Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, September 6, 2014

Tôi muốn biết vì tôi là công dân chứ không phải thần dân của chế độ

 

Tôi muốn biết vì tôi là công dân chứ không phải thần dân của chế độ

Phóng Sự Đặc Biệt: HÁT CHO BIỂN ĐÔNG VÀ QUYỀN CON NGƯỜI



















Trần Quốc Việt (Danlambao) - Bức màn bí mật về mật ước Thành Đô ngay từ đầu đã như tấm vải liệm rủ xuống số phận và tương lai của cả một dân tộc! Một quốc gia sẽ biến mất một cách đau đớn cực kỳ sau quá trình lăng trì chậm kéo dài hàng chục năm. Việt Nam đã chính thức bắt đầu chịu cảnh lăng trì kể từ ngày mật ước Thành Đô được ký kết. 

Phong trào "Tôi muốn biết" đã chạm vào điểm nhạy cảm nhất trong lương tri của đa số người Việt trong và ngoài nước: Mật ước Thành Đô. Nó như là vết thương không bao giờ lành trong tâm tưởng chúng ta. Bao nhiêu ngờ vực trỗi dậy như muôn vàn hạt muối chà xát không ngừng vào vết thương lòng ấy. Họ đã bán đứng Việt Nam như thế nào? Tương lai của tổ quốc và của con cái chúng ta ra sao? Ngày nào mật ước Thành Đô chưa được tiết lộ là ngày ấy chúng ta phải sống dở chết dở phần hồn với biết bao nhiêu câu hỏi và ngờ vực trong đầu. Chúng ta chết không thể nào nhắm mắt được chừng nào mật ước Thành Đô không được bạch hóa cho nhân dân Việt Nam biết...

*

Tôi lớn lên ở Đà Nẵng. Nơi tôi thường đến và luôn luôn muốn đến ở thành phố này là Cổ Viện Chàm nằm ở cuối đường Bạch Đằng chạy dọc theo sông Hàn. Tôi đến để ngắm những bức tượng trầm mặc u buồn - vết tích của một nền văn minh vàng son. Bước đi giữa các bức tượng, nhiều tượng không còn nguyên vẹn, tôi trầm tư mặc tưởng và thấy lòng mình lắng dịu lại, nghe như thoảng đâu đây tiếng vang vọng rì rào trong gió của nền văn minh tưởng chừng như đang muốn trở mình từ quá khứ xa xăm. Rồi trên đường về nhà, tôi vừa đi vừa suy nghĩ lan man về số phận của những người Chàm ngày xưa, về những nghệ sĩ điêu khắc tài hoa ấy, và về nền văn minh của họ. Khi tạc những bức tượng đẹp và thấp thoáng bao nét trầm tư ấy, họ có chợt nghĩ rằng đất nước, nền văn minh, dân tộc họ biết đâu sẽ diệt vong và thế giới mai sau chỉ còn nhìn thấy hình ảnh của nền văn minh đã biến mất qua những bức tượng đá xám gãy vỡ và những tháp Chàm rêu phong đổ nát theo thời gian. Tôi đã muốn biết rất nhiều về nền văn minh Chàm.

Mấy ngày qua hình ảnh những người Việt Nam cầm bảng ghi dòng chữ "Tôi muốn biết" cứ hiện ra trong lòng tôi và khiến tôi liên tưởng đến những tượng Chàm ở Đà Nẵng. "Tôi muốn biết" là tiếng kêu vang lên của những người Việt Nam không muốn số phận của quê hương và tương lai con cháu mình phải bị biến mất như số phận của dân tộc và văn minh Chàm. Bối cảnh lịch sử khác nhau nhưng số phận chung cuộc là như nhau giữa người Chàm và người Việt nếu chúng ta không hành động. Khởi đầu của hành động ấy là muôn vàn tiếng kêu "tôi muốn biết" và kết thúc phải là cuộc cách mạng sinh tồn nếu chế độ tiếp tục nhắm mắt bịt tai trước biển âm thanh và hình ảnh dâng trào "tôi muốn biết" ấy.

Phong trào "Tôi muốn biết" đã chạm vào điểm nhạy cảm nhất trong lương tri của đa số người Việt trong và ngoài nước. Đó là mật ước Thành Đô. Nó như là vết thương không bao giờ lành trong tâm tưởng chúng ta. Bao nhiêu ngờ vực trỗi dậy như muôn vàn hạt muối chà xát không ngừng vào vết thương lòng ấy. Họ đã bán đứng Việt Nam như thế nào? Tương lai của tổ quốc và của con cái chúng ta ra sao? Ngày nào mật ước Thành Đô chưa được tiết lộ là ngày ấy chúng ta phải sống dở chết dở phần hồn với biết bao nhiêu câu hỏi và ngờ vực trong đầu. Chúng ta chết không thể nào nhắm mắt được chừng nào mật ước Thành Đô không được bạch hóa cho nhân dân Việt Nam biết.

Nhà báo kỳ cựu Nayan Chanda phỏng vấn Thủ tướng cộng sản Đỗ Mười trong Dinh Độc Lập tại Sài Gòn vào ngày 11 tháng 2, 1991. Đỗ Mười cùng với Nguyễn Văn Linh và Phạm Văn Đồng là những người dự hội nghị Thành Đô từ ngày 3-4 tháng 9, 1990. Nayan Chanda đã hỏi Đỗ Mười liên tiếp hai lần về các thỏa thuận và hiệp ước trong hội nghị thượng đỉnh Thành Đô nhưng Đỗ Mười chỉ trả lời rất chung chung về quan hệ hai nước Việt Trung ¹. Bức màn bí mật về mật ước Thành Đô ngay từ đầu đã như tấm vải liệm rủ xuống số phận và tương lai của cả một dân tộc!

Nhà báo Nayan Chanda mới đây đã viết bài bàn về chính sách bành trướng của Bắc Kinh. Trong bài viết ấy ông đề cập đến hình thức xâm lăng mới tên "lăng trì" của Trung Quốc đối với các nước lân bang tức "giết chết qua tùng xẻo hàng ngàn lần." ² Một quốc gia sẽ biến mất một cách đau đớn cực kỳ sau quá trình lăng trì chậm kéo dài hàng chục năm. Việt Nam đã chính thức bắt đầu chịu cảnh lăng trì kể từ ngày mật ước Thành Đô được ký kết.

Nhà cầm quyền chắc chắn không cho nhân dân biết về mật ước Thành Đô. Nhưng chúng ta hãy thực thi quyền sinh tồn của người Việt Nam. Chúng ta phải biết tất cả về mật ước Thành Đô. Hàng triệu người Việt Nam hãy cất lên tiếng nói "tôi muốn biết" để nâng cao ý thức của tất cả mọi người về mối hiểm nguy như ngọn giáo treo lơ lửng trên đầu của dân tộc. Nếu cần thiết chúng ta sẵn sàng trả giá cho điều chúng ta muốn biết bằng một cách mạng khởi đi từ lòng yêu nước.

Tôi muốn biết vì tôi là công dân chứ không phải thần dân của chế độ. Tôi muốn biết vì tôi là người Việt Nam! Mẹ Việt Nam ơi! Chúng con ở bên Mẹ để bảo vệ Mẹ không bị cảnh lăng trì.




Trước tình thế hôm nay của đất nước, Quân đội Nhân dân Việt Nam phải làm gì?

Lê Dủ Chân (Danlambao) Trả lời bản kiến nghị của quý vị cựu sĩ quan lực lượng vũ trang nhân dân ngày 02/09/2014) 

Kính thưa quý vị cựu sĩ quan Lực lượng vũ trang nhân dân 

Là một người dân Việt Nam thường hay quan tâm đến hiện tình của đất nước, cá nhân tôi rất xúc động khi đọc được bản kiến nghị của quý vị gởi cho lãnh đạo nhà nước và chính phủ nước CHXHCN Việt Nam, nhân ngày 02/09/2014. 

Sau nhiều lần đọc và nghiền ngẫm nội dung bản kiến nghị, bản thân tôi có một vài quan điểm tương đồng và bất đồng đối với suy nghĩ của quý vị xin được trình bày như sau:

A- Tương đồng: 

1- Quý vị nói rằng “...Chúng tôi là những người lính trọn đời “Trung với Nước, Hiếu với Dân”, luôn trăn trở với nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc và Nhân dân...” Đây là một điểm son trong bản kiến nghị làm nức lòng người dân trong cả nước. Quân đội từ dân mà ra, do dân mà có, có nhiệm vụ chống ngoại xâm và diệt nội thù để bảo vệ tổ quốc và nhân dân, dứt khoát không phải là công cụ của bất cứ một thế lực chính trị nào trong xã hội như ông Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam đã từng ràng buộc “...Quân Đội Nhân Dân trung với đảng hiếu với dân...” để biến Quân Đội Nhân Dân thành một công cụ riêng tư của mình và đảng của mình. 

2- Bản kiến nghị này quý vị chỉ gởi đến Lãnh đạo nhà nước và chính phủ CHXHCH Việt Nam mà không gởi đến lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam, cho thấy quý vị đã xác định được vị trí của đảng cộng sản Việt Nam ở đâu đối với tổ quốc và dân tộc. Đúng vậy, trong một quốc gia dù dưới bất cứ thể chế nào cũng chỉ có lãnh đạo nhà nước và chính phủ mới là người được nhân dân trao cho quyền lực để quản lý quân đội. Một đảng phái chính trị hoàn toàn không có chính danh cũng như tư cách pháp nhân và pháp lý để nắm quyền điều khiển quân đội của một quốc gia. 

B- Bất đồng 

1- Quý vị đã nhận thức được rằng tình thế của nước ta hiện nay là: “...nghiêm trọng, đe dọa an ninh, chủ quyền và sự phát triển của Quốc gia...” Đó là sự thật, nhưng quý vị không chỉ rỏ ra rằng nguyên nhân nào, ai, kẻ nào đã tạo ra tình thế đó. Tôi tin chắc rằng tất cả quý vị và nhân dân cả nước điều biết rằng Trung cộng, đảng cộng sản Việt Nam và nhà nước chuyên chính độc tài của nó là nguyên nhân của mọi nguyên nhân tạo ra tình thế nước ta hiện nay như quý vị đã thấy. 

2- Một khi đã xác định được nguyên nhân như vậy thì việc làm của quý vị - Kiến nghị gởi cho lãnh đạo nhà nước CHXHCNVN - trở nên trớ tiêu nếu không muốn nói là buồn cười. Trên đời này không ai làm “kiến nghị” với tên xâm lược và kẻ bán nước để được chúng giải thích lý do cho mình, phải không quý vị!? 

3- Tất cả quý vị là đảng viên đảng cộng sản, quý vị chắc chắn biết rằng nhà nước CHXHCNVN chỉ là công cụ của đảng cộng sản Việt Nam, mọi quyết sách của quốc gia đều đo đảng vạch ra và nhà nước thi hành, như vậy vì lý do gì quý vị không “kiến nghị” với BCT/TW đảng cộng sản mà lại đi “kiến nghị” với công cụ của nó? Có phải vì là đảng viên đảng cộng sản mà quý vị “đổ bùn sang ao” không? và làm như vậy có đem lại kết quả gì không? 

4- Quý vị là đảng viên CSVN, đã từng là cán bộ cao cấp trong quân đội và nhà nước của nó, chắc hẳn quý vị cũng biết số phận của những “tâm thư”, “kiến nghị” như thế này sẽ đi về đâu khi đến tay các đảng viên cao cấp đương quyền, họ sẽ vất vào sọt rác và không bao giờ quý vị nhận được câu trả lời của họ! Chuyện này đã xảy ra hơn 70 năm rồi không hiểu tại sao đến nay quý vị vẫn còn tin tưởng hão huyền! 

C- Kết luận 

Nếu là người như quý vị tự nhận “...Chúng tôi là những người lính trọn đời “Trung với Nước, Hiếu với Dân, luôn trăn trở với nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc và Nhân dân...” theo tôi quý vị nên từng bước làm những việc cụ thể sau đây: 

- Trả thẻ đảng viên, đoạn tuyệt với quá khứ, đoạn tuyệt với đảng cộng sản. 

- Từ chối mọi chức vụ, bổng lộc mà đảng cộng sản ban cho từ trước đến nay. 

- Âm thầm vận động một cuộc chính biến bằng sức mạnh quân đội để thay đổi chế độ độc tài độc đảng hiện nay hoặc; 

- Liên kết với các phong trào dân chủ của nhân dân trong nước vùng lên giải thể chế độ độc tài tay sai Tàu cọng hiện nay, giành lại quyền làm chủ đất nước cho nhân dân. 

- Hợp sức với toàn dân xây dựng một chế độ tự do, dân chủ, đa nguyên, tam quyền phân lập để bảo vệ vững chắc tổ quốc và xây dựng đất nước Việt Nam mỗi ngày một giàu mạnh. 

Đó mới chính là việc mà Quân Đội Nhân Dân Việt Nam phải làm trong tình thế hôm nay của đất nước.

Kính Chào quý vị. 

06/09/2014




Tâm tình của bác Trọng gửi đến thôn Dân Làm Báo

Nguyễn Phú Trọng - Thư ký Cả Đẩn đánh máy (Danlambao) - Chả hiểu thế nào mà mình hay "Phọt" ra được những câu nói "để đời", mà nhân dân cả nước rất thích. Tỉ dụ như câu: "Mình phải như thế nào người ta mới mời mình chứ". Câu này nghe cũng hay hay, được được, rất phù hợp với cuộc gặp gỡ của chúng ta hôm nay đúng không các vị. Mình phải như thế nào thì mới được đứng trên cái diễn đàn Dân Làm Báo quý mến này chứ. Được kính thưa, kính gởi cùng các vị trong Thôn, đấy cũng là một vinh dự cho mình "Chứ còn gì nữa"...

