Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, December 21, 2014

Mâu thuẫn giữa Bản kết luận điều tra và Bản kết luận giám định pháp y Vụ Án Tử Hình Nguyễn Văn Chưởng


Mâu thuẫn giữa Bản kết luận điều tra và Bản kết luận giám định pháp y Vụ Án Tử Hình Nguyễn Văn Chưởng

Cà Phê Tối- Bùi Hằng và Thúy Quỳnh tuyệt thực, ngày 17.12.2014



image





Preview by Yahoo

















Trần Thị Nga - Theo bản kết luận điều tra hung khí mà Nguyễn Văn Chưởng, Trung và Hoàng dùng để giết Thiếu tá công an Nguyễn Văn Sinh là 2 con dao và một thanh đoản kiếm. Kết luận giám định pháp y ghi "Tổn thương bầm tụ máu vùng thắt lưng hai bên do vật Tày gây nên". Vậy ai là người dùng vật Tày để gây thương tích cho ông Sinh, và vật Tày kia là vật gì? Tại sao cơ quan điều tra không làm rõ việc này?

Bản kết luận điều tra ghi "Chưởng phát hiện thấy anh Nguyễn Văn Sinh là thiếu tá công an phường Đông Hải 2- Hải An - TP Hải Phòng, đang trên đường đi làm nhiệm vụ bằng xe mô tô mặc áo mưa chùm kín đầu". Nhưng Bản kết luận giám định pháp y không hề nói đến vật chứng chùm kín đầu của ông Sinh là vật gì? và không hề có kết luận nào của vết rách vật chùm đầu đó. Tại sao cả bản Kết luận điều tra và bản kết luận giám định pháp y đều bỏ qua vật chứng "Chùm kín đầu của ông Sinh" trong khi các vết thương dẫn đến cái chết của ông Sinh chủ yếu là ở trên đầu? 

Với 2 điều mâu thuẫn quan trọng trên Yêu Cầu Điều Tra Xét Xử Lại Vụ Án Tử Hình Nguyễn Văn Chưởng tránh để xảy ra vụ án tử hình oan sai.




Hình ảnh của nạn nhân



Bán dâm có hồ sơ, có... đảng quản lý













Cả nước có hơn 11.000 người bán dâm có hồ sơ

Thu Hằng (TNO) - Theo báo cáo của 63 tỉnh, thành phố, hiện số người bán dâmcó hồ sơ quản lý là 11.240 người, trong đó, tập trung nhiều ở một số khu vực như đồng bằng sông Hồng (3.673 người); đông Bắc 913 người; bắc Trung bộ 887 người; đông Nam bộ 3.200 người; đồng bằng sông Cửu Long 1.374 người; các khu vực khác là 1.189 người. 

Số liệu trên được công bố tại Hội nghị tổng kết 10 năm thi hành Pháp lệnh phòng, chống mại dâm (2003 - 2013), diễn ra hôm nay 19.12, tại Hà Nội. Hội nghị do Ủy ban quốc gia Phòng, chống AIDS và phòng, chống tệ nạn ma túy, mại dâm phối hợp với Bộ Lao động - Thương binh - Xã hội tổ chức.  
Môi giới mại dâm qua Facebook

Các cơ quan chức năng nhìn nhận, trên thực tế, số người bán dâm còn cao hơn, do đây là hoạt động khó kiểm soát bởi tính phức tạp, tinh vi, với nhiều hình thức trá hình. 

Ông Nguyễn Trọng Đàm, Thứ trưởng Bộ Lao động - Thương binh - Xã hội cho hay, thực tế gần đây đã xuất hiện những đối tượng và hình thức mại dâm mới như du lịch tình dục, người nước ngoài bán dâm, mại dâm nam, mại dâm đồng tính, người chuyển giới bán dâm, môi giới mại dâm thông qua mạng internet, facebook... Tình trạng người mại dâm sử dụng ma túy có xu hướng gia tăng; đối tượng mua dâm thuộc nhiều lứa tuổi, thành phần khác nhau. 

Hội nghị tổng kết 10 năm Pháp lệnh phòng, chống mại dâm - Ảnh: T.Hằng 

Tệ nạn mại dâm đã và đang gây ra nhiều hệ lụy cho xã hội như nguy cơ lây lan các dịch bệnh xã hội, HIV/AIDS qua đường tình dục không an toàn...; hình thành những đường dây mua bán người vì mục đích mại dâm; tình trạng mua bán phụ nữ, trẻ em vì mục đích mại dâm có chiều hướng gia tăng. 

Sẽ trình Quốc hội Luật phòng chống mại dâm 

Tại hội nghị, các địa phương được coi là điểm nóng về hoạt động mại dâm như TP.HCM, Hà Nội đã nêu một số bất cập trong công tác phòng, chống mại dâm, đặc biệt là hệ thống pháp luật về phòng, chống tệ nạn này. 

