Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, September 15, 2012

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ công du châu Á


 

 Thứ sáu 14 Tháng Chín 2012

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ công du châu Á


Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta phát biểu tại Hội nghị an ninh châu Á - Đối thoại Shangri-La, Singapore, 06/2012

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta phát biểu tại Hội nghị an ninh châu Á - Đối thoại Shangri-La, Singapore, 06/2012

REUTERS/Tim Chong

Thanh Phương


Vào cuối tuần này, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta sẽ công du châu Á- Thái Bình Dương. Ông sẽ đến ba nước Trung Quốc, Nhật Bản và New Zealand.

Chuyến đi đầu tiên của ông Panetta đến Trung Quốc với tư cách lãnh đạo Lầu Năm góc diễn ra trong bối cảnh căng thẳng khu vực tăng cao do tranh chấp chủ quyền lãnh thổ giữa các nước châu Á, đặc biệt là ở Biển Đông và biển Hoa Đông.

Hiện chưa rõ là Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ sẽ gặp nhân vật trên nguyên tắc sẽ là tân lãnh đạo chế độ Bắc Kinh, ông Tập Cận Bình hay không. Đã có rất nhiều lời đồn đoán về ông Tập Cận Bình, kể từ khi Phó Chủ tịch Trung Quốc không còn xuất hiện trước công chúng trong hai tuần qua. Hôm qua, một tờ báo của địa phương có nhắc đến tên ông Tập Cận Bình trong số các quan chức cao cấp gửi thư chia buồn đến gia đình một cán bộ lão thành Trung Quốc qua đời gần đây, nhưng người ta vẫn chưa thấy ông Tập Cận Bình xuất hiện trở lại.

Trước khi đến Trung Quốc, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ sẽ ghé sang Nhật Bản. Ngoài tranh chấp lãnh thổ giữa Nhật với Trung Quốc, ông Panetta cũng sẽ bàn về kế hoạch của Washington triển khai phi cơ Osprey đến căn cứ quân sự của Hoa Kỳ ở Okinawa.

Kế hoạch di chuyển 12 máy bay Osprey đến Okinawa đã gặp nhiều phản đối ở Nhật. Vào cuối tuần trước, hàng chục ngàn người đã biểu tình ở Okinawa, yêu cầu Mỹ từ bỏ kế hoạch này. Nhưng các giới chức Mỹ cho biết, họ sẽ không thay đổi ý định triển khai máy bay Osprey. Lầu Năm góc hiện đang tìm cách trấn an Tokyo về tính an toàn của loại máy bay này, mặc dù một chiếc Osprey đã bị rơi ở Maroc tháng 4 vừa qua, khiến 2 thủy quân lục chiến Mỹ thiệt mạng. Đây là loại máy bay có thể cất cánh như một trực thăng, nhưng sau đó có thể bay như một máy bay bình thường. Có điều, máy bay này đã gặp rất nhiều trục trặc kỹ thuật, nhiều lần phải hạ cánh khẩn cấp.

Sau Tokyo và Bắc Kinh, ông Panetta sẽ ghé New Zealand. Đây là chuyến viếng thăm đầu tiên của một Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ tại nước này kể từ 30 năm qua.

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Việt Nam: Tác dụng ngược của lệnh cấm đọc báo phản kháng


 

Thứ sáu 14 Tháng Chín 2012

Việt Nam: Tác dụng ngược của lệnh cấm đọc báo phản kháng


Tại một quán cà phê internet ở Hà Nội

Tại một quán cà phê internet ở Hà Nội

REUTERS

Tú Anh


Lệnh của Thủ tướng Việt Nam cấm cán bộ truy cập báo mạng bị xem là « phản động, bôi đen lãnh đạo, kích động chống Đảng » đã gây tác dụng ngược. Các báo « lề trái » không lo sợ bị công an truy bắt mà còn « cám ơn » Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng « quảng cáo không công » cho họ. Ngay báo do chế độ kiểm soát, khi loan tải lệnh cấm , không hiểu vô tình hay cố ý, đã giúp cho độc giả biết thêm những thông tin mà chính phủ muốn…cấm dân tìm hiểu.

