Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, December 24, 2012

Núi Trường Bạch/Baekdu: Thêm một nguy cơ tranh chấp giữa Trung Quốc và Triều Tiên


Núi Trường Bch/Baekdu: Thêm mt nguy cơ tranh chp gia Trung Quc và Triu Tiên

Núi Trường Bạch/Baekdu vào mùa đông.

Núi Trường Bạch/Baekdu vào mùa đông.

wikipedia

Đức Tâm


Ngoài các tranh chấp chủ quyền biển đảo giữa Trung Quốc và nhiều láng giềng tại Biển Đông và biển Hoa Đông, tại châu Á, còn có một hồ sơ tranh chấp lãnh thổ khác, có thể gây ra những vấn đề nghiêm trọng. Đó là chủ quyền đối với vùng núi Trường Bạch mà người Triều Tiên gọi là núi Baekdu, nằm trên đường biên giới chung giữa Trung Quốc và Bắc Triều Tiên.


Trong nhiều năm qua, Bắc Kinh tiếp tục chính sách đơn phương quyết đoán chủ quyền của mình trong các tranh chấp biển đảo tại Biển Đông, với Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei và Đài Loan, và tại biển Hoa Đông, với Nhật Bản.

Ở phía tây nam, Trung Quốc và Ấn Độ tiếp tục phản bác các đòi hỏi chủ quyền của nhau liên quan đến vùng Aksai Chin (do Bắc Kinh quản lý) và Arunachal Pradesh (do New Delhi quản lý). Trung Quốc cũng thất bại trong việc giải quyết một tranh chấp đã kéo dài với Bhutan, một vương quốc nhỏ bé nằm trên núi. Bên cạnh đó, giữa Trung Quốc và Hàn Quốc còn có một tranh chấp lãnh thổ ít được biết đến, liên quan đến Socotra, một bãi đá chìm ở biển Hoàng Hải. Cả hai bên (cũng như cả Bắc Triều Tiên và Đài Loan) đều cho là nằm trong vùng đặc quyền kinh tế (ZEE) của mình, mặc dù theo luật pháp quốc tế, các quốc gia không thể đòi hỏi chủ quyền đối với những bãi đá chìm như là một phần lãnh thổ của mình.

Còn ở phía đông bắc Trung Quốc, có vấn đề núi Trường Bạch/Baekdu, một núi lửa đang hoạt động.

Theo website The Diplomat, đối với nhiều người Triều Tiên, vùng núi Baekdu/Trường Bạch rất thiêng liêng. Các nghiên cứu lịch sử cho rằng đây là nơi hình thành vương quốc Triều Tiên đầu tiên, Gojoseon, và dường như tồn tại cho đến năm 108 trước Công nguyên. Baekdu/Trường Bạch cũng có tầm quan trọng đặc biệt trong lịch sử hiện đại của Bắc Triều Tiên : Theo Bình Nhưỡng, thì người sáng lập ra nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên, cố lãnh tụ Kim Nhật Thành, sinh ra tại đây (cho dù các tài liệu của Liên Xô cũ viết rằng ông sinh ra tại Nga). Ngọn núi còn gắn liền với lịch sử cuộc kháng chiến chống sự đô hộ của Nhật Hoàng trong suốt thời kỳ chiến tranh thế giới lần thứ hai.

Vào năm 1962, có nguồn tin nói năm 1963, Trung Quốc và Bắc Triều Tiên đã ký thỏa thuận phân chia quản lý hành chính vùng núi và chiếc hồ ở đây, vấn đề pháp lý chủ quyền được tạm gác sang một bên.

Việc ký kết diễn ra trong bối cảnh Trung Quốc cần ve vãn Bắc Triều Tiên, không để cho nước này ngả theo Liên Xô. Thế nhưng, văn bản không giúp giải quyết được vấn đề. Trong những năm gần đây, Trung Quốc đã ồ ạt đầu tư phát triển vùng này, xây dựng một sân bay, một khu trượt tuyết. Những động thái này làm cho dân Triều Tiên lo ngại là Bắc Kinh muốn khẳng định chủ quyền của mình trong khu vực. Mối nghi ngại càng lớn, khi vào năm 2008, Trung Quốc nộp hồ sơ lên UNESCO, đề nghị công nhận núi Trường Bạch/Baekdu là Di sản Thế giới. Còn có tin là Bắc Kinh đã từng muốn xin đăng cai Thế Vận Hội Mùa Đông 2018 tại đây.

