Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, June 21, 2016

Rằng hay thì thật là hay!...



Rằng hay thì thật là hay!... 

  
  
Chuyện Tổng Thống Mỹ Obama đến thăm VN đã được bàn đến qua nhiều khía cạnh khác nhau. Đến như "ăn chả bún" cũng được bàn đến, cái bắt tay cũng được diễn giải chi tiết (Dĩ nhiên, cái "dở" cũng được nói đến). Nhưng về cái hay thì thật là "Rằng hay thì thật là hay!..."...nhưng
 
  
Trước khi nói đến sự trái ngược, người viết nhân đây cũng muốn nói đến ý riêng của mình. Sau sự kiện đó, tôi có bài thơ như sau:
 
  
Cái kéo 
  
Cái kéo 
rất đặc biệt 
Chỉ nước tôi có 
vì chính quyền sử dụng nó thường xuyên 
nên bọn chúng đã trở thành chuyên nghiệp 
  
Vừa rồi... 
Mấy ngày qua 
Obama thăm nước tôi 
Một phóng viên rọi ống kính vào biểu ngữ bầu cử 
Phóng viên này bị chận đứng "tác vụ" ngay tức khắc 
  
Cái kéo 
rất đặc biệt 
Chỉ có tại một đất nước xa xôi nơi Bắc Mỹ 
đất nước này được lập nên không quá ba trăm năm 
Đất nước đó bị bọn Cộng Sản gọi là đế quốc 
  
Vừa rồi... 
Đế quốc đến thăm 
Khách Obama không nói gì đến thiên đường tư bản 
Chỉ nói về bầu cử và tự do báo chí 
Làm được thế lòng dân tin sẽ lên cao vút 
  
Thôi nhé... 
Diễn biến hòa bình 
của thế lực thù địch, bài này nên chấm dứt 
Lịch sử của nước mình đã mấy ngàn năm tuổi 
Văn hóa nước mình không kém họ, cũng chẳng thua 
  
Cuộc chiến 
Hai miền Nam, Bắc 
Giết bao nhiêu người, tàn phá cả giang san 
Muốn thống nhất lòng người đừng giở trò giả dối 
Bầu cử đàng hoàng, báo chí tự do phải là đích đến 
  
Lòng người... 
vũ khí sát thương 
Hai thứ này cùng đi cùng hỗ tương cho kết quả tốt nhất 
Bọn giặc thù phương Bắc bấy lâu nay đã sợ 
Hãy giữ vững chí quật cường của cha ông thuở trước 
  
Cái kéo 
xích lại gần nhau 
của cựu thù khi trước 
sẽ tốt hơn cái búa, cái liềm của nước bạn ác gian 
sẽ bảo vệ đất trời, giang sơn của tố quốc 
  
Hãy nhớ sự thật kim cương này... 
hơn là 4 chữ tốt và 16 chữ vàng 
của bọn Đại Hán bá quyền bành trướng Bắc Kinh 
(Đặng Quang Chính) 

  
Chiến tranh VN được "bức tử" vào năm 1975, để chuyển trục sang "làm ăn" với Trung Quốc (thật ra, tiến trình đó đã bắt đầu từ những cuộc "đi đêm" của Kissinger để tiến tới việc đi thăm Tàu của Tổng thống Mỹ, Nixon). Việc làm ăn "bẩn thỉu" đó (cắt đứt sinh mệnh của một quốc gia) chỉ giảm bớt mức độ dơ bẩn vì dù sao đất nước này đã có hơn năm chục ngàn người lính đã chết vì tham gia cuộc chiến VN). Nhưng, sau vụ thảm sát tại Thiên An Môn, Bắc Kinh, dù Mỹ đã cấm vận Tàu, việc đó chỉ làm như cho có lệ. Thật vậy, không bao lâu sau, việc làm ăn được nối lại, như đã không có gì xảy ra trước đó.
 
