Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, October 7, 2013

Việc truyền thông Lề Đảng chậm chạp


 Đã đến lúc phải viết tiếp bài thơ 'NHẪN' của Đại Tướng Võ Nguyên Giáp!!

Monday, October 7, 2013


 


QLB - Việc truyền thông Lề Đảng chậm chạp đưa tin về 'sự ra đi' của một huyền thoại dân tộc là một điều quá bình thường ở một chế độ độc đảng mà người dân đã tự đúc kết "tranh công, đổ lỗi.... chính là Cộng sản"!

 

Hồ Chí Minh khi mất đi cũng đã đa được quyết định lùi ngày công bố và lễ Quốc tang được tổ chức trọng thể với bài điếu văn 'nghẹ ngào' nước mắt cá xấu của ông Vua cộng sản Lê Duẩn cho dù cũng chính ông ta cùng Lê Đức Thọ đã giam lỏng Hồ Chí Minh nhiều năm trời ở Trung Quốc rồi về K9, đầy đoạ Hồ Chủ Tịch trong căn phòng lãnh lẽo chưa đầy chục m2 với cái giường chỏng trơ mà hiện nay người ta đang quanh co tô vẽ thành "cuộc đời bình dị của Hồ Chủ tịch"!

 

Đại Tướng Võ Nguyên Giáp - cùng với Nguyễn Ái Quốc đã làm nên lịch sử độc lập dân tộc cho Việt Nam, nhưng cuộc đời ông cũng đã nếm đủ mùi cay nghiệt do chính các đồng chí Cộng sản của ông gây ra. Ông đã viết bài thơ 'Nhẫn' để lý giải việc ông đã không 'SỐNG' từ rất lâu mà vẫn tiếp tục 'Tồn tại' để "kiên trì bền gan"....

 

Có lẽ cuộc đời ông bất hạnh hơn Hồ Chủ tịch bởi ông đã 'tồn tại' lâu hơn để phải chứng kiến sự mục nát của chính cái Đảng mà ông đã đổ xương máu tạo dựng lên... Có lẽ bởi chính nhữn trăn trở của ông, có thể bởi chính tên tuổi quá lớn của ông đã khiến cho ông bị vùi dập... 

"Chữ Tài đi với chữ Tai một vần" ứng nghiệm vào chính cuộc đời vị Tướng huyền thoại này.

 

Nhưng không ai có thể mãi che khuất Mặt trời... Hàng chục ngàn người tiếc thương xếp hàng viếng ông khiến người ta tưởng nhớ đến hàng trăm ngàn người dưới mưa tầm tã viếng linh cữu Hồ Chủ Tịch năm xưa... 

 

Thế giới của công nghệ thông tin ngày nay khiến cả thế giới biết đến sự ra đi vĩnh viễn của ông với các trang mạng tràn ngập hình ảnh về ông...

 

Không ai có thể cướp được Tình cảm của Người Việt Nam, của Thế giới nghiên mình đối với vị Tướng huyền thoại trong tâm tưởng của mình...

 

Đám tang của ông chưa qua ... nhưng những người dân lành Hà Nội đã thầm thì "Bác mất đi chắc rồi họ sẽ đòi lại ngôi nhà của Bác ngay thôi...".... 

 

Tại sao một chế độ vẫn ra rả cổ xuý "ưu việt" và là sự "lựa chọn của nhân dân" lại khiến người dân dù còn đang tiếc thương tiễn đưa Huyền thoại lịch sử dân tộc Việt Nam đã nghĩ ngay đến viễn cảnh mà các đồng chí của ông sẽ hành xử???!!!

 

Điều đó nói lên một điều giản đơn: Chẳng còn ai có lòng tin vào cái chính đảng đang cầm quyền này nữa... 

 

Một chế độ Tham nhũng, lũng đoạn, độc tài, phát xít là sản phẩm của chế độ độc đảng đã đến hồi kết của nó....

 

Có lẽ cần thêm vào bài thơ 'NHẪN' của Tướng Giáp:

 

' ĐÃ ĐẾN LÚC PHẢI VỨT BỎ CHỮ NHẪN

CẢ DÂN TỘC VÙNG DẬY QUÉT SẠCH GIAN THAM

CỨU CHÍNH MÌNH, CỨU VẬN MỆNH NON SÔNG ĐẤT NƯỚC

ĐỂ LÀM NÊN MỘT VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HOÀ 

TỰ HÀO SÁNH VAI CÙNG NĂM CHÂU BỐN BỂ...'

 

NHẪN

 

Có khi nhẫn để yêu thương

Có khi nhẫn để tìm đường tiến thân

Có khi nhẫn để chuyển vần

Thiên thời, địa lợi, nhân tâm hiệp hòa

Có khi nhẫn để vị tha

Có khi nhẫn để thêm ta bớt thù

Có khi nhẫn tỉnh giải ngu

Hơn hơn thiệt thiệt đường tu ai tường

Có khi nhẫn để vô thường

Không không sắc sắc đoạn trường trần ai

Có khi nhẫn để tăng tài

Khôn khôn dại dại nào ai tránh vòng

Có khi nhẫn để khoan dung

Ta vui người cũng vui cùng có khi

Có khi nhẫn để tăng uy

Có khi nhẫn để kiên trì bền gan

Có khi nhẫn để an toàn

Có khi nhẫn để rõ ràng đúng sai

Bạn bè giao thiệp nào ai

Có khi nhẫn để kính người trọng ta

Kể ra cũng khó đó mà

 

Chữ TÂM, chữ NHẪN, xem ra cũng gần.