Tự nhận là có vai trò chính đáng trong việc bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của bán đảo Triều Tiên, bao gồm của núi Baekdu/Trường Bạch, chính quyền Hàn Quốc đã nhiều lần đề nghị Trung Quốc giảm bớt nhịp độ khai thác, hạn chế xây thêm hạ tầng cơ sở ở vùng núi này.

Văn bản ký kết giữa Bắc Kinh-Bình Nhưỡng năm 1962 chỉ là một thỏa thuận khung, không phải là một hiệp định phân định biên giới. Chính vì thế, các bên liên quan vẫn tiếp tục tranh cãi về chủ quyền.

Trung Quốc hiện ở thế mạnh, không sẵn sàng đàm phán về chủ quyền đối với vùng Trường Bạch/Baekdu, tiếp tục nhịp độ đầu tư vào nơi này, tìm cách xóa bỏ nguyên trạng trong khu vực biên giới chung với Bắc Triều Tiên, vì Trung Quốc hiểu được rằng chế độ Bình Nhưỡng quá phụ thuộc vào Bắc Kinh, không có khả năng kháng cự được xu thế này.

Tuy nhiên, tình hình sẽ trở nên phức tạp và nguy hiểm nếu như Trung Quốc tiếp tục lấn lướt, làm dấy lên làn sóng phản đối từ phía Hàn Quốc, nơi mà tinh thần dân tộc chủ nghĩa đã thể hiện rõ trong các cuộc tranh chấp chủ quyền biển đảo với Nhật Bản.

Theo giới quan sát, với cách hành xử như vậy trong các hồ sơ tranh chấp chủ quyền lãnh thổ, Trung Quốc không phải là một đối tác mang lại hòa bình cho khu vực.

Việt Nam:Một người Nhật bị 20 năm tù vì biển thủ 7 triệu đô la


 
Tin Láo
 

Việt Nam:Một người Nhật bị 20 năm tù vì biển thủ 7 triệu đô la


Reuters

Anh Vũ


Trang thông tin mạng Asie-info dẫn nguồn tin báo Tuổi Trẻ hôm nay cho biết, một người Nhật đã bị kết án 20 năm tù vì biển thủ 7 triệu đô la cho nhân tình người Việt Nam.


Theo nguồn tin trên, hôm 18/12, Tòa án tỉnh Đồng Nai đã mở phiên sơ thẩm xét xử bị cáo Nishimura Setsuo, 62 tuổi, nguyên là giám đốc tài chính và nhân sự của công ty Sanyo Di Solution Việt Nam , đóng trụ sở tại khu công nghiệp Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai, vì tội « lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản ».

Theo cáo trạng, từ tháng 7 năm 2008 đến tháng 4 năm 2009, ông Nishimura Setsuo đã lợi dụng quyền hạn của mình, nhiều lần tới các ngân hàng tại thành phố Hồ Chí Minh và Biên Hòa để rút 530 nghìn đô la và 132,5 tỉ đồng. Bị cáo khai đã đưa phần lớn số tiền trên cho người tình của mình để mở một quán bar và đi đánh bạc tại Macau.

Nhân tình của bị cáo, Dương Thị Thanh Nhàn 30 tuổi, khai chỉ nhận được 19,4 tỉ đồng ( hơn 900 nghìn đô la Mỹ). Trong khi đó Nishimura Setsuo khai đã đưa cho cô Nhàn 500 nghìn đô la tiền túi của mình để mở nhà hàng và khi nhân tình yêu cầu đưa thêm tiền thì bị cáo đã phải tính chuyện đánh cắp tiền của công ty. Vụ việc bị vỡ lở, cặp tình nhân đã bỏ trốn nhưng cuối cùng đã bị bắt.

Trước tòa, bị cáo khẳng định mục đích duy nhất biển thủ công quỹ là để cung cấp cho người tình và gia đình của cô ta. Ông Nishimura Setsuo quen Dương Thị Thanh Nhàn năm 2005 khi cô còn là sinh viên làm thêm tại một nhà hàng ở thành phố Hồ Chí Minh.

