Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, April 30, 2016

Tôi biết ơn Việt Nam Cộng Hòa


Tôi biết ơn Việt Nam Cộng Hòa
* Bài viết đã đăng trên Danlambao vào tháng 4/2014 của Nguyễn Ngọc Già.



Nguyễn Ngọc Già (Danlambao) - Một số người trong nước cũng như người Việt hải ngoại cho rằng không nên vực dậy "xác chết" có tên Việt Nam Cộng Hòa.

Tuy nhiên, lịch sử là nguồn cội của bất kỳ dân tộc nào. Lịch sử là khoa học và tính Người được thể hiện cao nhất từ đó. Bất kỳ một giai tầng nào hay một bậc vua chúa hoặc một nhà độc tài nào đi nữa, cũng không thể nào trốn được lịch sử. Lịch sử là Con Người.



Lịch sử dù đau thương như VNCH đã để mất Hoàng Sa, hay đáng tủi hổ như công hàm 1958 của VNDCCH và hội nghị Thành Đô của CHXHCNVN cùng nhiều biến cố sự kiện quan trọng khác không thể không nhắc lại. 

Nhắc lại để hiểu rõ hơn và để cho thế hệ con cháu hôm nay, ngày mai nghiền ngẫm, dọn mình cho một thời đại mới - đang bắt đầu ló dạng. Tôi không biết mình có mơ mộng hão huyền trong tình thế của nước CHXHCNVN hôm nay không, nhưng trong tâm hồn tôi, từ lâu, tôi muốn nói: Cám ơn Việt Nam Cộng Hòa - Nhà Nước mà ở đó, làm cho tôi "Trích Lục Bộ Khai Sanh" [*]. 

Sài Gòn - nơi tôi được sinh ra, lớn lên, chứng kiến một góc nhỏ nhoi những trầm luân của số phận dân tộc Việt Nam. 

Dù VNCH tồn tại ngắn ngủi, nhưng tôi không sao quên được cuộc sống chan hòa nhân ái của tuổi hoa niên, dù ngay trong những ngày chiến tranh lửa khói.

Hôm nay, bỗng nhiên trong tôi bật ra lời thành tâm này. Tôi viết với nỗi xúc động rưng rưng trên khóe mắt, khi xem lại hình ảnh những tử sĩ đã ngã xuống tại Hoàng Sa - Trường Sa ngày xưa. 

Thay mặt gia đình

Như đã viết rải rác trong nhiều bài trước đây, tôi sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn, trong một gia đình trung lưu với việc làm ăn phát đạt, dần dẫn đến giàu có hơn. 

Thật ra, sau này tôi mới biết ba tôi là "Việt Cộng nằm vùng", do đó có thể nói, gia đình tôi là gia đình "ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản". Cách đây vài chục năm, khi nghe câu này, tôi khá giận dữ và cảm thấy bị sỉ nhục. Cảm giác đó dễ hiểu bởi sự thật chưa được phơi bày như sau này.

Tuy nhiên, cũng nhờ đó mà tôi tự tìm tòi. Tôi nghĩ, không có cách gì thuyết phục nhất cho mỗi người, nếu như tự thân mình không chủ động tìm hiểu và can đảm nhìn thẳng vào Sự Thật. Nhìn một cách thẳng thắn, không hề né tránh là điều chưa bao giờ dễ dàng, cho bất kỳ ai, cho bất kỳ điều gì, không riêng lãnh vực chính trị.

Ít nhất, cho đến nay, tôi có thể nói, tôi đã nhìn thẳng vào Sự Thật mà tôi biết, tôi tin một cách có căn cứ. 

Từ cảm giác giận dữ, dần dần tôi chuyển qua cảm giác nhục nhã. Nhục nhã vì sự vong ân bội nghĩa của gia đình mình đối với Quốc Gia mà từ đó gia đình tôi làm ăn khá giả một cách chân chính, còn bản thân tôi lớn lên từ đó.

Tôi không có ý định chạy tội cho ba tôi hay những người thân khác. Suy cho cùng, gia đình tôi vừa là đồng phạm, vừa là nạn nhân của cộng sản. Đó là sự thật. Ba tôi chưa bao giờ giết bất kỳ một ai.

Ba tôi đã chết dưới tay người cộng sản. Tôi có căm thù không? Có. Có muốn báo thù không? Đã từng. Điều mỉa mai, ba tôi chết không phải vì người cộng sản trả oán hay trù dập mà cái chết của ba tôi đến từ sự "ân sủng" dành cho ông - một người chưa bao giờ cầm một đồng tiền bất chính nào, cũng như chưa bao giờ nhận bất kỳ sự "ban ơn" nào từ người cộng sản. Một cái chết khá đặc biệt trong muôn vàn cái chết, do người cộng sản gây ra. Có thể đó là một niềm an ủi cho tôi. Cũng có thể đó là một ơn huệ của Ơn Trên, đã sắp đặt cho ba tôi một cái chết không hề nhơ nhuốc mà nhuốm màu thê lương trong một con người thơ ngây và chơn chất. Nhưng đó là câu chuyện quá vãng của gần 20 năm về trước, không phải những gì tôi muốn viết hôm nay.

Tôi có ba người chú ruột đều được "phong liệt sĩ". Cả ba người đều chết thời Pháp. Bà nội tôi được "tặng" "bà mẹ Việt Nam anh hùng". Tôi có hai người cậu ruột, trốn ngoại tôi để đi tập kết năm 1954. Hai người cậu ruột khác lại làm trong chế độ VNCH. Hai người cậu này đều có chức phận vào thời bấy giờ. Tôi có một người chị ruột làm trong nhà thương và "thân cộng" lúc đó. Một người anh ruột là sĩ quan thuộc quân lực VNCH (nhưng thật ra là VC nằm vùng), một người anh ruột khác là hạ sĩ quan cũng thuộc quân lực VNCH (thuần túy là lính, không quan tâm và tham gia vào chính trị, cũng như không phải VC nằm vùng). Tôi có vài người anh, chị ruột nữa, họ là dạng "cách mạng 30/4". Một số bà con thân thuộc nội ngoại khác, người thì ở trong "khu", người lại chống Cộng triệt để. Vài người khác, người thì là quân nhân, người nữa lại là công chức của VNCH v.v...