  
Rồi nước Mỹ xoay vần với vụ 11.09 (làm sập tòa nhà đôi tại New York) đưa quân đội sang Afghanistan, vì muốn bắt (giết) được kẻ đã gây kinh hoàng cho đất Mỹ. Nhưng lại nói rằng, Mỹ đem quân qua đất nước này vì muốn dân chúng nước này có được dân chủ như các nước Tây Phương. Hiện nay, loạn quân Taliban ngày càng có ảnh hưởng nơi các tầng lớp dân chúng tại xứ này. Nay mai, nếu có sự hợp nhất của hai lực lượng trong quốc gia đó, cũng có thể chính nước Mỹ cũng là một trung gian hòa giải. Và đất nước kia có thể "Mèo lại hoàn mèo"!.
 
  
Gần đây, cựu Thủ tướng Anh, Tony Blair, đã xác nhận việc tấn công Irak có một số sai lầm. Phía Mỹ, không thừa nhận công khai, nhưng rõ cũng mắc sai lầm, khi đưa một cái gọi là chính phủ lưu vong Irak về nước, thay thế Sadam Husein. Rồi Mỹ cũng rút quân lực của mình về nước, để lại một Irak tự cứu chính mình.
 
  
Từ năm 1990 trở đi, Mỹ có chiều hướng quay lại VN. Để VN trở thành một tiểu bang Mỹ?. Không. Tìm kiếm dầu hỏa?. Không. Khai thác một loại tài nguyên mới nào đó của VN?. Không. Và giả dụ, VN có lệ thuộc Tàu do Hiệp ước Thành đô (Mỹ không biết gì về Hiệp ước này à?!. Không có chuyện đó)... điều đó có ảnh hưởng gì đến Mỹ không?. Không. Mỹ vẫn có thể làm ăn buôn bán như lâu nay đã từng buôn bán với Hồng Kông.
 
  
Nhưng, sau khi Tàu đã tạo nhiều cản trở bất lợi cho Mỹ, qua những xây dựng, bồi đắp các đảo nhân tạo ngoài khơi của VN, mở rộng biên giới của Tàu trên không và ngoài khơi Thái Bình Dương...gây cản trở việc di chuyển hàng hải của Mỹ; bấy giờ, Mỹ mới "chuyển trục" về Đông Á.
 
  
Để tạo sự "chuyển trục" thuận lợi, Mỹ đã qua nhiều cách thế, đáp ứng sự đòi hỏi của VN một cách hơi quá đáng. Một trong nhiều bằng chứng là việc đón tiếp Tổng bí thư đảng CSVN tại Mỹ...và khi đến thăm VN, chấp nhận một nghi lễ không cân xứng (nếu so sánh với cuộc viếng thăm VN của Tập Cẩm Bình). Nói chính xác hơn, Mỹ chấp nhận được tiếp đón bởi những nhân vật lãnh đạo đảng CS, chưa chính thức có chân trong chính quyền (cuộc bầu cử chưa diễn ra). Ngoài ra, trong bài diễn văn tại Hà Nội, một trong những ý nhượng bộ là, để mặc chính quyền độc tài toàn trị đó tự tung tự tác trong vấn đề nội bộ của mình. Điều đó thể hiện rất rõ qua việc làm ngơ, để chính quyền VN cấm cản các nhân vật thuộc các "tổ chức dấn sự" tại VN, không thể đến họp mặt đầy đủ với thượng khách.
 
  
Mỹ đã "kéo" chế độ độc tài toàn trị tại VN về phía mình, một cách thế hơi chậm; so với việc bành trướng ảnh hưởng của Tàu tại VN.
 
  
Rõ là, Mỹ đã "kéo" một kẻ thù trước đây, nhích tới phía mình. Đó là điều hay!. Nhưng, e ra hơi muộn... và "Nghe ra ngặm đắng nuốt cay thế nào"
!... 

  
  
Đặng Quang Chính
 
__._,_.___

Posted by: chuong ngoc van dam 

Asialyst: Quan hệ Việt-Mỹ và sự thay đổi của Việt Nam



Show original message



Asialyst: Quan hệ Việt-Mỹ và sự thay đổi của Việt Nam

Thứ hai, 20/06/2016, 18:34 (GMT+7)
(Thời sự) - Dẫu biết trước rằng Hoa Kỳ sẽ dỡ bỏ lệnh cấm vận bán vũ khí cho Việt Nam, nhưng chuyến công du vừa qua của Tổng thống Barack Obama cho thấy Hoa Kỳ đang xích lại gần hơn với cựu thù của mình. Sự biến đổi trong quan hệ chính trị còn đi kèm với một sự thay đổi gây ngạc nhiên không kém trong quan hệ kinh tế, minh chứng cho “sự chuyển đổi của Việt Nam”. Trên đây là nhận định của ông Jean-Raphaël Chaponnière, chủ tịch Trung tâm Châu Á, trên trang mạng Asialyst, ngày 09/06/2016.

