Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, May 7, 2015

Nghi vấn chính quyền CSVN dùng nữ tu giả trong buổi tổng duyệt



Cập nhật: 30/04/2015 14:44

Nghi vấn chính quyền CSVN dùng nữ tu giả trong buổi tổng duyệt

Với việc cho đăng thông báo ấy lên, Dòng Mân Côi xác định vị nữ tu giả Đỗ Thị Thuyết nói trên chưa bao giờ là thành viên, là tu sĩ của Hội Dòng Mân Côi. Đồng thời Dòng Mân Côi hoàn toàn không chịu trách nhiệm về mọi lời nói cũng như việc làm của người này.

Thông báo của Dòng Mân Côi và chân dung của vị nữ tu giả được đưa lên website Vietcatholic từ năm 2009. Ảnh: Vietcatholic.
 
Cali Today News - Để chuẩn bị cho ngày 30/4 mà CSVN còn gọi là 'ngày chiến thắng', chính quyền thành phố Sài Gòn đã dự phóng tổ chức một buổi diễn hành cùng với duyệt binh. Vào ngày 26/4/2015, họ đã tổ chức buổi tổng duyệt. Theo những tin tức từ báo chí trong nước cho biết, buổi tổng duyệt có đến 6,000 người thuộc 38 khối quân, dân, chính tham gia. Và cũng trong buổi tổng duyệt này, hình ảnh một vị nữ tu Công giáo được đăng trên tờ Thanh Niên online đã khiến nhiều người ngạc nhiên, họ nghi ngờ rằng, đó chính là một vị nữ tu giả do chính quyền CSVN sai người đóng nhằm thể hiện tính đa dạng cho ngày mà họ đã chiếm được miền Nam.
 
Tấm hình đăng trên báo Thanh Niên nhanh chóng được nhiều người đăng lại trên mạng xã hội Facebook. Trong tấm hình, vị nữ tu đó mặc tu phục của Dòng Mân Côi có nhiều cơ sở ở Sài Gòn. Ngay khi tấm hình được đưa lên, một Facebooker có nickname 'Hung Tran' cho biết rằng, anh này đã xác minh được 100% vị nữ tu này thuộc Dòng Mến Thánh Giá Thủ Đức trước đây, nhưng vị nữ tu này đã bị nhà dòng đuổi về cách đây 2 năm do cách sống không hợp với ơn gọi của nhà tu. Nhà dòng đã thông báo chính thức cho cha xứ vì khi đuổi khỏi nhà dòng, người này đã không trả lại tu phục, không những vậy còn làm những việc dựa trên danh nghĩa của nhà dòng.
 
Đây là hình ảnh của vị nữ tu được đăng trên báo Thanh Niên. Ảnh: Facebook "Nhỏ Bé Thôi"
 
Chúng tôi đã tìm hiểu về vụ việc này thì được biết rằng, ngày 18/2/2009, trên website của Vietcatholic (Liên hiệp truyền thông Công giáo) cho đăng thông báo của Dòng Mân Côi về chuyện có một nữ tu giả đã mạo danh là nữ tu thuộc dòng này để làm những việc mờ ám.
 
Thông báo này cho biết:
 
"Trong thời gian qua, một thiếu nữ mang tên Đỗ Thị Thuyết, sinh ngày 20/6/1986, tại Hà Nam, đã mạo danh là Nữ tu Đỗ Minh Bạch Tuyết hoặc Đỗ Thị Ngọc Thuyết tự nhận mình thuộc Dòng Mân Côi, khi thì thuộc Tỉnh Dòng Hoa Kỳ, lúc thì thuộc Tỉnh Dòng Việt Nam, hay thuộc Dòng Mân Côi Trung Linh. Nữ tu giả này đã mặc tu phục của Chị em Mân Côi (do chính đương sự tự cắt may) và đã có nhiều lời nói cũng như hành vi gian dối nhân danh Hội Dòng Mân Côi".
 
Với việc cho đăng thông báo ấy lên, Dòng Mân Côi xác định vị nữ tu giả Đỗ Thị Thuyết nói trên chưa bao giờ là thành viên, là tu sĩ của Hội Dòng Mân Côi. Đồng thời Dòng Mân Côi hoàn toàn không chịu trách nhiệm về mọi lời nói cũng như việc làm của người này.
 
Cùng với thông báo đó, Dòng Mân Côi đã cho đăng tải hình ảnh, danh thiếp của vị nữ tu hòng báo động đến những người khác tránh bị nữ tu giả này lừa gạt làm ảnh hưởng đến uy tín của Dòng.
 
Trên tấm danh thiếp của Đỗ Thị Thuyết, vị nữ tu giả này cho biết thị thuộc Dòng chị em con Đức Mẹ Mân Côi thuộc tỉnh Dòng Hoa Kỳ, với chức vụ là Phó ban cố vấn tỉnh dòng.
 
Tấm hình đăng nữ tu trong buổi tổng duyệt và hình vị nữ tu giả trên website Vietcatholic từ năm 2009 khá là giống nhau, chỉ khác ở điểm trên Vietcatholic người nữ tu đeo kính, còn ở báo Thanh Niên thì không. Trong tấm hình trên báo Thanh Niên, vị nữ tu ấy mặc tu phục, đi một mình và vẫy cờ của chính quyền CSVN. Bên cạnh vị này còn có những chức sắc tôn giáo khác, đồng thời còn có một số người thuộc sắc tộc ở phía Bắc cũng vào Sài Gòn để dự buổi tổng duyệt.
 
