Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, March 6, 2015

Phong trào “We March for Freedom”

Phong trào “We March for Freedom”

Chân Như, phóng viên RFA
2015-03-05
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
Phong trào “We March for Freedom” Phần âm thanhTải xuống âm thanh
picpv-622.jpg
Phóng viên Chân Như (phải) phỏng vấn nghệ sĩ Nguyệt Ánh và cùng điều hợp là anh Đào Trường Phúc về phong trào We March for freedom tại trụ sở RFA ở Washington DC hôm 3/3/2015.
RFA PHOTO
We March for freedom, là một cuộc vận động được nghệ sĩ Nguyệt Ánh khởi xướng để tiếp lửa cho cuộc đấu tranh cho quê hương đất nước Việt Nam. Chiến dịch này sẽ được bắt đầu vào cuối tháng 3 năm nay tại một số các quốc gia Âu châu. Nhân chuyến thăm Washington, và cũng để chuẩn bị cho chuyến công tác vận động cho chiến dịch này, chúng tôi rất vui được tiếp chuyện cùng với người khởi xướng cho chương trình này là nghệ sĩ Nguyệt Ánh và cùng điều hợp là anh Đào Trường Phúc.

Lên án cộng sản Việt Nam

Chân Như: Thưa chị, trước đây chị cũng có những cuộc vận động tương tự cho những người dân Việt Nam, vậy trong chuyến đi này của chị có những điểm đặc biệt nào khác với những lần trước xin chị có thể chia sẻ?
Phát động chiến dịch "We March for Freedom" thì mỗi cá nhân anh chị em văn nghệ sĩ thân hữu của Nguyệt Ánh đều quyết định dấn thân trên căn bản đó là tự nguyện, tự túc và trên hết là hoàn toàn độc lập với tất cả mọi tổ chức đoàn thể hay các đoàn phái chính trị. 

-Nguyệt Ánh

Nguyệt Ánh: Thưa anh, gần 40 năm qua Nguyệt Ánh đã có rất nhiều cơ hội để sát cánh cùng các anh chị em và nghệ sĩ dùng lời ca tiếng hát để chuyển lửa từ hải ngoại về để tiếp sức với hàng chục triệu đồng bào trong nước đang đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền. Nguyệt Ánh cũng đã cùng các anh chị em phát động những chiến dịch vận động trên lãnh vực văn nghệ và truyền thông. Đáng lưu ý nhất là chiến dịch "Trả Ta Sông Núi" từ năm 2002 để kêu gọi tinh thần yêu nước, vừa để chống giặc ngoại xâm phương Bắc và cũng vừa để tố cáo lên án tập đoàn nội thù bán nước, lên án cộng sản Việt Nam. Bây giờ Nguyệt Ánh vẫn đang tiếp tục con đường mà Nguyệt Ánh đã chọn.

Chỉ một điểm cần nói đó là khi tất cả các anh chị em phát động chiến dịch "We March for Freedom" thì mỗi cá nhân anh chị em văn nghệ sĩ thân hữu của Nguyệt Ánh đều quyết định dấn thân trên căn bản đó là tự nguyện, tự túc và trên hết là hoàn toàn độc lập với tất cả mọi tổ chức đoàn thể hay các đoàn phái chính trị.

Chân Như: Theo như chúng tôi được biết thì nhóm cũng sẽ đến gặp một số các cơ quan nhân quyền tại các quốc gia mà nhóm đến, vậy, theo đánh giá của anh thì những cơ quan này họ sẽ có thể giúp được gì cho mục tiêu mà nhóm đề ra?

Đào Trường Phúc: Chúng tôi xin tiếp nối câu trả lời của chị Nguyệt Ánh. Động lực duy nhất thúc đẩy các anh chị em văn nghệ sĩ chúng tôi tham gia vào chiến dịch "We March For Freedom" tại Âu Châu là vì chúng tôi luôn luôn theo dõi và rất xúc động với những hình ảnh của những đồng bào trong nước , nhất là giới blogger, văn nghệ sĩ, trí thức. Tất cả đều bất chấp mọi rủi ro, bắt bớ, tù đầy, đàn áp vẫn kiên quyết đấu tranh cho tự do dân chủ. 

Với sự dấn thân của đồng bào trong nước như thế nên mục tiêu chính yếu của chiến dịch "We March For Freedom" tại Âu châu lần này là bằng mọi giá phải trao đến tận tay các giới chức đồng hành Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc và Liên hiệp Âu Châu những bằng chứng chà đạp nhân quyền của cộng sản Hà Nội; Phải trao gởi những tiếng nói của sự thật qua các kháng thư, qua các đơn khiếu tố của những nạn nhân trực tiếp của chế độ cộng sản. Và khi làm như vậy chúng tôi sẽ đòi hỏi các cơ quan nhân quyền quốc tế cũng như các quốc gia cấp viện phải gây áp lực thật mạnh mẽ. Để làm gì? Để tất cả các tù nhân lương tâm tại Việt Nam phải được trả tự do và nhân quyền dân chủ phải được trả lại cho người dân Việt Nam.

RFA-March-3-2015-400.jpg
Phóng viên Chân Như (trái) cùng các nghệ sĩ tại trụ sở RFA ở Washington DC hôm 5/3/2015. RFA PHOTO.
Chân Như: Theo thông báo của nhóm, thì nhóm hiện đang kêu gọi sự hỗ trợ của mọi người cho chuyến đi này được thành công , vậy cho đến lúc này những sự hỗ trợ đó đến đâu rồi?

Nguyệt Ánh: Ngay từ khi Nguyệt Ánh gởi bức tâm thư đến cho đồng bào ở hải ngoại cũng như đồng bào ở quốc nội từ đầu tháng giêng năm 2015, Nguyệt Ánh và các anh chị em rất phấn khởi và cảm động bởi vì được những phản hồi rất tích cực ở khắp các nơi từ Âu Châu. Hoa Kỳ và đặc biệt là ở trong nước, những nhà đấu tranh dân chủ nhân quyền cũng như gia đình của các tù nhân lương tâm và của các blogger Việt Nam họ đều cố gắng gởi đến cho chúng tôi tất cả những tài liệu cần thiết và những đơn khiếu tố và tất cả những tài liệu về nhân quyền để chúng tôi có thể chuyển giao trực tiếp tới cho hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc và Liên hiệp Âu Châu.

Điều đó chứng tỏ một điều đó là mạng lưới truyền thông ở trong giai đoạn này đã đóng góp hết sức hữu hiệu và tích cực cho cuộc đấu tranh chung và điều đó càng làm cho các anh chị em chúng tôi thêm phấn khởi và tin rằng công cuộc đấu tranh của đại khối dân tộc sẽ đến ngày và sắp sửa thành công.

Chân Như: Không chỉ nhóm của anh mà lâu nay cũng có rất nhiều nhóm người Việt ở hải ngoại có những cuộc vận động lớn cũng đem lại một số hiệu quả. Vậy thì lần này nhóm kỳ vọng gì vào chuyến đi này?

Đào Trường Phúc: Chúng tôi xin nói rất đơn giản: tôi tin rằng tất cả chúng ta đều đồng ý với nhau là cuộc đấu tranh chung của đại khối dân tộc Việt là để giải thể chế độ cộng sản, để đem lại tự do dân chủ cho đất nước Việt Nam. Cuộc đấu tranh đó không chỉ thể nào dựa vào những cố gắng đơn lẻ của từng nhóm này, từng nhóm khác hay của một số đoàn thể này, đoàn thể khác. 