Hồi trước 1975, đa số gia đình đều đông con. Ít thì ba, bốn; nhiều thì chín, mười. Có gia đình lên đến mười hai - mười bốn người con, đều bình thường trong nếp sống lúc bấy giờ. Một đời sống sung túc, hầu hết gia đình khá giả, đều giống nhau suy nghĩ: nhiều con là phúc lộc Trời cho. Chế độ VNCH cũng không có việc "sinh đẻ có kế hoạch". Mắn đẻ lại là điều tốt mà phụ nữ thời xưa luôn tự hào. Cuộc sống dung dị như thế. Không chỉ riêng những gia đình giàu có mà có thể nói hầu hết đều tương tự như vậy.

Dông dài như thế, để nói rằng giòng tộc nội ngoại của tôi khá phức tạp. Giá như... 

Vâng, chính cái "giá như" nó đã làm hầu hết giòng tộc, anh chị em đại gia đình tôi "tan đàn xẻ nghé" từ dạo ấy. Dạo mà "rầm rập bước chân ta đi rung chuyển đường phố Sài Gòn" với ngày 30/4/1975 (!)

Một giòng tộc như thế mà nói đến "đoàn kết" (như CSVN đang kêu gọi) thì quả là... hài kịch.

Ba tôi và anh chị tôi đã từng đi tù dưới chế độ VNCH. Ba tôi ra tù sớm, chị tôi thì được tha bổng sau vài tuần tạm giam, vì không đủ chứng cớ kết tội. Riêng anh tôi nhận án "20 năm khổ sai" và bị đày đi Côn Đảo cho đến (tất nhiên) 1975.

Điều tôi cám ơn Nhà Nước Việt Nam Cộng Hòa thật giản dị:

- Ngày ba tôi ra tù, ông vẫn mạnh khỏe. Về đến nhà chỉ một tuần sau là ông có thể bắt tay trở lại công việc làm ăn.

- Suốt thời gian ba và anh chị tôi bị điều tra cho đến lúc kết án chính thức, gia đình tôi (những người không liên quan) không hề bị săn đuổi, bắt bớ vô pháp, hành hung, xách nhiễu v.v... Má tôi đã gánh vác mọi việc làm ăn vào lúc đó. Chúng tôi vẫn đi học bình thường và sống trong môi trường không hề bị kỳ thị của bất kỳ thầy cô hay bạn bè nào. Hàng xóm láng giềng cũng không vì thế mà ghẻ lạnh, hắt hủi hay tiếp tay như kiểu bây giờ mà người ta gọi là "đấu tố thời đại mới".

- Anh tôi - người ở tù Côn Đảo, ngày trở về đất liền vẫn mạnh khỏe, dù ốm o đen đúa, nhưng không hề mang thương tật gì cả.[**]

Cá nhân tôi

Tôi cám ơn Việt Nam Cộng Hòa, không chỉ vì tôi được sống trong một xã hội - có thể chưa phải là tốt đẹp nhất - nhưng tốt đẹp hơn chế độ cộng sản 39 năm qua, mà tôi còn biết ơn vì tôi đã hấp thụ được nền giáo dục, có thể nói, cho đến nay 39 năm, dù VNCH không còn, dù CHXHCNVN cố gắng "cải cách" giáo dục nhiều lần rất tốn kém nhưng không hề mang lại chút tiến bộ nào khả dĩ. Và nói cho công bằng, giáo dục hiện nay tính về chất lượng, vẫn không thể nào đạt được như trước 1975 của miền Nam.

Nền giáo dục trước 1975 mà tôi hấp thụ, dù ngắn ngủi, nó thật sự là nền giáo dục nhân bản và khai phóng. Trung thực và hiền lương. Ganh đua nhưng không đố kỵ. Biết phẫn nộ nhưng không tàn ác. Đặc biệt nền giáo dục đó giúp cho hầu hết học trò luôn biết dừng lại đúng lúc trước cái sai với nỗi xấu hổ và tính liêm sỉ - tựa như "hàng rào nhân cách" được kiểm soát kịp thời.

Chính xác hơn, tôi cám ơn Thầy - Cô của tôi, có lẽ bây giờ hầu hết đã qua đời, nếu còn sống chắc cũng đã nghễnh ngãng hay quá già yếu.

Tôi biết ơn các Giáo sư [***]. Tôi muốn nói rõ: Tôi không hề có danh vị, bằng cấp gì cả.

Tôi biết ơn Thầy - Cô của tôi, vì nhiều độc giả thương mến (có lẽ qua những bài viết), họ ngỡ tôi là: giáo sư, tiến sĩ, thạc sĩ, nhà văn, nhà giáo v.v... nhưng tôi thưa thật, tôi chỉ là một người "tay ngang" trong viết lách. Qua từng bài viết, tôi rút ra kinh nghiệm. Đặc biệt, tôi luôn cố gắng viết cẩn trọng và khách quan nhất để thuyết phục độc giả. Tính cách này, tôi đã học từ Thầy - Cô tôi, ngày xưa. Dù môn Văn Chương ngày ấy, tôi luôn nhận điểm thấp tệ.

Tôi biết ơn Thầy - Cô của tôi cũng vì, sau 1975, cả nước rơi vào đói kém, làm cho "tính người" trong xã hội cũng mai một dần và tôi không là ngoại lệ. Thảm trạng xã hội lúc đó biến tôi trở nên chai lỳ, mất cảm xúc và lạnh lùng. Đặc biệt "chữ nghĩa" hầu như trôi sạch hết cùng những "tem phiếu", "xếp sổ mua gạo", chầu chực "mua nhu yếu phẩm" v.v... ngày xưa.

Về sau này, khi cuộc sống đỡ hơn, tôi có thời gian hơn cùng với thời cuộc đảo điên, dần dần, tôi cảm nhận tôi "trầm mình" trong nỗi đau của bản thân, gia đình, từ đó tôi mới thấu hiểu những điều ngày xưa tôi học và tôi giật mình vì sự lãng quên đáng trách đó.

Tôi tìm lại được "tính Người" mà bấy lâu nay tôi đánh mất.

Một lần nữa, tôi cám ơn Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa và các Thầy - Cô của ngày xưa.


__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

Biển Ðông đỏ máu và nước mắt.....Vậy ông thủ tướng Việt Nam làm gì trong mấy tuần qua?



