo.’
Hoàng Sa và Trường Sa thuộc lãnh thổ của VN ngay khi người Việt từ Thuận-Hóa tới định cư tại Phủ Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi vào khoảng thế kỷ thứ XV sau tây lịch. Hai quần đảo trên nằm ngoài khơi Đông Hải: Hoàng Sa ở phía bắc và Trường Sa nằm về cực nam gần Côn Đảo.
+ QUẦN ĐẢO HOÀNG SA:
Nằm giữa hai kinh tuyến đông 111-112 độ và vĩ tuyến bắc 15 độ 45 - 17 độ 05. Đây là một chuổi đảo gồm 120 hòn lớn nhỏ nhưng qui tụ thành bốn nhóm chính. Muốn tới đảo, nếu khởi hành từ Đà Nẳng, bằng tau của Hải quân phải mất 10 giờ (chừng 170 hải lý), theo hướng 083. Bốn nhóm đảo chính là:
- NHÓM NGUYỆT THIỀM (CROISSANT):
Gồm các đảo Cam Tuyền hay Hữu Nhật (Robert), hình tròn, diện tích om2032, là đảo san hô nên có nhiều phốt phát. Toàn đảo chỉ có chim hải âu trú ngụ, tuyệt nhiên không có bóng người. Đảo Quang Hòa Đông (Duncan), diện tích 0 km2 48, phía đông đảo là rừng cây phốt phát và nhàn nhàn, phía tây toàn san hô là mơi trú ngụ của chim hải âu. Đảo Quang Hòa Tây (Palon Island), hình tròn, diện tích 0km241, trên đảo toàn cây nhàn nhàn và phốt phát, đảo toàn san hô chỉ có chim ở. Đảo Dung Mộng (Drummond) hình bầu dục, diện tích 0km241, toàn đảo chỉ có nhàn nhàn và phốt phát. Giữa đảo có một vùng đất rộng, thời Đệ 1 Cộng Hòa trước tháng 11-1963, Tiểu Đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến trấn đóng tại đây để bảo vệ lãnh thổ. Hiện trên đảo vẫn cò hai ngôi mộ lính VNCH và 3 ngôi mộ cổ khác với mộ bia viết bằng chử Hán.
Trong số này quan trong nhất vẫn là đảo Hoàng Sa (Pattle) có hình chữ nhật, chu vi 2100m, diện tích 0km230. Đảo nay đã được khai phá từ lâu đời, nên có nhiều công trình kiến trúc như Đồn quân trú phòng, Sở khí tượng, Hải đăng và cầu tàu để các chiếm hạm Hải quân/VNCH cập bến. Trên đảo có một ngôi miếu cổ thờ Bà Chúa Đảo và do một Trung đội Địa Phương Quân thuộc Tiểu Khu Quảng Nam trấn đóng.
Đảo Vỉnh Lạc hay Quang Ảnh (Money) nằm biệt lập không thuộc nhóm đảo Nguyệt Thiềm, hình bầu dục, diện tích 0, 50 km2. Trên đảo toàn nhàn nhàn, phốt phát và một loại cây cao trên 5m, có trái như mít. Toàn đảo không có người ở.
Đảo Linh Côn (Lincoln) cũng năm biệt lập và đã bị Đài Loan cưởng chiếm vào tháng 12-1946 khi Trung Hoa Dân Quốc, được lệnh LHQ tới đảo giải giới quân Nhật đang trú đóng trên đảo.
- NHÓM TUYÊN ĐỨC (AMPHITRITE):
Cũng bị Đài Loan chiếm năm 1946, nằm về phía bắc đảo Hoàng Sa, gồm 16 đảo nhỏ, trong số này quan trong nhất có đảo Phú Lâm (Woody Island), dài 3700m, rộng 2800m. Trên đảo có nhiều cây ăn trái như dừa, được Nhật Bổn khai thác phốt phát từ thời Pháp thuộc. Năm 1950, Trung Cộng đánh đuổi Tưởng Giới Thạch chạy ra đảo Đài Loan, chiếm lục địa và luôn các hải đảo của VN, xây phi trường, làm đường xá, lập căn cứ quân sự. Đây là nơi giặc Tàu phát xuất, tấn công chiếm các đảo của VN sau này.
* QUẦN ĐẢO TRƯỜNG SA:
Gồm chín đảo lớn nhỏ, nằm giữa hải phận của cac nước VN, Phi Luật Tân, Srawak. Trong số này đảo lớn nhất là Trường Sa (Sparley), dài 700m, ngang 200m, nằm ở kinh tuyến 114 độ 25 và vĩ tuyến 19 độ 10 bắc. Đảo cấu tạo bởi san hô, có nhiều hải âu trú ngụ, đẻ trứng rất to. Trên đó có nhiều loại cây ăn trái vùng nhiệt đới như dừa, bàng, mù u, nhàn nhàn, rau sam.
2 - TRUNG CỘNG CƯỚP CHIẾM HOÀNG SA CỦA VN:
Thật sự người Tàu chỉ chú ý tới hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của VN từ đầu thế kỷ XX vì dầu hỏa, khí đốt và vị trí chiến lược của hai đảo trên. Sự tranh dành cướp chiếm bắt đầu từ thời VN bị thực dân Pháp đô hộ, vì mất chủ quyền nên không còn binh lực để bảo vệ lãnh thổ riêng của mình.
- 1907 Tổng đốc Quảng Châu đòi chủ quyền trên đảo Hoàng Sa.
- 1909 Hải quân Nhà Thanh tới Hoàng Sa hai lần, cắm cờ trên đảo và bắn 21 phát đạn đại bác để thị oai.
-Ngày 30-4-1921 chính quyền Quảng Đông, ký văn thư số 831 tự động sáp nhập quần đảo Hoàng Sa của VN vào đảo Hải Nam nhưng đã bị Triều đình Huế phản đối dữ dội vào năm 1923.
- Năm 1933, Pháp vì bị báo chí trong nước phản đối dữ dội, nên đã đem hải quân ra đánh đuổi quân Tàu, chiếm lại quần đảo Hoàng Sa, lập đồn binh, cầu tàu, đài khí tượng trên hai đảo chính Hoàng Sa, Trường Sa.
- Tháng 12/1946 Đài Loan lợi dụng việc giải giới Nhật, đã chiếm đảo Phú Lâm trong nhóm Tuyên Đức thuộc quần đao Hoàng Sa. Đảo này lại lọt vào Trung Cộng khi Mao Trạch Đông chiếm lục địa Trung Hoa.