Cuộc đấu tranh đó phải là một sự đồng tâm hợp lực của tất cả mọi người và đòi hỏi mỗi cá nhân phải tự gạt bỏ lợi ích của riêng mình để nắm tay với những người cùng chia sẻ mục tiêu chung cùng ôm ấp một lý tưởng chung. Vì thế anh chị em văn nghệ sĩ chúng tôi khi tham gia chiến dịch "We March For Freedom" cũng không mong ước gì hơn là được đóng góp phần nhỏ bé của mình vào cuộc đấu tranh chung. Như thế để làm gì? Để đất nước Việt Nam của chúng ta sớm phục sinh trong tự do và tình người.

Chân Như: Xin cám ơn hai vị đã dành cho chúng tôi cuộc trò chuyện này và chúc chiến dịch "We March For Freedom" này được thành công như ý nguyện.



__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Thursday, March 5, 2015

Quân đội Trung Quốc Sợ Ai?




From: nghia tran
Sent: Tuesday, March 03, 2015 5:49 AM







 


Quân đội Trung Quốc sợ ai?


Dân Làm Báo thân gửi đến bạn đọc trong thôn bài viết của Giáo sư - bác sĩ Thạch Nguyễn là Giám đốc Khoa Tim mạch, Trung tâm Y học St. Mary, Hobart IN., thành viên gốc Việt đầu tiên và duy nhất trong ban chấp hành trường Tim mạch học Hoa Kỳ (American Cardiology of Cardiology: ACC), là người có thâm niên giảng dạy tại các trường ĐH danh tiếng ở Trung Quốc. Trong bài diễn văn nhận chức Giáo sư danh dự của trường Đại học Y khoa Hà Nội, giáo sư Thạch đã chia sẻ: “Từ năm 1992 đến nay, mỗi năm tôi đều đi dạy học ở Bắc Kinh, Thượng Hải hay Nam Kinh. Năm 1994, có một số bạn Việt Nam thấy tôi đi Trung Quốc nhiều mà không ghé Việt Nam, thì họ thắc mắc tại sao tôi hay đi làm việc ở Trung Quốc mà không hay đi Việt Nam hay những quốc gia khác.

Tôi trả lời là có một thôi thúc mãnh liệt khiến tôi đi làm việc nhiều ở Trung Quốc là vì tôi muốn đảo ngược một hướng lịch sử đã đã kéo dài gần 2.000 năm. Trong suốt gần 2.000 năm qua, cho đến tận thế kỷ 20, các học giả Việt Nam, Hàn Quốc, và Nhật Bản đều phải đến Bắc Kinh Trung Quốc để học hỏi về Khổng giáo hay tham vấn một kỹ thuật và nghệ thuật trị quốc khác. Nay tôi muốn đến Bắc Kinh để dạy lại và đóng góp vào sự phát triển và lớn mạnh của ngành tim mạch Trung Quốc.


Quân đội Trung Quốc Sợ Ai?
GS. BS Thạch Nguyễn
Trong 20 năm qua, do những cơ duyên lịch sử lạ lùng, tôi đã có cơ hội làm việc ở Trung Quốc (TQ) trong mảng dân sự cũng như quân sự. Tôi đã ăn ở nhiều lần tại Điếu Ngư Đài, nhà khách của chính phủ TQ. Tôi đã giảng dạy ở Bệnh viện Trung Ương 301 của Quân đội TQ, và nhiều trường đại học khác. Trong một chuyến thỉnh giảng theo lời mời của Quân y viện Thẩm Dương, nơi có tổng hành dinh quân sự miền Đông Bắc, tôi được mời đi thăm nhà máy chế tạo máy bay chiến đấu của họ. Thật không dễ dàng cho tôi chút nào khi đi xem những bảo tàng trưng bày những vũ khí mà triều Hán, Nguyên, Minh, Thanh đã sử dụng để xâm lược VN 2000 năm trước. Tôi buồn khi đến mộ Minh Thành Tổ, đại đế Trung Hoa đã ra lệnh xâm lược VN vào năm 1407. Tuy nhiên, việc chứng kiến nhiều sự kiện lạ lùng trong 20 năm gần đây của lịch sử cận đại còn đau đớn hơn nhiều.

Kẻ nội thù đối với nhiều sĩ quan TQ
Cuộc đời của họ cũng nặng nề như những người khác. Họ gia nhập quân ngũ để có một đời sống tiện nghi hơn, làm ít nhưng lương cao và ổn định hơn. Sau đó là tìm một trường tốt cho đứa con một, hầu hết là cậu ấm, và tiếp đến là tìm cho chúng một học bổng du học Mỹ. Đó là giấc mơ của họ. Chuyện chiến đấu không nằm trong kế hoạch tương lai của họ. Tuy nhiên, trong quân đội hay chính quyền, để leo cao trên bậc thang danh vọng, kẻ thù chính không phải là người Mỹ. Không phải người Âu. Không phải người Nhật. Mà là chính người Trung quốc với nhau. Để leo cao, người ta phải đè đầu cưỡi cổ những người khác và nhiều người không ngại dẫm đạp lên đầu trên cổ đồng bào hay gia đình mình để thăng quan tiến chức hay tìm một ghế trong bộ máy cầm quyền Bắc Kinh.

Cuộc tranh đấu của những lớp người trong và ngoài Đảng
Những hành động xấu xa của những kẻ giàu có và quyền lực trong chính quyền và đảng CS không lọt qua nổi con mắt tinh tường của mọi người dân. Tôi đã nghe nhiều chỉ trích về những hành động xấu xa của nhóm 10 người trong Bộ chính trị, trong Ủy ban Nhân Dân, trong Thường Vụ... Họ ăn cắp công quĩ, cướp đất nông dân (như ở Tiên Lãng), mua căn hộ sang trọng cho bồ nhí, thu vén tiền bạc cho gia đình chuyển ra nước ngoài, mua nhà và xin thẻ xanh ở Mỹ. Những người dân thường và đảng viên cấp dưới đã vô cùng oán hận khi phải bợ đỡ, hối lộ, cũng như thỏa mãn những đòi hỏi tình dục của xếp, những đảng viên cấp cao. Họ nhận thức rõ mình chỉ là đám tên nô lệ tân thời, phải quị luỵ, luồn cúi trước bí thư đảng ủy, hay phải đối phó với một gã công an đầu đường chặn xe hay nhân viên thuế vụ mỗi dịp cuối năm.

Người Dân Trung quốc nghĩ gì về Việt Nam?
Trong một quốc gia lúc nào cũng có nhiều bè phái. Cánh quân sự Trung quốc muốn phiêu lưu xa hơn bằng vũ lực. Nhưng nó đã tạo ra những phản ứng ngược. Đa số người dân Trung quốc muốn được đi trên con đường của thế giới văn minh và hiện đại. Tuy nhiên, họ cần nghe tiếng nói trung thực của người dân Việt Nam. Người Việt cần lên án những hành động hiếu chiến của đám diều hâu trong quân đội TQ đang ngồi chễm chệ ở Văn phòng Tổng đốc Lưỡng Quảng ở Quảng Châu hay tại dinh Thái Thú Đặc Mệnh Toàn Quyền ở Hà Nội.