 
Biển Ðông đỏ máu và nước mắt
Ngô Nhân Dụng
Vi môi trường trong sạch cho Việt Nam

Trên mạng Anh Ba Sàm, Tuấn Khanh nhìn thấy: “...những con cá chết nằm dọc bờ biển Việt Nam như những xác người...” Vụ cá chết trôi lên bở biển suốt mấy tỉnh phía Bắc miền Trung là một đại họa cho môi trường sống, ảnh hưởng tới hàng triệu người dân. Một bản “Tuyên Bố về Tội Ác đầu độc Biển Miền Trung Việt Nam” hôm qua đã được 600 người, trong và ngoài nước ký tên, lên án chính quyền Cộng Sản “vô trách nhiệm, vô cảm và bất chấp lợi ích quốc gia, bất chấp cuộc sống của người dân...”

Trước ảnh nước biển bị ô nhiễm mang mầu đỏ lan dần dần từ Hà Tĩnh vào đến bờ biển ở Huế, Ðà Nẵng, nhiều người đã nhìn thấy một “Biển Ðông chảy máu!” Nhưng nói tới Biển Ðông bây giờ, không người Việt Nam nào không nghĩ tới cuộc xâm lăng do Cộng Sản Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa, Trường Sa. Trung Cộng đang đe dọa thôn tính tất cả vùng biển Ðông Nam Á, trong đó có hàng trăm hòn đảo và bãi đá ngầm thuộc Quần Ðảo Trường Sa mà người Việt Nam vẫn còn giữ được.

 Những cuộc xâm lăng biển đảo liên hệ với vụ tàn phá môi trường sống mới xảy ra hay không? Từ đầu, dư luận đã nhắm vào một công ty Ðài Loan, mang tên Formosa, làm nhà máy gang thép trong vùng Vũng Áng, huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh. Muốn quy kết trách nhiệm cho công ty Formosa phải chờ các cuộc thử nghiệm và điều tra kỹ thuật, nhưng đằng sau công ty Formosa đã có bóng dáng chính quyền Cộng Sản Trung Quốc!

Mạng VietNamNet đăng một bài trên Dân Việt, với tựa đề: “Vũng Áng thành 'lãnh thổ' Trung Quốc!” Formosa nằm trong khu vực Vũng Áng.

Tại sao Vũng Áng được coi là thuộc ‘lãnh thổ’ Trung Quốc? Vì chính quyền Cộng Sản Việt Nam không được vào kiểm tra trong khu vực đó. Ông Phạm Khánh Ly, vụ phó Vụ Nuôi Trồng Thủy Sản, Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn tuyên bố: “Ðoàn công tác không vào kiểm tra tại khu công nghiệp Vũng Áng vì đây là khu công nghiệp có yếu tố nước ngoài, đoàn công tác không có thẩm quyền, chức năng kiểm tra tại khu vực này.” Muốn vào Vũng Áng, ông Ly nói “cần thành lập đoàn công tác liên ngành, có chỉ đạo của thủ tướng thì mới tiến hành kiểm tra được.” Bài báo đánh dấu hỏi: “Hàng chục nghìn người Trung Quốc có ‘quyền’ tự do vào Vũng Áng, nhưng Việt Nam thì không được vào?”

Con số “hàng chục ngàn” là phỏng đoán. Bài báo trên Ðất Việt cho thêm chi tiết: “Theo báo cáo của ban quản lý khu kinh tế Hà Tĩnh), tính đến tháng 9 năm 2014, tổng số lao động nước ngoài tại khu kinh tế Vũng Áng (Kỳ Anh, Hà Tĩnh) là 5,321 người (trong đó lao động Trung Quốc là 3,680 người). Có hơn 3,000 lao động Trung Quốc không có giấy phép đang làm việc tại Formosa. Tuy nhiên, lãnh đạo... Hà Tĩnh... không nắm được số lượng lao động Trung Quốc trên địa bàn là bao nhiêu vì Ban Quản Lý Khu Kinh Tế được quyền cấp phép lao động trực tiếp.” Sở Lao Ðộng Hà Tĩnh cũng không có đủ người để đếm con số lao động Trung Quốc, nếu Formosa không báo cáo thì họ cũng không biết là bao nhiêu! Nhà báo Tuấn Khanh cũng ước tính: “Số lượng công nhân Trung Quốc lên đến 10,000 người.”

Ông Tuấn Khanh cho biết thêm, “trên trang web mang tên Trần Ðại Quang, tên của chủ tịch nước Việt Nam hiện nay, cho biết hệ thống đó (Formosa) hoàn toàn là Trung Quốc.” Ông dẫn chứng một công văn của công ty Hưng Nghiệp Formosa gửi cho chính quyền tỉnh Hà Tĩnh thì “trong số 28 công ty nhà thầu làm việc cho Formosa, đã có đến 25 công ty Trung Quốc (không phải Ðài Loan), chỉ có 3 công ty thầu của người Việt Nam.” Tại sao nhiều công ty Trung Quốc được trúng thầu như vậy?

Formosa là một tập đoàn nhiều công ty ở Ðài Loan; hoạt động trong rất nhiều lãnh vực. Họ có những công ty trong ngành hóa chất (Formosa Chemicals & Fibre), chất dẻo (Formosa Plastics), vận tải (Formosa Transportation), sản xuất dụng cụ (Formosa Tools), cho tới ngành điện tử (Formosa Microsemi co., Formosa Micro-Electronic). Tất nhiên họ có làm ăn lớn với nước Trung Hoa Cộng Sản và cần bảo vệ quyền lợi của họ ở lục địa hơn là ở nước ta.
Formosa đầu tư hàng chục tỷ đô la Mỹ vào Việt Nam. Nếu làm ăn theo lối các xí nghiệp tư bản Ðài Loan bình thường thì chắc họ sẽ không dám làm bậy, không đem thải chất độc vào vùng nước ven biển. Một công ty tư bản làm ăn lâu dài, với hợp đồng 70 năm, thường lo bảo vệ thanh danh, không vì một món lợi nhỏ mà để rủi ro bị tố cáo đầu độc môi trường; trước sau cũng có ngày bại lộ.