- Ngày 4/12/1950 Chu Ân Lai lớn tiếng đòi hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của VN.
- Năm 1956 Trung Cộng lén lút chiếm thêm đảo Linh Côn trong quần đảo Hoàng Sa, đang thuộc chủ quyền VNCH.
- Ngày 21/12/1959 Hải quân VNCH với sự trợ chiến của Tiểu đoàn 1 Thủy Chiến Lục Chiến đuổi đánh Tàu đỏ chiếm lại các đảo Cam Tuyền, Duy Mộng, Quang Hòa trong nhóm Nguyệt Thiềm, bắt giữ 84 tù binh và 5 thuyền binh nguy trang tàu đánh cá. Ngày 27/2/1959 Trung Cộng sau khi thua trận, đã ra thông cáo mạt sát Chính phủ VNCH xâm phạm chủ quyền của Tàu, vì chính Hô Chí Minh cũng như Pham văn Đồng đã chính thức xác nhận bằng văn kiện, là hai quần đảo trên qua tên Tây Sa, Nam Sa là lãnh thổ của Trung Hoa. Tuy nhiên để giữ hòa khí giữa hai nước, Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã thả hết số tù binh trên về nước.
Từ ngày 4-9-1958, Trung Cộng vẽ bản đồ mới và tuyên bố lãnh hải của mình là 12 hải lý. Bản tuyên cáo này chỉ có Bắc Hàn công nhận đầu tiên. Tại Bắc Việt, Hồ Chí Minh họp đảng để nhất trí và ban lệnh cho Phạm Văn Đồng, ký nghị định công nhận ngày 14-9-1958. Ngày 9-1-1974, Kissinger tới Bắc Kinh mật đàm với Mao Trạch Đông, được cho coi văn kiện mà Phạm Văn Đồng đã ký xác nhận, hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của VNCH, chính là hai đảo Tây Sa-Nam Sa của Tàu. Theo văn kiện và tuyên cáo lãnh hải 12 hải lý, thì chính VNCH đã chiếm đất của Trung Cộng, từ năm 1958, do VC làm chứng và xác nhận. Được cơ hội vàng ròng, tên cáo già Kissinger tương kế tựu kế, nhân danh Nixon, bật đèn xanh cho Mao đánh VNCH đề thu hồi lãnh thổ.
3 - HẢI CHIẾN HOÀNG SA THÁNG 1/1974 GIỮA QLVNCH VÀ TÀU ĐỎ:
Tính đến năm 1974 khi xảy ra trận hải chiến Hoàng Sa, Hải quân VNCH rất hùng hậu với quân số trên 40.000 người (sĩ quan, hạ sĩ quan, binh sĩ), phân thành 5 vùng duyên hải và 2 vùng sông ngòi. Hải quân có một hạm đội gồm 83 chiến ham đủ loại. Để bảo vệ các sông ngòi, kênh rạch ở Nam phần, Hải quân đã thành lập 4 Lực lượng dặc nhiệm hành quân lưu động, gồm Lực Lượng (LL) tuần thám 212, LL thủy bộ 211, LL trung ương 214 và LL đặc nhiệm 99. Ngoài ra còn Lực lượng Duyên phòng 213, Liên đoàn Tuần giang, 28 Duyên đoàn, 20 Giang đoàn xung phong, 3 Trung tâm Huấn Luyện Hải quân và nhiều căn cứ yểm trợ khắp nơi. Khi xảy ra cuộc hải chiến, Đề đốc Trần Văn Chơn là tư lệnh Hải quân. Tóm lại Hải quân VNCH rất hùng mạnh trong vùng Đông Nam Á.
Ngay từ thời thượng cổ, người Tàu luôn kính nể dân Việt vì ‘ họ tuy ở núi mà rất thạo thủy tánh, láy thuyền làm xe lấy chèo làm ngựa. Đến thì như gió thoảng, đi thì khó đuổi theo. Tính tình khinh bạc hiếu chiến, không bao giờ sợ chết và luôn luôn quật khởi với kẻ thù ‘.Bởi vậy suốt dòng lịch sử, Hải quân Việt đã ba lần oanh liệt chiến thắng quân Tàu trên Bạch Đằng Giang và sông Như Nguyệt.
Sau năm 1975 nhiều tài liệu mật nhất là của Mỹ được bạch hóa, trong đó có nhận xét về sự tương quan lực lượng hải quân giữa Trung Cộng với Hải quân của VNCH thì thua xa và rất yếu. Cho tới năm 1979 tình trạng quân sự của Trung Cộng vẫn còn lạc hậu, cho nên khi Đặng Tiểu Bình to mồm muốn dạy VC một bài học về quân sự, lại bị đá giò lái. Nhưng dù bị Mỹ dùng viện trợ ngăn cản đâm sau lưng, Hải quân VNCH trong suốt hai mươi năm (1955-1975), đã anh dũng giữ vững lảnh hải của đất nước một cách gần như trọn vẹn, trước sự dòm ngó tranh dành hải đảo của cac nước Trung Cộng, Đài Loan, Phi Luật Tân, Mã Lai Á, Nam Dương và Kampuchia..
Sau khi đạt được thắng lợi ngoại giao với Hoa Kỳ qua cặp Nixon-Kissinger, đồng thời với sự đồng lỏa của Việt Cộng, nên giặc Tàu quyết tâm chiếm cho bằng được hai quần đảo ngoài Đông Hải của VNCH. Dã tâm càng lớn từ năm 1973, sau khi được tin các hảng dầu thăm dò cho biết vùng này có trử lượng rất lớn về dầu khí. Lúc đó VNCH cũng đã bắt đầu ký nhiều hợp đồng, cho phép các hảng dầu tới hai vùng đảo trên khai thác.Thế là ngày 11-1-1974, Trung Cộng lại tuyên bố chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa. Ngày 19-1-1974, bất thần Trung Công tấn công Hoàng Sa, gây nên trận hải chiến, tuy ngắn ngủi nhưng đẫm máu. Trung Cộng dù chiếm được đảo nhưng thiệt hại gấp 3 lần VNCH.
