Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, April 21, 2013

30 tháng 4! Tôi chưa một lần sinh nhật


 

......Mong đất nước một ngày không xa, bóng dáng Cộng Sản không còn trên đất nước thân yêu của chúng ta. Người Việt Nam chân chính đứng lên cầm nắm và xây dựng quê hương là một nước Việt Nam độc lập, phú cường, hạnh phúc…

 


 

 

30 tháng 4!
Tôi chưa một lần sinh nhật


Nguyễn Thừa Bình



Sáng nay, tôi tới tiệm hớt tóc Tấn’s trên đường Independent Ave, đối diện chợ Apple Market nhờ “hớt cao tóc chú lên một chút”. Hôm nay thứ Bảy, người tới hớt tóc đông quá, phải ngồi chờ. Không biết làm gì, tôi lấy tờ Việt Báo KC lên đọc, nhưng không có gì lại bỏ xuống.
 
Mấy người ngồi chờ, già có, trẻ có không biết làm gì, họ xoay qua nói chuyện nầy, chuyện nọ với nhau, dù không muốn nghe, tôi cũng phải nghe. Nghe câu chuyện của một thanh niên lạ lạ, trạc 30 tuổi nói như kể chuyện về mình. Anh ta tới hớt tóc “để chiều nay đi “birthday” đứa con trai cầu tự của thằng bạn rất thân mà năm nào vợ chồng nó cũng mời về tham dự cho vợ chồng nó vui.
 
Ðến năm nay, ráng lắm tôi mới về tham dự lần đầu. Ðứa con trai cưng, độc nhứt của vợ chồng nó, nó tổ chức hết sức rườm rà, to lớn, vui vẻ, làm cho mình đôi khi cũng không biết ăn làm sao, nói làm sao”.
 
Một người cỡ tuổi với anh ta, thắc mắc hỏi: “Có gì mà không biết ăn làm sao, nói làm sao dữ vậy”? Một người chắc ngang tuổi tôi, khoảng 70 lại nói thêm vào: “Tụi tui ở Việt Nam, từ hồi còn nhỏ cho đến già năm, sáu chục tuổi trước khi qua Mỹ có biết gì sinh nhật với sinh nhiếc đâu. Qua đây, mấy đứa nhỏ mới bày ra “sinh nhật, mừng tuổi cho ba, cho má”, mình mới biết mình già thêm một tuổi đời”.




Nhìn tới nhìn lui, chắc nghĩ tới phiên hớt tóc của mình còn lâu, người “thanh niên trạc 30 tuổi” vừa nhìn qua mọi người vừa từ từ nói:


- Chuyện ngày xưa lâu lắm, có từ trước khi tôi sinh ra, được nghe kể lại. Ba tôi là một Ðại Úy, Tiểu Ðoàn Trưởng Ðịa Phương Quân của Tiểu Khu Khánh Hòa. Lúc mà Nha Trang không còn chính quyền Việt Nam Cộng Hòa nữa, ngày 4 tháng Tư năm 1975 ba tôi dắt một số lính chạy giặc Việt Cộng. Nói thì chạy, nhưng thỉnh thoảng cũng đụng trận với mấy tên Việt Cộng nằm vùng địa phương.
 
Lúc đầu, lính tráng còn đông, còn chỉ huy được, nhưng từ từ mỏn lần và cuối cùng thì mạnh ai tìm đường nấy mà đi. Ba tôi bỏ súng, bỏ áo quần lính mà đi tay không với bộ đồ người dân thường, tới đâu kiếm ăn đó. Nhiều khi đói, mệt, còn phải giành giựt đường đi với người ta, ba tôi tưởng như không sống nỗi.
 
Khi thì đi bộ, khi đi ghe, khi thì quá giang xe đò, xe Honda… ba tôi đi tới đâu thì y như rằng chỗ đó đã bỏ ngõ. Tới Phan Rang ngày 16 tháng 5 thì Phan Rang đã không còn ai bóng dáng người lính Việt Nam Cộng Hòa, có chăng là vài ba mén du kích Việt Cộng bắn vài viên đạn AK lạc lỏng thị uy. Tới Cà Ná, Hòa Ða của Bình Thuận thì tình trạng như vào cơn hỗn loạn, không có Việt Cộng cũng không có Quốc Gia, mà có quá nhiều khủng khiếp, hãi hùng.
 
Ngày 19 tháng 4 sắp vào Thị Xã Phan Thiết thì nghe “đã giải phóng?” rồi. Và cứ như vậy, ba tôi xuôi Nam vào Sài Gòn, về Củ Chi vào chạng vạng ngày 30 tháng Tư năm 1975, sau khi ông Dương Văn Minh đọc lệnh đầu hàng.
 
Trước đó gần một tháng, má lớn của tôi dù sắp tới ngày sinh đẻ anh tôi, cũng hớt ha hớt hãi chạy ra Long Khánh, ra Vũng Tàu tìm ba tôi bấy giờ đang ở đâu. Tôi gọi là “má lớn” vì tôi là đứa con của người vợ sau của ba tôi. Không biết làm sao, chưa tới một tiếng đồng hồ sau, thì mấy tên nhóc hàng con cháu ngày xưa ở cùng Xóm Chùa, bây giờ làm Xã Ðội Xã An Phú và Cộng An Xã An Phú đã vào nhà còng tay ba tôi dắt đi, lý do “thành phần nguy hiểm”. Bà nội tôi van lơn “Vợ nó sắp đẻ”; má lớn tôi van lơn “Hai con tôi còn nhỏ dại lắm”; hai anh lớn tôi năm tuổi, ba tuổi đứng nhìn, la, khóc thảm thiết.
 