*

Xin kính chào tất cả quý vị,

Hôm nay mình lại được hân hạnh gặp gỡ các vị trong Thôn Dân Làm Báo. Thật hết sức cảm ơn các vị, đã dành thời gian cho buổi nói chuyện thân mật của chúng ta hôm nay.

Cũng giống như lần trước chúng ta gặp nhau, mình cũng xin được bỏ cái chức danh Tổng Bí sang một bên, cho cuộc trò chuyện được thoải mái tự nhiên hơn phải không các vị. Và để tranh thủ thời gian mình xin phép được vào đề luôn nhé! Trước tiên mình xin nói về mình một chút.

Chả hiểu thế nào mà mình hay "phọt" ra được những câu nói "để đời", mà nhân dân cả nước rất thích. Tỉ dụ như câu: "Mình phải như thế nào người ta mới mời mình chứ". Câu này nghe cũng hay hay, được được, rất phù hợp với cuộc gặp gỡ của chúng ta hôm nay đúng không các vị. Mình phải như thế nào thì mới được đứng trên cái diễn đàn Dân Làm Báo quý mến này chứ. Được kính thưa, kính gởi cùng các vị trong Thôn, đấy cũng là một vinh dự cho mình "Chứ còn gì nữa!!!".

Để đáp lại sự ưu ái mến mộ của các vị. Mình tâm sự đôi chút về những cái khổ, cái nhục của mình cho các vị nghe nhé.

Ngồi cái ghế Tổng Bí như mình đang ngồi đây, cũng chẳng sung sướng gì đâu các vị ạ. Trăm con mắt, nghìn cái miệng nó chẩu vào mình. Lúc nào nó cũng đau đáu nhìn xem nhất cử nhất động của mình, rồi phê phán bình phẩm: "Đáng lẽ ông ta phải như thế này, phải như thế nọ". Nhức cả cái đầu, buốt cả cái óc. 

Nhiều lúc nghĩ đúng là mình chịu nhiều thiệt thòi, oan ức như Thị Kính vậy. Thằng ăn ốc, thằng đổ vỏ. Chú Ba nó còn "ngọam" được miếng này miếng nọ, ngoạm xong rồi mặt chú cứ câng câng lên nhìn giời, hăng hái tuyên bố um sùm này nọ, vậy mà khối kẻ khen người thích. Phần mình thì tuyệt nhiên chẳng tơ hào, xơ múi được gì, mà toàn là bị chửi. Nào là đảng bán nước, đảng độc tài, đảng gian ác, cái lão Trọng Lú thế này... thế kia... thôi thì đủ mọi thứ thối tha họ đổ lên đầu lên óc mình, rút cục mình đều phải nghe phải chịu, chẳng trốn đi đâu được. Tổng Bí Thư của đảng cơ mà, ai chịu thay cho mình bây giờ. Đấy! Đôi khi con người ta cũng phải chịu khổ, chịu nhục vì cái chức cái danh đấy các vị ạ.

Mình nhắc lại để minh chứng cho các vị thấy là mình là con người luôn nói sự thật, không hề biết nói dối nói giá, như người ta vẫn bảo: "Nói dối như Vẹm".

Ở đời có nhiều cái không biết đâu mà lường mà tránh. Như trường hợp của mình cách đây chừng hơn một năm. Trong cuộc họp đại diện các đảng viên tại tỉnh Vĩnh Phúc (25/02/2013). Mình mới chỉ nhắc nhở: "Có một số các đồng chí đảng viên có biểu hiện suy thoái chính trị, đạo đức, lối sống", và thật tình cũng có một vài câu hơi lỡ mồm, lỡ miệng đụng đến nhân dân một chút. Vậy mà cái tay Kiên nhà báo lao vào, vả mình tới tấp, thiếu điều muốn gẩy cả răng, sưng cả mồm cả mép. Đúng là tai bay vạ gió, sung sướng mẹ gì cái ghế Tổng Bí. 

Rồi mới đây nữa. Cũng vẫn là mấy cái tay cử tri Hà Nội. Mặt thì khinh khỉnh ra vẻ trí thức, lắm mồm lắm miệng. Mình là mình chỉ muốn nói lên cái sự thật "biện chứng" là: "Cuối thế kỷ này không biết đã có XHCN hoàn thiện ở nước ta hay chưa?". Chỉ đơn giản vậy thôi, mà họ cũng xôn xao, ì xèo. Phê phê, phán phán, cười cười cợt cợt. Lại còn bêu riếu mình trên các trang mạng "Phản Động" cho cả nước đều biết, thế mới bực mình... Cười cái quái gì nhỉ! Không đúng hay sao mà cười. Lại còn bảo mình LÚ nữa chứ. Đúng là một bọn... Thôi bỏ qua. Mình chẳng thèm chấp...

Mình cứ suy nghĩ mãi. Cái Nhân Dân bây giờ sao nó không giống Cái Nhân Dân hồi xưa. Hồi xưa mà đảng nói, đảng phán bảo điều gì, thì cứ gọi là, ngồi im thin thít. Cho cục kẹo bằng nắm tay cũng cấm dám cười, cấm dám cãi. Lộn xộn đảng chụp cho cái mũ "phản động", là được ăn cơm tù ngay "Chứ còn gì nữa". Đúng là sắp hết thời rồi. Cứ cái kiểu này thì loạn đến nơi. Rõ khổ cho mình. Làm Vua vào ngay cái "Thời kỳ thoái trào của đảng" mới đau đời chứ.

Gần đây mình cũng nghe nói, có nhiều các vị trong thôn Dân Làm Báo châm biếm mình như thế này: Nhìn mặt cụ LÚ nhà ta, lúc nào trông cũng có vẻ như suy tư, chiêm nghiệm cái quỷ quái gì đó trong đầu. Suy tư, chiêm nghiệm cái con khỉ gì. ì. ì... Cái bản mặt của mình từ hồi cha sinh mẹ đẻ đến giờ nó thế. Trông lúc nào cũng có vẻ tư lự, đăm chiêu vậy thôi, chứ trong đầu mình rỗng tuếch, chẳng thông minh sáng suốt, mà cũng chẳng chứa đựng trong đó được điều gì hay ho, to lớn cho cam. Thôi vậy mà lại hay, cũng nhờ "Cái Bộ Tư Duy" rỗng tuếch khác người của mình, mà nhiều lúc ngẫu hứng, mình "tuôn" ra vài câu hay hay đáo để. Đại loại như câu: "Tình Hình Biển Đông Không Có Gì Mới" mà các vị vẫn thường nhắc đến đấy. Thế mới tài!

Mà kỳ lạ thật các vị ạ. Cứ mỗi khi đăng đàn diễn thuyết, là mình cứ y như thằng mắc bệnh "nói nghịu", không thể nào kiểm soát được cái lỗ mồm. Cứ thế nó phang đại ra một vài câu "biện chứng" (chứng nào tật nấy), là lại làm cả nước cười ồ. Kể ra thì cũng vui vui. Chừng nào được nghỉ hưu mình nhất định chuyển sang làm "diễn viên hài", chắc là ăn khách lắm đây các vị nhẩy...

Nói vui vậy thôi, bây giờ xin các vị chúng ta cùng nhau trở lại vấn đề. Mình thì mình cũng rất dễ tính. Ai nhận xét về con người của mình ra sao cũng được. Bảo mình lú lẫn, lì lợm hay ngơ ngơ gì đó mình cũng xin chấp nhận. Nhưng xin các vị lưu ý cho một điều. Ở đời ai Lú ai khôn cũng chưa biết được. Chính vì cái ngơ ngơ Lú Lú (có chủ ý) của mình mà đàn anh lớn Tàu Cộng mới cất nhắc mình lên chức Tổng Bí đấy. Nói nhỏ các vị nghe. Mình ngơ ngơ nhưng mình cố gắng thể hiện cái đức tính sẵn sàng vâng phục Thiên Triều. Mình Lú Lú một chút nhưng mình tích cực, thề hứa củng cố giữ gìn cái chủ trương 16 vàng 4 tốt một cách tích cực, nghiêm chỉnh. Nên họ thấy mình có vẻ có cái tinh thần kiên định, và "sai bảo được", xin lỗi "nhờ cậy được" mới ban chiếu chỉ cho mình được giữ cái chức vị cao cao, ngất ngưởng ấy chứ. Bao nhiêu tay tài giỏi, sắc sảo hơn mình, tỉ như 3X, Tư Sâu mà Thiên Triều có OKE (cho phép mình dùng tí tiếng Tây, tiếng U cho nó sang) cho ngồi vào chiếc ghế Tổng Bí ấy đâu. Các vị cứ bảo mình Lú! Xin phép các vị đi! Lú mà từ một anh giáo quèn chuyên ngành Xây Dựng Đảng, tối ngày chỉ quanh quẩn với ba cái mớ triết lý, của hai ông râu râu, một cái ông hói đầu, mà lại được ngồi chễm chệ trên ngai vua oai nghiêm trang trọng thế này à... Há! Há! Há... Thế mới lạ kỳ chứ nhỉ!

Xin thưa cùng các vị. Mình không phải là loại người thích khoe khoang tự phụ, hay "tự sướng" như nhiều người vẫn vậy. Nhưng thú thực trong trường hợp của mình, đúng là thiên hạ có một không hai phải không các vị. Há! Há! Ai khôn ai dại biết rồi nhé. Đừng coi thường Trọng Lú này. Chuyên gia về: "Giả mù ra mưa. Biến khôn thành dại, biến dại thành khôn", bài bản, đòn phép của mình cả đấy. Mình không khôn lanh ma giáo bằng người ta, thì mình phải biết dùng cái ngơ ngơ Lú Lú, vờ vờ vịt vịt của mình để mà tiến thân chứ. Bỗng dưng mà nó nẩy ra cái quyền cái chức cho mình à! Còn khuya... Hố! Hố!... Hồi này mình hay cười lắm các vị ạ!

Nói kín ở đây cho các vị nghe thôi nhé! Khối thằng trong BCT thèm cái ghế của mình rỏ dãi ra đấy. Cứ bảo Trọng này Lú. Hố! Hố! Hố!... Bán cái Lú của mình đi ăn bảy đời cũng chưa hết của. Nói chuyện với các vị vui thật. Như cởi mở được hết cõi lòng.

Này nhé. Trước giờ mình vẫn quý cái đức tính "kín chuyện" của Dân Làm Báo, nhất là các vị còm sĩ. Thế cho nên hễ có dịp tiếp xúc, gặp gỡ với các vị là mình cởi mở hết "tâm tình người Hà Tĩnh". "xả láng sáng về sớm". Kể cả chuyện quốc gia đại sự, tí nữa đây mình cũng kể cho các vị nghe luôn. Chức danh TBT của mình, tức là lãnh đạo "tối, tối cao" cơ mà, sợ cóc thằng nào mà phải cữ...

Xin lỗi các vị. Lan man quá. Bây giờ mình xin phép đi vào phần chính. Nội dung buổi nói chuyện hôm nay.

Vấn đề là như thế này. Tình trạng của đất nước ta hiện nay là (dùng từ mộc mạc cho dễ hiểu) sắp "hết hơi" rồi. Nói chung là về mọi mặt. Chính trị, Kinh tế và Xã hội. Cũng xin thưa cùng các vị. Vì thời gian có hạn, nên hôm nay mình sẽ chỉ trình bày về hai tiêu đề là chính trị và kinh tế thôi, mình sẽ báo cáo phần kinh tế trước, và cố gắng rút gọn, để khỏi làm lãng phí thời gian quý báu của các vị.

Về kinh tế.

Vấn đề này nói ra cũng rất ngại. Nhưng với các vị mình không thể giấu diếm, dối trá được. Thực ra cái kinh tế của ta hiện nay chủ yếu là bán sản phẩm thô, và cho thuê các tài nguyên, khoáng sản như boxit Tây nguyên, than đá Quảng Ninh, dầu khí Vũng Tàu. Cho thuê, cho mướn rừng đầu nguồn phía Bắc, mặt bằng dài hạn như cửa khẩu Vũng Áng, hay ở tỉnh Bình Dương, và trông ngóng vào đồng tiền của người anh em "khúc ruột xa ngàn dặm" gởi về. Một năm cũng mươi tỷ Mỹ kim. Rồi các nguồn thu từ các dự án đầu tư nước ngoài. Thuế khóa của dân, của các doanh nghiệp tư nhân trong nước. Còn lại là vác mặt đi xin đi xỏ các nước giàu có, họ thương tình viên trợ cho. Đi vay đi mượn các nguồn vốn nước ngoài. Như ODA của Nhật. Ngân hàng Thế giới IMF. Chứ thực tế ta chẳng sản xuất, bán ra thị trường quốc tế được mặt hàng quái nào, mà có nguồn thu nhập ngoại tệ, ngoài mặt hàng Nông Sản kém chất lượng, và nguồn thu từ gia công làm mướn của công nhân cho các công ty nước ngoài. Vậy đấy! thực tế cái kinh tế hiện nay nó là như thế đấy. Hết sức mong manh bấp bênh phải không các vị.

Tài nguyên khoáng sản thì bán mãi cũng hết. Làm mướn làm thuê thì lấy đâu ra đồng vốn tích lũy, mà mong có cơ may phát triển. Chả hiểu cái chú Dũng này làm ăn ra sao nữa. Mình có hỏi đến thì chú ấy chỉ ừ ừ gật gật. Hình như chú còn đang mải lo công việc (mánh mung) gì đó, ở tận đẩu tân đâu ai mà biết được. Thật đúng là tối tăm, tăm tối, đất nước này sắp đến ngày mạt vận mất thôi.