Theo những thông tin trên mạng cho hay, tất cả những nữ tu sĩ Công giáo của các dòng đi đâu cũng phải từ hai người trở lên, và họ phải được sự chấp thuận của bề trên dòng đó. Luật dòng Công giáo thường rất khắt khe và họ phải tuân thủ nghiêm ngặt. Nếu trong trường hợp đi ra ngoài một mình thì không được mặc tu phục.
Dòng Chị em con Đức Mẹ Mân Côi có trụ sở tại đường Bành Văn Trân, phường 7 (quận Tân Bình, Sài Gòn) mà theo những người dân ở đây cho biết, những nữ tu ở đây ít khi đi ra ngoài. Thông thường họ chỉ quanh quẩn trong tu viện mà thôi. Việc một nữ tu sĩ đi ra ngoài một mình, lại mặc tu phục, tham dự buổi tổng duyệt là điều rất khó có thể xảy ra.
 
Nhưng sự thật có phải là như vậy? Một Facebooker có nickname là "Nhỏ Bé Thôi" đã lên tiếng đính chính. Người này cho biết rằng, vị nữ tu được báo Thanh Niên đưa lên hình không phải là tu giả, mà chính là soeur thật. Soeur này đã tiên khấn vào năm 2006, theo gia đình cho hay, vị nữ tu này cũng như nhà dòng đã bị chính quyền bắt buộc phải đi diễu hành, nếu không đi sẽ bị làm khó dễ trong mọi việc, nhất là tổ chức lễ khấn, mở rộng cộng đoàn hay nhà trẻ. Nhà dòng của vị nữ tu nói trên cũng đã xác nhận là người của nhà dòng. Vị nữ tu này đang trong thời gian đi tu nhưng đã đi giúp ở cộng đoàn.
 
Rất có thể để làm cho ngày kỷ niệm 'chiến thắng' được thêm phần “hoành tráng” như báo nhà nước viết, với sự góp mặt đầy đủ các loại thành phần trong xã hội, từ lãnh đạo chính quyền đến chức sắc tôn giáo, chính quyền CSVN đã phải o ép nhà dòng, ép buộc một nữ tu phải tham dự buổi diễu hành trong ngày 30/4 để phục vụ cho mục đích tuyên truyền của chính quyền.
 
Người Quan Sát



 


image





Vi vic cho đăng thông báo y lên, Dòng Mân Côi xác đnh v n tu gi Đ Th Thuyết nói trên chưa bao gi là thành viên, là tu sĩ ca Hi Dòng Mân Côi.
Preview by Yahoo




__._,_.___

Posted by: Yen Tran 




Bọn VC hãy nghe video này.



image





Preview by Yahoo






Bị ăn quỵt đau vẫn phải ngậm miệng


 

 
Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 05.5.2015 

                           Bị ăn quỵt đau vẫn phải ngậm miệng
Ngày 30-4 qua rồi, “những người ở lại” như tôi và có lẽ cả những người “Sài Gòn muôn năm cũ” cũng trút được một gánh nặng. Bây giờ xin trở về với những chuyện đời thường.
Nguyên nhân nào khiến người dân không tố cáo tham nhũng
Ngày 14-4-2015 vừa qua, Trung tâm Nghiên cứu phát triển và Hỗ trợ cộng đồng (CECODES), Trung tâm Bồi dưỡng cán bộ và Nghiên cứu khoa học MTTQ Việt Nam cùng Chương trình Phát triển Liên Hiệp Quốc (UNDP) công bố kết quả cuộc khảo sát chỉ số hiệu quả quản trị và hành chính công cấp tỉnh ở Việt Nam năm 2014 (PAPI 2014).
Theo công bố, tình hình tham nhũng vặt có chiều gia tăng. Kết quả nghiên cứu, đánh giá của người dân về tình trạng tham nhũng trong khu vực công cho thấy hiệu quả kiểm soát tham nhũng của các cấp chính quyền là “ít có chuyển biến tích cực”. Thậm chí, trong một số lĩnh vực, mức độ vòi vĩnh, nhũng nhiễu của cán bộ, công chức nhà nước là “có xu hướng gia tăng”.
Thật ra tham nhũng vặt sờ ở đâu cũng thấy, từ phường xã đến huyện tỉnh đều như nhau, bất kể ở lãnh vực nào. Xin cái giấy phép con cũng phải xì tiền ra mới xong. Giấy phép kinh doanh còn khó khăn hơn nữa. Xin cái sổ đỏ, bán cái nhà, mua miếng đất cũng đều có cái giá phải trả. Nếu không thì cứ chờ vêu mặt vẫn chưa chịu ký. Điều đó như đã thành “tiền lệ”, người dân VN ai cũng biết, chẳng cần phải nghiên cứu làm chi cho mệt.
Lý giải về nguyên nhân tham nhũng vặt không suy giảm mà còn có dấu hiệu tăng, TS Đặng Hoàng Giang cho rằng phần lớn những người nhận tham nhũng không hề chịu một hậu quả nào, thậm chí họ còn coi số ít đồng nghiệp khước từ tham nhũng như những người gàn hay đạo đức giả. Mặt khác, người dân sử dụng dịch vụ công thường không đủ dũng cảm để là những người đầu tiên “bước ra ngoài cuộc chơi”. Người dân có tâm lý cam chịu vì họ nghĩ rằng cái vòng tròn khép kín này quá mạnh, họ lẻ loi và không thể nào phá được nó. Họ không tin là sẽ được bảo vệ nếu phá nó.
Có 4 nguyên nhân người dân chịu đựng tham nhũng mà không tố cáo:

- Hơn 56% cho rằng tố cáo không mang lại lợi ích gì.
- 7,7% sợ bị trả thù.
- 9% cho rằng thủ tục tố cáo rườm rà.
- 7,3% không biết tố cáo bằng cách nào.
Tham nhũng có hệ thống nên vẫn sống dai sống khỏe
Người ta nói tham nhũng nước nào cũng có, nhưng ở các nước hầu hết chỉ có những cá nhân riêng lẻ có quyền hành mới tham nhũng và được điều tra đến nơi đến chốn dù có là Tổng Thống hay Thủ Tướng cũng thế thôi, nhưng ở VN tham nhũng có hệ thống và thường được tổ chức rất bài bản khép kín. Nói cho rõ là anh tham nhũng vặt ăn được 100 đồng, phải chi “lên trên” 50 đồng (ít nhiều tùy theo chỗ nào béo bở, chỗ nào ít hơn). Đôi khi nộp lên trên rồi lại phải chia cho những ngành ngang cấp.
Và, cái sự ăn vặt đó công khai, ai cũng biết, tai tiếng rần rần nhưng nó vẫn tồn tại, sống lâu sống khỏe. Bởi họ bảo vệ nhau triệt để, các quan trên đều biết cũng cứ ngậm miệng làm thinh. Ngay cả những việc làm nhục quốc thể vẫn ngang nhiên hoành hành. Một thí dụ như khi qua cửa khẩu vào đến VN. Ngay từ trên máy bay, những bà con từ nước ngoài vế thăm nhà đã nhắc nhau “nhớ bỏ vài chục đô vào hộ chiếu cho  chúng nó nhá”. Nếu không có vài chục đô, chắc chắn sẽ bị “hành” đủ thứ, đồ đạc bị lục tung, đôi khi còn bị móc va ly “chôm” vài thứ đáng tiền.
Xứ gì mà ăn cắp, ai còn dám về”
Tài khoản facebook Gigi Ngo vừa mới đăng tải dòng status của Gigi Ngo hết sức phẫn uất về sự việc đã xảy ra tại sân bay Tân Sơn Nhất.
Gigi Ngo đăng tải dòng status hết sức phẫn uất về sự việc đã xảy ra tại sân bay Tân Sơn Nhất
Cô cho hay đã bị rọc vali lấy thuốc bổ, vitamin và hai chai nước hoa.. Tiếp theo, cô nàng còn bày tỏ bức xúc rằng trước đã bị trả giá 200 000 đ tiền cafe khi qua cửa hải quan. Cô viết: “(…) sân bay Tân Sơn Nhất, hành lý người ta đóng mấy lớp mà cũng cố rọc thùng rọc vali lấy thuốc bổ, vitamin và lấy 2 chai nước hoa xong còn để lại cái bịch ni lông, may phước mà cái đồng hồ của Natalia Tran vẫn còn, chưa lụt tiếp mấy đồng hồ của mình còn không huhuhu. Đã vậy qua hải quan còn kêu lại xin 20$, mình nói không có đủ tiền cho 100k được không? Hải quan trả giá: thôi cho 200k đi uống cafe. Tức trào máu, phải chi cho tiền không bị mất đồ đằng này nó giữ hành lý mình 1,5 tiếng mới cho ra. Chuyến bay này ai cũng bị rọc lấy đồ thấy mấy cô chú Việt Kiều đứng chửi : "Xứ gì mà ăn cắp, ai còn dám về. Nghe nhục gì đâu!”
Ngay sau khi dòng status được đăng tải đã có hàng trăm lượt like và hàng chục lượt chia sẻ thông tin về sự việc đau lòng này. Bên cạnh những dòng comment chia buồn, thông cảm với nạn nhân, thì rất nhiều ý kiến khác cũng đồng tình rằng đã từng bị hại như nhân vật chính tại sân bay Tân Sơn Nhất.
Cái cảnh chướng tai gai mắt này đã xảy ra từ bao nhiêu năm nay, tôi cũng đã đề cập đến vài lần, báo chí trong và ngoài nước cũng đã từng lên tiếng rất nhiều. Nhưng mọi chuyện vẫn đâu đóng đấy, chẳng có tí “chuyển biến” nào. Chuyện nhục quốc thể đến như thế mà không ngăn chặn được hay không muốn ngăn chặn thì nói gì đến những chuyện vặt trong nước. Người dân cứ như nằm trong cái rọ, cựa quậy chỉ có thiệt thân. Không chỉ có mấy ông có chức vụ, có quyền lực tham nhũng mà ngay cả đến anh em họ hàng nhà quan cũng tha hồ ỷ quyền cậy thế hà hiếp dân lành. Ngoài ra còn phải kể đến các tay anh chị có “số má” ở các địa phương cũng “quậy” tới bến khi móc nối với các quan chức địa phương. Đám dân lành cũng chẳng dám ho he. Nhìn qua thế thôi cũng đủ thấy người dân lương thiện phải chịu bao nhiêu tầng áp bức.
Các quan ngồi trong phòng lạnh cứ việc vẽ ra dự án trên trời cuộc đời dưới đất, không cần chú ý tới lợi ích của người dân.
Đừng nuông chiều nhà thầu Trung Quốc nữa
Một  thí dụ cụ thể như các quan làm dự án đường sắt trên cao Cát Linh - Hà Đông. Dự án này đã gây rất nhiều tai tiếng và tai nạn. Người dân bất bình, nhà nước sốt ruột, nhưng nó vẫn ỳ ra đó, như trêu ngươi, như thách thức.
Nó ỳ ra nhưng có vẻ như càng ỳ càng lợi, vì nếu công trình kéo dài thì lại tính tiền trượt giá, nâng thêm vốn, nhà đầu tư “chết”, còn nhà thầu Trung Quốc cứ thong thả nhặt tiền. Tin mới toanh, dự án này chậm tiến độ, “đội” vốn lên 868,06 triệu USD, tăng 315,18 triệu USD so với tổng mức đầu tư ban đầu.
Làm dự án kiểu này thì quá dễ, chậm tiến độ thì tăng vốn, thiếu vốn thì vay, chỉ có chết dân. Bởi vì vay ở đâu thì cuối cùng dân cũng è cổ ra để trả cả vốn lẫn lãi. Riêng dự án này, tổng thầu là Trung Quốc, một phần vốn vay ưu đãi cũng Trung Quốc. Nhà thầu Trung Quốc làm ăn bê bối, nhưng nói ra mắc nghẹn ở cổ, vì vốn vay lại từ phía họ. Cũng như bị đòn đau mà đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Không chỉ chậm tiến độ, đội vốn, gây thiệt hại về kinh tế, dự án này còn là nỗi khiếp sợ về tai nạn. Đã có nhiều tai nạn xảy ra khiến có người chết và nhiều người bị thương, đè bẹp một xe taxi chạy qua.