 

Tin về Tướng Giáp : Internet qua mặt báo chí chính thức Việt Nam

Đại tướng Võ Nguyên Giáp
Nicolas Cornet
Trọng Nghĩa

Trong bản tin hôm nay, 06/10/2013 đánh đi từ Hà Nội, hãng tin Pháp AFP đã tìm hiểu lý do vì sao báo chí chính thức tại Việt Nam tại loan tin quá chậm về cái chết của Đại tướng Võ Nguyên Giáp so với mạng internet, đặc biệt là Facebook. Câu trả lời mà AFP tìm được là : đa số nhà báo Việt Nam đã bị buộc phải im lặng, trong lúc thông tin được loan truyền rộng rãi trên internet.

Theo ghi nhận của AFP, những lời ca ngợi Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã tràn ngập không gian mạng ngay sau khi có tin ông qua đời tại Bệnh viện 108 vào hôm 04/10/2013. Thế nhưng, phóng viên của các phương tiện truyền thông Nhà nước lớn nhất lại không được quyền in ấn bất cứ điều gì về sự kiện cực kỳ trọng đại đó.

Phát biểu với hãng AFP, một biên tập viên tại một cơ quan thông tấn nhà nước hàng đầu ở Việt Nam đã không tránh khỏi bất mãn : « Đó là một điều quả thực là ngu xuẩn - Nhưng chúng tôi không thể làm những gì chúng tôi muốn làm. Có những thủ tục mà chúng tôi phải thuân thủ ». Nhân vật này cho biết thêm là các cơ quan báo chí phải chờ có thông báo chính thức, điều mà mãi đến hôm sau, thứ Bảy 05/10 mới được thực hiện.

Theo hãng AFP, một khoảng thời gian chậm trễ giữa cái chết của một nhân vật chính trị hàng đầu và bản thông báo chính thức về sự kiện đó là chuẩn mực thường thấy tại Việt Nam.

Thế nhưng hiện nay, với các tiến bộ về công nghệ thông tin, các phương tiện truyền thông xã hội đang ngày càng nhanh chóng lấp đầy khoảng trống mà các phương tiện truyền thông nhà nước bỏ ngỏ, bất chấp các cuộc đàn áp nhắm vào giới bất đồng chính kiến trực tuyến, thể hiện qua vụ hàng chục blogger bị tống giam trong thời gian gần đây.

Về sự kiện Tướng Giáp qua đời, chủ nhân một quán cà phê tại Hà Nội đã cho hãng AFP biết : « Tôi đã biết tin về cái chết của tướng Giáp nhờ mạng internet ».

Theo hãng AFP, những lời ca ngợi Tướng Giáp đã nhanh chóng chiếm lĩnh internet ngay sau khi cư dân mạng biết được tin, đặc biệt là trên mạng xã hội Facebook vốn nhiều khi bị chặn, nhưng lại rất được ưa chuộng tại Việt Nam.

Cho đến sáng 06/10/2013, AFP chưa thấy có bất kỳ thông báo chính thức nào đến từ các lãnh đạo hàng đầu của Việt Nam, vốn đang bận rộn với một hội nghị trung ương đảng Cộng sản được đánh giá là rất quan trọng. Mặt khác, trong khi một số cơ quan báo chí nhà nước quy mô nhỏ như Vnexpress đã có chạy bài về Tướng Giáp, hãng tin chính thức của Việt Nam là TTXVN vẫn im lặng, khiến nhiều cư dân mạng bất bình.

Thứ Sáu 04/10 vừa qua, một thành viên Facebook đã viết với giọng bực dọc : « Họ không dám truyền bá thông tin cả về một câu chuyện mà toàn thể xã hội đã biết ».

Còn đài Truyền hình Nhà nước chỉ loan báo tin Tướng Giáp qua đời vào hôm thứ Bẩy 05/10, vào buổi trưa, mô tả người quá cố như là một "huyền thoại của lịch sử hiện đại của Việt Nam." Một thành viên Facebook khác tự hỏi : « Tại sao VTV không chạy tin này ngày hôm qua ?"

Một cựu phóng viên Thông tấn xã Việt Nam nói với AFP rằng quả là "một điều đáng xấu hổ" khi mà các nhà báo trong nước lại không thể loan báo một tin lớn như vậy - dù đã được biết rõ ràng, đầy đủ : « Giới nhà báo không thích điều này chút nào. Nhưng họ phải chấp nhận... Tất cả các tờ báo đều trong tay chính phủ, vì vậy chúng tôi phải chờ có đèn xanh mới được công bố".


RFI

 

Hàng chục người tham dự khóa học của Asian Bridge ở Phi bị bắt


 

Hàng chục người tham dự khóa học của Asian Bridge ở Phi bị bắt


Bạn bè cùng một số thân hữu tập trung đòi trả tự do cho các bloggers bị bắt tại sân bay Tân Sơn Nhất. Courtesy danlambao


Trong hai ngày 5 và 6 tháng 10 vừa qua, một số công dân Việt Nam ra nước ngoài, khi trở về tại sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất và Hà Nội, bị cơ quan an ninh giữ lại.

Lý do ban đầu được nêu ra là những người bị giữ lại vừa tham gia một chương trình học về xã hội dân sự tại Philippines.

Bắt giữ ngay khi trở về

Thông tin từ người thân và bạn hữu của anh Châu Văn Thi, người viết blog và facebook với biệt danh Yêu Nước Việt, cho hay anh này bị an ninh bắt giữ vào rạng sáng ngày 5 tháng 10 khi về đến tại sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất.

Một ngày sau đó, vào rạng sáng ngày 6 tháng 10, có thêm blogger và facebookers khác cũng sau khi về đến sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất cũng bị an ninh bắt giữ; đó là Vô Thường – Trần Hoài Bão, Peter Lâm Bùi – Bùi Tuấn Lâm.