Công ty này đã phản ứng nhanh chóng, hơn cả chính quyền Cộng Sản Việt Nam. Họ sa thải ngay ông Chu Xuân Phàm, và ban giám đốc đã họp báo, nghiêng mình, cúi đầu xin lỗi về những lời tuyên bố thách thức dân Việt Nam của viên phó phòng đối ngoại này. Nếu muốn bảo vệ thanh danh, công ty Formosa Hà Tĩnh hãy bỏ tiền mở cuộc điều tra và trắc nghiệm nước biển trong cả vùng bị ô nhiễm, để biết đích thực nguồn gốc đại nạn này do đâu mà sinh ra. 

Do ống dẫn chất thải của công ty Formosa hay do các nguồn gốc khác, ngoài tầm kiểm soát của Formosa? Cuộc điều tra này phải do một công ty quốc tế thực hiện, chi phí do công ty mẹ Formosa ở Ðài Loan trả. Ngay cả khi Formosa tự biện hộ rằng đường ống dẫn chất thải của họ đã được chính quyền Việt Cộng chấp thuận từ đầu tới cuối, thì nếu đó là nguồn gốc tai họa môi trường, chính công ty Formosa cũng vẫn chịu trách nhiệm. Là một đại công ty quốc tế, họ phải biết chất nào là chất độc và không có quyền dựa trên giấy phép của một chính quyền tham nhũng, ô trọc mà làm hại loài người, dù đó là giống dân Việt Nam bất hạnh nằm dưới một chế độ độc tài Cộng Sản!

Nhưng khi làm ăn, Formosa cũng thừa biết có thể dựa vào ảnh hưởng chính trị của Trung Cộng trên đảng Cộng Sản Việt Nam. Ông Chu Xuân Phàm (Chou Chun Fan) nói giỏi tiếng Việt, chắc đã làm việc với cả các nhà thầu Trung Cộng và quan chức Việt Cộng. Do đó biết rõ mối tương quan quyền thế giữa hai bên, ông ta suy nghĩ, nói năng dựa theo những gì nhìn thấy trước mắt đó. Ông có thể nghĩ rằng nếu các nhà thầu Trung Cộng vi phạm luật lao động hay luật lệ bảo vệ môi trường sống của dân Việt thì chắc sẽ có chính quyền Trung Cộng lo che chở. Trong mối tương quan Trung Cộng và Việt Cộng này, các cấp chính quyền Việt Cộng phải chờ “có chỉ đạo của thủ tướng thì mới tiến hành kiểm tra được” trong vùng Vũng Áng.

Vậy ông thủ tướng Việt Nam làm gì trong mấy tuần qua?

Không thấy làm gì cả. Một vụ tàn phá môi trường sống của mấy chục triệu người dân đã bắt đầu từ đầu Tháng Tư, mấy tuần sau mới có người giữ chức thứ trưởng tới nơi và họp báo nhanh trong chớp mắt! Ai cũng thấy có thể so sánh với hành động của chính phủ Nhật Bản sau trận động đất mới đây. Nghe tin có động đất, ông thủ tướng đã chạy ngay tới văn phòng, làm việc, thức suốt đêm điều động việc cứu cấp của chính quyền trung ương và địa phương. Ông bay tới ngay nơi bị nạn, khi gặp gỡ dân chúng thì ông quỳ gối dưới sàn nhà trước các nạn nhân ngồi trên ghế; hình ảnh này đã được truyền trên các mạng Internet tại Việt Nam.

Bản Tuyên Bố của 600 nhà trí thức Việt Nam đã lên án cảnh “bất lực của cả một hệ thống quản lý nhà nước từ trung ương đến địa phương trước một đại nạn quy mô lớn của quốc gia,...” Người không phải chính quyền chỉ bất lực, Bản Tuyên Bố viết tiếp: “Người dân càng phẫn nộ trước phát ngôn hàm ý bao che cho nghi phạm, đánh lừa, xoa dịu dư luận của một số quan chức cấp bộ và tỉnh, (và) trước hành vi hết sức khó hiểu của người đứng đầu đảng Cộng Sản - đã đến thăm nghi can số một (công ty Formosa), thay vì thăm hỏi người dân bị nạn, đúng vào thời điểm mọi mũi dùi công luận chĩa hết vào nghi can ấy.” Nếu Formosa là thủ phạm chính gây ra đại họa môi trường này, dân Việt Nam phải lên tiếng khắp thế giới, gây ra một phong trào quốc tế cùng tẩy chay đại công ty danh tiếng này. Ðó là cách phản đối duy nhất của những người thấp cổ bé miệng phải sống dưới ách độc tài đảng trị.

Ba hiện tượng, “cá chết trên bãi biển miền Trung,” “công nhân Tàu không giấy phép tràn ngập,” và “Trung Cộng lộng hành trên Biển Ðông,” đều dính dáng với nhau và bắt nguồn từ một đầu mối: Quan hệ giữa hai đảng Cộng Sản, Việt Cộng lệ thuộc Trung Cộng. Nhân ngày 30 Tháng Tư, người Việt Nam càng phẫn nộ trước cảnh một chính quyền nô lệ ngoại bang!

Chính vì đảng Cộng Sản Việt Nam lệ thuộc Trung Cộng từ năm 1950 đến nay nên “cơn hồng thủy Biển Ðông” mới xảy ra. Dân Việt Nam phải hỏi tội chính quyền Cộng Sản trước hết. Bởi vì đại họa môi trường này là do chế độ độc tài đảng trị gây ra. Ngoài Vũng Áng, còn bao nhiêu vùng khác cũng đang bị nhiễm độc, từ chất phế thải của các công trường Trung Cộng đang khai thác, trong đó có các vùng mỏ Bô Xít cũng đang “đẫm máu đỏ.”

Bản Tuyên Bố của 600 nhà trí thức kết luận: “Người dân Việt Nam quyết không chấp nhận những kẻ cầm quyền ngu dốt, tham lam, bán rẻ dân tộc vì lợi lộc, tham vọng cá nhân và phe đảng” và “Người dân Việt Nam quyết không chịu chết thảm như những con cá nhiễm độc ở Biển Ðông!”

“...Những con cá chết nằm dọc bờ biển Việt Nam như những xác người...” Biển đã khóc thương những xác người và xác cá. Nước mắt đỏ chảy ngoài Biển Ðông vì dân Việt chưa được giải thoát khỏi chế độ độc tài “vô trách nhiệm, vô cảm, bất chấp lợi ích quốc gia, bất chấp cuộc sống của người dân...”

