Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, July 27, 2015

RE: ĐÀN CÁ TRONG AO BÁC HỒ- Bài của Lê Diễn Đức


http://nguyenchithien4vn.net/loa.jpg


Xin chúc một cuối tuần vui.

VŨ THỊ NGỌC THƠ

__._,_.___

Posted by: NGOC THO VU 

Sài Gòn hay Hồ Chí Minh?


Sài Gòn hay Hồ Chí Minh?


Mỗi mùa xuân về trên quê hương Việt Nam, chúng ta lại nhớ đến địa danh Sài Gòn.

Sài Gòn, tự nó đã đầy đủ ý nghĩa. Không cần phải thêm thủ đô hay thành
phố gì cả. Hai chữ Sài Gòn đã in sâu vào từng tâm hồn của ngưòi dân
Việt Nam mà còn quen thuộc với người ngoại quốc với tên gọi không có
dấu: “Saigon”. ...

... Để rồi từ đó mọi người đều có thể viết chữ Sài Gòn dính liền lại
với nhau mà không bỏ dấu “SAIGON”.

Không biết bao nhiêu bài luận văn của các em học sinh từ tiểu học đến
trung học tả về Saigon. Không biết bao nhiêu thi sĩ, nhạc sĩ viết về
Saigon. Saigon nằm soi mình bên dòng sông cùng tên Saigon, thật lãng
mạng và kêu ngạo cùng tuế nguyệt.

Chúng ta hãy lắng động tâm hồn để tìm về sự mộc mạc của người Việt Nam
đối với Saigon thân yêu.

1. Thưa cô đi đâu?
- Saigon.
2. Bà ngoại đi đâu?
- Lên Saigon.
3. Mầy từ đâu về?
-Từ Saigon.
Chỉ cần một chữ Saigon là đầy đủ rồi.

Nhưng trong 30 năm qua, Saigon bị mất tên, bị thay thế bằng tên của
nhân vật Hồ Chí Minh. Sàigon ngậm ngùi tức tưởi, thổn thức với lời ca
trong bài Vĩnh Biệt Saigon: “...Ta mất người như người đã mất Tên…”.

Người Cộng Sản Việt Nam rất lấy làm hãnh diện với cái gọi thành phố Hồ
Chí Minh. Cái tên nghe vừa dài vừa chói tai, lúc nào cũng phải thêm
chữ “thành phố”. Nếu thiếu chữ “thành phố” thì nguy to. Bởi vì kêu Hà
Nội thì ai cũng hiểu là điạ danh Hà Nội, nhưng kêu Hồ Chí Minh khơi
khơi thì có khi người ta không biết kêu cái quái gì?

Bây giờ xin mời những người Cộng Sản Việt Nam cùng chia xẽ có nên để
tên Hồ Chí Minh hay nên trả tên lại cho Saigon. Nếu quí vị nhất định
khư khư giữ nguyên tên Hồ Chí Minh, thì nên cùng thưởng thức những mẫu
chuyện và truyền khẩu từ ngưòi này sang người khác, từ nơi này sang
nơi khác mà tạm gọi là truyền khẩu dân gian, hãy xem như một cuộc
trưng cầu dân ý có được không?

1. Bây giờ nói về tệ nạn xã hội:
- Người ta thường kêu là “Du Đãng Saigon” nay xin sửa lại: “Du Đãng Hồ Chí Minh”

- Saigon ngày xưa ít thấy bây giờ Saigon nhiều quá. “Đĩ Saigon” xin
đổi lại là      “Đĩ Hồ Chí Minh”

- Saigon ngày xưa ít thấy mấy thằng điếm bây giờ phải coi chừng mấy
thằng điếm. ‘Điếm Sàigon” xin đổi lại là “Điếm Hồ Chí Minh”.

2. Bây giờ nói về dân gian:
Khi nói đến dân gian thì không phải như viết văn chương, chỉ nói tắt
hiểu là được. Không cần chính tả hay văn phạm.

- Mầy lấy vợ ở đâu? dạ em lấy vợ Saigon. ”Lấy vợ Saigon" xin đổi lại
là “Lấy vợ Hồ Chí Minh”.

- Chị mua gà ở đâu? mua gà Saigon. Gà Saigon xin đổi lại là “Gà Hồ Chí Minh”.

- Đi Saigon nhớ coi chừng chó, chó Saigon dữ lắm. “Chó Saigon” xin đổi
lại là “chó Hồ Chí Minh”

- Má ơi lên coi truyền hình kìa xe đụng ghê lắm. Xe đụng chỗ nào? Xe
đụng Saigon. Xe đụng Saigon xin đổi lại là “xe đụng Hồ Chí Minh.”