Chẳng hạn, việc không đưa người bán dâm vào các trung tâm chữa bệnh, giáo dục lao động - xã hội, đã dẫn tới hoạt động mại dâm tại các cơ sở kinh doanh dịch vụ ở thành phố chuyển từ trá hình sang hoạt động công khai, trên diện rộng, qua mạng internet; tình trạng mại dâm nam, đồng giới, chuyển giới chưa có quy định cụ thể để xử lý. 

Nhiều ý kiến đề nghị sửa đổi Pháp lệnh phòng chống mại dâm và cho rằng Quốc hội cần sớm ban hành luật Phòng chống mại dâm; bổ sung các chế tài xử lý đối với các hành vi vi phạm như bảo kê, khiêu dâm, kích dục, người đồng giới bán dâm...; ban hành chính sách hỗ trợ người bán dâm hoàn lương. 

Tại hội nghị, Phó thủ tướng Vũ Đức Đam nhấn mạnh: "Việc phòng chống mại dâm không phải của riêng một cơ quan, một ngành, mà là của chung của xã hội. Kiên quyết xử lý tội phạm lợi dụng mại dâm để trục lợi bất chính”. 

Trước những quy định về phòng chống mại dâm còn bất cập, Phó thủ tướng Vũ Đức Đam cho biết, Chính phủ sẽ bàn và trình Quốc hội luật Phòng, chống mại dâm, để đồng bộ với các luật khác, đảm bảo tôn trọng quyền con người. 






CA phá đám tang nhà văn Bùi Ngọc Tấn



















Diễn Đàn - Forum - Đám tang nhà văn Bùi Ngọc Tấn: các vòng hoa của Văn đoàn độc lập, Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng (trong nước) và Diễn Đàn (ngoài nước) bị "an ninh" giật bỏ băng! Do đặc phái viên của bổn báo chỉ được vào trong phòng khi bọn lưu manh đã hành sự xong, nên chỉ chụp được vòng hoa không băng (mà nhà thơ Dương Tường, người đặt vòng hoa giùm, chỉ cho). Kèm đây.


Dải băng của Diễn Đàn ghi như sau:

Tiễn Anh về Vũ trụ không cùng
Diễn Đàn Paris và bè bạn

Dòng đầu lấy tên một truyện ngắn của nhà văn BNT, đã đăng trên DĐ số Tết Đinh Hợi, ở địa chỉ: http://www.diendan.org/sang-tac/vu-tru-khong-cung. Tưởng cũng là dịp để đọc lại câu chuyện rất hay này, trong đó nhà văn đã nghĩ đến ngày mình đi xa...

Vũ trụ không cùng, dải băng ra sao, có giống dải ngân hà đêm nay ? Xin mời bạn tưởng tượng.



CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN, ĐỐNG TRO TÀN CỦA CHẾ ĐỘ QUÂN CHỦ PHONG KIẾN


               CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN, ĐỐNG TRO TÀN

                             CỦA CHẾ ĐỘ QUÂN CHỦ PHONG KIẾN

Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết "chém gió" tại Cuba

Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết "chém gió" tại Cuba



image





Preview by Yahoo

 

      Có người nói chế độ độc tài cộng sản và chế độ độc tài phát xít chỉ là đống tro tàn của chế độ độc tài quân chủ phong kiến. Chế độ này trứơc khi tắt ngấm thì leo lắt cháy lên, ở bên trái là chế độ cộng sản, ở bên phải là chế độ phát xít.

      Có phải thế không ?

      Chúng ta cùng nhau xem xét vấn đề. Tuy nhiên trong khuôn khổ bài này, chúng ta chỉ xét nhiều đến chế độ cộng sản.

 

   I ) Bản chất của ba chế độ độc tài : độc tài quân chủ phong kiến, độc tài cộng sản và độc tài phát xít.

 

   Chế độ quân chủ phong kiến là một chế độ độc tài, quyền hành ở hết trong tay vua ; vua tự nhận là con trời, do trời sai xuống để trị dân ; vì vậy từ thần dân cho tới ruộng vườn đất đai, từ con người cho tới cây cỏ đều thuộc về nhà vua. Vua có quyền phong quan, trao ấp cho bất cứ một ai ; bởi lẽ đó nên người ta gọi chế độ chính trị này là quân chủ phong kiến. Từ thời nhà Chu bên Tàu, chế độ quân chủ trở thành chế độ cha truyền con nối. Theo nguyên tắc, việc cha truyền con nối là theo dòng chính và theo hàng dọc, cha truyền cho con.

   Ở bên tây phương, chế độ quân chủ phong kiến cũng có nghĩa tương tự như vậy, tức là một thể chế chính trị, mà quyền hành nằm hết trong tay một người là vua, cũng cha truyền con nối. Vua phong chức tước, quyền hành và đất dai cho người thân thuộc của mình ; và ngược lại những người được phong thì bắt dân dưới quyền làm phục dịch và đóng thuế cho chính mình, rồi sau đó cho nhà vua.

