Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, August 2, 2014

Có hay không một thỏa hiệp bán nước?


 

On Saturday, 2 August 2014 3:24 PM, "Tran Nam Binh t_nambinh@yahoo.com wrote:

Có hay không mt tha hip bán nước?

Cơ hi không th b l!
NGHE =>     
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/party-mem-speak-up-07292014052726.html

QLB

MỘT VỊ THIẾU TƯỚNG YÊU CẦU TÔNG KẾT CUỘC CHIẾN 1979 – 1984 VÀ CÔNG KHAI THỎA HIỆP THÀNH ĐÔ.

 








Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
Độc Lập Tự Do Hạnh Phúc
                                                            Hà Nội ngày 20 tháng 07 năm 2014
 Kính gửi : Đ/C Tổng Bí thư  BCHTW Đảng
                Các đ/c Uỷ viên Bộ Chính Trị
                 Các đ/c Uỷ viên Ban Bí thư TW Đảng
                Các đ/c ủy viên Trung ương Đảng khóa XI.
Tôi là: Lê Duy Mật – Thiếu tướng – Nguyên Phó Tư lệnh – Tham mưu trưởng Quân khu 2 và Tư lệnh Mặt trận 1979-1984 (Hà Giang) thay mặt một số đảng viên xin được nêu thắc mắc và kiến nghị như sau:


     Cuộc chiến tranh biên giới 1979 – 1984 cũng là một trong những cuộc chiến đẫm máu vô cùng đau thương trong lịch sử nước ta. Đây là cuộc chiến tương tự các cuộc chiến Bạch Đằng,Chi Lăng, Đống Đa, nhưng tại sao đã qua 30 năm mà cuộc chiến này vẫn không được tổng kết, đúc rút kinh nghiệm phục vụ cho mục tiêu bảo vệ Tổ quốc cấp thiết trước mắt, Việc tổng kết này vô cùng cần thiết và sẽ rất hữu ích khi mà đối tượng chiến đấu vẫn là một, khi mà quân xâm lựợc đang cận kề chứ không xa xôi như trong các cuộc chiến chống Pháp, chống Mỹ. Bên cạnh đó các chính sách đối với gia đình liệt sĩ và những người chống xâm lược năm 1979 – 1984, chúng tôi đã nhiều lần đề nghị nhưng vẫn không được giải quyết ,mà chỉ có những lời hứa hẹn xuông.

       Phải chăng có một nguyên nhân mà chúng tôi săp nêu lên sau đây.

       Chúng ta đều biết mọi tiêu cực trong xã hội hiện nay từ Trung Quốc gây ra, khiến cho nước ta sản xuất lẹt đẹt, lạc hậu, đã thế, họ lại còn có những lời sỉ nhục đôi với cả dân tộc ta: “Việt Nam là con hoang, loại vô liêm sỉ, phải cho thêm vài bài học”. Vậy mà, lãnh đạo ta không hề có một phản ứng nào!

       Rồi khi bọn xấu trà trộn trong đám biểu tình được xúi giục phá phách gần 1000 nhà máy của Hàn Quốc, Đài Loan, Singapore, Trung Quốc, thì công an lúc đó làm ngơ, sau đó mới xuất hiện, chỉ xử lý qua loa và xin lỗi xin đền bù thiệt hại cho họ. Trong khi đó Tung Quốc đâm phá gần 30 tàu, thuyền của chúng ta thì không quyết liệt đòi bồi thường, mà chỉ “nhẹ nhàng” lên án.
     Khi có hiện tượng bất thường nho nhỏ về dân sự thì lập tức nửa đêm đại sứ của Việt Nam ở Bắc Kinh bị gọi đến để nhận thư phản kháng, còn khi Trung Quốc gây hại cho ta thì chỉ có cán bộ Bộ Ngoại giao Việt Nam đến gặp cơ quan Lãnh sự Trung Quốc tại Hà Nội để giao công hàm phản kháng .
                   
       Lạ lùng nhất là tỉnh ủy Quảng Đông mà lại ngang nhiên gửi công văn cho Bộ Ngoại giao Việt Nam yêu cầu phải thực hiện 16 việc phải làm. Một thái đọ trịch thượng ,coi thường nước ta rất vô lễ mà ta vẫn chịu đựng.

     Trung Quốc tự tiện cho giàn khoan vào xâm nhập lãnh hải Việt Nam bất chấp mọi ý kiến phản đối của nhân dân ta và dư luận các nước lên án. Khi rút đi, họ tuyên bố là do họ đã xong việc. Trung Quốc làm như vậy mà ta vẫn khen Trung Quốc là bạn tốt,16 chữ vàng và 4 tốt. Đến nỗi dư luận thế giới cũng phải ngạc nhiên về thái độ quá ư nhu nhược của chúng ta.

      Ngạc nhiên hơn là Nhà nước đàn áp những người biểu tình chống xâm lược ở trong nước mà chỉ khuyến khích biểu tình ở nước ngoài.

       Chẳng lẽ một dân tộc Việt Nam anh hùng đã ba lần chiến thắng Nguyên Mông, đã có Điện Biên phủ lừng lẫy năm châu chấn động địa cầu mà nay lại hèn kém như vậy sao! Chúng tôi cho rằng nguyên nhân sâu xa là ở 
Thỏa hiệp Thành Đô ngày 4/9/1990 của một số vị lãnh đạo. Chúng tôi chưa rõ thực hư thế nào mà chỉ biết sau này những hiện tượng tiêu cực xảy ra đã thể hiện nội dung của bản Thỏa hiệp đó. Xin trích một đoạn Thỏa hiệp Thành Đô: 

“ Vì sự tồn tại của sự nghiệp xây dựng Chủ nghĩa Cộng sản, Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam đề nghị phía Trung Quốc giải quyết các mối bất đồng giữa hai nước. Phía Việt Nam sẽ cố gắng hết sức mình để vun đắp tình hữu nghị vốn lâu đời vốn có giữa hai đảng và nhân dân hai nước do Chủ tịch Mao Trạch Đông và Chủ Tịch Hồ Chí Minh đã dày công xây đắp trong quá khứ. 

Và Việt Nam bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc Kinh , như Trung Quốc đã dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây….

     Phía Trung Quốc đồng ý và đồng ý chấp nhận đề nghị nói trên , và cho Việt Nam thời gian 30 năm (1990-2020)  để Đảng Cộng sản Việt Nam giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc.”. (Hết trích)  (1) .

       Vì vậy, chúng tôi yêu cầu trong hội nghị TW này Bộ chính trị , Ban Bí thư cần công bố các văn bản của Thỏa hiệp Thành Đô, để chứng minh thực hư thế nào. Nếu Thỏa hiệp Thành Đô là đúng như vậy thì rõ ràng là 
một bản thỏa hiệp rất nguy hiểm cho đất nước như là phản bội Tổ Quốc.  Vì vậy, chúng tôi đề nghị Hội nghị TW xem xét và ra tuyên bố phản bác bản thỏa hiệp đó, chấn chỉnh lại tổ chức, kỷ luật những người đã ký và những người thực hiện sau này. Có như vậy Đảng ta mới thực sự là một Đảng chân chính, dám nhận khuyết điểm, dám công khai khuyết điểm như Bác Hồ đã nói: “Một Đảng mà không dám nhận khuyết điểm, công khai khuyết điểm là một Đảng hỏng”.
      Theo điều lệ Đảng (điều 3 khoản 3), Đảng là của nhân dân lao động, Đảng của toàn thể đảng viên vì vậy chúng tôi có quyền yêu cầu phải công khai các hoạt động của những người lãnh đạo để dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra như trong các Nghị quyết TW đã đề ra .

          Trên đây là những kiến nghị tâm huyết và bức xúc của đảng viên. Tôi mong rằng: Bộ chính trị, Ban bí thư nên tôn trọng ý kiến của các đảng viên cơ sở và thực hiện các việc nói trên .Tóm lại là :

1-    Tổng kết cuộc chiến tranh chống quân xâm lược năm 1979, thực hiện chính sách qui tập mồ mả ghi công các anh hùng liệt sĩ trong cuộc chiến tranh chống quân xâm lược cũng như bao cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ Quốc trước đây của dân tộc ta, tổ chức kỷ niệm trọng thể hàng năm.

2-     Công khai bản Thỏa hiệp Thành Đô tháng 9/1990 để toàn dân, toàn Đảng biết được thực hư và ra tuyên bố để giải thích các hiện tượng tiêu cực. Thỏa hiệp Thành Đô là thứ ung nhọt đang di căn khắp cơ thể đất nước ta .

     Nguy cơ mất nước đang là sự thật, mong các đồng chí có lương tâm, vì sự nghiệp của tổ quốc mà thực hiện cho được. Nếu ở Hội nghị Trung ương X này không ra được bản tuyên bố thì yêu cầu đưa vào chương trình Đại hội Đảng bất thường hoặc Đại hội 12 .

Chúng tôi chờ mong hồi đáp của các đồng chí.

