Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, November 22, 2016

Dân oan phải chăng không tranh đấu cho nhân quyền?!


---------- Forwarded message ----------
From: amiee hoang <>
Date: 2016-11-21 17:46 GMT-08:00
Subject: Fw: Dân oan phải chăng không tranh đấu cho nhân quyền?!
To: "8406news ." <>


Show original message
On Monday, November 21, 2016 5:13 AM, Toma Thien <> wrote:

Dân oan phải chăng không tranh đấu cho nhân quyền?!
Linh mục Phê-rô Phan Văn Lợi
          1- Ba nhân tố thống trị con người của chế độ cộng sản
          Ông Milovan Djilas (1911-1995), từng là phó tổng thống Nam Tư bên cạnh Tito, sau đó phản tỉnh rồi bị bỏ tù, có viết một cuốn sách tố cáo cộng sản rất sâu sắc và nổi tiếng mang tên “Giai cấp mới” (bản dịch tiếng Việt của Phạm Minh Ngọc đăng trên Talawas 2005). Trong tác phẩm ấy, có những đoạn đáng nhớ như sau:
          Chủ nghĩa cộng sản là chủ nghĩa toàn trị với ba nhân tố thống trị con người - quyền lực, sở hữu và tư tưởng- Cả ba đều là độc quyền sở hữu của một đảng chính trị duy nhất hay như tôi đã trình bày và gọi ở trên là “Giai cấp mới”, Còn trong tình hình cụ thể hiện nay thì là độc quyền của nhóm chóp bu của đảng đó hay giai cấp đó. Không có chế độ toàn trị nào trong quá khứ và cả hiện nay, ngoài chế độ cộng sản, có được cùng một lúc cả ba tác nhân thống trị đối với con người như vậy”. 
(Chương Bản chất, đoạn 2). “Tước bỏ quyền của những người cộng sản đối với sở hữu cũng có nghĩa là thủ tiêu họ như một giai cấp. Đấu tranh để buộc họ cho những lực lượng xã hội khác tham giai quản lí tài sản (giống như các nhà tư sản bị các cuộc đình công và quốc hội buộc phải cho công nhân tham gia vào việc phân chia lợi nhuận) cũng có nghĩa là tước bỏ của họ độc quyền đối với tài sản, độc quyền tư tưởng và độc chiếm chính quyền. Đấy sẽ là khởi đầu của dân chủ và tự do dưới chế độ cộng sản”. (Chương Giai cấp mới, đoạn 3).
          Trong bài này chỉ xin nói đến nhân tố thống trị con người thứ hai của cộng sản: “độc quyền sở hữu tài sản” tức chỉ mình làm chủ mọi tài nguyên đất đai của quốc gia.

          Điều này đã bắt đầu từ cuộc Cải cách Ruộng đất ở miền Bắc thập niên 50 của thế kỷ trước (1953-1956). Nay ai cũng biết cuộc cải cách này không phải là đem lại công bằng xã hội, càng không phải là “thực hiện ước mơ nghìn đời của nông dân là có ruộng cho người cày”. Vì sau khi một số cố nông và bần nông được chia ruộng, thì năm 1957-1958, đảng cộng sản đã bắt đầu lùa họ vào hợp tác xã để tập thể hoá nông nghiệp, nghĩa là họ không còn làm chủ ruộng đất của mình nữa. Rồi đến khi sửa đổi Hiến pháp sau ngày thống nhất đất nước vào năm 1980, bằng điều khoản 19+20, Đảng đã nhẹ nhàng quốc hữu hoá toàn bộ ruộng đất trong cả nước dưới mỹ từ lừa đảo: “thuộc sở hữu toàn dân… do nhà nước thống nhất quản lý”! 

Đến khi có Luật Đất đai ban hành năm 1993, thì điều đầu tiên vẫn chính là: “Đất đai thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước thống nhất quản lý”. Hiến pháp 2013, điều 53 còn nói trắng trợn hơn nữa: “Đất đai, tài nguyên... là tài sản công thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý”. Điều này dễ hiểu. Muốn độc quyền cai trị đất nước dài lâu, thì ngoài việc độc quyền định hướng tư tưởng nhân dân qua việc phải nắm cho được các phương tiện truyền thông, các trường học lớn nhỏ, các tổ chức văn hóa và tinh thần… đảng còn phải độc quyền sở hữu tài nguyên đất nước, một là để làm giàu cho mình, cụ thể cho nhóm chóp bu trong đảng, hai là để trả lương cho các lực lượng bảo vệ chế độ, cụ thể là công an chìm và nổi, ba là để nắm bao tử của đại đa số nhân dân, vốn làm nông nghiệp. Thành ra phải nói vấn đề ruộng đất ở Việt Nam (như ở các nước cộng sản khác) không đơn thuần là vấn đề kinh tế mà chủ yếu hơn hết là vấn đề chính trị, vì ruộng đất không chỉ là điều kiện để phát triển quốc gia mà còn là và nhất là phương tiện để đảng duy trì quyền lực của mình.

          Từ khi bộ sậu lãnh đạo Ba Đình buộc phải đổi mới, chấp nhận kinh tế thị trường, cho ngoại quốc vào đầu tư từ năm 1985, thoát khỏi chết chùm cả nước, thì vấn đề đất đai lại nổi lên với những bi kịch mới. Chủ trương quy hoạch đô thị, phát triển khu kỹ nghệ, kiếm đất cho các công ty nước ngoài thuê mướn để xây dựng nhà máy… đã động đến hàng triệu con người lâu nay sống trên và với mảnh đất mà dù họ chỉ được quyền sử dụng chứ không được quyền sở hữu nhưng vẫn tạm yên lành. Nghĩa là họ buộc phải rời bỏ nhà cửa, ruộng vườn đã thừa hưởng từ cha ông, đã lấy đó làm kế sinh nhai, đã bao năm gắn bó máu thịt, để nhường chỗ cho những chủ nhân mới với những công trình mới.

          2- Tranh chấp về đất đai hay tranh đấu vì đất đai?
          Vấn đề là họ phải rời bỏ nhà đất không phải vì có những kẻ mưu sâu thế mạnh trong xã hội đến lừa đảo, ức hiếp, hay là vì có thỏa ước trực tiếp “thuận mua vừa bán” với những người cần đất. Tuyệt đại đa số các trường hợp rời bỏ nhà đất tại Việt Nam hôm nay chính là bị cưỡng bức bởi nhà cầm quyền.

Thay vì được tự do thương thuyết rồi bằng lòng giá cả với những công ty xí nghiệp bản địa hay ngoại quốc cần đất (như thường thấy ở hầu hết mọi nơi trên toàn thế giới), thì hàng  chục vạn, và có thể tới hàng triệu thị dân lẫn nông dân Việt Nam đã bị nhà cầm quyền trước tiên dùng biện pháp hành chính với lệnh “thu hồi đất” (dựa trên nguyên tắc bất công phi lý là đối với đất đai, người dân chỉ có quyền sử dụng), kèm theo mức bồi thường do chính nhà nước ấn định. Trong đa phần trường hợp, mức bồi thường này -nếu bằng tiền- thì không tương xứng, chẳng đủ để mua nhà mới, tậu đất mới, học nghề nghiệp mới và có vốn làm ăn mới. Có trường hợp chỉ bằng 1-2% thực giá, hết sức khốn nạn và trắng trợn! Nếu bằng đất thì lắm khi phải di dời tới những nơi không thể sống và làm ăn như cũ được. Ví dụ trường hợp mấy trăm gia đình thuộc giáo xứ Đông Yên, Hà Tĩnh, vốn nằm cạnh Vũng Áng và làm nghề biển nhưng nay phải dời lên Đèo Ngang với muôn ngàn khốn đốn.