   Đây là mô hình tổ chức xã hội độc tài, lỗi thời của thời kỳ văn minh định cư nông nghiệp, khác hẳn với mô hình tổ chức xã hội dân chủ, tân tiến của thời kỳ văn minh tri thức thức điện toán ngày hôm nay ; nếu chúng ta cho rằng nhân loại đã trải qua 5 thời kỳ văn minh : văn minh trẩy hái, văn minh du mục, văn minh định cư nông nghiệp, văn minh thương mại và văn minh tri thức điện toán.

   Chế độ độc tài phát xít Hitler và chế độ độc tài cộng sản hiện nay cũng chỉ là hiện thân hay là đống tro tàn còn rơi rớt lại của chế độ độc tài quân chủ phong kiến. Quan niệm tôn thờ lãnh tụ chỉ là cái nối dài của quan niệm coi vua là con trời ; nhất là với chế độ cộng sản ngày hôm nay cũng cha truyền con nối, như ở Bắc Hàn, Kim chánh Nhật kế tiếp cha là Kim nhật Thành ; ở Cu ba, Raoul Castro nối dõi anh là Fidel Castro ; ở Việt Nam và Trung cộng, chúng ta cứ nhìn vào thành phần của Bộ Chính trị và Trung ương đảng, chúng ta sẽ thấy phần lớn là con ông cháu cha. Quan niệm «  Con vua thì lại làm vua ; con thầy chùa lại quét lá đa «, quan niệm này quá lỗi thời so với quan niệm dân chủ, cho rằng con người, dù bất cứ ai, nếu có tài thì được trọng dụng ; dù là con vua chăng nữa nhiều khi cũng ngu dốt, bất tài ; và ngay là con dân, nhiều khi lại thông minh, có tài. Chính vì vậy mà chính thể quân chủ hạn chế nhân tài ; chế độ dân chủ trọng dụng nhân tài, và nhân tài bối xuất ; ai có tài là được trọng dụng, không bị chèn ép, đàn áp. 

 

   I I ) Hoàn cảnh lịch sử đưa đến sự hình thành chế độ cộng sản đầu tiên, con đẻ của chế độ quân chủ phong kiến :

 

   Thật vậy, Lénine về nước, cướp được chính quyền là nhờ chế độ độc tài quân chủ Đức. Chế độ này đã tạo dựng lên chế độ cộng sản đầu tiên, chứ không phải là do cách mạng vô sản, thợ thuyền dựng lên như tuyên truyền cộng sản thường rêu rao.

   Chúng ta còn nhớ Thế Chiến Thứ Nhất gồm 2 phe : phe Pháp có Anh, Nga và Hoa Kỳ; phe Đức gồm có Đế quốc Áo Hung, Đế quốc Thổ Nhĩ Kỳ. Gần cuối thế chiến, Đế quốc quân chủ Đức nhận thấy không thể nào cùng một lúc đương đầu với 2 mặt trận : mặt trận đông bắc với Nga, mặt trận tây nam với Pháp, muốn dồn sức vào mặt trận chính tây nam. Lợi dụng cơ hội, Lénine đang sống lưu vong ở Thụy sỹ, đã đưa ra khẩu hiệu : «  Hòa bình bằng bất cứ giá nào. 


Chia đất cho dân và nhượng đất để có quyền ». Chính vì vậy mà Bộ Tham mưu của Đế quốc quân chủ Đức, đứng đầu là vua Guillaume  I I , đã đưa Lénine từ Thụy sỹ về Nga, giúp đỡ để cướp chính quyền. Ngày 17/04/1917, Lénine về tới Pétrograde. Ngày 18/04, ông ra thông cáo từ chối sự hợp tác với chính quyền Kérenski, thuộc Đảng Dân chủ Xã hội Thợ thuyền Nga. Chúng ta nên nhớ là vào lúc đó Nga hoàng Nicolas I I đã thóai vị. Một trong những lầm lẫn lớn của Kérenski là ân xá những người cộng sản và vẫn chủ trương tiếp tục chiến tranh. Ngày 16/07, Lénine định đảo chính ; nhưng thất bại ; ông phải bỏ trốn sang Phần Lan. Ngày 6/10, Trotski trở về Pétrograde, dùng tiền giúp đỡ của Lénine từ Bộ Tham Mưu Đức, tổ chức những Ủy ban quân sự cách mạng. 


