Ngày
dân làm chủ Mỗi ngày thức dậy mở đài
nghe trang mạng
Chuyện động lòng cứ thôi thúc tâm can
Cái xã hội kia sao lắm điều trái ngang
Không rủ bỏ phường buôn dân bán nước
Nghĩ cũng tội dân nghèo
bạc phước
Cõng trên mình bọn tàn ác quan tham
Bọn bán nước đóng vai trò yêu nước
Diễn vở tuồng Thái thú chẳng ai hơn
Tội dân nghèo còn lầm
than hơn nữa
Làm công nhân bị bóc lột tận xương
Đánh bắt cá bị bọn Tàu trấn lột
Mảnh đất nhà còn bị chiếm không tha
Họ muốn vùng lên tay
không tấc sắt
Không hỏa tiễn, súng dài và lựu đạn
Họ chỉ có một tấm lòng thuần hậu
Thương cho mình thương đến cả mọi người
Thương không biết vì đâu
mang đau khổ
Nếu rõ biết phường buôn dân bán nước
Chắc lòng người sẽ trở thành một khối
Ý chí ấy không lực nào cản nổi
Ngày tháng tới đây những
ngày quyết định
Đuổi giặc nhà viết nên trang sử mới
Vận mệnh nước nhà do bởi toàn dân
Ý chí ấy giặc Tàu kia cũng khiếp
Đặng Quang Chính
On Wednesday, 11 May 2016, 9:38, "vneagle_11<>
wrote:
Đễ giãi quyết: Chuyện dễ ơợt: Một linh mục bị côn đồ tấn công
Matthew
Trần:
Đây
là một vấn đề rất zễ giãi quyết: Trươqc tiên, chúng ta fãi bình
tĩnh nhận thức: Ai đứng sau đám kôn đồ nầy?
Tôi
có thễ noái mà không bị sai lầm: Đó chính là đám CAcsVN đã bao
thuê đám kôn đồ đễ thực hiện hành động fi fáp nầy.
Vậy,
muôqn zãi quyết vấ đề nầy thì hay hành xữ như sau:
-
Người CG thuộc bất cứ giái xứ nào: Nãy tỗ chức một cuộc "Bắt Kóc"
một vài thân nhân cũa bất cứ tên CAcsVN nào ...và
sau đó đánh cho vàio trận rồi thã ra...hoặc zuy trì đễ làm con tin.
Những
thanh niên nầy khi hà nh xữ: fãi áp zụng các biện fáp an toàn tối thiễu
như:
- Dùng khăn mặt đễ
che mặt.
- Che bãn số xe khi hành
xữ.
- Thi hành vụ trừng fạt ỡ
nơi xa zân chúng ỡ, kín đáo.
- Khi thi hành đừng gọi
tên thật cũa nhau mà zùng ám số.
- Che mặt cã kẽ bị hành
xữ
- Nếu cần, hảy zuy trì
một vài con tin đễ cãnh cáo với bọn CAcsVN cho tương lai như: Sẽ bị trã thù mạnh gấp
bội nếu chúng còn tái fạm.
Một
linh mục Công giáo giáo phận Bắc Ninh khi đi dâng lễ ở những giáo điểm ộc
tỉnh Tuyên Quang bị chặn đánh bởi những thành phần được nhận định là ‘côn đồ’.
Nạn nhân là linh mục Nguyễn Quang Thế, phó xứ Đồng Chương. Vụ việc bị hành
hung đến thương tích nặng phải nhập viện cấp cứu xảy ra vào chiều tối ngày 7
tháng 5 vừa qua.
Linh mục Nguyễn Văn Phong, chánh xứ Đồng Chương, vào sáng
ngày 9 tháng 5 thuật lại với Đài Á Châu Tự do như sau:
*“Cha Thế là linh mục phụ tá của giáo xứ Đồng Chương thuộc giáo phận Bắc
Ninh. Chiều thứ bảy ngài đi dâng lễ từ giáo điểm xã Hợp Hòa di dời đến thị
trấn Sơn Dương thuộc huyện Sơn Dương, tỉnh Tuyên Quang. Trên đường di chuyển
từ điểm này đến điểm kia thì gặp 4 côn đồ nam. Khi rời khỏi nơi dâng lễ cũ
khoảng mấy cây số thì thấy có chỗ giăng bẫy ở đường, tài xế nghi vấn nên
lánh không leo lên chỗ bẫy chông đó. Khi qua
khỏi chỗ bẫy chông thì lập tức có hai xe máy: một cái chặn trước đầu xe, một
cái ốp bên cạnh. Hai xe đều không có biển số và 4 thanh niên đều đội mũ bảo
hiểm. Chúng định lôi cha Thế xuống để đánh nhưng có dây an toàn quanh
người nên không lôi được và chúng đánh vào mặt, vào đầu, vào tay chân,
vào người. Sau đó đưa vào viện và hiện đang được điều trị.*
*Về phía bản thân, cha Thế đã làm một đơn gửi cho công an huyện Sơn Dương.
Xứ Đồng Chương cũng có đơn về vụ côn đồ đánh cha Thế.*
*Đang có chương trình là nếu công an huyện Sơn Dương không giải quyết được
thì sẽ lên tỉnh, và tỉnh không giải quyết được thì sẽ về Trung ương.”*
Vào chiều ngày 9 tháng 5, chúng tôi gọi điện đến Công an huyện Sơn Dương,
tỉnh Tuyên Quang và được người trực ban thừa nhận:
*"Công an huyện Sơn Dương đang điều tra giải quyết.”*
Theo linh mục Nguyễn Văn Phong thì từ khi ông về phục vụ tại giáo phận Bắc
Ninh cho đến nay thì đây là lần đầu tiên ông thấy có một linh mục bị côn đồ
hành hung khi đang đi dâng lễ.
Tình trạng các linh mục Công giáo bị hành hung từng xảy ra tại một số nơi.