- Thịt chó Saigon ăn ngon quá. Thịt chó Saigon xin đổi lại là “thịt
chó Hồ Chí Minh”

- Đừng làm giả đồ của Pháp bị bắt đó nghe. Vỏ Paris, ruột Saigon là
phạm pháp. Xin đổi là: “Vỏ Paris, ruột Hồ chí Minh”.

- Saigon nóng đổ mồ hôi, xin đổi lại là “Hồ Chí Minh nóng đổ mồ hôi”.

- Saigon nóng muốn lột quần lột áo. Xin đổi là “Hồ Chí Minh nóng muốn
lột quần lột áo”. - Đi Saigon thì phải mua giầy da Saigon. Xin đổi lại
“Giầy da Hồ Chí Minh”

 - Gió thổi mạnh quá nên nhà Saigon bị sập. Xin đổi lại ‘nhà Hồ Chí
Minh bị sập’.
Và còn nhiều nhiều lắm lắm……….

 Hãy cùng nhau qua truyền khẩu dân gian để thay thế cái gọi là Hồ Chí
Minh vào “Saigon” để cả 82 triệu người dân Việt Nam có dịp thi thố tài
văn chương dân gian của mình để có những trận cười hả hê mà người ta
gọi là chuyện cười dân gian.

Trăm năm bia đá cũng mòn,
 Ngàn năm bia miệng vẩn còn trơ trơ

 Để người cộng sản Việt Nam hiểu được sức mạnh của quần chúng. Ai đã
đổi tên Saigon? Bây giờ họ phải gánh chịu “gậy ông đập lưng ông”.

Các địa danh như, Hà Nội, Huế, Nha Trang, Vũng Tàu, Cần Thơ, Cà Mau…
Mà hình như tất cả các điạ danh ở Việt Nam chỉ cần nói tên là người ta
hiểu được liền đâu cần phải thêm chữ: thành phố hay tỉnh…. Vây nói
khơi khơi Hồ Chí Minh thì là cái con khỉ khô gì? Thật là cười ra nước
mắt.

 Chú lơ xe đò gọi hành khách: Saigon không? Saigon đây? Hành khách
đứng dưới đường vẫy tay trả lời : Saigon, Saigon….. Bây giờ sửa lại :
Chú lơ xe đò gọi hành khách: Hồ Chí Minh, không? Hồ Chí Minh đây? Hành
khách đứng dưới đường vẫy tay trả lời: Hồ Chí Minh, Hồ Chí Minh… Có
thể trong đám hành khách đó có cả đảng viên đảng CSVN.

Việc đổi tên Saigon và áp đặt cái gọi là Hồ Chí Minh là do chính những
người công sản Việt Nam tạo ra. Nay chỉ xin được dùng cái gọi là Hồ
Chí Minh để thay thế những lời nói dân gian. Nghĩa là cứ chỗ nào có
chữ Saigon thì thay vào đó là chữ Hồ Chí Minh. Quí vị CSVN nghĩ sao?
Quí độc giả nghĩ sao?

Người cộng sản Việt Nam đã sai lầm giữa địa danh và tên nhân vật, mà
cái ác nhất lại là tên của nhân vật được những người cộng sản Viêt Nam
sùng bái. Cái thây ma nằm giữa Ba Đình, mỗi năm phải tiêu phí biết bao
nhiêu tiền của nhân dân Việt Nam? Người cộng sản sống thì tham nhũng,
tham lạm tài sản quốc gia. Người cộng sản chết cũng ăn bám nhân dân
Việt Nam, đó chính là cái thây ma Hồ Chí Minh.

Người chết phải trở về cát bụi. Thây ma thì phải đem chôn hay thiêu.
Có một người vào xem xác chết của Hồ Chí Minh, khi về nhà không dám
ngủ, mà nhắm mắt lại là thấy ác mộng hay nói đúng hơn là thấy thây ma
Hồ Chí Minh. Cuối cùng phải đi xem bác sĩ tâm lý. Bác sĩ tâm lý
khuyên: bạn đừng nghĩ tới cái xác đó nữa, cứ xem như nhìn thấy xác của
một con vật nào đó, thí dụ như xác con gà, con cá bán ở chợ là được
rồi.”

Đất nước Việt Nam đã bị người cộng sản tàn phá. Không biết bao nhiêu
bút mực của các nhà văn, nhà phê bình, nhà bình luận… của rất nhiều
thế hệ lên án. Người cộng sản cần phải thức tỉnh một cách thật sự mà
hãy trả lại những gì của Việt Nam cho dân tộc Việt Nam.

