Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, March 23, 2013

Trung Quốc Trục Lợi Tại Venezuela


 

 

 

Trung Quốc Trục Lợi Tại Venezuela

 

Nguyễn Xuân Nghĩa & Thanh Quang RFA

 

Cần xét lại những món nợ đáng tởm tại Venezuela và Việt Nam

Sau khi Tổng thống Hugo Chávez tạ thế hôm mùng năm vừa qua, ngày 14 tháng tới, Venezuela sẽ bầu Tổng thống và lãnh đạo mới phải đối mặt với rất nhiều khó khăn kinh tế. Nhân dịp này người ta mới chú ý đến vai trò của Trung Quốc với khoảng 40 tỷ đô la tín dụng và rất nhiều dự án cho một quốc gia nổi tiếng về các vụ vỡ nợ lịch sử. Qua phần trao đổi với chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa do Thanh Quang thực hiện, Diễn đàn Kinh tế sẽ tìm hiểu về những động lực và rủi ro đằng sau sự bành trướng kinh tế của Trung Quốc vào xứ Venezuela.

Thanh Quang: Xin kính chào ông Nghĩa. Thưa ông, sau 14 năm cầm quyền của Tổng thống Hugo Chávez, xứ Venezuela có thể sẽ qua một bước ngoặt sau khi ông Chávez tạ thế. Sở dĩ quốc tế nói đến bước ngoặt vì xứ này đang gặp nhiều bài toán kinh tế xuất phát từ chính sách lãnh đạo của ông Chávez, như lạm phát, khan hiếm thực phẩm và tình trạng suy sụp của hạ tầng vận chuyển và tiện ích công cộng trong khi tham nhũng, buôn lậu và tội ác của xã hội đen vẫn lan rộng.

- Tuy nhiên, người ta còn để ý đến một khía cạnh khác là Venezuela được Trung Quốc cho vay nhiều nhất trong các nước đang phát triển. Tại sao như vậy và tương lai các khoản nợ này ra sao là đề tài mà nhiều người muốn biết. Vì vậy, xin đề nghị ông tóm tắt bối cảnh vấn đề và phân tích các động lực của Trung Quốc khi tung tiền vào một quốc gia bất ổn như vậy.

Venezuela bất ổn

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Chúng ta sẽ nói về chuyện bất ổn trước. Sau khi giành được nền độc lập từ Đế quốc Tây Ban Nha vào đầu thế kỷ 19, Venezuela có hai đặc sản là nạn độc tài và tài vỡ nợ. Trong phạm vi của chương trình kinh tế, ta hãy nói đến nạn vỡ nợ. Tính bình quân thì từ năm 1825 đến 1900, cứ 12 năm rưỡi lại vỡ nợ một lần. Trong ba chục gần đây thi đã bốn lần vỡ nợ, bình quân là bảy năm một lần, mới nhất là vào năm 2004. Tìm hiểu kỹ thì ta thấy ra một yếu tố là nạn hồ hởi sảng vì tài nguyên phong phú khiến giới đầu tư vay tiền và thổi lên bong bóng chẳng khác gì hiện tượng bể bọt trên ngọn sóng tại vùng biển Nam Mỹ nổi tiếng của Đế quốc Anh vào thế kỷ 18 mà người ta gọi là "South Sea Bubble".

- Qua thế kỷ 20, người ta lại hồ hởi nữa khi tìm ra dầu mỏ tại Venezuela từ năm 1922. Xứ này có trữ lượng khoảng 300 tỷ thùng dầu thô, đứng hàng thứ nhì thế giới, và trở thành cột trụ của Tổ chức các nước xuất khẩu dầu lửa OPEC mà cũng hoạn nạn vì nguồn tài nguyên đó.

- Nói vắn tắt thì vì ỷ vào dầu khí là nguồn thu chính, chế độ Chávez quốc hữu hóa khu vực năng lượng mà không phát triển các khu vực sản xuất khác nên kinh tế bị mất cân đối, phải nhập khẩu lương thực, bị lạm phát cao nhất thế giới mà công nghiệp dầu khí lại tụt hậu, mắc nợ vì chế độ bao cấp và lệ thuộc hơn vào Trung Quốc. Nói chung, Venezuela khó duy trì tình trạng này vì đã cạn tiền và thành phần nghèo khổ bắt đầu thất vọng. Đấy là một vấn đề rất đáng chú ý.