Gần nhất là vụ linh mục Đặng Văn Nam thuộc giáo phận Vinh bị hành hung vào
cuối năm ngoái khi đi chữa bệnh về.
Vào tháng 2 năm 2012, tại Kontum, linh mục Nguyễn Quang Hoa cũng bị hành hung
tàn bạo khi đang trên đường về, sau khi cử hành thánh lễ an táng cho một
giáo dân tại làng Kon Hnong, huyện Dak Hà.
From: Hoa Thuong Thich Tue Minh < Sent: Wednesday, May 11, 2016
10:01 AM Subject: Re: Fw: Chính quyền Việt
Nam CS đang kích động nổi loạn -
Không thể tha thứ được. Dân là vạn đại; chúng ta sẽ không
để cho cảnh trạng này xảy ra nữa.
Unforgivable.
Vietnamese of Communist Party must be died. Don't let them go;
also don't let them runaway.
TRƯỚC TỘI ÁC TÀY TRỜI PHÁ HỌAI MÔI TRƯỜNG, "DIỆT
CHỦNG" CỦA CÔNG TY FORMOSA MÀ CHỦ TỊCH NGUYỄN PHÚ TRỌNG VÀ TẬP ĐÒAN CSVN
VẪN IM LẶNG BAO CHE TỘI ÁC, THẤY RÕ CHÚNG ĐANG LÃNH LƯƠNG FORMOSA VÀ FORMOSA
ĐANG CÓ LÁ BÀI TẨY TRONG TAY VÀ NẮM ĐẦU SAI KHIẾN TÒAN BỘ CƠ CẤU ĐẢNG CSVN!!
THEO NGƯỜI VIỆT -
Chính quyền Việt Nam CS
đang kích động nổi loạn
Monday, May 9, 2016 2:30:14
PM
SÀI GÒN (NV) - Cá chết trắng biển đã
đẩy tâm trạng bất an do môi trường sống bị đầu độc thành bất bình và việc đàn
áp phản kháng ô nhiễm khiến bất bình chuyển thành căm giận.
Ví dụ về vượt ngưỡng...
Dân chúng Việt Nam vẫn tiếp tục loay hoay trong việc làm sao để
được sống an toàn. Lối hành xử vô trách nhiệm trong quản trị xã hội khiến trộm
cướp, đâm chém trở thành một loại “giặc” mà hệ thống công quyền bó tay. Ðồng
hành với thứ “giặc” ấy là tai nạn giao thông, an toàn thực phẩm - những vấn nạn
trầm kha của Việt Nam CS.
Ðòi được sống sạch, ăn sạch. (Hình: Facebook)
Giữa tuần vừa qua, có một sự kiện có thể dùng như ví dụ minh họa
cho sự ngột ngạt vì bất an về môi trường sống tồi tệ ở Việt Nam CS đã đến mức
vượt ngoài sự tưởng tượng của nhiều người: Ðài truyền hình Việt Nam CS công bố
một video clip cho thấy, do người tiêu dùng tại Việt Nam sợ rau non, đẹp nên
nông dân phải dùng chổi tre phá rau mà họ trồng để có thể bán được rau.
Video clip này ghi lại cảnh nông dân dùng chổi tre quét lên các
luống rau nhằm làm cho rau mà họ trồng bị rách lá, thủng lỗ. Tâm sự của những
nông dân trồng rau khiến nhiều người dở khóc, dở cười. Theo họ, bởi tất cả mọi
người cùng bị ám ảnh rằng, rau mơn mởn, bắt mắt là nhờ hóa chất trừ sâu và
thuốc kích thích tăng trưởng, nguy hại cho sức khỏe nên lúc này, người tiêu
dùng ở Việt Nam chỉ mua những loại rau bị sâu ăn thủng lá hay già, héo...
Khi nhiều người đinh ninh, rau bị sâu ăn hoặc già, héo mới là
rau... sạch vì không dính hóa chất trừ sâu hay thuốc kích thích tăng trưởng thì
người trồng rau chỉ còn một cách là... hủy hoại rau họ trồng cho hợp với... thị
hiếu của người mua.
Video clip vừa kể chỉ ra rằng, vấn nạn an toàn thực phẩm đã hủy
hoại cả sức khỏe lẫn niềm tin của con người vào sự thiện lương của đồng loại.
Việt Nam đang trong giai đoạn mà dân chúng phải tự gạt bỏ những điều tưởng như đương
nhiên: Ðược ăn ngon (rau non, xanh) để chọn những thứ vốn dành cho heo (rau bị sâu
ăn, già héo), với hy vọng sẽ không chết dần, chết mòn.
Tại sao vậy?
Tại vì chính quyền dung dưỡng chuyện đầu độc con
người. Dân chỉ là công cụ, không phải là đối tượng phải phục vụ hay bảo vệ.
Ai cũng muốn được sống an toàn
Bối cảnh xã hội như đã kể khiến nhiều người cảm thấy phải bày tỏ
thái độ. Họ xuống đường tham gia các cuộc biểu tình phản kháng ô nhiễm, đe dọa
quyền được sống an toàn của chính mình và thân nhân của mình. Thảm họa môi
trường: Cá chết trắng một đoạn bờ biển dài tới 250 cây số ở phía Bắc miền Trung
thật ra chỉ là giọt nước làm tràn ly.
Ðược sống an toàn là lợi ích chính đáng nhưng lợi ích đó không
được bảo vệ. Bày tỏ thái độ là quyền hợp pháp, song quyền đó không được nhìn nhận.
Biểu tình không chỉ bị ngăn chặn mà còn bị trấn áp thô bạo.
Internet đã bày ra cho mọi người “tận mục sở thị” sự thô bạo đó đến mức độ nào.
Nhiều người không gọi đó là thô bạo nữa, họ gọi cách mà chính quyền Việt Nam
ứng xử với những người bày tỏ khát vọng được sống an toàn là tàn bạo.