·          


Sự biến đổi trong quan hệ chính trị đi kèm với một sự thay đổi đáng ngạc nhiên trong quan hệ kinh tế, minh chứng cho “sự chuyển đổi của Việt Nam”, Jean-Raphaël Chaponnière, chủ tịch Trung tâm Châu Á nhận định.
Việt Nam: Quốc gia xuất khẩu hàng đầu của ASEAN sang Mỹ
Vào năm 2000, cái tên Việt Nam xuất hiện còn khá khiêm tốn trong sổ sách theo dõi xuất nhập khẩu của hải quan Mỹ. Vào lúc đó, Việt Nam đứng hàng thứ 71, nằm giữa Ukraina và Campuchia, trong số các nước xuất khẩu sang Hoa Kỳ. Thế nhưng đến quý I/2016, quốc gia này nhảy vọt lên hạng thứ 12, nằm giữa Ireland và Đài Loan, và chiếm vị thế hàng đầu trong khối ASEAN. Chiếm 1,9% thị trường Mỹ, đứng trước cả Malaysia và Thái Lan, Việt Nam còn vượt xa cả Indonesia và Philippines.

Sự thay đổi quan hệ kinh tế giữa Việt Nam và Hoa Kỳ bắt đầu bằng việc ký kết thỏa thuận quan hệ thương mại song phương (BTA) vào năm 2000. Hoa Kỳ đã chấp thuận cho Việt Nam được hưởng Quy chế Tối huệ Quốc (một trong những quy chế pháp lý quan trọng trong thương mại quốc tế hiện đại, là một trong những nguyên tắc nền tảng của hệ thống thương mại đa phương của WTO, là chuẩn mực của sự đối xử ưu đãi mà một quốc gia phải dành cho các đối tác thương mại của mình) và thỏa thuận BTA đã mở đường cho các cuộc thương thuyết, kết nạp nước này vào Tổ chức Thương mại Quốc tế WTO năm 2007.

Sau một nhịp tăng đều đặn cho đến tận năm 2007, xuất khẩu của Việt Nam sang Hoa Kỳ đã giảm mạnh trong suốt cuộc khủng hoảng toàn cầu, để rồi hồi sinh với một nhịp độ nhanh hơn đến tận năm 2015 và trong quý I/2016. Việt Nam là quốc gia châu Á duy nhất có kim ngạch xuất khẩu sang Hoa Kỳ tiếp tục tăng trong quý I năm nay.

Tình hình xuất khẩu của các nước ASEAN vào thị trường Mỹ từ 2004 – 2016)

Tuy nhiên, mặc dù đã gia nhập vào Hiệp ước Đối tác Xuyên Thái Bình Dương – TPP, Việt Nam vẫn chưa được Hoa Kỳ thừa nhận là một nền kinh tế thị trường. Do vậy, trong trường hợp bị cáo buộc bán phá giá, Hoa Kỳ có thể tiến hành điều tra bằng cách so sánh mức giá bán tại Mỹ với giá của sản phẩm tương tự ở những nước thứ ba có quy chế kinh tế thị trường. (Washington không so với mức giá bán tại Việt Nam vì bị cho là không xác đáng). Điều này có thể dẫn đến việc hàng của Việt Nam có thể bị đánh thuế chống phá giá cao.

Phương pháp này mặc dù bị Tổ chức Thương mại Quốc tế cấm, nhưng vào lúc Việt Nam (và Trung Quốc) gia nhập WTO, cả hai quốc gia này đều chấp nhận phương pháp trên được áp dụng trong vòng 15 năm, nghĩa là cho đến năm 2016 đối với Trung Quốc và năm 2022 đối với Việt Nam. Giờ đây, Việt Nam mong muốn rút ngắn thời hạn này đến năm 2019. Hoa Kỳ không chấp nhận vì cho rằng sự cạnh tranh trên thị trường Việt Nam không lành mạnh do vị thế độc quyền của các doanh nghiệp Nhà nước.