__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

Những suy nghĩ rời tháng Tư.


 
From: 'Diep Le'
Date: 2016-04-29 18:00 GMT-07:00
Subject: Bai dai, Hay: Những suy nghĩ rời tháng Tư. 
 
Những suy nghĩ rời tháng Tư.
Thu, 04/28/2016 - 17:12 — songchi

+Cứ vào những ngày tháng Tư là lòng lại trĩu nặng. Càng đọc những bài viết của mọi người về cái ngày 30.4.1975 và những gì xảy ra trước đó, cũng như những gì đã và đang xảy ra cho đất nước này, dân tộc này trong 41 năm qua là lại cảm thấy hết sức nặng nề.
Lịch sử chỉ có thể được xếp lại khi tất cả phải được bạch hóa, sự thật được trả lại, đúng sai được gọi đúng tên.
Quá khứ chỉ có thể ngủ yên khi hiện tại tốt đẹp hơn và tương lai rộng mở trước mắt dân tộc, còn nếu không, quá khứ sẽ mãi là nỗi đau, sự tiếc nuối, và chiến tranh dù đã lùi xa nhưng hòa bình, thống nhất thực sự chưa bao giờ có trong lòng người VN, cũng như độc lập- tự do- hạnh phúc thực sự chưa bao giờ có trên đất nước này, cho dân tộc này.
Những thế hệ đi trước, dù thuộc phe này hay phe kia, đã có những sai lầm dẫn đến cái ngày 30.4, kể từ đó VN đi ngược chiều với nhân loại văn minh, tiến bộ, bỏ lỡ bao nhiêu cơ hội phát triển, cả một xã hội bị tàn phá, hủy hoại về mọi mặt và người VN hoặc sống cuộc đời tha hương tứ xứ hoặc sống với tâm thế ở trọ ngay trên quê hương mình.
Nếu thế hệ ngày hôm nay không làm gì để sửa chữa lại cái sai lầm, cái bi kịch khủng khiếp ấy thì khoảng cách giữa VN và thế giới sẽ càng lúc càng nới rộng, thậm chí, một số phận như Tây Tạng cũng là điều có thể thấy trước.
..........
+ Chủ nghĩa phát xít và chủ nghĩa cộng sản đều gây ra những tội ác kinh khủng cho nhân loại, nhưng những quốc gia theo chủ nghĩa phát xít thì bạo phát bạo tàn còn những quốc gia theo chủ nghĩa cộng sản (dù đúng tính chất hay chỉ là “giả cầy”) thì tồn tại lâu hơn nên mức độ tác hại nhiều khi còn lớn hơn.
Cũng như vậy, mọi chế độ độc tài đều gây ra những tai họa và hậu họa to lớn cho đất nước, cho dân tộc họ. Nhưng một chế độ độc tài do một đảng cộng sản cầm quyền sẽ để lại những di hại nặng nề hơn.
Bởi vì không những ngồi xổm lên luật pháp, coi khinh nhân dân như cỏ rác, hành xử như thể đất nước là tài sản riêng muốn làm gì thì làm, muốn khai thác, mua bán, đổi chác, thế chấp, vay nợ gì tùy ý (đặc điểm chung của mọi chế độ độc tài) mà nó còn vô thần, không có tín ngưỡng, chà đạp tôn giáo, “ngu dân hóa” giáo dục, khinh rẻ văn hóa nghệ thuật…Nên con người và xã hội dưới một chế độ độc tài do một đảng cộng sản cầm quyền bị tha hóa đi, cái thiện, cái đẹp, lương tâm, sự tử tế, lòng tự trọng, tính nhân văn…tất cả đều bị xói mòn, tiêu diệt, và sẽ phải mất rất nhiều thời gian, nhiều thế hệ để sửa chữa, xây dựng lại sau khi chế độ ấy sụp đổ.
..........
+ Có cần phải có thêm một ngày nói dối (Ngày 1 tháng Tư) khi bạn đang sống trong một xã hội như VN, với một đảng và nhà cầm quyền như đảng và nhà nước cộng sản VN?
Song, sự dối trá không phải là “đặc sản” của riêng đảng và nhà nước cộng sản VN, mà là của mọi đảng, mọi nhà nước cộng sản trên thế giới và chủ nghĩa cộng sản nói chung.

Đây chỉ là một vài trong số rất nhiều nhận định của các chính khách, nhân vật nổi tiếng trên thế giới đã nói về sự dối trá của cộng sản:
Mikhail Gorbachev, Tổng Bí Thư đảng cộng sản Liên Xô:
“I have devoted half of my life for communism. Today, I am sad to say that: The communist Party only spreads propaganda and deceives.” (“Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng cộng sản. Ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng, cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá.”)

Boris Yeltsin, Tổng Thống Nga:
“Communists are incurable, they must be eradicated.” (“Cộng Sản không thể nào sửa chữa, mà cần phải đào thải.”)

14th Dalai Lama, lãnh đạo tinh thần của Phật giáo Tây Tạng từ năm 1950:
"Communist born from poverty and ignorance, raised by lies and violence, died in contempt and curses of mankind". (“Cộng Sản sinh ra từ đói nghèo và ngu dốt, lớn lên bằng dối trá và bạo lực, chết đi trong sự khinh bỉ và nguyền rủa của toàn thể nhân loại”)

Angela Merkel, Thủ Tướng Đức:
“The communists make the people deceitful”. (“Cộng Sản đã làm cho người dân trở thành gian dối”)

Nguyễn Văn Thiệu, Tổng Thống VNCH:
“Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì cộng sản làm”
v.v….
..........