Đối với đám diều hâu hiếu chiến, đám tướng lãnh chóp bu trong quân đội địa phương thì chẳng khác gì hoạn quan, tốt mã nhưng vô dụng. Các quan to ở triều đình chỉ là những con chó săn (CS) cho thiên triều Bắc Kinh. Đám vô lại này đã đem chủ nghĩa Mác Lê rác rưởi để đầu độc cả một dân tộc như chính sách ngu dân của Trương Phụ khi đốt tất cả các thư tịch cổ của Việt Nam, chỉ chừa lại các sách triết học và tôn giáo. Chủ nghĩa Mác Lê đã hủy diệt bao nhiêu thế hệ thanh niên Việt Nam trong chiến tranh Quốc Cộng để giờ đây, sự hy sinh đó chỉ để vỗ béo đám lãnh đạo và bầu đoàn thê tử. Việc cấm đoán kỷ niệm cuộc chiến 1979 được giải thích là do một cú điện thoại nóng từ Bắc Kinh. Làm gì có cú điện thoại qua đường dây nóng đó. 

Chỉ có đường dây điện thoại đỏ từ Quảng Châu thôi. Khi giải thích cho những học giả Trung Quốc, trong tiếng Việt, chữ tắt CS là chó săn, họ nghĩ ngay đến việc đổi tên đảng ở VN vì chính họ không muốn dây vào đám khuyển mã. Thái độ quị luỵ, luồn cúi của các quan chức VN khi đi sứ khất nợ chiến tranh làm ô nhục cho tổ quốc VN. Cuối cùng, họ phải bán rẻ đất, biển của cha ông để trả nợ vũ khí trong cuộc chiến tranh Quốc Cộng 1954-1975. Rẻ mạt như khi Pháp bán Louisiana hay Nga bán Alaska cho Mỹ. Có đảng viên CS VN nào dám hãnh diện giơ cao thẻ đảng CS VN ở TQ hay Mỹ không? Tại Mỹ, Nga, Âu châu hay TQ, thẻ đảng được xem như là chứng chỉ hành nghề chuyên nghiệp của môn ăn cắp, đục khoét của công, dối trá, lường gạt gia đình, dân tộc và cả lừa mị chính mình nữa. Tôn Dật Tiên đã phải thốt lên: “Người VN cư xử như vậy vì họ đã quen làm nô lệ!” Những hành động của đảng CS VN tại TQ là bằng chứng hùng hồn cho thái độ hèn với giặc, ác với dân. Nhục này biết bao giờ rửa sạch?

Làm sao để biết quốc gia này có thể chận đứng một đoàn quân xâm lược?
Khi dạy học ở Hàn quốc, tôi không ngạc nhiên khi trao đổi với những trí thức về thái độ hiếu chiến của người Tàu và người Nhật. Tuy nhiên, tôi hỏi những bà cụ già, những người đàn bà làm việc chân tay, một người buôn thúng bán bưng trên đường phố. Khi họ dạy tôi một bài học sắc bén về chủ nghĩa ái quốc bài Hoa, tôi biết TQlà bên thua cuộc trong cuộc xung đột với người Hàn quốc. Việc này cũng xảy ra ở Nhật bản hay Đài loan. Tinh thần chống CS Tàu thấm tận xương tủy mỗi người dân ở mọi tầng lớp, mọi tuổi. Già, trẻ, lớn, bé… họ hợp thành một lực lượng chống TQ mạnh mẽ và hữu hiệu. Tôi học được bài học đầu tiên và căm ghét quân xâm lược qua những lời nhẹ nhàng của một bà mẹ chưa học hết lớp năm. Lời răn ái quốc của các bậc cha mẹ ắt mạnh mẽ gấp vạn lần những thông điệp rỗng tuếch của những ông tổng bí thư của băng đảng phường bán nước.
Hôm nay kỷ niệm ngày TQ tấn công Việt Nam theo lệnh của Đặng Tiểu Bình. Ai sẽ là chiến sĩ mạnh mẽ nhất chống lại mọi đoàn quân xâm lược? 

Đó là toàn thể nhân dân Việt Nam, già trẻ lớn bé, đàn ông, đàn bà, có học nhiều hay học ít... Quân xâm lược sợ ai nhất? Cũng là sợ hãi toàn bộ người dân Việt Nam. Đó là nhưng người can đảm nói lên sự thực. Những người dám đưa những hình ảnh, bằng chứng sống động về sự tàn bạo và bất công của một thể chế bán nước ra trước công luận thế giới. Và đằng sau họ, là một dân tộc 90 triệu người đang phẫn nộ, mặc dù không phải ai cũng cất cao tiếng thét căm giận. Nên hiểu rằng, sự im lặng cũng đồng nghĩa với khinh bỉ.

Một lời nguyện cầu dâng lên các Tiền nhân đất Việt: Trong ngày kỷ niệm đau thương của lịch sử, cúi xin Tổ tiên phù hộ cho dân tộc và đất nước chúng ta được tự do, độc lập và no ấm. Xin các bác, các cụ, các anh chị, các em, các bạn hãy tiếp tục tranh đấu chống bọn hiếu chiến xâm lăng, chống lại những kẻ đã và đang bán nước. Lời nói, hành động của các bạn đã làm ấm lòng và cổ vũ mọi con dân Việt trong và ngoài nước. Các bạn là ngọn đuốc đi đầu, dẫn đường. Tự do của nhân dân, độc lập của dân tộc là trên hết. Khi thời điểm chín mùi, các bạn sẽ là những kẻ đánh bại bọn bán nước, vì sự thực và lẽ phải thuộc về chúng ta, tất cả những người dân VN yêu nước.
Viết từ mùa đông đầy tuyết tại Bắc Kinh, Trung quốc và Laporte IN, USA.




--
Phan Cao Tri

Visit Thần Phong TaeKwonDo Australia 









__._,_.___

Posted by: Khai Vo 

Sách về những phụ nữ anh hùng ở Châu Á

 

Sách về những phụ nữ anh hùng ở Châu Á

Hải Ninh, phóng viên RFA
2015-03-04
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
Sách về những phụ nữ anh hùng ở Châu Á Phần âm thanhTải xuống âm thanh
IMG_1407-622.jpg
Buổi ra mắt cuốn sách “It’s not OK” tại Washington DC hôm 2/3/2015.
RFA PHOTO
Một cuốn sách e-book về những phụ nữ đấu tranh cho quyền con người ở châu Á vừa được tái bản. Cuốn sách bao gồm 17 chân dung của những phụ nữ quả cảm trong những quốc gia và vùng lãnh thổ mà nhân quyền bị đàn áp dữ dội. Hải Ninh có bài tường trình về sự kiện ra mắt cuốn sách nói trên tại Washington D.C. hôm 2/3 vừa qua.