          Nếu người dân không đồng thuận mức đền bù hoặc chỉ muốn định cư tại chỗ (trường hợp tập thể như giáo dân Cồn Dầu Đà Nẵng, cư dân bán đảo Thủ Thiêm, nông dân Hưng Yên… trường hợp cá thể như gia đình Nguyễn Trung Can+Mai Thị Kim Hương+Nguyễn Mai Trung Tuấn hoặc chùa Liên Trì của Hòa thượng Thích Không Tánh…) thì a lê hấp, nhà cầm quyền sai lực lượng hùng hậu gồm công an, dân phòng, đầu gấu tới cưỡng chế bằng bạo lực, với dùi cui, lựu đạn cay, súng ống. Có khi sau đó còn bỏ tù và san bằng nhà cửa. Xin nêu ra một ví dụ điển hình là trường hợp bà Cấn Thị Thêu, dân oan Dương Nội (trích đơn đề cử bà nhận giải Nhân quyền VN 2016):

          Từ cuối năm 2007 đến đầu năm 2008, nhà cầm quyền tỉnh Hà Tây cũ (nay là quận Hà Đông, Tp Hà Nội) đã ra hàng loạt quyết định thu hồi đất. Trong quá trình này, nhà cầm quyền đã không tổ chức cho người dân Dương Nội được họp bàn dân chủ, được đào tạo nghề nghiệp mới; các quy trình thủ tục thu hồi đất lại mắc nhiều sai phạm, gây hậu quả là hàng nghìn người lâm cảnh thất nghiệp và nghèo đói. Khi đó bà Cấn Thị Thêu đã đứng lên phản đối việc làm trái pháp luật này và yêu cầu nhà cầm quyền phải bàn thảo và được sự đồng ý của người dân trước đã. Tiếp đó bà tập hợp những ai có cùng tiếng nói để đứng lên đấu tranh đòi quyền lợi chính đáng cho mình. Nhưng nhà cầm quyền đã bất chấp công lý, không làm đúng luật pháp hiện hành, còn sử dụng bạo lực để cưỡng chiếm đất đai. Đền bù cho dân với giá 201.600 VNĐ/1m2, Trung tâm quỹ đất của quận Hà Đông sau đó rao bán trên mạng với giá khởi điểm là 31.500.000 VNĐ/1m2, gấp 150 lần so với giá đền bù.
          Ngày 28-11-2012 nhà cầm quyền sai hàng chục tên đầu gấu xã hội đen kéo đến nhà bà Thêu đe dọa giết cả nhà. Nhóm người này đã chỉ vào mặt bà và nói: “Nếu bà còn đi khiếu kiện nữa thì gia đình sẽ không được yên thân. Đừng để việc công ảnh hưởng đến gia đình”. Ngày 25-4-2014 nhà cầm quyền đã đưa hàng nghìn công an, bộ đội, côn đồ đầu gấu về đàn áp và tước đoạt đất đai của nông dân Dương Nội lần thứ 2 (lần 1 năm 2010). Bà Thêu lúc đó đã bị đánh tàn bạo đến độ bất tỉnh trên một chiếc chòi, khi bà đang quay phim ghi hình cuộc đàn áp. Sau đó từ trên xe cứu thương, công an lại đưa thẳng bà vào trại giam số 3 CATP Hà Nội. Bà bị bắt cùng với chồng là ông Trịnh Bá Khiêm. Sau khi bị bắt về đấy, bà đã tuyệt thực 11 ngày để phản đối hành vi sai trái của quân cướp đất. Ngày 19-09-2014 rồi ngày 25-11-2014, qua hai cấp tòa, bà Cấn Thị Thêu đã bị tuyên án 15 tháng tù với tội danh "chống người thi hành công vụ" theo khoản 1 điều 257 BLHS. Chồng bà bị kết án 15 tháng tù với cùng tội danh”.

          Thành ra phải nói ở Việt Nam, tranh chấp về đất đai (giữa cá nhân với cá nhân, với tập thể, hay thậm chí với một cơ quan nhà nước) thì cũng có như mọi nơi trên hoàn cầu, nhưng rất ít so với việc nhà cầm quyền tước đoạt từ nhà đến vườn, từ ruộng đến sạp chợ của người dân để các quan chia chác cho nhau hay bán lại với giá cao ngất trời cho các công ty xí nghiệp ngoại quốc hoặc bản địa, khiến người dân phải tranh đấu, một cuộc tranh đấu vì đất đai, mà lại tranh đấu trong vô vọng, làm nên hiện tượng và tầng lớp DÂN OAN chưa từng có trong lịch sử Dân tộc. Và có thể nói đây là vấn đề nhân quyền lớn nhất tại Việt Nam hiện nay.

          3- Dân oan phải chăng không tranh đấu cho nhân quyền?
          Tuy nhiên có người nói Dân oan chỉ đấu tranh cho lợi riêng, hay cùng lắm là cho dân sinh chứ không phải cho nhân quyền, và càng không phải cho nhân quyền của toàn thể dân Việt !?!
          Trước hết, xin lưu ý rằng theo Luật sư Nguyễn Hữu Thống (“Từ Hiến chương 1977 cho Tiệp Khắc đến Tuyên ngôn 2006 cho Việt Nam” 15-4-2006), các Tuyên ngôn và Công ước Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc đã xác định con người có 26 nhân quyền cơ bản: 8 quyền về thân thể, 6 quyền về an cư, 8 quyền về lạc nghiệp, 4 quyền về tự do dân chủ. Để an cư, để lạc nghiệp, chẳng cần phải có một ngôi nhà để ở, để sinh hoạt, để làm ăn buôn bán? một mảnh đất để cày bừa, trồng tỉa, để nuôi gia súc và đào ao cá (như phần lớn dân Việt vốn làm nghề nông) sao? Nay bị nhà cầm quyền ngang nhiên tước đoạt những thứ quan yếu đó một cách bất công và bằng bạo lực, các nạn nhân đứng lên đòi lại, đó chẳng phải là vì nhân quyền sao?
          Đồng ý là các dân oan đòi nhà đất trước hết bị thúc đẩy bởi sự bất công giáng xuống cho bản thân và gia đình họ (đa phần các nhà đối kháng VN hiện đứng lên đòi tự do, dân chủ cũng chẳng phải đi từ kinh nghiệm bị đàn áp của mình à?). Về điều này, tác giả Nguyễn Thị Bích Ngà, trong bài mới đưa lên mạng “Đôi lời về sự đấu tranh của Dân oan”, đã minh giải như sau: “Các vị [trí thức] bảo: "Dân oan chỉ đấu tranh cho quyền lợi của chính mình." Vâng, rất đúng. Và đó là cách đấu tranh đúng. Con người có các nhu cầu chính đáng và các nhu cầu đó cần được tôn trọng như: quyền được sống, được tự do thể hiện chính kiến, tự do tín ngưỡng, có quyền tư hữu, quyền bất khả xâm phạm thân thể... Khi một trong các nhu cầu này bị xâm phạm bởi tập đoàn độc tài, họ lên tiếng đấu tranh cho chính mình thì có gì sai? Các vị cho rằng phải đấu tranh cho người khác thì mới cao cả còn đấu tranh cho chính mình là thấp kém? Đó là một nhận định hết sức sai lầm và vô hình trung chia rẽ lực lượng đấu tranh ra làm hai thành phần. Nhìn lại thực tế ta thấy, những người được gọi là đấu tranh cho người khác thì vẫn là đấu tranh cho chính mình. Họ đấu tranh cho lẽ phải, cho công bằng, cho môi trường, cho quyền con người, cho tự do, cho dân chủ... thì vẫn là cho chính bản thân họ trước, gia đình họ trước rồi mới tới xã hội”.