Ngoài ra tin còn nói có thêm một số người khác nữa cũng trong tình trạng tương tự như trình bày của blogger Huỳnh Công Thuận sau đây:

Trong đó có những người không có thân nhân ở đây hoặc chúng tôi không liên lạc được thì không biết chắc người ta như thế nào. Nhưng biết chắc trong hai ngày, hai đêm nay tại sân bay Tân Sơn Nhất có 7 người ( bị bắt) mà không có lý do gì hết. Vì có một cô gái đi chung chuyến bay đêm trước, sáng nay gặp có nói là chuyến bay đêm trước có những anh thanh niên đi ra rồi nhưng họ rượt theo họ bắt lại. Hành lý xét hết không có vấn đề gì nhưng họ rượt theo bắt lại.

Những người không có thân nhân ở đây hoặc chúng tôi không liên lạc được thì không biết chắc người ta như thế nào. Nhưng biết chắc trong hai ngày, hai đêm nay tại sân bay Tân Sơn Nhất có 7 người ( bị bắt) mà không có lý do gì hết

blogger Huỳnh Công Thuận

 Sáng nay chúng tôi có đến công an Phường 2, địa bàn quản lý luôn khu vực sân bay. Những người đó vào về vấn đề Châu Văn Thi bị bắt quá 24 tiếng đồng hồ rồi; nhưng không ai làm việc. Đến trưa chưa thấy nên chúng tôi quyết định ngồi lại biểu tình, và sau đó Châu Văn Thi được thả vào  khoảng sau 12:30’, còn những người khác thì chưa biết.


http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/late-deten-fr-o-10062013063250.html/asian-bridge-260.jpg/image



Bùi Tuấn Lâm tức Facebooker Peter Lam Bui (trái), Trần Hoài Bảo tức Facebooker Vô Thường (phải) - ảnh chụp trước giờ ra sân bay về Việt Nam. Ảnh: Dân Làm Báo



và các bạn đang tranh đấu để “Free us now” tại sân bay Tân Sơn Nhất. Ảnh: Dân Làm Báo

Thân nhân & bạn bè đòi người

Chính blogger Châu Văn Thi đã báo tin qua điện thoại cho biết việc anh bị an ninh bắt giữ tại sân bay Tân Sơn Nhất. Gia đình cùng với một số thân hữu ngay trong ngày 5 và sang ngày 6 tháng 10 đã đến ngay tại sân bay Tân Sơn Nhất để hỏi cơ quan chức năng về việc anh Châu Văn Thi bị giữ ở đó.

Từ trái: em trai của Trần Hoài Bảo, blogger Nguyễn Hồ Nhật Thành (đang bị đau mắt) và chị của blogger Châu Văn Thi. Ảnh: Dân làm Báo

Lúc 11h, đoàn người biểu tình ở sân bay Tân Sơn Nhất đã kéo qua số 1 Bạch Đằng, P2, Q. Tân Bình để làm việc với Cục quản lý xuất nhập cảnh về việc bắt giữ người. Vừa đi vừa giương hình ảnh tranh đấu cho tự do của đồng đội. Ảnh: Dân làm Báo

Blogger Nguyễn Thảo Chi, một trong những thân hữu của blogger Châu Văn Thi, vào chiều ngày 6 tháng 10 sau khi người này được thả ra cho biết lại việc nhận được thông tin:

Khi vừa đáp máy bay xuống, từ trong anh Thi đã nhắn tin cho em nói đã đến rồi. Sau đó khi ra hải quan anh cũng báo tin cho em nói bị giữ lại rồi. Khoảng 10 phút sau anh lại gọi ra nói đang làm việc, đi về đi nếu không có gì thì sáng mai về thôi, còn không thì hai ba ngày nữa về. Sáng hôm sau tôi thấy anh Thi chưa về nên cùng với gia đình của anh Thi cùng với một vài bạn bè nữa lên sân bay để kiếm người. Đầu tiên người ta không tiếp, có một người đại diện ra nói không có bắt ai tên Châu Văn Thi cả; người đó đi luôn không trở lại, nên chúng tôi đi vòng vòng trong sân bay …

Để một tiếng nữa đi, an ninh nhiều lắm!

Cuộc nói chuyện với blogger Nguyễn Thảo Chi bị gián đoạn vì theo blogger này thì an ninh rất nhiều tại đó.

Chỉ một lúc sau, blogger Nguyễn Hoàng Vi, một trong những người cùng đến sân bay Tân Sơn Nhất để hỏi cơ quan chức năng về việc bắt giữ người cũng điện thoại thông báo họ bị một nhóm người khác đến quấy rối giật điện thoại, biểu ngữ…

Blogger Huỳnh Công Thuận vào lúc 2:30 chiều thuật lại:

Họ cho côn đồ đến bao vây, giật điện thoại, máy ảnh, băng rôn biểu tình và đòi bắt nữa. Hôm nay chủ nhật nên cũng hòa hoãn thôi: có một ông xếp ở trong ra nói không muốn tình hình căng thẳng, yêu cầu mọi người ra về, vấn đề thả người sẽ giái quyết sau

Blogger Huỳnh Công Thuận

Lúc nãy có một vụ hơi lộn xộn là họ cho côn đồ đến bao vây, giật điện thoại, máy ảnh, băng rôn biểu tình và đòi bắt nữa. Hôm nay Chủ nhật nên cũng hòa hoãn thôi: có một ông xếp ở trong ra nói không muốn tình hình căng thẳng, yêu cầu mọi người ra về, vấn đề thả người sẽ giái quyết sau, mọi người đồng ý ra về hết rồi.