Để chứng minh đã không lấy hết số tiền mà tình nhân người Nhật đã biển thủ của công ty, trước tòa cô Dương Thị Thanh Nhàn giải thích, cô còn có một người bạn trai giàu có tại Hàn Quốc và người này đã thuê cô làm kế toán với mức lương tháng 10 nghìn đô la. Cô cũng khai là trong thời gian có quan hệ với bị cáo người Nhật, cô đã 212 lần ra nước ngoài.

Hội đồng xét xử đã tuyên phạt Nishimura 20 năm tù giam.

 

Trung Cộng Chỉ Đạo và Tham Gia Tổng Tấn Công Mậu Thân 1968


 

Trung Cộng Chỉ Đạo và Tham Gia Tổng Tấn Công Mậu Thân 1968


» Tác giả: Nguyễn Quang Duy
» Dịch giả:
» Thể lọai: Tài liệu
» Số lần xem: 11083

1. Trung Cộng Chỉ Đạo và Tham Gia Tổng Tấn Công Mậu Thân 1968 
Vi phạm hưu chiến, Tết Mậu Thân 1968, quân đội cộng sản đã tổng tấn công thủ đô Sài Gòn và hầu hết các thành phố tỉnh lỵ tại miền Nam. Bốn mươi năm qua, do thiếu tài liệu, chúng ta thường hiểu ngầm vai trò của Trung Cộng là hổ trợ cộng sản Việt Nam xâm chiếm miền Nam. Bài viết này dựa trên những tài liệu nội bộ hai đảng cộng sản Việt Nam và Trung Cộng được giải mật chỉ rõ vai trò chỉ đạo của những người cầm quyền Bắc Kinh - Hà Nội.
 
Tòan bộ các tài liệu bằng tiếng Trung Hoa được dịch sang Anh ngữ và phổ biến trên mạng "Cold War International History Project" Woodrow Wilson International Center for Scholar
 
 
Mặc dù những tài liệu được phổ biến qua chương trình nghiên cứu lịch sử chiến tranh lạnh, miền Nam là một điểm "nóng" mà hậu quả đến hôm nay vẫn còn đậm nét. Bài xã luận "Tha thứ được! Lãng quên không bao giờ" (http://www.doi-thoai.com/baimoi0208_085.html) nói được phần nào sự kiện và góp nhận định từ phía các nạn nhân biến cố Mậu Thân.
 
Biến cố đã xẩy ra hết sức bất ngờ cho chính quyền, quân đội và dân chúng Miền Nam. Nhưng ít ra trứơc đó nửa năm, ngày 4/7/1967, Võ Nguyên Giáp và Phạm văn Đồng đã sang Trung Cộng để tường trình Bắc Kinh tình hình và chiến lược quân sự, bao gồm cuộc tổng tấn công này.
 
Phạm văn Đồng đã báo cáo Chu ân Lai như sau: "Một số chiến lược đang được áp dụng trên chiến trường miền Nam theo lời đề nghị khi trước của các đồng chí." Chiến tranh nhân dân là chiến lược đã được áp dụng trên chiến trường miền Nam. Chiến lược này do Mao Trạch Đông đề xướng, chủ yếu là "lấy nông thôn bao vây thành thị" và "vũ trang tổng tấn công và nổi dậy". Chiến lược này được xử dụng như kim chỉ nam cho cuộc tổng tấn công Mậu Thân 1968.
 
Trong buổi họp, Chu ân Lai than thở, ông và các đồng chí của ông đều đã trên dưới bẩy mươi, và nhấn mạnh:"Mặc dù tôi đã già, tham vọng vẫn còn đó. Nếu chiến tranh ở miền Nam không chấm dứt vào năm tới, tôi sẽ thăm các đồng chí và tham quan." Năm tới mà Chu ân Lai muốn nhấn mạnh là Mậu Thân 1968.
 
Để sửa sọan cho Mậu Thân 1968, trước đó ba năm vào ngày 08/04/1965, Lê Duẩn sang Tầu cầu viện. Duẩn lên tiếng:"Chúng tôi muốn một số phi công và thiện chí quân, ... và những người thiện nguyện khác, bao gồm những đơn vị xây dựng cầu cống, đường sá." Lưu Thiếu Kỳ (Liu Shaoqi) đáp lại "Đó chính là chính sách của chúng tôi, chúng tôi sẽ làm tốt nhất để đóng góp với các đồng chí."
 