Quần đảo Hoàng Sa thời Đệ I Cộng Hòa (1955-1963) thuộc tỉnh Quảng Nam. Cũng trong thời kỳ này, chính phủ đã ban hành sắc lệnh số 134/NV năm 1956, sáp nhập quần đảo Trường Sa vào tỉnh Phước Tuy. Nghị định số 241/BNV ban hành ngày 14-12-1960, do chính Tổng thống Diệm bổ nhiệm Nguyễn Bá Thước làm Phái viên hành chánh Hoàng Sa. Lại phối trí Tiểu đoàn 1 TQLC trú đóng khắp các đảo, để bảo vệ lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa.
Như thường lệ vào ngày 18-1-1974 gần tới Tết Âm Lịch Nhâm Dần. Lúc đó Tuần Dương Hạm HQ.16 Lý Thường Kiệt, khởi hành từ Đà Nẳng với công tác chuyển vận Đơn vị Địa Phương Quân của Tiểu khu Quảng Nam ra Hoàng Sa hoán đổi định kỳ. Trong chuyến công tác trên, còn có một Phái đoàn khảo sát điạ chất, gồm 7 sĩ quan công binh và hải quân. Ngoài ra còn có một người Mỹ tên Gerald Kosh, là nhân viên tùng sự tại Tòa Lãnh sự Hoa Kỳ Vùng I Chiến thuật.
Trước khi đổi quân, tàu HQ.16 đã vòng các đảo để kiểm soát, nên đã phát hiện được nhiều tàu chiến của Trung Cộng sơn màu xanh ô liu, ngụy trang như các tàu đánh cá, trang bị toàn vũ khí nặng. Trong lúc đó còn có nhiều tàu chiến khác đang di chuyển từ đảo Phú Lâm, tiến về các đảo Quang Hòa, Duy Mộng và Hoàng Sa. Do tình hình quá khẩn cấp, nên HQ.16 đã báo về Bộ Tư Lệnh Hải Quân Vùng 1 Chiến thuật, nên được tăng cường thêm các Chiến hạm như Khu trục hạm Trần Khánh Dư, Tuần dương hạm Trần Bình Trọng và Hộ tống hạm Nhật Tảo. Tuy nhiên tất cả đã được lệnh Trung ương, chỉ phòng thủ, không được tấn công trước khi địch chưa khai hỏa.
Theo sử liệu, trong trận hải chiến này, lực lượng hải quân của Trung Cộng rất hùng hậu vì đã chuẩn bị trước. Thành phần tham chiến gồm: Hộ tống hạm 271 Kronstadt, Đại Tá Vương Kỳ Uy là hạm trưởng, tử thương. Hộ tống hạm 274 Kronstadt, Hạm trưởng là Đại Tá Quan Đức. Đây cũng là Soái hạm, chỉ huy trận chiến, gồm Tư lệnh là Đô Đốc Phương Quang Kính, cũng là Phó tư lệnh của Hạm Đội Nam Hải. Sau trận đánh, toàn bộ chỉ huy của Trung Cộng trên Soái Hạm này, gồm 2 Đề Đốc, 4 Đại Tá, 6 Trung Tá, 2 Thiếu tá và 7 Sĩ Quan Cấp uý, đều bị trúng đạn đại bác tử thương. Trục lôi hạm 389, hạm trưởng là Trung Tá Triệu Quát tử thương. Trục lôi hạm 396, Hạm trưởng là Đại Tá Diệp Mạnh Hải, tử thương. Phi Tiễn Đỉnh 133 Komar, có hỏa tiễn địa điạ Styx, Hạm trưởng là Thiếu tá Tôn Quân Anh. Phi tiễn đỉnh 137 Komar, có hỏa tiễn địa địa Styx, Hạm trưởng là Thiếu Tá Mạc Quang Đại. Phi tiễn đỉnh 139 Komar có hỏa tiên, Hạm trưởng là Thiếu tá Phạm Quy. Phi tiễn đỉnh 145 Komar có hỏa tiễn, Hạm trưởng là Thiếu Ta Ngụy Như và 6 Hải Vận Hạm chở quân chiến đấu. Ngoài ra còn một lực lượng trừ bị gồm 2 Tuần Dương Hạm, 4 Pháo Hạm, 4 Khu trục Hạm, trang bị hỏa tiễn Kiangjiang, 2 Phi đội Mig 19 và 2 phi đội Mig 21, do tư lệnh Hạm Đội Nam Hải, tổng chỉ huy.
Bên VNCH, lực lượng tham chiến gồm Khu Trục Hạm HQ4 Trần Khánh Dư, Hạm Trưởng là HQ.Trung Tá Vũ Hữu San. Tuần Dương Hạm HQ5 Trần Bình Trọng, Hạm trưởng HQ. Trung Tá Phạm Trọng Quỳnh. Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ10, Hạm Trưởng HQ. Trung Tá.Ngụy Văn Thà. Trong khi giao chiến, HQ10 bị trúng đạn, toàn thể thủy thủ xuống xuồng nhỏ, thì Hạm Trưởng ở lại tuấn quốc với chiến hạm. Tuần Dương Hạm HQ16, Hạm Trưởng là HQ.Trung Tá Lê Văn Thư.
Về lực lượng trừ bị có Tuần Dương Hạm HQ6 Trần Quốc Toản, Hộ Tống Hạm HQ11 Chí Linh và Phi Đoàn F5-A37, nhưng vì ở cách xa chiến trường nên khi chưa tới nơi, thì chiến cuộc đã tàn. Kết quả phía VNCH, các chiến hạm 4,5 và 16 bị hư hại nặng nhưng chạy được về Đà Nẳng sửa chữa và tiếp tục hoạt động sau đó. Chỉ có Chiến Hạm HQ10 bị chìm, Hạm trưởng HQ Trung Tá Ngụy Văn Thà bị thương nhưng quyết ở lại chết với tàu. Về phía Trung Cộng, Tư Lệnh Mặt Trận, Bộ Tham Mưu và 4 Hạm Trưởng tử thương. Hộ Tống Hạm 274 bị chìm, Hộ Tống Hạm 271 và 2 Trục lôi hạm 389-396 bị hư nặng và phá hủy cùng với 4 ngư thuyền bị bắn chìm.