Tóm lại là đời sống của nhân dân hiện nay là hết sức khó khăn. Mình rất đồng cảm, chia sẻ với bà con (bằng cái lỗ miệng thôi) và cũng thú nhân cùng các vị (cái này cũng hết sức nhạy cảm nghe các vị). Âu cũng là do sự kém cỏi, thiếu năng lực điều hành nền kinh tế vĩ mô của đảng và nhà nước mà ra. Rất mong được bà con nhân dân thông cảm. Mai mốt mình hứa sẽ... sẽ khắc phục. Nhưng trước mắt bà con cứ từ từ. Đừng nóng vội, "dục tốc bất đạt". Cố gắng thắt lưng buộc bụng, thong thả nghỉ ngơi đi, rồi sẽ "đâu hoàn đấy" cả thôi. Ấy chết."đâu vào đấy" cả thôi (đúng là mình cũng có tí Lú thật).

Về Chính Trị.

Vấn đề này hết sức nhạy cảm. Nên mình chỉ nêu ra đây một vài ý chính. Nói tóm lại là nêu ra đường hướng ngoại giao chính trị của đảng ta trong giai đoạn phức tạp hiện nay.

Xin nói riêng với các vị Thôn Dân Làm Báo. Tình hình đất nước hiện giờ là rất bi đát. Có thể nói chưa có thời kỳ nào đảng ta gặp khó khăn như hiên nay. Đúng là như người ta nói "tứ bề thọ địch, tiến thoái lưỡng nan".

Gần đây những vấn đề khách quan trên thế giới có những thay đổi, dịch chuyển không lường trước được. Cụ thể là vấn đề Biển Đông, việc giàn khoan, giàn khoáy của đàn anh mình. Và việc xoay trục về Châu Á của Huê Kỳ, đã đẩy đảng ta vào tình thế ngặt nghèo. Tất cả buộc đảng ta phải "trong hai chọn một". Cái khó khăn hiện nay của đảng là: "Theo ông Mỹ thì mất đảng, mà theo ông Tàu thì mất nước". Đấy! Nó khổ như vậy đấy. Đường nào cũng đưa tới chỗ chết. Thật rầu hết sức.

Còn về vấn đề tranh chấp lãnh hải giữa ta và đàn anh Trung Cộng, (gọi tranh chấp cho nó nhẹ nhàng, chứ thực ra là xâm lăng, xâm lược trắng trợn tè lè ra đấy, còn chối cãi cái quái gì nữa). Việc họ "cắm lộn" cái giàn khoan vào "chỗ bí hiểm" của ta, cũng làm cho đảng hết sức bối rối, khó xử. Để cho dân biểu tình tự do thì sợ họ làm mất đi cái tình hòa hiếu, thần phục xưa nay, và nhất là ảnh hưởng tới cái chủ trương 16 vàng 4 tốt mà hai đảng đã dày công vun đắp. Còn cấm cản họ thì mình cũng cảm thấy hết sức miễn cưởng. Đời thuở nào người dân trong một nước mà lại không được chống lại kẻ thù xâm lược nước mình, đúng không các vị. Đấy! Vấn đề này thì phải xử lý sao đây, sao cho thấu tình đạt lý được đây hả giời?... Để cho dân tự do vung vít thì mất lòng đàn anh Tàu Cộng, ảnh hưởng trực tiếp đến cái sự tồn vong của đảng. Còn cấm cản thì dân họ chửi bới um sùm, đồng thời họ chẳng còn tin tưởng vào đảng vào nhà nước thì còn làm ăn cái đếch gì được nữa. Đúng là tiến thoái lưỡng nan. Khổ ơi là khổ...

Nói đến đây chắc là các vị đã hiểu được những rối ren của đảng rồi. Mình xin được phân tích về đề mục tiếp theo

Các vấn đề trong nước.

Phần này mình cũng chỉ tóm lược, trình bày ngắn gọn trong một vài vấn đề cốt lõi, và sau đó chúng ta đi vào phần kết cho được nhanh chóng sớm sủa. Vì chắc hẳn các vị cũng còn rất nhiều công việc phải làm, đúng không.

Như các vị cũng đã biết, ngay trong nội bộ của đảng ta ở cấp cao nhất, vẫn luôn luôn có những cuộc chiến sinh tử để tranh giành quyền lực. Vấn đề này tạo ra lực cản, làm trở ngại rất lớn cho vấn đề phát triển đất nước. Việc đấu đá đã chiếm gần hết thời gian của các vị lãnh đạo, còn sót lại tí chút thì ai nấy cũng phải tính toán, lo toan đi kiếm tiền (tham nhũng), đâu có rảnh mà lo cho dân cho nước. Mới đây như trường hợp bị nhiễm xạ của đồng chí "hốt, hốt liền" cũng đang được coi là một nghi án tiêu diệt đối phương trong vấn đề đấu đá nội bộ cam go này. Thay mặt TW đảng và BCT mình xin nhận trách nhiệm trước nhân dân và thôn Dân Làm Báo vì đã để xảy ra vấn đề đấu đá, tranh giành ô nhục không nên có này trong nội bộ đảng. Sắp tới đây mình sẽ kêu gọi chú Ba Ếch "tạm thời ngừng bắn" để củng cố lại lòng tin của nhân dân cái đã, rồi sau đó tính tiếp, chừng nào ra ngô ra khoai mới thôi. Sớm nhất cũng phải là sau cái đại hội TW đảng 12 vào năm 2016 này, thì mới có thể phân thắng bại được.

Vậy nhé! Vấn đề kinh tế, chính trị mình đã khái quát cho các vị hiểu được phần nào. Nếu như có vị nào chưa nắm bắt được đầy đủ nội dung buổi nói chuyện hôm nay, thì cho mình xin hẹn đến lần sau vậy. Còn bây giờ chúng ta chính thức đi vào phần sau cùng dưới đây.

Không dấu diếm gì các vị. Nợ công, nợ tư của nhà nước ta bây giờ thì ngập đầu ngập cổ. Hệ thống ngân hàng thì đổ bể, mất kiểm soát. Hậu quả của những "quả đấm thép" Vinashin, Vinaline của chú Dũng để lại tới giờ này vẫn vô phương khắc phục, mà ngày càng nặng nề hơn. Thế mới khổ. Lạm phát gia tăng. Đời sống công nhân với đồng lương ít ỏi, những người lao động nghèo khổ có thu nhập thấp, đang phải điêu đứng vì giá cả tăng cao, làm đời sống người dân vốn đã khó khăn lại khó khăn thêm. Thật đáng trách là vấn đề khó khăn của người dân hiện nay cũng có sự tiếp tay đắc lực của ông Điện, ông Xăng của nhà nước ta. Hai ông này cũng "dấy máu ăn phần" một cách hết sức tích cực, trực tiếp đâm thủng cái hầu bao còm cõi của dân nghèo. Nói tóm lại là một nền kinh tế bong bóng, mong manh, dễ vỡ, cực kỳ nguy hiểm phải không các vị. 

Cũng xin trình bày thêm cùng các vị một vấn đề cực kỳ quan trọng thuộc diện sống còn của đảng ta, là làm sao tìm cho được phương hướng ngoại giao chính trị, phù hợp trong thời điểm khó khăn khẩn cấp như hiện nay, không thì đảng ta toi mất các vị ạ.

Vì thế cho nên, BCT đã có những cuộc họp dài ngày, để bàn bạc kỹ lưỡng và đề ra các phương án tối ưu, để áp dụng cho các vấn đề hóc búa nêu trên. Thú thực với các vị đây cũng chính là bí mật quốc gia. Chuyện này mà đổ bể ra, Trọng này gánh vác không nổi đâu. Nhưng được cái mình vững tin vào sự kín đáo, cẩn trọng của các vị còm sĩ trong thôn Dân Làm Báo. Vì vậy mong quý vị hết sức lưu ý cẩn thận giùm cho.

Về đối sách ngoại giao chính trị, vấn đề này ta phải hết sức tinh tế, bí mật, vì lỡ mà để hở lưng hở sườn ra tụi Huê Kỳ nó nhìn thấy thì gặp muôn vàn khó khăn. Nó mà biết ta lật lọng, đối trá không thật lòng, thì nó lại gia tăng đòi hỏi Nhân Quyền, lúc đó thì đảng và nhà nước ta lấy đâu ra cái Nhân Quyền mà trả cho nó, thế mới là chết dở.

Mình xin được nói tiếp về vấn đề đối sách chính trị của đảng ta trong tình hình này là: Tiếp tục sử dụng lại cái mánh khóe lưu manh, "Chính Trị Kiểu Đu Dây", Vũ Như Cẩn. Đu bên mô một tí. Đu bên ni một tí cho nó dzui, mà lại rất có lợi cho ta. Xà xẻo, lợi dụng được cả được đôi bên. Thế mới là đường lối chính trị tài tình của đảng ta chứ.

Thưa tất cả các vị. Cái mấu chốt của vấn đề là đàn anh cao cả TC, gần đây cứ "húc" liên tục vào sườn, vào bụng của ta, mới tạo ra cớ sự. Buộc ta phải tựa đầu vào vai anh Mỹ nũng nịu một chút, để làm dịu đi cái tính nóng nảy háu ăn của anh trai mình, chứ ta cũng chẳng mê say gì cái tay cựu thù tư bản này các vị ạ. Hơn nữa đảng ta phải kiên định đi nốt quãng đường mà hai đảng đã gầy dựng biết bao công sức mới có được, đó là thực hiện, giữ gìn chủ trương 16 vàng 4 tốt cho nghiêm chỉnh, không được xa rời mục đích. Vì thế cho nên, mình phải cử ngay đồng chí có khuôn mặt hơi giống con Hà mã, Lê Hồng Anh, thay mình sang triều kiến đàn anh ngay tức khắc. Trình bày cho Thiên Triều biết được "ý đồ của đảng ta", kẻo họ lại hiểu nhầm rồi phê phán đảng ta đĩ thõa. Nay anh này, mai anh khác thì rõ là khổ to. Có khi đàn anh nổi cơn ghen lên lại "húc" cho mình vài quả nữa thì đau chết được... Thưa các vị,  như vậy là phương hướng đối sách chính trị ngoại giao của đảng ta nó là như thế. Mình đã trình bày một cách mộc mạc, chính xác, và rõ ràng. Mong các vi quán triệt vấn đề này cho.

Đấy các vi thử nhìn xem, mình quá mệt mỏi với cái đất nước này. Xin lỗi... mệt mỏi với cái đảng này. Lúc nào cũng phải ngược ngược xuôi xuôi, toan toan tính tính, cách này cách khác, đến bở cả hơi tai, thì đảng ta mới tồn tại được. Chắc là đến nhiệm kỳ tới, mình sẽ nhường cái ghế Tổng Bí này cho chú Phạm Quang Nghị. Mình về quê mở trường dạy học Mác, Lê, Hồ cho đỡ nhọc. 

Xin lỗi các vị, mình lại lạc đề mất rồi. Rất mong các vị thông cảm. Bây giờ xin các vị giữ trật tự và im lặng. Lắng nghe mình tuyên bố để đúc kết các vấn đề hệ trọng nêu trên. 

Với cương vị TBT. Thay mặt TW đảng CSVN tôi tuyên bố: 

Điều I - Về Vấn Đề Chính Trị. 

Đảng CSVN chủ trương tiếp tục đường hướng thần phục Thiên Triều Trung Cộng. Cụ thể là trong mọi tình huống, đảng ta vẫn phải kiên định thực hiện nghiêm chỉnh nội dung của 16 chữ vàng ròng, và 4 điều tốt đẹp, mà hai đảng, hai nhà nước đã ký kết. Do đó. các tuyên bố phản đối các hành vi xâm lấn lãnh hải của bộ ngoại giao VN ta đối với Trung Cộng chỉ mang tính hình thức, nhai đi, nhai lại, cho có lệ mà thôi, chứ chả lẽ... Còn các đối sách thân thiện với Huê Kỳ sắp tới đây, tất cả cũng như trên. Chỉ mang tính hình thức, "động tác giả", hay còn gọi là "đòn gió". Ta hợp tác với họ trên nguyên tắc là "lợi dụng". Cho đến khi tình hình chính trị, kinh tế, quốc phòng của ta ổn định, ta lại tiếp tục thực hiện chủ trương nhất quán của đảng là đưa đất nước tiến lên thành một tỉnh của Thiên Triều Tàu Cộng, như đảng ta đã ký kết trong "Mật nghị Thành Đô năm 1990". Qua lời tuyên bố của tôi, tất cả mọi người. kể cả các vị trong Thôn không nên suy nghĩ tơ lơ mơ gì nữa, chỉ thêm mệt mỏi, tổn hại đến sức khỏe mà thôi. Đảng đã quyết rồi, các đông chí và nhân dân phải nắm vững và quán triệt cái này, để mà thực hiện cho tốt. 

Điều 2 - Về Vấn đề Kinh Tế. 