Tuy đã giảm mạnh (1.309 doanh nghiệp nhà nước vào năm 2015, so với 12.000 năm 1995) và đóng góp vào nền sản xuất giảm xuống còn ở mức 16%, các doanh nghiệp Nhà nước vẫn thống lĩnh bảng xếp hạng 500 tập đoàn lớn nhất nước. Đứng đầu danh sách là Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam, Tập đoàn Xăng dầu Việt Nam, Tổng công ty Điện lực Việt Nam, Tập đoàn Bưu chính Viễn thông Việt Nam và Tập đoàn Công nghiệp Than – Khoáng sản Việt Nam.

Việt Nam: Bàn đạp cho Hàn Quốc và Nhật Bản
Vào năm 2000, Việt Nam xuất khẩu sang Mỹ các sản phẩm nông nghiệp và thủy sản nuôi trồng. Mười năm sau, các mặt hàng may mặc và giày dép chiếm đến phân nửa tổng xuất khẩu. Trong quý I/2016, đến lượt các linh kiện điện tử và điện thoại. Sự biến đổi này gợi nhắc lại kinh nghiệm của các nước xuất khẩu Đông Á, và nhờ luồng đầu tư đổ vào các nước trong khu vực.

Sự chuyển đổi đó còn là hệ quả của các làn sóng đầu tư ngoại quốc, vốn dĩ đã làm biến đổi Việt Nam. Đến nước này ngay cuối những năm 1980, các doanh nghiệp vừa và nhỏ Đài Loan đã đầu tư vào lĩnh vực may mặc và giầy dép. Quan hệ Việt Nam – Hàn Quốc được bình thường hóa cũng đã làm bùng phát một “cơn sốt Việt Nam” trong số những doanh nghiệp bắt đầu di dời nhà xưởng vào năm 1992. Cũng đầu tư vào may mặc và điện tử, Daewoo từng là doanh nghiệp ngoại quốc hàng đầu ở Việt Nam năm 1996.

Tuy bị gián đoạn do cuộc khủng hoảng châu Á, làn sóng đầu tư này đã lấy lại nhịp độ sau khi Việt Nam ký hiệp ước BTA với Hoa Kỳ. Sự có mặt của Samsung còn làm thay đổi quy mô đầu tư tại Việt Nam; mức xuất khẩu của hãng này chiếm đến 1/5 tổng xuất khẩu của Việt Nam trong năm 2015, với tỷ lệ nội hóa là 36%, mà một phần nội hóa này lại do các nhà thầu Hàn Quốc đảm trách. Trong thời gian này, Intel đã chọn Việt Nam, thay vì Philippines, để xây dựng nhà máy lắp ráp lớn nhất và đưa Việt Nam vào “chuỗi dây chuyền sản xuất” của hãng này tại châu Á.

Các ngành hàng xuất khẩu chủ lực của Việt Nam vào Mỹ
Sau các vụ bạo động chống Nhật Bản nổ ra tại Trung Quốc năm 2005, các doanh nghiệp Nhật đã thông qua một sách lược do tập đoàn tư vấn Nomura đặt tên là “Trung Quốc + 1″. Không đặt hết trứng trong cùng một rổ, các doanh nghiệp này cho rằng cần thận trọng bằng cách đầu tư vào Trung Quốc và cả ASEAN. Việt Nam đứng đầu trong số các nước được hưởng lợi từ chiến lược này.