 
Kính

Thiếu tướng Lê Duy Mật 

-----------------------

(1)Theo tin của Tân hoa xã Trung Quốc và báo Hoàn cầu Trung Quốc

-----------------------------------



Giặc đã ùa vào nhà Việt Nam

“…toàn dân Việt Nam không hề biết đến cuộc chiến bỉ ổi này, một cuộc chiến khốc liệt nhất trong lịch sử Việt Nam, đến đỗi núi xương trắng của tuổi xanh phơi cao ngất trời, sông suối máu đỏ chảy xiết hơn mùa nước lũ, thấu sương mù, khí lạnh cả bầu trời cao nguyên Lão Sơn…”

 

Xương trắng phơi cao ngất trời

 

Chiều ngày 21/9/1987, quân báo Trung Cộng đưa tin chiến thuật giao quân tại núi 255, khởi hành vào lúc 17 giờ chiều nay, đến 4 giờ sáng hôm sau vào địa chỉ cao điểm 1509. Đoàn quân phải băng qua nhiều đồi rừng núi, đôi khi gặp chướng ngại vật như bãi mìn hay phục kích của bộ đội Việt Nam, thời gian lộ trình 10 giờ, và dài hơn 30 km.

 

Tôi vui mừng được Hải Âu (DF-1, Lữ đoàn 38, trinh sát biệt lập) giới thiệu tháp tùng, cùng đi trong đoàn giao quân này. Tại điểm tập trung, những người lính Trung Cộng không có cử chỉ oai hùng mang khí thế quân nhân, trên mặt của họ lộ rõ sự sợ hải. Họ than phiền rằng:

 

‒ Hôm nay có đến 1509, ngày mai không về.

 

Trái lại, tôi cầu mong được đến nơi nguy hiểm nhất để tìm hiểu diễn biến chiến tranh. Tuy nhiên, tôi có đôi điều suy nghĩ cảnh giác:

 

‒ Hy vọng họ không phát hiện thân phận, hay vì một nguyên nhân nào đó, cố ý đưa tôi vào chỗ chết không tên tuổi (mồ tập thể của binh sĩ tử vong).

 

Nhưng rồi tôi lại tự nhũ: 

 

‒ Thây kệ, sống chết phú cho tự nhiên, cứ đi rồi hãy biết mọi sự kiện của chiến tranh, có thế cuộc đời mới thâm trầm.

 

Trong lúc tâm sự với vài quân nhân và sĩ quan, họ cho biết:

 

‒ Chiến trường cao điểm 1509 Lão Sơn quá khốc liệt, bất cứ người lính nào đã đến đó đều chuẩn bị "rửa chân lên bàn thờ". Ngày đêm tiếng súng, bom đạn kêu gọi tên từng người, trong đầu lúc nào cũng mênh mang tuyệt vọng, xem mạng sống đang đứng trước "mành treo trước gió". Tâm lý binh sĩ không còn sức chiến đấu, quân Trung Quốc vì sợ chết cho nên đào ngũ cả Trung đoàn trước khi "cối xay thịt người" hoạt động. Quân Việt Nam cũng không kém. Sự kiện này cho thấy cả hai quân đội Việt Nam-Trung Quốc chiến đấu không vì lý tưởng cao cả nào hết!

 

Tôi không ngại ngùng đối với chiến trường cao điểm 1509 Lão Sơn, dù trước đó đã có chuẩn bị tinh thần chấp nhận sống chết không hẹn ngày mai. Một điều khác mà tôi tâm niệm hệ trọng hơn là dân Việt cần phải giáp mặt miền đất linh thiên của Tổ quốc để nhận diện Trung Cộng khát máu xâm lăng đất Việt. Đảng CSVN đã rước voi về "giày xéo quê  hương mả Tổ".

 

Trên đường giao quân, trong đêm tối tăm, chân bước xào xạc lá rừng, không ngừng theo dòng người phía trước. Từ xa vọng lại tiếng súng lúc dồn dập lúc ngắt khoãng. Nếu không may gặp phục kích trên đường di chuyển thì ít nhất cũng được làm thây ma chứng kiến cuộc giao tranh của binh sĩ Việt Nam vì tổ quốc của họ. Trên đường đi có nỗi sợ hãi, rồi cũng mất biến để lấy lại bình tỉnh, từ đó ý tưởng nguy hiểm thoáng qua bộ nhớ, tự lòng lấy quyết định niềm tin vẫn sống mãnh liệt hơn, dù gian nan, trong chuyến đi này do chính mình tự nguyện.

 

Đoàn giao quân di chuyển trong đêm, khí hậu lạnh, sương khuya xuống ướt đầm cả áo mưa nilông, những bước chân âm thầm, cứ thế theo mệnh lệnh đi tới, đôi lúc di chuyển dồn dập, trèo đồi, lội suối. Tôi đi trong đêm không quen nên bị vấp té mấy lần, trầy đầu gối và tay, cũng may có Hải Âu ( DF-1. Lữ đoàn 38, trinh sát) mang hộ cái ba-lô máy ảnh. Đến 2 giờ đêm mới biết, đoàn quân di chuyển vào biên giới Vân Nam, sau đó chuyển xuống hướng Tây Nam vào lại Hà Giang, còn 4 giờ nữa đến cao điểm 1509, thảo này lộ trình dài dằng dặc 39 km.

 

Chiến tranh Việt-Trung ngày 2/4/1984, tại biên giới Thanh Thủy-Vị Xuyên-Hà Giang, Việt Nam bị mất những cao điểm chiến lược quan trọng nhất: 1509, 772, 226, 468, 685, 233, 1200.
Chiến trường Lão Sơn đẫm máu, đốt cháy biết bao tuổi thanh xuân, nhưng không giữ được phần đất của Tổ quốc Việt Nam. Nguồn: THX
.

 

Tôi hỏi Hải Âu ( DF-1, Lữ đoàn 38, trinh sát):

– Có phải muốn an toàn cho đoàn quân nên đánh một vòng xa, hay sợ quân đội Việt Nam phục kích chứ gì ?

– Câu hỏi của anh chính đáng, xem ra đã trả lời được một nửa, phần còn lại của vấn đề kỹ thuật. Khi giao quân cần phải đủ quân số, chiến thuật giao quân theo phong cách bí mật của nó, trong đêm anh không thấy và không biết. Chiều hôm qua đoàn quân chỉ có 2 Trung đoàn, hiện giờ quân số 6 trung đoàn (Sư đoàn), binh sĩ di chuyển chậm chạp, lý do chờ cánh quân đến từ Côn Minh (昆明), cũng để dưỡng quân khi lâm trận còn sức chiến đấu.

 

Sáu Trung đoàn quân Trung Cộng đã đến địa danh biên giới Lão Sơn, Thanh Thủy, Vị Xuyên, Hà Giang thuộc lãnh thổ Việt Nam. Trung Quốc gọi chiến trường này là phản công Laoshan. Cuộc giao quân an toàn, ém quân vào chiến lũy dưới lưng núi 1509, chờ sĩ quan quân báo và trinh sát các trạm chốt phiá hướng Tây Bắc và Nam, mở ba cửa bằng mìn Claymore, rồi mới di chuyển quân lên cao điểm 1509.

Không ngờ, buổi trưa ngày 22/9/1987, tại cao điểm 772. Bộ đội Việt Nam mở cuộc giao tranh trước. Lúc đầu ai cũng tưởng rằng kẹo đồng nhỏ lai rai cho vui, một lúc sau đạn pháo trút xuống tới tấp, chiến sự trở nên khốc liệt.

Giao quân chưa nhập căn cứ 1509 đã bị quân Việt Nam chận trước yết hầu đánh tan tác 6 Trung đoàn của quân Trung Quốc. Tướng Thích Kiến Quốc (戚建国) nhận được lệnh gom quân, đánh vào dãy đồi thuộc huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang, gần cột mốc biên giới số 13, và phản công đánh lên ngọi núi bình độ 1200.

 

Thiếu tướng Thích Kiến Quốc (戚建国) chỉ huy đánh trận cao điển 1200 Đông sông Lô. Nguồn: Quân Ủy trung ương đảng CS Trung Quốc (CPC).

 

Địa hình cao nguyên Lão Sơn, thiên nhiên cấu trúc hiểm trở, kết nối 72 ngọn núi, chạy từ Tây sang Đông, ngọn núi cao có bình độ 1800 mét tọa lạc hướng Tây, giáp ranh với núi bình độ 1200 mét về hướng Đông. Ngọn núi ác liệt 1200 phía Đông sông Lô, quân Trung Quốc gọi tên Giả Âm Sơn (Zheyin Shan - 者阴山). Tất cả các cuộc giao tranh khác tại Vị Xuyên đều diễn ra ở phía Tây sông Lô lãnh thổ Việt Nam. Sau đợt pháo kích ác liệt, Thiếu tướng Thích Kiến Quốc (戚建国) đưa quân vượt sông Lô, giao quân trên chiến trường cho quân đoàn 16 thuộc Quân khu Nam Kinh, phản công đánh chiếm lại núi 1200.