+ Khi biến cố 30.4 xảy ra, đã có rất nhiều quân nhân của quân đội VNCH từ tướng, tá cho tới những cấp bậc thấp hơn, tuẫn tiết bằng cách này cách khác, tại nơi này nơi khác. Có thể tìm thấy khá nhiều trang web, blog ghi lại danh sách những vị đã tự sát trong những ngày cuối cùng, ví dụ: http://saigonecho.info/main/lichsuvn/37-chientranhvn/17190-danh-sach-qua... http://dienhanhvanhoaquocte.org/chao/node/767 http://namrom64.blogspot.no/2012/08/nhung-vi-tuong-vnch-tu-sat-30041975....
Lẩn thẩn tự hỏi không biết bây giờ nếu chế độ cộng sản ở VN sụp đổ, trong hàng trăm ông tướng (chưa nói đến cấp thấp hơn) của đảng, có ông nào có đủ dũng cảm tự sát không nhỉ.
..........
+ Những từ ngữ, cụm từ gợi lên những ký ức cay đắng hoặc kinh hoàng về những chính sách sai lầm, những tội ác từ khi đảng cộng sản lên cầm quyền ở VN: “Cải cách ruộng đất”, “Vụ Nhân văn Giai phẩm”, “vụ án xét lại những năm 60-70 của thế kỷ XX”, “kiểm điểm, phê và tự phê, chỉnh huấn” đối với văn nghệ sĩ, trí thức, “hợp tác xã”, “đi học tập cải tạo”, “ đi kinh tế mới”, “cải tạo tư sản mại bản”, “cải tạo công thương nghiệp”, chiến dịch “Bài trừ văn hóa đồi trụy-phản động” (sau 30.4.1975), “thuyền nhân”, “đổi tiền”, “xuất khẩu lao động”, “giải phóng mặt bằng, cưỡng chế thu hồi đất đai”, “dân oan”, “tự xử”, “tự tử trong đồn công an”, “đúng quy trình, “tàu lạ”, “bạn vàng”…
Và chắc chắn là còn thiếu sót rất nhiều...
Ghí chú:
- “Tự xử” nói lên tình trạng người dân “tự làm luật” với nhau và với chính quyền. Ví dụ như những vụ người dân hè nhau đánh đập, có khi tới chết, một kẻ bắt trộm chó. Hoặc có những bệnh nhân, sản phụ bị tử vong do cung cách làm việc tắc trách, vô lương tâm của đội ngũ y bác sĩ, cán bộ y tế, khiến người nhà nạn nhân tức giận, xông vào bệnh viện đập phá đồ đạc, đuổi đánh y bác sĩ, hoặc mang xác nạn nhân tới bệnh viện để đòi làm ra lẽ.
Có những vụ người dân khiếu nại mãi nhưng chính quyền địa phương vẫn không giải quyết, buộc họ phải cùng nhau “làm luật” như vụ hàng ngàn người xuống đường phản đối việc khai thác cát gây sạt lở nặng cửa biển Cửa Ðại của sông Trà Khúc, tỉnh Quảng Ngãi năm 2013 (“Dân xuống đường, phản đối khai thác cát,” Người Lao Ðộng), “Dân vây nhà máy phân bón gây ô nhiễm” (Zing.vn) ở Thanh Hóa năm 2016…
Có những khi, vì uất ức, tuyệt vọng quá mức, người ta chỉ còn cách đem chính sinh mạng của mình ra “tự xử.” Ðã có những vụ tự thiêu, tự sát mà nguyên nhân sâu xa do cách làm ăn quan liêu, coi thường tính mạng, danh dự nhân phẩm người dân của nhà cầm quyền, hay do luật pháp bất công, xét xử oan sai. Trong đó được dư luận biết đến nhiều là vụ tự thiêu ngay trước cửa UBND tỉnh Bạc Liêu của bà Ðặng Thị Kim Liêng, thân mẫu cựu tù nhân lương tâm Tạ Phong Tần vào tháng 7.2012; hay vụ anh Đặng Ngọc Viết xả súng bắn vào 4 cán bộ nhà đất tại trụ sở UBND TP Thái Bình sau đó tự sát vào tháng 9.2013….
-“Đúng quy trình”: từ việc bổ nhiệm cán bộ sai quy định, cho phép xây nhà trái phép, tổ chức đấu thầu làm sao mà Trung Cộng thường xuyên thắng thầu các công trình ở VN, mặc dù từ chất lượng, hiệu quả, tiến độ thi công…các công ty Trung Quốc đều thua xa các công ty Nhật Bản và phương Tây khác cùng tham gia đấu thầu, nhưng khi bị chất vấn thì phía VN lại trả lời “mọi thứ đều đúng quy trình”, cho đến tiêm chết người, bỏ tù oan người dân đến cả 10, 18 năm, thực phẩm bẩn làm chết người từ từ…tất cả đều “đúng quy trình”...
..........
+ Chỉ một thời gian ngắn sau ngày chiến tranh VN kết thúc, mà bên thắng cuộc gọi đó là chiến thắng vĩ đại, là công cuộc giải phóng vĩ đại, người VN-chủ yếu là từ miền Nam, bên thua cuộc, bắt đầu ồ ạt bỏ nước ra đi.
Một trong những cuộc di dân/tỵ nạn lớn nhất thế kỷ XX.
Trong đó có những thành phần ưu tú nhất của chính quyền VNCH cũ và của miền Nam.
Nhưng rồi trong suốt 41 năm qua, những chuyến ra đi ấy chưa bao giờ ngừng lại.
Cũng không hề có dấu hiệu khi nào sẽ chấm dứt.
Dù không ồ ạt, đánh động thế giới như những năm 70-80 thế kỷ trước, nhưng đa dạng hơn về thành phần, bây giờ là người Việt cả nước, thuộc đủ mọi lứa tuổi, xuất thân, chính kiến, lý lịch, và đi bằng nhiều cách, nhiều con đường khác nhau…Đi xuất khẩu lao động hoặc đi làm rồi tìm cách ở lại, đi du lịch rồi trốn ở lại, đi theo diện hôn nhân, đi học, đi theo diện kinh doanh mở cơ sở làm ăn…
Trong đó có những thành phần ưu tú nhất, được học hành đàng hoàng, thậm chí đang thành đạt trong xã hội VN. Không chỉ là chuyện “chảy máu chất xám”, mà cả tiền bạc cũng theo họ tuôn sang nước khác…
Một trong những thành quả lớn nhất của cái gọi là chiến thắng lẫy lừng tháng 4.1975.
Và bây giờ nếu cá tôm, thú rừng đi được thì có lẽ chúng cũng bỏ đi nốt.
..........
+41 năm, sau ngày VN thống nhất, 2 trong số những thành tựu lớn nhất của đảng và nhà nước cộng sản, đó là tạo ra một bộ máy quan lại, công an, viên chức từ trên xuống dưới chỉ biết có tiền, và vì chỉ biết có tiền, nên họ sẽ hết sức phò cái chế độ này để tiếp tục vơ vét và không bị thất thoát số tài sản khủng đã kiếm được; thứ hai, tạo ra một xã hội VN hoàn toàn bị tê liệt, chết lâm sàng, không biết mình đã bị đánh cắp những quyền gì và không còn có khả năng phản kháng.
..........
+Ngẫm lại lời tiên đoán của Cố Tổng thống Ngô Đình Diệm năm xưa:
“Nếu bọn Việt Cộng thắng, thì quốc-gia Việt-Nam cũng sẽ bị tiêu-diệt và sẽ biến thành một tỉnh nhỏ của Trung-hoa Cộng-sản. Hơn nữa toàn-dân sẽ phải sống mãi mãi dưới ách độc tài của một bọn vong bản vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo." (nhân dịp khánh thành đập Đồng Cam, Tuy-Hòa 17.9.1955).