“It’s not OK”

Tựa đề của cuốn sách vừa được tái bản có tên “It’s not OK”. Đây là một câu nói thảng thốt của một phụ nữ trên toà án, khi mà chồng của án của chồng bà bị kéo dài thêm 8 năm. Cuốn sách là bộ sưu tập 17 chân dung của phụ nữ châu Á trong cuộc đấu tranh vì nhân quyền tại cộng đồng của họ. Có những người tự nguyện dấn thân vào con đường này, tuy nhiên cũng có người bị hoàn cảnh xô đẩy. Mỗi câu chuyện là một lời chứng thực cho lòng quả cảm và sự quyết tâm của những phụ nữ đó.
Chúng tôi mất tới một năm để hoàn thành cuốn sách này vì rất khó khi liên lạc với phần lớn những phụ nữ nói trên. Một số chúng tôi bị mất liên lạc với họ từ đầu năm, một số bị giam lỏng trong khi đó đường liên lạc điện thoại của chúng tôi bị chặn.
-Bà Catherine Antoine
Bà Catherine Antoine, tổng biên tập của RFA Online và người phụ trách xuất bản cuốn sách, cho biết về sự ra đời của “It’s not OK.” như sau:
“Cũng vào thời điểm này năm ngoái, quanh ngày Phụ nữ Quốc tế, chúng tôi bắt đầu nghĩ tới vấn đề phụ nữ tại các nước và đặt câu hỏi, chúng tôi có thể làm gì. Sứ mệnh của Đài Á châu Tự do là đưa những thông tin bị kiểm duyệt tại các quốc gia không có tự do báo chí và phần lớn nguồn tin của chúng tôi là những phụ nữ: mẹ, vợ, em gái của những nhà hoạt động bị bỏ tù vì những ý tưởng của họ. Chúng tôi nghĩ rằng đã đến lúc đưa những câu chuyện của những phụ nữ này ra ánh sáng vì thường là họ phải trả những giá rất đắt.
Chúng ta thường nói đến tên tuổi những nhà hoạt động nổi tiếng nhưng không hề nhắc đến vợ của họ dù người vợ phải đối mặt với những sự trừng phạt cũng phải tương đương với người chồng. Chúng tôi mất tới một năm để hoàn thành cuốn sách này vì rất khó khi liên lạc với phần lớn những phụ nữ nói trên. Một số chúng tôi bị mất liên lạc với họ từ đầu năm, một số bị giam lỏng trong khi đó đường liên lạc điện thoại của chúng tôi bị chặn. Chúng tôi muốn vinh danh lòng quả cảm của những phụ nữ này và hướng sự chú ý vào họ quanh thời điểm này trong năm về cuộc sống và cuộc đấu tranh của họ.”

Hai phụ nữ đến từ Việt Nam

Mỗi phụ nữ được phóng viên thuộc 9 ban tiếng địa phương của Đài Á châu Tự do chọn ra sau nhiều năm viết bài và phỏng vấn. Cuốn e-book cũng bao gồm những nội dung đa phương tiện, bao gồm video, đồ hoạ và hình hoạ. Những phụ nữ được khắc hoạ chân dung trong cuốn sách này bao gồm những phụ nữ đến từ Trung Quốc, Việt Nam, Myanmar, Campuchia, Bắc Hàn, Tây Tạng, Lào và Tân Cương.
1560415_10152159050469571_722641638_305.jpg
Chân dung tù nhân lương tâm Đỗ Thị Minh Hạnh qua nét vẽ của hoạ sĩ Trần Lân - Paris.
Trong số 17 người này có hai phụ nữ đến từ Việt Nam là Trần Thị Nga và Đỗ Thị Minh Hạnh. Trần Thị Nga là một nhà hoạt động nhân quyền tại Hà Nam. Chị Nga và con trai cáo buộc công an Việt Nam bắt cóc và đánh đập chị tàn bạo. Còn Đỗ Thị Minh Hạnh là một cô gái trẻ, trở thành nhà đấu tranh vì quyền lao động khi cô mới 20 tuổi.
Bà Nguyễn Thể Bình, giám đốc tổ chức Nhân quyền cho Việt Nam, cũng có mặt trong sự kiện ra mắt cuốn sách “It’s not OK.”. Bà nhận định về phong trào đấu tranh của phụ nữ châu Á có những thuận lợi nhất định. Bà nói:
“Một điều thú vị trong các phong trào đấu tranh vì nhân quyền ở các quốc gia như Trung Quốc, Việt Nam là phụ nữ nhận ra rằng ngày càng có nhiều người phụ nữ nhận ra rằng họ phải làm chủ vận mệnh của mình. Vì thế, họ ngày càng trở nên xông xáo hơn. Đúng là trong thời điểm đầu của phong trào, họ có một chút lợi thế khi không bị cảnh sát hay giới an ninh đánh đập vì điều đó sẽ phản ánh xấu lên hình ảnh của quốc gia. Tuy nhiên, qua thời gian, họ nhận ra sức mạnh của bản thân, họ có được sự đoàn kết và tiến tới đấu tranh cho quyền sở hữu đất, quyền lao động hay quyền phụ nữ nói chung. Họ cũng mạnh dạn lên tiếng phản đối chính phủ và tìm tới sự ủng hộ của chính phủ các nước ngoài nhằm giúp cho nhiều người hiểu về cuộc đấu tranh vì nhân quyền của họ.”
Về sự gia tăng ngày càng nhiều của những nhà đấu tranh nữ trẻ, bà Bình nhận định:
“Với tư cách là những người trẻ, họ chứng kiến những gì cha mẹ họ phải trải qua, chẳng hạn như cha mẹ họ bị bỏ tù, ví dụ như trường hợp của tôi, cha tôi bị sát hại trong trại cải tạo của chính quyền Việt Nam. Những nhà hoạt động trẻ họ đã gánh trên vai trách nhiệm thay đổi tương lai, họ nhận thấy việc cha mẹ họ bị chính quyền đàn áp và họ không muốn bị hứng chịu hoàn cảnh tương tự. Với tư cách là người trẻ, họ thấy rằng họ có nhiều sức mạnh hơn, họ có nhiều mối quan hệ qua Internet và vì thế họ có thể kết nối với cộng đồng bên ngoài tốt hơn bậc cha mẹ của họ. Nhất là khi họ thấy những biến chuyển sau các phong trào như Mùa xuân Ả rập hay ở Myanmar, những nhà đấu tranh ở Trung Quốc hay Việt Nam cảm thấy được khích lệ rất nhiều. Hơn thế nữa, sự ra đời của tầng lớp trung lưu ở các nước này cho phép giới này những thuận lợi về kinh tế mà bậc cha mẹ họ không có được.”
Bà Zin Mar Aung, từng bị kết án 28 năm tù giam vì tham gia phong trào đấu tranh dân chủ ở Myanmar, là một nhà hoạt động vì dân chủ xuất hiện trong cuốn e-book “It’s not OK.”. Vào năm 2009, bà bất ngờ được trả tự do sau khi mới thụ án được 11 năm. Sau khi tự do, bà thành lập trường về khoa học chính trị ở Yangon, thành phố lớn nhất Myanmar. Bà được giải thưởng quốc tế dành cho phụ nữ về sự can đảm năm 2012. Zin Mar cho biết mục tiêu khi trở về Myanmar lần này là tuyển mộ những phụ nữ quan tâm tới chính trị và giúp họ tham gia nhiều hơn vào chính trường.
Cuốn sách “It’s not OK.” được xuất bản bằng tiếng Anh. Độc giả muốn tìm đọc có thể tải về miễn phí trên iTunes hoặc Google Play hoặc truy nhập trực tiếp vào trang web tại địa chỉ www.womensrights.asia.
Hải Ninh tường trình từ Washington DC.



__._,_.___


Posted by: Dien bien hoa binh <dienbienhoabinh@ymail.com

Wednesday, March 4, 2015

Tự do ngôn luận

 

04/03/2015

Tự do ngôn luận

Phan Thành Đạt
Je désapprouve ce que vous dites mais je défendrai jusqu’à la mort votre droit de le dire.
(Tôi không tán thành những gì anh nói, nhưng tôi sẽ bảo vệ đến cùng quyền được nói của anh).