Bắt vì tham gia học về xã hội dân sự

Blogger Nguyễn Hoàng Vi trên trang facebook cá nhân cho biết nhận được một văn bản mà blogger Châu Văn Thi gửi về cho cô trong những ngày qua. Đó là ảnh chụp thư của của tổ chức Asian Bridge tại Philippines đề ngày 1 tháng 9 năm 2013 gửi cho những người tham gia khóa học về xã hội dân sự do tổ chức này thực hiện tại Philippines.

Ảnh: Facebook An Đổ Nguyễn 

Bức thư cho biết những người tham dự chương trình kéo dài trong hai tuần lễ được đến thăm nhiều tổ chức phi chính phủ NGOs, và nghe những diễn giả nổi tiếng trình bày về những hoạt động mà họ thực hiện để giúp cho những đối tượng kém may mắn và không có tiếng nói trong xã hội.

Họ làm việc khi tôi đi học ở Philippines về vấn đề xã hội dân sự về. Bây giờ tôi không thể nói gì vì mệt, họ hành hung tôi trong đồn. hẹn nói chuyện lại

blogger Châu Văn Thi

Blogger Nguyễn Hoàng Vi đặt vấn đề liệu có phải những bloggers tham dự chương trình học đó khi về đã bị bắt làm việc như trường hợp các bloggers bị giữ lại tại sân bay Tân Sơn Nhất hồi ngày 5 và 6 tháng 10!

Đến chiều ngày 6 tháng 10, blogger Châu Văn Thi được trả tự do sau hơn một ngày làm việc. Anh nói lại nguyên nhân bị giữ làm việc và hành xử của cơ quan chức năng đối với bản thân anh trong thời gian làm việc đó:

Họ làm việc khi tôi đi học ở Philippines về vấn đề xã hội dân sự về. Bây giờ tôi không thể nói gì vì mệt, họ hành hung tôi trong đồn. Hẹn nói chuyện lại.

Vụ việc xảy ra tại sân bay Tân Sơn Nhất trong hai ngày 5 và 6 tháng 10 vừa qua khiến nhiều người nhớ lại việc bắt Nguyễn Phương Uyên hồi tháng 10 năm ngoái. Gia đình của cô sinh viên trẻ không hề được biết gì về việc con gái đang học ở Sài Gòn bị bắt. Mãi cả chục ngày sau khi tìm đến các cơ quan chức năng để hỏi, gia đình mới nhận được câu trả lời.

Tương tự hai giáo dân Ngô Văn Khởi và Nguyễn Văn Hải, thuộc giáo họ Trại Gáo, xứ Mỹ Yên, giáo phận Vinh bị bắt khi đang trên đường làm công việc riêng hồi ngày 26 tháng 7 vừa qua. Mãi một tuần lễ sau gia đình họ mới được cơ quan an ninh thông báo về việc bắt giữ như thế.

Những người trong cuộc đều cho rằng họ bị bắt giữ một cách bất minh khi không hề làm gì sai phạm qui định của Hiến pháp Việt Nam như việc tham dự một khóa học về xã hội dân sự mà blogger Châu Văn Thi tham dự vừa qua.

G.M.


 

BVN cập nhật: Đến 16h30 chiều nay 6/10/2013 các anh Châu Văn Thi, Trần Hoài Bão, Bùi Tuấn Lâm đã được trả tự do từ sân bay Tân Sơn Nhất.

________________________

Việc sách nhiễu tương tự cũng đã xảy ra với blogger Mẹ Nấm năm 2012

Làm việc với an ninh 26/09/2012

Blogger Mẹ Nấm

Ở đất nước này việc tự do đi lại, tự do thu thập kiến thức, học hỏi đôi khi trở thành một điều cấm kỵ. Bởi nhiều khi, nó có thể bị chụp lên đầu một cái mũ nguy hiểm với những lời “nhắn nhủ” rất ngọt ngào: bạn có thể bị đe dọa là bạn sẽ phải ân hận, phải trả giá, là sẽ bị bắt giam… Chuyện đã xảy ra với nhiều người, hôm nay, vừa diễn ra với tôi.

………..

Sáng 25/09/2012, tôi nhận được giấy mời đến Công an thành phố Nha Trang, gặp ông Hải (đội An ninh) để “làm việc”.



Tôi đã phúc đáp bằng thư gửi ông Hải vào đầu giờ chiều cùng ngày với lý do như sau:





Hai tiếng sau, tờ giấy mời lần 2, được gửi ngay, lần này đã có lý do làm việc cụ thể hơn.

Trên tinh thần đối thoại với nội dung làm việc rõ ràng, tôi đến Công an thành phố Nha Trang đúng như giấy mời đã ghi.

Có 6 người tiếp tôi, và ông Hải (Đội phó Đội An ninh – CA Thành phố Nha Trang) cùng ông Trí (người ký giấy mời) chỉ xuất hiện ở phần giới thiệu cá nhân. Sau đó là màn chào hỏi người quen: anh Phương (người nói giọng Nam, đã gặp trong buổi Trà chiều 14/03/2011) và một người trạc tuổi, tự giới thiệu là Nguyên (nói giọng Bắc). Mặc dù được giới thiệu là công an tỉnh, nhưng vì không lạ với anh Phương, nên tôi đoán đây là hai người từ Bộ Công an.

Hơi lạ, vì từ xưa giờ tôi chưa bao giờ phải làm việc với Công an thành phố, và hai người từ Bộ Công an vào sao lại “mượn” danh Công an Thành phố để làm việc với tôi? Không biết công an tự diễn biến hay mình hết nguy hiểm nữa.

Hai người còn lại là em Huy, CA Tp Nha Trang, người vẫn thường xuyên gặp và trao đổi với tôi. Người còn lại là phụ nữ, vì lý do tôi đang mang thai, nên chị này có mặt.