Có một điều bi thảm mà hiện nay ai cũng biết, là hầu hết các chiến hạm mà Hoa Kỳ đã viện trợ cho Hải Quân VNCH, đều được hạ thủy năm 1940 toàn loại phế thải được tân trang. Bốn Chiến hạm tham chiến năm 1974 được coi là tối tân nhất, vì HQ4 hạ thủy năm 1943, HQ5 hạ thủy năm 1944, HQ10 hạ thủy năm 1942 và HQ16 hạ thủy năm 1942. Riêng các vũ khí trên tàu, các loại súng liên thanh đều được gở bỏ khi cho VNCH. Nhưng dù quân lực Miền Nam ít, chiến hạm vừa cũ kỹ lại nhỏ, vũ khí trang bị chỉ có đại bác nhưng nhờ các sĩ quan Hải Quân VNCH đều được huấn luyện tại Âu Mỹ, rất thiện chiến và tài giỏi. Cho nên đã tác xạ rất chính xác, làm nhiều tàu giặc cũng như hạm trưởng tử thương.
Tệ nhất là người Mỹ lúc đó vẫn còn là đồng minh của QLVNCH, vẫn đang có hiệp ước hỗ tương chiến đấu và bảo vệ cho nhau. Vậy mà khi cuộc chiến xảy ra, Hạm Đội 7 Hoa Kỳ đang tuần hành gần đó, chẳng những đã không lên tiếng, không can thiệp mà ngay thủy thủ VNCH bị chìm tàu, cũng không thèm cứu vớt theo đúng luật hàng hải quốc tế.
Theo các nhân chứng đã tham dự cuộc hải chiến kể lại, thì lúc đó các chiến hạm của Hải quân/VNCH đã chống trả với giặc rất dũng mãnh, nên chỉ trong mấy phút đầu đã có nhiều tàu chiến của Trung Cộng bị bắn chìm. Về phía VNCH, Tuần dương hạm Lý Thường Kiệt HO.16 bị bắn trúng bánh lái và sườn tàu, được HQ.11 dìu về Đà Nẳng. Trên chiến trường lửa máu, chỉ còn HQ.10 và Hộ tống hạm Nhật Tảo vùng vẩy chiến đấu với hằng chục chiến hạm của Trung Cộng được không quân từ các căn cứ trên dảo Hải Nam tới yểm trợ.
Cuối cùng Hộ tống hạm Nhật Tảo bị bắn cháy và chìm giữa biển Đông. Hạm trưởng HQ.Trung Tá.Ngụy Văn Thà, tốt nghiệp khóa 12 sĩ quan hải quân Nha Trang, sinh năm 1943 tại Trảng Bàng (Hậu Nghĩa). Khi tàu lâm nạn với tư cách là chỉ huy trưởng, Trung Tá Thà đã ra lệnh cho Hạm phó là Thiếu Tá HQ. Nguyễn Thành Trí, sinh năm 1941 tại Sa Đéc, tốt nghiệp khóa 17 sĩ quan hải quân/Nha Trang, hướng dẫn số quân nhân còn sống sót, trong tổng số 80 người trên tàu, dùng bè cao su về đất liền. Riêng Ông ở lại chết với tàu.
Trên biển Thiếu tá Trí vì bị thương nặng cũng đã chết trên bè, trước khi các quân nhân còn lại được thương thuyền Skopionella của Hòa Lan, trên đường từ Hồng Kông đi Tân Gia Ba cứu sống vào đúng đêm giao thừa Tết âm lịch Nhâm Dần (1974). Sau đó 22 quân nhân này được một chiến hạm của Hải Đội 1 Duyên Phòng đón về đất liền. Còn 16 Biệt Hải của Tuần Dương Hạm Lý Thường Kiệt có lệnh giữ đảo Vĩnh Lạc, sau khi Hòang Sa thất thủ đã dùng bè cao su vượt biển về đất liền. Lênh đênh nhiều ngày trên sóng nước, nắng mưa gió lạnh, cuối cùng cũng được một thuyền đánh cá cứu thoát đưa về điều trị tại Quân Y Viện Qui Nhơn, 2 người chết vì đói lạnh, số còn lại may mắn thoát được tử thần.
Cuộc hải chiến chấm dứt, các chiến hạm của VNCH đều rút lui vì Hoàng Sa đã thất thủ. Bấy giờ giặc Tàu mới bắt đâu thu dọn chiến trường và xua quân chiếm đóng tất cả các đảo. Về phía VNCH còn kẹt lại trên đảo, gồm Trung đội ĐPQ/Quảng Nam, các quân nhân Hải quân, 7 Sĩ quan công binh trong toán khảo sát địa chất, 4 nhân viên sở khí tượng và 1 người Mỹ làm việc ở Tòa lãnh sự Hoa Kỳ thuộc Quân đoàn 1. Tổng cộng là 42 người, đều bị giặc bắt làm tù binh, giải về thành phố Quảng Châu và giam trong một trại tù, cạnh dòng sông Sa Giang. Đây cũng chính là nơi mà năm chục năm về trước(1924), liệt sĩ Phạm Hồng Thái đã gieo mình tự vẫn để không bị sa vào tay giặc Pháp, sau khi ông ném bom ám sát hụt Merlin, toàn quyền Đông Dương đang có mặt tại Hồng Kông.
Lúc đó đúng 8 giờ sáng ngày mồng một tết nguyên đán, thời gian hạnh phúc nhất của các dân tộc Á Đông vui xuân theo âm lịch, trong đó có VNCH. Riêng 42 tù binh VN liên tục bị bọn an ninh Trung Cộng tra vấn, bắt buộc phải nhận tội là đã chiếm đóng bất hợp pháp lãnh thổ của Tàu. Nhưng rồi không biết vì sao, Đặng Tiểu Bình ra lệnh phóng thích tất cả, đưa tới Hồng Kông để mọi người hồi hương.
Lịch sử tái diển ngày 14-3-1988, Trung Cộng lại nổ súng vào Hải quân Việt Cộng tại quần đảo Trường Sa. Trong cuộc hải chiến ngắn ngủi này vì Hà Nội chỉ phản ứng có lệ, nên tài liệu cho biết phía Trung Cộng không có ai bị tử thương cũng như tàu chìm. Ngược lại phía VN có nhiều tàu chiến bị chìm gồm: Chiến Hạm Thượng Hải của Tàu viện trợ, 1 Tuần Dương Hạm cũ của VNCH để lại, 1 Hải Vận Hạm của Nga Sô viện trợ và trên 300 lính Hải quân bị thương vong.
Từ sau ngày 30-4-1975 chiếm được cả nước, CSVN lúc nào cũng rêu rao khoác lác về “độc lập tự do, vẹn toàn lãnh thổ”. Thế nhưng nay đã lộ nguyên hình bán nước cho Tàu, phản bội quê hương dân tộc nên bị toàn dân trong và ngoài nước phanh phui nguyền rủa, đứng dậy công khai chống đối quyết liệt, bất chấp ngụy quyền khủng bố đàn áp bức hại tù đày.