Ngày 12/09/2012 vừa qua, báo chí Nhà nước đồng loạt công bố toàn văn lệnh của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng « chỉ đạo điều tra xử lý việc đăng tải thông tin có nội dung chống Đảng và Nhà nước ». Ba trang blog điện tử « Dân làm báo », « Quan làm báo », « Biển Đông » (kèm theo ba chấm) bị kết tội là những tờ báo « phản động, đăng tải thông tin bịa đặt, bôi đen bộ máy lãnh đạo Nhà nước … » là « thủ đoạn thâm độc của các thế lực thù địch ». Thủ tướng chỉ thị truy bắt trừng trị những kẻ có liên can và cấm cán bộ truy cập.

Lệnh này được đưa ra trong bối cảnh nhiều nhân vật thân cận với bộ máy quyền lực, kẻ chạy trốn, kẻ bị bắt về tội tham ô, lũng đoạn tài chính như Nguyễn Đức Kiên, Lê Xuân Hải, Dương Chí Dũng…

Tuy nhiên, chỉ đạo ngăn cấm thông tin đa chiều đã gây phản ứng bất lợi, « gậy ông đập lưng ông ».

Nhờ báo chí Nhà nước công bố chỉ thị mà người dân biết thêm ban biên tập blog « Quan làm báo » gồm những người trong và ngoài Đảng Cộng sản và do vậy, họ có thông tin để lý giải loạt bắt bớ hiện nay xuất phát từ cuộc « đấu đá » giữa « phe nọ phái kia ».

Theo hãng AP, chính quyền cấm, nhưng blogger không sợ. Hành động cấm đoán này chỉ gây phản tác dụng. Số người truy cập tăng kỷ lục và các blogger khẳng định cuộc tranh đấu cho tự ngôn luận sẽ tiếp tục.

Hãng AP phân tích sự kiện ông Nguyễn Tấn Dũng ra lệnh cho công an truy bắt ban biên tập các trang blog độc lập này đã phản ảnh tâm lý bất an trong nội bộ đảng Cộng sản. Chính họ mới là những người đang lo sợ bị phong trào thông tin độc lập, đa chiều và mang nội dung bất đồng chính kiến sẽ làm họ mất chính quyền. Theo nhận định của các blog này thì việc bắt giam Nguyễn Đức Kiên, kẻ được xem là thân cận với con gái của ông Nguyễn Tấn Dũng là hậu quả của mối căng thẳng giữa Thủ tướng và Chủ tịch nước.

Lời cáo buộc « âm mưu thâm độc của thế lực thù địch » càng gợi óc tò mò của dân chúng Việt Nam và do vậy mà lượng truy cập vào các blog « lề trái » gia tăng đột biến. Chỉ trong ngày thứ năm 13/09/2012, lượng người vào xem « Dân làm báo » đã lên hơn 500.000. Trong khi « Quan làm báo » cho biết, tuy bị « truy phá liên tục »? nhưng số độc giả lên hàng triệu.

« Dân làm báo » nói rằng, những công dân bình thường, phóng viên Nhà nước, cho đến cán bộ đảng viên, những người muốn đánh phá phe khác trong nội bộ, là những nguồn thông tin bên cạnh báo chí chính thức.

Chỉ thị « trừng phạt » những thủ phạm « bóp méo thông tin và bịa đặt thông tin » cũng bị nhiều phản ứng biếm nhẽ. Blogger Trương Duy Nhất ví phản ứng của Thủ tướng với thái độ của cụ Bá trong chuyện Chí Phèo. Blogger Nguyễn Tường Thụy gợi ý là chính phủ nên trừng trị những cơ quan thông tin Nhà nước từ đài truyền hình Nhà nước cho đến báo công an « xuyên tạc người biểu tình chống Trung Quốc ». Một ý kiến khác là « Nhà nước cần phải thông tin nhanh chóng và chính xác về tình hình biển đảo, nạn tham ô và suy thoái kinh tế » những vấn đề mà dân chúng quan tâm.

Không rõ chính phủ Việt Nam với lệnh của Thủ tướng ngày 12/09/2012 có dẹp được những thông tin « xuyên tạc của thế lực thù địch » hay không ? Có điều ngay thông tin bắt Dương Chí Dũng và hình ảnh kẻ đào tẩu bịcông an xứ Chùa Tháp còng tay mà báo « lề phải » đưa lên xong rồi kéo xuống là ảnh ngụy tạo.

Người dân ham chuộng sự thật liệu phải tìm thông tin ở đâu ?