          Nhưng khi đấu tranh cho chính mình như thế thì xã hội cũng được hưởng lợi từ những thành quả mà cuộc đấu tranh của họ mang lại. Đó là hai mối liên hệ có tính tương hỗ, gắn liền với nhau. Ngoài ra, như đã nói trên, vấn đề đất đai tại VN bao trùm hết tất cả mọi người Việt (vì ai cũng chỉ có quyền sử dụng mảnh đất trên đó mình đang sinh sống hay đang sản xuất). Dân oan khi tranh đấu đòi lại đất chính là đánh vào nguyên tắc mang tính chất và hậu quả chính trị: "Nhà nước sở hữu đất đai" hết sức vô lý và phi pháp, khiến mọi người ý thức rằng đó là một nguyên tắc không thể chấp nhận. Còn nguyên tắc đó thì đảng CS đúng là đảng cướp sản, cướp tài sản và cướp đầu óc để kéo dài việc cướp quyền lực như Milovan Djilas đã từng phân tích về 3 nhân tố thống trị của chế độ. Ngoài ra, nếu may mắn mà phong trào dân oan lớn mạnh (tiếc là họ đang phân mảnh) thì sẽ là một lực lượng cần thiết cho cuộc cách mạng lật đổ chế độ CS (bên cạnh lực lượng tín đồ, lực lượng công nhân, lực lượng ngư dân đang ngày càng đông đảo và được tổ chức tốt dần).

          Dù thế vẫn có người nói: Nếu ngày mai nhà cầm quyền CSVN có 1 chính sách giải quyết hợp lý: ví dụ như có tiền để đền bù cho họ tương xứng giá thị trường - thì ngày mốt "lực lượng cách mạng dân oan đấu tranh đòi quyền sở hữu đất đai" sẽ không còn 1 mống biểu tình. Nói kiểu này thì cũng ảo tưởng như mối hy vọng rằng đảng cộng sản tự nhiên lên cơn “sám hối” hay nổi chứng “phục thiện” mà trả lại mọi quyền cho nhân dân!!!

          Ngoài ra, cũng phải thấy rằng từ vài năm qua, lực lượng dân oan cũng lên tiếng trước các bất công xã hội khác và vì những loại nạn nhân khác, chứ không chỉ ôm đơn kêu gào vô vọng như chục năm trước đây. 

Nào là dân oan bị đánh, bị bắt, bị bỏ tù theo điều 258 như trường hợp anh Nguyễn Văn Thông ở tỉnh Tây Ninh. Nào là dân oan tham gia kêu gào công lý cho tử tù oan bên cạnh thân nhân của Hồ Duy Hải và Nguyễn Văn Chưởng. Nào là dân oan hợp lực đấu tranh bảo vệ môi trường, lên tiếng bênh vực các nhà dân chủ, tham gia các phiên tòa xử những người đối kháng. Họ hiện diện ở nhiều sự kiện chính trị, như kỷ niệm ngày Việt Nam Cộng hòa bị Cộng sản xâm chiếm, ngày Tuyên ngôn Tự do Dân chủ và Khối 8406 mừng đệ thập chu niên…. Vì chẳng còn gì để mất (cái chi thiết thực và sát sườn với cuộc sống hơn mảnh đất và ngôi nhà?) nên một đàng họ tỏ ra can trường dũng cảm, đàng khác cũng rất thông cảm với những mảnh đời nghiệt ngã kiểu khác. 

Họ nhiệt tình và quyết liệt trong bênh vực người bị đánh đập, bắt bớ vô cớ, hô to “đả đảo Cộng sản” ngay trước đồn công an. Họ không chùn bước bỏ cuộc dù đói rét (các nhà dân chủ biểu tình về thì có cơm ăn, nhưng dân oan xuống đường xong thì nhịn đói, chỉ mong ai cho cơm hộp). Họ cũng ngày càng tiến bộ về khả năng viết, nói, trình bày, lập luận, giao tiếp, kết hợp trong đấu tranh. Và phải nhớ là rất nhiều dân oan đã bị đánh đập tàn bạo, bị giam nhốt bất công và bị kết án nặng nề.

          Giải Nhân quyền VN trao cho bà Cấn Thị Thêu và bà Trần Ngọc Anh năm nay là lời công nhận phong trào dân oan đấu tranh đòi đất chính là đòi nhân quyền, và qua nhiều hành động khác,  họ là một lực lượng đấu tranh nhân quyền rất đáng khâm phục và rất đáng được hỗ trợ. Đừng cho rằng đó là lợi dụng họ, là xúi bẫy họ kiểu "xịt chó vô gai", là đẩy họ vào trò chính trị nguy hiểm! Không có những lực lượng quần chúng như nông dân, công nhân, ngư dân, tín đồ, thì những “bộ óc dân chủ” thông minh cũng chẳng làm gì được.
          Huế ngày 21-11-2016
          Nhân dịp bà Cấn Thị Thêu và bà Trần Ngọc Anh được trao Giải Nhân quyền 2016
          Linh mục Phê-rô Phan Văn Lợi.



__._,_.___

Posted by: 8406news 

Monday, November 21, 2016

QUYẾT ĐẤU TRANH GIÀNH SỰ SỐNG


QUYẾT ĐẤU TRANH GIÀNH SỰ SỐNG

thông hiệp biểu tình quyết đấu tranh
đồng lòng bỏ  Đảng Cộng lưu manh
xua   dân  cho  Chệt  làm   nô   lệ
xóa nước Việt Nam  hạ   triệt  dần
quyết hiến mạng mình vì  tổ quốc
liều thân xương máu bởi tiền nhân
xông vào cõi  chết giành nguồn sống
vững mạnh Niềm Tin được cứu lành .

Tố Nguyên

__._,_.___

Posted by: tuyen do 



Sunday, November 20, 2016

Nhạc Bất Quần, Nguỵ Quân Tử Mỹ Quốc


Mời bấm vào link:

Nhạc Bất Quần, Nguỵ Quân Tử Mỹ Quốc
Tuyết-Lan

Bạn thân mến,
Cách đây gần ba chục năm, Bạn và tôi đã say mê đọc “Tiếu Ngạo Giang H” trường thiên tiểu thuyết võ hiệp của tác giả Kim Dung qua dòng văn dịch thuật Việt Ngữ của dịch giả tài danh Hàn Giang Nhạn, thì chắc hẳn Bạn không quên được Lệnh Hồ Xung và đặc biệt nhất là nhân vật Nhạc Bất Quần trong “Tiếu Ngạo Giang Hồ” chứ?

Nhạc Bất Quần, chưởng môn Hoa Sơn Kiếm Phái trong Ngũ Nhạc kiếm phái. Vì tham vọng bá chủ Võ Lâm, Nhạc Bất Quần đã tự “thiến” để luyện môn Tịch Tà Kiếm Phổ mà ông ta đã lấy trộm được, nhưng lại hèn hạ, đổ tội trộm Tịch Tà Kiếm Phổ cho Lệnh Hồ Xung là một đại đệ tử của mình. Lấy được sách, Nhạc Bất Quần âm thầm luyện tập và được phong tặng danh hiệu Quân Tử Kiếm, vì miệng luôn nói điều nhân nghĩa, chính đạo, tỏ thái độ không tranh chấp với đời, nhưng trong bóng tối là một người nhiều mưu mô nham hiểm thâm độc, hành động bất nhân, bất nghĩa, nhưng rất khéo che đậy… 

Truyện mô tả Nhạc Bất Quần xuất hiện lần đầu tiên là một thư sinh mặc áo bào xanh, tay phe phẩy quạt lông, dáng dấp rất phong lưu, tiêu sái giang hồ. Nhân dáng Nhạc Bất Quần trẻ trung như mới khoảng ngoài 40 tuổi mặc dù tuổi thật đã ngoài 60. Nhạc Bất Quần đã ngầm giết hại các Chưởng Môn của phái Hằng Sơn… Sau này khi Nghi Lâm phát giác hành động gian tà của Nhạc Bất Quần và giết đi, người ta mới biết Nhạc Bất Quần là một “ngụy quân tử” vì Nhạc Bất Quần có lời nói thì rất quân tử, nhưng việc làm thì tệ hơn cả tà đạo.