Cũng như trên. Tôi thay mặt cho TW đảng CSVN tuyên bố: 

Tất cả chúng ta, toàn Đảng, và toàn dân VN vẫn tiếp tục xây dựng nền kinh tế ưu việt mà ta đang thực hiện: "Kinh tế thị trường, định hướng XHCN". Trong khi thực hiện, chắc chắn nhân dân sẽ gặp những khó khăn về đời sống, nhưng vì "đại cục", ta mặc kệ họ, họ có gặp khó khăn trong đời sống cũng là chuyện thường tình. Con đường để đạt đến mục đích nào mà chẳng có hy sinh gian khổ! chú Đinh Thế Huynh bên Tuyên giáo có nhiệm vụ tuyên truyền giải thích cho nhân dân hiểu. Trong thời điểm khó khăn như hiện nay, người dân phải biết cần cù, siêng năng và kiên nhẫn. Phải ngoan ngoãn đi theo con đường kinh tế mà "Đảng anh Minh" đã vạch ra. Sau này đất nước lên tới thiên đường XHCN rồi, nhân dân khỏi làm cũng vẫn có mà ăn, lúc bấy giờ họ sẽ hiểu và cám ơn Đảng ta rối rít ấy chứ. Còn một vài cái tổ chức dân sự, dân sẹo có âm mưu phản động chống đối, những blốc, bleo bất đồng chính kiến, thì đồng chí Trần Đại Quang có trách nhiệm xây thêm phòng, mua thêm chảo để nấu cơm. sau đó dùng "công cụ chuyên chính vô sản" đưa họ vào đó. Vậy là êm chuyện. 

Thưa tất cả quý vị trong thôn Dân Làm Báo quý mến. Những tuyên bố trên đây đã thể hiện "rõ ràng" đường lối nhất quán, kiên định của Đảng và nhà nước CSVN. Do đó, nhân dân VN không cần thiết phải ý kiến ý cò gì nữa, mà phải tin tưởng tuyệt đối vào sự lãnh đạo tài tình của Đảng. Chắc chắn đến "Một ngày nào đó" (chưa biết được) Đảng ta sẽ dắt đưa dân tộc VN đến vinh quang thắng lợi. 

Thưa các vị. Thật ra những điều tuyên bố của mình trên đây, thuộc về diện "bí mật quốc gia" nhưng vì tình cảm thân thương mà các vị đã dành cho mình, mình hết sức cảm kích và mong rằng những tin tức "bí mật" mà mình trình bày cùng các vị trong buổi gặp gỡ hôm nay xem như món quà gửi đến các vị. Mong quý vị vui lòng đón nhận. 

Kính thưa tất cả các vị! Buổi nói chuyện hôm nay mình hết sức phấn khởi, hài lòng. Vì có sự nhiệt tình lắng nghe của quý vị. Cùng với sự đón tiếp rất chân tình, nồng hậu của thôn Dân Làm Báo. Mình xin được ghi nhận và gửi lời cảm ơn đến tất cả quý vị. 

Chắc là cũng trưa rồi. Mình xin kết thúc buổi nói chuyện hôm nay ở đây. Hẹn gặp lại các vi trong lần gặp kế tiếp. Thay mặt đảng CSVN. Xin chúc các vị đồi dào sức khỏe. Và luôn cảm thấy hạnh phúc khi được sống trong đất nước XHCN Ưu Việt. Cuối cùng. Xin các vị cho mình xin một tràng pháo tay... 

Thân ái chào đoàn kết. 

TBT đảng CSVN. 

Nguyễn Phú Trọng

Thư Ký: 



 

Việt Nam với nhất nguyên và đa nguyên


Việt Nam với nhất nguyên và đa nguyên
Nguyễn Quang Duy
Gửi tới BBC từ Úc

GIẢI PHÓNG MIỀN NAM CHO AI VÀ VÌ AI?


Cập nhật: 15:47 GMT - thứ tư, 3 tháng 9, 2014

Ông Võ Văn Kiệt từng đề nghị đổi 'tập trung dân chủ' thành 'dân chủ tập trung'

Sau 30 tháng 4 năm 1975, những trại cải tạo, những khu kinh tế mới, những chiến dịch cải tạo xã hội… cũng nằm trong sách lược biến miền Nam thành một xã hội nhất nguyên.
Nhưng hoạch định của những người cộng sản đã không bao giờ đạt được.
Các bài liên quan
Chủ đề liên quan
Hàng triệu người miền Nam bỏ nước ra đi, những người ở lại vẫn tự xem mình có trình độ phát triển xã hội và dân chủ cao hơn miền Bắc.
Người miền Nam theo cộng sản quan sát xã hội miền Bắc bắt đầu phủ nhận chủ nghĩa Marx và con đường cộng sản.
Người miền Bắc tự chuyển biến tư tưởng khi tiếp xúc với xã hội đa nguyên miền Nam.
Ngay trong Bộ Chính Trị đảng Cộng sản các tư tưởng đa nguyên chính trị cũng đã hình thành.
Ông Võ Văn Kiệt đặt vấn đề cần chuyển “tập trung dân chủ” thành “dân chủ tập trung”, tôn trọng và bảo vệ ý kiến của thiểu số, chấm dứt việc "đảng hóa" xã hội và sự lạm quyền của Bộ Chính Trị.
Theo ông Kiệt mọi chính sách thay vì từ Bộ Chính Trị đưa xuống, phải phát xuất từ Trung Ương Đảng hay từ đa số đảng viên đưa lên. Khi đã có dân chủ trong đảng sẽ mở rộng dân chủ ngòai dân.
Ông Trần Xuân Bách có một tầm nhìn chính trị rõ hơn:
“Dân chủ không phải là ban ơn, không phải là mở rộng dân chủ (mở rộng). Đó là quyền của dân, với tư cách là người làm nên lịch sử, không phải là ban phát, do tấm lòng của người lãnh đạo này hay người lãnh đạo kia. Thực chất của dân chủ hóa là khơi động trí tuệ của toàn dân tộc để tháo gỡ khó khăn và đưa đất nước đi lên kịp thời đại.”
Ông Trần Xuân Bách cũng cho rằng hai lãnh vực chính trị và kinh tế phải được phát triển nhịp nhàng, không chân trước chân sau, không tấp tểnh đi một chân.
"Thực chất của dân chủ hóa là khơi động trí tuệ của toàn dân tộc để tháo gỡ khó khăn và đưa đất nước đi lên kịp thời đại"
Trần Xuân Bách
Tiếng kêu hai ông Võ Văn Kiệt và Trần Xuân Bách là những tiếng kêu lẻ loi từ phía bên trên của thể chế nhất nguyên đảng trị.
Đa Đảng hình thức
Trước năm 1986, đảng Dân Chủ và đảng Xã Hội được đảng Cộng sản lập ra để tô điểm cho thể chế nhất nguyên.
Đứng trước đổi mới kinh tế và đòi hỏi đa nguyên, hai đảng này trở thành nỗi đe dọa cho giới cầm quyền nên đều bị giải tán.
Tại Trung Quốc, ngoài Đảng Cộng sản vẫn còn tám đảng hay tổ chức “chính trị”. Các tổ chức này không giữ vai trò đối lập.
Như các tổ chức trong Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, họ chỉ góp ý đường lối do Đảng Cộng sản đề ra.
Về đa đảng đối lập, Giáo sư Nguyễn văn Bông (1929-1973) đối lập chính trị cần có ba đặc điểm:
Trước nhất, đối lập phải có sự bất đồng về chính trị, có chiến lược và chính sách đối lập.
Thứ hai, đối lập chỉ có khi nào sự bất đồng chính kiến mang tính cách tập thể và biểu hiện qua hành động có tổ chức: chính đảng đối lập.
Thứ ba, đối lập phải hoạt động trong vòng pháp luật. Các chính đảng dùng võ lực hay phải hoạt động âm thầm trong bóng tối thì chỉ được xem là những hành động đối kháng.
Dựa trên ba đặc điểm vừa nêu ra Giáo sư Bông giải thích:
“…đối lập phát sinh ở sự thực hành chính trị và liên quan đến lịch trình biến chuyển của chế độ Đại Nghị. Nói đến đối lập tức là nói đến cái gì ở ngoài đa số, ngoài chính phủ. Đối lập là khía cạnh nghị viện của vấn đề…”.
"Chữ 'chúng ta' ông Sang dùng là để trao đổi với các phe cánh trong đảng cầm quyền"
Còn về phe phái trong Đảng Cộng sản, thì khi một đảng đã thâu tóm hết quyền lực và quyền lợi thì người gia nhập đảng đa phần cũng chỉ vì lợi ích cá nhân.
Từ lợi ích cá nhân mới sinh ra lợi ích nhóm tạo ra các phe cánh trong đảng.
Trong dịp 2 tháng 9 năm nay, ông Trương Tấn Sang gởi một thông điệp nhìn nhận:
“Chúng ta không sợ bất cứ một thế lực nào, dù là hung bạo nhất. Chúng ta chỉ sợ nhân dân mất niềm tin vào Đảng, Nhà nước, chế độ ta.”
Chữ “chúng ta” ông Sang dùng là để trao đổi với các phe cánh trong đảng cầm quyền.
Đại Hội 12 cận kề, thực tế cho thấy các phe cánh chưa thể thu xếp lại quyền lực và quyền lợi.
Họ cũng chưa thể thống nhất quan điểm và phương cách giải quyết nhiều vấn đề cả đối nội lẫn đối ngọai.
Vì thế họ mới tố nhau phe lợi ích, phe bảo thủ, hay tự xưng phe cải cách, nhưng các phe đều cùng chung mục đích là bảo vệ độc quyền đảng trị và chống lại diễn biến hòa bình.
Ngày 16 tháng 8 vừa qua, ông Nguyễn Tấn Dũng đã nhắc nhở Lực lượng công an:
“Các thế lực thù địch, phản động chưa hề từ bỏ âm mưu, hoạt động chống phá cách mạng Việt Nam; ráo riết thực hiện diễn biến hòa bình, triệt để lợi dụng xu thế toàn cầu hóa, dân chủ hóa, hội nhập quốc tế để tác động, chuyển hóa nội bộ, hỗ trợ, kích động chống phá nhằm gây mất ổn định chính trị, xã hội.”
Những tuyên bố, những nghị quyết, những bài báo, những tài liệu chống diễn biến hòa bình, cho thấy đây chính là nỗi quan tâm hàng đầu của những người cầm quyền Việt Nam.
Nhưng đó cũng là dấu hiệu cho thấy đa nguyên chính trị có cơ hội bộc phát từ bên trong Đảng Cộng sản và có thể sẽ dẫn đến thay đổi thể chế chính trị một cách hòa bình.
Phát triển xã hội đa nguyên
Càng ngày Đảng Cộng sản càng mất dần khả năng kiểm sóat các tổ chức dân sự, gồm cả các tổ chức do đảng lập ra, các tổ chức bị bắt buộc tham gia Mặt Trận Tổ Quốc và tổ chức dân sự độc lập.
"Khi thể chế nhất nguyên còn tồn tại, các tổ chức chính trị, các tổ chức dân sự độc lập không thể xem là tổ chức hay lực lượng đối lập"

Các tổ chức dân sự độc lập là các tổ chức đang đấu tranh để giành lại những quyền tự do, như quyền tự do tín ngưỡng, quyền tự do báo chí, quyền tự do nghiệp đoàn, quyền tự do chính trị… những quyền cơ bản được Quốc Tế công nhận.
Các tổ chức dân sự độc lập khác với các đảng chính trị có mục đích rõ ràng là đấu tranh giành quyền lực với đảng cầm quyền cộng sản.
Khi thể chế nhất nguyên còn tồn tại, các tổ chức chính trị, các tổ chức dân sự độc lập chỉ là những tổ chức đấu tranh chính trị, không thể xem là tổ chức hay lực lượng đối lập.
Các tổ chức đấu tranh chính trị đang đóng góp xây dựng ý thức dân chủ cho xã hội cũng như sẽ vận động xã hội tham gia các sinh họat chính trị, tham gia bầu cử, tham gia ứng cử khi thể chế đa nguyên đa đảng đã được hình thành.
Nếu ý thức dân chủ của xã hội chưa đầy đủ, thể chế nhất nguyên cộng sản có thể sẽ được thay bằng một thể chế nhất nguyên độc tài khác.
Vì thế vai trò của các tổ chức đấu tranh chính trị vô cùng quan trọng.
Nói tóm lại đa nguyên chính trị là khởi đầu và cũng là nền tảng cho tự do dân chủ.


"Đảng phải giải trình về hội nghị Thành Đô'
Cập nhật: 13:31 GMT - thứ năm, 4 tháng 9, 2014

Media Player
Chính quyền Việt Nam phải giải trình cho người dân rõ về những gì mà họ đã ký kết với Trung Quốc tại Hội nghị Thành Đô cách nay hơn 20 năm, một số vị tướng tá về hưu trong quân đội và công an Việt Nam vừa lên tiếng.
Hiện có những đồn đoán về nội dung Hội nghị Thành Đô liên quan tới chủ quyền và được đăng tải trên truyền thông Trung Quốc.
Trao đổi với BBC, Đại tá Bùi Văn Bồng, người từng là cán bộ cao cấp trong báo Quân đội nhân dân, nói rằng chính vì phía Trung Quốc có thông tin như thế nên chính quyền có trách nhiệm phải giải thích với người dân.
“Chủ quyền đất nước là của toàn dân chứ không phải của các nhà lãnh đạo Đảng,” ông nói, “Cho nên với cương vị lãnh đạo Đảng mà quyết định vận mệnh, lãnh thổ quốc gia là sai hoàn toàn.”
Tuy nhiên ông nói ông cần phải có căn cứ rõ ràng mới tin được thông tin do truyền thông Trung Quốc đưa ra là thật hay giả.
“Hội nghị Thành Đô vẫn đang là một tấm màn bí mật,” ông nhận định.
“Từ khi hội nghị Thành Đô xong, hầu như đường lối đổi mới của Đảng xoay chuyển hẳn. Trong 24 năm vai trò của Đảng ngày càng yếu, uy tín kém đi.”
Về kiến nghị xác định rõ ràng bạn thù, ông Bồng nói ông không rõ quân đội Việt Nam hiện nay xác định bạn thù như thế nào nhưng bản thân ông cho rằng ‘Trung Quốc là kẻ thù truyền kiếp của Việt Nam vì họ luôn lăm le xâm lược Việt Nam’.
“Pháp với Mỹ là kẻ thù của thời loạn, của hoàn cảnh thế giới nằm trong kế hoạch của các nước tư bản đế quốc một thời,” ông nói thêm.