Tại Hà Nội, ngày 13/4/1965, Tao Zhu, bí thư Trung ương đảng cộng sản Trung Quốc Nam phân bộ, báo cho Hồ chí Minh Trung ương đảng cộng sản Trung Quốc và Mao đã giao trách nhiệm viện binh cho 4 tỉnh phía Nam.
 
Để chắc chắn, ngày 16/05/1965, Hồ chí Minh đã sang Tầu hội kiến Mao trạch Đông. Ông trình bày với Mao kế họach xây dựng hệ thống giao thông phía Bắc để tiếp nhận quân viện từ các quốc gia trong khối cộng sản qua biên giới Trung Cộng. Cùng với kế họach xây dựng đường mòn Hồ chí Minh để xâm nhập miền Nam. Ông nói với Mao: "Nếu chủ tịch Mao đồng ý Trung Quốc sẽ giúp, chúng tôi sẽ gởi người của chúng tôi vào Nam." Mao trả lời:"Chúng tôi chấp nhận. Chúng tôi sẽ làm. Không có vấn đề gì cả."
 
Ngày 23/3/1966, Lê Duẩn sang Tầu bị Chu Ân Lai chất vấn về việc Việt Nam chính thức kêu gọi viện binh từ các quốc gia cộng sản khác, nhất là từ Sô Viết. Chuyến cầu viện này có lẽ đã thất bại, ba tuần sau Duẩn lại phải sang Tầu một lần nữa.
 
Biên bản buổi họp ngày 13/4/1966, giữa Chu Ân Lai, Đặng tiểu Bình, Kang Shen, Lê Duẩn và Nguyễn Duy Trinh, được tường trình với nhiều dữ kiện lịch sử quan trọng. Đặng cho biết chỉ chưa đến một năm Trung Cộng đã gởi sang Việt Nam 130.000 quân để xây dựng cơ sở hạ tầng chiến lược, hằng chục ngàn quân chiến đấu hiện đang túc trực ở biên giới, đã có những thảo luận về việc Trung Cộng sẽ tham chiến nếu chiến tranh xảy ra. Duẩn góp ý:" Bây giờ đã có hằng trăm ngàn quân Trung Cộng tại Việt Nam, nhưng chúng tôi nghĩ rằng nếu có chuyện nghiêm trọng xẩy ra, ở đó cần thiết 500.000 quân."
 
Chu Ân Lai tuyên bố dự định sẽ gởi chừng 4 đến 5 tóan nghiên cứu quân sự gồm chừng 100 người vào Nam Việt để quan sát tình hình quân sự. Lai nhấn mạnh các toán này có thể sẽ đến tận ngọai ô Sài Gòn.
 
Phía Trung Cộng cũng miễn cưỡng chấp nhận để Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa nhận viện binh từ các quốc gia cộng sản khác. Qua cuộc họp giữa Ngọai trưởng Tầu Qian Guanhua và đại sứ Việt Nam Ngô Minh Loan, ngày 13/5/1967, riêng các tháng 5 và 6 năm 1967, Liên Sô đã viện trợ Việt Nam 24 phi cơ chiến đấu gồm 12 Mig 17 và 12 Mig 21.
 
Cùng ngày 4/7/1967, ngày mà Chu ân Lai nhắc đến việc chiến tranh ở miền Nam chấm dứt vào Mậu Thân, Phạm văn Đồng đã báo cho Lai biết Liên Sô đề nghị Trung Cộng cho gia tăng số lượng quân viện Liên Sô chuyển sang Việt Nam qua ngõ Trung Quốc từ 10.000 lên 30.000 tấn mỗi tháng. Có thể, Liên Sô sẽ gởi một số đầu máy xe lửa sang Trung Quốc. Để sửa sọan tổng tấn công Mậu Thân, riêng nửa năm 1967, Đồng cho biết Trung Quốc đã quyết định viện trợ Việt Nam 500.000 tấn lương thực.
 