Thông qua đàn áp, chính quyền Việt Nam CS tiếp tục chứng minh họ
khinh dân.
Khác nhiều cuộc biểu tình trước, lần này, tâm sự của những người
biểu tình bị bắt, bị đánh, cho thấy mầm loạn đả rất lớn.
Và cách đáp ứng từ chính quyền “của dân, do dân, vì dân.” (Hình:
Facebook)
Yếu tố đầu tiên là lai lịch của những người biểu tình. Tham gia
đòi quyền được sống an toàn hôm Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2016, có những người vốn
gắn bó mật thiết với chính quyền hiện tại. Sự ngột ngạt về môi trường sống hiện
tại, tâm trạng bất an khi nhìn đến tương lai đã đẩy họ ra đường, đồng hành cùng
những người khác.
Một facebooker với nickname là “Chuối Chín Cây” viết status “Ơn
Trời tôi đã bị bắt.” “Chuối Chín Cây” khẳng định, những người biểu tình đã hành
xử hết sức ôn hòa nhưng đủ loại lực lượng mặc đồng phục và những kẻ mặc thường
phục (mà ai cũng biết là ai) vẫn xông vào đánh họ bằng tay chân, dùi cui, thậm
chí đánh vào hạ bộ... rồi túm họ đẩy lên bus. Trong đó có cả những người bị
tách khỏi con và những đứa trẻ chỉ mới hai tuổi, bốn tuổi, không có cha mẹ, ngơ
ngác dưới lòng đường.
Hàng trăm người bị bắt đã bị đưa về sân Hoa Lư ở đường Ðinh Tiên
Hoàng, quận 1, đói, khát vì bị giữ cho đến chiều để phân loại và lập biên bản
cảnh cáo vì “gây rối trật tự công cộng.”
Theo lời “Chuối Chín Cây” thì khi phải làm việc với công an, bà đã
khẳng định sẽ tiếp tục cùng mọi người biểu tình chống Trung Quốc và yêu cầu
chính quyền phải có biện pháp tích cực hơn trong việc bảo vệ môi trường.
Thật ra, so với chuyện mà nhiều người đã kể thì cả tường thuật lẫn
thái độ của “Chuối Chín Cây” chẳng có gì khác, trừ... điểm xuất phát của bà.
“Chuối Chín Cây” là một nhà báo kỳ cựu của tờ Phụ Nữ TP.HCM, chồng là cựu tổng
biên tập tờ Pháp Luật TP.HCM. “Chuối Chín Cây” đã nói với những sĩ quan “an
ninh” làm việc với bà rằng: “Cô tin với trái tim của người Việt chân chính, các
con cũng sẽ làm như cô nếu các con không mặc đồng phục!”
Giống như “Chuối Chín Cây” và hàng trăm người khác đã bị bắt sáng
8 tháng 5 tại Sài Gòn, một facebooker tên “Hương Tô” bị tống lên bus sau khi
bảo với những người tham gia vây bắt, đánh đập những người biểu tình rằng, hãy
nghĩ cho gia đình của họ, điều họ đang chống lại chính là thứ đang cố giúp họ,
còn thứ mà họ đang phục tùng sẽ không mang lại thứ gì sạch để ăn.
Hương Tô “bị xô ngã xuống đất, đá vào đầu, đạp vào bụng, kéo lê
trên mặt đất” song cô khẳng định vẫn “không là gì so với những anh chị, cô chú
đáng tuổi cha mẹ chúng mà đầu vẫn tuôn máu ướt vai áo.” “Hương Tô” nhấn mạnh
“Có đi, có trải.”
“Hương Tô” là một họa sĩ thiết kế. Cha cô từng là tổng biên tập tờ
Sài Gòn Giải Phóng. Mẹ cô từng là sĩ quan công an.
Yếu tố thứ hai về mầm loạn đang lớn là tường thuật của những người
nhập cuộc như “Chuối Chín Cây,” “Hương Tô” cho thấy một điều quan trọng khác.
“Chuối Chín Cây” nhận định: “Nói cho công bằng thì cũng có một số
khá đông anh em thanh niên xung phong, cảnh sát cơ động, công an và an ninh cư
xử nhũn nhặn khi bị chúng tôi từ chối thẳng thừng và phản ứng gay gắt về việc
lăn tay, chụp hình. Hoặc khi thấy một số người quật dân biểu tình bằng dùi cui,
họ hò hét che chắn cho những người già như tôi. Một số khác dù không nói ra
nhưng nhìn ánh mắt của họ, tôi hiểu họ bắt giữ chúng tôi chỉ vì công vụ thôi.”
“Hương Tô” cũng đề cập đến những người “thực thi công vụ” cúi mặt khi người
biểu tình bảo với họ rằng, biểu tình là cách đòi quyền lợi cho chính họ - những
kẻ đã ngăn chặn biểu tình.
Khi những người như “Chuối Chín Cây,” “Hương Tô” bị chính quyền mà
họ hoặc cha mẹ họ từng phục vụ đẩy đến chỗ phải nhập cuộc thì thời điểm mà “cha
mẹ, vợ con, anh em, bạn bè” của các thành viên “thực thi công vụ” cũng nhập cuộc
chắc chẳng còn xa.
Tiếp tục nhẫn nhục - chuyện khó tin
Báo chí Việt Nam không có dòng nào về hai cuộc biểu tình phản
kháng ô nhiễm, diễn ra vào Chủ Nhật, 1 tháng 5, và Chủ Nhật, 8 tháng 5. Một
facebooker hiện là biên tập viên của tờ Tuổi Trẻ đã viết như thế này trên trang
facebook của ông ta - nguyên văn:
Câm nín và đối thoại
(Chuyện nghe được ở quán cà
phê Ðu Ðủ Xanh)
- Này, mấy ông làm báo cái kiểu con c... gì thế?
- Thế ông muốn hỏi cái con c... gì?