Ba mũi bành trướng của Trung Quốc

Thanh Quang: Chúng ta đi vào đề mục chính là sự lệ thuộc của Venezuela vào Trung Quốc. Thưa ông, diễn tiến của chuyện này là thế nào? Chẳng lẽ lãnh đạo Trung Quốc không học được bài học về nạn bể bọt đầu tư đã từng xảy ra tại Venezuela và nhiều xứ Nam Mỹ khác hay sao?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Thật ra họ đã tiếp thu kinh nghiệm quốc tế và có bản lĩnh chứ không mơ hồ đâu. Chuyện này có đầy khúc mắc nên tôi xin từng bước giải thích.

- Về đại thể, Trung Quốc là một xứ đói ăn và khát dầu nên phải bảo đảm nguồn cung cấp nguyên nhiên vật liệu và lương thực cho lâu dài, nếu không thì gặp loạn. Ưu tiên thứ hai là khi tiến hành việc đó, lãnh đạo xứ này quan tâm đến yêu cầu phát triển thế lực ngoại giao với các nước trên toàn cầu, bất kể tới bản chất của chế độ sở tại. Sở dĩ họ thi hành được là nhờ hệ thống tư bản nhà nước với sức huy động và phối hợp phương tiện mà các nền kinh tế tự do khó cạnh tranh nổi. Ta đã thấy khả năng huy động ấy qua bài Cộng Hoà "Dân Công" Trung Quốc cách nay hai tuần.

- Từ đó, Trung Quốc bành trướng ảnh hưởng đến Á châu, Phi châu và Nam Mỹ qua hai mũi công là Ngân hàng Phát triển Quốc gia, được gọi tắt theo Anh ngữ là CDB, và doanh nghiệp nhà nước. Ngắn gọn thì ngân hàng CDB cho các nước có tài nguyên vay tiền để thực hiện các dự án do doanh nghiệp nhà nước Trung Quốc tiến hành hầu bảo đảm nguồn tiếp vận tài nguyên và qua đó củng cố thế lực ngoại giao của Bắc Kinh với các nước đang phát triển, kể cả các nước độc tài, nhất là độc tài. Vài con số sau đây có thể cho thấy thế lực đó.

- Tính đến năm 2011, Ngân hàng Phát triển CDB có tài sản trị giá gần ngàn tỷ đô la, hơn gấp tám lần Ngân hàng Phát triển Á châu và gần gấp đôi Ngân hàng Thế giới. Nhờ đó, CDB cho vay ra gần chín ngàn tỷ đô la, gấp ba số tài trợ của hệ thống Ngân hàng Thế giới. Mà các tổ chức quốc tế còn quan tâm đến việc bảo vệ môi sinh và tình trạng lao động hay nhân quyền của các nước, chứ ngân hàng CDB của Trung Quốc thì không. Họ có đồng chí là các chế độ độc tài ở tại chỗ.

Trung Quốc là chủ nợ của Venezuela

Thanh Quang: Mấy con số này phải làm thính giả giật mình. Bây giờ ta mới nói đến cách tiếp cận của Bắc Kinh vào Venezuela. Thưa ông, các mũi nhọn của Trung Quốc đã vào đây như thế nào?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Bắc Kinh đã xây dựng quan hệ với chế độ Chávez tại Caracas từ lâu nhưng xâm nhập mạnh là từ năm 2008. Một phần ba các khoản tín dụng của ngân hàng CDB ra hải ngoại là trút vào Venezuela, nay lên tới hơn 40 tỷ đô la. Song song, doanh nghiệp nhà nước của Trung Quốc cũng được ngân hàng này cho vay để thực hiện các dự án gọi là "thuộc diện chính sách" của Bắc Kinh, trong đó nhiều dự án được hoàn thành tại xứ Venezuela. Nhờ tín dụng của ngân hàng CDB, Venezuela lại còn đầu tư ngược vào Trung Quốc làm người dân càng tin vào uy thế của ông Chávez trên con đường xây dựng xã hội chủ nghĩa của ông ta.