Tự do ngôn luận là quyền con người quan trọng bậc nhất. Các nhà luật học xếp tự do ngôn luận, quyền được sống, quyền tự do đi lại, quyền được tôn trọng phẩm giá thuộc các quyền tự nhiên thuộc thế hệ thứ nhất trong số các quyền cơ bản cần được bảo vệ. Tự do ngôn luận là quyền được nói và viết ra những suy nghĩ của mình mà không sợ bị ngăn cấm hay trừng phạt. Tự do ngôn luận chính là nhịp thở của nền dân chủ.

Tự do ngôn luận thời văn minh Hy Lạp cổ phản ánh quyền được tham gia vào các buổi thảo luận về chính trị, xã hội của các công dân Athènes ngay từ thế kỉ thứ IV trước công nguyên. Họ bàn luận về các công việc của thành bang, thảo luận về nội dung các điều luật. Sau đó, họ tiến hành bỏ phiếu. Tuy nhiên, tự do ngôn luận ở Athènes chỉ dành cho một số người được gọi là công dân. Những nhóm người khác trong xã hội như phụ nữ, nô lệ và những người nhập cư không được hưởng quyền này.

Để đánh giá chế độ chính trị dân chủ hay độc tài, chúng ta chỉ cần quan sát mức độ tự do báo chí của các nước. Nếu báo chí bị kiểm soát chặt chẽ và đồng thời trở thành công cụ tuyên truyền của nhà cầm quyền, nhất định đó là một Nhà nước không tôn trọng tự do ngôn luận và Nhà nước đó không theo chế độ dân chủ. Nếu đó là Nhà nước có báo chí tư nhân độc lập, các nguồn thông tin phong phú, công dân có quyền lựa chọn và tiếp cận thông tin dễ dàng, đó sẽ là Nhà nước dân chủ. Albert Camus cho rằng báo chí là tiêu chí đầu tiên để đánh giá về mức độ dân chủ. Chế độ dân chủ sẽ có báo chí tự do. Các tờ báo có chất lượng tốt hay chất lượng kém sẽ cùng song song tồn tại, còn ở Nhà nước thiếu dân chủ, chỉ có báo chí dở.

Các nhà độc tài luôn luôn sợ tự do ngôn luận vì quyền lực thứ tư này có thể lật đổ chế độ chính trị của họ. Bằng mọi cách, họ khống chế các phương tiện thông tin, các tin tức được đài báo đưa ra bị kiểm soát chặt chẽ. Thông tin phải có lợi cho nhà cầm quyền để đảm bảo quyền thống trị cũng như những lợi ích kính tế của họ, vì thế báo chí luôn tuân theo định hướng và phục tùng tầng lớp lãnh đạo. Báo chí góp phần duy trì quyền lực lâu dài của giai cấp thống trị và kìm hãm sự phát triển của xã hội.

Con người sống trong xã hội thiếu thông tin sẽ không có khả năng phát triển tài năng, khả năng sáng tạo của họ dễ bị thui chột. Khi Nhà nước càng bưng bít thông tin, càng đề cao nhiệm vụ tuyên truyền, con người sẽ đánh mất tư duy độc lập vì khả năng phân tích và suy đoán của mỗi người sẽ kém dần và khi đó họ dễ dàng bị sai khiến, bị phục tùng vô điều kiện. Chế độ độc tài đã điều khiển và kiểm soát được suy nghĩ của con người vì họ không còn không gian tự do trong trí não nữa.

Bắc Triều Tiên là ví dụ tiêu biểu khi bàn về những hậu quả nghiêm trọng của chính sách tuyên truyền trong hơn 6 thập kỉ ở nước này: Đài truyền hình và báo chí của Nhà nước thông tin rằng Kim Nhật Thành là người sáng lập ra nước Cộng hòa dân chủ nhân dân Triều Tiên. Ông là mặt trời vĩnh cửu, là người sáng lập ra thuyết tự chủ. Cũng theo các phương tiện truyền thông của Nhà nước, khi ông ra đời, trên bầu trời xuất hiện một đàn hạc, khe núi tự nhiên nứt ra, một dòng suối xuất hiện, hoa nở khắp nơi.

 Khi ông qua đời, cũng xuất hiện một đàn hạc đến đậu quanh mộ của ông suốt mấy ngày đêm. Khi tuyên truyền về lãnh tụ Kim Chính Nhật, báo chí viết ông là nhà quân sự đại tài, ngay từ lúc 6 tuổi, ông đã quan tâm về chiến lược quân sự. Ông sinh ra trong một túp lều trên núi thiêng Paetku, ngọn núi cao nhất Triều Tiên, vào ngày sinh của ông, trên bầu trời xuất hiện hai cầu vồng rực rỡ và một ngôi sao sáng...Trong thực tế, theo các tài liệu của Liên bang Xô viết, Kim Chính Nhật sinh ra trong một túp lều ở Sibérie. Lúc đó cha ông là lãnh đạo một nhóm quân du kích cộng sản. Hậu quả của tất cả những chính sách tuyên truyền dối trá qua nhiều năm tháng khiến cho người dân Bắc Triều Tiên mất đi suy nghĩ độc lập, họ luôn sùng bái lãnh tụ: Khi một đoàn các bác sĩ làm việc cho một tổ chức phi chính phủ đến Bắc Triều Tiên để phẫu thuật đục thủy tinh thể cho người dân. Phóng viên đã phỏng vấn một cụ già sau khi mổ mắt. Điều đầu tiên cụ già cảm ơn các lãnh tụ Kim Nhật Thành và Kim Chính Nhật đã cho mình nhìn thấy ánh sáng. Cụ già chỉ mơ ước được gặp lãnh tụ Kim Chính Nhật trước khi chết.

Tự do ngôn luận gắn liền với tự do về tư tưởng, tự do truyền bá thông tin và tự do biểu đạt những tình cảm của mình về các vấn đề chính trị xã hội: Biểu tình, tham gia bỏ phiếu, chất vấn các nhà lãnh đạo, hay tìm kiếm, phổ biến các nguồn thông tin trên mạng internet cũng là những cách biểu hiện của tự do ngôn luận. Tự do ngôn luận là điều kiện cần thiết cho sự tồn tại của chế độ dân chủ (I), vì quyền cơ bản này đảm bảo cho xã hội phát triển đem lại hạnh phúc cho con người. Tuy nhiên, tự do ngôn luận kh^ùlông có giá trị tuyệt đối vì quyền này có những giới hạn do pháp luật quy định (II). Mỗi người cần phải tôn trọng những ranh giới đó.

I. Tự do ngôn luận, nguyên tắc cơ bản của nền dân chủ
Hiến pháp của các nước luôn đề cao tự do ngôn luận. Mỗi người đều có quyền nói và viết ra quan điểm của mình trong khuôn khổ của luật pháp. Nhà nước bảo vệ tự do ngôn luận của công dân thông qua Hiến pháp và các văn bản quốc tế (A). Tuy nhiên giữa văn bản và thực tế luôn có những điểm khác biệt. Tự do ngôn luận luôn là quyền quan trọng vì nó đảm bảo lợi ích cho con người và xã hội (B).