  

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Kẻ chống trăng


 

 15/09/12 |

Kẻ chống trăng




Nguyệt thực là hiện tượng mặt trăng “ăn” mặt Trời. Tại Việt Nam mỗi lần nguyệt thực xảy ra, người dân Việt Nam, nhất là những người ở vùng thôn quê, có tập tục đồng loạt đánh trống, phèng la, kéo chuông, gõ mõ…vận dụng tất cả những gì có thể tạo ra tiếng động lớn nhằm làm cho “ông” trăng giật mình khiếp sợ, ngưng “ăn” mặt trời, trả lại ánh nắng cho nhân gian.

Câu chuyện “Kẻ Chống Trăng” đã nêu bật một ý nghĩa: Không ai có thể làm cho mặt trăng phải xê dịch. Biết vậy, kẻ chống trăng vẫn cứ chống trăng. Chống trăng chỉ để tỏ ý bảo vệ ánh sáng mặt trời cho nhân gian.

Ngày 12/09/2012 thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng đã ký một văn bản ra lệnh cho bộ công an và bộ thông tin hãy nhanh chóng triệt hạ các trang mạng kiểu Quan Làm Báo, Dân Làm Báo, Biển Đông… Những trang mạng kia bị chính phủ của ông Nguyễn Tấn Dũng lên án là phản động, là mặt nổi của “thế lực thù địch”.

Lệnh triệt hạ trang mạng hoàn toàn đồng dạng với câu chuyện “Kẻ Chống Trăng”. Đôi bên đều thực hiện một công việc có tính hoang tưởng. Bên này đánh đuổi mặt trăng. Bên kia, Nguyễn Tấn Dũng đánh đuổi các trang mạng “phản động” nhằm bảo vệ “danh giá” cho chế độ chính trị. Có hai lý do để công việc triệt hạ các trang mạng bị xem là hoang tưởng:

Lý do kỹ thuật:

Lịch sử chính trị thế giới đã cho thấy: Chế độ độc tài các loại chỉ tồn tại nhờ vào khả năng bưng bít tin tức. Bưng bít để ngu dân. Bưng bít để mị dân. Bưng bít để che dấu tội ác độc tài, tham ô… Do nhu cầu bưng bít, bức màn sắt, bức màn tre, bức tường ô nhục Bá Linh ra đời. Ngày nay, thời-kỳ-vàng-son-của-các-loại-bức-màn đã tàn lụn.

Ngày nay cách mạng điện toán đã triệt để huỷ diệt mọi kỹ thuật bưng bít thông tin của giới độc tài. Triệt hạ vài trang mạng “phản động” này, vài trăm trang mạng “thù địch” khác lại mọc lên: viết mạnh hơn, lột trần sự thật ầm ĩ hơn. Rõ ràng là nỗ lực triệt hạ các trang mạng chỉ là công việc của kẻ chống trăng.

Lý do chính trị:

Phải chăng, mệnh lệnh 12/09/2012 của chính phủ Nguyễn Tấn Dũng là sự phản ánh tình trạng mâu thuẫn giữa chế độ CSVN và các trang mạng “phản động” ?

Tìm đáp số cho câu hỏi vừa nêu, chúng ta cần suy nghĩ về một tỷ dụ luận như sau: Hai người say rượu đấm đá lẫn nhau, rõ ràng là giữa hai người này đang có mâu thuẫn lớn. Mâu thuẫn lớn nhưng vẫn là mâu thuẫn phụ.

Thật vậy, con người bị men rượu tấn công và con người bị thua cuộc trong vụ tấn công này. Từ đó, cuộc nói chuyện bằng tay chân mới xảy ra.

 Không có men rượu không thể có đấm đá. Không còn nghi ngờ gì nữa: Mâu thuẫn chính hiển nhiên là mâu thuẫn giữa con người và men rượu. Mâu thuẫn phụ là mâu thuẫn giữa hai ông say rượu. Giải trừ men rượu trong cơ thể của hai “võ sĩ say”, cuộc thí võ lập tức chấm dứt. Giải trừ mâu thuẫn chính, mâu thuẫn phụ tự nó tan biến.

Bây giờ hãy trở lại với câu chuyện diệt trừ các trang mạng “phản động” của ông Nguyễn Tấn Dũng.

Mâu thuẫn chính trong câu chuyện này là mâu thuẫn giữa hai nhu cầu trái ngược: Bên này là nhu cầu của quần chúng trong ý muốn nắm bắt những tin tức chính xác về mọi hoạt động của nhà cầm quyền. Bên kia là nhu cầu bưng bít tin tức của chế độ độc tài.