Để buổi làm việc được rõ ràng và nhanh chóng tôi đề nghị nên làm việc theo nội dung đã ghi trên giấy mời là liên quan đến blog, các việc không liên quan sẽ hỏi sau (nếu có thời gian).

Tuy nhiên, trình tự buổi làm việc đã không diễn ra đúng như vậy.

Ngoài việc hỏi tôi, mục đích của tôi khi tôi viết bài là gì, tức là thông báo ý muốn chuyển tải của người viết cho người đọc trên blog là gì thì các câu hỏi quan tâm đến bài viết khá ít.

Tôi đã bật cười khi cho an ninh cho rằng, một tác giả phải trình bày mục đích với người viết. Bởi với quan điểm của tôi, khi anh chia sẻ điều anh nghĩ, thì đương nhiên phải có nhiều ý kiến khác nhau, viết để buộc người khác nghĩ đúng điều mình muốn là khiên cưỡng, là can thiệp vào tự do tư tưởng của người khác. Đó không phải là điều tôi theo đuổi.

Điều các anh quan tâm hôm nay là việc đi học ở Philippines của tôi, và việc đi Thái Lan trong khoảng thời gian đó.

Cá nhân tôi chỉ chịu trách nhiệm về những việc làm của mình nên không có gì để giấu diếm. Thiết nghĩ việc đi học hay gặp gỡ cá nhân nào đó là quyền tự do và cũng không ảnh hưởng gì đến ai.

Hội thảo “Nhân quyền – Quyền Tự do phát biểu” tại Bangkok tháng 5/2012 do Liên minh báo chí Đông Nam Á (SEAPA) tổ chức, đã tạo cơ hội cho cá nhân tôi là một blogger thấy và hiểu nhiều hơn về khái niệm tự do.

Bên cạnh đó việc tham dự lớp học Bảo mật Internet do Front Line Defenders tổ chức là nhu cầu học hỏi để trang bị kinh nghiệm và tự bảo vệ an toàn cho máy tính của mình cũng chẳng có gì để giấu.

Điều đáng buồn cười, là anh Nguyên liên tục khích tôi rằng: Chị là nhà dân chủ, hoạt động dân chủ, đã làm thì không sợ, sợ thì không làm. Những người khác người ta đã khai hết rồi thì chị cứ khai đi, có gì phải giấu đâu?

Tôi cũng nói rất rõ ràng rằng: Tôi không phải là nhà dân chủ, và tôi nghĩ rằng tôi không có gì để giấu. Hơn nữa, chẳng có lý do gì để tôi phải chịu trách nhiệm về những gì người khác làm hoặc người khác đã khai. Nếu tôi có làm gì vi phạm pháp luật thì cứ thẳng thắn mà xử, không cần phải dọa nhau như thế.

Không biết, anh Nguyên có giữ được bình tĩnh hay không, nhưng anh liên tục tỏ thái độ với tôi bằng cách nhắc đi nhắc lại rằng: “Chị tưởng mình là ai, đừng nghĩ rằng các anh ở đây nhẹ nhàng với chị thì chị muốn gì cũng được. Chưa đến lúc thôi, chúng tôi chưa muốn thôi… Chị chưa là gì so với Hải Điếu Cày, Tạ Phong Tần đâu, chị muốn nổi tiếng như họ không?”

Lúc này, tôi không giữ được bình tĩnh và đập tay xuống bàn: Anh đang dọa tôi đấy à? Tôi nghĩ, việc tôi đến đây làm việc, trong thời gian đang mang thai thế này là cách tôi thể hiện rằng tôi tôn trọng anh và công việc của anh. Anh đừng nói chuyện với tôi bằng thái độ đó.

Những người khác khuyên tôi nhẹ nhàng, bình tĩnh, và tôi có hỏi lại: Nếu là chị (anh) thì chị (anh) có giữ được bình tĩnh hay không? Tôi đã từng bị đi tù chứ chưa phải là không? Và cuối cùng thì sao? Có gì thay đổi không? – Không một ai trả lời!

Không kiềm chế được cảm xúc vì tức, tôi chảy nước mắt.

Anh Nguyên sau một hồi đi ra ngoài đã quay lại và nhắc tôi rằng: “Tôi nhắc để chị nhớ, người không vì mình thì trời tru đất diệt. Mấy thằng ở nước ngoài hả, tụi nó chỉ giỏi kích chị lên, có giỏi thì tụi nó về đây, để xem lúc có chuyện thì ai cứu chị. Làm người là phải vì mình, phải biết mình là ai, đang ở đâu”. Trước đó anh cũng liên tục nhắc tôi rằng, những người khác đã khai thế này về tôi, thế kia về tôi… Xét rằng những điều đó có thể không đúng, ảnh hưởng đến tôi nên anh “tạo cơ hội” cho tôi đính chính.

- Đương nhiên là tôi sẽ vì tôi, nhưng không phải vì mình mà phát ngôn những điều chẳng liên quan đến người khác. Từ trước giờ, cả hai phía an ninh và dân chủ đã cho tôi quá nhiều cái mũ rồi, oan cũng đã sẵn rồi, có oan thêm nữa cũng không sao. Và với tôi, không nhất thiết phải đi giải thích những gì người khác nói. Tôi đương nhiên là người luôn biết mình là ai, và đang ở đâu, vì vậy anh không cần phải dọa tôi như thế.

- Chúng tôi không dọa chị, chúng tôi muốn là chúng tôi làm được, chưa đến lúc thôi. Chị nghĩ tự do là cái gì, là như chị đang viết blog đó hả?