Dân chúng VN bao đời sống nhờ biển cá, VC ngày nay đem biển bán cho giặc Tàu, khiến cho nguồn lợi thủy sản bị hao hụt trầm trọng, tài nguyên thuộc về ngoại bang. Trước năm 1975 lúc nào cũng nói “VNCH tham nhũng, độc tài, Diệm-Nhu, Thiệu Hương chạy theo Mỹ”, nay rõ ràng hơn chính đảng VC và Hồ Chí Minh mới đích thực là đầy tớ của ngoại bang, hết cõng Nga tới Tàu, nay bỏ chân qua Mỹ-Nhật.. bán nước, bán dân hiện nay ai cũng biết hết.
Thương biết bao những anh hùng vị quốc, trong đó có những chiến sĩ Hải quân năm nào, đã anh dũng chống giặc Tàu xâm lăng, như tổ tiên ta đã bao đời banh thây đổ máu để có ‘Nam quốc sơn hà, nam đế cư’.
Nhân buổi Xuân về, người lính già đang sống thừa trên đất khách, nghiêng mình trân quý thắp một nén nhang lòng, kính gửi theo mây ngàn phương tới tất cả những oan hồn của nam nữ liệt sĩ anh hùng Việt Nam Cộng Hòa, mong được phù hộ cho đồng bào trong nước sớm thoát khỏi gông cùm nô lệ của tập đoàn ngụy quyền bán nước Hà Nội, để Việt Nam có cơ hội tự cường tự chủ đứng dậy hiên ngang tiêu diệt giặc Tàu đỏ như thuở nào Tổ Tiên ta đã anh dũng đánh đuổi xâm lăng ra khỏi nước, để giành lại phần lảnh thổ mà Hồ Chí Minh và Cộng Sản VN đã đem bán cho Hán tặc suốt mấy chục năm qua.
Viết tại Xóm Cồn Hạ uy Di
Trước thềm Tết 2014.
Mường Giang
Các vụ án tham nhũng bộc lộ sự rạn nứt của phe phái chính trị ở VN
Labels:
CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI,
CSVN
Thứ sáu, 17/01/2014
Nghe
Xem
Tin tức / Việt Nam
Các vụ án tham nhũng bộc
lộ sự rạn nứt của phe phái chính trị ở VN
Từ trái: Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng,
Tổng bí thư Đảng Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, và Chủ tịch nước
Trương Tấn Sang
Tin liên hệ
- Ðại công ty nhà nước Việt Nam chuẩn bị bán cổ phần
- Ông Dương Chí Dũng ‘khai tên của Thứ trưởng Bộ Công an’
- Ý kiến trái chiều về thông điệp của Thủ tướng Việt Nam
- Thủ Tướng Việt Nam cam kết đổi mới và phát huy dân chủ
- Nhiều lời kêu gọi xuống đường nhân 40 năm hải chiến
Hoàng Sa
- Lãnh tụ đối lập Campuchia ủng hộ TQ trong tranh chấp
Biển Đông
- Việt Nam noi gương TQ, tìm cách thu hút chất xám Việt
Kiều
- Người Việt ký thư yêu cầu đưa tranh chấp Hoàng Sa ra
tòa quốc tế
Hoàng Sa có vai trò thế nào với an ninh Việt Nam
và khu vực?
Hình ảnh/Video
Video
Vấn đề tù nhân lương tâm VN bị đưa ra điều trần tại Quốc
hội Mỹ
Video
Truyền hình vệ tinh VOA Asia 17/1/2014
CỠ CHỮ
17.01.2014
HÀ NỘI — Trong vài tháng qua Việt Nam đã
tiến hành một số phiên tòa để xét xử những vụ án tham nhũng lớn trong khuôn khổ
của một chiến dịch chống tham nhũng. Chính phủ nói rằng họ đang dùng những biện
pháp trừng phạt nghiêm khắc để ngăn ngừa tệ nạn tham ô. Thông tín viên VOA
Marianne Brown tường thuật rằng những người chỉ trích nói những vụ xử này cũng
là một phần của cuộc tranh giành quyền lực đang diễn ra trong hàng ngũ lãnh đạo
cấp cao.
Tuần trước, nguyên chủ tịch đại công ty hàng hải quốc doanh Vinalines, ông Dương Chí Dũng, đã đưa ra một lời tố cáo gây sốc.
Phát biểu tại phiên tòa xử người em trai ông về tội giúp ông bỏ trốn ra nước ngoài, ông Dũng nói rằng ông đã hối lộ nửa triệu đôla cho Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ để tránh bị truy tố.
Việc phanh phui những vụ hối lộ như vậy là một ưu tiên của chiến dịch chống tham nhũng mà chính phủ đang thực hiện với cường độ mỗi ngày một tăng.
Tuần trước, nguyên chủ tịch đại công ty hàng hải quốc doanh Vinalines, ông Dương Chí Dũng, đã đưa ra một lời tố cáo gây sốc.
Phát biểu tại phiên tòa xử người em trai ông về tội giúp ông bỏ trốn ra nước ngoài, ông Dũng nói rằng ông đã hối lộ nửa triệu đôla cho Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ để tránh bị truy tố.
Việc phanh phui những vụ hối lộ như vậy là một ưu tiên của chiến dịch chống tham nhũng mà chính phủ đang thực hiện với cường độ mỗi ngày một tăng.
Ông Dương Chí Dũng, cựu chủ tịch đại công ty hàng hải quốc doanh
VinalinesNhững cuộc điều tra trong thời gian qua đã khiến cho mấy mươi quan chức chính phủ lãnh án tù và một số án tử hình, trong đó có ông Dương Chí Dũng, là người đã bỏ trốn sang Campuchia sau khi Vinalines suýt bị phá sản với khoản nợ khoảng 3 tỉ đôla.
Tiến sĩ Alexander Vuving, một nhà nghiên cứu của Trung tâm Nghiên cứu An ninh Á châu Thái bình dương, cho biết những sự khó khăn của nền kinh tế Việt Nam đã thu hút sự chú ý của nhiều người tới vấn đề quản lý sai trái và hối lộ tại các công ty quốc doanh và Đảng Cộng Sản đương quyền hiểu rõ sự phẫn nộ của công chúng. Ông Vuving nói:
"Họ thật sự muốn làm một số việc để cho người dân trông thấy nhằm khôi phục sự chính danh của chế độ và cứu chế độ thoát khỏi nạn tham ô. Họ đang dùng những phiên tòa xử tham nhũng để ngăn chận những vụ tham nhũng trong tương lai. Họ cũng dùng những phiên tòa này như một công cụ tuyên truyền để phục hồi niềm tin của công chúng."