Ba tôi, mấy ngày không có một hột cơm và vẫn bộ đồ chạy loan tả tơi, nhìn mẹ, nhìn vợ, nhìn con mà nưóc mắt rưng rưng, uất nghẹn không nói được một lời! Ba tôi muốn rờ đầu hai con mà thương lần chót; muốn cầm tay nói với nội tôi vài lời; hun mẹ lớn tôi một cái từ biệt, nhưng phần vì hai tay đã bị còng rồi và hai đứa Cộng An đã kềm, kẹp, kéo, lôi ba tôi đi.
 
Không biết có phải tới ngày sinh đẻ hay vì quá xúc động mà má lớn tôi lại đau bụng đẻ vào 9 giờ đêm ngày hôm đó, ngày 30 tháng 4. Lúc bấy giờ tìm không ra “cô mụ” để đỡ đẻ, má lớn tôi đau bụng quá, la khóc biết chừng nào, được mấy chị và em của má lớn tôi khiêng võng chạy tới chỗ nầy rồi chạy tới chỗ kia. Anh của tôi được đẻ ở dọc đường và cũng đã chết ở dọc đường.
 
Má lớn của tôi, nghe nói ra máu nhiều quá, khiêng về tới nhà thì cũng qua đời luôn, lúc đó gần 12 giờ khuya.




Sau nầy, dù đã già lắm rồi, mỗi lần kể lại những chuyện trên, bà nội tôi lại nức nở khóc và không bao giờ quên “chữi cha mấy thằng Việt Cộng ác đảng, 30 tháng 4 “giải phóng” gì, giải phóng cho người ta chết, ngưòi ta đi tù ”.
 
Từ ngày bị bắt đi tù, ba tôi bị nhốt kín trong một phòng giam nhỏ đủ có một chỗ nằm dài trên một bục xi măng thấp có ánh đèn lờ mờ ngày đêm và thức ăn khi thì khoai lang, khoai mì; khi thì bo bo, cơm độn…ăn không đủ tráng men dạ dày, nói gì qua loa ngày hai bữa. Rồi bị “chuyển trại” nay chỗ nầy, mai chỗ kia, nhiều nơi không biết là đâu.
 
Mấy tháng sau ổn định hơn, ba tôi mới biết mình về Cần Thơ rồi ra ngoài Bắc. Ở đâu ở, ba tôi nói cũng trong rừng sâu, núi thẩm, đói ăn, thiếu mặc hết trơn mà làm lụng thì cực lực. Mấy năm ở Yên Bái, ở Lào cai, ở Vĩnh Phú, ở Thanh Hóa…sống chết với sơn lâm chướng khí, tưởng không nhìn thấy lại mẹ và các con trong Nam.
 
Những người bạn tù với ba tôi, đa số được “thăm nuôi” hay nhận được “quà” gởi, nhưng ba tôi thì không. Ba tôi biết, bà nội tôi nghèo lại già, việc nuôi dưỡng hai đứa cháu nội không cha, không mẹ đã là khổ lắm rồi, làm sao từ trong Nam lặn lội ra tới đất Bắc mà thăm con trong rừng, trong núi đèo heo!?
 
Tháng 9 năm 1982, tức đã 7 năm gần 5 tháng, ba tôi được thả về từ Trại Thanh Lâm, Tỉnh Thanh Hóa, lúc hai anh của tôi, người đã 12 tuổi, người đã 10 tuổi rồi và tôi thì chưa biết đang ở đâu. Về lại cố hương “Thành Ðồng Vách Sắt?” ba tôi sống lại nghề ông bà là làm nông trong Ðội Sản Xuất Nông Nghiệp do một người bạn học của ba ngày xưa trốn lính làm đội trưởng. Bà nội tôi mua đi bán lại những thứ hoa màu miệt vườn như trái cây, rau cải, củ khoai, củ đậu.
 
 Hai anh tôi đã đi học lớp Tư và lớp Hai. Nhà cũng sống khó khăn, khốn khổ qua ngày đoạn tháng và nỗi buồn nhớ má lớn của tôi không làm sao mà nguôi ngoai cho được.




Cuối năm, một cô giáo Tiểu Học từ Sài Gòn cách chừng 70 cây số, tình nguyện về Củ Chi dạy học. Hai anh tôi học ở đó vừa học giỏi lại vừa lễ phép, cô giáo mến thương. Một hôm thình lình, cô giáo tới nhà thăm hai đứa học trò của mình.
 
Nhà, bà nội tôi đi bán ngoài chợ nhỏ chưa về; hai anh tôi ra ngoài ruộng bắt dế; chỉ có ba tôi đang ngồi trong bếp lụm cụm nấu cơm chiều. Không biết hai người ăn nói làm sao mà đầu năm 1983, cô giáo nhỏ hơn ba tôi tới 10 tuổi chịu về làm vợ ba tôi.
 
Cô giáo theo chồng cày cấy, cuốc đất, làm vườn, sống đời cực nhọc nơi thôn dã, bỏ nghề dạy học, bỏ thời con gái thị thành. Ngày 30 tháng 4 năm sau, năm 1984, tôi sinh ra đời cùng ngày và cùng căn nhà má lớn tôi chết trước đó 9 năm. Vậy thì, tôi là con út của ba tôi và con đầu lòng cũng là con một của má tôi là cô giáo từ Sài Gòn lên.
 
Không nói gì ba má tôi, bà nội tôi mà cả hai anh tôi nữa rất thương tôi “thằng nhỏ chút xíu mũm mĩm”. Năm 1986, hai anh tôi, người lớn mới 16 và người nhỏ mới 14 phải nghỉ học “vì ba các em là một Ðại Úy Ngụy Quân”.
 