Ngày 5/11, tức ngày 23/10 theo lịch Nga, Lénine từ Phần Lan trở về nước, cùng với Trotski quyết định đảo chánh cướp chính quyền. Trước đó, Trotski đã phao tin là chính quyền Kérenski muốn gửi quân của thành Pétrograde ra ngoài mặt trận, làm cho quân thành này bất mãn. Đêm ngày 6 rạng ngày 7 tháng 11, tức đêm 24 rạng 25 tháng 10 theo lịch Nga, Ủy ban Quân sự Cách mạng của Trotski cướp một số công sở, rồi cướp chính quyền, không có sự tham dự, nếu không nói là trước sự thờ ơ của dân và thợ thuyền. Sáu giờ chiều ngày 7/11 (25/10 theo lịch Nga), một số quân đội theo Trotski oanh tạc lâu đài Mùa Đông ( Palais d’Hiver). Vào 8giờ 40 tối, chính quyền Kérenski bỏ trốn. Cuộc đảo chính của Trotski thành công. Hội đồng Ủy viên Nhân dân được thành lập. Chủ tịch : Lénine ; Ủy viên Ngoại giao : Trotski ; Ủy viên vấn đề Dân tộc Thiểu số : Staline. Trotski tuyên bố sau đó : «  Sau một đêm ngủ, dân Nga bừng mắt dậy thì thấy bộ mặt của Nga đã thay đổi. Cuộc đảo chính làm 7 người chết và 50 người bị thương. »

   Việc đưa Lénine về, giúp Lénine đảo chính là kế hoặch của Bộ Tham mưu Quân chủ Đế quốc Đức. Đây là một kế hoặch thâm cao, dùng một mũi tên nhưng nhắm 3 con chim cùng một lúc : 1) Thứ nhất, bớt được mặt trận phía đông bắc, vì sau khi Lénine cướp được chính quyền thì tuyên bố ngưng chiến với Đức ; 2) Thứ hai, Đức được chia đất ; phái đoàn Nga, dẫn đầu bởi Trotski đã nhượng cho Đức những vùng lãnh thổ thuộc Nga, gồm những phần đất cuả Ba lan, Ukhraine, vùng Bạch Nga, các nước vùng Baltes, Phần Lan, Géorgie, Arménie ; 3) Con chim thứ ba mà mũi tên nhắm tới, đó là để cứu nguy ngay chế độ quân chủ Đế quốc Đức, đang bị đe dọa bởi đảng đối lập quan trọng nhất của Đức và có thể nói của Âu châu lúc bấy giờ, đảng Dân chủ Xã hội. Tại sao ?

   Chúng ta nên nhớ vào cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20, phong trào dân chủ xã hội rất mạnh ở châu Âu, trong đó có đảng Dân chủ Xã hội Đức, mối đe dọa cướp quyền trước mắt của chế độ quân chủ Đức dưới quyền của vua Guillaume I I. Vì vậy bằng cách nào cũng phải làm yếu đảng này và những đảng dân chủ xã hội ở những quốc gia khác, như ở đế quốc Áo Hung, đế quốc đồng minh và ở bên cạnh đế quốc Đức. Triều đình Guìlaume I I và Bộ Tham Mưu Đức biết rất rõ sự chia rẽ trong Đệ Nhị Quốc Tế Cộng sản : một bên là khuynh hướng của đảng Dân chủ xã hội Đức ; một bên là Lénine.

   Đảng Dân chủ Xã hội Đức được thành lập năm 1875. Ferdinand Lassalle ( 1825 – 1864) được coi như người tiên khởi ; rồi được kế tiếp bởi Edouard Bernstein (1850 – 1932) và nhiều người khác sau này như bà Rosa Luxemboug, với Chương trình Gotha và Erfurt, mà chính K. Marx đã chỉ trích qua quyển Phê bình Chương trình Gotha và Erfurt ( Critique des Programmes de Gotha et d’Erfurt ).

   Nhà ý thức hệ của đảng đó là Bernstein. Ông đã quan sát xã hội Đức suốt từ giữa thế kỷ 19 đến gần cuối thế kỷ, ông nhận xét rằng xã hội Đức không biến chuyển như lời tiên đoán của Marx là chia ra làm 2 giai cấp: giai cấp thợ thì càng ngày càng đông và càng nghèo ; giai cấp chủ thì càng ngày càng ít và càng giàu và từ đó sẽ xẩy ra cách mạng tất yếu ; mà xã hội Đức lại chia thành 3 giai cấp : đồng ý có giai cấp chủ và thợ ; nhưng bên cạnh còn có giai cấp trung lưu, phát sinh từ con cháu thợ thuyền,  tiến thân được là nhờ chịu khó và học hành. 


Chính giai tầng này đã là động lực khiến xã hội Đức tiến vượt bực từ giữa thế kỷ 19. Chúng ta nên nhớ nền kỹ nghệ đúc thép của Đức lúc bấy giờ là đứng đàu thế giới ; Đức đã chiến thắng Pháp vào năm 1870. Từ đó, Bernstein cho rằng lý thuyết của Marx không đúng với  tiến triển thực tế của xã hội, nên không có tính chất khoa học, lịch sử không phải là lịch sử của đấu tranh giai cấp, của bạo động như Marx nghĩ. Thêm vào đó, Berntein còn nhận xét về vai trò Nhà nước : Nhà nước không phải là công cụ của tư bản chủ nhân, mà Nhà nước nhiều khi đứng về phía thợ thuyền. Ông cho rằng quan niệm cách mạng tất yếu của Marx là sai (1).