Tuy nhiên, một số những người chỉ trích nói rằng chiến dịch thanh trừng này có dính líu nhiều hơn tới một cuộc tranh giành quyền lực trong nội bộ đảng giữa Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.
Ông Vuving cho rằng Thủ tướng Dũng là người thuộc phe “trục lợi”, những người lợi dụng chức vụ để làm giàu mà không mang lại lợi ích cho xã hội, và chống lại phe này là phe “chống tham nhũng” nằm dưới sự lãnh đạo của ông Trọng, là người đang cầm đầu chiến dịch trấn áp hiện nay. Ông nhận định:
"Tôi tin rằng trong hàng ngũ chóp bu của Đảng Cộng Sản Việt Nam có những người tương đối không bị hoen ố vì tham nhũng, nhưng cũng có những người dính líu hết sức nhiều tới các hành vi tham ô. Vì vậy, trong Bộ Chính trị có cả nước và lửa."
Chiến dịch chống tham nhũng đã truy tố một số quan chức và thương gia nổi tiếng và có liên hệ mật thiết với Thủ tướng Dũng.
Giáo sư Carl A. ThayerGiáo sư Carl Thayer của Đại học New South Wales ở Australia cho rằng điều này cho thấy chiến dịch hiện nay dính líu tới sự hiềm khích chính trị nhiều hơn là tới mục tiêu cải thiện công tác điều hành việc nước. Giáo sư Thayer nhận định:
"Việc bài trừ tham nhũng thật ra là nhắm tới ông thủ tướng vì ông ấy chịu trách nhiệm và những người tay chân cùng với bạn bè của ông ấy chính là những người được hưởng lợi từ những vụ tham nhũng."
Tuy những phiên tòa xử tội tham nhũng đã được giới truyền thông tường thuật cặn kẽ, nhưng có ít dấu hiệu cho thấy việc này làm cho người dân tin là chính phủ thật sự muốn diệt trừ tham nhũng.
Ông Jairo Acuca-Alfaro, Cố vấn chính sách về cải cách hành chánh công và chống tham nhũng của Chương trình Phát triển Liên hiệp quốc tại Việt Nam, nói rằng để làm cho dân chúng tin tưởng, giới hữu trách cần phải thay đổi cách hành xử của các quan chức cấp thấp, những người tiếp xúc hàng ngày với dân chúng. Ông nói:
"Tất cả những vụ án đang được bàn tới là những việc xa vời đối với người dân bình thường. Điều mà người dân Việt Nam mong muốn là có một guồng máy hành chánh trong sạch, không có tệ nạn lạm quyền, không có thái độ thiếu tôn trọng người dân. Để thực hiện được mục tiêu, có một số việc phải làm để giải quyết vấn đề tưởng lệ, để các quan chức chính phủ bàn thảo công khai và minh bạch về những sự tưởng lệ đó, về những gì họ sẽ nhận được từ khu vực công và sau đó họ sẽ chỉnh đốn công việc."
Nhà hoạt động chống tham nhũng Lê Hiền Đức (giữa) trong một cuộc
biểu tình chống Trung Quốc ở Hà NộiBà Lê Hiền Đức, 82 tuổi, là một người tranh đấu chống tham nhũng nổi tiếng. Mỗi ngày bà nhận được hàng chục lá thư của những người xin giúp đỡ từ khắp nơi trong nước. Bà cho biết bà đang theo dõi sát vụ án Vinalines. Bà nói:
"Về luật thì tôi không biết là tội gì thì tử hình, tội gì thì 20 năm tù, 15 năm tù. Về luật thì tôi không nắm, tôi không quan tâm. Nhưng mà, tôi thì tôi nghĩ rằng làm hại cho đất nước không thể được.
Bà Đức nói thêm rằng không nên để cho những vụ án này che mờ mục tiêu lớn hơn là bài trừ tham nhũng tận gốc rễ.
Mùa Xuân sau song sắt
Nguyễn Ngọc Già (Danlambao) - (Thương
tặng các cháu, các con của tù nhân chính trị)
Ngồi trước bàn phím hôm nay, tâm hồn tôi hướng
về cảm xúc của ngày xưa quá vãng và nước mắt bỗng rơi xuống khi nghe tin người
tù lương tâm xuyên thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu có thể được trả tự do trong những ngày
sắp tới.
Những ngày xưa như hiển
hiện từ sự thật của ngày hôm qua. Nó như mới đây thôi. Ngày xưa của hơn 40 năm
về trước...
Tôi muốn kể cho mọi
người nghe về mùa Xuân. Mùa Xuân của người tù, mùa Xuân dành cho người tù. Tất
nhiên, đó không phải là tôi. Tôi - một người thân của tù nhân - tù nhân chính trị.
Sau khi bị lộ do điềm
chỉ bởi “chiêu hồi”, ba tôi, anh tôi và chị gái tôi đã bị bắt vào một đêm đầu
thập niên 70'. Thật ra, trước đó, anh trai tôi đã bị bắt cùng vợ trong một
chuyến từ trong “bưng” về Sài Gòn ăn tết. Anh tôi - dưới lớp vỏ bọc của binh
chủng Hải quân VNCH - một điệp báo của V.C.
Không lâu sau đó, vào
lúc nửa đêm về sáng, tôi đã bị đánh thức và choàng tỉnh bởi tiếng chuông cửa
vài hồi reo lên.
Cửa mở nhỏ. Từ trên tầng
lửng tôi nhìn thấy, viên cảnh sát (chỉ huy của đoàn) lịch sự và lạnh lùng đúng
mực, khi chìa một tờ giấy và nói gì đó với ba má tôi. Cửa mở rộng hơn. Ba má
tôi lịch sự mời họ vào. Từ tốn và nhẹ nhàng, ba tôi, má tôi chủ động dẫn họ vào
từng nơi mà họ yêu cầu. Mọi người trong đoàn (hình như) khoảng gần chục người
tỏa ra theo kế hoạch (hình như họ đã khá quen nếp) vào từng phòng để khám xét.