Mâu thuẫn phụ là mâu thuẫn giữa quyết tâm cấp cứu nạn “đói tin” của quần chúng từ phiá những trang mạng “thù địch” và quyết tâm của bộ công an, bộ thông tin của CSVN nhằm lùng và diệt những trang mạng kia.

Muốn chấm dứt tai hoạ bị quấy nhiễu bởi những trang mạng “phản động”, muốn bình định mâu thuẫn phụ, CSVN hãy tập trung giải trừ mâu thuẫn chính bằng hai biện pháp sau đây:

Một là nghiêm khắc trừng trị nhằm chấm dứt vĩnh viễn tệ trạng viên chức cầm quyền các cấp liên tục tạo ra những việc làm khiến chính phủ phải bưng bít.

Hai là mở cửa “kho tin mật” để dân chúng được tự do ra vào tham khảo. Một khi mọi loai tin mật không còn mật, tin mật tan biến, các trang mạng “thù địch” sẽ tự họ tan biến theo.

Muốn thực thi hai công việc vừa mô tả ở trên, nhà nước CSVN phải tái cấu trúc toàn bộ guồng máy cầm quyền. Trước tiên, luật pháp phải là luật do đại biểu thực sự của người dân làm ra: luật pháp trị (Rule of law). Đoạn tuyệt dứt khoát hệ thống luật pháp do chế độ độc tài tạo ra để thống trị xã hội: Luật pháp quyền (Rule by law).

Kế đến nhà nước phải là nhà nước tam quyền phân lập chân chính. Xin hãy chấm dứt tức khắc và vô điều kiện vở hài kịch hành pháp, lập pháp và tư pháp nằm ngoan ngoãn và gọn gàng trong lòng bàn tay của đảng CSVN. Sau cùng xin đừng quên rằng báo chí là quyền thứ tư bên cạnh tam quyền phân lập. Báo chí vừa là tai mắt của xã hội vừa là vị trọng tài tài ba giúp cho tam quyền phân lập vận hành rộn ràng nhưng không bao giờ dẫm chân lên nhau.

Bài viết này chuyên chở hai trọng tâm:

Thứ nhất: Phân định mâu thuẫn chính và mâu thuẫn phụ trong cuộc đụng độ giữa CSVN và các trang mạng “phản động”. Nêu bật nguyên tắc: triệt tiêu mâu thuẫn chính, mâu thuẫn phụ tự tan biến theo.

Thứ hai: Đề nghị phương pháp luận dành cho phần “Thứ nhất” thông qua việc tái cấu trúc toàn bộ guồng máy cầm quyền.

Bằng vào hai trọng tâm nêu trên, bài viết này hy vọng sẽ giúp cho đảng CSVN nhanh chóng thoát những ngày vất vả với nỗ lực đóng vai chính trong vở tuồng “Kẻ Chống Trăng”

© Đỗ Thái Nhiên

Nguồn: Chuyn Hoá (changevietnam)

DCV

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Nó Thối Nát, Nó Sẽ Đổ – Vũ Đông Hà




Logo hình của nhóm phản kháng Otpor được vẽ trên tường
Bài đọc suy gẫm: “Nó Thối Nát, Nó Sẽ Đổ” là một phần của bài đọc giá trị về ” Cuộc Cách Mạng của Sợ Hãi” do Blog 16 tuyển lựa vì có giá trị quan trọng trong cuộc chiến Tự Do Dân Chủ hiện nay giữa bọn tà quyền, gian manh, bất tài cộng sản và toàn dân Việt Nam. Hình ảnh từ các nguồn chỉ có tính cách minh họa.

Cuộc cách mạng của Sợ Hãi – Kẻ gieo rắc sợ hãi cũng biết sợ hãi.

Vũ Đông Hà.