Cỏ cây còn biết hờn sông núi
Giang sơn gấm vóc phải ngậm ngùi.

Saigon phải được trân trọng trả lại tên cho Saigon. Saigon mãi mãi là Saigon.


__._,_.___

Posted by: Quang Dang Thai 

 
biết bao giờ mới trùng phùng
trong tâm tình có vô cùng  nước non  lòng người Việt mãi sắt son
Cali  tím biển , Sài Gòn trắng mây đi hoang rồi , cũng về đây
chiều đêm vọng tưởng , tháng ngày cưu mang



                      SÀI  GÒN

                                
Quyết tâm đòi lại tiếng Sài Gòn

Viên ngọc nghìn đời của nước non

bị xóa thay tên thằng quỷ Bác

phế quyền xé lệnh lũ ranh con (*)

Viễn Đông vẫn sáng thời vàng ngọc

Thành Phố còn danh thuở  sắt son

hai chữ Sài Gòn không thể mất

Việt Nam chính sử chẳng phai mòn .

                                        
Tố Nguyên 
 (trích thi phẩm HoaTiên 28 )

(*) bọn côn đồ cầm quyền Bắc bộ phủ, xưng  là con cháu của tên Bác và Đảng Hồ Tặc

__._,_.___

Posted by: tuyen do 

Sunday, July 26, 2015

Bộ Chính Trị khắc số những người tên Thanh



---------- Forwarded message ----------
From: Dien bien hoa binh  [DienDanCongLuan] <>
Date: 2015-07-25 18:45 GMT-07:00
Subject: [DDCL] Bộ Chính Trị khắc số những người tên Thanh
To:

 
Bộ Chính Trị khắc số những người tên Thanh

Vũ Thạch

Cùng tác giả:

Người đầu tiên vắn số với Bộ Chính Trị không phải 2 ông Thanh gần đây, mà là Đại tướng Nguyễn Chí Thanh. Ông chết năm 1967.
Với các tiết lộ thâm cung bí sử gần đây, đặc biệt trong cuốn Đèn Cù của Trần Đĩnh, người ta mới biết vai trò hệ trọng ở hàng tột đỉnh của ông Nguyễn Chí Thanh. Ông chính là một trong ba chân vạc: Lê Duẫn - Lê Đức Thọ - Nguyễn Chí Thanh. Bộ ba này dám làm chuyện tày trời, đó là giật quyền cai trị khỏi tay ông Hồ Chí Minh và dàn chân tay thân tín của ông như Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp.

Và càng đáng nể hơn nữa về mưu lược, trong lúc liên tục loại trừ quyền lực và cô lập ông Hồ như vậy, bộ ba nêu trên vẫn tiếp tục xử dụng được và xử dụng tối đa tên tuổi, hình ảnh, uy tín của cả 3 ông Hồ, Chinh, Giáp, cho các mưu đồ riêng. Một trong những mặt lợi dụng là dùng ông Hồ, ông Giáp để ép nhân dân toàn miền Bắc vào cuộc chiến "giải phóng" miền Nam. 

Bộ ba Duẫn - Thọ - Thanh biết rõ Liên Xô, Trung Quốc vô cùng thèm muốn thấy Mỹ sa lầy tại Việt Nam; từ đó bị rối loạn tại nước nhà; và suy yếu trong cuộc Chiến Tranh Lạnh đối đầu với thế giới cộng sản. Do đó, nếu duy trì và mở rộng được cuộc chiến tại miền Nam Việt Nam, bộ ba Duẫn - Thọ - Thanh trở thành ống dẫn máu viện trợ độc quyền từ Liên Xô và Trung Quốc vào Việt Nam. Nguồn lực độc quyền và hầu như duy nhất này trên đất Bắc thời đó có khả năng đánh bại tất cả mọi phe cánh quyền lực trong đảng, kể cả đốn ngã các cây cổ thụ như Bác Hồ. (Đây cũng chính là bí quyết Mao Trạch Đông áp dụng để vượt trên mọi phe cánh trong đảng CSTQ ở thập niên 1940, 1950 khi ông nắm độc quyền ống viện trợ từ Stalin).

Chính vì tầm mức quan trọng của cuộc chiến "đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc" đó mà tướng Nguyễn Chí Thanh được phái vào miền Nam từ năm 1965 để trực tiếp điều động trong chức vụ Bí thư Trung ương Cục miền Nam kiêm Chính ủy Quân Giải phóng miền Nam.