Đứt cáp cần cẩu tại dự án đường sắt Hà Đông - Cát Linh làm 1 người chết nhiều người bị thương
Tổng thầu kém thì quá rõ rồi, nhưng những người chọn nhà thầu kém phải chịu trách nhiệm. Dự án trên cao, nhưng năng lực chuyên môn thì dưới thấp.  Nhận ra tổng thầu dự án đường sắt trên cao kém, không đủ năng lực thì phải thay. Nếu không thể thay tổng thầu vì vướng quá nhiều thủ tục pháp lý, ràng buộc về tài chính thì phải có biện pháp quản lý cũng như quy định về chế tài để nhà thầu thi công đúng tiến độ và bảo đảm chất lượng.
Không thể nuông chiều nhà thầu Trung Quốc này thêm nữa.
Đến chuyện doanh nghiệp nước ngoài đau mà không dám kêu
Rất nhiều doanh nghiệp nước ngoài mò sang VN làm ăn cũng bị móc họng, nhưng có khi mất tiền mà không làm được việc, bị các quan “ăn quịt” luôn, không chịu trả lại.
Gánh nặng chi phí cho doanh nghiệp ngày càng lớn (theo báo Người Lao Động)

Theo VNNet, cả hội trường cười rầm rầm khi ông Đậu Anh Tuấn, Trưởng Ban pháp chế Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI), bình luận, tỷ lệ "ăn quỵt" năm qua đã giảm bớt. Bởi, doanh nghiệp chi tiền bôi trơn nhưng không phải lúc nào cũng được việc. Nếu không trả hoa hồng, 89% doanh nghiệp FDI cho biết là sẽ có chuyện bất lợi xảy ra. Ông Tuấn dùng chữ “ăn quỵt” rất bình dân và rất đúng, nghe vừa tức cười vừa xấu hổ cho dân Việt.
Ông Tuấn giải thích rõ ràng: năm 2010, chỉ có hơn 47% doanh nghiệp FDI cho biết công việc đã được giải quyết đúng sau khi họ trả các khoản chi phí không chính thức, nhưng năm 2014, tỷ lệ này là hơn 58%. Điều đó cũng có nghĩa rằng, một số lớn các doanh nghiệp FDI trước đây đã bị "mất trắng" với công chức Việt Nam (53%) một khoản tiền lớn mà không được việc gì, và giờ thì con số này giảm xuống (42%).
Tức là việc “ăn quỵt” giảm được 9%. Vẫn cón đó 42% doanh nghiệp bị ăn quỵt, bằng gần một nửa doanh nghiệp dính vào cái bẫy hổ này mà không dám kêu.