Nhất là kể từ khi quan hệ Trung – Nhật trở nên xấu đi, sách lược đó đã tiến triển từ “China plus one – Trung Quốc cộng 1″ thành “No China – Không đầu tư vào Trung Quốc”. Theo điều tra của tập đoàn tài chính ngân hàng Mizuho (công bố tháng 3/2016) về ý định đầu tư ở nước ngoài của các doanh nghiệp, Việt Nam là điểm chọn ưa thích trong số các nước tham gia vào TPP và đứng hàng thứ hai trong ASEAN, sau Thái Lan, quốc gia mà Nhật Bản đã có một sự hiện diện từ lâu.
Vậy còn Trung Quốc thì sao? Là quốc gia cung cấp hàng đầu của Việt Nam, Trung Quốc chỉ là một nhà đầu tư khiêm tốn, đứng sau Hàn Quốc, Nhật Bản, Singapore, Malaysia, Đài Loan và Hoa Kỳ. Các dự án đầu tư của Trung Quốc đôi khi làm dấy lên nhiều tranh cãi mạnh mẽ. Mặt khác, sau một sự cố tại khu vực quần đảo có tranh chấp (quần đảo Trường Sa), các vụ biểu tình mạnh mẽ chống Trung Quốc năm 2015 đã không cải thiện được bầu không khí đầu tư đến từ Trung Quốc.
Nhờ vào Hàn Quốc và Nhật Bản, lần đầu tiên, cán cân thâm hụt của Việt Nam so với Trung Quốc đã giảm hẳn. Theo các số liệu thống kê của Bắc Kinh, xuất khẩu của Trung Quốc đã bị giảm mất 12% và nhập từ Việt Nam tăng lên. Kết quả là thặng dư của Trung Quốc sụt mất 30% trong bốn tháng đầu năm 2016.

Đâu là vị trí của các nhà xuất khẩu Việt Nam?
Có thể nói, Việt Nam là “bàn đạp” cho các nhà đầu tư nước ngoài xuất khẩu sang Hoa Kỳ và Châu Âu. Phần đóng góp của các chi nhánh nước ngoài trong tổng xuất khẩu của Việt Nam đã tăng vọt từ 27% trong năm 1995, lên 47% vào năm 2000 và 63% năm 2012, năm thống kê cuối cùng của công ty thông tin kinh tế GSO. Nếu không tính đến dầu khí, tỉ lệ này giờ đang vượt qua ngưỡng 70% với sự trỗi dậy xuất khẩu các chi nhánh Hàn Quốc.

Trong giai đoạn 2000-2015, tổng kim ngạch xuất khẩu của Việt Nam đã tăng lên gấp 10 lần (từ 14 lên 180 tỷ đô la). Tuy phần đóng góp thật của các nhà xuất khẩu Việt Nam vẫn còn quá khiêm tốn, nhưng mức xuất khẩu cũng đã tăng từ 7 đến 54 tỷ đô la. Dù vậy, sự kết hợp giữa mạng lưới kinh tế của Việt Nam với các chi nhánh nước ngoài cũng không mấy dễ dàng và điều này sẽ còn khó khăn hơn do quá trình chuyển đổi sang phát triển lĩnh vực điện tử.

Lan Anh (theo Asialyst)

__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

The Washington Post News - June 20, 2016:...What Clinton would do to America?







Donald Trump calls her ‘Crooked Hillary,’ but his fans just say ‘b----’


What Hillary Clinton would do to America

Cavaliers win their first NBA title in 93-89 victory over Warriors in Game 7


Cancer doctors leading campaign to boost use of HPV vaccine

An expensive reminder that Sanders still hasn’t dropped out: his Secret Service detail

Summer solstice 2016: Everything you need to know about the longest day of the year

Gay Orlando grapples with first Saturday after Pulse: ‘I feel like I have to be out’

‘Game of Thrones’ recap: A stunning and bloody ‘Battle of the Bastards’

Why men fear paternity leave

A catastrophic collision of human hunters and climate change killed off the Ice Age giants

Is the gun lobby finally cornered?

Are you a ‘work martyr’?
 

©2016 The Washington Post,
                                  1301 K St NW, Washington DC 20071






~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Virus-free. www.avast.com

__._,_.___

Posted by: Van Long Tran 

Monday, June 20, 2016

Việt Nam chưa bao giờ như lúc này



From: Aladin Nguyen <
Sent: Sunday, June 19, 2016 2:13 PM
Subject: Việt Nam chưa bao giờ như lúc này

Việt Nam chưa bao giờ như lúc này

images (4)

Lâu nay, đối với các hành động xâm chiếm biển đảo trên Trường Sa và Hoàng Sa; những lần lén lút dời cột mốc ở biên giới phía Bắc nước ta của Trung Cộng, tôi thực tình ít quan tâm và không mấy xúc động. Tất nhiên tôi đồng ý rằng những hành động xâm lấn này làm tổn thất lớn cho quyền lợi quốc gia Việt Nam; xét về lâu dài, chính là tổn hại đến lợi ích cụ thể về tài nguyên và địa chính trị cho nhiều thế hệ người Việt Nam.