Nhân vật Nhạc Bất Quần ngụy quân tử từ truyện của Kim Dung đã đi vào ngôn ngữ Việt, dùng để chỉ một kẻ giả nhân, giả nghĩa, miệng nói điều tốt lành, cao thượng, đạo đức, nhưng hành động thì ngược lại.

Trở lại câu chuyện của chúng ta, sau khi Donald Trump “bất ngờ” đánh bại bà Hillary Clinton trong cuộc bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ, bà Clinton đã thú nhận là vô cùng đau đớn, có báo viết là bà đã khóc rất nhiều để oán trách ông trùm FBI Comey đã hại và làm tan vỡ giấc mộng “đáo Bạch Cung” của bà. Tổng Thống Obama thì gọi việc Donald Trump hạ gục Hillary Clinton với chiến thắng oanh liệt là 74 phiếu Cử Tri Đoàn cùng 694.476 phiếu Phổ Thông và đắc cử Tổng Thống Mỹ Quốc là một ác mộng của Obama… 

Thế nhưng, bà Clinton đã lập tức gồng mình rời bỏ Tổng Hành Dinh Tranh Cử để chạy về nhà, gọi điện thoại chúc mừng Trump và chấp nhận kết quả bầu cử trong một bài diễn văn đầy ngôn từ mã thượng và cởi mở. Tổng Thống Obama cũng đọc diễn văn chúc mừng với giọng điệu đầy tự trọng, quân tử, đề cao lòng ái quốc và hứa sẽ giúp Donald Trump thành công vì thành công của Trump là thành công của nước Mỹ v.v… Tổng Thống Obama cũng đã ngỏ lời mời Ông Trump tới Bạch Cung ngay để bàn việc chuyển giao quyền hành một cách êm đẹp… Cảnh hai vị Tổng Thống đã thành và đang thành ngồi chuyện trò thân thiện trong Toà Bạch Cung khiến cho dân Mỹ vui mừng và thán phục cách hành xử quân tử, độ lượng của Obama…

Thế nhưng Bạn thân mến biết không? Sau đó thì các cuộc biểu tình “anti-Trump” xẩy ra trên nhiều thành phố lớn và kéo dài vài ngày, có nơi đã trở thành bạo động… Người dân Mỹ chờ đợi một sự can thiệp của chính quyền, nhưng thật đáng kinh ngạc khi không thấy chính phủ Obama, Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ có hành động cho dẫu nhỏ nhoi nào để bảo vệ luật pháp và trị an cả. Báo chí đã đặt câu hỏi “Biểu tình chống kết quả bầu cử tại nhiều nơi trên toàn quốc Mỹ, nhưng Tổng Thống Obama ở đâu rồi” Bạn ơi?

Dĩ nhiên, biểu tình là quyền hiến định, nhưng biểu tình của thiểu số chống lại Tổng Thống được bầu bởi hơn 62 triệu cử tri là trái với nguyên tắc dân chủ… Ai không công nhận Trump là Tổng Thống của mình, thì cứ dọn đi nước khác, cần gì phải ở lại với người mình không thích như 16 tài tử, kịch sĩ Hollywood đã tuyên bố: “Trump mà đắc cử, họ sẽ rời khỏi Hoa Kỳ”… Mười sáu người đó có tên là :
1.- Jon Stewart (tài tử diễu rất dở trên TV Jon Stewart) – Comedian.
2.- Chelsea Handler – Comedian.
3.- Miley Cyrus – Singer.
4.- Neve Campbell – Actress.
5.- Lena Dunham – Comedian.
6.- Cher – Singer/Actress: “Nếu Trump đắc cử tôi sẽ dọn lên Mộc Tinh (Jupiter)”.
7.- Al Sharpton (mục sư da đen chuyên gia quậy) – Activist: “Tôi đã đặt sẵn vé để ra khỏi đây nếu ông ta thắng. Chỉ vì có thể là ông ta trục xuất tôi theo cách nào đó.”
8.- Spike Lee – Director.
9.- Barbra Streisand – Singer “Thề sẽ qua Úc hoặc Canada nếu Trump thắng.”
10.- Amy Schumer – Comedian: “Tôi sẽ đi Tây Ban Nhà hoặc một nơi nào đó, bởi vì ngoài sự tưởng tượng của tôi nếu Trump thắng cử.”
11.- Samuel L. Jackson – Actor: “Nếu thằng khốn ấy (that motherfucker) trở thành Tồng Thống, tôi sẽ đưa con lừa đen của tôi về Nam Phi.”
12.- Natasha Lyonne – Actress.
13.- George Lopez – Comedian.
14.- Raven-Symoné – TV Host.
15.- Whoopi Goldberg – Comedian/TV Host.
16.- Bryan Cranston –  Actor: “Chắc chắn tôi sẽ đi. Đối với tôi sẽ không phải là thật nếu điều đó xẩy ra. Mong Chúa đừng để nó xẩy ra.”

Bạn thân mến ơi, cho đến khi chấm hết lá thư này, Tuyết-Lan chưa thấy có tin tài tử nào lên đường tỵ nạn Trump cả! Họ chỉ dám nói cho “đã cái lỗ miệng”, chứ có ai dám bỏ xứ Mỹ mà đi nơi khác cho “đã cái nỗi hận” và chia sẻ niềm thua đau với Hillary và Obama đâu hở Bạn? Còn lâu Bạn ơi! Ai thua đau, người nấy chịu phải không?

Trở lại chuyện Obama. Sau khi mời Trump đến Bạch Ốc và bàn việc chuyển giao quyền hành một cách thân ái và quân tử, Obama hứa sẽ giúp đỡ. Trump cũng nói là sẽ cần sự cố vấn của Obama sau này, Obama đi công du lần cuối ở Âu Châu. Tại Đức, trong cuộc họp báo chung với nữ Thủ Tướng Đức Merkel, khi phóng viên hỏi về các cuộc biểu tình chống Trump, Obama đã nói rằng “trong lịch sử hình như chưa có tổng thống nào đắc cử mà bị biểu tình, như vậy là có vấn đề cần phải phát biểu. Tôi không khuyên những người tham dự biểu tình hãy im lặng. “ – “I suspect that there’s not a president in our history that hasn’t been subject to these protests, So, I would not advise people who feel strongly or who are concerned about some of the issues that have been raised during the course of the campaign, I wouldn’t advise them to be silent.” Thế nghĩa là “nàm thao”, nghĩa là thế nào hở Bạn? Obama “không khuyên những người tham dự biểu tình hãy im lặng”, có nghĩa là ông Obama khuyên họ quậy phá, hò hét và lên tiếng “không công nhận Trump” chứ gì? Thật là nhỏ mọn và ti tiện thay vị Tông Tông thứ 44  của nước Mỹ ơi!

Báo chí đưa tin với tựa đề “Obama to anti-Trump protesters: March on (November 17, 2016) Obama nói với người biểu tình chống Trump: Hãy tiến lên.”