- Tại sao vụ cá chết người ta biểu tình rầm trời ở cả hai đầu đất nước
mà tôi thấy báo chí mấy ông đ... đăng lấy một dòng?
- À, thì đ... đăng lấy một dòng chứ sao!
- Mấy ông điếc à, hay mù?
- Không điếc, cũng không mù mà là không được phép đăng.
- Mấy ông không thấy nhục khi bán báo à?
- Thấy chứ. Nhục cũng có mà không nhục cũng có.
- Lại ăn nói lòng vòng đ... hiểu cái con c... gì?
- Nhục là vì chúng tôi lỡ bước chân vào cái nghề này nên phải
chịu... nhục. Còn không nhục là vì chúng tôi đã cố gắng đăng nhưng cái kiểu làm
báo xứ Việt ta là thế, họ đ... muốn anh đăng thì anh đ... được đăng, hiểu chưa,
đồ ngu?
- Vậy chẳng lẽ mấy ông cứ im lặng chịu nhục ngày này sang ngày
khác à?
- Ðúng vậy. Bọn trẻ thì phải cắn răng tiếp tục chịu... nhục, bọn
già thì mong đến ngày về hưu để hết... nhục. Vậy thôi!
- Vậy thôi?
- Buồn nhỉ?
- Ừ, buồn lắm. Bỏ nghề thì không đành vì đeo theo nó nhiều năm, nó
thành máu rồi. Mà bỏ nghề thì biết làm gì? Chẳng lẽ đi bán bánh canh như thằng Ðủ?
Thôi thì tìm đọc “Ðể Gió Cuốn Ði” của Ái Vân cho đỡ buồn vậy!
Chỉ trong vài tiếng, status mới trích dẫn nhận được khoảng 150
likes, kèm nhiều bình luận. Khoảng hai phần ba những người thích status này đã
từng hoặc đang làm cho nhiều tờ báo ở Việt Nam. Có người khẳng định, về hưu rồi
thì vẫn nhục, nhục từ trong máu nhục ra!
Người ta sẽ cắn răng chịu nhục để cả mình lẫn con cháu chết dần,
chết mòn? Dường như chính quyền Việt Nam vẫn còn tin là có thể làm được như vậy.
Tội nghiệp! (G.Ð)
Chính nghĩa
xuống đường từ cá Tuesday,
May 10, 2016 11:21:39 AM
Trần Tiến Dũng/Người Việt (Viết từ Sydney)
Trong hai ngày chủ
nhật đầu tháng 5, Sài Gòn, Hà Nội và nhiều tỉnh thành Việt Nam đã xuống đường
vì cá, vì biển. Có thể nói đây là một trong những lần xuống đường qui mô lớn
nhất sau năm 1975, ngày chế độ chuyên chế áp đặt trên cả nước.
Bức
ảnh bà Hoàng Mỹ Nguyên đi biểu tình bị đánh dã man lan truyền nhanh kỷ lục
trên mạng xã hội facebook. (Hình: Facebook)
Từ các đợt biểu tình chống Trung Quốc đến xuống đường vì môi
trường sống còn của cả dân tộc, hành trình ý thức của người Việt, nhất là của
thế hệ trẻ đã mở cửa lớn đi vào đại lộ đấu tranh vì quyền con người, bất chấp
sự xâm đoạt hoặc đánh tráo ý thức của chế độ.
Đồng thời, dư luận cũng chứng kiến qui mô chưa từng có khi chế độ
huy động các công cụ chuyên chế đàn áp. Hình ảnh các công dân xuống đường bất
bạo động hứng chịu các hành động bạo lực đã làm xúc động dư luận.
Các cuộc tranh luận trên mạng xã hội mấy ngày qua về trường hợp bà
Hoàng Mỹ Quyên Và bé Saphia bị thương tích cả thể xác và tinh thần bởi sự hung
hãn của lực lượng đàn áp.
Tất nhiên luôn có hai luồng dư luận đối lập nhau quanh chuyện này,
rằng nên hay không nên đưa trẻ con xuống đường cùng bố mẹ. Nhưng dù quan điểm
của ai đó nhân danh sự an toàn trẻ em thì cũng không thể, không bao giờ có thể
làm mờ được hình ảnh chính nghĩa thuộc về hai mẹ con và cộng đồng xuống đường
vì sự sống của biển Việt và người Việt hôm nay và mai sau.
Chính nghĩa! Có một thời kỳ lịch sử, dù không minh bạch, người
cộng sản đã dùng ngọn cờ đó để thực hiện việc nắm chính quyền. Nay các cuộc
biểu tình chống Trung Quốc xâm chiếm biển Đông và nhất là hai cuộc biểu tình vì
môi trường môi sinh tồn vong của dân tộc, đã đặt người cộng sản vào thế chọn
lựa chính nghĩa hay quyền lực cai trị chuyên chế phi nghĩa.
Hai cuộc biểu tình vừa qua có phải là thông điệp chính nghĩa của
nhân dân hay không? Câu trả lời đơn giản từ công dân ý thức là: Tiền nhân để
lại cho dân tộc hôm nay cả một biển trời bao la tinh sạch, và bao đời cá là
nguồn thực phẩm chính duy trì sự sống.
Vậy thì xuống đường bảo vệ cá sạch cho từng mâm cơm Việt hôm nay
và mai sau không chỉ là chân lý mà còn vì sự sống còn của từng người Việt, kể
cả người sẽ sinh ra vào ngày mai.
Nếu lập luận biểu tình là gây rối trật tự làm mất ổn định... thì
liệu biển, cá và các nguồn kiếm sống từ biển đang nhiểm độc trơ trơ kia không
phải đã cho thấy làm gì còn trật tự nào, ổn định nào khi cả dân tộc mất an toàn
ngay trong từng bữa cơm.