Chỉ vậy thôi, tôi thường cố tránh cho mình sự lún sâu vào tinh thần cổ vũ cho chủ nghĩa dân tộc cực đoan khi nhìn nhận các sự kiện này, với tư cách là một người bảo vệ nhân quyền. Nhân quyền không có biên giới, kể cả cái biên giới dân tộc mà chủ nghĩa quốc gia dân tộc cố tình dựng nên.
Thế nhưng đối với mạng sống của con người thì tôi có thái độ đặc biệt khác. Tôi thực sự phẫn nộ đến độ muốn cái chính quyền hèn nhát, bẩn thỉu này ngay lập tức sụp đổ để dân tôi không phải chết trên chính vùng biển cha ông họ bao đời nay vẫn đánh bắt cá. 

Chưa bao giờ sinh mệnh ngư dân Việt Nam lại thê thảm như trong chế độ độc tài cộng sản này.

Đối với tôi, ngàn mét đất ngoài đảo hay vùng biên giới dù quý đến đâu cũng không bằng một mạng người. Đất, đảo, biển có thể lấy lại một ngày nào đó khi Việt Nam có một chính quyền dân chủ, có một vị thế đáng nể trọng trên trường quốc tế. Còn mạng sống của ngư dân và những nỗi đau để lại cho gia đình họ là thứ không thể lấy lại được. Nhân phẩm và tự do của con người đã bị tổn thương sẽ khó bù đắp.

Bởi vậy, hơn bảy mươi ngày trước đây, khi sự cố Formosa xảy ra, tôi bàng hoàng và thấy mọi thứ như sụp đổ trước mắt. Có thể cơn trầm cảm thai kỳ khiến cảm xúc của tôi về sự cố chết người này thêm trầm trọng. Nhưng có thể nói rằng, chưa bao giờ có sự kiện nào xảy ra cho Việt Nam mà tôi từng chứng kiến khiến tôi hoang mang và đau đớn như thế.

Tôi lên tiếng cho dân chủ và đấu tranh cho nhân quyền là vì lẽ gì, nếu không phải là hy vọng một Việt Nam tốt đẹp hơn, đáng sống hơn cho con cháu mình? 

Tôi có thể chạy trốn sang một quốc gia khác để tìm cuộc sống tốt đẹp, đó không nhất thiết là Úc, Anh, Hoa Kỳ…ngay cả Thái Lan, Cambodia, Miến Điện bây giờ còn đáng sống hơn Việt Nam cả chục lần. Nhưng có hạnh phúc nào hơn cho người Việt Nam là được sống sung túc và tự do trên chính mảnh đất mình sinh ra?

Tôi ước ao xây dựng một gia đình hạnh phúc ở ngay trên xứ sở mà chúng tôi bị đàn áp mấy chục năm nay. 

Để chứng minh cho điều gì? Để chứng minh: những ai bền đỗ đến cùng sẽ được cứu rỗi. Tôi tin con cháu mình sẽ được nhìn thấy một Việt Nam tự do. Việt Nam đang đối mặt với những nguy cơ quá lớn mà một sự thay đổi chậm trễ có thể dẫn đến sự sụp đổ hoàn toàn, thậm chí là diệt vọng. Nhưng chính lòng tự tôn, danh dự và niềm hy vọng giữ cho tôi luôn đứng thẳng trước cường quyền, giữ cho ngọn lửa hy vọng vẫn cháy trong tôi.