Nhưng giữa lúc sinh lực và tham vọng đang ở tột đỉnh như vậy, chỉ 2 năm sau, tướng Thanh đột tử. Ông không chết vì súng đạn tại chiến trường hay vì bệnh tật tại Cục R, nhưng chết giữa lòng thủ đô khi ra Hà Nội họp bàn vào tháng 7 năm 1967. Lý do chính thức được công bố là do "nhồi máu cơ tim" dù ông chỉ mới 53 tuổi và đang mạnh khỏe xông xáo khắp nơi.

Nhiều người tin rằng đây là nỗ lực cuối cùng của phe đang thất thế để hy vọng bẻ gẫy bộ ba quyền lực. Nhưng kết quả liền sau đó, ông Hồ và ông Giáp bị trả thù cay độc, dai dẳng cho tới ngày ông Lê Duẫn nhắm mắt. Ngay cả việc ông Hồ xin phép "được lấy vợ" cho đỡ cô độc trong những tháng năm bị cô lập ở nhà nghỉ hưu bất đắc dĩ cũng bị ông Lê Duẫn cự tuyệt. 

Còn Người hùng Điện Biên Phủ không chỉ bị hất hẳn ra khỏi mọi vị trí quyết định, bị xóa công trong các chiến thắng kể cả "chiến thắng mùa Xuân 1975", mà còn bị sỉ nhục với ghế trưởng Ban sinh đẻ có kế hoạch. Riêng ông Trường Chinh có lẽ không dính tới vụ ám sát tướng Nguyễn Chí Thanh nên vẫn được cho giữ các vai trò mang tính biểu kiến chứ không có thẩm quyền quyết định, như chủ tịch Quốc hội, chủ tịch Ủy ban Hiệp thương Bắc Nam.

Trở về hiện tại, hai ông Thanh ngày nay rất giống trường hợp của ông Nguyễn Chí Thanh ở chỗ đang mạnh khỏe bỗng trở bệnh ngặt nghèo mà không có triệu chứng gì báo trước.
Ông Nguyễn Bá Thanh lăn đùng khi đang là một cầu thủ đáng nể trên sân cỏ và cũng là một đấu thủ đáng sợ của nhiều người trên đấu trường chính trị. Từ Đà Nẵng ông được đưa về thủ đô để nắm chức Trưởng Ban Nội Chính Trung Ương với quyết tâm "Hốt hết, bắt hết chứ không nói nhiều". Quả thật, các phe phái trong đảng lúc đó đều lo lắng tới mức báo động đỏ và hợp sức để chận bước tiến của ông. 

Thế là chỉ đến ngưỡng cửa vào Bộ Chính Trị con đường quyền lực của ông Nguyễn Bá Thanh bị chặt đứt. Nhưng không chỉ đến đó là hết. Để loại trừ hẳn xác suất ông Thanh có thể vùng lên trở lại, các đối thủ của ông còn cẩn thận "tặng hàng ngoại" để ông đột nhiên mắc chứng bệnh hiểm nghèo, phải đưa gấp rút ra nước ngoài chữa trị... một cách bí mật.

Chỉ khi người nhà ông Thanh quá uất ức cho xì ra hình ảnh của ông tại bệnh viện Hoa Kỳ, báo chí lề đảng mới thừa nhận rồi gỡ gạc: "ông Thanh vẫn gọi về điều hành Ban Nội Chính Trung ương" từ giường bệnh. Sau đó báo đài công cụ cho biết đã chữa trị xong và một chuyên cơ chở ông Thanh về Việt Nam dưỡng bệnh. Họ còn ghi rõ tại phi trường ông Thanh bảo người chung quanh "Tau khỏe chứ có chi mô". Rồi trong mấy tuần kế tiếp hết phái đoàn này đến quan chức nọ được đăng hình trên báo là đã đến thăm hỏi ông Thanh tại bệnh viện nhưng tuyệt nhiên không hề đăng tấm hình nào có mặt mũi ông Thanh.

Cùng lúc đó, trong số hình chụp chuyên cơ dành riêng cho việc chở ông Thanh về nước, người ta phát hiện hình một cỗ quan tài bọc kim loại kiên cố, đúng với qui định chuyên chở xác chết tại Hoa Kỳ. Mọi kiểu ngụy biện như mua quan tài sẵn, quan tài cho người khác cùng chuyến bay, quan tài chuẩn bị cho chuyến bay kế tiếp,... đều cực kỳ vô lý.

Tổng hợp lại, công luận nay tin chắc rằng ông Thanh đã qua đời rất nhanh tại Hoa Kỳ nhưng lãnh đạo đảng không cho chết mà buộc gia đình ông phải cùng đóng màn kịch kéo dài hàng tháng trời với đủ loại phái đoàn thăm viếng rồi mới tuyên bố chính thức vào ngày 13/2/2015. Mục đích chính là để đánh bạt những tin tức cho thấy ông chết quá nhanh và vô phương cứu chữa vì bị đầu độc bằng chất phóng xạ.