Hàng triệu gia đình Việt, hàng ngày quanh mâm cơm dù thiếu cá ăn
hay có cá ăn nhưng lúc nào cũng hoang mang lo sợ cá nhiễm độc, vậy thì họ bị
buộc phải chọn cam chịu bị đầu độc dần mòn cho đến khi mang trọng bệnh tức thì
hoặc về lâu về dài. Họ không chấp nhận điều đó, họ chọn phải vượt qua nỗi hãi
bạo lực chuyên chế để xuống đường bảo vệ nguồn sống.
Người
biểu tình sáng 8 Tháng Năm, 2016 tại Sài Gòn. (Hình: Facebook Lộc Phạm)
Đâu có sức mạnh nào, bạo lực nào ngăn được sự đấu tranh vì chính
nghĩa tồn vong của dân tộc. Hẳn người cộng sản lớp trước hiểu hơn ai hết điều
đó nhưng những người cộng sản đang cai trị hôm nay thì không. Vì sao chỉ dùng
dùi cui và hơi cay thay cho đối thoại ôn hoà minh bạch.
Không một ai trong chóp bu quyền lực cai trị chọn đối thoại ôn hoà
với người dân! Sợ chăng? Sợ gì? Phải chăng là sợ mình không còn chính nghĩa hay
chính giới cầm quyền để tuột mất hoặc vứt bỏ vì lợi quyền cai trị.
Thật thần kỳ chỉ qua mỗi một sự kiện cá chết ở biển miền Trung
người xuống đường đã bước qua khỏi ranh giới sợ hãi, cầu an.
Điều rõ ràng là các công dân biểu tình ôn hoà, sự ôn hoà của họ có
thể nói là minh bạch như ở các quốc gia văn minh khác.
Nhìn hình ảnh người biểu tình trợ giúp cho một cá nhân trong lực
lượng trấn áp bị dính hơi cay là đủ biết người xuống đường luôn ý thức chính
nghĩa thuộc về họ.
Tấm gương sáng ngời ôn hoà và rộng lòng cảm hoá đó không bắt nguồn
từ động lực nào khác mà tất cả là từ ý thức yêu nước yêu đồng bào.
" Ơn trời tôi đã bị bắt...! Đó là câu thốt lên mạnh mẻ nhất
từ một nữ nhà báo, cựu biên tập viên báo 'Phụ Nữ TP.HCM' trong cuộc xuống đường
8 tháng 5.
Câu nói đó đã cho thấy đỉnh cao ý thức ôn hoà của một người tiêu
biểu và cho cả thế hệ mới, những công dân đã bỏ lại phía sau sự sợ hãi và đang
nắm giữ chính nghĩa.
Qua hai cuộc xuống đường vì sự sống của biển, vì môi trường sinh
tồn của dân tộc. "Hôm nay. Ơn trời, tôi đã bị bắt" là động lực sẵn
sàng đối diện với bạo lực trấn áp, sẳn sàng để bị bắt. Với hùng lực ý thức đó
của hàng triệu người yêu nước, ngày mai, nhà tù nào của chế độ có thể nhốt
được.
Chúng tôi cần: Môi trường sạch, thực phẩm sạch và chính quyền minh
bạch.
16:00, 15/5/2016 - Công viên 23/9, cạnh chợ Bến Thành, tuần hành
về phía phố tây Bùi Viện-Đề Thám và tự giải tán trong ôn hòa lúc 20:00 cùng
ngày.
Bất kỳ ai dùng điện thoại, hãy mở đèn flash lên, chiếu vào thông
điệp trên biểu ngữ của mình.
Một số gợi ý:
Cuộc biểu tình vì môi trường 1/5 đã được Phủ Cao ủy Nhân Quyền LHQ
biết tới, hôm qua, LHQ nhắc nhở chính quyền VN tôn trọng Luật quốc tế về tự do
hội họp; điều tra toàn diện việc công an dùng bạo lực trấn áp biểu tình ôn hòa
(Nguyên văn đọc ở đây [1] )
Vậy chủ nhật này 15/5, chúng ta sẽ biểu tình ra sao?Có mặt lúc
16:00, 15/5/2016 - Công viên 23/9, cạnh chợ Bến Thành, tuần hành về phía phố
tây Bùi Viện-Đề Thám và tự giải tán trong ôn hòa lúc 19:00 cùng ngày.
-Bạn cần chuẩn bị biểu ngữ: ghi bất kỳ câu ngắn gọn, chữ to, dễ
đọc (tiếng Anh càng tốt) về quan điểm của cá nhân bạn về:
<>Tình trạng cá nhiễm độc chết bí hiểm;
<>Cách xử lý khủng hoảng của chính quyền;
<>Cách điều tra khủng hoảng của chính quyền;
<>Tình trạng thực phẩm nhiễm độc chứa hóa chất gây ung thư, thực phẩm bẩn
tràn lan; ô nhiễm không khí;
<> Lãnh đạo tắm biển, ăn vài con cá không phải cách xử lý thảm họa.
Bạn sẽ cần vài biểu ngữ sơ cua phòng khi bị cướp, giật, vò nát bởi
công an.
-Bạn cần chuẩn bị kem chống nắng, nón rộng vành...; mặc áo quần
mỏng, thoáng, mang nước uống, mang CMND; không đem nhiều tiền, tư trang giá
trị.
-Bạn có thể đi xe bus hoặc gửi xe ở cách xa khu vực biểu tình vì
các điểm gửi xe gần đó sẽ có thể bị đóng cửa theo lệnh.
-Đi thành nhóm lớn để tránh bị sách nhiễu, kích động và cô lập.
Nhắc nhở nhau tiêu chí ôn hòa tuyệt đối, tức là: không dùng bạo lực để đáp lại
bạo lực vì bạo lực sẽ leo thang.
-Chúng ta biểu tình vì môi trường phải không nào? Vậy ta phải văn
minh: ta được phép đi ở bất kỳ đâu được phép đi bộ; không xả rác; không đi lên
cỏ; không mang hung khí, vật sắc nhọn, chết dễ cháy nổ.