 

Lực lượng phòng ngự của Việt Nam bao gồm bộ binh của Sư đoàn 313, và pháo binh Lữ đoàn 168 trấn thủ yếu ớt, một lần nữa chấp nhận bại trận, rút lui khỏi ngọn núi 1200, và các đồi núi lân cận, như đồi 233, 685, 468. Ngoài ra quân Trung Quốc còn được tiếp binh tại ấp "Na La", tại gần đồi 468 hướng về phía Việt Nam. Nguồi suối Thanh Thủy ở phía Nam rất quan trọng cho phép sự thành bại trên chiến trường, cửa ngõ của cao điểm 1509, bao quanh bởi rừng núi vách đá dựng đứng hiểm trở, muốn chiếm những vị trí chiến lược trên phải làm chủ ấp "Na La".

 

Trong cuộc chiến Lão Sơn, có những lúc tưởng chừng phòng thủ kiên cố, súng bắn không tới, có thể chiến thắng nhờ sức mạnh vũ khí và chiến thuật biển người. Nhưng chiến trường Lão Sơn thường biến động bất ngờ làm đảo lộn mọi chiến thuật bởi "cỗ máy xay thịt người" mỗi ngày ăn trên 42 binh sĩ của hai bên, đạn bom không kể. Những cao điểm liên tục đổi chủ, Việt Nam-Trung Quốc không bên nào cầm chắc chiến thắng thuộc về mình, ví dụ những cao điểm 1509, 772, 233, 1200 (Zheyin Shan), 1030 (Đông Sơn) C211 v.v... Buổi sáng chiến thắng, buổi trưa chiến bại. Hôm nay đình chiến, ngày mai khởi chiến, từng giờ phòng thủ, từng phút thất thủ, cả hai đọ pháo triền miên đã 3 năm (1984-1987). Vẫn chưa ai tự hào chiến thắng Lão Sớn.

 

Tạm thời Trung Quốc chiếm được 72 ngọn núi trong lãnh thổ của Việt Nam, người ta thường biết đến nhiều nhất những ngọn núi đã từng hao binh, tổn tướng, gồm núi Si Cà Lá hay Núi Bạc (Giả Âm Sơn-Zheyin Shan) thuộc hướng phía Đông sông Lô, núi 772 ở phía Tây sông Lô, cao điểm 1509, 1250, 1030, 1200, C211, 267, 277, 255, 251, 505, chạy dọc tuyến biên giới Việt Nam-Trung Quốc dài khoảng 11km. Ngoài ra còn có hai (2) ngọn núi 685 và 468, nằm sâu trong lãnh thổ Việt Nam khoảng 2km, bị quân Trung Quốc chiếm cứ. [1]

 

Có đi đến đây, mới biết một số bí mật về danh tánh tướng lãnh của Trung Quốc chưa hề được tiết lộ trong chiến tranh biên giới Việt Nam-Trung Quốc. Trên cơ sở chiến trường Lão Sơn quân đội Trung Quốc phối trí Tổng tư lệnh chỉ huy chiến trường bởi Đại tướng Dương Đắc Chí (杨得志- Yang Dezhi). Bỗng nhiên vào ngày 12/5/1948, Dương Đắc Chí bị bệnh trầm kha, Bộ quốc phòng Trung Quốc (PLO) ủy nhiệm quyền Tư lệnh cho Thượng Tướng Trương Chí Tú (張銍秀[2] tiếp tục kế hoạch xăm lăng biên giới Lão Sơn. Đến nay đảng CSVN vẫn chưa biết gì nhiều về Trương Chí Tú. Đương sự mới chính thủ phạm thay mặt đảng CS Trung Quốc xâm lược Việt Nam.

 

 

Thượng Tướng Trương Chí Tú (張銍秀 - Zhang Zhi Xiu)- Tư lệnh chiến trường Lão Sơn. Nguồn: Tân Hoa Xã phóng viên Lưu Vệ Binh 华社记者刘卫

 

Vài suy nghĩ những cuộc chiến

Trong cuộc chiến tại biên giới Việt Nam năm 1979, Trung Quốc đánh giá sai sức mạnh và quyết tâm của lực lượng dân quân vũ trang của Việt Nam. Trong cuốc chiến quần đảo Falkland, Argentina đánh giá sai sức mạnh và quyết tâm của Vương quốc Anh. Trong cuộc chiến tranh vùng Vịnh, Saddam đánh giá sai sức mạnh và quyết tâm của Hoa Kỳ. Trong cuộc chiến Lão Sơn, đảng CSVN bí mật thu hồi vũ khí của lực lượng dân quân vũ trang tỉnh Lào Cai và Hà Giang. Đại tướng Văn Tiến Dũng bí mật nối tay cho tên giặc Thượng Tướng Trương Chí Tú (張銍秀), Trung Quốc đánh giá sai binh sĩ Việt Nam, cuộc chiến kéo co 16 năm (1984-1990) . [3]

 

Trong tầm nhìn của Quốc tế, chiến tranh biên giới Lão Sơn không phải là quy mô, nhưng đổ máu quá nhiều, cả Việt Nam-Trung Quốc cùng chấp nhận mấy chục ngàn binh sĩ thương vong. Chiến lược Trung Quốc đánh giá cuộc chiến tranh năm 1979 không hoàn thành. Tiếp theo, một lần nữa Trung Quốc mở cuộc chiến tranh biên giới Việt Nam vào năm 1984-1990. Nhìn về mặt quân sự, Trung Quốc đổi chiến thắng bằng sự lãng phí khí lực quốc gia, khí tài và sinh mạng binh sĩ quá nhiều. Trung Quốc không còn cách nào để ứng xử với nhân dân trước tình thế mà đảng đã tuyên bố "tự vệ", chỉ còn phương sách cuối cùng chủ động tấn công hầu che lấp sự tội phạm chiến tranh của Đặng Tiểu Bình. 

 

Trái lại, đảng CSVN lại không nghĩ vậy. Họ đã để mất biên giới nhưng vẫn to miệng tuyên bố:

‒ Bảo vệ quê hương, đánh bại láng giềng phương Bắc mạnh mẽ, cuộc chiến tranh này chống lại xâm lược.

 

Thực chất không thể biện minh được, đảng CSVN đã bại trận từ khi có Hồ Chí Minh, chú ý cướp chính quyền, tráo trở lòng tin, tuyên truyền đề cao sức mạnh của đảng đứng trên Tổ quốc Việt Nam, che khuất nỗi thất bại ê chề lớn nhất của đảng, nhà nước CS không bảo vệ được biên giới phía Bắc Việt Nam vào năm 1979.

 

Cuộc chiến biên giới Lão Sơn kéo dài 16 năm (1984-1990), hầu như đảng CSVN á khẩu không bao giờ công bố và đề cập đến, toàn dân Việt Nam không hề biết đến cuộc chiến bỉ ổi này, một cuộc chiến khốc liệt nhất trong lịch sử Việt Nam, đến đỗi núi xương trắng của tuổi xanh phơi cao ngất trời, sông suối máu đỏ chảy xiết hơn mùa nước lũ, thấu sương mù, khí lạnh cả bầu trời cao nguyên Lão Sơn!

 

Sự thật chiến tranh biên giới Việt Nam-Trung Quốc do những nhà lãnh đạo của hai đảng đã thông qua kế hoạch và trả giá trước, họ xem thường sự sống còn của hai dân tộc Việt˗Trung. Họ tạo ra những công tác chính trị, người ngoài cuộc không thể đơn giản nhận thấy đước. Tuy nhiên cũng lộ ra những kẽ hở không hợp lý, riêng đảng CSVN đưa ra quá nhiều lý thuyết mỵ dân, chen vào đó những âm mưu thỏa thuận với Trung Cộng, trước khi thôn tính Việt Nam phải đi qua ngã ngoại giao và sau đó tạo ra chiến tranh biến nó thành một sự cố hợp lý.

Mặt khác, đảng CSVN ém nhẹm chiến tranh biên giới đối với nhân dân Việt Nam và trắng trợn bán nước, chấp nhận bản địa hình tổng quát biên giới, từ Tây Bắc đến Đông Nam và vịnh Bắc Bộ chiều dài 1.600 km, điểm hẹp nhất là 50 km.

 

Theo địa hình bí mật về bản đồ Việt Nam, có ghi rõ chứng từ đảng CS bán nước:

‒ Trung Quốc tự do khai thác đồng bằng sông Hồng miền Bắc, miền Nam có đồng bằng sông Cửu Long và miền núi Bắc-Nam, kể cả núi ven biển của ba miền Việt Nam.

 

Trung Quốc đánh giá địa hình miền Nam Việt Nam dễ bị tấn công và cực kỳ khó phòng thủ, cho phép Trung Quốc chiếm hoàn toàn vùng cao nguyên phía Tây, thứ đến khi cần lấy trung tâm vùng cán xoong, có thể dễ dàng cắt đứt Bắc-Nam và chia thành hai phần, đặc biệt đảo Hải Nam như một cái lưỡi búa thứ hai, đập tan miền Trung Việt Nam. Về chính trị có đôi phần bất lợi, nếu Trung Quốc mạnh tay quá, tất nhiên người Việt Nam sẽ kịp thời phản đối. Cho nên đảng CSVN thay Trung Cộng thực hiện kỹ thuật "mềm mỏng" để làm vải thưa che mắt nhân dân Việt Nam.