Thế rồi, thảm hoạ biển chết xảy ra khắp các tỉnh vùng Bắc và Trung Trung Bộ khiến cá chết ngập các bãi biển, nghề biển phá sản, du lịch đình đốn, chưa có con số chính xác về con số người chết và ngộ độc do ăn cá nhiễm độc. Chính quyền Việt Nam vẫn né tránh câu trả lời nghiêm túc bằng những lời lẽ ngu xuẩn nhất, từ chối sự giúp đỡ của Hoa Kỳ và Liên Hiệp Quốc, lừa phỉnh dân chúng tiếp tục ăn hải sản có độc tố chết người…

Trong ba mươi năm cuộc đời mình, tôi chưa từng thấy sợ hãi như thế. Cái chết đang lù lù tiến đến. Nhưng không giống với súng đạn, chúng ta có thể nghe tiếng nổ và nhìn khói lửa mà chạy. Đằng này, chúng ta không biết được chúng ta ăn phải cái gì, di truyền lại cho con cháu những đoạn DNA khuyết tật nào và khi nào chúng ta sẽ chết vì ung thư và con cháu nhiều thế hệ sau sẽ bị thiểu năng trí tuệ hay mang những mầm mống bệnh tật khác . Cái chết bay lơ lửng trên đầu hàng chục triệu người và theo gót chúng ta, nó tiến về tương lai mà không gì ngăn cản được.

Trời đất ơi! Đó chính là cái chết, thưa các bạn, không phải chỉ là vài cơn nôn ói khiến chúng ta phải nhập viện đâu, mà là biến đổi gen cho chính chúng ta và truyền khuyết tật lại cho con cháu chúng ta. Các bạn có thể hờ hững: vậy thì không ăn cá nữa là được. Ừ, thì không ăn hải sản nữa, nhưng làm sao nhịn ăn muối , mắm và nhiều chế phẩm có muối khác? Và ai biết số cá chết đó đã đi đâu, ai biết muối chúng ta mua được mang từ đâu tới, với cái kiểu quản lý thực phẩm đểu cáng như hiện nay ở Việt Nam?

Ừ thì rừng vàng biển bạc chẳng còn, chúng ta im lặng. Hạn hán, lũ lụt do chính quyền cộng sản và thân tộc đốn phá rừng làm giàu; bùn đỏ bauxite tàn phá đất trồng và khu dân cư, chúng ta im lặng. Nhưng đến từng hạt muối thấm vào huyết quản hằng ngày mà còn chứa đầy kim loại nặng thì chúng ta còn sống nổi nữa không? Chúng ta hèn nhát vì sợ nhà tù cộng sản. Nhưng sao chúng ta lại không sợ cái chết ung thư đang lù lù tiến đến trong từng bữa ăn?
Những người đấu tranh cho dân chủ nhân quyền dấn thân, ngồi tù, thậm chí đã mất mạng vì niềm hy vọng một Việt Nam tốt đẹp hơn. Nhưng Việt Nam có thể nào tốt đẹp được, Việt Nam còn có tương lai gì với những đứa trẻ dị tật, thiểu năng từ trong bụng mẹ?! Đau đớn quá thể! Tôi đánh mất cả sự tỉnh táo và nhiều lần nói sảng khi nghĩ đến viễn cảnh đó. Hai tháng rồi, tôi mới đủ tỉnh táo để viết những dòng này.

Không kinh hoàng sao được, khi bữa ăn cho sinh viên, cho thế hệ rường cột nước nhà trong tương lai lại có cá mang giòi? Ai dám chắc cá đó không phải là cá chết vì độc tố được vớt lên ngoài biển chết? Các bữa ăn của trẻ con trong các nhà trẻ và trường học nội trú thì sao? Cá nhiễm độc sẽ chỉ lòng vòng trong các bữa ăn của dân nghèo Việt Nam thôi. Rồi sau đó nó sẽ lòng vòng trong nhiễm sắc thế dân Việt Nam đến trăm năm sau. Lúc đó ai dám tự hào: dân Việt “thông minh”, khi ngay cả lành lặn bình thường còn chưa được? 