Và tương tự, là câu nói của bào đệ Tổng Thống Ngô Đình Diệm, Cố vấn Ngô Đình Nhu:
“Giả sử mà Nam Việt bị Bắc Việt thôn tính, thì sự Trung Cộng thôn tính Việt Nam chỉ là một vấn đề thời gian.
Trong hoàn cảnh hiện tại, sự tồn tại của miền Nam vừa là một bảo đảm cho dân tộc thoát khỏi ách thống trị của Trung Cộng, vừa là một bảo đảm một lối thoát cho các nhà lãnh đạo Cộng Sản Bắc Việt, khi họ ý thức nguy cơ họ đang tạo cho dân tộc. Nhưng ngày nào họ vẫn tiếp tục thực hiện ý định xâm chiếm miền Nam thì họ vẫn còn chịu sự chi phối của chính sách chiến tranh xâm lăng của Trung Cộng, thay vì chính sách sống chung hòa bình của Nga Sô.” (Chính đề VN)

Những lời nói như tiên tri ấy bây giờ đang trở thành sự thật!
Nhìn lại ngoài khơi từ xa đến gần, trên đất liền từ Nam ra Bắc, tất tần tật những chỗ đắc địa nhất, ngon ăn nhất về kinh tế cho tới những vị trí nguy hiểm nhất về mặt an ninh quốc phòng, Trung Quốc đều có mặt. Trong mọi lĩnh vực từ chính trị, kinh tế, văn hóa, giáo dục, xã hội…đều có bàn tay, “bóng dáng” của Bắc Kinh.
41 năm sau ngày đất nước thống nhất, VN bây giờ như con cá nằm trong cái lưới giăng sẵn của Trung Cộng. Con cá vẫn lờ đờ bơi, nhưng Bắc Kinh muốn cất lưới lúc nào cũng được, và suy cho cùng, cũng chẳng cần phải cất lưới làm gì.



Báo cáo sơ khởi về Hội thảo Vietnam War Summit ngày 3 (thứ Năm, 28/4/2016)


        

MOT Y CHI CHONG CONG
               MOT LOI THE GIANH LAI QUE HUONG


Báo cáo sơ khởi về Hội thảo Vietnam War Summit ngày 3 (thứ Năm, 28/4/2016)

Posted on 29/04/2016 by minhhieu90
Đỗ Văn Phúc tường trình từ Austin

Từ 10:30 sáng. Chúng tôi đã có mặt ngay tại AT&T Conference Center nằm trên đường University Avenue ở phía nam của UT Tower, là nơi mà đại sứ Việt Cộng Phạm Quang Vinh sẽ đến gặp gỡ và ăn trưa với Phòng Thương Mại Austin. Phái đoàn của Tarrant County cũng đến sớm để bàn tính việc đi đứng thế nào cho giáp mặt phái đoàn Việt Cộng. Hơn 11:30, Phạm Quang Vinh đến trên một chiếc shuttle của Thư Viện LBJ. 

Dù chưa có đông người (do hai xe buýt của đoàn Houston gồm hơn 80 người đã đổ người xuống sai địa điểm), chúng tôi cũng chặn ngay cửa ra vào của Trung Tâm AT&T và đã tiến rất sát với nhóm Việt Cộng để lớn tiếng tố cáo chế độ Cộng Sản. Lát sau đoàn Houston đến với rừng cờ và biểu ngữ, chúng tôi tiếp tục biểu dương lực lượng thêm chừng 30 phút rồi kéo nhau trở lại Thư Viện LBJ.

Chương trình tại LBJ Library chiều nay có bốn mục. Mục đầu là nói về kinh nghiệm bản thân của những người từng dự chiến ở Việt Nam (The Troops: A View from Frontline). Mục thứ hai nói về các bài hát phản chiến (One, Two, Three: What are We Fighting for?), chúng tôi không mấy quan tâm vì thấy chẳng liên quan gì đến người Việt mình. Đến mục thứ ba là bài nói chuyện của đại sứ VC Phạm Quang Vinh, dài chừng 30 phút.

Bái nói này nghe cũng rất quen thuộc, vì cũng lặp đi lặp lại các luận cứ như từng nghe từ Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng trước đây.  Nội dung thì na ná bài nói chuyện của John Kerry ngày hôm qua. Đại cương, phần mở đầu Phạm Quang Vinh nói về quan hệ Mỹ và Việt Cộng có từ thời Hồ Chí Minh đến làm bồi ở một tiệm bánh ở thành phố New York năm 1912. 

Vinh khoe rằng Hồ Chí Minh đã dùng câu mở đầu trong Tuyên Ngôn Độc Lập của Mỹ để mở đầu cho Hiến Pháp Việt Công năm 1945. Vinh dẻo mồm cho rằng Cộng Sản Việt Nam luôn luôn đeo đuổi lý tưởng tự do. Vinh nhắc đến cuộc chiến tranh với 3 triệu người chết và 58 quân nhân Hoa Kỳ tử trận là do sự đánh mất các cơ hội giữa hai nước.
Vinh nói rằng cuộc chiến đã qua, nay là lúc hàn gắn hợp tác. 