Một sĩ quan trinh sát Lữ đoàn 38, cho biết:

‒ Về cơ bản, nhân dân Trung Hoa không bao giờ muốn có chiến tranh với Việt Nam, chỉ có lãnh đạo đảng CS Bắc Kinh hành động điên rồ bành trướng. Người CS chỉ biết củng cố thế lực, quyền, tiền, sinh lý ngoài ra không có nhân bản, đạo đức và Tổ quốc chung của đồng sinh.

 

 

Chiến tranh toàn tuyến 11km năm 1984 đến năm 1990, chính thức Trung Quốc xâm chiếm toàn vùng biên giới Lão Sơn 38 km, từ Tây sông Lô có điểm núi ký hiệu C211 thuộc tỉnh Lào Cai đến Đông sông Lô có núi 1509 thuộc thị trấn Vị Xuyên tỉnh Hà Giang, hai địa danh trên được gọi "cối xay thịt người", những điểm đỏ còn lại Bộ Tổng tham mưu chỉ huy quân sự của Quân đoàn trong lãnh thổ Việt Nam. Nguồn: Cục bản đồ quân sự Quân Ủy trung ương đảng CS Trung Quốc (CPC). Cung cấp tư liệu: Ký giả Cát Thuần.

 

Những tư lệnh, tham mưu trưởng của tập đoàn quân sự Trung Cộng phối trí bổ túc chỉ huy, tham chiến tại biên giới cao nguyên Lão Sơn tỉnh Lào Cai và Hà Giang.

 

Bộ quốc phòng Trung Cộng phối trí lại những tướng lãnh tham chiến tại biên giới Lão Sơn Việt Nam. Nguồn: Quân Ủy trung ương đảng CS Trung Quốc.

 

Thượng Tướng Trương Chí Tú (張銍秀) cho biết:

‒ Trung Quốc, muốn bóp chết "Đông Dương Liên đoàn", hoàn toàn không muốn có kẻ thù nào khác, đảng CS Việt Nam không nên tiếp tục chọn trạng thái chiến tranh, như năm 1979 Trung Quốc đã "dạy cho Việt Nam một bài học" và ngày nay 1984 chúng tôi có quyền phản công "tự vệ".

 

Trước và sau chiến tranh 1979-1984, Trung Cộng tuyên truyền rộng khắp cả nước, tác động vào lòng tự ái dân tộc Hán, mục đích hướng dẫn người dân đi thẳng đến chiến trường biên giới chỉ để "phản công tự vệ không xâm lược Việt Nam". Một lần nữa người dân Trung Hoa bị đảng CSTH lừa đảo " tự vệ không xâm lược Việt Nam".

Thực chất Trung Cộng xua quân đi xâm lược xứ người, tuyên truyền "tự vệ" hết ngày này qua ngày khác, từ đó ngấm vào máu người dân Hán lúc nào không ai biết, cứ thế làm thân ma, dâng hiến cho Bắc Kinh, Trung Cộng tuyên truyền theo chiến thuật "nước chảy đá mòn" nói mãi rồi ai cũng nghĩ là thật, kể cả sách giáo khoa cũng nhồi sọ học sinh, báo chí hướng dẫn dư luận đi theo con đường Bắc Kinh muốn bành trướng!

 


Huỳnh Tâm


 

Thoát Xạo



 Thoát Xạo

languages.jpg

Theo ngôn ngữ Việt Nam, động từ "nói xạo" là một hành động nói những gì không phải là sự thật. Trong giao tiếp hàng ngày, ta thường bắt gặp những từ như: dối trá, giả dối, ba xạo, ba láp, dóc tổ, xạo bà cố, "nổ", láo toét... Tất cả đều mang chung một ý nghĩa như động từ "nói xạo". Bài viết này xin phép được dùng từ "xạo" cho nó gần gũi thay cho tất cả những từ có liên quan để nói về "tầm ảnh hưởng" của nó.

Phải công tâm mà nói, Cộng sản Trung Quốc nói xạo thuộc hàng sư tổ so với Cộng sản Việt Nam. 

Vụ Bộ Ngoại giao Trung Quốc ngày 08/6/2014 tố cáo Việt Nam đâm tàu của họ với con số lên đến hơn 1.400 lần trước công luận quốc tế cũng đủ cho thấy họ nói xạo có "bản lĩnh và đẳng cấp" như thế nào. Trong vụ tàu cá Việt Nam bị đâm chìm, Trung Quốc lớn tiếng cho rằng tàu Việt Nam tự đâm vào tàu Trung Quốc rồi chìm!!! Mới đây Tân Hoa xã lại xạo trắng trợn: "cây muốn lặng nhưng gió chẳng đừng, hơn một tháng qua, Việt Nam không từ thủ đoạn nào quấy nhiễu hoạt động của giàn khoan Hải Dương 981 ở Tây Sa. Đối mặt với sự khiêu khích của Việt Nam, Trung Quốc buộc phải điều tàu công vụ đến bảo vệ giàn khoan...". Toàn những lời lẽ dối trá phải nói là cực kỳ trơ trẽn được phun ra từ ông bạn vàng cùng ý thức hệ về nói xạo.

Xem ra Trung Quốc, họ cũng coi thường luôn cả cộng đồng quốc tế, theo kiểu tao nói xạo thì tụi bay làm gì được tao, dù gì tao cũng là 1 trong 5 nước thường trực Hội đồng bảo an LHQ cơ mà. Tao có quyền phủ quyết chẳng lẽ lại không có quyền nói xạo?

Xưa nay ai cũng thừa biết, Cộng sản là một cỗ máy tuyên truyền và xuyên tạc khổng lồ. Ở Việt Nam, trước năm 1975, do đã trải nghiệm quá nhiều lần cộng sản "cho leo cây", cựu tổng thống đệ nhị VNCH Nguyễn Văn Thiệu đã tích lũy thành một câu nói để đời "đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm". Đến cuối thập niên 80 của thế kỷ trước, tại một đất nước là cái nôi sản sinh của cộng sản, người đứng đầu đảng cộng sản Liên Xô lúc đó là TBT Gorbachyov, ông ta đã đau đớn mà thừa nhận rằng, "đảng Cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá!".

Bây giờ chúng ta hãy điểm lại những sự dối trá mà CSVN - đàn em của CSTQ đã ứng dụng thế nào trong thực tế.

Trong thời kỳ chiến tranh hai miền Nam Bắc, với cỗ máy tuyên truyền chuyên đi nói xạo, CSVN đã làm cho nhiều người lầm tưởng rằng, đồng bào miền Nam ruột thịt đang phải sống đói khổ, lầm than "dưới gót giày của đế quốc Mỹ và bè lũ tay sai" để rồi khi đoàn quân giải phóng miền bắc tiếp cận Sài gòn, bao nhiêu người mới thực sự ngỡ ngàng, trong đó có nữ nhà văn bộ đội Dương Thu Hương, chị đã phải ôm mặt khóc vì: "tôi thấy tuổi xuân của tôi đã hy sinh một cách uổng phí!".

Để hun đúc tinh thần chiến đấu nhằm lôi kéo mọi tầng lớp nhân dân theo mình, CSVN còn bày rất nhiều trò "ba xạo" theo thời cuộc như dựng lên hình tượng anh hùng Lê Văn Tám đốt kho xăng địch, vụ này ngày nay đã được các sử gia đặt vấn đề là nên trả lại cho sự thật, vì Lê Văn Tám làm mẹ gì có trên đời này, chỉ là thêu dệt cho có khí thế trong chiến tranh thôi, chứ nếu có thì những Lê Văn Hai, Lê Thị Ba, Lê Văn Tư, Lê Văn Năm, Lê Văn Sáu, Lê Thị Bảy... là anh chị em ruột thịt với nhân vật này đâu, rồi bố mẹ của Lê Văn Tám là ai có thấy nhắc tới đâu, không lẽ Lê Văn Tám từ đất nẻ chui lên? Vậy mà ngày nay vẫn đang tồn tại và tiếp tục mọc lên những công trình văn hóa mang tên Lê Văn Tám vô hình nào đó, thế mới biết cộng sản họ sùng bái cái xạo đến mức nào.

Tôi còn nhớ hồi nhỏ có học bài trong sách giáo khoa có tựa "Ong cũng đánh Mỹ" (tựa bài hình như là vậy, tôi không nhớ là sách giáo khoa lớp mấy), tôi đang ê a học bài thì bố tôi bật cười, ông lẩm bẩm, "mẹ bố cái bọn cộng sản, đến cả đứa con nít nó cũng không tha"... Ngày đó tôi không để ý những than phiền của bố tôi. Bây giờ ngẫm lại mới thực sự hiểu ra, nghĩ rằng, nếu xưởng phim hoạt hình Walt Disney của Mỹ mà biết tài sáng tác truyện viễn tưởng phong phú này, chắc chắn sẽ mời tác giả viết kịch bản này để chuyển thành phim, có khi còn thu hút trẻ em xem hơn cả Đô rê mon không chừng!