Ai là kẻ sợ đối diện với cánh cửa nhà tù nhất?: Những tên cai ngục.
Ngày 4 tháng 6 năm 1989, quảng trường Thiên An Môn nhuộm máu. Quân đội và xe tăng được lệnh của lãnh đạo đảng CSTQ xả súng vào quần chúng.
Trong suốt gần 7 tuần lễ trước đó, bắt đầu từ 15 tháng 4, nửa triệu người dân Trung Hoa, phần lớn là sinh viên, đã vượt qua sợ hãi để làm người tựdo đúng nghĩa tại quảng trường có hình chân dung vĩ đại của Mao.
Cả ngàn thanh niên thiếu nữ đã chết. Họ đã thắng nỗi sợ hãi nhưng bị dẹp tan trong máu và nước mắt vì một điều đơn giản: họ đã đẩy một guồng máy cai trị tàn ác vào vị trí đường cùng khi thiểu số lãnh đạo và tập đoàn thừa hành của guồng máy ấy chưa biết sợ;vẫn còn những cái đầu điên cuồng tuân lệnh và những ngón tay chưa biết run bấm vào cò súng.
Cuộc cách mạng của sợ hãi không chỉ là một cuộc cách mạng một chiều: làm người dân hết sợ.
Nó còn cần được thực hiện theo một tiến trình khôn ngoan, có lượng giá để từng bước: làm cho độc tài bắt đầu biết lo; chùn bước chùng tay; hãi sợ; và cuối cùng là đầu hàng.
Cách mạng chỉ nên được đẩy đến giai đoạn dứtđiểm để thành công khi “cán cân sợ hãi” bắt đầu nghiêng về phía độc tài. Nếu không sẽ có nhiều xác suất dẫn đến một cuộc tắm máu vì vũ khí đang nằm trong tay kẻ thống trị.
Ngay cả khi buộc phải có “sự thương lượng” với tập đoàn độc tài, cán cân sức mạnh giữa quần chúng và guồng máy lúc đó phải được tương đối cân bằng thì những đòi hỏi chính đáng và lâu dài của nhân dân mới có thể được đápứng.
Nếu không thì “sự thương lượng” sẽ mở cho độc tài một giải pháp thoát hiểm và công cuộc đấu tranh bị rơi vào một trò chơi chính trị.
*
Câu chuyện của một cô gái xuất khẩu lao động một cán bộ công an phường
HL là một sinh viên ở một tỉnh miền Tây.
Trong khi bạn bè rủ nhau trở thành cô dâu Đài Loan thì HL làm đơn xin đi laođộng hợp tác. Cán bộ phường là một gã côn đồ, hống hách, xem dân như cỏ rác.
HL cũng không thoát khỏi hoàn cảnh đó, vừa sợ hãi, vừa căm giận, vừa phải nhịn nhục khi đến xin chữ ký. “Cuối cùng em nghiệm ra rằng em là nô lệ cho sự sợ hãi của chính em và từ đó danh dự, nhân phẩm của em đã trở thành nô lệcho chúng nó “ - HL tâm sự.
3 năm sau, HL về nước. Những cảm nhận ởnước ngoài làm HL có một nhận thức mới về chính mình.
Ngày lên phường để khai báo, cũng tên cán bộ phường đó, cũng thái độ hống hách, coi thường người dân. “Emđã đứng thẳng dậy, nhìn thẳng vào mắt nó và rất nghiêm trang nhưng rất dữ, “quạt”nó cả 10 phút không ngừng nghĩ. Anh biết gì không?
Mặt mày nó tái mét, khi em dừng nói nó bối rối dữ lắm, không biết phản ứng ra sao. Cuối cùng nó lí nhí xin lỗi và bỏ tuốt vào bên trong. Từ đó đến nay, thái độ của nó đối với em khác hẳn.
Em ngộ ra một điều là qua nhiều năm, tụi em vì thời thế đã tự tạo cho mình khả năng tự vệ khi bị làm khó làm dễ; ngược lại có kẻ quen tấn công người khác thì không có khả năng phản ứng khi bị tấn công vì chưa có kinh nghiệm bao giờ.
Tụi nó chỉ biết núp bóng bộ đồng phục ở trên người và cái bóng của hệ thống…”
Cơ chế không biết sợ, chỉ có cá nhân– chuyện kể của Srdja Popovic