   Xin nhắc lại là Đệ Nhất Quốc tế Cộng sản bị giải tán năm 1876. Thế rồi những đảng xã hội, dân chủ xã hội Âu châu họp nhau ở Paris, vào tháng 7/1889, thành lập ra Đệ Nhị Quốc tế Cộng sản, chủ trương một nhà nước cộng hòa đại nghị ( république parlementaire), chủ trương tôn trọng tự do, dân chủ, và chống lại quan niệm độc tài vô sản của Lénine. Chính vì vậy mà trước khi chết, bà Rosa Luxembourg, bạn cùng hoạt động với Lénine ở trong Đệ Nhiị, đã viết thư cho Lénine :

   «  Cái đảng và Nhà nước độc tài mà anh lập ra, Anh bảo nó phục vụ thợ thuyền và nhân dân ; nhưng trên thực tế, nó chẳng phục vụ một ai cả ; vì nó đã đi ngược lại những nguyên tắc căn bản của chủ nghĩa xã hội : Đó là tôn trọng tự do, dân chủ. »

   Trong Đệ Nhị Quốc tế có 2 khuynh hướng : khuynh hướng hữu của Bernstein, khuynh hướng tả của Kautski, trong đó có Lénine. Tuy nhiên về sau này Lénine cũng chỉ trích mạnh mẽ Kautski, khi ông viết quyển  Chủ nghĩa tả khuynh, bệnh ấu trĩ của chủ nghĩa cộng sản.

   Trở về vấn đề một mũi tên nhắm 3 con chim của vua Guillaume I I và Bộ Tham Mưu Đức, mục đích hay con chim thứ ba, chính là quan trọng nhất, đó là tự cứu mình, cứu ngay chế độ đang bị lung lay bởi đối lập. Kế hoặch này là một kế hoặch cao siêu. Nó đã mang đến những kết quả ngoạn mục :

-         Lénine về nước cướp được chính quyền, tuyên bố ngưng chiến với Đức, làm cho Đức bớt được gánh nặng ở mặt trận đông bắc.

-         Lénine nhượng đất cho Đức.

-         Làm yếu tổ chức Đệ Nhị Quốc tế Cộng sản, trong đó có đảng Dân chủ Xã hội Đức.

Thật vậy, hơn một năm sau cướp được chính quyền, tháng ba 1919, Lénine thành lập Đệ Tam quốc tế Cộng sản, làm cho tất cả những đảng xã hội hay dân chủ xã hội ở Âu châu bị phân tán làm 2. Trong khuôn khổ bài này tôi chỉ nói sơ về ba đảng : đảng Dân chủ Xã hội Đức, đảng Xã hội Ý và Pháp.

   Hai câu hỏi chính được đặt ra cho tất cả những đảng xã hội Âu châu, và làm cho những đảng này phân hóa, chia rẻ và yếu đi trầm trọng, đó là : 1) Nên tham chiến hay không nên tham chiến Đại Chiến 1914-1918 ; 2) Khi Lénine thành lập Đệ Tam Quốc tế, thì một câu hỏi nữa lại được đặt ra : Nên vẫn giữ và vẫn ở trong Đệ Nhị Quốc tế, hay theo Đệ Tam.

   Câu hỏi đầu đã làm cho đảng Dân chủ Xã hội Đức phân làm 2 : một bên chủ trương tham chiến, một bên chủ trương không, trong đó có ông E. Bernstein được coi như lý thuyết gia của đảng. Ông này đã rời khỏi đảng.

   Đảng Xã hội Ý, sau khi Lénine thành lập Đệ Tam, thì chia ra làm 3 phe : một phe vẫn giữ đảng Xã hội ; 2 người chính của đảng, ông Gramsci, đặc trách về Xây dựng Cơ sở hạ tầng, thì bỏ ra thành lập đảng Cộng sản, để theo Đệ Tam ; một người quan trọng khác, đặc trách về Thông tin, Tuyên truyền, ông Mussolini, thì bỏ ra thành lập đảng Phát xít. Chúng ta nên nhớ là Gramsci và Mussolini là 2 người bạn thân với nhau. Ở điểm này, có người nói độc tài phát xít và độc tài cộng sản là 2 anh em sinh đôi là vậy. Nên nhớ vào năm 1933, chính Staline đã ra lệnh cho đảng Cộng sản Đức ở Berlin bỏ phiếu cho Hitler.

   Đảng Xã hội Pháp, vào lúc đó mang tên là Chi nhánh Pháp quốc của Quốc tế Thợ thuyền ( S.F.I.O. = Section française de l’Internationale ouvrière), cũng bị chia làm 2, một bên tách ra làm thành đảng Cộng sản, một bên vẫn giữ đảng Xã hội.