-Bỏ luôn mấy đồng 2USD lẻ ở nhà hết vì có thể chúng bắt được lại
cho là ta "nhận tiền nước ngoài" đi biểu tình đấy (hahaha)
Phụ nữ mặc áo dài nếu có thể, hoặc đồ khiến bạn tự tin nhất. Hãy
bắt tay và ôm nhau vì chúng ta tới đây cùng một mục đích.
-Làm gì khi bị sách nhiễu: Họ sẽ chọc tức bạn bằng cách xô đẩy,
cào cấu, đánh hội động như vầy: [2]
Khi đó, phụ nữ hãy bảo vệ nam giới; đám đông hô hoáng lên để bảo
vệ nhau; quay phim, chụp hình để tố cáo, làm bằng chứng.
Theo hiến pháp VN; không ai bị bắt mà không có lệnh bắt của Viện
kiểm sát hoặc tòa án trừ phi phạm tội quả tang, mà biểu tình thì không phải
phạm tội theo điều 25 Hiến pháp.
Nếu ai đó bị đánh, tất cả xung quanh hãy ngồi xuống đất để phản
đối. Rủ bạn bè người nước ngoài đi theo, thông báo cho các tòa đại sứ để nhân
viên của họ tham gia nếu có thể. Tin mình đi, họ không dám động tới công dân
nước ngoài đâu.
Bạn có thể bị giật máy quay, điện thoại yêu cầu xóa ảnh và phim đã
quay. Theo điều 21 Hiến Pháp "Không ai được kiểm soát, thu giữ trái luật
điện thoại (...) của người khác."
Hãy lên các quán cafe, gần khu vực biểu tình để quay phim, chụp
ảnh toàn cảnh: clip và hình sẽ không bị rung lắc và vừa không sợ bị cướp giật
thiết bị.
-Làm gì khi bị bắt về đồn: Điều 59. Bộ luật tố tụng hình sự 2015,
người bị tạm giữ "không buộc phải đưa ra lời khai chống lại chính mình
hoặc buộc phải nhận mình có tội", hãy sử dụng quyền này; không ký vào bất
kỳ văn bản nào vì nó có thể được sử dụng để chống lại bạn sau này.
Bộ luật hình sự điều 164, người dùng bạo lực để cản trở quyền biểu
tình sẽ có thể bị bỏ tù đến 5 năm, hãy nói cho họ biết điều đó.
Chúng ta vừa biểu tình ôn hòa, vừa phổ cập pháp luật cho công an
nữa.
Có ai hỏi "Đi biểu tình có lương không?" Cứ thẳng thắn
với nhau là "CÓ", có thứ lương không thể trả bằng tiền: LƯƠNG TÂM.
Thảm họa môi trường biển ở Việt Nam trong thời gian qua đã khiến
hàng triệu người dân Việt Nam và cộng đồng quốc tế bức xúc và phẫn nộ.
Hàng chục ngàn người dân đã bày tỏ chính kiến của mình về thảm họa
này trên các mạng xã hội, và cũng đã có hàng ngàn người dân Việt Nam ở Sài Gòn,
Hà Nội, Vũng Tàu, Nha Trang…xuống đường biểu tình, tuần hành ôn hòa để cất cao
tiếng nói yêu cầu chính quyền bảo vệ môi trường biển, nhanh chóng xác định
nguyên nhân gấy ra thảm họa.
Có nhiều người khá cực đoan khi cho rằng, trong khi rất nhiều
người đã thức tỉnh và lên tiếng thì các nhà báo trong hệ thống báo chí nhà nước
đã không hề thức tỉnh và lên tiếng? Các nhà báo nhà nước chỉ đưa lên mạng xã
hội những trạng thái, những tấm hình mang tính tự sướng kiểu như: ăn ở đâu? gặp
ai? Vô thưởng vô phạt. Sự thật có đúng như vậy không?
Cách đây chừng hơn một tháng, một nhà báo tài năng trong hệ thống
báo chí nhà nước tâm sự với người viết bài này rằng:”Bọn tôi một cổ nhưng phải
đeo quá nhiều tròng. Trên mạng xã hội, viết cái gì cũng phải ngó trước ngó
sau”. Nhiều nhà báo đã thức tỉnh và lên tiếng theo những cách riêng của mình:
họ viết theo lối ám chỉ, và, họ nhẹ nhàng than vãn để tránh sự phiền toái từ hệ
thống tuyên giáo, an ninh văn hóa-tư tưởng, và từ chính sức ép của ban biên
tập.
Gió
đã xoay chiều
Nhưng, gió đã xoay chiều trong một thời gian rất ngắn. Vào sáng
ngày 08-5-2016, trong cuộc biểu tình, tuần hành ôn hòa vì môi trường biển tại Sài
Gòn, nhiều người nhận thấy sự xuất hiện của một số nhà báo có tên tuổi trong hệ
thống báo chí nhà nước. Họ lầm lũi và im lặng, và dĩ nhiên, không một tấm biểu
ngữ.
Nếu được suy đoán về sự xuất hiện của họ trong cuộc biểu tình,
tuần hành này, sẽ phải suy đoán theo ba hướng chính:
Bà
Hoàng Mỹ Uyên và con gái nói họ bị đánh đập khi đi biểu tình hôm 8/5 ở thành
phố Hồ Chí Minh
01) Họ xuất hiện để âm thầm hòa vào dòng người biểu tình và ôn hòa
để góp phần vào việc lên tiếng;
02) Họ xuất hiện để quan sát và ghi nhận theo bản năng của một nhà
báo chuyên nghiệp dù biết trước rằng, họ sẽ không được phép viết về cuộc biểu
tình, tuần hành này, và nếu viết cũng chẳng được cho đăng tải hay xuất bản;
03) Họ lặng thầm ghi hình, quay video clip để làm tài liệu theo
bản năng của một nhà báo có trách nhiệm. Dù suy đoán theo hướng nào, sự xuất
hiện của một số nhà báo chuyên nghiệp trong hệ thống báo chí nhà nước cũng đã
phát đi những tín hiệu tích cực về sự thức tỉnh và dấn thân, thể hiện trách
nhiệm với cộng đồng.