Nay cả tiến trình đó đang được diễn lại một lần nữa với Đại tướng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Quốc Phòng, Ủy viên Bộ Chính Trị đảng CSVN. Ông Thanh đang mạnh khỏe, đi đứng khắp nơi và Ban Bảo vệ, chăm sóc sức khỏe cán bộ Trung ương cho đến giờ cũng không biết ông bị bệnh gì. Cả ông trưởng ban và phó ban đều đã lên tiếng trên báo đài trong nước lẫn đài quốc tế rằng các lần khám trước đây của ban này đều không thấy gì nghiêm trọng cả.

Nhưng tướng Thanh, hiển nhiên không phải do đề nghị của Ban chăm sóc, lại tức tốc đi Pháp khám nghiệm, để rồi được biết tình trạng nghiêm trọng đến độ phải đè ra mổ ngay. Chỉ khi tin này được những nguồn tin nội bộ cho lộ ra, báo đài đảng mới thừa nhận và cho biết "đã phẫu thuật thành công". Và cũng giống như đã làm với ông Nguyễn Bá Thanh, báo đài bắt đầu loan tin tướng Thanh sắp hết bệnh trở về, tướng Thanh ký giấy khen đơn vị này, tướng Thanh gởi bài tham luận nọ.

Càng lúc càng nhiều câu hỏi đang bật lên: Tại sao tướng Thanh bỏ công ký bằng khen cho một Lữ đoàn Thông tin và một Trung tâm Đo lường, nhưng lại không ký quyết định thay thế Tư lệnh và Chính ủy của Bộ Tư Lệnh Thủ đô Hà Nội? Tại sao một quyết định hệ trọng như thế lại được báo đài đăng tải là của "Thủ trưởng Bộ Quốc phòng" chứ không có tên họ, cấp bậc nào cả? 

Tại sao hãng tin DPA của Đức tiếp tục tin tưởng vào nguồn tin cao cấp từ nội bộ đảng rằng tướng Thanh đã qua đời (chứ không hề rút lại như Ban Tuyên giáo loan tin)?... Nhưng hiển nhiên hơn cả, tại sao trước các nghi ngờ đó, lãnh đạo đảng cứ cắt cử hết cán bộ này đến tướng lĩnh khác lên tiếng cải chính chứ không dùng cách đơn giản nhất là cho đăng vài tấm hình hay một đoạn video ngắn của chính tướng Thanh?

Có thể nói trường hợp tướng Phùng Quang Thanh còn tệ hơn hoàn cảnh của ông Nguyễn Bá Thanh nhiều. Cho đến giờ, gia đình tướng Thanh hoặc bị canh phòng quá nghiêm ngặt hoặc bị hăm dọa quá nặng nên không dám tung ra hình ảnh nào chụp từ nhà thương. Có lẽ điều này cũng dễ hiểu vì ngay khi tướng Thanh còn đầy đủ sức khỏe và quyền hành, các đối thủ của ông còn chẳng ngần ngại gì trong việc tung đầy hình ảnh về khối gia tài được xem là bất chính của bố con Phùng Quang Thanh - Phùng Quang Hải trên mạng Internet, đặc biệt tại các trang 
Khá hiển nhiên nhiều kẻ đang rất thèm thuồng khối tài sản đó.

Và cứ với kịch bản này, công luận chắc sẽ không ngạc nhiên gì khi lại có tin một chuyến chuyên cơ chở tướng Phùng Quang Thanh về nước (nhưng lần này quan tài sẽ được phủ kín), lại có các tuyên bố ông rất khỏe tại phi trường (nhưng vẫn không ghi âm), lại có nhiều phái đoàn cao cấp đến viếng thăm ông (nhưng vẫn không đăng hình người được thăm),... cho đến ngày lại có tuyên bố ông "vừa mới qua đời".

Thôi thì ai cũng một lần chết. Chỉ tiếc cả 3 cuộc đời tên Thanh chẳng để lại gì đáng kể ngoài những tham vọng cá nhân và các hậu quả tai hại cho đất nước và con người. Riêng đối với Đại tướng Phùng Quang Thanh, nhắc đến tên ông có lẽ hậu thế sẽ chỉ còn nhớ dăm ba câu nói bất hủ:
  • "Không phong tướng anh em tâm tư."

  • "Chúng tôi mong muốn là Trung Quốc dời giàn khoan ra khỏi vùng biển, tuy nhiên tùy vào Trung Quốc có muốn dời hay không là chuyện của họ."