Bản đồ một số chỉ tiêu chi phí không chính thức
Nỗi thống khổ của doanh nghiệp FDI càng đậm nét hơn, khi nghiên cứu này chỉ ra rằng: 17,2% doanh nghiệp đã phải bôi trơn khi xin giấy phép đầu tư, 31,4% phải chi tiền hoa hồng khi đấu thấu, 66,2% đều phải đưa phong bì lúc thông quan và 22,3% doanh nghiệp FDI đã không muốn đưa ra toà án khi có tranh chấp, bởi chạy án là phổ biến. Nếu không trả hoa hồng, 89% doanh nghiệp FDI cho biết là sẽ có chuyện bất lợi xảy ra.
Ông Lưu Bích Hồ, nguyên Viện trưởng Viện Chiến lược phát triển, Bộ KH-ĐT, nói: "Doanh nghiệp lâu nay làm ăn dựa vào quan hệ với Nhà nước. Căn bệnh thâm căn, cố đế này đã ăn vào máu người Việt cả nửa thế kỷ nay, tức 50 năm, còn chúng ta mới chỉ nhận thức được vấn đề 20 năm thôi. Cho nên, phải đổi mới tư duy”.
Kêu gào “đổi mới tư duy” mãi mà chẳng thấy “tư duy” nào giúp cho đời sống của người dân Việt khá hơn. Cứ thấy thụt lùi dần. Nay tăng giá điện, mai tăng giá nước, mốt tăng giá xăng, tháng sau thu thêm “phí” nữa là “giờ đây đã đói càng thêm đói”.
Bên lề Diễn đàn Kinh tế mùa Xuân, có câu chuyện kể rằng, một hãng sữa lớn của Việt Nam tổ chức một buổi hội và có mời một anh phóng viên nước ngoài tham dự. Kết thúc buổi hội, hãng này tặng cho các đại biểu một túi quà nhỏ có vài hộp sữa. Nghĩ không giá trị nhiều, anh phóng viên nọ mang về trụ sở, mở túi ra và tá hoả phát hiện một phong bì có 200.000 đồng. Rất sợ hãi, anh này vội vã quay trở lại nơi tổ chức thì đã chẳng còn ai. Sau đó, anh phải tìm đến tận trụ sở công ty sữa đó để trả bằng được cái phong bì ấy.
Với người Mỹ, việc nhận quà bằng tiền mặt là tối kỵ và nếu có quà, tổng giá trị quá 20 USD sẽ phải trả lại. Còn ở VN thì khác, nếu anh nào cho vào phong bì ít quá sẽ bị chửi, cho nhiều thì tay bắt mặt mừng cứ như bạn bè thân thiết từ khuya rồi vậy. VN thắng Mỹ là ở chỗ đó!
Văn Quang
~~~~~~~~~~~~~~~~~
* Trang bài viết của Nhà văn Văn Quang 


~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
__._,_.___

Posted by: Nhat Lung 

Wednesday, May 6, 2015

Đây là trứng vịt hay thứ kì quái gì ở VN vậy ???


From: Anh Kim Phan Dinh <
 
Đây là trứng vịt hay thứ kì quái gì ở VN vậy ???

 
Chị L ở huyện Lâm Hà, tỉnh Lâm Đồng đã phát hoảng với những trứng vịt mình được cho. Chị rùng mình kể "Cả 10 quả trứng tôi đập ra đều bất thường, lòng đỏ rất to, có thể ấn dẹp như cục bột. Lòng trắng thì ít và sền sệt như keo dính chặt vào bát..." Không hiểu đây là trứng vịt hay là thứ gì?

Theo phản ánh của chị Triệu Thị H.L (TP Đà Lạt, Lâm Đồng), chị được một người bà con tặng 10 quả trứng vịt. Ngày 12/4, chị bỏ số trứng này ra để chế biến đồ ăn, nhưng khi đập trứng vào bát thì thấy có hiện tượng lạ như: Lòng đỏ trứng rất to, có màu vàng mỡ gà. Khi ấn tay đến đâu lún đến đó giống như cục bột dẻo. Khi đặt lên thớt lấy dao ấn thì lòng trắng bẹp dí chứ không bị tan chảy như bình thường.

Không những vậy, lòng trắng trứng rất ít, sền sệt như keo dính chặt vào bát, dù dốc ngược bát cũng không bị trôi ra ngoài. Đặc biệt trứng này không có mùi tanh.


Trứng vịt chị L được biếu tặng


Lòng đỏ trứng to bất thường.


Màu cũng khác lạ.
“Nếu người nào hay ăn trứng vịt hoặc để ý một chút thì nhìn vào vỏ trứng đã thấy điều bất thường. Màu vỏ trứng có màu hơi xám, nhìn như làm từ nhựa. Khi đập trứng, vỏ trứng có độ dai chứ không giòn như vỏ trứng thường”, chị L cho biết.


Lòng đỏ trứng ấn vào sẽ bị lún.


Có thể ép lòng đỏ trứng bẹp dí như cục bột.
“Các bạn thử tưởng tượng nếu trong trứng có vi rút HIV hay 1 căn bệnh cực kỳ nghiêm trọng nào đó thì người ăn phải sẽ như thế nào? Nếu đập vài quả chiên và cả nhà cùng ăn thì cả nhà sẽ bị mắc bệnh 1 cách quá dễ dàng. Căn nguyên bệnh tật qua đường tiêu hóa là dễ nhất. Hiện tại tôi vẫn giữ những quả trứng này trong tủ lanh. Rất mong cơ quan chức năng có khả năng phân tích và tìm đến tận nơi cung cấp trứng cũng như đường dây buôn bán để có hướng giải quyết”, chị L hoang mang nói.Theo phản ánh của chị L, cả 10 quả trứng khi chị đập ra đều có tình trạng tương tự như vậy.


Lòng đỏ trứng không có độ trơn.


Đổ không bị rơi xuống.


Lòng trắng trứng sền sệt như keo.
Cũng theo thông tin chị L cung cấp thì người biếu tặng trứng cho chị đã mua số trứng vịt này tại một lò trứng trong thị trấn nhỏ của huyện Lâm Hà, tỉnh Lâm Đồng.