Từ cựu thù nay trở thành đối tác, nhưng tôn trọng chế độ chính trị khác biệt của nhau. Vinh khoe những thành tựu (giả đối) của chế độ về nhiều mặt. Vinh đã khoác lác khoe rằng hiện nay tỷ lệ người nghèo khó chỉ ở mức 5% dân số. (trong khi thực tế qua các con số: GDP của Việt Nam năm 2015 là 551.3 tỷ đô la, chia bình quân đầu người là $6100.00 so với Thái Lan là 1107 tỷ (GDP) và bình quân đầu người là $16,100; càng tệ hơn nếu so với South Korea, 1849 tỷ (GDP) và bình quân đầu người là $36,700.00 cao gấp 6 lần Việt Nam). Như thế đủ thấy con số 5% là hoặc nói phóng lên cho sướng mệng, lừa gạt mọi người, hoặc sự đánh giá mức độ nghèo khó phải ở tận cùng đáy vực.

Không khác bài nói chuyện của John Kerry chiều tối hôm qua, Phạm Quang Vinh nói rất nhiều về những hợp tác vĩ đại giữa VC và Hoa Kỳ về các lãnh vực giáo dục, khoa học, năng lương, môi sinh, và kể cả an ninh, quốc phòng.  Vinh cũng đưa ra những con số về giao thương mà deficit về phía Mỹ năm ngoái là 30 tỷ đô là và đang có chiều hướng gia tang có lợi cho Việt Cộng.

 Điều này cũng có hậu quả là người Mỹ sẽ mất thêm việc làm. Năm 2015, Mỹ nhập từ Việt Nam gần 38 tỷ đô la, trong khi chỉ bán qua VN được 7 tỷ. Chỉ trong hai tháng đầu năm 2016, nhập 6.621 tỷ, xuất qua VN chỉ 1.134 tỷ; mức sai biệt thâm thủng là 5.486 tỷ. (Source: https://www.census.gov/foreign-trade/balance/c5520.html).  Vinh khoe về học bổng Fulbright và số lượng du học sinh 19 ngàn như Kerry đã nói. Có thể nói hai bài nói chuyện gần như rập khuôn. Vinh khoe rằng hiện nay Hoa Kỳ là một trong các nước đầu tư nhiều nhất ở Việt Nam và hy vọng sẽ có ngày vượt lên hàng đầu. Vinh cũng nói rằng Việt Nam đã chấp thuận các điều kiện trong Hiệp ước Trans-Pacific Partnership như việc cho phép lập các công đoàn độc lập.
Trong khi Vinh đang khoe thành tích, thì trong đám cử tọa, ông Đỗ Văn Phúc đã la lớn “Hãy ngừng nói láo” (Stop Lying!) và cũng có những tiếng phẫn nộ khác tiếp theo đó.
Khi Vinh vừa kết thúc bài nói chuyện, những người trong đoàn Cộng Đồng đã hô rất lớn những câu đòi trả nhân quyền, tự do, và tố cáo Cộng Sản chỉ dối trá…
Đoàn biểu tình lúc đó đã vào được trong toà nhà LBJ, nhưng chỉ đứng bên ngoài phòng hội. Họ đã tiếp xúc với báo giới Mỹ để thay nhau tố cáo các tội ác của Việt Cộng và kêu gọi không đầu tư vào Việt Nam.

Nhận xét chung về chương trình Hội Thảo:
1.- Qua ba ngày tham dự, chúng tôi nhận xét rằng Vietnam War Summit có quy mô về mặt tổ chức như cơ sở, nhân sự, chuẩn bị… Nhưng nếu đi vào nội dung thì cũng nghèo nàn, và chẳng có gì mới lạ, đặc biệt để “nghiên cứu, phân tách” như mục tiêu đề ra. Nhưng đặc biệt, đa số những tham dự viên vẫn không thừa nhận cuộc chiến tranh tại Việt Nam mang một chính nghĩa. 

Họ chỉ muốn chuyện này để trả lại danh dự cho người quân nhân chiến đấu ở Việt Nam, mà người Mỹ đã làm hơn hai mươi năm qua. Nói chung là họ muốn xí xoá, nhập nhằng để xếp lại một trang sử không vui.

2.- Như đã nói trong báo cáo trước, chương trình hội thảo không mang tầm vóc của một Summit, và có sự kỳ thị rõ rệt khi thiếu hẳn tiếng nói của Việt Nam Cộng Hoà, . Qua các lời phát biểu, cách nói của họ làm cho người dân Mỹ tiếp tục hiểu lầm rằng cuộc chiến đó là giữa Hoa Kỳ và nhân dân Việt Nam chứ không phải giữa miền nam Cộng Hoà và miền Bắc Cộng Sản. 

Vai trò chính trong cuộc chiến của QLVNCH, là một phần tử tham chiến lâu dài và hao tốn nhiều xương máu rất ít được nhắc đến. Vẫn có diễn giả lên tiếng ân hận như thể họ đã đến Việt Nam gây cảnh chết chóc cho dân lành.

3.- Chương trình hội thảo như là để chuẩn bị dư luận cho bước nhảy vọt của quan hệ giữa Mỹ và Việt Cộng mà chính John Kerry là người triệt để thúc đẩy, bất chấp sự phản đối của người Việt tự do, và ý nguyện của đồng bào trong nước.
4.- Oái oăm thay, trong lúc John Kerry và Phạm Quang Vinh bên khen bên bốc về cải thiện dân chủ ở Việt Nam, thì đang có đến 19 tổ chức Nhân Quyền trên thế giới kêu gọi Tổng thống Obama phải thúc đẩy Hà Nội phóng thích những nhà đấu tranh dân chủ bị đang bị giam giữ. Nhưng chúng ta không trông mong gì ở hành pháp Obama khi mà rất nhiều lần, ông Obama đã lờ đi những kêu gọi khẩn thiết về nhân quyền mà tiếp tục gia ân cho bọn Việt Cộng.

Để kết luận, chúng tôi phải thốt lên hai tiếng thất vọng. Tuy nhiên, những người trong Cộng Đồng người Việt quốc gia tham dự lần này đã có cơ hội để nói lên suy nghĩ của mình cho cử toạ của ba ngày hội thảo. Ngay lúc viết bản báo cáo này, trang web của báo Austin American Statesman đã posted lên 2 đoạn video về cuộc biểu tình của chúng ta. http://www.statesman.com/s/news/local/

Cũng cần nhắc thêm, chúng tôi đã phân phối cho cử toạ Mỹ hết 200 tờ truyền đơn trong đó có ghi nhiều links dẫn đến các bài viết trên web về tình trạng tồi tệ ở Việt Nam hiện nay.

                                                                                                                                                                      
__._,_.___

Posted by: Hieu Doan 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link