Không có sự chống đối, không có sự chửi mắng hay áp đảo, không có cả một tiếng
quát tháo, tục tằn nào cả, nhưng không khí căng thẳng tột độ với việc khám xét
nghiêm cẩn.
Cuộc lục soát kéo dài
khoảng hai giờ đồng hồ mà không có bằng chứng gì cụ thể, ngoài việc ba tôi và
chị gái tôi phải ngồi vào chiếc xe bít bùng chờ sẵn ngoài vỉa hè. Tôi đứng cách
đó khoảng chừng vài bước chân trong phòng khách. Mọi người ngồi trên bộ salon
giữa nhà. Câu chuyện diễn ra êm ả đến nỗi những nhà hàng xóm quanh đấy không hề
hay biết có một cuộc bắt người vào giữa đêm khuya. Má tôi, những anh chị em còn
lại của chúng tôi thay vì đưa ba tôi, chị tôi đi ra, chỉ thẫn thờ đứng từ trong
nhà nhìn theo 4 cánh tay bị còng và dẫn giải ra xe cùng với biên bản được lập
mà ba tôi cùng chị tôi ký vào đấy. Trước khi tra tay vào còng, ba tôi thay bộ
đồ Pijama đang mặc bằng chiếc áo chemise trắng ngắn tay cùng chiếc quần tây
đen, còn chị tôi cũng thay bộ đồ bộ bằng chiếc áo kiểu và cái quần tây.
Khi mọi người lục tục ra
xe, tôi chạy vội lên sân thượng và nhìn xuống vỉa hè trước sân nhà. Trong bóng
tối thâm u của một đêm không trăng, nước mắt tôi bỗng rơi xuống khi bóng dáng
ba và chị tôi cúi xuống để vào xe nhanh chóng. Bóng ba tôi và chị tôi in lên
vỉa hè từ ánh đèn đường. Chiếc xe lướt đi và một chiếc nữa cũng lướt theo sau,
bỏ lại khoảng trống lặng câm cho thằng nhỏ thiếu niên đang nghẹn họng nhìn từ
trên cao và chấp chới...
Nó định gọi to lên,
nhưng không hiểu sao nó câm bặt mà không thốt nên lời. Trong đầu nó, lúc đó, nó
chẳng hiểu gì lắm về sự việc vừa diễn ra chớp nhoáng...
Má tôi khép cửa, khóa
lại và chúng tôi ai về phòng nấy...
Biến cố đối với thằng
thiếu niên trở nên quá lớn. Nó thấy chóng mặt, bởi dường như đất quanh chân nó
chao đảo, khi người đàn ông trụ cột trong gia đình bỗng chốc biến mất sau màn
đêm dày đặc, cùng bà chị mà nó hay làm khó, mỗi khi nó muốn bà làm cho nó
chuyện gì đó... Có thể nó quá choáng ngợp cho gia cảnh lúc đó, mà mãi sau này,
nó cũng không có thời gian riêng tư để tự ngồi ngẫm nghĩ...
Những ngày sau đó, nó
vẫn đi học bình thường và hầu như không dám hỏi gì má nó. Má nó trở nên có vẻ
tất bật và vội vã trong những ngày đầu khi ba và chị nó bị bắt.
Mọi gánh nặng trong gia
đình kinh doanh, thợ thầy, má nó dường như giao phó hết cho người quản gia thân
tín và trung thực sống với gia đình nó bao năm qua.
Nó lầm lũi đi học, tránh
tiếp xúc với bạn bè và nói chuyện nhiều như mọi khi. Đám bạn thì vô tư.
Dần dần, nó bắt đầu quen
với hoàn cảnh mới...
Mùa Xuân đầu tiên - kể
từ khi ba nó bị bắt, khi những ngày cuối năm, phố phường chộn rộn cho sắm sửa, làm
đẹp nhà cửa, thì gia đình nó vẫn trĩu nặng âu lo, muộn phiền. Tối hôm giao
thừa, thật bất ngờ, ba nó được về ăn tết trong vài giờ đồng hồ trước khi ra xe
về lại trại giam. Nó không nhớ lắm những gì mà ba nó nói, nó chỉ còn nhớ, ba nó
vỗ nhè nhẹ vào vai nó, khi ông chuẩn bị ra xe: “Tự tin nghe con!”. Nó thật bất
ngờ, bởi thời đó, tình cảm cha con còn nặng phong kiến, ít khi ba nó nói chuyện
với nó như là một người lớn (!). Bấy giờ, khi ba nó khuất cùng chiếc xe bít
bùng, nó biết, nó lớn rồi!
Bắt đầu là những chuyến
thăm nuôi ở nhà tù Tam Hiệp. Nó đi với má nó. Những chuyến thăm tù đầu tiên, nó
từ hồi hộp gặp ba chuyển sang chán ngán vì chờ đợi. Lâu lắm, mất thời gian lắm.
Để gặp được ba, có khi phải ngồi đợi cả 2 -3 giờ đồng hồ, mà chỉ có thể nói
chuyện với ba chỉ được nửa tiếng thôi.
Tuy thế, nó cũng vui, vì
lần nào về, ba nó cũng cho nó món quà con con gì đấy, khi thì là bộ salon, ba
nó làm từ lon sữa Guigoz (mà má nó gửi quà thăm nuôi), lúc lại là những con
chim, con cá làm từ ống hút ba nó kết lại.
Đặc biệt, nó nhớ ba nó
nhất là... “mùi tù”. Cái mùi lạ lắm. Nó ngai ngái, nồng nồng, pha chút ẩm mốc
của quần áo, và cũng dường như không được tắm rửa thường xuyên. Nhưng ba nó nói
với nó, ở trong này cũng quen, không khắc nghiệt quá đỗi đâu. “Mình và mấy đứa
nhỏ an tâm” - ba nó nói với má nó.
Dần dần, nó thay má nó
đi thăm tù! Má nó nói: “Tự tin nghe con!”, khi lần đầu tiên trao giỏ đồ cho nó
tự đi. Nó hiểu ra, tự tin cũng cần được tập luyện. Hèn gì! Má nó đưa nó đi cả
chục lần cho nó quen.
Giờ thì nó hiểu, nó lớn rồi...
Nó cho rằng, nó thật may
mắn, khi những lần nó thay má nó đi thăm ba nó. Những cô chú ở trại giam ngạc
nhiên và dần quen. Sau đó, họ còn dành cho nó cái nhìn thiện cảm, có chú nói
với nó: “Cháu là một đứa con có hiếu” và giúp nó làm thủ tục nhanh chóng để
được gặp ba. Ban đầu nó ghét mấy người bắt ba nó, nhưng nó hiểu nó cần phải hòa
nhã để không gây ác cảm với họ. Sau nhiều lần được giúp đỡ gặp ba nhanh chóng,
nó cảm thấy biết ơn họ.