Srdja Popovic (ảnh VĐH).
Ngồi tại quán cà phê Greenet, Srdja bây giờ không còn là một sinh viên 25 tuổi, vô danh, theo học ngành sinh vật học ngày nào của đại học Belgrade.
Bây giờ Srdja Popovic - chàng cách mạng bụi đời và sắp sửa lên xe hoa – đã vang danh khắp thế giới sau cuộc cách mạng mùa xuân Ả Rập.
Cũng tại quán Greenet này, vào tháng 10 năm 1998, 10 sinh viên mang tên Srdja Popovic, Slobodan Djinovic, Slobodan Homen, Dejan Randjic, Ivan Marovic, Ivan Andric, Nenad Konstantinovic, Vukasin Petrovic, Jovan Ratkovic, Andreja Stamenković, Ivan Marovic đã thành lập nhóm phản kháng - Otpor.
Vài năm sau thế giới biết đến nó dưới tên gọi Phong trào Otpor.
“Tụi tao 10 thằng không chọn con đường tấn công vào cả hệ thống của Slobodan Milosevic”.
Srdja kể theo đúng phong cách thường có với bạn bè.
“Đừng phải tốn sức vạch trần tội ác của cả hệthống, công việc đó để dành cho các bình luận gia và những nhà viết sử.
Trong sách lược đối đầu, đem cả hệ thống ra để tấn công vừa bất khả vừa làm gia tăng hìnhảnh trứng chọi đá, hoặc củng cố thêm cho tâm lý bạc nhược của đám đông đang chán ghét chế độ nhưng vẫn tin rằng thật là không tưởng và nguy hiểm để làm mộtđiều gì đó…”.
“Công việc của tụi tao là với chừng này đứa làm sao có thể “đục” được tụi nó. Làm sao có thể từ 10 đứa, rủ thêm 10 đứa nữa bớt sợ và nhập cuộc.
Làm sao từ 20 đứa mà KHÔNG CẦN RỦ RÊ có thêm 20 đứa khác sẵn sàng bắt chước làm theo. Và do đó, tụi tao nắm đầu một số thằng và đứa chủ chốt là Slobodan Milosevic ra mà đục”.
Câu chuyện có vẻ bình thường và giọng kể bạt mạng. Nhưng đó là bước khởi đầu cho một chiến lược lâu dài của Otpor.
Những “đứa” nhập cuộc sau đó là Branko Ilic, Pedja Lecic, Milja Jovanovic, Sinisa Sikman, Vlada Pavlov từ thành phố Novi Sad, Stanko Lazentic, Milan Gagic, Jelena Urosevic và Zoran Matovic từKragujevac và Srdjan Milivojevic từ Krusevac.