A. Tự do ngôn luận, quyền cơ bản được Hiến pháp và các công ước quốc tế bảo vệ

Các bản Hiến pháp dân chủ đều có những điều khoản bảo vệ tự do ngôn luận. Các nhà lập hiến ý thức được tầm quan trọng của quyền này. Họ hiểu rằng tự do ngôn luận chính là tấm gương phản chiếu các vấn đề chính trị xã hội, giúp người dân hiểu được chế độ chính trị nơi mình đang sống. Từ đó, họ sẽ có những phản ứng làm thay đổi tình hình theo chiều hướng tích cực. "Tự do ngôn luận, tự do báo chí góp phần xây dựng một xã hội dân chủ và con người được sống tự do trong xã hội đó" (Florent Sogni Zaou, nhà báo thuộc ủy ban báo chí tự do Côngô). Chính vì vậy, Hiến pháp có nhiệm vụ trước tiên là bảo vệ quyền con người, trong đó tự do ngôn luận là một trong những quyền được chú ý nhất.

Hiến pháp Mỹ 1787 được bổ sung mười điều quan trọng về quyền con người. Các điều này đã được Nghị viện phê chuẩn vào ngày 15 tháng 12 năm 1791. Điều bổ sung thứ nhất trong số mười điều có nhiệm vụ bảo vệ tự do ngôn luận, tự do tôn giáo và quyền biểu tình. Điều này quy định Thượng viện và Hạ viện sẽ không ban hành bất cứ đạo luật nào gây ảnh hưởng hay ngăn cấm tự do tôn giáo, tự do ngôn luận, tự do báo chí. Công dân có quyền biểu tình ôn hòa và tiến hành gửi các bản kiến nghị đề nghị Nhà nước sửa chữa những sai trái có thể gây thiệt hại cho họ. Sau vụ khủng bố ngày 11 tháng 9, luật Patriot act ban hành năm 2001 cho phép Nhà nước giới hạn các quyền tự do của công dân trong những tình huống đặc biệt nhằm bảo vệ trật tự xã hội và phòng chống các nguy cơ khủng bố. Luật này có những mâu thuẫn với điều bổ sung thứ nhất của Hiến pháp 1787, vì Nhà nước có thể lợi dụng để vi phạm các quyền công dân bằng cách theo dõi, bắt bớ, hạn chế tự do ngôn luận, tự do đi lại. Do đó, cần áp dụng luật này ở mức độ hạn chế và phải có quyết định của tòa án.

Điều 11 Tuyên ngôn nhân quyền và dân quyền 1789 có nội dung khái quát nhưng đầy đủ về tự do ngôn luận. Điều này khẳng định tự do về tư tưởng và tự do bày tỏ các ý kiến là một trong những quyền quý giá nhất của con người. Công dân có quyền nói viết, phổ biến tự do các ý kiến của mình, trừ trường hợp lạm dụng quyền tự do ngôn luận bị pháp luật ngăn cấm. Quyết định số 2009-580 của Hội đồng Hiến pháp Pháp ngày 10 tháng 6 năm 2009 công nhận điều 11 áp dụng cho cả tự do tìm kiếm và truyền bá thông tin trên mạng internet vì bối cảnh hiện nay, trao đổi và phổ biến tin tức trên mạng đóng vai trò quan trọng góp phần xây dựng xã hội dân chủ, vì thế quyền bày tỏ ý kiến và truyền bá thông tin trên mạng được Hiến pháp bảo vệ.

Điều 21 Hiến pháp Ý năm 1947 ghi nhận mỗi công dân có quyền thể hiện tự do quan điểm, trình bày suy nghĩ của mình bằng phát ngôn, viết hay bằng các hình thức khác. Báo chí được tự do và không bị kiểm duyệt. Những hạn chế về tự do ngôn luận do luật pháp quy định. Các tài liệu, các tác phẩm văn học nghệ thuật trái với các giá trị đạo đức sẽ bị ngăn cấm theo quy định của luật pháp.

Tuyên ngôn nhân quyền năm 1948 trong điều 19 công nhận công dân có quyền tự do bày tỏ ý kiến, và không phải lo lắng về các ý kiến được thể hiện. Tự do ngôn luận gắn với việc đón nhận, phổ biến và tìm kiếm thông tin dưới bất kì hình thức nào, và không có ranh giới về thông tin. Điều 10, Công ước về quyền con người của Hội đồng Châu Âu được 48 nước kí nhận cũng bảo vệ tự do ngôn luận. Tòa án về quyền con người của Hội đồng Châu Âu đã ra nhiều phán quyết quan trọng bảo vệ tự do ngôn luận được điều 10 quy định: Phán quyết có tên Fressoz et Roire c. France, ngày 21 tháng 11 năm 1999, Tòa án về quyền con người đánh giá : "Tự do ngôn luận không chỉ gắn liền với những thông tin hay ý tưởng tích cực được con người đón nhận vui vẻ vì đó là những thông tin không mang tích chỉ trích và không gây bất lợi. Tự do ngôn luận còn thể hiện qua các thông tin gây lo lắng, gây sốc, đụng chạm đến nhiều vấn đề bởi vì tự do ngôn luận thể hiện sự đa dạng các nguồn thông tin, cùng với sự cảm thông và trí tuệ rộng mở, không có những điều ấy, đó không phải là xã hội dân chủ".

Tự do ngôn luận góp phần hoàn thiện con người, giúp con người phát huy được tài năng và sức sáng tạo khi họ may mắn được sống trong chế độ dân chủ. Tự do ngôn luận thúc đẩy xã hội phát triển theo chiều hướng tốt đẹp. Con người biết tôn trọng sự thật và hành động theo những giá trị chuẩn mực của một chế độ chính trị dân chủ, văn minh.
B. Tự do ngôn luận bảo đảm lợi ích cho con người và xã hội

Có nhiều lí do để bảo vệ và cổ vũ cho tự do ngôn luận vì nếu công dân có cơ hội được sống trong một xã hội tự do, sức sáng tạo và khả năng tiếp cận các nguồn thông tin sẽ tốt hơn so với những người phải sống trong một xã hội khép kín, nơi thông tin bị kiểm soát chặt chẽ. Con người sẽ có nhiều cơ hội học hỏi để hoàn thiện bản thân trong môi trường dân chủ. Trình độ hiểu biết và khả năng phân tích sâu sắc các vấn đề chính trị xã hội là cơ sở để mỗi người phát huy tối đa tài năng của mình, nhờ đó đóng góp của họ cho xã hội sẽ lớn hơn.

Tự do ngôn luận là có sở không thể thiếu được giúp con người tìm kiếm sự thật và nâng cao kiến thức, vì nhờ tiếp cận nhiều nguồn thông tin, con người sẽ đối chiếu và rút ra được những thông tin chính xác, có cơ sở. Từ đó, mỗi người sẽ đưa ra kết luận đúng đắn về một vấn đề nghi vấn, hay về một sự kiện lịch sử bị che giấu lâu ngày. Sự thật là nền tảng đầu tiên cho các giá trị chân thiện mĩ. Sự thật cũng là cơ sở cho một xã hội ổn định hay một chế độ chính trị tồn tại phát triển lâu dài. Vì dối trá có thể ru ngủ con người được một thời gian, một thế hệ có thể tin và nghe theo những điều sai trái, nhưng về lâu dài, sự thật sẽ lại ngự trị trong xã hội. 

Con người luôn khao khát tìm hiểu các nguồn thông tin, nhất là những thông tin đáng ngờ, càng cấm đoán, càng che giấu, con người lại càng muốn tìm hiểu để biết sự thật. Trong Kinh Thánh, Jésus có lần nói với những người Do Thái: "Nếu các ngươi tin lời ta, các người sẽ thực sự là những môn đệ của ta, các ngươi sẽ biết sự thật và sự thật sẽ giải phóng cho các ngươi".