   Quả thật kế hoặch một mũi tên bắn 3 con chim của chế độ độc tài quân chủ phong kiến và của Bộ Tham Mưu Đức lúc bấy giờ thật là độc ác. Tuy nhiên vì là độc tài, đi ngược lại trào lưu tiến bộ của văn minh nhân loại, nên chế độ quân chủ Đức cũng bị cáo chung, cùng với chế độ quân chủ của đế quốc Áo Hung và đế quốc Thổ Nhĩ Kỳ.

   Hai đứa con sinh đôi của chế độ này là độc tài phát xít và độc tài cộng sản, vì đống tro tàn quân chủ phong kiến, trước khi tắt ngấm, thì leo lét bùng lên ở bên phải là chế độ phát xít ; ở bên trái là chế độ cộng sản. Độc tài phát xít Mussolini và Hitler đã sụp đổ sau Đệ Nhị Thế Chiến. Mảng lớn của độc tài cộng sản là Liên sô và Đông Âu đã sụp đổ vào cuối thập niên 80, đầu 90. Chỉ còn lại độc tài cộng sản Trung Cộng, Bắc Hàn, Việt Nam và Cu Ba. Những chế độ độc tài này sớm muộn cũng sẽ bị sụp đổ, để nhường bước cho chế độ tự do, dân chủ.    

 

   Nhân lọai trải qua 5 nền văn minh : 1) văn minh trẩy hái, con người hái trái cây và săn bắn quanh hang hốc của mình để sống; 2) văn minh du mục : từ từ cây trái, súc vật cũng khan hiếm, con người bắt buộc phải đi xa để kiếm ăn ; 3) Tuy đi xa, nhưng thức ăn sẵn có do thiên nhiên cung cấp cũng khan hiếm, con người phải trồng trọt và chăn nuôi để sống, con người bước sang nền văn minh định cư nông nghiệp. Người ta thấy những nền văn minh lớn trên thế giới đều phát xuất từ đồng bằng những con sông lớn, vì nơi đó đất phì nhiêu, có nước để tưới cây và cho súc vật uống. 


Với nền văn minh này, con người đã có thể thỏa mãn những nhu cầu thiết yếu của mình như ăn mặc, nhà ở. 4) Và một khi những nhu cầu cầu thiết yếu đã thỏa mãn, con người nghĩ đến những nhu cầu xa xỉ, nó bắt đầu trao đổi, như khi tôi có thể dệt vải để mặc, nhưng tôi thích lụa, thì tôi trao đổi với người dệt lụa. Con người bước sang nền văn minh thứ tư, đó là văn minh thương mại. 5) Trong nền văn minh này, con người đã phát minh ra máy hơi nước, máy nổ, điện, téléphone, máy điện tóan, con người không cần phải đi xa để trao đổi, con người bước sang nền văn minh thứ năm ngày hôm nay là nền văn minh tri thức, điện toán.

   Mô hình tổ chức xã hội thích hợp cho nền văn minh định cư nông nghiệp đó là chế độ độc tài quân chủ phong kiến. Nhưng mô hình tổ chức xã hội thích hợp cho văn minh thương mại và văn minh tri thức điện tóan, đó là dân chủ, tự do và kinh tế thị trường.

   Những chế độ quân chủ phong kiến biết điều, nhường chỗ cho chế độ dân chủ thì còn tồn tại dưới chế độ quân chủ lập hiến, vua hay nữ hoàng chỉ ngồi vì, chính quyền ở tay thủ tướng, từ một quốc hội do dân bầu ra. Đó là trường hợp quân chủ lập hiến ở Anh, Nhật và một số nước khác.

   Ngược lại, những chế độ quân chủ phong kiến nào mà cứng đầu, thì bị  lật đổ , điển hình là nền quân chủ Pháp với vua Louïs XVI, vua và bà hòang hậu bị đưa lên đọan đầu đài.

   Như trên đã nói, chế độ cộng sản chỉ là đống tro tàn của chế độ quân chủ ; và gần đây chúng ta thấy qua những cuộc cách mạng dân chủ Đông Âu ; nếu những người lãnh đạo cộng sản nào biết điều, nhường quyền cho chế độ dân chủ, thì còn sống ; nếu không thì sẽ bị xử tử, như trừơng hợp của vợ chồng nhà độc tài cộng sản Lỗ ma ni, ông bà Ceausescu.

   Bánh xe lịch sử văn minh nhân loại cứ quay, kẻ nào sáng suốt, biết điều theo nó, thì tồn tại ; kẻ nào ngu muội, không biết điều, chống lại nó, thì sẽ bị đào thải.