Qua các tài liệu được giải mật ta có thể thấy được vài lý do khiến Trung Cộng trực tiếp chỉ đạo và tham gia tổng tấn công Mậu Thân 1968:
 
(1) bành trướng ảnh hưởng khối cộng sản nói chung, Trung Cộng nói riêng;
 
(2) tranh giành ảnh hưởng với Liên Sô;
 
(3) thất bại xây dựng kinh tế, Trung Cộng cần lý do "giải phóng miền Nam Việt Nam" và "đe dọa của đế quốc Mỹ" để giải tỏa áp lực từ quần chúng và nội bộ đảng cộng sản Tầu;
 
(4) thất bại chiếm đóng Đài Loan, Trung Cộng sử dụng miền Nam như một thí điểm quân sự cho chiến lược vũ trang tổng tấn công và nổi dậy;
 
(5) bất ổn quân sự Nam Việt bắt buộc quân đội Việt Nam Cộng Hòa và Đồng Minh phải dồn nỗ lực giải quyết, do đó sẽ giải tỏa áp lực quân sự trực tiếp lên Trung Cộng;
 
(6) chiến thắng quân sự của cộng sản Việt Nam (nếu có) sẽ tạo uy tín cho các lãnh tụ Trung Cộng, nhất là trong giai đọan cách mạng văn hóa đang được rầm rộ phát động.
 
Cùng ngày 08/04/1965, khi Lê Duẩn lên tiếng ở Bắc Kinh:"Chúng tôi muốn một số phi công và thiện chí quân, ..." thì ở Hà Nội Phạm văn Đồng ra thông báo 4 đề nghị của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa về việc giải quyết chiến tranh tại Việt Nam đến chính phủ Hoa Kỳ. Trước đó ngày 22/3/1965, Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam cũng đề ra 5 điểm để giải quyết chiến tranh. Chiến lược "Vừa đánh vừa đàm" là chiến lược quan trọng mà cả cộng sản Trung Quốc lẫn cộng sản Việt Nam vẫn thường áp dụng.
 
Về quân sự, cộng sản đã hòan tòan thất bại trong ba cuộc tổng tấn công Mậu Thân. Nhưng về chính trị họ đã mang được Hoa kỳ vào bàn Hội Nghị Ba Lê. Sau đó một mặt Hoa kỳ và đồng minh rút quân, mặt khác quân đội chính quy cộng sản vượt tuyến tấn công miền Nam. Thống nhất Việt Nam bằng pháo và tăng.
 
Đã 40 mươi năm lịch sử vẫn bị đảng cộng sản che đậy. Lịch sử bị xử dụng để bảo vệ để củng cố quyền lực đảng cộng sản. Bài bình luận trên Tạp Chí Cộng Sản về "thế trận lòng dân" là một thí dụ điển hình. (http://www.tapchicongsan.org.vn/print_preview.asp?Object=20954872&news_ID=29156108). Biến cố Mậu Thân, di cư 1954, thuyền nhân 1975 là những dẫn chứng lịch sử cộng sản có thể chiến thắng bằng "bạo lực cách mạng" nhưng lòng dân Việt vẫn khao khát tự do.
 
Khi đảng cộng sản còn lường gạt chính họ, con cháu họ, còn ngụy tạo lịch sử, thì "hòa giải" là danh từ vô nghĩa với những nạn nhân cộng sản.
 
Trong khi kế họach tổng tấn công được sửa sọan ở Bắc Kinh và Hà Nội. Để "bảo đảm bí mật", các thành viên Mặt trận Giải Phóng Miền Nam, các lực lượng vũ trang Bắc Việt xâm nhập chỉ biết được khi tham gia cuộc tổng tấn công. Đa số cán binh cộng sản đã bị lường gạt đưa vào cuộc chiến mệnh danh "giải phóng miền Nam". Bị lường gạt "quần chúng nhân dân" sẽ nổi dậy phối hợp với họ để giải phóng Miền Nam. Hậu quả của cuộc tổng tấn công là hằng trăm ngàn cán binh cộng sản tử trận, hằng trăm ngàn còn mang thương tích từ thể xác lẫn tinh thần. Họ và gia đình cũng cần được kể là những nạn nhân (không chính thức) của những người cầm quyền Bắc Kinh — Hà Nội.
 
Các tài liệu lịch sử kể trên, cho chúng ta hiểu thêm con đường "theo Tầu" mà đảng cộng sản Việt Nam đã và đang đeo đuổi. Hiểu được lịch sử sẽ giúp chúng ta mạnh dạn hơn hướng về tương lai.
 