Và quan trọng hơn, họ đã lên tiếng, họ đã thể hiện chính kiến ngay
sau khi các cuộc biểu tình và tuần hành bị trấn áp.
Nhà báo Trung Bảo viết trên trang FB cá nhân của mình:
“Trui rèn
"Mọi cuộc biểu tình không do chính quyền tổ chức ở một đất
nước cộng sản đều bị nhà cầm quyền coi là đối nghịch. Bất kể phương pháp và mục
đích. Đi biểu tình ở một đất nước như Việt Nam đòi hỏi sự dũng cảm và khôn
ngoan hơn nếu bạn làm điều tương tự ở một đất nước đã luật hoá hoạt động này.
"Khi những người bị bắt rồi tống lên xe bus để chở về sân vận
động Hoa Lư (Q.1 - Sài Gòn) nhận được những tràng vỗ tay cổ vũ của đám đông
đứng bên đường, họ sẽ hiểu việc làm của mình ít ra không vô ích. Dù cho phải nhận
những đòn đánh hung bạo của lực lượng trấn áp nhưng làm sao khác được khi mọi
cuộc tập dượt đều phải có sự hy sinh.
Sử dụng những lực lượng
như Thanh Niên Xung Phong thay cho lực lượng chuyên dụng là cảnh sát khiến tính
chính danh bị ảnh hưởng trầm trọng. Nếu một chính quyền đủ mạnh và đủ lẽ phải
sẽ đàng hoàng sử dụng lực lượng cảnh sát để bảo vệ và giữ trật tự cho một cuộc
biểu tình ôn hoà. Nếu chính quyền mạnh thì đương nhiên phải ban hành luật biểu
tình để luật hoá một hoạt động hợp hiến. Cây viết Trung Bảo
"Nhiều bạn sẽ hiểu rằng chính trị không đơn giản là bức xúc
trên mạng, dù điều đó cũng cần thiết, chính trị là có khi phải đổ máu và nước
mắt. Quan trọng hơn, chính trị, được thể hiện qua hành động biểu tình không
phải là trường học cho con trẻ về xã hội.
"Đến khi nào người dân và chính quyền có thể tin rằng biểu
tình là một cuộc vui, khi đó hẵng đưa con trẻ ra làm quen với hoạt động dân chủ,
khi đó hẵng tin xã hội đã có nhân quyền.
"Nếu tin rằng mình sẽ được đối xử tử tế từ những sắc áo đồng
phục thì bạn chưa hiểu nhiều về chính trị ở nơi mình đang sống. Luật pháp minh
bạch là điều chúng ta hướng tới nhưng luật pháp ở một nước do đảng Cộng Sản
lãnh đạo được đặt ra nhằm bảo vệ sự "ổn định" theo định nghĩa của
đảng này, bất kể sự công chính và tính chính danh của tầng lớp cai trị.
"Sử dụng những lực lượng như Thanh Niên Xung Phong thay cho
lực lượng chuyên dụng là cảnh sát khiến tính chính danh bị ảnh hưởng trầm
trọng. Nếu một chính quyền đủ mạnh và đủ lẽ phải sẽ đàng hoàng sử dụng lực
lượng cảnh sát để bảo vệ và giữ trật tự cho một cuộc biểu tình ôn hoà. Nếu
chính quyền mạnh thì đương nhiên phải ban hành luật biểu tình để luật hoá một
hoạt động hợp hiến.
"Hôm nay nhiều người bị đánh đập, máu và nước mắt của một bà mẹ
trẻ cùng con mình đã đổ xuống trong một buổi sáng nóng bức ở Sài Gòn. Nói tôi
vô tình cũng được, nhưng điều đó là sự cần thiết để trui rèn một xã hội dân sự
thực thụ cho tương lai.
Trung Bảo” .
Biểu
tình = 'biểu lộ' + 'tình cảm'
Nhà báo Khổng Loan viết trên FB cá nhân ngay sau khi cuộc biểu
tình ngày 08-5 -2016 tại SàI Gòn kết thức: “Sự phẫn nộ đang tích tụ dần, chỉ
chờ một mồi lửa. Nóng quá. Một hệ thống chính trị lúng túng, bởi vì thiếu sự chính
danh nên cũng không có trách nhiệm phải giải trình.
Sắp bầu cử rồi. Bầu ai, ai bầu, bầu họ để làm gì, vì sao phải/cần
bầu họ? Phải suy nghĩ kỹ, "cái gì không có ích cho dân thì cương quyết
không làm." Và "trách nhiệm đạo đức của công dân là bất tuân những gì
sai trái."
Hàng
ngàn người đã xuống đường ở thành phố Hồ Chí Minh hôm 8/5
Công
an huy động lực lượng đông đảo và các xe buýt lớn để giải tán biểu tình
Bà
Hoàng Mỹ Uyên và con gái chỉ là một trong hàng chục trường hợp cáo buộc bạo lực
từ phía công an
Cũng
có cáo buộc hơi cay đã được sử dụng
Vào ngày 09-5-2016, nhà báo Khổng Loan viết tiếp trên trang FB cá
nhân của mình: “Chúc mừng lực lượng tuần hành ôn hoà vì môi trường trong sạch
cho thế hệ mình và tương lai đất nước này. Sau mỗi dịp thế này, chứng kiến cách
hành xử của giới chức trách, lại có một cơ số người vốn đang phân vân chưa biết
đứng ở đâu (đang ngồi bờ rào ngó) đã quyết định nhảy ngay sang bờ bên kia. Đừng
đánh giá thấp những người tuần hành vì môi trường, họ có sự chính trực và chính
đáng của họ nên sức mạnh của họ và sự ủng hộ dành cho họ sẽ rất lớn”.