Tuy vậy, nó vẫn không thích
cái cảnh mỗi tháng đi thăm tù như thế. Nó chờ mùa Xuân. Ba nó nói với nó: “Tết
ba về”, nhưng ngoài cái tết vội vã hồi năm ngoái, nó không thấy ba nó về, mà
lần nào ba nó cũng an ủi nó: “Tết ba về”. Nó chỉ nghe vậy mà không chờ nữa!
Nó cứ thế, mỗi tháng vào
chủ nhật, nó lại thay má nó đi thăm tù...
Mùa xuân chỉ đến với nó
khi những ngày gần 30/4/1975 đến...
Một hôm, chị nó từ bệnh
viện trở về sớm và nói với má nó: Ông bác sĩ trưởng vội vã ra sân bay trên
chiếc xe hơi riêng, nói với những người xung quanh: “có ai đi không thì lên đi
với tôi luôn”. Con nghĩ, hòa bình rồi, về nhà thôi, đi đâu làm gì!.
Má nó cười hiền và đôi
mắt bà ánh lên vẻ hy vọng mang dáng mùa Xuân. Lâu lắm rồi, nó mới thấy má nó
cười như thế. Nó biết, má nó đang chờ anh trai cả của nó từ Côn Đảo trở về...
Lần đầu tiên, sau những
năm tù đày của ba và anh nó, cả nhà nó được quây quần với một cái tết ấm cúng
tuy đơn sơ.
Tuy vậy, không lâu sau,
nó biết đó chỉ là mùa Xuân tạm bợ, bởi ngày 30/4/1975 không mang lại cái kết
thúc có hậu cho gia đình nó...
Nó cứ tưởng mùa Xuân sau
song sắt đối với ba nó, anh nó sẽ mãi chấm dứt từ ngày ấy!
Không, sau đó chỉ vài năm,
cả gia đình nó chợt hiểu ra, không chỉ gia đình nó mà dân tộc này đang tiếp tục
những “mùa Xuân sau song sắt”...
Đảng ta vinh danh... anh hùng
ngụy quân ngụy quyền
Bấm "đọc thêm"
để xem tiếp...
Subscribe to:
Comments (Atom)
Popular Posts
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
Popular Posts
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
-
Cảnh đẹp : Những hàng tre / Nhật Điểm thu hút của Kyoto - Arashiyama khu vực danh lam thắng cảnh hải trình,sưu tầm.
-
Vaclav Havel - Chờ Tự Do Trần Quốc Việt (Danlambao) dịch - Lời người dịch: Tên vở kịch nổi tiếng nhất của nhà viết ...
-
Kính thưa các bạn bỏ đảng, Thiển nghĩ, bỏ đảng là khuynh hướng thời đại tại VN . Tuy nhiên bỏ đảng rồi ngồi yên hay chỉ lo tới mình m...
-
Thứ bảy 08 Tháng Chín 2012 Phóng viên không biên giới lên án vụ xử nhà báo Hoàng Khương Ảnh nhà báo Hoàng Khương trên trang w...
-
Josephine Cẩm Vân: Nữ bác sĩ - Thiếu tá hải quân phi hành Hoa Kỳ In Email Ý kiến (39) Chia sẻ: Bác sĩ quân y phi hành - ...
NEWS HTD.
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
LISA PHẠM - Khai Dân Trí Số https://www.youtube.com/results?search_query=LISA+PH%E1%BA%A0M+-+Khai+D%C3%A2n+Tr%C3%AD+S%E1%BB%91+
Popular Posts
-
Danh Mục Audio Truyện Nghe Trực Tiếp (online) Không Donwload Chân Thành Cảm Ơn Chú8 Hà, Đông Hà, Trái Táo, Yên Như, Biển Và Em, Mai Vân ...
-
From: Mai G. Pham < Subject: Sự thật về ác tăng thích Thích Chân Quang Date: Tuesday, April 23, 2013, 3:17 AM Giới thiệu ph...
-
Cái chết của Cha ruột Nguyễn Tấn Dũng , Tướng Nguyễn Chí Thanh Hy vọng anh ba Dũng chăn Vịt ở Kiên Giang sẻ trả thù cho cha mình vì bị ...
-
Đỗ Mười kết luận phải khai trừ ông Giáp Vào cuối thâp kỷ 60, trước và sau khi ông Hồ chết, nội bộ ĐCSVN xảy ra “Vụ Án Xét L...
-
Vaclav Havel - Chờ Tự Do Trần Quốc Việt (Danlambao) dịch - Lời người dịch: Tên vở kịch nổi tiếng nhất của nhà viết ...
-
Phát biểu của Tổng thống Obama tại Đại học YANGON Ngườ...
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
-
bon. VN chung' ta la` da^n dden nen khong lo bi. ai chui vao` computer phanh phui: - co' bao nhieu nha` - co' ...
-
[ Attachment(s) from Can Bui included below] Thưa quí vị trên DD, Đọc email của ô. Phách gửi cho ô. Ngô Kỳ, tôi thấy nhữn...
-
Subject: Fw: Nhung Tien Doan 2012 http://multiply.com/m/item/vulep:journal:955 http://multiply.com/m/item/vulep:journal:955 ...
My Link
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
Cách tự kiểm tra xem mình có nhiễm virus COVID-19 không (?) - NT2K4FL Nếu không muốn nhận Email này Xin cho biết để chấm rứt.Cám ơn * Please delete my address before sending this document out. * On ...6 years ago
-
Diễn hành Tết Canh Tý trên đại lộ Bolsa, Little Saigon - ---------- Forwarded message --------- From: *Le Hiep* Date: Mon, Jan 27, 2020 at 8:26 PM Subject: Fw: Diễn hành Tết Canh Tý trên đại lộ Bolsa, Little Sai...6 years ago
-
Thuc phẩm được cảnh báo là chất gây ung thư, ăn càng ít càng tốt - ( Cảm ơn bạn đã chuyển . Có vài ý kiến thô thiển : 1 - những thức ăn quá hạn ( out of date ) dù còn dùng được , cũng nên liệng bỏ . Đừng t...6 years ago
-
-
-