Cả nhà buồn vô cùng, nhìn nhau chết điếng! Ba tôi đau xót ruột gan “thôi rồi, các con không còn tương lai”! Bà nội tôi ôm hai anh tôi vào lòng không nói được một lời nào mà nước mắt cứ chảy dài, chảy dài. Hai anh tôi buồn nhiều, không muốn nói chuyện với ai và hình như có mặc cảm là con “ngụy quân, ngụy quyền”.
 
Ðầu năm 1988, anh lớn tôi bị bắt đi “nghĩa vụ quân sự” ở Kampuchia, dù ba tôi đã trình bày nhiều lý do được miễn, trong đó có lý do đi HO. Chiến trường Kampuchia ác liệt nhất là những năm 1976-1977 và 1978-1979. Anh tôi qua một năm trước khi “Quân Ðội Nhân Dân” của Việt Cộng rút về năm 1989.
 
Vài tháng sau, ở nhà nhận được tin một cách qua loa, ảnh đã chết vào ngày 30 tháng 4 năm 1988 tại Huyện Moung Ruessei, Tỉnh Battambang, không tìm ra thi hài. Tại sao cứ phải là ngày 30 tháng 4? Cả nhà, ai cũng thắc mắc: 30 tháng 4 mất nước; ba tôi bị bắt đi tù; má lớn tôi đi đẻ, chết; anh út của tôi mới sinh ra, chết; tôi ra đời và lớn lên; anh tôi đi lính chết mất xác ở Kampuchia…! Rõ ràng ràng, ngày 30 tháng 4 là ngày tang tóc, ảm đạm, đau buồn, đen tối biết chừng nào cho gia đình chúng tôi! Ngày không có nụ cười! Lớn lên, tôi dần dần thấm thía biết mấy nỗi đau của gia đình!


Giữa năm 1993, gia đình tôi HO. 17 qua Mỹ vào một chiều Hè tại Phi trường Quốc Tế vùng Nam Cali nóng ấm là San Diego Airport thường được gọi là Linbergh Field, lúc tôi vừa tròn 11 tuổi. Những người bạn của ba tôi, tôi không biết từ đâu đến đón gia đình tôi thiệt là đông và nhiều xe hơi quá chừng, long trọng như thể nghênh đón một vị quan chức nào lớn lắm mà tôi vẫn thường thấy trên TV ở Việt Nam. Sau mới biết, đó là những người trong Hội Cựu Quân Nhân và mấy nguời bạn lính cũng như bạn tù của ba tôi. Bà nội tôi sau đó hai năm thì qua đời một cách êm ả, bình thản như người ngủ một giấc ngủ dài thật dài, nhưng hình như vẫn còn nét mặt buồn rười rượi!
 
Ba tôi qua Mỹ lúc 51 tuổi, làm ngày làm đêm, bây giờ đã nghỉ hưu. Tưởng về hưu đi đây đi đó hay dưỡng già, nhưng ba tôi lại mệt, có lẻ còn hơn cả thời đi làm hảng xưởng. Ba tôi phải coi sóc mấy đứa cháu nội, con anh Ba tôi và ngay thằng con trai tôi mới hơn hai tuổi, “để ba má nó đi làm”.




Má tôi mới hơn 60 tuổi, còn phải “cày” thêm vài năm nữa mới được “full retire”. Bà cụ cứ than hoài: “Tao thấy mệt lắm rồi. Hồi trẻ dạy tụi nhỏ một ngày mấy lớp; đi cày đi cấy nặng nhọc cách mấy cũng không đến nỗi nào “oải cả người” như bây giờ tuổi già, sức yếu”.
 
Ở San Diego, ba tôi tích cực tham gia trong những sinh hoạt cộng đồng, hội đoàn Người Việt Quốc Gia như Hiệp Hội Người Việt San Diego, Lực Lượng Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa San Diego, Hội Người Việt Cao Niên San Diego…Không những không bao giờ bỏ qua một buổi lễ Kỷ Niệm Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 năm 1975 nào, ba tôi còn bảo vợ, con “Tụi bây phải đi để nhớ ngày đen tối của đất nước và ngày đau thương của gia đình”.
 
Ở nhà, hoặc chiều hoặc sáng ngày hôm đó, ba má tôi làm lễ giỗ cho má lớn và hai anh của tôi. Lễ giỗ, cúng đơn sơ những món ăn chay thanh đạm. “Cúng để tưởng nhớ người thân quá cô, không phải là dịp ăn uống, cười vui”, ba tôi thường nói như vậy.
 
Ở Mỹ, tôi thấy người ta cứ cúng giỗ vào mấy ngày cuối tuần để có đông người tới lui ăn uống no say, ca hát, la hét ồn ào. Ba tôi thì nhất định, “Mất ngày nào là cúng đúng ngày đó, không bao giờ cúng trước hay cúng sau để mất đi ý nghĩa thiêng liêng và đạo lý gia tộc”. Tôi sinh ra ngày 30 tháng 4 năm 1984, bây giờ đã 29 tuổi đầu, chưa một lần được làm sinh nhật.
 
Ở Việt Nam, tôi ở trong một xã thuộc huyện nhà quê ở Củ Chi, không nghe ai nói tới sinh nhật sinh nhiếc gì cả, không có thì không nói làm gì. Ở Mỹ, sinh nhật người ta coi trọng biết chừng nào. Trong nhiều hảng, xưởng không đông người lắm, ai cũng biết ngày nào là ngày “birthday” của ai để mua thiệp, mua quà, mời đi ăn, chúc mừng, ca hát “Happy birthday to you. Happy birthday to you…”.