Ngày nay cái xạo nó ngự trị hầu như mọi ngõ ngách trong đời sống xã hội. Từ nông thôn cho đến thành thị, từ bệnh viện, học đường đến cơ quan hành chính, từ báo chí đến truyền hình, từ diễn đàn chính trị đến cơ cấu tổ chức nhà nước, từ bầu cử đến thực thi pháp luật, từ chính sách đối nội đến đối ngoại... đâu đâu cũng toàn thấy giả dối, như lời ta thán đầy mỉa mai của vị giáo sư nọ "... ở Việt Nam mọi thứ đều giả, chỉ có dối trá là... sự thật".

Người viết bài này kể từ khi xem những đoạn phóng sự trên VTV 1 vào năm 2008 về vụ cắt xén, vu cáo và kết án lời nói của Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt ở Hà Nội một cách trắng trợn, trơ tráo thì "khai tử" cái đài này tứ đó đến nay. Bởi không thể chấp nhận một cơ quan ngôn luận có tầm ảnh hưởng sâu rộng đến mọi tầng lớp nhân dân như vậy mà lại đi làm cái công việc nói xạo đáng xấu hổ đẳng cấp chợ búa là đi đánh hội đồng một công dân vô hại, nó cho người xem thấy rõ sự nhơ nhớp của một cơ quan tuyên truyền của đảng nó vô đạo đức đến mức nào.
Vụ bắt ông Cù Huy Hà Vũ gắn liền với những chiếc bao cao su đã qua sử dụng là một cái xạo không còn chỗ để bào chữa cho tính nhân đạo của chính quyền nữa. Vụ này khiến cho dư luận đặt vấn đề về tính chính danh của hệ thống công quyền.

Trong các cuộc bầu cử HĐND các cấp, bầu đại biểu quốc hội, ta thường nghe các phương tiện thông tin của nhà nước ra rả là số cử tri đi bầu thường là đạt với con số sát 100%, rằng bầu cử kỳ này là thành công tốt đẹp, là thể hiện ý chí, nguyện vọng của đại bộ phận nhân dân... Sự thật thì ở những điểm bầu cử, ai đã từng đi bầu thì thừa biết cái xạo của cách bầu bán ở nước ta như thế nào rồi. Có ý kiến phàn nàn "bầu kiểu này thì tổ chức bầu làm mẹ gì cho tốn tiền thuế của dân, các ông chọn ai rồi sao các ông không công bố cho toàn dân biết mẹ nó luôn đi, bày đặt bầu với bán...". Cái này gọi là cái xạo về quyền làm chủ của nhân dân!


Trong các kỳ họp Quốc hội, HĐND các cấp, họp Ban, Ngành... văn bản báo cáo của chính phủ, các bộ, ngành... chúng ta thấy đều toát lên những cái xạo từ những văn bản báo cáo đó. Để khỏa lấp cho những cái xạo đó, thường là những từ như "mặc dù", "cố gắng", "tuy nhiên", "khắc phục", "thiếu sót", "sửa chữa", "rút kinh nghiệm"... được các diễn giả triệt để khai thác.

Đảng CSVN vẫn thường hô hào khẩu hiệu: Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra. Nghe vậy mà không phải vậy, vì dân biết thì có biết đấy, chứ dân bàn thì còn lâu, dân làm - làm ở đây là làm cái phận sự của một người dân, chứ không phải làm quan đâu, và câu nói dân kiểm tra - nghe nực cười làm sao. Có thằng dân nào mà xông vào cơ quan nhà nước cho đòi kiểm tra không, chúng uýnh cho bỏ mẹ ! Biết bao nhà báo có tiếng có tăm kia có lòng tự trọng của một nhà báo, chỉ vì phanh phui những tiêu cực, tham nhũng, lạm quyền trong bộ máy nhà nước còn phải trả giá huống hồ là dân đen. Nói tóm lại, cái khẩu hiệu này chỉ để mỵ dân và hoàn toàn ba xạo.

Ta thường nghe từ miệng của những vị lãnh đạo cấp cao nhà nước, từ phát ngôn của người đại diện Bộ Ngoại giao Việt nam là, ở Việt Nam không có tù nhân lương tâm, tù nhân chính trị, chỉ có những người vi phạm pháp luật Việt Nam. Về vấn đề tự do ngôn luận họ cũng ra rả: Ở Việt Nam có hàng bao nhiêu là đài này, báo nọ, điều đó nói lên rằng ở VN không có chuyện không có tự do ngôn luận. Cái cách nói lấp liếm này cũng là một cách nói xạo cấp... nhà nước đây!

Cách đây không lâu, ông TBT Nguyễn Phú Trọng có phát biểu trong một phiên họp tổ tại kỳ họp thứ 6 Quốc hội khóa XIII: "Xây dựng CNXH còn lâu dài lắm. Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa.". Câu nói "ba xạo" đó phơi bày một "sự thật" là các nhà lãnh đạo cộng sản Việt Nam chẳng có lấy một kế hoạch nào cho đất nước này cả, họ đang dẫn dắt dân tộc Việt Nam này mò mẫm trong bóng tối của cái gọi là "thiên đường XHCN" mà chính họ cũng chẳng hiểu cái thiên đường đen ngòm ngòm đó có cái mẹ gì trong trỏng! Cái xạo này là cái xạo mang tội to nhất, nó như vòng kim cô mà đảng CSVN dùng để xiết chặt trên đầu 90 triệu dân Việt Nam.

Kể từ khi đảng CSVN nhận được món quà hòa hiếu "16 chữ vàng" và "4 tốt" của ông anh Trung Quốc ban tặng, thằng em Việt Nam trân trọng nó như một món quà vô giá, chẳng khác nào một đứa trẻ được người lớn cho món đồ chơi. Nó đâu biết "người lớn" kia chẳng đàng hoàng gì, chẳng qua để dụ nó tập trung vào món quà kia để có thời gian rình rập tính chuyện trộm cắp tài sản của nhà nó thôi.

Còn nhớ sau hội nghị Thành Đô 1990, chẳng biết đảng CSTQ quán triệt cái quái gì vào đầu những vị đứng đầu đảng CSVN mà kể từ sau đó, mọi sự kiện liên quan đến cuộc chiến đẫm máu biên giới phía Bắc 1979, cuộc chiến ở đảo Gạc Ma - Trường Sa 1988 đều bị cấm tiệt nhắc tới. Đây là vấn đề lịch sử, lại là đạo lý trong văn hóa tâm linh người Việt Nam, ấy vậy mà dưới sức ép của CSTQ, chính quyền CSVN buộc nhân dân mình phải im lặng để đổi lấy vai trò đỡ đầu của đàn anh CSTQ nhằm duy trì chế độ cộng sản dối trá cùng ý thức hệ.

Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, đã tới lúc gậy ông nó đập vào lưng ông. CSVN nói dối, nói xạo xưa nay thuộc hàng cao thủ trước cộng đồng quốc tế, ấy thế mà nay phải vò đầu, bức tai trước những sự vu cáo trắng trợn của người đồng chí "vàng và tốt" Trung Quốc. Không những thế, nay người anh em này còn sử dụng những chiêu "nói xạo" của thằng em trong quá khứ, trong đó có "công hàm Phạm Văn Đồng", "Sách Địa lý lớp 9", dùng làm vũ khí tấn công lại thằng em trên mặt trận pháp lý. Nếu như không có chuyện tranh chấp biển đảo với Trung Quốc, người dân làm gì biết đến cái công hàm ngu xuẩn quái ác kia!

Dù nay đã biết rõ dã tâm và bộ mặt thật của ông bạn vàng Trung Quốc với chiêu trò vừa ăn cướp vừa la làng, thế nhưng CSVN cũng phải chịu ngậm đắng nuốt cay bởi chính sách bịt miệng nhân dân, tuyên truyền dối trá xưa nay... đã đến hồi trả giá.

Không biết tới đây Trung Quốc còn giở những ngón gì nữa đây, chắc chắn họ chưa khóa sổ hồ sơ trong quan hệ Việt - Trung bấy lâu nay, vì sau hội nghị Thành Đô cho đến nay đã 24 năm, với ngót 1/4 thế kỷ quá đủ để cho kẻ tiểu nhân giỏi toan tính như Trung Quốc soạn ra những kịch bản thâm hiểm trong khi thằng em CSVN thì ngây thơ, ngoan ngoãn cứ mãi lo mân mê "16 chữ vàng" và "4 tốt" và sẵn sàng đạp vào mặt kẻ nào dám xúc phạm đến ông anh vàng của mình.
Bàn đến những "lối thoát" trong lúc này xin đừng bỏ qua bàn đến những đường lối, chích sách dối trá của chính quyền, sự dối trá đang lan tràn trong lòng xã hội Việt nam...
Bảy Đa



Người cộng sản có thể hoàn lương?


Người cộng sản có thể hoàn lương?


Nguyễn Ngọc Già (Danlambao) - Bác sĩ Nguyễn Đắc Diên, khi quyết định từ bỏ ĐCSVN, đã viết [1]: "...khi đảng thực sự hoàn lương, tôi lại phấn đấu xin vào đảng" - một cách nói có vẻ nhằm làm dịu bớt căng thẳng hơn là một lời hứa - vốn không biết nên "trị giá" như thế nào, đối với người cộng sản luôn tự mãn và tự đắc; luôn bảo thủ và thậm chí ngây ngô đến hơi thở cuối cùng như Gaddafi, khi bị dí đến đường cùng. 