Đúng là có những người có thể nói chuyện, đối thoại, làm việc, cũng có những người không thể chỉ vì thái độ dành cho nhau.

Tôi trả lời rất rõ ràng rằng: “Tự do đối với tôi đơn giản lắm, đó là tôi tôn trọng anh, anh cũng phải tôn trọng tôi. Quan điểm của tôi về đảng phái rất rõ ràng, và tôi không hoạt động chính trị, bởi ở Việt Nam, việc tham gia đảng phái chính trị là con đường ngắn nhất để đến nhà tù. Đó là chuyện tôi nói, còn nghe và tin hay không là quyền của anh”.

Tóm lại rất rõ ràng thế này, anh Nguyên kết luận: Việc đi học là do Việt Tân tổ chức, cơ quan an ninh có đủ bằng chứng để kết luận như vậy.

Tôi cũng trả lời rất rõ ràng rằng: Tôi không tham gia khóa học nào của Việt Tân hết. Nếu mà tôi thực sự có liên quan đến Việt Tân thì tôi nghĩ tôi không còn ngồi được ở đây để làm việc như thế này.

Cái trò cứ thấy việc gì cũng đội cho cái mũ Việt Tân nó đã nhàm chán rồi. Điều này chỉ làm cho người ta tưởng mấy ông bà Việt Tân làm hết tất cả mọi thứ mà thôi.

Việc tôi đi học ở Phi hay đi Thái học, là chuyện cá nhân của tôi, không liên quan đến ai, cũng không liên quan đến tổ chức nào. Những gì tôi học, nếu có ích cho người khác, cho cộng đồng thì tôi không ngại để chia sẻ nó với tất cả mọi người một cách công khai như tôi đã và đang làm.

Chuyện tôi đi đâu và làm gì, tôi có viết, có chia sẻ trên Facebook và blog, không có gì phải giấu diếm.

Tên cơ quan, tổ chức làm việc ở Philippines cũng như Front Line tôi cũng đã cung cấp rồi, các anh có thể tự điều tra xem họ là ai.

Anh Phương cũng có hỏi thăm anh Nguyễn Xuân Châu người có liên quan đến việc in áo năm 2009 trong nhóm Người Việt Yêu Nước mà tôi vẫn giữ liên lạc hỏi thăm trên Facebook đến bây giờ, và Tập hợp Thanh niên Dân chủ mà tôi không giữ liên lạc, cũng như không có thông tin gì về nhóm từ 2009 đến giờ.

Điều làm tôi chú ý nhất là việc các anh hỏi: “Có cá nhân, tổ chức nào nhờ tôi về nước làm việc này, việc kia, hoặc tiếp xúc với ai sau khi đi học về không? Và tại sao phải đi học?”.

Hình như, trong suy nghĩ của những người như anh Nguyên, việc một người tự tìm tòi nghiên cứu điều mình cần học hỏi, và trang bị kiến thức cho mình nó không tồn tại. Phải học và phải làm theo chỉ đạo của người khác – đó là cái khuôn, và mọi người đều phải được đúc cùng một cái khuôn như thế.

Tôi còn nhớ anh Nguyên đã nói thế này:

- Chị nói chị không làm chính trị, nhưng những gì chị viết nó ít nhiều thể hiện điều đó!

- Những gì tôi viết là điều tôi nghĩ và là điều tôi muốn, đừng nghĩ xa xôi đó là làm chính trị, đó chỉ là những nhu cầu căn bản về tự do của một con người đã bị tước đoạt lâu nay thôi. Anh đừng quy chụp những gì tôi nghĩ một cách thiển cận như thế.

Đến 11h trưa, buổi làm việc tạm kết thúc, với lý do để đảm bảo sức khỏe cho tôi, và sẽ bắt đầu lại vào lúc 2 giờ chiều. Tôi đã đề nghị rất thẳng thắn rằng, còn việc gì chưa làm xong thì cùng làm rồi kết thúc luôn. Tôi không thích đi về rồi lại đi lên đồn công an như thế này, và nếu tôi về mà không lên thì lại mang tiếng là không giữ lời, nên nếu muốn, các anh có thể đến làm việc tại nhà tôi.

Các anh chị rất tốt tính và nhân đạo khi cho rằng một bà bầu như tôi cần ăn trưa, nghỉ ngơi rồi làm việc.

Và tôi ra về mà không hứa là sẽ quay lại.

Đôi dòng gửi em Huy (CA Tp Nha Trang) thân mến,

Nếu em đọc những dòng này, có lẽ em hiểu vì sao chị không trả lời điện thoại buổi chiều của em. Chị thực sự mệt và cảm thấy mình không được tôn trọng, bởi bản thân chị không làm gì sai cả. Và vì chị không hứa, cũng không có lý do gì để chị ép mình phải làm việc với an ninh trong trạng thái không thoải mái như thế.

Hơn nữa, khi phải làm việc với một người luôn muốn khẳng định mình đúng, và đe dọa tinh thần người khác (dù bằng kiểu nói rất nhẹ nhàng thảo mai) là điều không tốt cho phụ nữ đang mang thai như chị.

Việc điều tra và tìm bằng chứng để kết tội người khác là việc của cơ quan an ninh, chị đã làm việc và sẽ chịu trách nhiệm về phần của mình. Thế là đủ.

Bạn bè thân mến,

Tôi viết lại những dòng này, để mọi người hiểu rõ những gì đã xảy ra thật rõ ràng và công khai đúng như nguyên tắc từ xưa giờ của tôi.