Nhờ có tự do ngôn luận thông qua các phương tiện báo chí, con người tham gia vào các sự kiện chính trị xã hội. Các tổ chức hội đoàn của xã hội dân sự có quyền chất vấn, kiến nghị, gây sức ép với nhà cầm quyền, buộc họ phải điều chính các chính sách cho phù hợp với lợi ích của các nhóm người khác nhau trong xã hội. Nhờ thể hiện ý kiến của mình trên các phương tiện truyền thông, công dân đã tham gia vào đời sống chính trị. Họ trở thành những người chủ thực sự của đất nước.

Tự do ngôn luận giúp xã hội thích ứng và phát triển cho phù hợp với hoàn cảnh mới. Trong một xã hội bị kiểm soát thông tin, nhà cầm quyền đặc biệt chú ý đến tuyên truyền, xã hội đó sẽ lạc hậu và dậm chân tại chỗ vì thể chế chính trị trở nên độc đoán và không thể thích ứng được với những thay đổi của thời cuộc.

Báo chí trong xã hội dân chủ trở thành phương tiện có ảnh hưởng lớn đến đời sống chính trị. Edmund Burke cho rằng Nghị viện Anh tuy thâu tóm cả ba quyền, nhưng báo chí có quyền lực thứ tư còn quan trọng hơn cả ba quyền kia. Báo chí trở thành công cụ đối trọng của chính trị. Báo chí phát hiện tham nhũng, tố cáo thói lạm dụng quyền lực của nhà cầm quyền. Báo chí góp phần đảm bảo công bằng xã hội, đồng thời đề cao các giá trị đạo đức, nâng cao dân trí.

 Vì thế, để đảm báo tính khách quan, trung thực của thông tin, xã hội dân chủ rất coi trọng đến tính độc lập và đa chiều của các tờ báo. Báo chí tư nhân được phép hoạt động. Tuy nhiên, một khi các tờ báo trở thành công cụ của các đảng phái chính trị, hay chịu kiểm soát của các nhóm người có ảnh hưởng trong xã hội, tính khách quan của báo chí bị hạn chế rất nhiều.

Báo chí đóng góp tích cực vào sự phát triển của xã hội. Nhà báo có vai trò hết sức quan trọng trong quá trình chuyển đổi thể chế chính trị độc đoán sang thể chế dân chủ theo cách ôn hòa, vì vậy, họ cần nhận được sự chăm sóc và quý trọng của toàn xã hội. Khi tự do báo chí được tôn trọng, đó sẽ là điểm khởi đầu của một xã hội dân chủ. Tuy nhiên, tự do ngôn luận không phải là quyền tự do tuyệt đối vì nó cũng có những giới hạn nhất định.
II. Tự do ngôn luận và những giới hạn không thể vượt qua
Thể hiện quyền tự do ngôn luận phải tuân theo pháp luật và các giá trị đạo đức (A), tự do ngôn luận cần tôn trọng các quyền tự do khác như quyền được sống, quyền bảo vệ nhân phẩm và danh dự, quyền tôn trọng đời sống riêng tư... Các quyền này có thể hạn chế tự do ngôn luận trong những hoàn cảnh cụ thể (B).
A. Tự do ngôn luận trong khuôn khổ của luật pháp và tôn trọng các nguyên tắc về đạo đức

Hiến pháp cũng như các đạo luật đều đưa ra những giới hạn nhất định của tự do ngôn luận mà con người cần phải tôn trọng: Kích động hận thù, cổ vũ bạo lực, khuyến khích phân biệt chủng tộc, khơi mào cho các xung đột chính trị và tôn giáo, xúc phạm đến nhân phẩm và danh dự của con người. Tất cả những lí do này đều bị nghiêm cấm, con người không thể lợi dụng tự do ngôn luận để ủng hộ cái ác hay bênh vực những điều trái với các giá trị đạo đức.

 Điều 16, Hiến pháp cộng hòa Nam Phi năm 1996 quy định: Tự do ngôn luận không phải là kêu gọi bạo lực, kích động và cổ vũ chiến tranh hay khuyến khích hận thù, chia rẽ chủng tộc, giới tính, tôn giáo. (Sau khi chế độ phân biệt chủng tộc Apartheid bị xóa bỏ. Nelson Mandela, người da đen đầu tiên được bầu làm tổng thống, Bản Hiến pháp dân chủ đã được Nghị viện thông qua và được ban hành năm 1996).

Một ví dụ tiêu biểu về lạm dụng tự do ngôn luận để kích động hận thù dân tộc và chiến tranh: Năm 1994, ở Rwanda đã xảy ra nạn diệt chủng do cộng đồng người Hutus tiến hành đối với người Tutsis. Trong thời gian 100 ngày, nhóm người Hutus chiếm đa số ở Rwanda đã sát hại hơn 800 nghìn người Tutsis. Đây là một trong những sự kiện đau buồn nhất mà con người đã chứng kiến trong những năm cuối của thế kỉ XX. Tình trạng bạo lực không thể kiểm soát nổi, đã khiến hàng triệu người Rwanda di cư đến các nước xung quanh, rất nhiều người Hutus cũng bỏ nước ra đi vì sợ bị trả thù. Một trong những nguyên nhân gây ra bạo lực là do các tin tức trên đài phát thanh quốc gia Rwanda. Trong nhiều ngày, đài này kêu gọi người Hutus tiến hành thảm sát người Tutsis. Người dân Rwanda phần lớn mù chữ. Họ chủ yếu sống ở các vùng nông thôn nghèo và lạc hậu, nên họ không có điều kiện tiếp xúc với báo chí, cũng không kiểm chứng được tính xác thực của các thông tin trên đài. Kết quả là nhiều người đã tin và hành động theo những thông báo của đài.

Bảo vệ nhân phẩm và danh dự của con người cũng trở thành những điều kiện cho phép quan tòa hạn chế tự do ngôn luận bằng cách cấm xuất bản hay thu hồi lại các tài liệu và văn bản sai sự thật vu khống và nhục mạ con người, nhất là khi nạn nhân là những đối tượng cụ thể. Điều này chỉ có thể thực hiện khi tự do ngôn luận vượt quá những quy định của pháp luật. Những vi phạm nhẹ có thể là những vi phạm dân sự, tòa án có thể tiến hành cảnh cáo hoặc phạt tiền. Các vi phạm nặng có thể là những vi phạm hình sự.

 Tuy nhiên, bảo vệ nhân phẩm và danh dự chỉ có thể áp dụng cho những người đang sống, không thể áp dụng cho người đã chết vì sau khi chết, con người không còn tư cách pháp nhân và không thể kiện người khác ra tòa, trừ trường hợp người thân cũng cảm thấy bị xúc phạm, họ có thể làm đơn kiện.

Ví dụ vụ việc nổi tiếng liên quan đến cuốn sách Bí mật quan trọng (le grand secret) : Bác sĩ Gubler đã cho xuất bản cuốn sách có tên Bí mật quan trọng sau khi Tổng thống François Mitterand qua đời vài ngày. Cuốn sách miêu tả Tổng thống François Mitterand đã bị bệnh hiểm nghèo ngay từ khi mới nhận chức được vài tháng từ năm 1981. Cuốn sách tiết lộ nhiều vấn đề về sức khỏe của François Mitterand và đời sống riêng tư của ông.