Đối diện với họng súng, sau khi bị lôi lên từ một nơi ẩm thấp, Gaddafi vẫn không hiểu nổi ông ta đã làm gì nên tội, suốt hơn 40 năm đối với dân tộc Lybia bằng câu hỏi [2]: "What did I ever do to you?", để buộc phải nhận lãnh cái chết trong hoàn cảnh - "lầy lội & nhớp nhúa" từ ống cống - chưa từng có một vị nguyên thủ quốc gia nào trên toàn cầu nhận lãnh thảm hại hơn thế.

Câu hỏi trước khi chết của viên đại tá kiêm nhà độc tài khét tiếng thế giới, có lẽ trở thành một "case-study" khó nhất đối với bác sĩ tâm lý và các nhà tâm lý học, trong việc đưa ra một "tên gọi mới" về các bệnh tâm thần mà nhân loại cho đến lúc đó từng biết đến.

Có thể nào chăng?

Bức "thư ngỏ" của 61 ông (bà) cộng sản vừa đăng tải trên mạng, ngay câu đầu tiên [3]: "Từ nhiều năm nay, Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) dẫn dắt dân tộc đi theo đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội theo mô hình xô-viết, được coi là dựa trên chủ nghĩa Mác-Lênin", dễ làm người dân hiểu rằng: Bấy lâu nay ĐCSVN đã mạo nhận và ngụy danh "Mác - Lê Nin" nên mới ra... nông nổi ngày nay? Nếu như không "...được coi là...", nhất định không gì phải hối hận và tiếc nuối?

Hình như "nhóm 61" - xin phép gọi ngắn gọn như vậy - bỏ quên "truyền thuyết" được kể rằng: Sau nhiều năm bưng bê và quét dọn nơi xứ người, chàng trai Nguyễn Tất Thành đã phát khóc và hét toáng lên với luận cương của Lê Nin [4]: "Hỡi đồng bào bị đọa đầy đau khổ! Đây là cái cần thiết cho chúng ta, đây là con đường giải phóng chúng ta".

Ngoài tính chính danh, khi kêu gọi bất kỳ điều gì, bất kỳ tầng lớp nào, có lẽ điều không được phép thiếu: tính Lương Thiện và Ngay Thẳng. Thiện tâm đó càng quan trọng nhiều lần, đối với giới có tiếng tăm trước những "quốc đề" gai góc. Với cách hành văn thể bị động "... được coi là dựa trên...", "nhóm 61" đã phạm phải tiêu chuẩn "đạo đức chính trị" khi cho ra đời "thư ngỏ".

Gốc vấn đề, cuối cùng vẫn phải là Sự Thật cộng hưởng với tính can đảm nhìn thẳng vào nó. Vì thế, "nhóm 61" thất bại từ ý đầu tiên, do đó, những lý lẽ còn lại khó thuyết phục quần chúng.

Nói dễ, làm khó?

"Nhóm 61", về tuổi đảng: người già nhất - 75; người non nhất: mười tám "đảng xuân". 

Về tuổi đời, họ không cho biết. Đó trở thành điều lạ cho những ai ngoài đảng. Điều này góp phần lý giải, tại sao bài hát "đảng đã cho ta một mùa xuân" ra đời như khẳng định "tuổi đảng" quan trọng hơn "tuổi đời"? Có lẽ đúng, bởi "tuổi đời" trở nên vô nghĩa khi sống mà không có "mùa xuân". Chỉ cay đắng, 70 năm qua, tại Việt Nam chỉ toàn "Mùa Xuân sau song sắt" với nhà tù hữu hình và vô hình trải dài khắp nước.

Giá như họ đừng viết: "Việc cần làm ngay để thể hiện sự thực tâm chuyển đổi thể chế chính trị, tạo niềm tin trong dân là các cơ quan công quyền chấm dứt các hành động sách nhiễu, trấn áp, quy kết tùy tiện đối với người dân biểu tình yêu nước, đối với các tổ chức xã hội dân sự mới thành lập, trả tự do cho những người đã và đang bị kết án hình sự chỉ vì công khai bày tỏ quan điểm chính trị của mình", thay vào đó, "nhóm 61" hoàn toàn thuyết phục quần chúng nếu:

- Ông Huỳnh Tấn Mẫm chắn ngang trước bà Dương Thị Tân, cô Nguyễn Hoàng Vi v.v... để bảo vệ họ trước những tên công an côn đồ?

- Ông Nguyễn Đắc Xuân thay LM. Phan Văn Lợi viết thư [5] chất vấn việc làm ngang ngược của công an Huế?

- Ông Nguyễn Trọng Vĩnh nắm tay LS. Nguyễn Văn Đài như ông nội bảo bọc đứa cháu, dù run run vì tuổi già sức yếu, coi thử có tên công an nào dám xô ngã ông và phang ly vào đầu LS. Đài?

- Một số trong "nhóm 61" sinh sống ở miền Bắc, cùng chọn một ngày vào nhà tù thăm blogger Điếu Cày, Luật gia Tạ Phong Tần v.v...? Có cai tù nào dám cản trở?

- Một số trong "nhóm 61" sinh sống ở miền Trung, cùng chọn một ngày vào thăm LS. Lê Quốc Quân, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa v.v...? Có cai ngục nào ngang nhiên hoạnh họe?

- Môt số trong "nhóm 61" sinh sống ở miền Nam, cùng chọn một ngày vào thăm doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức, nhạc sĩ Việt Khang v.v...? Có giám thị nào đủ can đảm đuổi ra khỏi?

Những hành động này không chỉ trong khả năng "nhóm 61", mà còn thiết thực như họ tự nhận:"Toàn thể ĐCSVN, trong đó có chúng tôi, phải chịu trách nhiệm trước dân tộc...". Hơn thế, hành động giản dị và dễ làm đó như lời hiệu triệu trước tình hình dân chúng luôn bị đổ tội "thờ ơ và vô trách nhiệm". "Một con Én không làm nên mùa xuân". Nhưng không có từng con Én, không thể tập hợp nên đàn Én. 

"Nhóm 61" hãy công khai số điện thoại cá nhân với tư cách "bác sĩ cứu thương" và "người lính chữa cháy", sẵn sàng có mặt những nơi hiểm nguy như cô Huỳnh Phương Ngọc kêu cứu [6]? 

Người dân đang cần "lá chắn" từ họ, thay vì những "nhát búa chát chúa" và những "lưỡi liềm bén ngọt" từ "của nợ" mang tên "công an nhân dân".

Tự phản đề?

Khi "dân chủ trong toàn đảng" đặt trên hết theo yêu cầu của "nhóm 61", nghĩa là "dân chủ" đã biến thành "phi dân chủ". 

Đã gọi tên "dân chủ", "Dân" phải được đặt lên trước tiên. 

Trước khi "nhóm 61" đòi "nhân dân có quyền được biết và phải được biết sự thật về quan hệ Việt Nam – Trung Quốc và những điều quan trọng đã ký kết với Trung Quốc như thỏa thuận Thành Đô năm 1990, thỏa thuận về hoạch định biên giới trên đất liền và vịnh Bắc Bộ, những thỏa thuận về kinh tế v.v…", chính họ cần công khai sự thật về những gì họ biết với tư cách cố vấn cao cấp cũng như nắm công việc quan trọng trong nhiều năm qua. Không thể nói, họ không biết chút gì thuộc về bí mật quan trọng bị che giấu suốt từ cái chết của Hồ Chí Minh cho đến nay.

Hãy hành động

Người dân còn nhớ ông Dương Danh Dy nói [7]: "Chúng ta có một số điều hứa. Tôi biết rất rõ những điều hứa này của ta. Ta có những điều hứa trong vấn đề Biển Đông. Cái hứa của chúng ta lúc đó thì có những nguyên nhân là do chúng ta bênh Trung Quốc, có những nguyên nhân do chúng ta dốt, chúng ta không hiểu gì cả..."

Ông Nguyễn Trọng Vĩnh từng cho biết [8]: "Trong đàm phán biên giới trên bộ, TQ gian xảo lấn của ta một nửa thác Bản Giốc, 100m từ ải Nam Quan xuống đến Tân Thanh vốn là điểm nối đường ray trước đây để tàu TQ đưa hàng hóa vào đất ta, cộng với lấn chiếm những nơi khác, họ lấn của ta một diện tích bằng tỉnh Thái Bình".

Ông Huỳnh Tấn Mẫm [9] vì "ủng hộ chủ trương đổi mới ‘cả hai chân’ của ông Trần Xuân Bách (ủy viên Bộ chính trị từ 1986 tới 1990 thời Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh), tức đổi mới cả kinh tế lẫn chính trị. Vì điều này mà ông Mẫm mất chức Tổng biên tập tờ Thanh Niên"

"Nhóm 61" còn chần chờ gì, khi không cùng nhau tập hợp tất cả những gì mình biết thật về Kinh tế - chính trị - đấu đá nội bộ - ngoại giao - quốc phòng v.v... để quảng bá rộng rãi trên tất cả phương tiện truyền thông đại chúng, cũng như đặt vấn đề lên bàn Bộ Chính trị với yêu cầu bạch hóa tất cả khuất tất trước toàn dân một cách sòng phẳng và thật tâm.