Tôi nghĩ, việc tìm tòi học hỏi của mỗi người là chuyện cần thiết và là quyền tự do. Bởi có đi, có học chúng ta mới thấy rõ cái mình cần và cái mình thiếu. Không một ai có thể ngăn cấm chuyện học hỏi của người khác với lý do an ninh quốc gia. Đương nhiên ở trong thể chế chính trị này, người ta sẽ vẽ ra rất nhiều con ma để nhát người khác, nhưng tôi tin rằng, không một con ma nào có thể tồn tại khi chính chúng ta được trang bị kiến thức đầy đủ cho chính mình, để tự bảo vệ mình, và bảo vệ những người khác.

Và chuyện làm việc với cơ quan an ninh, hoàn toàn là quyền của bạn, nếu thấy không đủ an toàn, không rõ lý do và không có nguyên nhân cụ thể, chúng ta có quyền từ chối lời mời.

Muốn công dân tuân thủ pháp luật, trước hết, lực lượng an ninh hãy thôi nhân danh pháp luật để ngồi xổm lên mọi thứ. Làm việc với an ninh, không có nghĩa người được mời là tội phạm, bởi an ninh quốc gia không có nghĩa là vi phạm quyền tự do của con người.

M.N.

VÕ NGUYÊN GIÁP CÓ PHẢI LÀ THIÊN TÀI QUÂN SỰ KHÔNG?


 

----- Forwarded Message -----
From:
Vung Cao <
To:
Sent: Monday, 7 October 2013 3:22 PM
Subject:  Tướng tài "thí quân" chiến thuật biển người đã chết

 

 

Tim Pham
4 tháng 10 


VÕ NGUYÊN GIÁP CÓ PHẢI LÀ THIÊN TÀI QUÂN SỰ KHÔNG?



Hôm nay khi nghe tin Giáp qua đời, có nhiều người chẳng có trình độ cũng như không hiểu biết gì vì chính trị, quân sự cũng bày đặt hùa theo bọn Cộng Sản mà khen Giáp là thiên tài quân sự. Dựa vào căn cứ nào mà họ biết Giáp là một thiên tài quân sự? Người ta bảo “Biết thì thưa thốt. Không biết thì dựa cột mà nghe”. Nếu bạn không có trình độ chuyên môn về quân sự thì đừng hùa theo vuốt đuôi để cho thiên hạ chê cười. Cách đây không lâu, có một cụ bà tuổi ngoại bảy mươi đã khoe với tôi là bà chưa thấy ai giỏi toán bằng thằng cháu của bà - trong khi bà học chưa hết cấp hai trường làng. Những người không có chuyên môn mà dám khẳng định rằng Giáp là thiên tài quân sự thì cũng chẳng khác gì bà cụ kia khen cháu mình.

Giáp có giỏi hay không thì có nhiều người chưa dám khẳng định. Nhưng có hai điều sau đây thì ai cũng biết chắc như đinh đóng cột. Đó là:

Thứ nhất: Cộng Sản Việt Nam luôn luôn dựng đứng và thổi phồng tất cả mọi chuyện. Từ huyền thoại Hồ Chí Minh, đến anh hùng Núp, đến Phạm Tuân, đến Trần Đại Nghĩa, hay "anh hùng" Bùi Minh Kiểm đã dùng một tay để ghì chặt trực thăng của Mỹ xuống cho đồng đội bắn, vân vân và vân vân. Giáp giỏi một thì Cộng Sản sẽ thổi lên thành một ngàn lần hơn.

Thứ hai: Cộng Sản Việt Nam luôn luôn là đầy tớ, nô lệ của Liên Xô và Trung Quốc, từ chính trị, tư tưởng, cho đến quân sự và hành binh. Tất cả bọn họ đều phải theo lệnh của quan thầy Liên Xô và Trung Quốc. 

Cho dù Giáp có thật sự giỏi thì ý kiến của Giáp có thể hơn được lệnh của Liên Xô và Trung Quốc sao? Trong suốt hai cuộc chiến tranh với Pháp và Mỹ, Liên Xô và Trung Quốc đã đưa sang Việt Nam vô số các cố vấn và chuyên gia quân sự. Vậy chừng nào mới đến phiên Giáp nói chuyện? Dựa vào sự hiểu biết về bản chất nô lệ của Hà Nội trong quan hệ Việt-Xô và Việt-Trung, các bạn hãy bình tâm mà suy nghĩ xem Giáp có quyền nói chuyện không? Không lẽ cố vấn quân sự của Liên Xô mà lại để cho Giáp lên mặt dạy đời sao?

Những gì Nikita Khrushchev, Leonid Brezhnev, và Mao bảo, Hồ còn cúi đầu phuc lệnh, không dám hẻ nửa lời thì Giáp là cái đinh gì mà đủ tư cách hoạch định chiến lược quân sự? Ngay cả những kẻ không có trình độ gì như Chinh, Đồng, Duẩn mà Giáp còn không dám kháng cự để cho nó ăn hiếp thì làm sao Giáp dám cãi lời Liên Xô trong kế hoạch quân sự?

Liên Xô và Trung Quốc đã đổ bao nhiêu là tiền của, súng đạn vào Việt Nam thì đâu thể nào họ để cho Giáp quyết định sự thành bại của cuộc chiến. Nếu Việt Nam đổ tiền của và súng đạn vào Cambodia và bắt họ đánh nhau với Thái Lan, thì Hà Nội có cho phép một viên tướng của Cam bốt chỉ huy cuộc chiến không? Và viên tướng người Cam bốt đó có thể trở thành một nhà quân sự đại tài được không?

Nếu chỉ biết cúi đầu làm theo thì làm sao có thể trở thành thiên tài quân sự được? Các bạn có thấy như vậy quá hài không? Đó là tôi chưa muốn bàn đến thành tích nướng quân có một không hai của Giáp đã đẩy hàng triệu thanh niên nam nữ miền Bắc vào chỗ chết một cách oan uổng.