 

                                         Paris ngày 17/12/2008


 

Bạo lực gia đình trong giới lao động


Bạo lực gia đình trong giới lao động

Nhóm phóng viên tường trình từ VN
2014-11-28
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
11282014-baolucgiadinh-ttvn.mp3Phần âm thanh Tải xuống âm thanh
giadinhvn..jpg
Một gia đình thuộc giới bình dân
 RFA photo




Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đang phát lời kêu gọi chống bạo lực gia đình và pháp qui hoá chống bạo lực gia đình bằng văn bản pháp luật cũng như hàng loạt băng rôn, biểu ngữ trên các con đường

Thế nhưng, vấn đề chỉ mang tính hình thức vì thực trạng văn hoá Việt Nam không thể đáp ứng được dự định này



ÔNG TRƯƠNG VĂN HƯỞNG BỊ ĐÁNH ĐẬP DÃ MAN

http://csvn-nhan-quyen.blogspot.com.au/2014/12/ong-truong-van-huong-bi-anh-ap-da-man.html

ÔNG TRƯƠNG VĂN HƯỞNG BỊ ĐÁNH ĐẬP DÃ MAN



Khi công lý bị tra tấn





Giữa thực trạng văn hoá và văn bản luật có một khoản cách quá rộng, vấn đề này khiến không ít gia đình trở nên rối rắm sau khi nhà nước phát động chống bạo lực.


Đời sống tinh thần bị bỏ quên
Một người tên Nhã, cư dân Bình Dương, chia sẻ: “Ở mình là phương Đông, người nam là chủ trong gia đình, nhiều khi nóng tính lên là ồn ào, nhiều khi múa tay múa chân thôi chứ cũng không làm quá. Nói chung mình 70% dân số là nghề nông nghiệp, trình độ lên tới hết cấp hai là cùng nên nhận thức sẽ rất kém. Mà khó để biết mà phạt lắm, người Việt Nam có thói quen ếm chuyện chứ ít ai mang chuyện đó đi tố…”.


Theo ông Nhã, vấn đề chống bạo lực gia đình nếu chỉ làm trên hình thức kêu gọi và chế tài theo kiểu nhà nào vợ chồng đánh nhau, hàng xóm tố cáo hoặc chính người trong gia đình đó đi tố cáo, thậm chí nạn nhân đi tố cáo thì công an phường, công an xã đến nhà và lập biên bản phạt từ 500 ngàn đồng cho đến một triệu đồng nghe ra rất buồn cười. Điều này dẫn đến hệ quả nếu như bạo lực gia đình xãy ra, người ta kiềm chế chỉ vì sợ mất tiền phạt hoặc sợ bị bắt.

Nếu vấn đề chống bạo lực gia đình chọn theo hướng này thì câu chuyện nghe ra còn dài lê thê cũng như vấn đề bạo lực gia đình sẽ còn bùng phát nặng hơn. Giải thích cho nhận định của mình, ông Nhã nói rằng có nhiều gia đình cơm không lành, canh không ngọt, người chồng hoặc người vợ sẵn sàng bỏ ra hàng núi tiền để nộp phạt, miễn sao được thả cơn giận với đối tác.
Trong gia đình, nếu điều kiện kinh tế khó khăn, nhất là những cặp mới cưới nhau hay khó khăn, chưa hiểu và thông cảm nhau nên dễ bạo lực. Bây giờ cũng đỡ hơn nhưng vẫn có…”.
- Anh Thi
Vấn đề cốt lõi về chống bạo lực gia đình vẫn chưa được giải quyết ở Việt Nam, mà cách làm luật lại bắt chước, nhại theo cách làm của các nước tiến bộ phương Tây. Trong khi đó, các nước này có một nền tảng giáo dục cũng như văn hoá quá tốt, điều kiện kinh tế ổn định và phông ứng xử của con người luôn giữ trạng thái cân bằng. Ở Việt Nam thì khác, mọi bức xúc xã hội không được giải quyết, từ chuyện bị o ép ở cơ quan, công xưởng cho đến những bất công về hành chính nhà nước đã nung nén, biến thành bực tức khi giải quyết với gia đình, con cái.

Một khi bầu không khí xã hội luôn mất cân bằng, sự phân cấp giàu nghèo quá nặng nề và người nghèo luôn phải đối mặt với bất công, tàn nhẫn thì việc chống bạo lực gia đình lại là một chuyện không tưởng. Bởi trên thực tế, bạo lực gia đình bắt nguồn từ những bất công xã hội cũng như những tuyệt vọng về sự nghèo khổ, không lối thoát.

Theo ông Nhã, muốn không có bạo lực gia đình, cần phải bắt đầu từ cái lõi chứ không phải hô hào hình thức, cái lõi chính là phông văn hoá, phông ứng xử được giáo dục thông qua trường học, không khí xã hội và chế độ chính trị. Nếu có một nền giáo dục tốt, một xã hội văn minh và một bầu không khí chính trị cởi mở, tự thân con người sẽ thấy tâm lý khoáng đạt, không bị ức chế và gia đình sẽ trở thành điểm tựa để chắp cánh những ước mơ mà bản thân chưa thực hiện được.