Có những nỗi đau nếu chúng ta không phẫn nộ thì chúng ta không còn là con người đúng nghĩa, thưa các bạn.
Một điều nữa khiến tôi đau đớn: thảm hoạ môi trường này sẽ đẩy những ưu tiên nhân quyền (ưu tiên hoạt động của tôi bao lâu nay) thành thứ yếu. Ai còn quan tâm đến những tù nhân bị ngược đãi trong tù, những phụ nữ và trẻ em là nạn nhân của bạo lực gia đình, những cộng đồng tôn giáo thiểu số ở vùng sâu vùng xa bị trấn áp… 

Khi mạng sống chúng ta bị đe doạ, khi bệnh tật dày vò cuộc sống hằng ngày của gia đình chúng ta, khi chúng ta bị đói ăn, khi chúng ta khổ sở chạy ăn từng bữa vì nguồn thực phẩm và thu nhập từ biển bị huỷ hoại hoàn toàn…thì các quyền tự do chính trị và dân sự, xã hội dân sự, chế độ pháp trị, nền dân chủ sẽ trở thành những điều xả xỉ nực cười. 

Người dân Việt Nam, đặc biệt là dân nghèo và ở nông thôn vốn đã thờ ơ với các giá trị và định chế nói trên, nay họ càng lãnh cảm với tự do và nhân quyền. Có thể nói không ngoa, thảm hoạ môi trường Vũng Áng và các sự cố môi trường diễn ra trên khắp cả nước đã đẩy Việt Nam trở về thời trung cổ, về mặt nhận thức. Nên nhớ, không bắt đầu từ nhận thức, không sự thay đổi nào diễn ra cả.

Trung cộng không cần một viên đạn đã nắm gọn Việt Nam trong tay, từ đầu não chính trị, kinh tế, biển đảo…bây giờ là vấn đề môi sinh. Không khó nhận ra, đây chính là nỗ lực níu giữ không cho Việt Nam tiến về thế giới dân chủ tự do, bởi họ không muốn một Việt Nam dân chủ sát nách mình. Lưu ý rằng, với một chính quyền độc tài sắc máu ở trung ương, các tập đoàn và công ty đa quốc gia của Trung cộng đồng thời cũng nhận lãnh nhiệm vụ tình báo và vai trò chính trị được đảng Cộng sản Trung Quốc giao phó.

Về phần người dân Việt Nam, lên tiếng hay là chết? Chúng ta đã chịu đựng quá lâu và quá đủ rồi. Có thể các bạn chưa hiểu dân chủ, minh bạch, nhân quyền, pháp trị…là gì. Nhưng nói ngắn lại, dân chủ, minh bạch, nhân quyền, pháp trị…

chính là việc chính quyền phải trả lời chính xác về nguyên nhân và hậu quả của các thảm hoạ mà đất nước phải đối mặt, phải nghiêm túc khắc phục hậu quả, mạng sống của người dân phải được bảo vệ, sinh kế của người dân phải được ưu tiên, tiền cứu trợ nạn nhân không vào tay quan chức chính quyền, lãnh đạo nhà nước không dùng lời lẽ ngu xuẩn để lừa gạt người dân, việc kiểm soát thực phẩm độc hại được tuân thủ…

Đối diện với một tiền đồ đen tối cho cả đất nước, mỗi người dân đều có nhiệm vụ lên tiếng cho sự thay đổi theo cách của mình. Các nhà hoạt động nhân quyền và dân chủ quá ít ỏi so với dân số hơn chín mươi triệu dân Việt Nam. Chính chúng tôi đôi lúc cảm thấy cô đơn giữa rừng người im lặng. Chúng tôi vẫn biết rằng nhiều người yêu mến chúng tôi và không ưa gì cái chính quyền thối nát này. Nhưng cái sự yêu mến và không ưa đó không mang lại sự thay đổi thiết thực nào cho Việt Nam, cũng chính là cho tương lai con cháu chúng ta cả. 

Trách nhiệm cứu lấy Việt Nam thuộc về toàn dân Việt Nam, bằng những hành động cụ thể hơn. Hoặc chúng ta lên tiếng cho một sự thay đổi triệt để, hoặc chúng ta và con cháu mình sẽ chết từ từ dưới cái ách độc tài và nô lệ Trung cộng. Chúng ta phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình!
Buôn Hô 17/6/2016

©  Huỳnh Thục Vy
© Đàn Chim Việt


__._,_.___

Posted by: =?UTF-8?Q?NGUY=1AN_HO=C3=AF=C2=BF=C2=

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link