Thật bất ngờ, Tổng Thống Obama đã hiện nguyên hình một NGỤY QUÂN TỬ! Ông ta đã đọc diễn văn chúc mừng, công nhận kết quả bầu cử, tự động mời Trump đến Bạch Cung nói chuyện bàn giao, kêu gọi sự tôn trọng Tổng Thống được bầu vì đó là ý dân, kêu gọi hỗ trợ Tổng Thống đắc cử vì sự đoàn kết và lòng ái quốc… Thế nhưng Obama đã có hành động của một tiểu nhân, đâm sau lưng, thật bỉ ổi và quá tồi tệ! Việc làm này cho thấy Obama vẫn không nguôi hận thù vì Donald Trump đã thắng người mà ông mong muốn thừa kế di sản của ông tại Bạch Cung. Bạn thấy đó, Obama và Hillary vì quyền lợi đảng Dân Chủ, chứ không mảy may vì nước Mỹ như lời họ ngoa ngôn, nói cho được!

Điều đáng tiếc đó là Obama đã vạch áo, mở quần cho Âu Châu xem mà không biết xấu hổ. Hà cớ phải đem chuyện “nội bộ” Hoa Kỳ “mách bu” với các nguyên thủ và báo chí Âu Châu. Hành động này của Obama hình như đã làm cho mọi người “khinh bỉ” ông, bằng cớ là:

Báo Le Monde, sau khi đưa tin là Obama khuyến khích biểu tình chống Trump”, đã đăng thêm bài “Những lá thư có chữ ký của người cha, nhưng Obama từ khước, không đọc.– Nguyên văn chữ Pháp “Ces lettres signées par son père qu’Obama refuse de lire.”.  Những bức thư này được tìm thấy vào năm 2013, tại một trung tâm của khu Harlem, báo New York Time đã công bố, nhưng mặc dù có nhiều lời kêu gọi, vị Tổng Thống “quân tử” hình như không muốn đọc chúng…

Bài báo kể lại rằng khi lấy bà Ann Dunham, cha ruột của Barack Obama đã có vợ và nhiều đứa con ở Kenya. Năm 1964, ông đã một mình trở về quê hương với hy vọng tìm lại gia đình mà ông đã từ giã… Nhưng không gặp, ông chìm vào rượu để thương nhớ đến đứa con trai mà ông đã bỏ lại ở Honolulu…

May mắn thay, dù bị lầm quỷ kế của ngụy quân tử, bị các tờ báo, các đài thua cuộc tìm cách moi móc, đánh phá… Tổng Thống đắc cử Trump đang nhận được sự hỗ trợ của nhiều nhân vật tài năng, uy tín cùng tham gia nội các. Nhiều nhân vật “quá ngầu”, quá lẫy lừng, đã khiến cho đảng Dân Chủ giật mình lo sợ, hùa nhau đánh phá, cụ thể như Steve Bannon, một chiến lược gia, như Trung Tướng Tình Báo Michael Flynn, cố vấn an ninh quốc gia tại Bạch Cung… Đặc biệt, Tướng Flynn đã bị Obama cho về hưu khi chưa tới tuổi, nay là cơ hội để ông trở lại phục vụ quốc gia…

Đọc đến đây, Bạn đừng mượn lời của ông Rodrigo Duterte, Tổng Thống Philippines mà rủa sả Tông Tông Obama làm gì nhé! Bởi vì dẫu cho Obama là "con của ai", thì ông ta cũng lãnh đạo đất nước Cờ Hoa của chúng ta tám (8) năm qua, dẫu cho đám Hồi Giáo Khủng Bố IS có cơ hội tung hoành trước mũi Obama, dẫu cho vị trí siêu cường của Mỹ có bị Tàu Cộng coi thường ở Hàn Châu và ở Biển Đông. Dẫu cho… gì gì đi nữa, Donald Trump cũng đã hất văng, đã đánh gục, đã chiến thắng vẻ vang cặp Obama & Hillary Clinton và đang & sẽ làm sáng danh nước Mỹ bằng khẩu hiệu “Make America Great Again!” - “Hãy Làm Cho Nước Mỹ Vĩ Đại Trở Lại!” trên trường quốc tế nhiều hơn tám (8) năm của Obama cho Bạn xem! 

Đúng rồi! Nước Mỹ đã bị tám (8) năm với Obama làm cho “nhỏ bé” đi, nhu nhược đi, yếu hèn đi, không còn “vĩ đại, hùng cường” như xưa,  nên Trump cùng nội các lẫy lừng phải xăn tay “làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại!” Bạn ơi! Xin hãy dâng lời cầu xin Ơn Trên Phật Chúa ở cùng Donald Trump Bạn nhé!

Thân mến chào Bạn. Hẹn Bạn thư sau.
Tuyết-Lan.
=   =   =   =   =






__._,_.___

Posted by: "Peoplevoiceonline .com

Saturday, November 19, 2016

Tác giả Nguyên Phong, dịch giả, khoa học gia


 Niềm tự hào của người Việt:

  Trong một link khác:

Tìm hiểu về tác giả Nguyên Phong

By Tu Viện Quảng Đức
Cuộc di tản bi thương ngày nào, đối với đại đa số chúng ta, nhữngngười trong cuộc, không thiếu những người vẫn c...

(trích:)
Hành Trình về Phương Đông đúng là những lời tiên tri, càng lúc càng có những biến cố làm sáng tỏ những lời tiên tri đó . Do đó tôimong mỏi, ao ước, tìm gặp Nguyên Phong. Người ấy ở đâu, sao anh lại tìm được cuốn sách này, dịch và phổ biến được những lờilinh ứng lạ lùng kia. Làm sao tìm được người đó? Tất nhiên tôi có hỏi anh Vũ Đức Vinh, báo Đất Mới, anh chỉ cười cười và nói:“Đương sự vẫn ở đây. Môt người rất trẻ, nhưng khiêm tốn, hầunhư không muốn gặp ai. Có thể đến một lúc nào đó đủ duyên thìông sẽ gặp được anh ta.” Nghe thế, tôi biết không thể làm gì hơn,nhưng trong sâu thẳm của lòng tôi, tôi vẫn mong mỏi được gặp gỡ người này.

oOo

 Như chúng ta đã biết, thảm nạn thuyền nhân đã xẩy ra sau khimiền Nam sụp đổ, và trong sự ngẫu nhiên tình cờ một nạn nhâncủa thảm trạng này là nhà văn Nhật Tiến, một người bạn học cũcủa tôi từ thời trung học. Từ những lá thư viết từ trại tỵ nạn TháiLan mà chúng tôi nhận được đã là nguyên nhân thành lập Ủy Ban Báo Nguy Giúp Người Vượt Biển, do GS Nguyễn Hữu Xương,một người bạn khác của chúng tôi làm chủ tịch. Từ việc kêu cứulúc đầu, sau đã chuyển thành các công tác đem tàu đi Vớt NgườiBiển Đông. Cùng với những tổ chức quốc tế, một công tác đầynhân đạo, cụ thể nên đã được cộng đồng người Việt chúng ta khắpnơi nhiệt tình hỗ trợ. 

Để quảng bá công tác này, cá nhân chúng tôi thường thay mặt GS Nguyễn Hữu Xương đi đến nhiều nơi để trình bày, giải đáp về họat động của Ủy Ban. Tất nhiên với những giao tình sẵn có, tờ Đất Mới của anh Vũ Đức Vinh đã nồng nhiệt cổ võ,và chúng tôi đã có một cuộc gặp gỡ bằng hữu tại Seattle, do thi sĩ Vũ Quanh Hân đứng ra tổ chức, trong ngôi chùa của thầy Thích Minh Chiếu trụ trì.Thầy Thích Minh Chiếu, gốc nhà binh, xuất thân từ trường Võ BịQuốc Gia Đà Lạt, cùng khóa với anh Phạm Hậu.