Mấy đứa nhỏ Việt Nam lớn lên ở Mỹ cũng quý ngày “birthday” của chúng nó vô cùng và cha mẹ cũng lo cho và vui với tụi nó. Tôi từ San Diago lên đây ngày hôm qua cũng vì sinh nhật đứa con thằng bạn thân nối khố ngày xưa cùng xóm cùng làng ở Việt Nam. Ðã mấy năm nay, hứa tới rồi hẹn lui, năm nay tôi mới đi được.
 
Tôi ở San Diego bên Cali lên đây cũng xa tít mù mù trên hai ngàn cây số đường máy bay và cũng cả bốn tiếng đồng hồ, nhưng thấy trong lòng cũng vui vui và không mệt mỏi gì. Nhưng tôi, ở Việt Nam không nói làm gì, ở Mỹ từ 1993 đến nay cũng hai chục năm rồi, có thấy sinh nhật nào cho mình đâu!? Tôi không có sinh nhật, tại tôi sinh vào “ngày đen tối của đất nước và ngày đau thương của gia đình”, như ba tôi thường nói. “Vui gì ngày 30 táng 4 đó mà birthday, mà sinh nhật”, má tôi còn nói thêm.
 
Riết rồi, tôi thấy ba tôi, má tôi nói cũng có lý, cũng chí tình và thấy, hình như có nỗi đau uẩn uất trong lòng của song thân mình, làm cho mình đôi khi cũng không biết ăn làm sao, nói làm sao. Và những ngày tháng đó, nếu có ai mời vui chơi đâu đó, tôi thường từ chối khéo. Ðặc biệt năm nay lên đây vì bất đắc dĩ và chắc chỉ một lần nầy thôi.
 
Bạn bè tôi thường hỏi: “sao không thấy mầy có “birthday”? Cười khỏa lấp, tôi lập y khuôn lời nói của ba má tôi, rằng: “ Ngày mất nước, có vui vẻ gì mà làm sinh nhật”. Tôi không muốn nói thêm, ngày đó còn là ngày tang tóc của gia đình tao.





Người thanh niên như còn trớn, định nói thêm điều gì nữa, nhưng Tấn nhìn về phía anh ta, nhẹ nhàng nói: “Tới phiên anh hớt”. Anh cuối đầu chào tôi và lên ghế ngồi hớt tóc “để chiều nay đi birthday đứa con trai cầu tự của thằng bạn rất thân”.
 
Qua câu chuyện không mấy vui của anh ta và thực tế đã nhìn thấy qua mấy chục năm nay, tôi ngồi nghĩ, cái ngày mà Việt Cộng chiếm Miền Nam gọi là "Ngày Giải Phóng", thật sự cả Miền Nam Việt Nam bắt đầu đổ nát, tang thương. Người Bắc được dịp làm giàu. Người Nam mất mát, chết chóc, cùng khổ! “Ngày Giải Phóng?”, tạo ra ghét nhau giữa hai miền, Bắc từ Vĩ Tuyến 17 trở ra và Nam từ Vĩ tuyến 17 trở vào, vì Bắc vào là cai trị, là ăn cướp, là hà hiếp mà Nam thì bị “đổi đời” không còn gì, ngay cả mạng sống.
 
Từ sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, giang sơn, đạo lý, truyền thống, mỹ tục của cha ông giữ gìn từ ngàn năm nầy qua ngàn năm khác đã bị tiêu tan bởi cái chủ nghĩa ngoại lai không tưởng Cộng Sản. Cộng Sản kiểu bán nước cho Tàu mà mất đất, mất đảo, mất biển. Cộng Sản kiểu ăn cướp tài sản của dân nghèo mà thành triệu phú, tỷ phú và dân nghèo thì phải đi làm đĩ khắp năm châu để kiếm ăn mà sống.
 
Cộng sản kiểu người dân kinh hãi, thấy đâu đều tìm cách chạy trốn đến nỗi chết trôi sông, trôi biển, chết trong rừng sâu núi thẩm. Người bạn trẻ trong hoàn cảnh đất nước tan hoang lại đau nỗi đau gia đình oan khiên, vụn vỡ…thì niềm vui tìm đâu ra cho ngày sinh nhật của mình!? Thôi thì “30 tháng 4! Tôi chưa một lần sinh nhật” cũng phải. Xin chia buồn anh bạn trẻ sinh bất phùng thời.

 Mong đất nước một ngày không xa, bóng dáng Cộng Sản không còn trên đất nước thân yêu của chúng ta. Người Việt Nam chân chính đứng lên cầm nắm và xây dựng quê hương là một nước Việt Nam độc lập, phú cường, hạnh phúc…


NGUYỄN THỪA BÌNH

Ðể nhớ ngày 30 tháng 4 năm 1975

 

RE: Super heroes - North Korea

RE: Super heroes - North Korea



 

Hôm nay nhìn lại tấm hình này , tôi lại không nhịn được cười . Tội nghiệp quá , nút chai bia ở đâu mà họ lấy để đeo đầy người , đeo xuống luôn cả ống quần nữa mới tội nghiệp chứ . Chắc là mỗi người phải có đến cả rổ huy chương ấy nhỉ ? Ha ha .


 Không nói , không làm , không viết

 Những gì có lợi cho cộng sản 

 

 HY



Date: Sun, 21 Apr 2013 15:11:42 +1000
Subject: Fwd: FW: Super heroes - North Korea
From: bacxuanbui@gmail.com
To: nghoiqld@yahoo.com.au

 

----------

---------

 

 

These guys are tough.  I don’t remember any wars they've had in over 60 years, so these medals must be for heroism in marching, posturing and Morris dancing!

North Korean officers… could be easily defeated with a giant magnet...

.

 

 

Người lính Nghĩa Quân trong tim tôi.