Với tư cách đảng viên ĐCSVN, họ cũng đủ khả năng chính thức lên tiếng kêu gọi Hoa Kỳ, Nhật Bản, Úc và các cường quốc dân chủ khác dùng các chính sách kinh tế - chính trị - ngoại giao để gây áp lực mạnh mẽ và thực tế lên giới cầm quyền VN hiện nay, cùng giải thoát và trả nợ cho dân tộc Việt Nam.

Kết

Những ngày Trung Cộng băm ngang xẻ dọc mặt biển Việt Nam, thọc sâu những mũi khoan bén ngót vào lòng "Mẹ Thái Bình", dường như mới đánh thức những "đứa con xưa đang tìm về nhà"?

Tôi ủng hộ "nhóm 61" với một đòi hỏi duy nhất: hành động. Hành động thiết thực.




Lịch sử lâu dài của Trung Quốc không theo dự báo sụp đổ

Lịch sử lâu dài của Trung Quốc không theo dự báo sụp đổ


Ba mươi sáu năm sau khi “nhà cầm lái vĩ đại” Mao Trạch Đông qua đời vì một cơn đau  tim, bỏ lại một đất nước thiếu vắng lãnh đạo trong một thời gian ngắn vào thời điểm khủng hoảng và không chắc chắn, con tàu của nhà nước Trung Quốc (TQ) vẫn tiếp tục đi tới. Nhưng nó có còn trong tình trạng ra khơi được không? Các nhà quan sát đang hăng hái tranh luận về tính chính đáng của Đảng Cộng sản TQ, nó đã kéo dài rất lâu, liệu còn có thể kéo dài nữa không. Rốt cuộc, chính phủ ngày hôm nay đặt cơ sở tính chính đáng trên sự tăng trưởng kinh tế, sự tăng trưởng này cũng có thể đang bị chậm lại. Chúng ta không thể dự đoán tương lai, nhưng chúng ta có thể xem xét quá khứ, và lịch sử TQ cho thấy rằng ngay cả khi Đảng Cộng sản phải đối mặt với cuộc khủng hoảng về tính chính đáng, thì cũng sẽ không có mâu thuẫn để nó tồn tại qua cơn bão cụ thể này.

Những nhà quan sát về TQ kiên trì cho rằng đất nước này phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng tính chính đáng đang bị khập khiễng, có lẽ nổi tiếng nhất là Gordon G. Chang, tác giả của The Coming Collapse of China, cũng như nhà khoa học chính trị Bùi Mẫn Hân (Minxin Pei). Vì họ thấy rằng, đơn giản là có quá nhiều mâu thuẫn nội tại trong mô hình TQ để nó khó có thể tồn tại.

Ngược lại, Henry Kissinger và Martin Jacques – tác giả cuốn When China Rules the World (Khi TQ thống trị thế giới) đã lập luận rằng, dù tốt hơn hay tồi tệ hơn, Đảng Cộng sản vẫn ở trong tình trạng tốt. Và nhà triết học Daniel A. Bell làm việc ở Bắc Kinh, thậm chí còn lạc quan hơn, ca ngợi mô hình TQ trên trang op-ed (trang ý kiến) của tờ New York Times và các nơi khác. Ông miêu tả mô hình TQ là ổn định và hiệu quả, được các giá trị Nho giáo dẫn đắt. Những người ủng hộ này thường thừa nhận rằng chính phủ TQ có thể đã sử dụng một biện pháp tô vẽ nào đó – một sự cải cách đây đó – nhưng cho rằng về cơ bản nó vẫn vững và vẫn trong tình trạng tốt hơn so với nhiều chính phủ khác.

Vậy thì ai đúng đây? Theo một nghĩa nào đó thì cả hai phe đều đúng. Theo các chuyên gia, trong lịch sử TQ hiện đại, nhiều tiền lệ cho thấy rằng, mặc dù Đảng Cộng sản đang vật vả để duy trì tính chính đáng, nó có thể vẫn còn nắm quyền ít nhất là trong tương lai trước mắt.

Trong thế kỷ 18, một nhà ngoại giao người Anh là Bá tước George Macartney đã tới TQ. Đó là thời gian, giống như bây giờ, người nước ngoài đang bị giằng xé giữa ngưỡng mộ và bêu xấu hệ thống chính trị của đất nước này. Macartney so sánh TQ với một tàu chiến hạng nhất – cho một quốc gia không thực sự được xác định nhờ lực lượng hải quân, TQ dường như thu hút một tần số kỳ quặc cao về phép ẩn dụ về hàng hải — đã ở trong tình trạng tồi tệ. Ông nói công việc khó khăn của các “sĩ quan có khả năng và thận trọng”, đã xoay xở để giúp con tàu cực lớn này “còn nổi được”. 

Nhưng không thể làm cho nó còn đủ điều kiện đi biển lâu dài, ông dự đoán, vì gỗ của nó đã mục nát và các tuyến đường trước mặt là quá nguy hiểm. Ông viết rằng “con tàu có vẻ vẫn có thể không chìm hoàn toàn, nó có thể trôi dạt một thời gian như một con tàu bị đắm, và sau đó sẽ rả ra thành từng mảnh tắp vào bờ, nhưng không bao giờ có thể được đóng lại trên thân sườn cũ”, và thêm rằng ông có thể sẽ không ngạc nhiên nếu điều cuối cùng đó sẽ xảy ra khi ông còn sống.
Lord Macartney, được biết đến nhiều nhất do nỗ lực không thành trong việc thiết lập quan hệ ngoại giao đầy đủ giữa Anh và triều đại nhà Thanh vào thập niên 1790, đã không bao giờ nhìn thấy sự suy tàn của TQ như ông dự đoán. Ông mất vào năm 1806, còn triều đại nhà Thanh kéo dài từ 1644, vẫn sống tiếp một thế kỷ nữa cho đến năm 1912.

Dự đoán sai của Macartney cung cấp một viễn cảnh hấp dẫn và chiếu sáng đối với các dự đoán tương tự về sự suy tàn. Rốt cuộc, ông không thực sự sai về những thách thức mà các hoàng đế gốc Mãn Châu của triều đại nhà Thanh phải đối mặt. Nhận xét sâu sắc đáng lưu ý của ông dự đoán sự lan tràn của nạn tham nhũng chính trị và tiềm năng nổi loạn của những người không phải người Mãn, những người tức giận vì bị ách thống trị của các nhà cai trị “phiên di”. Đúng là triều đại nhà Thanh sụp đổ, nhưng chỉ sau khi sống thêm không những chỉ thế hệ Macartney mà còn nhiều thế hệ con cháu sau này của ông.

Đáng ngạc nhiên, những thách thức của TQ và những thách thức mà triều đại nhà Thanh đối mặt và đe dọa tính chính đáng của họ trở nên trầm trọng hơn sau dự đoán của Macartney. Các cuộc khủng hoảng đáng kinh ngạc nối tiếp nhau, bao gồm một loạt các cuộc bạo loạn trong nước, từ các cuộc nổi loạn quy mô nhỏ đến các cuộc nổi dậy tôn giáo rộng lớn. 

Loạn Thái Bình thiên quốc, cùng thời với cuộc nội chiến Hoa Kỳ, nhưng có số người chết cao hơn gấp nhiều lần (khoảng 20 triệu người bị giết, so với 750 ngàn trong Nội chiến Mỹ), phải hao tốn rất nhiều để ngăn chặn đến nỗi khiến cho nhà Thanh gần như phá sản. 

Triều đại này vẫn sống sót qua hai trận thua bẹp dí dưới bàn tay của quân lính và tàu chiến nước ngoài, lần đầu trong Chiến tranh Nha phiến (1839-1842) và lần sau trong chiến tranh Anh-Trung (1856-1860). Bên cạnh những tổn thất khác, những cuộc chiến tranh này huỷ hoại tính chính đáng mà nhà Thanh và các đế chế trước đó TQ đã sử dụng trong nhiều thế kỷ: người chiếm giữ ngôi rồng có thiên mệnh cai trị một xã hội có tổ chức theo mọi cách là hùng mạnh nhất trên trái đất.

Trường hợp nhà Thanh là một lời nhắc nhở rằng một số chính phủ TQ đã có thể kéo dài trong nhiều thế hệ vào lúc có tham nhũng sâu sắc, tính chính đáng suy yếu, cùng các thách thức lớn trong và ngoài nước. Và tất nhiên, chỉ sự kéo dài không thôi thì không phải là bằng chứng về tính chính đáng.

TQ phải vật lộn để duy trì cả tính chính đáng lẫn sự ổn định trong giai đoạn đặc biệt khó khăn kéo dài từ đầu thập niên 1930 đến cuối thập niên 1940. Lúc đó, cũng giống như bây giờ, TQ được điều hành bởi một tổ chức độc tài có kỷ luật chặt chẽ là Quốc Dân Đảng của Tưởng Giới Thạch, được nhiều người xem như là tham nhũng và gia đình trị. Cũng vậy, lúc đó các nhà phê bình bên ngoài phàn nàn rằng, các nhà lãnh đạo đảng bấy giờ có ít điểm chung về lý tưởng với người đứng đầu trước đây của họ.