Báo ĐSPL đã liên hệ với Chi cục ATTP tỉnh Lâm Đồng để cung cấp thông tin về 10 quả trứng vịt có hiện tượng lạ mà chị L đang cất giữ. Khi có thông tin mới từ cơ quan chức năng, báo ĐSPL sẽ thông tin tiếp tới bạn đọc.

Về lo lắng “trứng có virut HIV” của chị L, theo tiến sỹ Hoàng Đình Cảnh - Phó Cục trưởng Cục Phòng, chống HIV/AIDS (Bộ Y tế) cho hay, không có chuyện trứng mà có virut HIV sinh sống được:

“HIV là một loại virus không sống độc lập được bên ngoài tế bào sống của cơ thể người lâu, chúng phải sống “ký sinh” vào một số loại tế bào thích hợp với HIV trên cơ thể người như tế bào bạch cầu CD4 và một số loại khác. Các nhà khoa học chưa tìm thấy sự tồn tại và phát triển của HIV trong các môi trường khác ngoài cơ thể con người.

Mặt khác, khi ra ngoài cơ thể, dưới tác động của nhiệt độ và các chất sát trùng thông thường thì HIV sẽ dễ bị bất hoạt và chết. Do vậy, HIV dù có được tiêm vào trứng gà để ở ngoài môi trường bình thường hay luộc lên thì HIV cũng dễ dàng bị tiêu diệt.

Hơn nữa, HIV chỉ lây truyền theo một số đường lây nhất định, các nhà khoa học đến nay mới chỉ phát hiện ra HIV có thể lây truyền qua đường máu, đường quan hệ tình dục và lây truyền từ mẹ sang con, HIV không lây theo đường tiêu hóa hay ăn uống trong khi nếu có tiêm vào trứng gà thì khi luộc, chiên, rán thì virus HIV cũng chết.” ông Cảnh nhấn mạnh.



   

       

__._,_.___

Posted by: <vneagle_1

- Trường Chinh Đấu Tố Mẹ


Trường Chinh:

Đấu Tố Mẹ
image
“Tao với mi không mẹ không con mà chỉ là kẻ thù giai cấp của nhau"

- Trường Chinh Đấu Tố Mẹ
Tiêu biểu là “đảng viên ưu tú” Trường Chinh đấu tố cha mẹ đến chết. Nhờ vậy y cũng được bia miệng ngàn năm khắc ghi câu đối tưởng niệm như thầy mình: “Đấu tố phụ mẫu, tôn thờ Mác Lê, nhục ấy đời chê thằng họ Đặng! Hãm hại sĩ nông, đảo điên văn hóa, tội kia sách chép đứa tên Khu!”. (Đặng Khu chính là Đặng Xuân Khu, tên thật của thằng tặc tử Trường Chinh).
image
Trường Chinh tên thật là Đặng Xuân Khu sinh ngày 9/2/1907 tại làng Hành Thiện, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định, qua đời năm 1988 tại Hà Nội.
Tiếp đó, theo Đèn Cù, là Chu Văn Biên, bí thư đoàn ủy cải cách ruộng đất Nghệ Tĩnh. Bắc ghế ngồi trên thềm cao, y chỉ tay vào mặt mẹ đẻ chắp tay đứng dưới sân, gằn giọng: “Tao với mi không mẹ không con mà chỉ là kẻ thù giai cấp của nhau. Tao có phận sự tiêu diệt mi mà mi thì sẽ nhất định chống lại”. Bà mẹ cắn lưỡi không chết, ít lâu sau nhảy giếng tự tử. Nhờ thành tích giết mẹ đó, Chu Văn Biên được đảng trao chức Thứ trưởng Bộ nông nghiệp!

60 năm một tội ác kéo dài !!!

image
Cuộc trưng bày chuyên đề Cải cách Ruộng đất (CCRĐ) 1946-1957 tại viện Bảo tàng Lịch sử Quốc gia Hà Nội từ hôm 08-09-2014 với gần 150 hiện vật, tư liệu gốc, tư liệu ảnh đã được hí hửng giới thiệu: “Đây là một hoạt động góp phần tuyên truyền, giáo dục cho đông đảo tầng lớp nhân dân, đặc biệt thế hệ trẻ nhận thức đúng hơn về cuộc cách mạng ruộng đất trong tiến trình cách mạng giải phóng dân tộc ở nước ta những năm 1946-1957. Qua đó củng cố niềm tin, niềm tự hào về Đảng, Chính phủ và sự nghiệp cách mạng của nhân dân Việt Nam trong thời kỳ đổi mới, xây dựng và phát triển đất nước hiện nay” (Thông báo của Bảo tàng). Trong ngày khai mạc, “Tiến sĩ” Nguyễn Văn Cường, Giám đốc Bảo tàng còn hùng hồn phát biểu: “Cải cách ruộng đất là một cuộc cách mạng dân chủ ‘long trời lở đất’, mang lại những giá trị to lớn của một xã hội mới, một chế độ mới, một cuộc sống mới cho người dân Việt Nam”.
image
Dĩ nhiên người dân Việt Nam và cả quốc tế, từ hơn 60 năm nay, đều biết đó là một biến cố trời long đất lở, thậm chí vào bậc nhất lịch sử dân tộc. Không trời long đất lở sao được khi có hơn 172 ngàn người (nói theo con số chính thức) bị gọi là “địa chủ” phải tan thây vì đạn bắn vỡ sọ, cày ủi đứt đầu, đùi đánh nát ngực, dây trói gãy cổ….; khi có gấp ba số người ấy (tính mỗi gia đình 4 nhân khẩu) chỉ vì là thân thuộc của “địa chủ” mà bị giam nhốt trong chuồng trâu, bị cấm ra chợ búa, bị khai trừ khỏi xã hội để rồi phải chết đói trong tức tưởi và uất hận. Không long trời lở đất sao được khi dưới sự che chở lẫn xúi giục của Bác và Đảng, từng đoàn từng đội cải cách tung hoành khắp nơi mọi chốn, quyền uy hơn cả Thượng Đế (“Nhất Đội nhì Trời”), tổ chức những phiên tòa không cần bằng chứng, chẳng thèm luật sư, cấm tự biện hộ, để vội vàng tuyên cáo tịch thu tài sản, tuyên bố bản án tử hình và thi