Bây giờ nếu tôi bảo là Võ Nguyên Giáp là nhà quân sự đại tài thì các bạn có tin tôi không? Hay các bạn sẽ phá lên cười?

 

 

https://scontent-a-lhr.xx.fbcdn.net/hphotos-ash3/1001747_408894355879216_1727028715_n.jpg

 

 Bài giảng của Lm. Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh là đòn giáng trên đầu CSVN :

 


 

Mạn đàm giữa Lm. Nhạc Sĩ Văn Chi và Lm. Phêrô Nguyễn Văn Khải Phần I



 

Mạn đàm giữa Lm. Nhạc Sĩ Văn Chi và Lm. Phêrô Nguyễn Văn Khải Phần II


Gần 50 ngàn giáo dân Giáo hạt Thuận Nghĩa cầu nguyện cho Giáo xứ Mỹ Yên


 

 

From: ly vanxuan <
To:
Sent: Sunday, October 6, 2013 7:56 PM
Subject:  Gần 50 ngàn giáo dân Giáo hạt Thuận Nghĩa cầu nguyện cho Giáo xứ Mỹ Yên
 

 

Gần 50 ngàn giáo dân Giáo hạt Thuận Nghĩa cầu nguyện cho Giáo xứ Mỹ Yên


6/10/13 9:36 AM

Gần 50 ngàn giáo dân Giáo hạt Thuận Nghĩa cầu nguyện cho Giáo xứ Mỹ Yên

Sáng chủ nhật ngày 6/10/2013, con đường quốc lộ một 1A dường như trở nên quá nhỏ bé khi hàng chục ngàn người từ các giáo xứ, từ các ngả đường đổ về địa điểm giáo hạt Thuận Nghĩa. Sức mạnh hiệp thông và tình liên đới đã phá đổ mọi khác biệt, mọi rào cản ngăn cách, để gần 50 ngàn giáo dân trong toàn giáo hạt cùng một tiếng lòng tại quảng trường Vũ Đăng Khoa cầu nguyện cho giáo dân Mỹ Yên đang nằm trong cuộc bách hại và khủng bố của nhà cầm quyền Nghệ An.

Thánh lễ được bắt đầu vào lúc 7h30 trước sự hiện diện đông đủ của quý cha trong  toàn giáo hạt, quý tu sỹ, các hội đoàn, các ban ngành đoàn thể.

thuận nghĩa (17)

thuận nghĩa (15)

thuận nghĩa (16)

thuận nghĩa (14)

thuận nghĩa (13)

thuận nghĩa (11)

Trong bài chia sẻ Phúc Âm, cha quản hạt Antôn Nguyễn Văn Đính chủ tế thánh lễ đã ôn lại lịch sử của Kinh Mân côi, qua đó nêu bật những lợi ích của Kinh Mân Côi mang lại: “ Nhờ việc truyền bá sự sùng kính này (Kinh Mân Côi), các tín hữu trở nên hăng say suy gẫm hơn và thiết tha cầu nguyện hơn, họ biến đổi mau chóng lạ thường; bóng tối của lạc thuyết tan biến nhường chỗ cho ánh sáng của đức tin Công Giáo bừng lên trong vinh quang đổi mới”(Trích lại Lời Giáo hoàng Pio V). Trước bối cảnh bấn loạn của xã hội Việt nam hiện nay, Cha Antôn tiếp tục nêu lên những vấn nạn bất công, bạo quyền mà người dân từng ngày đang phải hứng chịu. Trong lời mời gọi cộng đoàn cầu nguyện cho giáo dân Mỹ Yên và hai người đang bị chính quyền Nghệ An bắt giữ, ngài khẳng định: “Cùng với giáo phận, gần 50 ngàn giáo dân giáo hạt Thuận Nghĩa tiếp tục lên án những bất công, bạo lực, gian dối do chính quyền gây nên; đặc biệt phản đối chính quyền Nghệ An bắt bớ người dân vô tội và yêu cầu thả tự do cho ông Ngô Văn Khởi và Nguyễn Văn Hải; lên án chính quyền Nghệ An dùng bạo lực đàn áp giáo dân Mỹ Yên vào chiều 4/9/2013; lên án chính quyền Nghệ An và Trung Ương xuyên tạc và bóp méo sự thật, thay đen đổi trắng để che đậy sự tráo trở và vô trách nhiệm của nhà cầm quyền.”

thuận nghĩa (8)

thuận nghĩa (7)

thuận nghĩa (2)

thuận nghĩa (1)

thuận nghĩa (5)

thuận nghĩa (4)

thuận nghĩa (3)

Thuận Nghĩa là một giáo hạt đông nhất nhì của Giáo phận Vinh với gần 50 ngàn giáo dân trong tổng số 13 giáo xứ. Truyền thống đạo đức và bề dày lịch sử từ lâu đã thắp lên trong mỗi con tim giáo dân của giáo hạt nhờ tinh thần đoàn kết và một lòng hi sinh cho các nhu cầu của Giáo Hội. Cùng với Giáo phận nhà, trong thời gian qua, giáo hạt Thuận Nghĩa luôn đồng cam cộng khổ với các sự việc đau lòng xảy ra ở Mỹ Yên.

Thánh lễ đã khép lại trong bầu khí trang nghiêm sốt sắng. Lời Kinh hoà bình được cất lên như ngọn nến cháy mãi dâng lên Mẹ Mân Côi, cho niềm khát khao công lý và hoà bình sớm được thực thi nơi giáo dân Mỹ Yên và trên tổ quốc Việt Nam thân yêu này.

Pet. Vĩnh Nghĩa

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link