  • "Quan hệ giữa Việt Nam và nước bạn láng giềng Trung Quốc về tổng thể trên các mặt đang phát triển tốt đẹp."

  • "Tôi thấy lo lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc. Ai nói tích cực đến TQ là ngại. Tôi cho rằng cái đó là nguy hiểm cho dân tộc."


image





Người đu tiên vn s vi B Chính Tr không phi 2 ông Thanh gn đây, mà là Đi tướng Nguyn Chí Thanh. Ông...
Aperçu par Yahoo



__._,_.___

Posted by: Patrick03 Lew 

Ăn cắp ở Thụy Sĩ sao bằng ở Hà Nội


Ăn cắp ở Thụy Sĩ sao bằng ở Hà Nội
Ngô Nhân Dụng - 24.07.2015
Khi đọc bản tin hai du khách người Việt bị bắt vì ăn cắp ở mấy đôi kính mát ở Zurich, Thụy Sĩ tôi rất buồn. Ðã đi tính ăn cắp tại sao hai cháu không làm ăn “quy mô lớn xã hội chủ nghĩa” mà lại đi ăn cắp vặt như vậy? Về Hà Nội, “phấn đấu vào đoàn,” rồi “phấn đấu vào đảng” để làm những vố lớn có hơn không? Nếu sau này không được như Phùng Quang Thanh, Nguyễn Tấn Dũng, thì ít nhất cũng theo gót được Nguyễn Xuân Sơn chứ?

Sau Nhật Bản, Thái Lan, Ðài Loan, từ nay lại thêm Thụy Sĩ là nơi người ta phải cảnh giác khi thấy du khách người Việt Nam. Sỉ nhục cho cả dân tộc! Nhưng nghĩ cho cùng, không phải mấy cá nhân phạm pháp gây ra mối nhục này; họ cũng là nạn nhân. Chính phạm là một chế độ ăn cắp từ trên xuống dưới, lớn ăn cắp lớn, nhỏ ăn cắp nhỏ!

Khi trở về Hà Nội, chắc hai cháu đã nghe tin Nguyễn Xuân Sơn. Mấy bữa trước còn chễm trệ trên ghế chủ tịch Tập đoàn Dầu khí Quốc gia (PetroVietnam), giờ Sơn đang bị truy tố về tội “làm mất” 800 tỷ đồng (tương đương 36 triệu Mỹ kim) của công ty dầu khí, khi còn làm tổng giám đốc Ngân hàng Thương mại cổ phần Ðại Dương (OceanBank).

Nguyễn Xuân Sơn đã làm trong ngành dầu khí từ 30 năm. Ông trở thành tổng giám đốc OceanBank sau khi PetroVietnam góp số vốn lớn vào ngân hàng này, có lúc chiếm hai phần ba vốn góp. Một công ty dầu khí lại đi khai thác ngân hàng, cũng như một công ty hàng hải Vinashin đi làm khách sạn, mua địa ốc, vân vân. 

Ðó là chính sách kinh tế quốc doanh của Nguyễn Tấn Dũng: Chúng mày làm cái gì ra tiền thì cứ làm! Trong một năm từ 2008 khi Nguyễn Xuân Sơn nhậm chức, số nợ xấu của OceanBank tăng gấp 9 lần, lên hơn 100 tỷ đồng! Ðến năm 2012 thì vọt thành 700 tỷ. Nợ xấu là những món tiền ngân hàng cho vay nhưng khó đòi lại được, để lâu “cứt trâu hóa bùn.” 

Thế thì 100 tỷ đồng năm trước, 700 tỷ đồng bạc năm sau, chúng chạy đi đâu cả? Chắc chắn nó vào túi những thằng đứng vay cũng như những thằng cho vay! Cái đứa chấp thuận cho vay còn phải “đóng hụi chết” cho những đứa ngồi trên đầu nó nữa, chứ không ai cho ngồi vào những cái ghế béo bở!

Nhưng mà các đồng tiền ấy nguyên thủy chúng ở đâu mà ra? Như trong vụ này, họ lấy tiền của PetroVietnam đưa qua cho OceanBank. Mà PetroVietnam kiếm được tiền nhờ bán dầu của nước Việt Nam, của dân Việt Nam. 