Người lính Nghĩa Quân trong tim tôi - Nguyễn Thanh Thủy



Vĩnh biệt người chiến sĩ!


 


"Nếu vị nào may mắn, có cuộc sống bình yên xin đừng quên các chú lính nghĩa quân đang sống đời tàn phế . Xin đừng quên các chú nghĩa quân đã lặng lẽ hy sinh để bảo vệ tự do, dân chủ cho dân tộc Việt Nạm Xin đừng quên vợ con họ , bị bỏ lại sau lưng với cuộc đời đau khổ. "


Người lính Nghĩa Quân trong tim tôi.


Nguyễn Thanh Thuỷ

Năm tôi được 10 tuổi, gia đình tôi bỏ ruộng vườn vào ở trong khu Ấp chiến lược, được bao bọc bởi một vòng thành kiên cố có kẽm gai, có hào sâu chung quanh. Ở hai đầu ấp có hai cái đồn nghĩa quân nhỏ. Ba má tôi thỉnh thoảng trở về nhà làm ruộng, gặt lúa ban ngày, rồi ban đêm vào xóm ở. Ấp Chiến lược là một công trình chiến lược dùng để cô lập Việt Cộng ra khỏi dân chúng. Việt Cộng hay trà trộn trong dân và bắn giết dân chúng, quân lính Việt Nam Cộng Hòa.

Lúc nầy VC bắt đầu nổi dậy mạnh ở miền Tây, thâu thuế, giết hại dân thường, ám sát Xã trưởng, Ấp trưởng của VNCH gây kinh hoàng cho dân chúng, gây mất ổn định cho xã hội miền Nam đang sống trong thanh bình. Họ bịt mắt, chặt đầu hay chôn sống bất cứ người nào họ nghi ngờ là đang cộng tác với chính quyền VNCH. Khu ấp chiến lược tôi ở được bảo vệ bởi một trung đội nghĩa quân, gồm có 3 tiểu đội. Các chú lính hay ở trong đồn còn vợ con họ sống trong các căn nhà nhỏ trong xóm. Nhà tôi ở gần nhà ông Tiểu đội trưởng, tôi kêu là chú Tấn.

 



Canh giử xóm làng.

 

Lúc mới vào ấp tôi chỉ là một đứa con gái nhỏ quê mùa ngơ ngác. Nhưng lần lần tôi cặp bè bạn chơi với mấy đứa bạn, gái có, trai có, lớn tuổi, lanh lợi hơn, tôi học được nhiều thứ mới mẻ . Tôi biết cả tên cây súng nào là cây Carbine, cây nào là Garant, Thompsom, cây nào là cây súng phóng lựu .

Tôi biết tên hầu hết các chú lính nghĩa quân trong tiểu đội của chú Tấn, nào là chú Tường, chú Sanh, chú Đúng, chú Quít, chú Mực ... Các chú rất hiền và chú nào cũng nghèo. Bộ quân phục được các bà vợ vá nhiều chổ. Tôi hay lân la đến nhà các chú chơi với con của họ. Với đồng lương nghĩa quân khiêm tốn, các chú ăn uống rất đạm bạc, thường là cá linh, cá lòng tong kho, với rau lang luộc hoặc chút ít canh bí, canh bầu .
 
 Hầu như chú nào cũng có vợ và vài ba đứa con. Khi rãnh rỗi tôi thấy các chú hay giúp việc nhà cho vợ buôn bán chút đỉnh kiếm thêm tiền. Có chú giữ con cho vợ ngồi bán rau ngoài chợ. Có chú xay bột cho vợ làm bánh tầm, bánh bò bán cho dân trong xóm .

 


Một người lính nghĩa quân trẻ.

 

 

Chú Tấn còn trẻ, nhưng ít nói . Thím Tấn là một người đàn bà hiền lành, có đôi mắt đẹp, to và dễ khóc Chú hay xay đậu nành làm thành bánh đậu hủ cho thím ủ chao, ủ tương, rồi thím đem bán vào những buổi chợ rằm, chợ ba mươi cho người ta ăn chay .
 
Chú thím Tấn có hai đứa con. Thằng Dũng được 6 tuổi, con Lan 3 tuổi. Khi bận bán tương, chao , thím Tấn hay gởi 2 đứa nó nhờ tôi giử dùm. Tôi hay chơi đùa và coi chúng nó như em. Tụi nó cũng rất thương tôi .

Rất ít khi dân trong xóm gặp các chú nghĩa quân ra đi hành quân, các chú lặng lẽ ra đi khi trời sụp tối để giử bí mật. Họ âm thầm canh gác đâu đó dọc theo bờ thành ấp chiến lược, sáng sớm mới trở về. Họ đi về im lặng như những cái bóng mờ . Có những sáng tôi hay gặp các chú trở về, thường thì chỉ có cái áo khô, quần các chú ướt đẫm, sình bùn lên trên đùi. Các chú thường đi dép hay đi chân không, chẳng mấy ai có được đôi giầy .

Có khi đang đêm, tôi nghe súng nổ dòn giả . Sáng hôm sau các chú lính quen thuộc mang về hai cây súng chiến lợi phẩm của VC cùng với vài trái lựu đạn . Các chú kể cho mọi người trong xóm nghe là đêm rồi một toán VC băng qua ruộng phá hàng rào định đột nhập vào ấp chiến lược thu thuế và bắt dân đi làm dân công, qua sự hướng dẫn của một tên giao liên là người trong ấp. Các chú bắn chết hai tên, thây còn bỏ ngoài bìa ấp .
 