 Trong nhiều năm, người Pháp không hề biết về tình hình sức khỏe của ông, mặc dù cứ 6 tháng một lần, phiếu khám sức khỏe của tổng thống lại được công bố. Cuốn sách gây ra những luồng dư luận khác nhau, có ý kiến cho rằng tổng thống không trung thực. Vợ và các con của François Mitterand đã đệ đơn kiện lên Tòa án cấp đệ nhị Paris và yêu cầu phải thu hồi khẩn cấp cuốn sách vì nó xúc phạm đến danh dự và nhân phẩm của người đã khuất và của những người thân của ông. Hơn nữa bác sĩ Gubler đã vi phạm đạo đức nghề nghiệp.

 Cuốn sách đã được viết sẵn, chỉ chờ thời điểm thuận lợi để xuất bản. Tác giả có mục đích không trong sáng, ông muốn thu được nhiều lợi nhuận trong hoàn cảnh này, vì chỉ sau 48 giờ kể từ lúc xuất bản, đã có 40 nghìn cuốn được bán hết. Tòa án đã tiến hành thu hồi khẩn cấp cuốn sách. Bác sĩ Gubler và nhà xuất bản Plon đã đưa đơn kiện đến Tòa án tối cao, nhưng các quan tòa đã bác đơn. Ông tiếp tục gửi đơn đến Tòa án quyền con người của Hội đồng châu Âu vì cho rằng nước Pháp đã vi phạm tự do ngôn luận theo điều 10, Công ước về quyền con người năm 1950. 

Ngày 18 tháng 5 năm 2004, Tòa án châu Âu ra phán quyết: "Điều cần thiết hạn chế quyền tự do ngôn luận có thể thích hợp trong giai đoạn đầu, nhưng hạn chế tự do ngôn luận trong giai đoạn sau là không còn phù hợp", nghĩa là khi tổng thống François Mitterand mới mất, việc xuất bản ngay cuốn sách là hoàn toàn không hợp lí, vì điều này sẽ ảnh hưởng xấu đến kí ức của người đã khuất và gây tác động không tốt đến danh dự gia đình, xúc phạm đến tình cảm của người thân. Việc Tòa án Paris thu hồi khẩn cấp cuốn sách không vi phạm điều 10, Công ước về quyền con người. Nhưng khi Tòa án tối cao tiếp tục ngăn cấm không cho xuất bản cuốn sách nữa. Quyết định đó đã vi phạm tự do ngôn luận. Vì với thời gian, mọi chuyện sẽ nguôi dần và tự do ngôn luận cần được đề cao.

B. Tự do ngôn luận, quyền cơ bản có thể bị hạn chế vì lợi ích quốc gia
Bộ luật tổ chức các vùng ở Pháp cho phép thị trưởng các thành phố và người phụ trách các vùng miền có thể hạn chế một số quyền tự do của công dân để đảm bảo trật tự xã hội trong những tình huống đặc biệt. Các điều kiện của trật tự xã hội bao gồm an toàn xã hội, giữ vững sự bình yên và giữ gìn môi trường xã hội trong sạch, lành mạnh. 

Nếu các cuộc biểu tình gây bất ổn và có nguy cơ biến thành bạo lực, nếu việc xuất bản một cuốn sách hay một bức tranh gây chia rẽ những nhóm người khác nhau trong xã hội và có thể gây ra bạo lực, để ngăn chặn trước những thiệt hại, Nhà nước có thể hạn chế các quyền tự do để đảm bảo lợi ích quốc gia và trật tự công cộng. Điều luật này giống với luật Patriot act ở Mỹ, tuy nhiên dựa trên lí do bảo vệ trật tự xã hội và lợi ích quốc gia, Nhà nước có thể dễ dàng vi phạm tự do ngôn luận, do vậy, việc áp dụng luật này cần có những hướng dẫn cụ thể và cần có sự giám sát của tòa án.

Trường hợp mục sư Terry Jones ở bang Florida đốt một số trang kinh Coran để thể hiện sự giận dữ của mình đối với đạo hồi và các tổ chức khủng bố hồi giáo cực đoan, vị mục sư này còn có ý định đốt gần 3000 trang kinh Coran đúng vào ngày 11 tháng 9, số lượng trang bị đốt tương ứng với số lượng các nạn nhân của vụ khủng bố. Ông cũng kêu gọi những người khác làm theo.

 Trước những những hậu quả nghiêm trọng có thể xảy ra đối với sự an toàn của người Mỹ và những đe dọa đến trật tự công cộng, tòa án đã ngăn cấm hành động này, đồng thời phạt mục sư Terry Jones 271 đôla. Hành động đốt kinh Coran là một biểu hiện thái quá của tự do ngôn luận, nhưng điều nguy hiểm hơn cả là nó kích động hận thù tôn giáo, xúc phạm đến đức tin của người hồi giáo, gây chia rẽ giữa cộng đồng này với phương Tây. Việc ngăn chặn hành động khiêu khích này là điều cần thiết.

Nhạc rap cũng là một kiểu biểu hiện của tự do ngôn luận, một số bài hát có nội dung thái quá vì có nhiều câu chửi và kích động bạo lực. Nhạc rap là một thể loại âm nhạc mới, xuất hiện trong những năm 70 ở Mỹ. Loại nhạc này do những thanh niên da đen sống ở các khu vực nghèo, các ghetto ở Mỹ sáng tạo ra. 

Những lời nói có vần điệu dựa trên nền nhạc, đôi khi nội dung của các bài rap rất tục tĩu, nhưng là tiếng nói phản kháng những bất công trong xã hội: như tình trạng đói nghèo, phân biệt chủng tộc, bất bình đẳng, nạn thất nghiệp mà người da đen phải hứng chịu. Loại nhạc này phù hợp với văn hóa châu phi, nên nhiều ca sĩ nhạc rap giỏi thường là người da đen. Nhạc rap hiện nay đã trở thành thể loại âm nhạc phổ biến đối với một bộ phận giới trẻ, tuy nhiên loại nhạc này được cải biên và thích ứng cho phù hợp với văn hóa của mỗi nước.

Một tòa án ở Pháp đã yêu cầu chính quyền thả một ca sĩ nhạc rap vì một bài hát có câu "Nước Pháp là một đứa con gái mất nết, cần phải hôn nó cho đến chết" (la France est une salope, il faut la baiser jusqu’à la mort), vì nhạc rap theo vần điệu và đôi khi tác giả sử dụng ngôn từ rất mạnh, có người cho rằng ca sĩ này đã bôi nhọ đất nước. Một đại biểu quốc hội khác đã yêu cầu tòa án ra lệnh bắt một nhóm nhạc rap vì một bài hát có câu kích động bạo lực như việc ám sát các bộ trưởng.

Tự do ngôn luận là quyền tự nhiên của con người, quyền này thể hiện sự khác biệt giữa chế độ dân chủ và chế độ độc tài vì trong chế độ dân chủ, con người có quyền nói ra những suy nghĩ của mình mà vẫn cảm thấy yên tâm vì sẽ không bị đe dọa hay bắt bớ, còn ở chế độ độc tài, con người không dám nói ra những suy nghĩ thật của mình

. Để thể hiện điều mình muốn nói, đôi khi cần phải vòng vo, nói bóng nói gió, vì nếu nói thẳng, họ có thể phải gánh chịu nhiều hậu quả. Do đó xã hội luôn ở trong tình trạng tạm bợ, hình thức. Xã hội chỉ có thể ổn định và phát triển khi sự thật trở thành giá trị cơ bản và báo chí được cởi trói.
P.T.Đ.
Tác giả gửi BVN



__._,_.___


Posted by: Dien bien hoa binh <dienbienhoabinh@ymail.com

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link