 Do đó, anh Phạm Hậu, một người bạn khác của chúng tôi, một thời cũng đã làmGiám Đốc Nha Vô Tuyến Truyền Thanh, rất sốt sắng làm đầu cầu, dàn xếp, đưa đón và cùng các anh em trong tờ Đất Mới tích cực hỗtrợ cho cuộc gặp gỡ này. Trong buổi nói chuyện này tại chùa,người đến dự không đông lắm, chỉ là một số bằng hữu, nhữngngười có liên hệ xa gần với tờ Đất Mới và ban trị sự của chùa mà thôi.

Khi tôi chấm dứt phần thuyết trình cùng lúc trên màn ảnh TV, hình ảnh chiếc ghe tỵ nạn chìm dần xuống lòng biển mênh mông thì thầy Thích Minh Chiếu đứng lên ôm lấy tôi và nhạt nhòa nướcmắt. Thầy nghẹn ngào nói: “ Quý hóa quá. Dù xây chín đợt phù đồ. . .” Và thầy sai một thầy tiểu đưa cho tôi một ly nước và tiếp tục nói: “Đây là một ly sâm, xin tặng ông, ông uống đi cho lấy sức.Xin các ông chân cứng đá mềm, hãy gắng công, gắng sức để côngtác Vớt Người Biển Đông thêm kết quả”.

 Có một số vị góp tiền cho, nhưng quan trọng nhất là có một vị cao niên sau chót đứng lên và nói: “Công việc của quý vị đẹp đẽ quá, cần thiết và đúng lúc quá. Quý vị cần gì nơi chúng tôi, chúng tôi xin hết sức”.Vì những vấn đề liên hệ đã được nói chi tiết trong bài thuyềt trình,nên tôi bỗng nhớ đến tờ Đất Mới, tờ báo xuất bản ở nơi này, nhớ đến Nguyên Phong, nên tôi nói dù rất thật lòng nhưng lại có chút đùa vui “Đến đây chúng tôi chỉ muốn gặp được người dịch loạt bài Hành Trình Về Phương Đông, anh Nguyên Phong mà thôi”. Vị cao niên này bỗng cười vui :“ Dễ quá. Nguyên Phong là con trai lớn của chúng tôi. Hiện Nguyên Phong đang làm việc ở Los Angeles,khá gần ông. . .” Tôi mừng rỡ khôn cùng.Khi trở lại San Diego, chỉ mấy ngày sau là cuối tuần, anh chị Nguyên Phong và cả 2 cháu, con anh chị đã từ Los đến thăm gia đình chúng tôi. 

Để đón anh, chúng tôi nấu một nồi phở vì ngoài những cái ngon, cái tiện do phở mang lại mà Nguyễn Tuân và Vũ Bằng đã hết lời ca ngợi, phở còn có một đặc tính mới được ghi nhận sau biến cố 1975 nơi hải ngoại là “món ăn đợi khách”. Nồi phở để đó trên bếp, khách vì bất cứ lý do gì như kẹt xe không đến đúng giờ như dự liệu, không sao. Khách đến lúc nào ăn cũng vẫnngon. Như một người em trong gia đình, anh chị Nguyên Phong rất xuề xoà và vui vẻ ngay từ phút đầu bước chân vào nhà. Vừa ănvừa trò chuyện, và tôi bỗng phát hiện ra anh chị Nguyên Phong và cả hai cháu chỉ ăn bánh phở mà bỏ lại thịt trong bát. Thấy thế tôi hỏi, anh Nguyên Phong cho hay: “Thường thì gia đình em ăn chay, nhưng khi đi đâu thì tùy hoàn cảnh, không câu nệ. 

Gặp gì ăn nấy.”Thấy thế, chúng tôi mang mấy đĩa xôi trên bàn thờ xuống, một bầukhông khí trên bàn ăn tưng bừng đổi khác. Chúng tôi cười vui tiếp tục trò chuyện và chúng tôi biết rằng anh Nguyên Phong, tên thật là Vũ văn Du, sinh năm 1950, là con trưởng trong một gia đình đông con. Thân phụ nguyên là một vị không xa lạ trong y giới, cụ là một dược sĩ, đồng thời còn là mộtngười có tâm, có tài và đã đóng góp rất cụ thể với Đại Học Vạn Hạnh. 

Các em anh, dù kẹt lại Việt Nam một thời gian, nhưng cũng đã sang được Hoa Kỳ và hoàn tất văn bằng về y khoa. Nhân được biết và liên hệ đến công tác Vớt Người Biển Đông, anh Nguyên Phong cho hay: “Hàng năm ít nhất một lần, anh em trong gia đình em họp mặt. Thay vì mua quà tặng nhau, em bảo, không cần, hãydùng số tiền này gửi về Ủy  Ban Báo Nguy Giúp Người VượtBiển.” 

Do đó suốt mấy năm sinh họat, Ủy Ban đều nhận được những chi phiếu trên dưới 4 con số từ gia đình họ Vũ này. Và cũng hàng năm, tôi phải thảo một lá thư riêng cho Giáo Sư Nguyễn Hữu Xương, chủ tịch Ủy Ban ký để trân trọng gửi đến gia đình họ Vũ.Trở lại với cuốn Hành Trình Về Phương Đông, tôi không quên nhắc đến những điều trùng hợp, tiên tri trong cuốn sách. Tôi có hỏi anh “Nguyên nhân nào đã khiến chú tìm ra tập sách này để dịch ra và phổ biến như thế?” Ngần ngại khá lâu, anh Nguyên Phong cho biết: “Như anh chị biết, em là một người khoa học. Trong thời gian trung học, phải nói là em rất coi nhẹ triết lý Đông phương. 

Như những người lớn lên trong một quốc gia chậm tiến, em ngưỡng mộ nền học thuật Tây phương, không chỉ ở lãnh vực khoa học, mà emrất khao khát tìm hiểu những triết gia Âu Châu. Nhưng khi đã đi sâu vào sự tìm hiểu em thấy nền tríết học Tây phương không giải đáp hết những nan đề của con người, của khoa học, nhất là trước sự khủng hoảng xung đột giữa Duy Tâm và Duy Vật hiện nay. Từ đó em quay về tìm hiểu những triết thuyết của Đông phương. Nói ra dài lắm, nhưng em thấy mọi việc, như Đức Phật nói: Mọi sự phát xuất từ tâm. 

Đặc biệt sau khi em vừa trình xong luận án Tiến Sĩ thì cũng là lúc Miền Nam của chúng ta thất thủ. Trong khi đó thì thầy mẹ em, các em của em đều kẹt lại. Lòng em rối như tơ vò. Biết chẳng thể làm gì được lúc này, những ngày cuối tuần vànhững ngày nghỉ lễ, em lên núi, với một chút thức ăn nhẹ, em ngồi thiền. Có khi cả tuần lễ chỉ uống nước lạnh xuông. Với một tâm hồn thư thản, và một thân hình nhẹ tênh, em nhiều lúc như thấy được thật rõ những ý nghĩ, những hoàn cảnh của những người thân yêu và em yên tâm chờ đợi. Chờ đợi một sự nhiệm mầu tốt đẹp sẽ đến.Tất nhiên trong thời gian ấy em đến thư viện rất thường. Một hôm em đi qua khu sách về tôn giáo, em thấy một cuốn sách nhỏ rơi ở lối đi, em nhặt lên, để lên giá sách, nhưng cũng không nhìn xem đó là cuốn sách gì. 

Đi một vòng quay lại, lại thấy cuốn sách kia rơi trên lối đi. Em lại nhặt lên và có liếc qua tên cuốn sách trước khi xếp nó vào giá. Sau cả một buổi trong thư viện, khi mọi người đã vãn, ra về, em đi qua khu sách cũ, lại thấy cuốn sách kia nằm giữa lối đi. Em nhặt lên. Cuốn sách mỏng, nhan đề Journey To The East của Baird Spalding, do nhà xuất bản Adyar in năm 1924 tại Ấn Độ. Cuốn sách cũ quá, nhưng bỗng nhiên em không muốn buông ra, em mượn cuốn sách này đem về đọc chơi. Nhưng lạ thay, suốt đêm ấy cuốn sách đã chinh phục em, em đọc một mạch, rồi lại đọc lại. 