Ðồng tiền của dân chạy sang một ngân hàng của nhà nước, rồi từ đó chạy qua túi những đứa đứng vay tiền và cho vay tiền! Những người “phấn đấu vào đảng” nới có cơ hội hóa phép cho các đồng tiền chạy lòng vòng, cuối cùng biến chúng lọt vô túi mình một cách dễ dàng như vậy! Ngân hàng chỉ là cái dây chuyền đem tiền của dân vào túi bọn tham nhũng! Hàng ngàn tỷ đồng tiền mất tích! Mà 90 triệu người Việt Nam không ai thấy gì cả, cho tới khi chúng nó đánh lẫn nhau! Ðó là phép lạ kinh tế thị trường theo định hướng ăn cắp!

Nguyễn Xuân Sơn đã trở về PetroVietnam khi nợ xấu mới lên tới 700 tỷ, rồi leo lên đến chức chủ tịch, chứng tỏ cán bộ tài chánh này đã được cấp trên tán thưởng và tin cậy. Nhưng với những món nợ không đòi lại được cao ngất nghểu thì tất nhiên sau khi Sơn chạy rồi, OceanBank chỉ còn đường xuống dốc. Từ cuối năm ngoái, những người kế nghiệp ông ta ở ngân hàng là Hà Văn Thắm và Nguyễn Minh Thu đã bị bắt, bị truy tố.

 Mới đây, ngân hàng trung ương gọi là Ngân hàng Nhà nước báo tin đã mua lại tất cả vốn và nợ của OceanBank với giá 0, số không, zero đồng! Tức là tất cả số vốn do PetroVietnam góp vô đó tan thành mưa bụi, thành mây khói. Ðây không phải là lần đầu có chuyện này mây mưa như vậy. Năm tháng trước, Ngân hàng Nhà nước mới “mua lại” Ngân hàng Xây dựng với giá cũng zero đồng - chủ tịch cũ Phạm Công Danh với tổng giám đốc Phan Thành Mai đã bị bắt vào năm ngoái!

Ðọc những tin tức trên, chúng tôi tội nghiệp hai cô chú bị bắt ở Zurich, hay những người ăn trộm chó bị bắt ở Ðài Loan, những cô tiếp viên phi hành xinh đẹp bị cùm ở Nhật Bản! Toàn là những món trộm cắp lặt vặt, không bao giờ tiến lên chủ nghĩa xã hội được! Mà bọn họ tất cả đều là nạn nhân, vì họ chỉ nhiễm độc thói sống bằng cách ăn cắp, thăng quan tiến chức nhờ ăn cắp, trong một xã hội mà bọn cầm đầu từ trên xuống dưới đứa nào cũng phải ăn cắp!

Nhắc lại: Phải ăn cắp! Vì không ăn cắp thì không sống được trong hệ thống “đạo kiếp trị” (kleptocracy) đó. Một người cháu sống ở Hà Nội đã giải thích cho tôi tại sao đường sá ở Việt Nam mới làm năm trước năm sau đã hư: “Khổ lắm bác ơi; nước mình nó khác nước Mỹ! Nếu bác làm đường mà cả mười năm không chỗ nào hư hỏng thì chúng nó làm thế nào kiếm ăn được? Không đứa nào nó cho bác trúng thầu đâu! Mỗi năm chúng nó phải kiếm một món về đường sá, một món về trường học, một món nhờ chỗ này, nhờ chỗ khác chớ?”

Ai cũng biết Hồ Chí Minh không phải là tác giả câu “Bách niên chi kế mạc như thụ nhân.” Nhưng chế độ cộng sản do ông lập ra ở nước ta đã đẻ thêm được một kế mới, Quản Trọng đời xưa không thể nào bịa ra được: “Niên niên chi kế mạc như tu lộ!” Thế là “Người người ăn cắp, ngành ngành ăn cắp,...” Nền văn hóa ăn cắp xã hội chủ nghĩa được xây dựng trên cơ bản này: Nhìn lên trên thấy đứa nào cũng ăn cắp, những người lương thiện tự hỏi: Tại sao mình “ngu” mãi để cho cái chúng nó thèm thuồng?

 Thèm từ đôi kính mát Gu gu Chi chi chi đó!