 Bây giờ, những người “cộng sản” tư bản chủ nghĩa tương phản với người cộng sản thực tế Mao, lúc đó, Tưởng [Giới Thạch] có vẻ yếu và thiếu tầm nhìn so với người tiền nhiệm cách mạng đáng kính Tôn Dật Tiên.

Hy vọng chống lại nhận thức rằng tất cả những gì họ quan tâm là nắm giữ quyền lực, chế độ Tưởng Giới Thạch đã viện dẫn các giá trị trật tự Nho giáo – cũng giống như nhà lãnh đạo Đảng Cộng sản hậu Mao đã và đang làm. Họ cũng nhấn mạnh sự cần thiết về một chính quyền trung ương mạnh. Nếu Quốc Dân đảng sụp đổ thì TQ sẽ bị rơi trở lại vào sự hỗn loạn của thời đại lãnh chúa trước khi Tưởng Giới Thạch nổi lên. Một đất nước bị cát cứ cũng sẽ dễ bị để trở thành một “quốc gia bị đánh mất”, thuật ngữ dùng để mô tả số phận của vùng đất thuộc địa như Ấn Độ.

Ý tưởng chính đáng hóa này vẽ ra một Quốc Dân đảng không quá hơn một nhóm được ngưỡng mộ như một bức tường thành chống lại tương lai khủng khiếp có thể xảy ra, có thể dường như khá quen thuộc với ngày nay. Các nhà lãnh đạo TQ đã lặp đi lặp lại các lập luận tương tự, đặc biệt trong việc thanh trừng đảng viên dân tuý Bạc Hy Lai, mà họ gọi là điều cần thiết để giữ cho TQ khỏi quay ngược trở lại thời điên rồ của Cách mạng Văn hóa. Trước đó, chính phủ dẫn sự sụp đổ của Nam Tư trước đây và Iraq sau này để lập luận rằng sự sụp đổ của chủ nghĩa độc đoán không dẫn đến sự ổn định và tự do mà dẫn đến sự bắt nạt quốc tế, giải quyết ân oán bằng bạo lực và mất đoàn kết.

Quả vậy, Quốc Dân đảng của Tưởng Giới Thạch vào năm 1949 đã bị Đảng Cộng sản lật đổ, và đảng này vẫn còn cai trị cho đến hôm nay. Các nhà quan sát nước ngoài hồi năm 1937 hoặc 1947 tuyên bố rằng Quốc Dân đảng đã mất đi tính chính đáng và sắp sụp đổ hóa ra đã đúng, nhưng họ cũng có thể dễ dàng bị sai.

 Dù chính phủ có thể bị mất uy tín và bị tấn công tới mức nào, nếu lịch sử chỉ đi khác một chút, Quốc Dân đảng cũng có thể nắm giữ quyền lực lâu hơn. Tất nhiên lịch sử phản thực tế thì không thể suy đoán được. Tuy nhiên, cũng không phải quá sức để tưởng tượng rằng, nếu các chiến dịch khủng bố trắng của Quốc Dân đảng cuối thập niên 1920 và đầu thập niên 1930 thành công trong sứ mệnh nghiệt ngã “tận diệt” Cộng sản, Tưởng Giới Thạch có thể đã nắm giữ quyền lực ít ra là đến hết thập niên 1950. 

Không phải vì đảng của ông được lòng công chúng, mà bởi vì nó được toàn thể công dân nước này chấp nhận như là tổ chức duy nhất có thể mang lại sự ổn định sau nhiều thập kỷ nội chiến và đánh nhau với nước ngoài.

Có lẽ không có cách nào để biết được, liệu cuối cùng thì lịch sử sẽ phán xét lãnh đạo hiện nay của TQ giống như các hoàng đế nhà Thanh kéo dài quá lâu hoặc Quốc Dân đảng vắn số trong những năm từ giữa đến cuối thập niên 1940.

 Điều gì cũng có thể xảy ra. Còn bây giờ, Đảng Cộng sản TQ cho thấy các nhà quan sát đã dự đoán sự sụp đổ của nó sắp xảy ra trong nhiều năm là sai lầm. Thích nghi đáng ngạc nhiên và tự chẩn đoán có ý thức, chế độ này dường như nhận thức sâu sắc về những tiền lệ của lịch sử, cả của TQ lẫn quốc tế.

Như Đảng Cộng sản dường như nhìn thấy, triều đại nhà Thanh quá yếu khi đối mặt với sức ép nước ngoài và thất bại trong việc ngăn chặn mạng lưới bè phái bất bình, bao gồm cả nhóm huynh đệ chống Mãn Châu uống máu ăn thề (hoặc “các hội kín”) tham gia vào cuộc cách mạng 1911. Bốn thập kỷ sau đó, Quốc Dân đảng thất bại trong việc dẹp yên sự phản kháng chính trị của các nhóm này. Đối với các nước Leninist Trung và Đông Âu mà Bắc Kinh cần mẫn nghiên cứu về sự sụp đổ của chúng, các nước này đã không bao giờ tìm cách xoay xở để nâng cao mức sống như họ đã hứa.

Như vậy việc nắm giữ quyền lực của Đảng Cộng sản có ý thức tới lịch sử, ám ảnh bởi sự ổn định, có vẻ ít bí ẩn hơn khi nhìn trong bối cảnh lịch sử này. Và một số hành động của họ, chẳng hạn như vụ đàn áp Pháp Luân Công hoang tưởng và tàn bạo năm 1999, dường như ít đáng ngạc nhiên hơn.

Tuy nhiên, không phải mọi nỗ lực của ĐCSTQ đều quá phòng thủ về bản chất. Đảng cũng đã thực hiện một số thay đổi tích cực, chẳng hạn như nới lỏng kiểm soát cuộc sống riêng tư, giúp nâng cao mức sống và tăng ảnh hưởng toàn cầu của TQ, tất cả những điều này đều có khả năng làm cho người dân TQ dễ dàng dung túng, thậm chí ủng hộ sự cai trị của Đảng hơn.

Đảng có tài thích ứng từng bước, thay đổi tiến trình chút ít tại một thời điểm. Điều này có thể có tác dụng một thời gian, thậm chí một thời gian dài, nhưng điều đó không có nghĩa là nó có thể kéo dài vô hạn định. Cả hai chế độ gần đây nhất của ĐCSTQ đã phải vật vả để duy trì tính chính đáng của họ, cuối cùng đã cố tái tạo toàn bộ chính mình. Những năm đầu 1900, trong một nỗ lực không thành công để vượt qua các lực lượng cách mạng từ bên trong, triều đại nhà Thanh đã bãi bỏ các kỳ thi Nho giáo chính đáng hóa triều đại trong hơn hai thế kỷ và đã cố tự tái tạo lại thành một chế độ quân chủ lập hiến. Đài Loan, dưới sự kiểm soát của Quốc Dân đảng từ cuối thập niên 1940, bắt đầu chuyển đổi thành một nền dân chủ phát triển mạnh dưới sự coi sóc của con trai Tưởng Giới Thạch. Hiện nay, một tổng thống của Đảng này cai trị Đài Loan không phải với tư cách một nhà độc tài nhưng là một quan chức được bầu.

Quân đội TQ hiện nay đủ mạnh và nền ngoại giao của nó cũng đủ ổn định tới mức Đảng Cộng sản không phải đối mặt với mối đe dọa thực tế nào từ bên ngoài. Trong nước, sự kiểm soát đối với xã hội đủ hiệu quả đến độ dù có bất ổn và sự bất mãn lan rộng, thì cũng không có đảng đối lập tổ chức tốt nào hay đội quân nổi loạn nào có thể thách thức chính quyền trung ương một cách nghiêm trọng. Hiện giờ, Đảng Cộng sản thấy rằng chính họ đang ở một vị trí mà các quan chức nhà Thanh phải ganh tị. Nếu muốn, họ có thể tự tái tạo với cách thuyết minh chính đáng hóa mới, hoặc thậm chí có khả năng sẽ mở đường cho một cơ cấu chính trị mới đa đảng như Quốc Dân đảng đã làm ở Đài Loan, mà không sợ bị lật đổ trong quá trình này. 

Tuy nhiên, nếu họ không thực hiện những thay đổi như vậy thì có vẻ như, có khả năng sự tham nhũng và bất đồng chính kiến nội bộ của ngày hôm nay sẽ tiếp tục chất chồng. Nếu điều đó xảy ra thì có thể chỉ là vấn đề thời gian cho đến khi bất đồng chính kiến và tham nhũng đó đạt đến mức cần thiết để kết thúc chế độ. Nhưng, như thế giới đã rút được từ dự đoán không thành của Bá tước Macartney, quá trình đó có thể mất nhiều thế hệ hơn chúng ta kỳ vọng. Ngay cả tính chính đáng của Đảng Cộng sản suy yếu tới mức làm cho nó sụp đổ đi nữa, có thể trong cuộc đời chúng ta không được nhìn thấy sự sụp đổ đó.


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link