Chúng tôi rủ nhau đi coi xác VC. Có lần các chú bắn chết cả một xuồng VC đang băng qua sông . Nhờ các bác ghe chài vớt lên, được nhiều súng. Sáng hôm sau ông Quận trưởng bất ngờ đến đồn nghĩa quân xóm tôi, khen ngợi và thưởng tiền mua một con heo quay thật lớn. Các chú được dịp ăn nhậu vui vẽ. Mấy đứa con các chú nghĩa quân cũng hí hửng được dịp ăn thịt heo quay.

Một ngày nọ tôi đi học về thấy cả xóm nhốn nháo lên, mấy thím vợ lính hớt hãi lo lắng. Thím Tấn nước mắt đoanh tròng. Tôi hỏi thì thím cho tôi hay Trung đội nghĩa quân vừa bị tấn công và 2 chú nghĩa quân hiền lành của xóm tôi vừa hy sinh, đền nợ nước. Chú Mực mà tôi quen thì bị đạp mìn VC gảy giò . Thật là một cái tang lớn cho cả xóm tôi. Linh cửu của 2 chú được quàng tại chùa, vợ con lối xóm khóc lóc tỉ tê . Đến chiều thì người ta chôn 2 chú ngoài bờ rào ấp . Một hàng 6 chú nghĩa quân đứng chào trên bờ huyệt . Quan tài hạ xuống, các chú bắn 6 loạt đạn điếc tai . Mặt các chú rất đau khổ, gầm lại khác hẳn các khuôn mặt hiền từ hàng ngày mà tôi thấy .

Vợ con hai chú đòi nhảy xuống huyệt chết theo chồng. Nhiều người phải xúm lại kéo các thím lên, khó khăn lắm mới dẩn được họ về nhà . Bọn chúng tôi và mấy đứa con trai ngày thường hay chạy nhảy, phá phách, la hét, mà giờ cũng đứng im ru . Tôi không biết VC là ai, nhưng tôi lờ mờ hiểu rằng họ là người không tốt, vì họ bắn phá mà gia đình tôi phải bỏ thôn xóm vào đây. Giờ họ còn theo định đột nhập vào cái ấp chiến lược nầy làm chi nữa?

 

Lính VNCH hành quân.

 

 

Cuộc chiến càng ngày càng khốc liệt . VC bắt đầu tấn công miền Nam ở cấp số lớn hơn. Họ đặt mìn giật xe chạy trên quốc lộ, họ giật xập cầu, bắt dân chúng đi đắp mô cản đường xe chạy . Có khi họ giật mìn chết cả một chiếc xe đò . Nhiều người chết có cả đàn bà và trẻ em, thịt xương văng tung toé. Có lúc họ pháo kích hay đặt mìn giật xập trường học của học sinh miền Nam. Tiểu đội của chú Tấn phải đi kích liên miên. Thím Tấn lo âu thấy rõ. Trung đội nghĩa quân lập được nhiều chiến công. Nhưng các chú nghĩa quân mà tôi quen biết cũng vơi dần. Họ đã âm thầm ra đi như những người chiến sĩ vô danh và trở về im lìm, trong những chiếc chiếu, những cái poncho, trong cái cảnh da ngựa bọc thây .

Rồi cái ngày đau thương của thím Tấn và 2 đứa con dại đã đến Chú Tấn và một chú nghĩa quân nữa hy sinh trong một cuộc đụng độ dữ dội với VC năm 1965. Xác chú được khiêng để trên bộ ván trong căn nhà nhỏ của chú. Khi tôi đi học về, tôi thấy người ta đang tắm rửa thay đồ rồi để một nải chuối lên bụng chú, ngọn đèn dầu leo lét được thắp trên đầu nằm có để một chén cơm và một cái trứng vịt . Đầu chú được băng bông trắng. Máu còn rĩ ra bên màng tang . Vợ con chú vật vã khóc than, đau đớn không thể nào kể xiết. Tôi đến mắm tay 2 đứa nhỏ. Thằng Dũng thỉnh thoảng hỏi tôi “Bộ Ba em chết rồi hả chị ?”. Tôi chỉ ừ, không biết trả lời làm sao !

 


Lính VNCH dừng quân.

 

Đến khi chôn chú Tấn, hàng loạt đạn đưa tiễn vang rền. Thím Tấn chết lên chết xuống, bộ đồ tang trắng bê bết bùn sình. Người ta phủ lên cái mã đất của chú Tấn một lá cờ Việt Nam Cộng Hoà thật dài. Bốn phía có cắm bốn lóng trúc có gạo và muối. Tôi phải dẩn con Lan và thằng Dũng về nhà. Nước mắt tôi tuôn rơi.
 
Cuộc sống chúng tôi đang êm đềm hiền hoà , thì tại sao người ta phải tấn công thôn ấp, giết hết người nầy người nọ. Để làm gì ? Miền Nam độc lập tự chủ, có ai chiếm đóng miền Nam đâu, mà phải giải phóng chúng tôi.
 
Cuộc đời dân miền Nam không hạnh phúc, sung sướng gấp chục lần dân miền Bắc hay sao ? Tại sao các người phải giết chú Tấn của chúng tôi để cho cuộc đời mẹ con thằng Dũng từ đó ảm đạm, sa sút hẳn đi. Thím Tấn khóc hoài không dứt ...

Năm sau, gia đình tôi dời đi chổ khác. Tôi ít được gặp lại Thím Tấn, thằng Dũng và con Lan. Năm năm sau, tôi mới được về thăm ấp cũ, tôi mừng rỡ gặp lại thím Tấn và 2 đứa con. Bây giờ ngày nào thím cũng phải ra chợ bán tương chao nuôi con. Thằng Dũng vẫn còn nhớ tôi nhưng con Lan thì không nhận ra tôi nữa.