Nguyễn Quang Duy
 
Melbourne, Úc Đại Lợi
 
2008-06-10 18:04:33

Cấm vòng hoa, vàng mã ở lễ tang cán bộ, công chức


   3 Dũng quá "rảnh, không có chuyện làm", ngoài cách kiếm tiền bỏ túi, nên ký những nghị định "tào lao".

  Trình độ của 3 Dũng như thế chẳng trách gì Việt Nam XHCN phải "XUỐNG HỐ CẢ NƯỚC" !!!

     HkThanh

     SI VIS PACEM, PARA BELLUM

 Chuyện này còn khuya.



Đỗ Hiền



______

Cấm vòng hoa, vàng mã ở lễ tang cán bộ, công chức






Theo nghị định về tổ chức lễ tang cán bộ, công chức, viên chức vừa được Thủ tướng ký ban hành ngày 17/12, các đoàn đến viếng không mang vòng hoa, chỉ mang băng vải đen.



Nghị định nêu rõ, việc tổ chức lễ tang đối với người từ trần, thể hiện sự trân trọng của Đảng, Nhà nước và nhân dân, cơ quan, đơn vị đối với công lao, cống hiến của cán bộ, công chức, viên chức trong quá trình làm việc, hoạt động cách mạng, xây dựng và bảo vệ tổ quốc.

Việc tổ chức lễ tang đối với người từ trần phải trang trọng, văn minh, kế thừa nét đẹp văn hóa truyền thống của dân tộc, tiết kiệm phù hợp với điều kiện kinh tế - xã hội của đất nước, của từng vùng. Hạn chế, từng bước loại bỏ những tập quán lạc hậu, mê tín dị đoan, phô trương, lãng phí. Khuyến khích tổ chức an táng theo các hình thức hỏa táng, điện táng tại quê hương.

Nghị định quy định: Lễ viếng tổ chức tại nhà tang lễ, lễ đưa tang và lễ an táng thực hiện trong cùng một ngày (trừ lễ quốc tang). Trường hợp tổ chức lễ viếng tại gia đình thì tùy theo phong tục địa phương và gia đình, thi hài người từ trần phải được khâm liệm vào linh cữu và bảo đảm vệ sinh, nhất là đối với người có bệnh lây nhiễm.

Linh cữu được để không quá 48 giờ, kể từ khi khâm liệm đến khi tổ chức lễ an táng. Không rắc vàng mã và các loại tiền do Ngân hàng Nhà nước Việt Nam phát hành và ngoại tệ trong quá trình đưa tang từ nhà tang lễ hoặc gia đình đến nơi an táng; không đốt đồ mã tại nơi an táng.

Nghị định quy định rõ, với 4 hình thức lễ tang nêu trên, các đoàn đến viếng không mang vòng hoa, chỉ mang băng vải đen, có kích thước 1,2m x 0,2m, ghi dòng chữ trắng: "Kính viếng", dưới có dòng chữ nhỏ ghi tên cơ quan, tổ chức, cá nhân để gắn vào vòng hoa do ban tổ chức lễ tang chuẩn bị.

Đối với cán bộ, công chức, viên chức đang công tác, khi từ trần, ban tổ chức lễ tang do cơ quan đang trực tiếp quản lý người từ trần quyết định gồm các thành viên đại diện cho đơn vị, đoàn thể trong cơ quan nơi người từ trần đang công tác, đại diện gia đình và đại diện chính quyền địa phương nơi người từ trần sinh sống. Trưởng ban tổ chức lễ tang là lãnh đạo đơn vị, tổ chức, cơ quan đang trực tiếp quản lý người từ trần.

Đối với cán bộ, công chức, viên chức đã nghỉ hưu, khi từ trần, ban tổ chức lễ tang do cấp ủy Đảng, tổ chức chính trị - xã hội địa phương, chính quyền địa phương (xã, phường, thị trấn, khu phố) nơi người từ trần nghỉ hưu và cư trú phối hợp với cơ quan, tổ chức, đơn vị lực lượng vũ trang quản lý người từ trần trước khi nghỉ hưu quyết định, gồm các thành viên đại diện cho các đoàn thể, chính quyền địa phương, đại diện gia đình và đại diện cơ quan, đơn vị lực lượng vũ trang đã quản lý người từ trần trước khi nghỉ hưu.

Trưởng ban tổ chức lễ tang là người đứng đầu cấp ủy Đảng, tổ chức chính trị - xã hội, chính quyền địa phương (xã, phường, thị trấn, khu phố) nơi người từ trần nghỉ hưu và cư trú.





Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link