Rất tiếc, với Việt Nam hiện tại, người đối với người có vẻ như không còn tình nghĩa, cả một xã hội quay cuồng trong guồng máy chật chội và ngột ngạt của kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa, phải nuốt một nền giáo dục lấy học thuyết coi trọng vật chất làm nền tảng. Chính những trận cuồng phong vật dục đã đẩy các tế bào gia đình vào chỗ vô tâm, mãi miết chạy đua theo vật chất và bỏ quên thế giới tinh thần. Một khi thế giới tinh thần bị quên lãng, chắc chắn con người sẽ chạm đến bạo lực.

Bạo lực ngôn ngữ và bạo lực hành vi
Một người tên Thi, gốc Quảng Ngãi, làm công nhân tại một công ty giày da trong khu công nghiệp Sóng Thần 2 Bình Dương, chia sẻ: “Trong gia đình phần lớn là người chồng hay bạo lực với vợ, chủ yếu bạo lực chân tay. Bây giờ thì bạo lực đã giảm đi nhiều. Trong gia đình, nếu điều kiện kinh tế khó khăn, nhất là những cặp mới cưới nhau hay khó khăn, chưa hiểu và thong cảm nhau nên dễ bạo lực. Bây giờ cũng đỡ hơn nhưng vẫn có…”.

Theo chị Thi, vấn đề bạo lực gia đình ở các gia đình công nhân diễn ra như cơm bữa. Mà không riêng gì giới lao động nghèo, ngay cả những người giàu có, dư ăn dư để vẫn có bạo lực gia đình diễn ra. Bạo lực gia đình thường diễn ra theo hai hướng: Bạo lực ngôn ngữ và bạo lực hành vi, thường thì bạo lực hành vi đến sau bạo lực ngôn ngữ.

Chị Thi cho rằng với người làm công ăn lương ba đồng ba cọc như chị, nếu không khéo giữ sẽ dẫn đến vợ chồng gây gỗ, đánh nhau thường xuyên như cơm bữa. Vì cả hai vợ chồng cố gắng làm việc, cày xới cật lực nhưng vẫn thiếu trước hụt sau, trong khi đó, bị giới chủ khinh khi, mặc cảm và tự ái đầy mình, chỉ cần một sự khích động nhỏ cũng có thể dẫn đến bạo lực.

Trong gia đình, nếu điều kiện kinh tế khó khăn, nhất là những cặp mới cưới nhau hay khó khăn, chưa hiểu và thông cảm nhau nên dễ bạo lực. Bây giờ cũng đỡ hơn nhưng vẫn có…”.
-  Chị Thi
Ví dụ như con chị bị ốm, phải đi nằm viện, trong khi tiền còn quá ít trong túi, mọi lo toan và buồn bã sẽ nhân lên nhiều lần. Nếu chị không biết ý, than thở một chút thì chồng chị sẽ tủi thân và cáu gắt, khi cáu gắt, lời qua tiếng lại, đương nhiên là đàn ông bao giờ cũng thua cuộc trong chuyện cãi nhau, sẽ dùng đến hành động, lâu ngày trở thành thứ phản xạ có điều kiện để tránh những lời chì chiết của vợ. Bạo lực gia đình đến một cách tự nhiên bởi kinh tế gia đình, thói quen ứng xử và vị thế xã hội.

Chị Thi nói thêm rằng hiện tại, việc qui định xử phạt bạo lực gia đình không những chưa hợp lý mà còn nguy hiểm, nó chỉ mang lại lợi lộc cho nhà cầm quyền địa phương, cứ thấy có bạo lực thì phạt, tiền trong tay dân chuyển sang tay cán bộ rồi đi đâu chưa rõ. Trong khi đó, muốn hết bạo lực gia đình, con người cần có một đời sống bình an, không lo toan quá nhiều về cơm áo gạo tiền và cũng không bị đè nén bởi sức ép quyền lực, xã hội. Nhưng với Việt Nam, chuyện này còn xa lắm.

Chung qui, muốn hết bạo lực gia đình, con người cần có một xã hội, một môi trường không có bạo lực và ở đó mọi quyền lợi cũng như phẩm hạnh của con người được đảm bảo. Bởi suy cho cùng, gia đình là một xã hội thu nhỏ. Trong một xã hội lớn đầy rẫy bất công và bạo lực thì e rằng mọi sự kêu gọi ngưng bạo lực chỉ là trò hề theo mùa đến hẹn lại lên!


Hơn bao giờ hết, người Việt Nam cần có một xã hội không có bạo lực, một cộng đồng không có bạo lực và một gia đình không có bạo lực. Ở đó, con người sẽ biết hành xử với nhau theo sự mách bảo của lương tri và lòng tự trọng. Nhưng chuyện này nghe ra còn xa vời lắm!

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link