Những “đứa” không cần rủ rê mà sẵn sàng bắt chước làm theo trên các ngõ ngách, hẽm tối của Serbia đã tăng lên 70.000 thành viên ở khắp các đại học, thành phố khác nhau chỉ 2 năm sau ngày Otpor được thành lập.
Trong số này là những sinh viên xinh đẹp, tuổi mới đôi mươi, nhưng 10 năm sau đã trở thành những người huấn luyện cho các thành viên lãnh đạo củaPhong trào 6 tháng 4 thành công trong cuộc cách mạng tại quãng trường Chiến Thắng ở Cairo.
Chiến dịch lớn đầu tiên được tung ra mang tên gọi: “Nó thối nát. Nó sẽ đổ”.
Slobodan Milošević bị đem ra chế diễu như một tên hề.
Slobodan Milošević bị tạo ấn tượng như một tênđộc tài ngu dốt.
Slobodan Milošević bị vẽ ra như một tên chính khách gian trá và ích kỷ…
Hãy biến nó thành một trò bỡn cợt đối với tên trùm sò.
“PR” nó để trở thành những trò chơi tinh nghịch phù hợp với cá tính của giới trẻ.
Nghĩ và chọn ra những phương thức dễdàng, không nguy hiểm, không tốn kém thì giờ công sức và ai làm cũngđược.
Tạo nó thành một phong trào sinh viên thách nhau, thi đua, bắt chước làm theo và post đầytrên mạng, từ mạng có thêm người bắt chước, sáng tạo phương thức mới, biến nó thành một đám cháy rừng lây lan trên đường phố.
Nghĩ ra những công việc đem đến những nụ cười khoái chí cho chúng ta và những đêm dài mất ngủ của kẻ bị tấn công.
Chuẩn bị 1 tuần, thực hiện trong vòng 5 phút - Hit and run - chơi nhanh chạy lẹ và nhớ luôn luôn khoe hàng chiến thắng dù rất nhỏ.
Người ta chỉ thích đi theo những ai thành công bằng hành động chứ không đi theo những lời kêu gọi suông và kết quả không thể cân đo đong đếm được.
Quan trọng và luôn luôn là nền tảng: thành công của mỗi việc làm là có thêm người; đó mới là mục tiêu cốt lõi; đó mới là kết quả cần đạt được; nỗ lực sẽ bị phí phạm nếu vẫn chừng đó người tham gia và không thêm ai bước ra khỏi vòng sợ hãi bằng hành động…
Kết quả là sinh viên Belgrage khoái chí đêmđêm tham gia trò chơi tấn công và góp phần biến gã độc tài thành một tên hề ngu dốt, gian trá và ích kỷ.
Nhiều người trước đó chẳng quan tâm hay hiểu nhiều vềchính trị; họ chỉ biết và biết rõ một điều dựa vào thật tế đời sống: “Nó thối nát.
Nó sẽ đổ”. Và từ đó họ đồng ý với thái độ của Otpor “ГOTOB JE! – Hắn đã hết thời”. Và họ tham gia cũng vì đây là một trò chơi hợp với bản tính tuổi trẻ nổi loạn và tinh nghịch của họ.
Và cứ như thế, từ một nhóm thành viên nhỏnhưng với định hướng mục tiêu rõ ràng, hiểu được khả năng giới hạn ban đầu của chính mình và bộ máy to lớn của chế độ, nắm bắt tâm lý quần chúng mà đối tượng chính là sinh viên, Otpor đã tạo nên một “phong trào”.
Nhiều thanh niên sinh viên, không những tại thủ đô Belgrade mà ở những thành phốkhác, chưa từng đọc một tuyên ngôn củaOtpor (vì Otpor không có tuyên ngôn và không hoạt động bằng tuyên ngôn) đã đêm đêm khắp hang cùng ngõ hẻm thả tờ rơi, viết lên tường một câu đơn giản “ГOTOB JE! – Hắn đã hết thời”. Cạnh hàng chữ là biểu tượng nắm đấm của Otpor.
“Không có nhiều sinh viên hứng thú đọc chứ đừng nói đến việc chuyền nhau một bài viết dài dòng lên án guồng máy Milosevic.
Nhưng với một tranh biếm họa về “thằng hề” Slobodan Milosovic thì đứa nào cũng khoái thách thức nhau đêm đêm đi dán khắp nơi.”Srdja Popovic nheo mắt cười kể lại.
Và clip video “Fleka” này đãđược các sinh viên truyền bá khắp nơi:Ngay từ lúc khởi hành, những thành viên của Otpor đã không bước vào cuộc tranh luận “không thể có thắng thua, đúng hay sai” là có nên tiếp tục lên án và tấn công cả một tập đoàn khát máu như thế hệ đàn anh đã và đang làm; hay chỉ tập trung tấn công vào tênđầu não.
Có nên tấn công vào một guồng máy, một bức tường khổng lồ hay nhắm vào một mắc xích, một viên gạch trọng yếu.
Quyết định của họ dựa vào yêu cầu thực tế: chọn lựa nào nằm trong khả năng đang có và làm người dân bớt sợ và có thể tham gia để dẫn đến việc làm sụp đổ cả hệ thống.
Công việc được chọn phải làm cho “đám sinh viên khoái, thấy ‘cool’, chính trị là sexy và nhào theo bắt chước”. Đó là chiến thuật của họ trong chiến lược đánh sập guồng máy độc tài.