hành bản án ngay tại chỗ! Không long trời lở đất sao được khi từng tốp “ông đội”, “bà đội” hoặc đi vào từng làng, đến các gia đình bần nông hay cố nông, “thăm nghèo, hỏi khổ” để khơi sâu thù hận, tiếp đó “bắt rễ, xâu chuỗi” để chiêu mộ bầy tố cáo, dạy cho chúng tập hài tội thật nhuần nhuyễn ngõ hầu khi hữu sự thì diễn ngon lành… hoặc đến chính những gia đình sắp thành nạn nhân, áp bức vợ tố chồng, bó buộc con tố cha, uổng ép tớ tố chủ, với trò lừa gạt “không chịu tố thì thân nhân sẽ bị tử hình”, nhưng dại dột tố xong thì đó là những bằng cớ rành rành để “đội cải cách” thi hành công lý: giết thể xác địa chủ và giết tâm hồn người thân của họ.
image
Thế nhưng, nhìn vào các hiện vật (y phục đồ đạc đắt tiền của địa chủ, nhà cửa áo xống tồi tàn của bần nông, hình ảnh nông dân thay trâu kéo cày, kẻ vô sản được đảng ban phát ruộng, gia đình nghèo đoàn tụ sau cuộc chia ly vì đi ở tớ…), người ta thấy chỉ là một trò tuyên truyền hoàn toàn bất chấp lịch sử, dù được trưng bày tại Viện Bảo tàng Lịch sử Quốc gia. Trước hết, một số khách am tường đồ cổ và quá khứ đã cho biết có rất nhiều hiện vật và hình ảnh phục dựng, giả tạo, sai thời (năm 1958 chưa có nồi gang, đũa nhựa và thìa phíp trắng; bát tô tận thời bao cấp sau 78 mới xuất hiện; ảnh ông bố cởi trần kéo thứ cày của thập niên 70…). Tất cả biểu lộ thói khinh thường công luận của những “chuyên gia” trình bày, nhất là thói gian trá vốn thâm căn cố đế nơi người cộng sản, cái thói được thản nhiên bày tỏ chẳng những trong ứng xử cuộc sống mà cả trong giáo khoa, sử sách, tư liệu. Thứ đến, cuộc triển lãm chỉ nói tới những cái gọi là “thành tựu” của CCRĐ (vốn không có hay nếu có thì toàn những thành tựu cho riêng đảng, như sẽ nói dưới đây) mà hoàn toàn lãng quên những sai lầm lớn lao, những tội ác tầy trời và những hậu quả bi thảm cho con người và xã hội. Điều này là sự cố ý, vì chính giám đốc bảo tàng có nói: “Không nhất thiết phải phơi bày sai lầm của lịch sử” rồi còn biện minh cho việc giết người cách trâng tráo vô liêm sỉ, cho đó là sự hy sinh cần thiết: “Có thể những phần trưng bày này sẽ không thỏa mãn được hết mong muốn của người dân, đặc biệt là những dòng họ, gia đình có liên quan đến CCRĐ. Thế nhưng cuộc cách mạng có thắng lợi thì bao giờ cũng có những tổn thất. Mà những tổn thất đó thì không thể đi sâu và đưa vào trong một phạm vi triển lãm nhỏ như thế này. Nếu đưa quá nhiều thì lấn át chủ đề chính là những thành tựu chúng ta đã đạt được trong CCRĐ.
image
Thôi thì cũng phải nói với họ (172.000 nạn nhân CCRĐ) rằng sự hi sinh của họ mang lại nhiều điều tích cực cho đất nước thời kỳ đó.” Đấy là thói bất phục thiện (không bao giờ nhận lỗi) hầu như luôn tìm thấy nơi người cộng sản, nhất là hàng ngũ lãnh đạo. Chính thái độ bao che tội ác, lấp liếm sự thật này (giữa lúc một tác phẩm vạch trần vô số điều xấu xa, độc dữ, tồi tệ của đảng, đặc biệt trong CCRĐ, vừa xuất hiện trên thị trường và mạng lưới là Đèn Cù của Trần Đĩnh) đã gây nên sự công phẫn nơi đồng bào VN từ trong ra tới ngoài nước. Rất nhiều tài liệu lịch sử, công trình nghiên cứu từ lâu hay nhiều bài viết mới về biến cố đau thương này, soi chiếu nó dưới mọi khía cạnh, đã được đưa ra hay tái đưa ra cho công luận, khiến người ta thấy cuộc triển lãm mang nét thứ ba là ngu đần, và thầm khen taythầy dùi xúi tổ chức cuộc triển lãm đúng là “thằng đểu”. Hay như lời một người dân Hà Nội: “Chúng nó hết khôn dồn ra dại hay sao mà lại đi chọc “c...” ra để ngửi với nhau như thế hở!” Khiến cho cuộc triển lãm dự trù kéo dài 3 tháng phải đóng cửa chỉ sau 3 ngày!
Nhưng chính nhờ trò “chọc”, màn đểu vắn vỏi này mà công luận có dịp nhìn lại những tác giả gây ra và kéo dài tội ác “Cải cách” đó.
Trước hết là Hồ Chí Minh, “kẻ tổ chức mọi thắng lợi của cách mạng VN”. Không cần tìm đâu xa, chỉ cần đọc bản cáo trạng “Địa chủ ác ghê” do chính tay y viết và đăng báo Nhân Dân ngày 21-07-1953 với bút hiệu CB (có lẽ là Của Bác) để kết án tử vị ân nhân số một của đảng, bà Nguyễn Thị Năm, người đầu tiên bị đem ra bắn để mở màn chiến dịch. Theo tác giả Bảo Giang trong bài “Cải cách hay đấu tố”, đó là “bản cáo trạng đẫm máu vô tiền khoáng hậu trong lịch sử… là sự kết tinh tổng hợp của tất cả những gian dối, bịa đặt và vu khống cộng lại. Nó đáng bị lên án. Bất hạnh thay, nó lại triển nở rực rỡ trong lòng đảng cộng sản. Nó trở thành kim chỉ nam, trở