Sau nầy tôi có dịp tiếp xúc với nhiều binh chủng oai hùng khác của quân lực VNCH, nhưng lòng tôi vẫn còn nhớ về các chú nghĩa quân hiền lành mà tôi đã biết năm nào. Hơn phân nửa các chú đã nằm xuống để bảo vệ làng xóm, quê hương tôi. Số còn lại có người gẫy chân, có người cụt tay, sống đời tàn phế. Việt Cộng đã chà đạp lên Hiệp Định Hoà Bình Paris mà họ vừa ký kết năm 1973, cưỡng chiếm miền Nam vào năm 1975, đưa cả nước xuống 10 tầng địa ngục.

 


Một cảnh Huynh đệ chi binh, dìu bạn bị thương.

 

 

 

 

Thân tôi giờ xa xứ xa quê, đã hiểu được ý nghĩa sự hy sinh cao cả của các anh, các chú quân nhân quân lực miền Nam, thỉnh thoảng tôi nhớ lại các chú lính nghĩa quân tôi quen biết mà thấy lòng thương lắm. Cùng với bao nhiêu binh chủng khác của quân đội, các chú âm thầm lặng lẽ hy sinh, cho dân chúng trong ấp tôi được sống trong yên bình. Các chú đem xương máu ra bảo vệ nền tự do, dân chủ mới được thành hình trên miền Nam yêu dấu .

Các chú đã nằm xuống - bỏ lại con thơ, vợ dại - để ngăn cản bọn quỷ đỏ hung tàn trong công cuộc tiến chiếm miền Nam, áp đặt cả nước trong một chế độ độc tài, hung bạo, không lối thoát. Các chú đã đem sinh mạng, xương máu của mình, để ngăn cản bọn bán nước buôn dân đày đoạ cả dân tộc, và đưa đất nước Việt Nam đi ngược dòng tiến hoá cũa nhân loại . Các chú đã anh dũng hy sinh, ngăn cản bọn CSVN chiếm đoạt đất nước làm tài sản riêng tư cho đảng, rồi tự ý dâng hiến đất đai, hải đảo của tiền nhân cho quan thầy Trung Cộng .

 


Canh giử xóm làng.

 

 

 

 

Hởi cô bác, hởi anh chị ơi! Nếu vị nào may mắn, có cuộc sống bình yên xin đừng quên các chú lính nghĩa quân đang sống đời tàn phế. Xin đừng quên các chú nghĩa quân đã lặng lẽ hy sinh để bảo vệ tự do, dân chủ cho dân tộc Việt Nạm Xin đừng quên vợ con họ, bị bỏ lại sau lưng với cuộc đời đau khổ.

Nguyễn Thanh Thủy.

 

(Bài nầy được viết dựa vào những sự kiện có thật. Vì sự an toàn của một số người còn kẹt lại, tác giả tạm thời không đề cập đến những địa danh và tên người cần thiết trong bài nầy)

 

Tân Sơn Hòa chuyển

Tưởng Niệm Quốc Hận: Xuất Phát Treo Cờ, Khánh Thành Bức Tường Đen tại Little Saigon


 

Tưởng Niệm Quốc Hận: Xuất Phát Treo Cờ, Khánh Thành Bức Tường Đen tại Little Saigon

(VienDongDaily.Com - 20/04/2013)

Bài và hình: Thanh Phong/Viễn Đông

WESTMINSTER - Sau buổi Thắp Nến Cầu Nguyện vào tối 5-4-2013 và buổi Hội Thảo Tâm Tình vào trưa Thứ Bảy 13-4-2013, sinh hoạt thứ ba trong Chuỗi Sinh Hoạt Tưởng Niệm Quốc Hận 30-4-1975 tại Quận Cam là việc xuất phát treo cờ và khánh thành mô hình Bức Tường Đen, được tổ chức vào lúc 12 giờ trưa thứ Sáu ngày 19-4-2013 tại sân cỏ đối diện thương xá Phước Lộc Thọ trên đại lộ Bolsa, Trung Tâm khu Little Saigon.


Các vị dân cử Việt – Mỹ nhận cờ từ tay Ban Tổ Chức để sau đó cờ được dựng trên Bức Tường Đen.




Việc treo Quốc Kỳ Việt Nam Cộng Hòa và Hoa Kỳ trên nhiều đường phố trong khu Little Saigon đã có từ nhiều năm qua. Vào trung tuần Tháng Tư Đen, Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia tại Nam California lại tổ chức treo cờ để biểu tỏ cho thế giới biết lá cờ vàng ba sọc đỏ l lá cờ tượng trưng cho chính nghĩa tự do, dân chủ; lá cờ đã nhuộm máu của biết bao quân, dân, cán, chính VNCH kể cả đồng minh để bảo vệ tự do cho miền Nam Việt Nam.

Nay Việt Nam đã rơi vào tay Cộng Sản. Trong nước, lá cờ vàng bị thay thế bằng lá cờ máu nhưng ở hải ngoại, nơi nào có người Việt sinh sống, nơi đó có cờ vàng ba sọc đỏ tung bay, nhất là tại Little Saigon, nơi được mệnh danh là thủ đô tinh thần của người Việt tị nạn Cộng Sản, để chứng tỏ lá cờ vàng là lá cờ duy nhất của người Việt tị nạn, không chấp nhận lá cờ máu với nền đỏ và ngôi sao vàng.
Năm 2009, Quốc Hội Tiểu Bang California đã thông qua Nghị Quyết SCR 29 do Nghị Sĩ Tiểu Bang Lou Correa đệ trình cùng với 14 đồng viện khác. Nghị Quyết được thông qua với đa số tuyệt đối, theo đó, tuần lễ từ 23 đến 30 tháng Tư hàng năm được gọi là “Tuần Lễ Tưởng Niệm Tháng Tư Đen” (Black April Memorial Week).