Nhà báo Lê Đức Dục viết một trạng thái rất thận trọng nhưng đầy
đớn đau trên trang FB của mình: “ giờ anh mũ ni che tai-mà rồi vẫn phải ngậm
ngùi post lên” khi anh post lại hình ảnh hai mẹ con bị đánh đập tại cuộc biểu tình
tại Sài Gòn vào sáng ngày 08-5-2016 đang gây bão trên mạng. Dù phẫn nộ, dù bức
xúc nhưng anh vẫn phải kìm nén trong dòng trạng thái. Có lẽ lương tri anh đã
được giải thoát và đền đáp với một comment trung thực, khách quan và đầy lí trí
của nhà báo Phạm Gia Hiền hiện đang làm việc trong một kênh truyền hình có sự
kiểm duyệt gắt gao nhất Việt Nam:
“Hôm nay thực sự nếu không bết quá thì tôi đã ra Bờ Hồ. Rồi sẽ đi
theo đoàn biểu tình, có thể là không hòa vào họ, nhưng đủ gần để cảm thấy sự
nhiệt thành mà họ tỏa ra. Năng lượng tích cực ấy tốt cho sức khỏe và tinh thần,
tôi tin thế.
"Tuần trước, chủ nhật, tôi cũng lượn 1 vòng. Qua đến Tràng
Thi, thấy cả trăm "anh em" mặc thường phục ngồi thành dãy trên vỉa
hè. Họ nhìn tôi. Tôi nhìn họ. Ở họ, tỏa ra sự áp chế. Vài chục giây đi ngang
qua họ, tôi cảm thấy sự nặng nề và soi xét, không dành cho 1 con người, ko dành
cho 1 con người tự do với đầy đủ quyền hạn.
"Biểu tình - từ
ghép gốc Hán khá dễ hiểu, nó là "biểu lộ" + "tình cảm".
Người dân nên được hướng dẫn và cho phép biểu tình. Đó là một biểu hiện của sự
văn minh. Đó càng là một sinh hoạt chính trị bình thường, thì nguy cơ diễn biến
xấu sẽ càng giảm đi. Và không phải lúc nào đối tượng phản ứng của người biểu
tình cũng là chính quyền. Nhà báo Lê Đức Dục
"Lần tôi sang Hàn Quốc, đang lang thang Seoul, thì gặp 1 đám
biểu tình. Họ mặc đồng phục, đội mũ lưỡi trai, tay cầm quạt nhựa, và đủ các vật
dụng phát ra âm thanh, cũng bằng nhựa. Xung quanh họ, 1 tiểu đội lính mặc rằn
ri chắp tay sau lưng, im lặng. Gần đó là 1 xe cứu thương chờ sẵn. Hỏi ra mới
hay, ở Hàn Quốc, muốn biểu tình thì cứ đăng ký ngày, giờ, địa điểm, số người.
Sau đó chính quyền sẽ bố trí lực lượng an ninh để bảo vệ và phòng các diễn biến
bạo lực. Người biểu tình được mang theo các công cụ phát thanh và biểu ngữ, cấm
hung khí. Vào ngày biểu tình, họ cứ đến điểm đã định, hô hét thoải mái, chán thì
về.
"Ở Thái Lan, tôi sang đúng đợt biểu tình phản đối chính phủ
của nữ thủ tướng Yingluck. Hàng nghìn người vậy kín cả 1 con lộ lớn. Họ ngồi
bệt dưới lòng đường, nghe các thủ lĩnh đảng lên bục diễn thuyết. Ở một công
viên trung tâm, thậm chí phe đối lập còn chiếm trọn, căng lều bạt và sinh hoạt
tập thể rất quy mô. Báo đài đưa tin vài nơi có xô xát, thậm chí nổ súng. Nhưng
cơ bản, những cuộc biểu tình không làm xáo trộn nhiều đời sống người dân.
"Biểu tình - từ ghép gốc Hán khá dễ hiểu, nó là "biểu
lộ" + "tình cảm". Người dân nên được hướng dẫn và cho phép biểu
tình. Đó là một biểu hiện của sự văn minh. Đó càng là một sinh hoạt chính trị
bình thường, thì nguy cơ diễn biến xấu sẽ càng giảm đi. Và không phải lúc nào
đối tượng phản ứng của người biểu tình cũng là chính quyền.
"Nếu nguyên thủ 1 quốc gia hùng mạnh nào đó sang thăm vào
thời điểm này, và chứng kiến những đoàn biểu tình. Thì có lẽ ông ta sẽ cảm thấy
tin tưởng ở chính quyền Việt Nam hơn, trong cái mà phương Tây vẫn gọi là
"tiến trình dân chủ". Tất nhiên, đừng để ông ta thấy cảnh hỗn loạn
khi lực lượng chức năng tiến hành áp chế, rồi 1 bà mẹ bị đạp vào mặt và 1 bé
gái bị lôi xềnh xệch trên phố”.
Hy
vọng
Nhiều nhà báo ở Việt Nam hiện đang thì thầm về chuyện người vợ của
một nhà báo vốn là tổng biên tập có uy tín của một tờ báo lớn ở Sài Gòn nay đã nghỉ
hưu, đã tham gia cuộc biểu tình, tuần hành ôn hòa vào sáng ngày 08-5. Dĩ nhiên,
sự tham gia này của người vợ được người chồng khuyến khích và ủng hộ hết mình.
Ở Việt Nam, lương tri và chức nghiệp tôn trọng sự thật của các nhà
báo đang làm việc trong hệ thống báo chí nhà nước đã bắt đầu cựa quậy và thức
dậy. Người Việt Nam lại một lần nữa có quyền hi vọng về những gì tốt đẹp sắp
đến, và tất yếu sẽ đến với họ.