Những điều nói trong cuốn sách như vẽ ra cho em một vùngtrời vừa huyền bí, vừa trong sáng, lại vừa như khơi dậy từ sâu thẳm của em niềm tự hào của nền triết học Đông Phương. Chính lúc ấy em gặp các anh Thanh Nam và Vũ Đức Vinh với ý định ra tờ Đất Mới. Các anh ấy mời em phụ trách mục giải đáp khoa học. Em nhận lời ngay với loạt bài Trong Lòng Điện Tử. Cùng lúc em dịch cuốn The Journey To The East
-
Hành Trình Về Phương Đông. Em đưa cho anh Thanh Nam xem, anh Thanh Nam thích quá, bảo em dịch tiếp đi. Thế là trên tờ Đất Mới em có hai mục như đối chọi nhau, nhưng cùng ký tên Nguyên Phong, Một Làn Gió Mới. . .”

Sau chuyến gặp gỡ này chúng tôi liên lạc với nhau luôn và tờ Đất Mới đã không còn ngân khoản để xuất bản nữa, nhưng ám ảnh của loạt bài kia vẫn in sâu đậm trong lòng tôi. Tôi nói với anh Nguyên Phong: “Phải góp lại và in ra đi, bỏ mất phí lắm”. Anh Nguyên Phong ngần ngại mãi, sau cùng tôi đề nghị gửi loạt bài này lên cho người bạn tôi, anh Lê Đình Điểu, báo Người Việt “xem có thể thì in ra cho vui”. 

Báo Người Việt nhận được, nhưng để rất lâu, cả năm sau mới in ra. Kỳ in đầu tiên là năm 1987. Ai cũng biết rằng sách in ra ở hải ngoại ít khi được tái bản lần thứ hai. Vậy mà trong lặng lẽ, độc giả bốn phương đã đón nhận cuốn sách này thật là nồng nhiệt. Cho đến năm 1993, cuốn sách này đã được in ra đến lần thứ sáu. Và bên cạnh cuốn sách này, có những cuốn sách khác lần lượt xuất hiện do Nguyên Phong dịch hoặc phóng tác, mang nội dung, cảnh trí của những vùng núi non thâm sâu, huyền bí, theo bước chân củanhững người đi về Phương Đông, đặc biệt là Tây Tạng, để tìm thầy, học đạo.

Cuốn Hoa Sen Trên Tuyết, phỏng dịch từ cuốn The Mani Stones của Alan Havey, một BS Y Khoa tốt nghiệp từ Đại Học Michigan. Hoa Trôi Trên Sóng Nước, dịch từ cuốn Journey In Search Of The Way của Satomi Myodo, người Nhật Bản. Huyền Thuật Và Đạo Sĩ Tây Tạng, phóng tác từ cuốn sách Pháp văn, nhan đềMystiques Et Magiciens Du Thibet của bà Alexandra David Beel. Bên Rặng Tuyết Sơn, phóng tác từ cuốn sách của Swami Amar Jyoti, người Ấn Độ. Ngọc Sáng Trong Hoa Sen, phóng tác từ cuốn The Wheel Of Life của John Blofeld, người Anh. 

Và những cuốn sách khác nữa của Nguyên Phong, mang cảnh trí và nét huyền bí của Đông phương lần lượt xuất hiện đều đặn. Chỉ với những đầu sách nói trên thôi, trên 2000 trang sách, do những ngườiAnh, người Pháp, người Nhật, người Mỹ và người Ấn, nói về những kinh nghiệm của họ khi tiếp xúc với Đông Phương, với Phật Giáo. Không biết có phải đây là một chứng minh mà trong cuốn Hành Trình Về Phương Đông đã nói, như trên chúng tôi đã dẫn: 
“Cuối thế kỷ 20 phong trào Duy Vật sẽ sụp đổ, hiện tượng nghiên cứu các giáo lý bí truyền sẽ bắt đầu”. Nhưng trong phần phụ lục của cuốn Ngọc Sáng Trong Hoa Sen, nơi trang 356, tác giả JohnBlofeld đã viết: “Lành thay, lành thay, giáo pháp của đấng Thế Tôn đã được vun trồng một cách tốt đẹp tại phương Tây”.

Và một cách cụ thể hãy nhìn vào cộng đồng người Việt ở Nam Cali, chúng ta có hàng trăm ngôi chùa, khó có ai có thì giờ đi thăm cho hết trong một kỳ nghỉ hàng năm, vài tuần. Có những ngôi chùa nhỏ bé, khiêm tốn được tạm dựng trong một căn nhà. Có những ngôi chùa xây cất uy nghi, với đầy đủ tượng Phật, tháp chuông, vườn cảnh không kém gì những cảnh chùa có tiếng tăm ở quê nhà. Và hơn thế nữa, có những Trung Tâm Tu Học chiếm cứ cả một cánh rừng mênh mông mấy trăm mẫu đất. Bước vào đây như xa lánh hẳn xã hội tây phương, như một góc Việt Nam riêng biệt. Đồi núi chập chùng, tiếng chuông ngân toả giữa tiếng tụng kinh, giảng kinh bằng tiếng Việt cũng như tiếng Anh. 

Có những khóa tu học với hàng ngàn người tham dự, với lệ phí khá cao, mà đa số là những người bản xứ, người Mỹ. Trong đó không thiếu những người nổi tiếng, có danh vị trong xã hội, những tài tử điện ảnh. Ba mươi năm trước đây, ai dám nghĩ cả mấy chục ngàn người, ngồi kín cả một sân vận động, bỗng cùng cúi rạp mình xuống, (năm vóc sát đất, tứ chi và đầu sát đất), thật yên lặng trong nhiều phút để đón một ông già Á Đông, áo vàng hở vai, lù khù đi đội dép mỏng, vừa đi vừa cúi đầu đảnh lễ bốn phương. Đó là một nghi lễ cực kỳ cung kính của tôn giáo Tây Tạng dành cho Đức LạtMa khi ngài xuất hiện.  

 oOo
Song song với những họat động của những tu sĩ đi hoằng hóa giáo pháp của Đấng Thế Tôn, những cuốn sách của Nguyên Phong, têntuổi của tác giả trong lặng lẽ đã được rất đông người biết đến và áimộ. Ái mộ không chỉ như một tác giả uyên thâm, mà còn hàmchứa hình bóng của một nhà tu hành, một vị đạo sư. Các sách của Nguyên Phong còn được nhiều người đọc vào băng, thu vào dĩa,  hòa vào nhạc và phổ biến rất trân trọng và rộng rãi. Một trongnhững “trung tâm” này là chị Đăng Lan tại Úc. 

Trong dip gặp chịđến San Diego, chị có tặng chúng tôi mấy cuốn băng đọc sách củaanh Nguyên Phong, nhưng chị nói “ Em muốn được gặp ông Nguyên Phong để xin phép mà không biết ông ấy ở đâu”. Chúng tôi có chuyển ý nguyện này tới anh Nguyên Phong, nhưng anh Nguyên Phong chỉ cười và nói: “Không cần anh ạ. Chỉ là cái duyên, mỗi người trong chúng ta, tùy theo hoàn cảnh mà chuyển tải lời dạy của Đấng Như Lai thôi.”. 

Nguyên Phong không quan tâm đến danh, đến lợi. Ngay cả tác quyền những cuốn sách của anh in ra anh cũng không nghĩ đến. Mỗi khi có sách mới, nhà xuất bản tùy khả năng, họ gửi biếu tác giả một số sách. Những cuốn sách ấy tác giả lại gửi biếu bạn bè, trong đó có gia đình tôi. 