Du khách Việt Nam bị bắt vì ăn cắp ở Thụy Sĩ

Hai thành viên trẻ trong đoàn khách du lịch Việt Nam vừa bị bắt tại Zurich vì ăn cắp 3 chiếc kính mát hiệu Gucci và Louis Vuitton, trị giá khoảng 300 euro/chiếc. 
Trên trang cá nhân, một hướng dẫn viên chia sẻ câu chuyện hai khách người Việt bị cảnh sát bắt giữ tại Thụy Sĩ do ăn cắp đồ trong một cửa hàng thời trang.
THUYSI-ANCAP44
Nhâm Tiến Dũng – Nhâm Thị Hồng Phương, còn giắt cặp mắt kiếng trên cổ áo để chụp hình lưu niệm tại Thụy Sỹ.
Theo hướng dẫn viên này, cuộc hành trình đưa đoàn khách 29 người Việt tới du lịch ở Pháp và Thụy Sĩ đã kết thúc tốt đẹp nếu không xảy ra vụ việc đáng tiếc. Hai thành viên trẻ trong đoàn bị bắt tại Zurich vì ăn cắp 3 chiếc kính mát hiệu Gucci và Louis Vuitton với trị giá khoảng 300 euro/chiếc. 
Sau khi nhận được thông báo, hướng dẫn viên và người của công ty du lịch đã phải tới sở cảnh sát để tìm hiểu sự việc và yêu cầu cơ quan này giúp đỡ xử lý vụ việc ngay trong đêm vì đoàn phải bay sớm vào ngày mai. Cuối cùng, cơ quan cảnh sát đã yêu cầu nộp phạt 2.000 fanc Thụy Sĩ (tương đương khoảng 2.000 USD).
THUYSI-ANCAP34
Giấy xử phạt của cơ quan chức năng
“Nghĩ mà xót xa. Tôi cảm thấy xấu hổ vì tôi cũng là người Việt Nam trong chuyến đi này. Mặc dù còn vài tour đi các nước khác nữa nhưng tôi không muốn nhận tour nữa”, anh bày tỏ.
Bình luận về câu chuyện của hướng dẫn viên này, một thành viên cho hay: “Tội nghiệp cho bạn HDV quá. Thôi đành 'mũi dại lái chịu đòn' vậy. Hy vọng sẽ không còn chuyện như vậy xảy ra trong những hành trình kế tiếp của bạn”.
Chia sẻ trên mạng xã hội, một thành viên có tên Trung Pham kể rằng, anh đã từng chứng kiến khách Việt ăn cắp tại Campuchia chỉ là một đôi dép bằng thủ đoạn tráo dép cũ và mang đôi dép mới trong siêu thị đi ra ngoài. Mặc dù bức xúc nhưng anh vẫn không thể làm được điều gì vì biết người đàn ông đó theo tour khác. 
Những câu chuyện về người Việt ăn cắp, như giám đốc một công ty tên tuổi ở TP.HCM, vẫn lấy trộm ô dù trong siêu thị tại Nhật, lan truyền nhanh trên mạng xã hội khiến nhiều người cảm thấy xấu hổ. Không chỉ ở Nhật Bản, mà các nước và vùng lãnh thổ khác như Thái Lan, Đài Loan cũng đều có biển cảnh báo về thói trộm cắp vặt của một số người Việt.
THUYSI-ANCAP33
khách du lịch việt, trộm cắp, ăn cắp, người việt ở nước ngoài, siêu thị, tour, hãng lữ hành, công ty du lịch, du lịch nước ngoài, hãng hàng không, siêu thị, đồ hiệu, ăn-cắp, du-khách-Việt, hướng-dẫn-viên
Cảnh sát Thụy Sĩ lập biên bản phạt 2 du khách của Việt Nam vì tội ăn trộm
Hồi đầu năm 2014, một nữ tiếp viên hàng không của Việt Nam cũng bị phía Nhật bắt giữ vì bị tình nghi buôn lậu hàng mỹ phẩm, quần áo từ một đường dây ăn cắp tại các siêu thị Nhật và có thể đang tìm cách buôn lậu ra khỏi nước Nhật. 
Cách đây không lâu, báo chí Singapore cũng đã đưa tin về vụ nhóm mười khách du lịch quốc tịch Việt Nam chuyên móc túi khách đi mua sắm và ăn trộm hàng từ các siêu thị. Trong khi rà soát nơi ở của những người này, cảnh sát tìm thấy tới 60 điện thoại di động cùng máy nghe nhạc iPods và nhiều quần áo vẫn còn nguyên giá tiền.
Ba năm trở lại đây, cho dù gặp nhiều khó khăn, chỉ số tăng trưởng kinh tế không cao, nhưng số lượng người Việt đi du lịch nước ngoài mỗi năm một tăng. 
Theo một hướng dẫn viên chuyên tour nước ngoài chia sẻ, du khách Việt hầu như đi du lịch theo cảm tính, ngẫu hứng, với quan niệm đơn giản du lịch là đi chơi, thư giãn, “đi cho biết người biết ta”, chính vì thế mà nhiều vụ việc xảy ra đã khiến những công ty du lịch gặp rắc rối. Điều mà nhiều hãng lữ hành nơm nớp lo khi đưa khách ra nước ngoài là tình trạng ăn cắp đồ và bỏ trốn. 

D.Anh

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link