'Lãnh đạo VN cần biết rõ bạn và thù'
Cập nhật: 13:23 GMT - thứ năm, 4 tháng 9, 2014
Kiến nghị nói Việt Nam nên kết bạn với các nước phương Tây từng là cựu thù

Chính quyền Việt Nam phải giải trình cho người dân rõ về những gì mà họ đã ký kết với Trung Quốc tại Hội nghị Thành Đô cách nay hơn 20 năm, một số vị tướng tá về hưu trong quân đội và công an Việt Nam vừa lên tiếng.
Đây là một trong bốn điểm mà 20 vị tướng tá ký tên vào bản kiến nghị đề ngày 2/9 gửi đến Chủ nước Trương Tấn Sang và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng yêu cầu.
Các bài liên quan
Chủ đề liên quan
Trao đổi với BBC, Đại tá Bùi Văn Bồng, người từng là cán bộ cao cấp trong báo Quân đội nhân dân, đã xác nhận tính xác thực của bản kiến nghị này.
Ông Bồng cũng bình luận về những đồn đoán liên quan tới nội dung thỏa thuận giữa hai bên từ Hội nghị Thành Đô.
“Chủ quyền đất nước là của toàn dân chứ không phải của các nhà lãnh đạo Đảng,” ông nói, “Cho nên với cương vị lãnh đạo Đảng mà quyết định vận mệnh, lãnh thổ quốc gia là sai hoàn toàn.”
“Hội nghị Thành Đô vẫn đang là một tấm màn bí mật,” ông nhận định.
“Từ khi hội nghị Thành Đô xong, hầu như đường lối đổi mới của Đảng xoay chuyển hẳn. Trong 24 năm vai trò của Đảng ngày càng yếu, uy tín kém đi.”
Kiến nghị được đưa ra vào lúc này, theo ông Bồng, là nhân lúc Đảng đang chuẩn bị văn kiện cho Đại hội 12 để đóng góp ý kiến cho Đảng.
Ngoài điểm về Hội nghị Thành Đô, các vị cựu tướng tá còn thúc giục giới lãnh đạo cam kết cho điều họ gọi là "không được dùng quân đội và công an đàn áp nhân dân, ghi nhận thỏa đáng sự hy sinh của các thương binhh liệt sỹ trong cuộc chiến năm 1979 với Trung Quốc, và xác định chính xác bạn và thù."
“Chúng tôi (những người ký kiến nghị) muốn có sự đổi mới trong các lãnh đạo sao cho có dân chủ, có lợi cho dân và đúng với bản chất truyền thống của quân đội và công an,” ông Bồng nói.
‘Kẻ thù truyền kiếp’
Quân đội Việt Nam phải trung thành với Đảng theo quy định Hiến pháp

Ông giải thích là những vấn đề nêu lên trong các kiến nghị là ‘bức xúc từ lâu lắm rồi’, nhất là việc công an và quân đội được trưng dụng để ‘đàn áp dân’ trong các vụ cưỡng chế thu hồi đất.
Về kiến nghị xác định rõ ràng bạn thù, ông Bồng nói ông không rõ quân đội Việt Nam hiện nay xác định bạn thù như thế nào nhưng bản thân ông cho rằng ‘Trung Quốc là kẻ thù truyền kiếp của Việt Nam vì họ luôn lăm le xâm lược Việt Nam’.
“Pháp với Mỹ là kẻ thù của thời loạn, của hoàn cảnh thế giới nằm trong kế hoạch của các nước tư bản đế quốc một thời,” ông nói thêm.

Hội nghị Thành Đô 1990

Tổng Bí thư Giang Trạch Dân và Thủ tướng Lý Bằng hoan nghênh Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh và Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Đỗ Mười thăm Thành Đô, Tứ Xuyên từ ngày 3 đến ngày 4/9 năm 1990, họ cũng hoan nghênh Cố vấn Trung ương Đảng Phạm Văn Đồng cùng đi.

Bản kiến nghị thu hút được 20 chữ ký của các tướng tá về hưu, đứng đầu là Trung tướng Lê Hữu Đức, cựu cục trưởng Cục Tác chiến Bộ Tổng Tham mưu.
Ngoài ra còn có năm vị thiếu tướng quân đội khác cũng tham gia ký tên, bao gồm các ông Trần Minh Đức, cựu phó tư lệnh Hậu cần ở Thừa Thiên-Huế, Huỳnh Đắc Hương, cựu tư lệnh kiêm chính ủy Quân tình nguyện Việt Nam tại Lào, Lê Duy Mật, cựu tư lệnh kiêm phó tham mưu trưởng Quân khu 2, Bùi Văn Quỳ, cựu phó tư lệnh chính trị Bộ đội Tăng-thiết giáp và Nguyễn Trọng Vĩnh, cựu chính ủy Quân khu 4, cựu đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc.
Đại tá Bồng nói rằng 20 chữ ký này ‘chỉ là sự tập hợp điển hình’ bởi vì các ông ‘không có thời gian kêu gọi vận động mọi người’.
“Trong tâm tư của các cựu chiến binh thì họ ủng hộ đông lắm nhưng khi lên tiếng ủng hộ thì họ sợ sệt thế này thế kia. Có khi bị cho là suy thoái tư tưởng,” ông Bồng nói.
Xem thêm tư liệu không phải của BBC về 'BấmHội nghị Thành Đô 1990'.




Hiến pháp: của ai, do ai, vì ai?


TS Đoàn Xuân Lộc
Gửi cho BBC từ London
Cập nhật: 13:42 GMT - thứ bảy, 9 tháng 11, 2013

Quốc hội Việt Nam
Đa số đại biểu Quốc hội Việt Nam là đảng viên đảng cộng sản

Năm 2009, Trung tâm Thông tin, Thư viện và Nghiên cứu Khoa học, Văn phòng Quốc hội Việt nam đã biên soạn cuốn sách: ‘Tuyển tập Hiến pháp của một số nước trên thế giới’.
Năm bản hiến pháp được chọn biên dịch và giới thiệu là của Mỹ, Nga, Nhật, Pháp và Trung Quốc.
Các bài liên quan
Chủ đề liên quan
Và ba năm sau đó, Trung tâm này lại giới thiệu Tập 2 của Tuyển tập Hiến pháp. Bốn Hiến pháp được chọn lần này là của Ba Lan, Hàn Quốc, Ý và Tây Ban Nha.
Thử so sánh Bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 (hay Hiến pháp sửa đổi) vừa được trình Quốc hội xem xét và sẽ thông qua với Hiến pháp của Mỹ, Pháp, Nhật và Hàn Quốc – bốn nước dân chủ và phát triển – để xem có gì khác biệt.
Theo Chỉ số Dân chủ của The Economist Intelligence Unit (Anh), năm 2012 Hàn Quốc, Mỹ và Nhật là những nước ‘dân chủ toàn diện’, trong khi đó Pháp thuộc vào nhóm các nước ‘dân chủ khiếm khuyết’. Còn Chỉ số Tự do của Freedom House năm 2013 đều xếp bốn nước này vào những nước tự do. Do do, có thể nói bốn nước này là những quốc gia dân chủ và tự do.
Về kinh tế, Mỹ, Pháp, Nhật và Hàn quốc đều là những nước giàu, phát triển. Ba nước đầu thuộc nhóm G8 và Hàn Quốc là thành viên của nhóm G20. Cũng nên nhắc lại rằng, sau Chiến tranh thế giới thứ nhất, Nhật là một nước bại trận với một nền kinh tế kiệt quệ. Nam Hàn lúc ấy cũng không phát triển gì, thậm chí được cho rằng còn thua kém miền Nam Việt Nam trong những năm 1950.
Về Hiến pháp, ngoại trừ Mỹ có Hiến pháp lâu đời – được soạn thảo vào năm 1787 và có hiệu lực từ năm 1789 – Hiến pháp hiện hành của Nhật, Hàn Quốc và Pháp tương đối mới.
Hiến pháp Nhật được ban hành năm 1946 và Hiến pháp Hàn Quốc được thông qua năm 1948.
Riêng Hiến pháp Hàn quốc, từ năm 1948 đến giờ đã được sửa đổi đến tám lần, với lần sửa cuối cùng vào năm 1987. Còn Hiến pháp hiện tại của Pháp, thuộc nền Cộng hòa thứ năm, được thông qua vào năm 1958.
'Thuộc về nhân dân'
"Cả bốn Hiến pháp cũng không nêu cụ thể tên một đảng phái chính trị hay một nhân vật lịch sử nào, hoặc quy định một đảng phái, giai cấp nào đó là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội"
TS Đoàn Xuân Lộc
Dù ra đời vào những thời điểm khác nhau, trong những bối cảnh khác nhau và nội dung cũng có nhiều điểm khác nhau, Hiến pháp của bốn quốc gia này đều là những Hiến pháp tiến bộ, dân chủ, được soạn thảo (và sửa đổi) nhằm bảo đảm quyền lợi của người dân và giúp đất nước phát triển, phồn thịnh.
Lướt qua ngôn từ, nội dung hay mục đích của bốn bản Hiến pháp này có thể thấy rõ điều đó.
Lời nói đầu của Hiến pháp Mỹ – một Hiến pháp nổi tiếng, được nhiều quốc gia tham khảo, tiếp thu vì rất khoa học, tiến bộ và nhân bản – thật ngắn gọn nhưng nêu rõ năm mục đích của Hiến pháp, trong đó có việc xây dựng một Liên bang hoàn hảo hơn, thiết lập công lý, thúc đẩy sự thịnh vượng và giữ vững nền tự do.
Còn Lời nói đầu của Hiến pháp Pháp nêu rõ rằng nhân dân Pháp ‘thiết tha gắn bó với các quyền con người và các nguyên tắc chủ quyền thuộc về nhân dân như đã được quy định trong Tuyên ngôn nhân quyền và dân quyền 1789, được khẳng định và bổ sung trong Lời nói đầu của Hiến pháp năm 1946’.
Tương tự, trong Lời nói đầu của mình, Hiến pháp Nhật cũng ‘khẳng định chủ quyền thuộc về nhân dân ... Chính phủ là nơi nhân dân trao quyền lực của mình, thay mặt cho nhân dân và hoạt động vì lợi ích của nhân dân. Đó là nguyên tắc cơ bản, là nền tảng của bản Hiến pháp này’.
Điều 1 của Hiến pháp Hàn quốc cũng ghi rõ ‘chủ quyền Cộng hòa Hàn Quốc thuộc về nhân dân, và tất cả các quyền lực nhà nước phải được bắt nguồn từ nhân dân’.
Nguyên tắc ‘chủ quyền thuộc về nhân dân’ – một nguyên tắc nền tảng của bốn Hiến pháp trên – còn được thể hiện qua việc Lời mở đầu của bốn Hiến pháp ấy đều được bắt đầu bằng: ‘Chúng ta, nhân dân ...’, hoặc ‘Chúng ta, những người dân ...’, hoặc ‘Chúng tôi, nhân dân ...’ hay ‘Nhân dân ...’.
Điều này cũng chứng tỏ rằng quyền hiến định ở bốn quốc gia đó hoàn toàn thuộc về nhân dân.
Hơn nữa, không một Hiến pháp nào trong bốn Hiến pháp ấy lấy một hệ tư tưởng, chủ nghĩa nào đó làm ‘ánh sáng’ chỉ đường hay làm tư tưởng nền tảng cho mình. Cả bốn Hiến pháp cũng không nêu cụ thể tên một đảng phái chính trị hay một nhân vật lịch sử nào, hoặc quy định một đảng phái, giai cấp nào đó là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.
Trong bốn nước này, chỉ có Nhật là một nước có chế độ quân chủ lập hiến. Tuy vậy, Hiến pháp Nhật hiến định rõ Nhật Hoàng chỉ ‘là biểu tượng của quốc gia và cộng đồng dân tộc’ và ‘vị trí của Hoàng đế xuất phát từ ý chí nguyện vọng của người dân’. Hơn nữa, ‘mọi hoạt động của Hoàng đế liên quan đến quốc gia phải tham khảo ý kiến và được Nội các thông qua’.
Một điểm khác đáng lưu ý của bốn Hiến pháp này là chúng được xây dựng trên nguyên tắc – hay theo mô hình – tam quyền phân lập. Nguyên tắc phân quyền này nhằm giúp ba nhánh có thể kiểm, giám sát lẫn nhau, tránh tình trạng một cơ quan hay cá nhân nào nắm quyền lực tuyệt đối trong đời sống chính trị, kinh tế, xã hội của đất nước. Việc bộ máy Nhà nước được tổ chức theo mô hình này cũng là một cách để giúp các cơ quan Nhà nước thực sự hoạt động vì lợi ích của nhân dân.
'Hiến pháp của Đảng?'
Hiến pháp Việt Nam hiện hành
Hiến pháp sửa đổi vẫn khẳng định Đảng Cộng sản VN là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội

Nếu bốn Hiến pháp trên không nêu tên một đảng phái hay một cá nhân nào, Hiến pháp sửa đổi của Việt Nam nhắc đến Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCS), Chủ tịch Hồ Chí Minh và những ‘gian khổ’, ‘hy sinh’, ‘thắng lợi’, ‘thành tựu’ của ĐCS và của Hồ Chí Minh ngay trong Lời nói đầu.
Một điểm khác biệt khác nữa là Lời nói đầu của Hiến pháp sửa đổi này lại trịnh trọng nhắc đến chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh – được coi là ‘ánh sáng’ chỉ đường hay ‘tư tưởng nền tảng’ cho Việt Nam.
Lời nói đầu của một Hiến pháp thường được coi là điểm cốt lõi của Hiến pháp ấy vì nó diễn tả những nguyên tắc, bản chất, mục đích chính yếu của Hiến pháp đó. Nhận định này rất đúng với bốn bản Hiến pháp trên và cũng đúng với Hiến pháp sửa đổi của Việt Nam.
Dù Điều 2 của Hiến pháp sửa đổi quy định ‘Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân’, Điều 4 lại nêu rõ ‘Đảng Cộng sản Việt Nam là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội’.
Điều 4 này còn khẳng định ĐCS là ‘đội tiên phong ... của dân tộc Việt Nam’ và ‘đại biểu trung thành lợi ích của ... cả dân tộc’. Đây là một điều gây nhiều tranh cãi và phản đối trong quá trình góp ý sửa đổi Hiến pháp. Chẳng hạn, kiến nghị của Nhóm 72 nhân sỹ, trí thức hay góp ý của Hội đồng Giám mục Việt Nam đã nêu lên những phi lý, bất cập của quy định này.
Quy định đó được coi là nghịch lý vì chỉ với khoảng hơn ba triệu đảng viên – lại lấy chủ nghĩa Mác-Lênin làm nền tảng tư tưởng và không được bầu lên qua một cuộc bầu cử nào – ĐCS khó có thể – nếu không muốn nói là không thể – được xem là ‘đại biểu trung thành lợi ích ... của cả dân tộc’ và ‘là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội’ trong một đất nước có đến 90 triệu dân, thuộc nhiều tôn giáo, tín ngưỡng khác nhau.
Những quy định tương tự như thế đã không được ghi trong bốn Hiến pháp trên và chắc cũng không thể được đưa vào trong bất cứ Hiến pháp của một nước dân chủ nào.
Lời nói đầu của Hiến pháp Ba Lan có đề cập đến di sản Kitô giáo. Nhưng di sản ấy được nhắc đến vì từ bao đời này đa số người dân Ba Lan là Công giáo. Hơn nữa, Lời nói đầu ấy cũng đề cập đến những giá trị phổ quát phát sinh từ những nguồn gốc khác.
'Sao chép Trung Quốc'
"Lời nói đầu... Hiến pháp Trung Quốc cũng liệt kê vô số những hy sinh, công lao, thắng lợi của Đảng CSTQ, của Mao Trạch Đông và khẳng định TQ ‘sẽ tiếp tục dưới sự lãnh đạo của ĐCS dưới chỉ đạo của chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Mao Trạch Đông’"
Vì hiến định Đảng Cộng sản là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội, toàn bộ bộ máy Nhà nước – từ Quốc hội, Chính phủ đến Tòa án – hiển nhiên đều phải chịu sự điều khiển, lãnh đạo gián tiếp hay trực tiếp của ĐCS. Đây cũng là một điểm khác biệt lớn nữa giữa Hiến pháp sửa đổi của Việt Nam và Hiến pháp của các nước dân chủ.
Và cũng vì trao cho Đảng Cộng sản quyền lãnh đạo Nhà nước và xã hội, lại chọn chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, phải chăng bản Hiến pháp sửa đổi này vẫn là một văn bản hiến pháp ‘của’, ‘do’ và ‘vì’ Đảng Cộng sản Việt nam hơn là ‘của’, ‘do’ và ‘vì’ Nhân dân Việt Nam?
Còn có nhiều điểm khác biệt lớn nữa giữa Hiến pháp Mỹ, Pháp, Nhật và Hàn Quốc và Hiến pháp sửa đổi của Việt Nam.
Hiến pháp Việt Nam hiện hành có rất nhiều điểm tương đồng với Bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp của Việt Nam và Hiến pháp hiện hành của Trung Quốc, có hiệu lực từ năm 1982.
Chẳng hạn, Lời nói đầu dài đến bốn trang của Hiến pháp Trung Quốc cũng liệt kê vô số những hy sinh, công lao, thắng lợi của Đảng Cộng sản Trung quốc, của Mao Trạch Đông và khẳng định Trung Quốc ‘sẽ tiếp tục dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, với sự chỉ đạo của chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Mao Trạch Đông’.
Và vì vậy, dù đã trở thành cường quốc kinh tế thứ hai của thế giới (tính theo sản lượng quốc gia), giống như Việt Nam, Trung Quốc vẫn bị The Economist Intelligence Unit liệt vào các nước có chế độ độc đoán khi xếp nước này thứ 142 và Việt Nam thứ 144 trong số 167 nước vào năm 2012.
Còn theo Freedom House năm 2013, cả Việt Nam và Trung Quốc đều không có tự do.
Daniel Webster (1782-1852), một Thượng Nghị sỹ và từng là Bộ trưởng Ngoại giao của Mỹ, đã có câu nói nổi tiếng vào năm 1837: ‘One country, one constitution, one destiny’ (tạm dịch là ‘một đất nước, một hiến pháp, một định mệnh’).
Câu nói ấy có thể đúng vì, như thực tế cho thấy, phần lớn bản chất của Hiến pháp của một quốc gia sẽ quyết định số phận của quốc gia ấy.
Nhờ có một bản Hiến pháp tiến bộ, văn minh và khoa học nước Mỹ thành đã trở thành một quốc gia giàu mạnh, dân chủ, tự do. Từ một quốc gia bại trận, Nhật đã trở thành một cường quốc kinh tế. So với Bắc Hàn, Nam Hàn vượt trội trên tất cả mọi mặt. Có được những thành công như vậy một phần – nếu không muốn nói là phần lớn – cũng vì hai nước này biết xây dựng Hiến pháp của mình trên nền tảng dân chủ, tự do.
Đúng vậy, nếu có một Hiến pháp thực sự khoa học, tiến bộ và nhân bản, chắc chắn quốc gia ấy sớm hay muộn sẽ tiến tới giàu mạnh, tự do, dân chủ.
'Có thực tham khảo?'
Ông Nguyến Sinh Hùng
Quốc hội Việt Nam dự kiến thông qua hiến pháp sửa đổi trong vòng 3 tuần tới

Khi soạn thảo Tuyển tập Hiến pháp, Trung tâm Thông tin, Thư viện và Nghiên cứu Khoa học muốn cung cấp ‘một tài liệu tham khảo bổ ích cho các độc giả, nhất là các đại biểu Quốc hội phục vụ cho quá trình thực hiện các nhiệm vụ của mình’.
Đặc biệt, Tập 2 được biên soạn chủ yếu nhằm giúp các các đại biểu Quốc hội, các nhà nghiên cứu và độc giả có một tài liệu để tham khảo trong quá trình nghiên cứu và sửa đổi Hiến pháp 1992.
Câu hỏi đặt ra là có bao nhiêu đại biểu Quốc hội và bao nhiều người trong Ban soạn thảo Bản sửa đổi Hiến pháp hay trong giới lãnh đạo Việt Nam nói chung thực sự tham khảo các Hiến pháp ấy và đặc biệt dám mạnh dạn tiếp nhận những điểm tiến bộ của chúng?
Xem ra con số đó không nhiều vì hầu như những điểm quan trọng – chẳng hạn Điều 4 hay quy định về sở hữu đất đai – được giới nhân sỹ, trí thức và người dân góp ý, không được đưa ra thảo luận một cách nghiêm túc hay hoàn toàn bị bác bỏ.
Đó cũng là điều làm nhiều người thất vọng và – khác với thời gian đầu – không còn mặn mà với việc Hiến pháp sửa đổi được trình Quốc hội xem xét và thông qua.
Và đâu đó cũng có người cho rằng với tình hình chính trị hiện nay không thể trông chờ vào những người cộng sản tự nguyện xây dựng một Hiến pháp phục vụ lợi ích của toàn dân tộc, mà phải hoàn toàn trông chờ vào người dân Việt Nam. Cũng theo ý kiến này để có một Hiến pháp như vậy phải chờ đến lúc người dân hiểu biết quyền lợi của mình và dám đứng lên đòi hỏi quyền lợi ấy và đó là một tiến trình rất xa.
Nếu vậy, Việt Nam vẫn còn phải chờ. Có điều thế giới luôn thay đổi, thay đổi rất nhanh và không ai chờ mình. Nếu giới lãnh đạo và người dân Việt Nam không nắm bắt cơ hội và xây dựng một Hiến pháp như thế lúc này thì Việt Nam vẫn phải chờ và tiếp tục tụt hậu


Dân chủ, hòa giải, giải phóng
Tiến sĩ Jonathan London
Gửi cho BBC Tiếng Việt từ Hong Kong
Cập nhật: 13:22 GMT - thứ tư, 30 tháng 4, 2014


Lịch sử xã hội không bao giờ mất đi sự quan trọng của nó mà lại không mất đi sự phức tạp. Muốn hiểu tình trạng của một xã hội đương đại bắt buộc phải hiểu một cách đầy đủ và sắc thái về con đường mà xã hội đó đã đi từ trước đến nay. Muốn đối phó với những thách thức lớn của hôm nay phải hiểu một cách sâu hơn về nguồn gốc của những thách thức đó.

Mặt khác, năng lực của chúng ta để đề cập những thách thức của hôm nay luôn luôn tồn tại trong vòng những hạn chế về thể chế và những cách suy nghĩ do chính lịch sử xã hội tạo ra. Hơn nữa, trong bất cứ xã hội nào luôn luôn có những thành phần muốn giữ hiện trạng của hôm nay chính vì họ được hưởng quyền lợi của hiện trạng đó.
Các bài liên quan
Chủ đề liên quan
Trong dịp ngày 30 tháng 4 năm 2014 tôi xin trân trọng đề nghị để hòa giải dân tộc, nhân dân Việt Nam ở hai bên phải đối mặt lịch sử theo một cách mới. Phải có đủ dũng cảm để thực hiện những bước đi cho đến nay vẫn chưa thực hiện được. Phải nhận ra rằng giải phóng thực sự cho toàn quốc Việt Nam sẽ chỉ có nếu toàn dân Việt Nam thực sự thống nhất về một số nguyên tắc thiết yếu do chính người dân Việt Nam và mọi người dân Việt Nam quyết định hay có sự ưng thuận thực sự của họ.
Trong 39 năm qua, đặc biệt là từ đầu thập kỷ 90, người dân Việt Nam ở khắp nơi (kể cả ở ngoài nước) đã thấy những thay đổi sâu sắc trong xã hội của đất nước mình. Từ một mô hình kế hoạch tập trung Việt Nam đã chuyển sang một mô hình dựa vào kinh tế thị trường. Từ một nước đói nghèo, Việt Nam đã lên đường công nghiệp hóa.
Rõ ràng sự phát triển của đất nước có nhiều yếu tố rất hứa hẹn bên cạnh những thách thức rõ nét. Vấn đề hòa giải là một trong những thách thức lớn đó. Cách trả lời câu hỏi này hoàn toàn phù thuộc vào quan điểm của mọi người đối với một câu hỏi lớn hơn nữa: Chúng ta muốn có một Việt Nam như thế nào?
Những lý do để ủng hộ một quá trình hòa giải ở Việt Nam được nói đến nhiều nhất chính là để mở rộng điều kiện của mọi người tham gia một cách tích cực vào sự phát triển của đất nước. Tuy nhiên sự thực rằng chúng ta vẫn đang bàn, tranh cãi, và suy ngẫm về hòa giải ở Việt Nam sau gần 40 năm kể từ ngày 30/4/1975 chứng tỏ rằng cách tiếp cận vấn đề hòa giải đến nay vẫn còn nông cạn và hoàn toàn chưa được.
Muốn có một quá trình hòa giải thực sự phải cam kết nỗ lực để đầy mạnh một “xã hội mở,” một “xã hội bao gồm” mà trong đó ai cũng đều có cơ hội để tham gia và không có việc bị loại trừ vì tư duy hay những tin tưởng của mình. Phải có những thể chế và hành vi dân chủ như Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã nêu trong thông điệp đầu năm.
Kinh nghiệm quốc tế cho thấy vấn đề hòa giải chưa bao giờ là một chuyện đơn giản và không thể diễn ra theo hướng một chiều. Muốn hòa giải phải có đủ dũng cảm chính trị để tưởng tượng và đấu tranh cho một tương lai khác hẳn với hiện nay.
Có ai dám tưởng tượng rằng chính phủ Việt Nam và Đảng Cộng sản sẽ gửi lời xin lỗi chính thức tới hàng triệu người ở bên thua cuộc bị xúc phạm hay phân biệt đối xử trong nhiều năm trong thời hậu chiến? (Có người bảo tôi chuyện đó không bao giờ có! Chưa chắc! Có ai dám tưởng tượng Ủy Ban Sự Thật và Hòa Giải ở Nam Phi? )
Có ai dám tưởng tượng rằng chính phủ Việt Nam sẽ công nhận những bà mẹ (hay bà má) mất con cái trong chiến tranh ở bên thua cuộc cũng là những bà má anh hùng (nếu nghĩ về quá khứ vì nhiều thập kỷ chiến tranh của Việt Nam là một bi kịch lớn cho cả nước, cả dân tộc), và sẽ chu cấp cho họ một khoản tiền hàng tháng để công nhận cuộc chiến tranh của ngày xưa là một bi kịch cho toàn dân? (Trước khi loại trừ khả năng xin cho biết đã và đang có những nỗ lực ở một số cộng đồng ở miền nam Việt Nam để đề cập chính vấn đề này).
Có ai ở bên thua cuộc chấp nhận dành thời gian để chia sẻ những bước đầu họ cần làm trong một quá trình hòa giải? Tham gia những bàn tròn trên TV về hòa giải? (YouTube còn hoàn toàn miễn phí.)
Có ai ở cả hai bên thành lập một tạp chí do người đại diện cho các bên cùng biên soạn để đề cập những vấn đề phải đề cập? (Lập một trang blog có gì phức tạp đâu!)
Bao giờ hết hình ảnh người Việt ở Mỹ phản đối chính quyền ở Việt Nam?