thành người hướng dẫn đầy sáng tạo để cho các đoàn đảng viên nhuần nhuyễn và thi hành. Nó trở thành khung, sườn cho mọi cuộc đấu tố. Dù ở bất cứ làng nào, xã thôn nào, huyện nào, tỉnh nào, mọi cuộc đấu đều phải rập khuôn theo đúng nội dung trong “địa chủ ác ghê” do HCM đề ra. Nó rập khuôn gian dối, bịa đặt, vu khống đến nỗi tất cả đều như một. Theo đó, nó không chỉ là một bản cáo trạng khởi đầu mùa đấu tố, đọc trước mặt nạn nhân Nguyễn Thị Năm, nhưng còn là một văn kiện khai mở ra nền tảng luân lý và đạo đức của chế độ cộng sản. Một chế độ phi nhân, sống dựa vào gian dối và tạo ra gian dối”, dựa vào bạo lực và tạo ra bạo lực. Chính vì thế, dân gian đã tặng cho Hồ câu đối để ghi khắc bia miệng ngàn năm: “Lở đất long trời cuộc phanh thây địa chủ, kìa đạo đức Nguyễn Ái Quốc Mác-Lê! Thần căm người hận màn đấu tố ân nhân, ấy tình thương Hồ Chí Minh Cộng sản!”.
image
Chính “tấm gương đạo đức Bác Hồ” đó -mà đảng viên, cán bộ và toàn dân bị buộc phải học tập từ đợt chiến dịch này tới đợt chiến dịch khác- đã đẻ ra đảng Cộng sản vốn cai trị đất nước từ 60 năm qua theo tinh thần và đường lối của Hồ. Trước hết là tinh thần độc tài toàn trị. Sử sách và chứng từ đã cho biết: đảng CS thực thi cuộc CCRĐ với ba mục tiêu. Mục tiêu chính trị là nắm toàn quyền trên xã hội. CCRĐ là một cách quét sạch những địa chủ, cường hào, nhân sĩ uy tín, những con người có mầm mống vươn lên ngoài vòng kiểm soát của đảng. Nghĩa là tất cả những gì mà cách mạng cho là đối nghịch, nguy hiểm trong tương lai và trong hiện tại. Quét sạch để xã hội trở nên một tờ giấy trơn, đảng muốn vẽ gì thì vẽ, trở nên một đàn cừu, đảng dẫn đi đâu thì đi. Mục tiêu kinh tế là tập trung đất đai tài nguyên vào tay đảng. Những người cày được chia ruộng (đảng khoác lác có gần 4 triệu nông dân lúc ấy được chia hơn 70 vạn hecta tịch thu từ địa chủ) chỉ vài năm sau là phải vào hợp tác xã, trả lại tất cả (ruộng, trâu, cày) cho nhà nước. Việc này nay được hiến định lẫn luật định rất rõ ràng: nhà nước là địa chủ duy nhất, sở hữu chủ toàn diện! Và cuối cùng là mục tiêu văn hóa. CCRĐ để phá vỡ cơ cấu thôn làng gia tộc, vốn là giềng mối của xã hội nông nghiệp ngàn năm, thay vào đó bằng đoàn đội sản xuất; ngoài ra, khi buộc con tố cha, vợ tố chồng, hàng xóm tố nhau, CCRĐ còn phá vỡ luân lý gia đình nói riêng và đạo đức xã hội nói chung, để đảng đưa ra một thứ đạo đức mới, đạo đức cách mạng, đạo đức bác Hồ, với nguyên tắc duy nhất: cứu cánh biện minh cho phương tiện. Bất cứ cái gì có lợi cho cách mạng, cho đảng, dù đó là gian dối, hận thù, đàn áp, dù đó là bóp méo sự thật, chà đạp công lý, tiêu diệt tình thương, thì đều là tốt là thiện cả!
image
Do đó và thứ đến là tinh thần “cách mạng tiến công”, nhiệt thành thực thi cuộc CCRĐ theo những quy tắc luân lý của riêng nó. Tiêu biểu là “đảng viên ưu tú” Trường Chinh đấu tố cha mẹ đến chết. Nhờ vậy y cũng được bia miệng ngàn năm khắc ghi câu đối tưởng niệm như thầy mình: “Đấu tố phụ mẫu, tôn thờ Mác Lê, nhục ấy đời chê thằng họ Đặng! Hãm hại sĩ nông, đảo điên văn hóa, tội kia sách chép đứa tên Khu!”. (Đặng Khu chính là Đặng Xuân Khu, tên thật của thằng tặc tử). Tiếp đó, theo Đèn Cù, là Chu Văn Biên, bí thư đoàn ủy cải cách ruộng đất Nghệ Tĩnh. Bắc ghế ngồi trên thềm cao, y chỉ tay vào mặt mẹ đẻ chắp tay đứng dưới sân gằn giọng: “Tao với mi không mẹ không con mà chỉ là kẻ thù giai cấp của nhau. Tao có phận sự tiêu diệt mi mà mi thì sẽ nhất định chống lại”. Bà mẹ cắn lưỡi không chết, ít lâu sau nhảy giếng tự tử. Nhờ thành tích giết mẹ đó, Chu Văn Biên được đảng trao chức Thứ trưởng Bộ nông nghiệp!

image
Những đảng viên tiếp nối gương Hồ và những “học trò xuất sắc” của y nay càng nhan nhản. Dù ở trung ương hay ở địa phương, chúng đang kéo dài tội ác CCRĐ đó. Nay nó mang cái tên mới: Giải Phóng Mặt Bằng. Nó không chỉ nhắm vào ruộng đất mà cả nhà cửa, không chỉ nhắm vào nông dân mà cả thị dân. Không chỉ là nửa triệu nạn nhân trực tiếp mà cả chục triệu dân oan, sống vô gia cư, chết vô địa táng, khiếu kiện từ đời ông cha đến đời con cháu, bị hành hung, kết án, tống ngục. Bọn địa chủ tham lam, tàn bạo thế hệ mới này còn dự tính dâng cả đất nước cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc để chúng hưởng quyền lực và quyền lợi lâu dài. 
BBT._,_.___
Than chao,
Que Do 


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link