Thường thì chúng tôi nhận được một thùng sách khoảng mươi cuốn, trong đó mấy cuốn có chữ ký tặng, số còn lại thì tôi cũng tùy nghi, biếu bè bạn thân quen, hay đem lên chùa để ai thích thì thỉnh về đọc. Một năm trung bình anh Nguyên Phong có 2 cuốn sáchđược in, rất đều hòa như thế. Được hỏi, anh Nguyên Phong cho hay, hàng ngày, sau giờ đi làm về, anh ngồi vào máy, viết và dịch.Chưa xong nhà xuất bản đã gọi, đã nhắc, đã vẽ bìa cho cuốn sách rồi. Cứ thế, những cuốn sách của Nguyên Phong in thật đẹp bay đi bốn phương trời. Những lời dạy của Đấng Như Lai qua những trang sách của Nguyên Phong đã thấm đượm tới những ai, làm nhẹ được những nhọc nhằn, phiền muộn của thế nhân tới mức độ nào, không ai lường được. Những hàng chữ ấy, với tôi, tôi coi nhưnhững giòng suối mát, êm ả chảy đi, thấm đượm, nuôi sống baonhiêu cây trái của cuộc đời này. Con suối không cần ai biết mà vẫncứ miệt mài tuôn chảy. 

Mối giao tình giữa chúng tôi mỗi lúc mỗi thêm sâu đậm. Trongniềm khát ngưỡng tìm hiểu những lời dạy của Đấng Như Lai, anh Nguyên Phong có sách mới, hay những tài liệu mới, anh không bao giờ quên gửi cho gia đình chúng tôi và cả các em của chúng tôi nữa. Đáng chú ý nhất là Thông Điệp của Những Người Anh, trích từ bài Elder Brothers Warning của Alan Ereira, Nguyên Phong đã dịch ra Việt ngữ và giới thiệu như sau: 
“Tháng 10 năm 1993, đài BBC tại Luân Đôn và đài PBS Hoa kỳđã cho phát hình một tài liệu đặc biệt ghi lại nếp sống của một bộ lạc thiểu số tại Nam Mỹ. Cuốn phim này đã gây chấn động dư luận thế giới và hiện là một đề tài được bàn cãi rất nhiều trong giới khảo cổ, môi sinh và nhân chủng học.

 Lần đầu tiên được trìnhchiếu trong kỳ đại hội tôn giáo hoàn cầu tại Chicago, nó đã gây xúc động lớn cho toàn thể cử tọa. Cuốn phim ấy đã cho chúng ta thấy bên cạnh thế giới được gọi là văn minh là thế giới của chúngta, trên trái đất này còn có một nền văn minh khác của người Kogi sống trên dãy núi Sierra ở nam Mỹ. Họ sống biệt lập với thế giớicủa chúng ta, rất đơn giản nhưng thật hòa bình và hạnh phúc, đặc biệt họ chỉ ăn chay, không sát sinh.

Tuy sống cách biệt nhưng họ vẫn có khả năng theo dõi và quan tâm đến chúng ta, đặc biệt là quan tâm đến sự an nguy của quả đấtnày do những hành động vô ý thức của chúng ta tiếp tục gây ra.Bởi thế, đã đến lúc họ phải lên tiếng cảnh cáo chúng ta trước khi quá muộn. Họ nói: “Nhân loại sắp bước vào một thảm họa rất lớn mà từ trước tới nay chưa hề xảy ra (…). 

Chúng ta đều là con cùng một mẹ nhưng tiếc là các em đã không chú ý đến điều này (…).Mẹ của chúng ta là ai? Chính là trái đất này, lòng mẹ chính là biển cả và trái tim của mẹ là những dãy núi cao cả có mặt khắp nơi. Này các em, đốt rừng, phá núi, đổ đồ ô uế xuống biển chính là chà đạp lên thân thể của mẹ đó. Mẹ là nguồn sống chung và con người không thể sống mà không có mẹ, nếu trái đất bị hủy họai thì chúng ta sẽ sống ở đâu ?”(…) Làm sao các em có thể tự hào rằng mình đã văn minh khi nhân loại và mọi sinh vật mỗi ngày mỗi đau khổ nhiều hơn xưa? Làm sao có thể nói rằng nhân loại đã tiến bộ khi con người càng ngày càng thù hận, chỉ thích gây chiến tranh khắp  nơi?”.

Cuốn băng hình và bài thuyết trình của ký giả Allan Ereina là kết quả của phái đoàn ký giả của đài BBC tại Luân Đôn và PBS tại Hoa Kỳ, sau 3 ngày được phép sinh họat với người Kogi. Pháiđoàn này rời rặng núi Sierra vào tháng hai năm 1993, và người Kogi đã ân cần nhắc nhở: “Xin các ông hãy mang thông điệp này gửi ra cho thế giới bên ngoài để nhân loại biết rằng tình trạng đã nguy kịch lắm rồi. Nếu họ không chịu thức tỉnh thì đợi đến bao giờ đây?”.

Theo đúng lời yêu cầu, Allan Ereira đã mang cuốn phim “Elder Brother’s Warning” trong đại hội tôn giáo họp tại Chicago vào tháng 9 năm 1993. Cuốn phim này cũng được trình chiếu trên các băng tần của đài truyền hình BBC tại Anh và PBS tại Hoa Kỳ. Và anh Nguyên Phong đã gửi cho tôi bài viết của ký giả Allan Ereira cùng với cuốn phim tài liệu này. 

Càng xem, càng đọc bài viết vềnhững lời nhắc nhở của người Kogi, tôi càng thấy rằng những điềungười Kogi biết rất chính xác về những lợi dụng quá đáng của loàingười, làm ô nhiễm môi sinh, làm hủy họai môi trường sống không chỉ đối với loài người, mà với cả muông thú, cỏ cây. Nếu những điều này đã đúng thì: “loài người sắp bước vào một thảm họa  rất lớn từ trước đến nay chưa hề xẩy ra” chắc cũng sẽ đúng.Vậy thảm họa đó là gì, khi nào sẽ diễn ra? 

Đó là nỗi ám ảnh khôngrời trong lòng tôi. Rồi biến cố 911 ào đến là kết quả của những hận thù giữa con người với nhau. Rồi sóng thần Sunami từ biển đổ vào bờ biển Thái Lan và Ấn Độ, cuốn đi nhà cửa và hàng trăm ngàn người, giữa lúc họ đang an hưởng sự phong phú của thiên nhiên, của cuộc sống. Rồi bão tố và cuồng phong Katrina ập vào bờ biển nước Mỹ, gây nên cảnh lụt lội rộng lớn cuốn đi bao nhiêu nhà cửa,ruộng vườn, tàu bè, xe cộ. 

Tai biến đổ lên nước Mỹ, vùng đất tượng trưng cho sự giàu mạnh và văn minh nhất của nhân loại, như một cảnh báo cụ thể, một sự trừng phạt trước sự hung hăng, kiêu mạn về “văn minh” của con người. Phải chăng đó là những thảm họa mà “Những Người Anh” đã cảnh báo. Như thế đủ chưa, hết chưa hay hãy còn có những tai họa nào sẽ diễn ra trong tương lai? Hãy nhìn những đoàn xe nối đuôi nhau................


Tìm hiểu về tác giả Nguyên Phong

By Tu Viện Quảng Đức
Cuộc di tản bi thương ngày nào, đối với đại đa số chúng ta, nhữngngười trong cuộc, không thiếu những người vẫn c...

 
Do Thi Thuan 
FREE MẸ NẤM


Do Thi Thuan 
FREE MẸ NẤM
__._,_.___

Posted by: Thuan Do 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link