Trong tuần lễ này nhiều sinh hoạt sẽ diễn ra. Riêng ngày thứ Sáu vừa qua, ngoài việc xuất phát treo quốc kỳ, ban tổ chức cũng khánh thành mô hình Bức Tường Đen có chiều dài suốt bề ngang bãi cỏ, trên đó trưng bày hàng ngàn bức hình tố cáo tội ác của Cộng Sản đối với đồng bào trong nước, nhất là với những nhà tranh đấu ôn hòa đòi hỏi tự do, dân chủ và đa nguyên đa đảng, đòi hỏi các quyền tự do căn bản, và đòi trả lại tài sản, đất đai mà nhà cầm quyền Cộng Sản đã cưỡng đoạt của đồng bào. Ngoài những hình ảnh nói lên sự tàn ác, dã man và đi ngược lại nguyện vọng của hơn 80 triệu người dân trong nước, ban tổ chức cũng trưng bày một số hình ảnh của đồng bào hải ngoại khắp nơi đứng lên tranh đấu, hỗ trợ đồng bào trong nước.

Trong lễ xuất phát treo cờ cũng như khánh thành mô hình bức tường đen, trên một trăm người đã nghiêm chỉnh làm lễ chào cờ và mặc niệm. Sau lễ chào cờ, niên trưởng Phan Kỳ Nhơn đã có lời phát biểu về ý nghĩa, mục đích treo cờ cũng như thực hiện mô hình bức tường đen. Trong lời phát biểu, niên trưởng Phan Kỳ Nhơn nói:
” Chúng ta hãnh diện và tự hào là sau 38 năm, không có lá cờ cộng sản xuất hiện tại hải ngoại”.
Ông Trần Vệ (TQLC), Trưởng Ban Treo Cờ và ông Phan Văn Chính (Gia đình CBXDNT) nói về kỹ thuật treo cờ và bức tường đen. Ban tổ chức cho biết, Bức Tường Đen sẽ được để tại đây 10 ngày, sau đó di chuyển về trưng bày tại Thư Viện Việt Nam.

Tham dự lễ xuất phát treo cờ và khánh thành mô hình bức tường đen, ngoài Ban Tổ Chức, Ban Chấp Hành Cộng Đồng và Ban Giám Sát Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California, còn có Thị Trưởng Tạ Đức Trí và hai Nghị Viên HĐTP Westminster, ông Sergio Contreras và bà Diane Carey; Nghị Sĩ Lou Correa, Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal; cựu Đại Tá Cổ Tấn Tinh Châu và phu nhân, ông Nguyễn Văn Cừ, Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát Cộng Đồng Người Việt Los Angeles, niên trưởng Trần Quan An, niên trưởng Nguyễn Văn Ức và phu nhân (LHCCS), ông Phan Ngọc Lượng (Chủ tịch LHCCS), ông Phan Tấn Ngưu, Tổng Hội Trưởng CSQG, TS Phạm Kim Long, nhạc sĩ Xuân Điềm; ông Ngô Thiện Đức, Hội Trưởng Tây Ninh Đồng Hương Hội, ông Nguyễn Ngân Hội Bà Triệu và ông Lê Địch Hữu, Hội Trưởng Hội Đồng Hương Quảng Ngãi cùng một số đồng hương và các cơ quan truyền thông. Ban tổ chức đã mời một số vị lên phát biểu, và mũ đỏ Vũ Long Sơn Hải, TQLC Nguyễn Phục Hưng cùng mọi người hô to các khẩu hiệu: “Đả đảo Cộng Sản - Việt Nam Cộng Hòa muôn năm.”

Ngoài các sinh hoạt vừa kể, vào ngày thứ Bảy 20-4-2013 cũng trong Chuỗi Sinh Hoạt Tưởng Niệm Quốc Hận có đại lễ Quốc Tổ Hùng Vương, tổ chức lúc 10:30 sáng tại công viên Sigler & Trung Tâm Việt ngữ Minh Đức ở địa chỉ: 14072 Chesnut St, City Westminster (đối diện nhà thờ Westminster, góc Westminster - Olive). L/l: Ô. Phan Kỳ Nhơn 714-548-0440

Đại lễ Tưởng Niệm Quốc Hận sẽ được tổ chức vào 5 giờ chiều ngày thứ Bảy 27.4.2013 tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ. Đây cũng là dịp kỷ niệm 10 năm thành lập tượng đài này. L/l Ô. Phan Tấn Ngưu : 714-230-9602, Anh Trần Quốc Ân 714-910-7267

Ngày Chủ Nhật 28-4-2013 lúc 1 giờ trưa Lễ Tưởng Niệm Thuyền Nhân sẽ tổ chức tại Tượng Đài Thuyền Nhân (bên trong Nghĩa trang Westminster Memorial Park). L/l: Ô. Thái Tú Hạp, bà Ái Cầm 626.288.2696.

Ngoài ra, tại Cộng đồng Người Việt tỵ nạn Hạt Los Angeles cũng sẽ treo cờ VNCH và Hoa kỳ tại sân cờ trong khuôn viên Thị xã Rosemead, 8838 E. Valley Blvd, Rosemead. L/l Ô. Nguyễn Long 310-381-9629 và Ô. Nguyễn Văn Cừ 626.421.0940.
Cần biết thêm chi tiết về treo cờ và bức tường đen xin L/l: Ô. Phan Kỳ Nhơn 714.548.0440 , Ô. Trần Vệ: 310.800.5202.

 

Bài và hình: Thanh Phong/Viễn Đông

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link