Có ai dám thành lập một quỹ chu cấp hòa giải hàng tháng? (Có quỹ Hoàng Sa rồi và nỗ lực đó có vẻ khá thành công)
Có ai dám tưởng tượng sẽ có một lá cờ hòa giải mà những người ủng hộ hòa giải đều có thể treo trước nhà trong những năm tới để bày tỏ tình yêu nước và người anh chị em Việt Nam? (Có bao nhiêu người Việt Nam thật có tài về nghệ thuật, cần chờ gì nữa?)
Có ai trong Đảng Cộng sản Việt Nam dám nghĩ đến một cách công khai những cải cách chính trị mà có thể mang lại dân chủ thực sự ở Việt Nam? (Ông Nguyễn Tấn Dũng đã phát biểu rất hay rồi, dù chưa thấy bước quyết định nào. Vì sao?)
Nếu câu trả lời là không và những đề nghị này là hoàn toàn vô lý và không khả thi thì chúng ta không nên nói về hòa giải nữa. Hãy để cho những vết thương cứ mãi mãi không lành, duy trì một Việt Nam bất hòa muôn năm. Một kết quả đáng buồn và đáng tiếc.
Tôi hiểu rằng đã qua một năm mà Quốc Hội Việt Nam (tức Đảng Cộng Sản Việt Nam) vẫn quyết định giữ nguyên hiện trạng và vì thế tâm trạng trong và ngoài nước đối với vấn đề hòa giải thì rõ ràng điều này là không được tốt lắm. Thậm chí có người đã khuyên tôi đừng nói đến hòa giải nữa vì đau quá.
Thuyết định mệnh không bao giờ là một con đường hứa hẹn. Mới hôm qua có một cựu bộ trưởng tuyên bố xã hội dân sự phải được chấp nhận và bảo vệ. Đó là một bước đầu hết sức hứa hẹn. Vì không có xã hội dân sự thì không thể nào có một quá trình hòa giải thực sự. Phải hiểu rằng xã hội dân sự của Việt Nam là phức tạp. Nó không chỉ bao gồm những người ngoài bộ máy, mà còn có nhiều người có chân trong và ngoài bộ máy. Những người mà có đầu mà chưa thấy miệng vì những hạn chế và rủi ro cụ thể của họ.
Lịch sử không bao giờ quyết định tương lai. Nhưng những điều kiện của hôm nay – từ vật chất và thể chế cho đến cách suy nghĩ của chúng ta đều là sản phẩm của những quá trình lịch sử. ”Hội chứng chấn thương tâm lý” (PTSD) không chỉ xảy ra với bên thua cuộc mà là ở cả hai bên, từ những người dân thường đến những lãnh đạo các cấp.
Đó là một sự thật nước Việt Nam đã phải chịu đựng gần 40 năm trời nhưng vẫn chưa được công nhận. Những dấu hiệu của hội chứng này không chỉ xuất hiện ở khía cạnh tâm lý cá nhân mà về cả hành vi chính trị. Nhưng, khác so với rối loạn stress sau sang chấn thường loại, trường hợp của Việt Nam bao gồm cả xã hội, điều này đã và đang vẫn còn ảnh hưởng tiêu cực đến sự phát triển của đất nước.
Đã gần 40 năm rồi. Người dân Việt Nam muốn tạo điều kiện để mọi người tham gia một cách tích cực vào sự phát triển của đất nước, người Việt Nam phải nỗ lực để thực hiện một quá trình hòa giải cụ thể, không chỉ nói từ hòa giải.
"Tôi nghĩ rằng muốn hòa giải thì phải có dân chủ, dù dân chủ đó phải do chính người dân tạo ra. Tôi nghĩ rằng xã hội dân sự đang phát triển ở Việt Nam là lực lượng cần thiết để đạt được một quá trình hòa giải thực sự. "

Khác với đất nước Triều Tiên, Việt Nam không còn bị chia cắt nữa. Nhưng cũng khác so với Hàn Quốc hay Đài Loan, toàn dân Việt Nam thực sự chưa được thống nhất đối với những giá trị chính trị và dân sự thiết yếu. Chỉ khi mọi người dân Việt Nam từ mọi phía và mọi quan điểm chính trị đều thống nhất, như thế thì mới có giải phóng thực sự ở Việt Nam.
Có không ít người bảo tôi đặt quá nhiều niềm tin vào Đảng Cộng sản một cách thái quá. Họ bảo: “Khi mà những cuộc biểu tình ôn hòa về vấn đề cướp đất của nông dân, vẫn bị trấn áp một cách thô bạo. Những người bất đồng chính kiến vẫn bị bỏ tù, thì làm sao có hòa giải được?” Vâng, ai đã đọc những bài blog của tôi đều biết tôi đồng ý.
Thực sự tôi nghĩ gì về hòa giải ở Việt Nam? Tôi nghĩ rằng muốn hòa giải thì phải có dân chủ, dù dân chủ đó phải do chính người dân tạo ra. Tôi nghĩ rằng xã hội dân sự đang phát triển ở Việt Nam là lực lượng cần thiết để đạt được một quá trình hòa giải thực sự. Vì muốn hòa giải thì sẽ phải có sự tham gia của mọi người ở đủ các bên. Và tất nhiên, nếu muốn hòa giải thì nhân quyền sẽ phải được bảo vệ và thúc đẩy từ mọi phía. Đó chỉ là những ý kiến cá nhân của tôi.Sau cùng, để có một quá trình hòa giải và hòa hợp người dân Việt Nam sẽ cần phải có những hành động cụ thể.
Các bạn thân mến, khi viết những bài blog, một khó khăn tôi luôn luôn phải đối phó xuất phát từ việc phải viết cho nhiều đối tượng độc giả và nhiều người trong số họ có khả năng sẽ không đồng ý với nhau. Một dân tộc còn nhiều bất hòa chưa được giải quyết. Tôi biết khi viết về chính trị mình sẽ phải “khéo léo” một chút. Về mặt đó chắc là tôi chưa hoàn thiện. Tôi muốn tiếp tục làm việc ở Việt Nam và đóng một vai trò có tính xây dựng thông qua nghiên cứu và phân tích chính sách. Những bài viết như thế này cũng có chủ định xây dựng mà thôi….
Tôi không muốn mình sẽ phải viết một bài như thế này nữa vào năm sau, đúng dịp 40 năm. 40 năm là đã quá lâu rồi, đúng không ạ? Chỉ khi có hòa giải thực sự Việt Nam mới được giải phóng, các bạn có đồng ý với tôi không?
Tác giả là giáo sư người Mỹ đang dạy ở Đại học Thành Thị Hong Kong. Ông đã nghiên cứu về Việt Nam từ đầu thập niên 1990 về những vấn đề chính trị xã hội và kinh tế, và đặc biệt quan tâm những lĩnh vực giáo dục, y tế, bảo trợ xã hội. Tác giả cho biết đây là bản "dài hơn và có nội dung tranh cãi hơn" bản được đăng ở báo Lao Động tại Việt Nam hôm 29/4.



Blogger VN thách thức chế độ độc đảng
Cập nhật: 10:25 GMT - thứ tư, 21 tháng 8, 2013

Sau những năm xung đột và khó khăn, Việt Nam dần nổi lên ở châu Á như nền kinh tế công nghiệp hóa mới nhất. Nhưng những thay đổi xã hội và kinh tế hiện tại lại thách thức sự cai trị của nhà nước độc đảng, trong đó có sự phát triển sôi động của không gian blog. Chuyên gia về Việt Nam Jonathan London phân tích phản ứng của nhà nước với các blogger trong trường đấu chính trị đang thay đổi ở Việt Nam.

Hai thập niên trước, cứ 10,000 người Việt Nam mới có chưa đầy một cái điện thoại, một tỉ lệ thuộc hàng thấp nhất thế giới. Ngày nay, ở đất nước 90 triệu dân, cứ mỗi 100 công dân thì lại đếm được tới 135 chiếc điện thoại.
Các bài liên quan
Chủ đề liên quan
Tỷ lệ tiếp cận Internet cũng đã cất cánh. Cứ ba người thì có hơn một người nối mạng so với tỉ lệ một trên 33 của một thập niên trước. Lịch sử rõ ràng đã tăng tốc ở Việt Nam, mang đến cả cơ hội và những rủi ro.
Tác động của internet đối với văn hóa chính trị của Việt Nam trở nên đột ngột và quan trọng. Cho tới gần đây, việc tiếp cận thông tin, tin tức, quan điểm không bị kiểm duyệt về Việt Nam vẫn chỉ giới hạn trong phạm vi quan chức có quyền.
Tình hình đã thay đổi sâu sắc. Có lẽ nổi bật nhất là việc viết blog về chính trị nay trở nên phổ biến ở Việt Nam, bất chấp những nỗ lực của nhà nước muốn nhổ rễ nó.
Hình thức viết blog chính trị ở Việt Nam cũng đa dạng.
Một số blogger có nguyện vọng thành nhà báo độc lập. Người khác lại tập trung vào các vụ scandal và đồn đoán, nhất là nếu chúng liên quan tới các đầu lĩnh chính trị của đất nước.
Những người khác quảng bá cho đối mới chính trị và cảnh ngộ của các tù nhân lương tâm đang dần tiều tụy trong nhà tù Việt Nam. Những người này được vô số blogger trên các trang mạng xã hội khác như Facebook tán thưởng và tham gia.
Khi họ bị bịt miệng, qua việc bắt bớ hay cách nào khác, lại có các blogger khác nhanh chóng thay thế và dồn dập cơn bão chỉ trích trên internet phản đối chiến thuật đàn áp của nhà nước.
Khát khao thay đổi
Lên tiếng về chính trị ở Việt Nam kèm theo nhiều rủi ro.
Trong năm qua, một số blogger đã chịu án tù dài theo luật hà khắc nhằm làm im tiếng các nhà bất đồng chính kiến và gieo sợ hãi trong dân chúng.
Điều kiện tù đày ở Việt Nam có thể khắc nghiệt. Trong tù, hành hạ thể xác và tinh thần – và cả chết sớm – là chuyện thường tình. Bên ngoài, phân biệt đối xử với người thân của họ cũng đã thành lệ.
Mời quý vị đến với Việt Nam của đầu thế kỷ 21, quốc gia chín mọng tiềm năng nhưng đang rạn nứt vì gánh nặng của một hệ thống chính trị không hiệu quả.
Một đất nước khao khát hiện đại nhưng chính nhà nước của nó lại thẳng tay trừng trị những kêu gọi thay đổi căn bản.
Các blogger của Việt Nam chỉ là một phần quan trọng của một chiến dịch chưa từng có, tuy vẫn chỉ tổ chức lỏng lẻo. Nó nhắm tới việc cổ động, thậm chí thuyết phục chính quyền độc đảng của Việt Nam thực hiện đổi mới chính trị một cách căn bản.
Bị miệt thị là “kẻ thù” và “thế lực thù địch” bởi những yếu tố bảo thủ trong chế độ, thường xuyên bị đe dọa, họ kiên quyết muốn thấy đất nước mình phát triển những thể chế xã hội càng đa nguyên, minh bạch và dân chủ.
Không còn giấu giếm
Chủ tịch Trương Tấn Sang gặp Tổng thống Obama ở Nhà Trắng hồi tháng Bảy