Từ Slobodan Milošević đến Nguyễn Tấn Dũng và… Đinh La Thăng.
Mubarak, Ben Ali, Milošević là những tên độc tài đã từng gieo kinh hoàng cho cả một đất nước.
Đằng sau mỗi tên là cả một hệthống độc tài khổng lồ. Tự thân Mubarak, Ben Ali và Milošević không thể ngồi ở đỉnh cao quyền lực, đè đầu đè cổ nhân dân suốt nhiều năm dài.
Nhưng ở Serbia, Milošević được chọn là đối tượng tấn công để huy động quần chúng. 11 năm sau, Tunisia, Egypt theo gót Otpor để làm nên Mùa xuân Ả Rập.
Ở Việt Nam, nhân vật được nghĩ tới, “sáng giá”nhất có lẽ không ai khác hơn là Nguyễn Tấn Dũng – người đang đứng đầu bộ máy nhà nước do đảng cộng sản dựng nên, đằng sau lưng là một tập đoàn tư bản đỏ,củng cố thêm bởi vòi bạch tuột con cái, họ hàng, băng nhóm nằm trong guồng máy.
Nguyễn Tấn Dũng cũng là kẻ vừa kẻ chịu trách nhiệm trong vai trò, vừa trực tiếp hoặc gián tiếp là thủ phạm chính hiện nay của những món nợ khổng lồ, quốc nạn tham nhũng, cưỡng chế đất đai, lạm phát tăng tốc…
Khẩu hiệu “Nó thối nát. Nó sẽ đổ” “Hắnđã hết thời” dành cho Nguyễn Tấn Dũng.
Thế còn… Đinh La Thăng?
Đinh La Thăng là trường hợp điển hình để nói về khái niệm thử nghiệm chiến dịch “tấn công cá nhân” mà có thể lôi kéo được nhiều người hưởng ứng, tham dự trong bối cảnh xã hội, chính trị, và tâm lý quần chúng ngày hôm nay.
Đinh La Thăng, “tư lệnh của GTVT với bao nhiêu tai tiếng đến mức hài, đã và đang là một cái bao cát bị đem ra đấm đá từ mọi phía trong sự tranh chấp quyền lực của đảng.
Đinh La Thăng, cũng là đệtử của Nguyễn Tấn Dũng, có thể là đối tượng thao dượt tốt nhất cho “những trò chơi tinh nghịch” khởi động sự tham gia của nhiều người.
“Bước đầu để có xác suất thành công cao, đểcác bạn trẻ còn đang ngại ngùng, sợ hãi, hãy lôi những tên đã và đang là trò hềcủa quần chúng, đang có những hành động, chính sách làm người dân khinh bỉ, tốt hơn nữa là đang bị phe nhóm trong nội bộ tấn công và nó là đứa cùng bầy đàn với tên đầu sỏ của chiến dịch tấn công từng đứa…” Srdia Popovic góp ý khi được nghe kể về chuyện của Việt Nam.
Nỗi sợ hãi của kẻ bị tách riêng để tấn công.
Không riêng gì đảng CSVN, những cá nhân độc tài và thuộc hạ đều núp bóng cơ chế để vừa trốn tránh trách nhiệm vừa mang cảm giác an toàn.
Những tấn công vào cơ chếkhông làm cho cá nhân trong tập đoàn cai trị lo sợ nhiều mà đôi khi lại gia tăng cảm giác an toàn của họ khi chúng ta vô tình kết họ vào một khối.
Viễn ảnh về ngày tàn của chế độ không phải không có trong đầu của một bộ trưởng hay bí thư tỉnh ủy hoặc một tên công an côn đồ.
Hình ảnh của Muammar Gaddafi bị lôi ra khỏi ống cống và bịgiết không phải không ẩn hiện trong đầu của họ.
Nhưng trong viễn ảnh đó, họ có thể nghĩ, cùng lắm thì cả một thể chế sụp đổ, một vài “đồng chí” cao cấp nhất sẽ bị đem ra xử còn “ta” sẽ hạ cánh an toàn.


Không ai có thể phản biện được với khuynh hướng lên án toàn bộ, không để sót kẻ thủ ác vì đó là cảm nhận hợp lý và tính công bằng.

Tuy nhiên, trong tiến trình tranh đấu, đôi khi cảm xúc và tính công bằng cần nhường chỗ cho một thực tế khác: hiệu quả đạt được. Sẽ không mang lại nhiều hiệu quả mong đợi khi tấn công cả hệ thống tham nhũng, cả tập đoàn công an còn đảng còn mình là ác ôn trong khi mỗi cá nhân trong tập thể xấu xa đó không có cảm giác cá nhân mình đang bị tấn công.
Đối với những kẻ gieo ác, khi một tên sợ hãi sẽ dẫn đến tâm lý sợ hãi của đồng bọn. Bệnh sợ hãi là bệnh hay lây cho dù chúng là những kẻnắm quyền. Ngược lại, khi lực chúng ta còn mỏng và còn yếu, tập trung tấn công vào một điểm vẫn mang lại nhiều kết quả hơn là tấn công cả một tảng núi.
Khi bắt đầu bằng những kế hoạch, việc nhắm vào một cá nhân sẽ có khả năng làm nhiều người tham gia hơn. Nó sẽ tạo ảnh hưởng đến cá nhân kẻ thủ ác. Nỗi sợ hãi sẽlây lan, ảnh hưởng và làm suy yếu guồng máy.
Khi gió bắt đầu xoay chiều, chính những người phục vụ trong guồng máy sẽ xé rào và đứng về phía nhân dân – đó là trường hợp của một số đại sứ, bộ trưởng của chế độ Gaddafi trong thời điểm quyết định của cuộc cách mạng tại Lybia.

Đánh vào những tên cai ngục, nhà tù sẽ đổ.
Hình ảnh và bài đọc do nhóm Paltalk tổng hợp từ Nam California, Hoa Kỳ.
The
Links:

Blog Mười Sáu

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link