Trong quá khứ, blogger của Việt Nam giấu mình dưới những cái tên giả trên mạng để tránh bị bắt và để bước một bước trước chính quyền.
Nhưng ngày càng có nhiều người Việt Nam lên mạng công khai để được lắng nghe. Họ vẫn tiến hành cẩn trọng nhưng với sự tự tin và quyết tâm.
Thực vậy, trong một thời gian ngắn, bất đồng chính kiến một cách công khai đã trở thành một đặc tính chắc chắn của xã hội Việt Nam. Văn hóa chính trị của đất nước này đã thay đổi trên những khía cạnh cơ bản.
Và công khai kêu gọi đổi mới cũng không chỉ dừng ở giới trẻ thạo công nghệ.
Đầu năm nay, 72 viên chức và nhà phân tích, còn làm việc và đã về hưu, công khai kêu gọi kết thúc chế độ độc đảng ở Việt Nam. Kiến nghị 72 là bước bạo dạn và tới nay đã có được 14.000 chữ ký, rất nhiều người trong số đó vẫn nằm trong bộ máy của đảng – nhà nước.
Mặc dù bị nhà nước bác bỏ, bản kiến nghị vẫn tự do lưu truyền trên mạng. Cuộc bàn luận công khai trên mạng đã là một bước ngoặt không tranh cãi được trong sự phát triển chính trị của đất nước.
Thế nhưng, những sự kiện trên không thể xảy ra nếu đã không có các thay đổi quan trọng trong chế độ.
Thực vậy, chính trị bên trong Đảng Cộng sản thường rất ảm đạm, thậm chí chán nản, nhưng đã trở thành thú vị, Nó thể hiện một mức độ bất trắc chưa từng thấy kể từ những năm 1940.
Chính trị bè phái mà đã kiềm giữ được trong quá khứ nay đã nhường chỗ cho một cuộc đấu tranh công khai, phản ánh cuộc khủng hoảng lãnh đạo.
Kinh tế trì trệ
Bản thân cuộc khủng hoảng này là sản phẩm của nhận thức rằng các nhóm lợi ích và sự kém cỏi trong đảng làm xói mòn tương lai của đất nước. Để hiểu được cuộc khủng hoảng này, người ta chỉ cần nhìn vào kinh tế.
Trong nhiều thập niên, Việt Nam là quốc gia nghèo nhất châu Á. Chiến tranh và cấm vận của Mỹ và Trung Quốc khiến đất nước này nhìn chung bị cô lập khỏi thương mại thế giới.
"Rõ ràng là có nhiều người sáng láng, có trình độ và quyết tâm trong và ngoài đảng và nhà nước đang đấu tranh vì lợi ích của một trật tự xã hội mới công khai và minh bạch hơn."
Thế nhưng đổi mới thị trường cuối thập niên 1980 và đầu những năm 1990 làm bùng nổ tăng trưởng kinh tế. Lao động ở Việt Nam vẫn tương đối rẻ, cộng với việc gần với Trung Quốc và các thị trường Đông Á khác, và mối quan hệ ngày càng phát triển với châu Âu và châu Mỹ khiến đất nước này trở thành nam châm thu hút đầu tư nước ngoài.
Trong giai đoạn này, Việt Nam đã cải thiện mức sống một cách đáng kể, dù không đồng đều.
Tuy nhiên trong 5 năm qua, quỹ đạo tăng trưởng của Việt Nam đã dần chậm lại do quản lý kinh tế sai lầm. Sai lầm quản lý là do các nhóm lợi ích mà sản phẩm chính của nó là trác táng và lãng phí.
Trong khi kinh tế Việt Nam vẫn phát triển và sẽ tiếp tục phát triển ở tỉ lệ vừa phải, năng suất của nó khá yếu ớt. Những đổi mới được đề xướng từ thập niên 90 đã mất đi đà tiến.
Nhà nước thất bại trong việc giải quyết các vấn đề cơ bản một cách đầy đủ, chẳng hạn như bế tắc trong cơ sở hạ tầng, nhu cầu về lực lượng lao động có kỹ năng và minh bạch trong quản lý và điều tiết kinh tế.
Trong khi đó, quyền lực của nhà nước quá thường xuyên được những người đứng đầu sử dụng cho chính họ và đồng minh của họ. Đất nước trở nên bức bối.
Kiềm chế blog
Cho tới gần đây, câu trả lời thường lệ của chính quyền đối với các kêu gọi đổi mới là trấn áp. Điều này đã làm vấy tên tuổi của Việt Nam và làm yếu đi những nỗ lực tăng cường quan hệ với những quốc gia như Hoa Kỳ.
Không có dấu hiệu cho thấy các vụ đàn áp đang giảm đi. Nhưng nỗ lực công khai thuyết phục đổi mới cũng không giảm.
Nhưng liệu tình hình có đang đến lúc dầu sôi lửa bỏng?
Trong những tháng gần đây, chính quyền đã sử dụng Điều 258 bộ luật Hình sự Việt Nam, quy định nhiều năm giam giữ đối với tội danh “lợi dụng các quyền tự do dân chủ” và xâm phạm “lợi ích nhà nước”.
Tháng trước, cảm thấy có cơ hội chính trị từ cuộc gặp giữa Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang và Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama, 103 blogger đã viết kiến nghị phản đối điều 258.
Chỉ vài ngày sau cuộc gặp, chính quyền Việt Nam ra Nghị định 72, sẽ có hiệu lực vào ngày 01/09.
Nghị định này có vẻ giới hạn chặt chẽ việc viết blog chính trị bằng cách cấm người dùng internet không được nhắc tới các “thông tin tổng hợp,” trích lại “thông tin từ các hãng thông tấn nhà nước hoặc các trang web,” hay “cung cấp thông tin chống Việt Nam; gây phương hại đến an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội; phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc".
Nhưng mục tiêu chính xác mà nghị định nhắm tới và khả năng thi hành của nó vẫn không rõ ràng.
Tình hình khó đoán
Nhu cầu đọc tin qua internet ngày càng tăng

Chỉ vài tuần trước, một nhà hoạt động dũng cảm người Việt Nam kể lại cách cô trốn khỏi nhà từ 4:30 sáng để tránh bị công an giữ, để tham gia chiến dịch ủng hộ quyền chính trị.
Trong khi đó, hôm 13/08/2013, một nhóm nhỏ thanh niên Hà Nội, những người khá năng nổ về chính trị trên mạng, bị đàn áp bạo lực, điện thoại và máy tính xách tay của họ cũng bị tịch thu.
Cũng trong tuần đó, một nhân vật khá nổi trội của đảng Cộng sản thúc giục đồng đội trước kia của mình ra khỏi Đảng để cùng tham gia đảng Dân chủ - Xã hội mới chưa được thành lập.
Cuối tuần đó, trong một quyết định bất ngờ và kịch tính, nhà nước trên thực tế đã bỏ án tù nhiều năm đối với hai nhà hoạt động trẻ. Một người 21 tuổi, Phương Uyên, thậm chí còn được thả cho rời tòa, sau khi đã phê phán tòa án.
Những diễn biến như thế không bình thường ở Việt Nam. Nó cho thấy bộ máy nhà nước đang chịu áp lực khổng lồ và một khung cảnh chính trị mới thú vị và khó đoán trước đang đến.
Những thay đổi này nhắc tôi nhớ tới chính trị chống chủ nghĩa thực dân ở Việt Nam gần một thế kỷ trước. Khi đó, những người Việt Nam yêu nước có địa vị khác nhau cùng họp lại để đấu tranh nhiều thập niên cho quyền tự quyết, nhiều tự do hơn và một nền kinh tế công bằng hơn.
Ngày nay, người Việt ở các tầng lớp khác nhau đang cùng đứng dậy cho rất nhiều lý tưởng tương tự. Nhưng họ phải giáp mặt với tầng lớp trên mà tính chính danh đã bị xói mòn vì đấu đá chính trị nội bộ, quản lý kinh tế sai lầm và các nhóm lợi ích.
Chính trị Việt Nam giờ dễ thay đổi. Liệu có xảy ra những thay đổi căn bản hay không thì chưa chắc chắn. Tuy nhiên, rõ ràng là có nhiều người sáng láng, có trình độ và quyết tâm trong và ngoài đảng và nhà nước đang đấu tranh vì lợi ích của một trật tự xã hội mới công khai và minh bạch hơn.
Ở khắp các tầng lớp trong xã hội Việt Nam đang có khát khao thay đổi. Khát khao ấy không bắt nguồn từ các lực lượng thù địch mà từ những người Việt Nam khác nhau yêu đất nước của họ và muốn có tương lai tốt đẹp hơn càng sớm càng tốt.


Đời Mồ Côi

Em sinh ra đã không hề biết mẹ
Hàng ngày Em theo chị để ăn xin
Ngày đầu đường đêm ghế đá công viên
Sống lay lắt nhờ đồng tiền thiên hạ.













Nhiều khi đói sữa thay bằng nước lã
Hai chị em vật vã dạ cồn cào
Dế ve Sầu nướng lót dạ đêm thâu
Mong trời sáng xin cơm thừa hàng quán.













Cha chết sớm mẹ bị người ta bán
Sang bên Tàu vào động bán dâm
Nhà cửa ruộng nương
Đảng qui hoạch chẳng bồi thường
Nghe người nói cán bộ phường chia chác














Mình sống được nhờ tấm lòng cô bác
Nín đi nào chị sẽ hát ầu ơ
Mất mẹ cha đời đói rét bơ vơ
Đừng khóc nữa em thơ xin hãy hiểu.













Chuyện xui xẻo đẩy đưa đời cô lựu
Chị bị tông xe nằm ngất bên đường
Khi mọi người đưa chị đến nhà thương
Chị đã chết từ trên đường nhập viện.
















Kẻ tông chị là đảng viên say xỉn
Sợ liên quan chúng đã biến vào đêm
Hết họ hàng giờ chỉ còn mình em
Nên ánh mắt mới buồn lên đến thế.















Anh xin lỗi mấy tháng rổi mới kể
Chỉ mong sao ánh mắt bé vơi buồn
Trẻ ăn mày không được đảng yêu thương
Nhưng còn có những trại cô nhi viện



Đây là thi đi siêu xa l tin tc, đâu phi chúng mun làm gì thì làm.

Linh Nguyên


               Cán Ngố Gộc đi thanh tra kiểm soát  ....Pó tay pó tay ! hết ý hết ý

Cùng nếm, ngửi, gõ với các bộ trưởng: Kim Tiến - Khôi Nguyên - La Thăng:

Chị Kim Tiến, bộ chưởng Y tế đi kiểm tra thực phẩm ở chợ


Anh Phạm Khôi Nguyên, bộ chưởng bộ Tài Nguyên và
Môi trường và bầu đoàn đi kiểm tra chất lượng môi trường"
 Chỉ bọn quan chức Việt Nam mới có hành động kỳ quặc và ngu xuẩn thế này!
Ối trời ơi là ông Tiến sĩ ! Ông nghè Phạm Khôi Nguyên ơi
 Anh Đinh La Thăng, bộ chưởng bộ Rao Thông đi kiểm tra độ lún của mặt đường



CHÂN DUNG 'CÁC ĐẦY TỚ NHÂN DÂN'



Ngạo mạn, dâm ô chính là Lê Duẩn
Già mà lắm con là lão Đỗ Mười
Mưu mô quỷ quyệt là Lê Đức Anh
Nhẫn nhục sống lâu là Võ Nguyên Giáp
Chưa nói đã cười là Nguyễn Minh Triết
*

Giả danh Mác xít là Lê Khả Phiêu
Cái gì cũng nhặt là Tô Huy Rứa
*
Không bộ nào chứa là Nguyễn Thiện Nhân
Vì gái quên thân là Nông Đức Mạnh
Thức thời, né tránh là Nguyễn Hải Chuyền
Miệng lưỡi dịu mềm là Vương Đình Huệ
Thiểu năng trí tuệ là Đinh La Thăng
*
Ghét trung yêu nịnh là Lê Hồng Anh
Phát biểu lăng nhăng là Phạm Vũ Luận
Quen đánh giặc miệng là Trương Tấn Sang
*
Thầy gét bạn khinh là Hồ Đức Việt
Dối gian lật lọng là Vũ Văn Ninh
Đổi trắng thay đen là Trương Vĩnh Trọng
Triệt suy phù thịnh là Trần Đình Hoan
Đã dốt lại tham là Lê Thanh Hải
*
Ăn vụng nói dại là Đinh Thế Huynh
Cạn nghĩa cạn tình chính là Tô Lâm
Juda phản chúa là Nguyễn Đức Tri
Tình duyên lận đận là chị Kim Ngân
Vừa béo vừa dâm là Tòng Thị Phóng
*
Dối gian lật lọng là Vũ Văn Ninh
Lên chức nhờ cha là Nguyễn Thanh Nghị
Mặt người dạ thú là Phạm Quý Ngọ
Tính tình ba phải là Phạm Gia Khiêm
Chưa từng thanh liêm là Nguyễn Thế Thảo
*
Ăn tiền tàn bạo là Nguyễn Đức Nhanh
Chạy trốn an toàn là Dương Chí Dũng
Nghìn tỉ tham nhũng là Vinashin
‘Bà con’ Thủ Tướng là Phạm Thanh Bình
Ngậm thị ăn tiền là Vũ Huy Hoàng
*
Xôi thịt mê gái là Trịnh Đình Dũng
Lừa thầy phản bạn là Trương Hòa Bình
Ăn no kín tiếng là Cao Đức Phát
Móc ngoặc đi đêm là Ngô Xuân Dụ

Chiến tranh biên giới Việt Trung năm 1979


Battlefield Vietnam - Part 01: Dien Bien Phu The Legacy

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P1)

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P2)

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P3)



Coi Tây Tạng trong tay Tầu để chuẩn bị cho VN rồi mai cũng trong tay Tầu

image
Preview by Yahoo
Bà con hãy tìm đường chạy ra nước ngoài cho sớm như hồi 1975 kẻo bọn Tàu cộng đến cai trị thì chạy không kịp nữa!

Một vị ni sư bị đối xử tàn nhẫn:




Coi Tây Tạng trong tay Tầu để chuẩn bị cho VN rồi mai cũng trong tay Tầu ...


Chiến tranh biên giới Việt Trung năm 1979


Battlefield Vietnam - Part 01: Dien Bien Phu The Legacy

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P1)

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P2)

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P3)
















Ha ha ha !
Hố hố hố !
Không biết làm thịt em nào trước đây?



Ảnh của Ngoc Bui.

HTTP://DANLAMBAOVN.BLOGSPOT.COM/2014/05/HANG-VAN-CONG-NHAN-BINH-DUONG-INH-



Sốc - Lính Trung cộng hành hạ tra tấn tù binh VN vô cùng tàn bạo dã man




__._,_.___

Posted by: hung vu 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link