- Năm 2007, sau khi quốc hữu hóa khu vực năng lượng và đuổi doanh nghiệp Âu Mỹ ra ngoài, ông Chavez tuyên bố rằng tài nguyên của Venezuela là tài sản của toàn dân. Nhưng thực chất thì tài nguyên này vẫn do nhà nước Trung Quốc thống nhất quản lý nhờ vai trò của ngân hàng và doanh nghiệp Trung Quốc. Đây là một điều mỉa mai mà truyền thông Venezuela hay quốc tế khó phanh phui vì ngần ấy nghiệp vụ là bí mật về an ninh của nhà nước Trung Quốc!

Thanh Quang: Ông nói đến chi tiết ly kỳ vì dường như ta đang thấy tái diễn chủ nghĩa thực dân kiểu mới, qua khẩu hiệu xây dựng xã hội chủ nghĩa với màu sắc Trung Quốc. Nhưng trong nỗ lực này thì doanh nghiệp Trung Quốc có kiếm ra lời không và liệu có thể lại bị hiện tượng bể bọt đầu tư mà ông nhắc tới hồi nãy?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Thưa rằng Bắc Kinh vẫn có thể nắm dao đằng chuôi. Trong quan hệ với các nước giàu tài nguyên, Trung Quốc nhấn mạnh đến khẩu hiệu "song doanh" theo lối nói "win-win" của giới kinh tế, nghĩa là đôi bên cùng có lợi. Thật ra, Bắc Kinh lời gấp đôi vì vừa nắm lấy nguồn cung cấp vừa tìm ra nhiều hợp đồng cho doanh nghiệp của mình.

- Venezuela đi vay mà trả bằng dầu, mỗi ngày phải có 430 ngàn thùng thì mới đủ. Nguồn dầu ấy lại do các tập đoàn dầu khí Trung Quốc như Sinopec hay CNPC khai thác để xuất khẩu ra ngoài. Một chi tiết ly kỳ là sự sai biệt giữa lượng dầu chở ra khỏi Venezuela để trả nợ so với số dầu nhập khẩu vào Trung Quốc, vốn là những số liệu được đôi bên giữ kín. Các chuyên gia quốc tế tìm mãi mới hiểu khúc mắc bên trong.

- Do đặc tính địa chất, dầu thô Venezuela thuộc loại "nặng" và "chua" chứ không "nhẹ" và "ngọt" như dầu của Á Rập Saudi, nên khó lọc thành xăng vì cần kỹ thuật khác mà Trung Quốc chưa có. Thứ hai, dù mua với giá rẻ thì việc chuyển vận từ Venezuela về Trung Quốc cũng thành tốn kém. Vì vậy, doanh nghiệp Trung Quốc lặng lẽ đem dầu Venezuela bán cho các xưởng lọc dầu châu Mỹ để kiếm lời ở giữa. Điều ấy mới giải thích vì sao thống kê của Hải quan về số dầu nhập vào Trung Quốc lại thấp hơn số dầu xuất khẩu từ Venezuela. Tức là nhờ Chávez, Trung Quốc trở thành một tay buôn dầu đáng kể trên các thị trường Bắc Mỹ!

Những Món Nợ Đáng Tởm

Thang Quang: Nếu như vậy thì liệu Trung Quốc có thắng lớn với chiến lược này hay không?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Tôi nghĩ rằng họ lại bị rủi ro loại khác. Các dự án vĩ đại mà vô dụng như những thành phố ma đã được thực hiện tại Trung Quốc cho thấy nạn bong bóng địa ốc và núi nợ chất đống vì sự hoang tưởng, đấy là một rủi ro từ cái gốc, ở bên trong. Thứ hai, Venezuela đã có truyền thống bốc đồng vì dầu và nhờ dầu mà xây dựng chế độ chia chác quyền lợi nên mới gặp bất ổn chính trị. Đấy là một rủi ro thứ hai cho Trung Quốc, ở bên ngoài. Trường hợp ấy từng xảy ra tại các nước được Bắc Kinh viện trợ mà bị động loạn và nội chiến nên càng dễ xảy ra tại Venezuela. Thứ ba, người dân bản xứ chưa hẳn là đã tin vào thiện chí của Bắc Kinh và lề lối giao tế của các doanh nghiệp Trung Quốc. Nếu Venezuela thay đổi thì sẽ có ngày dân chúng xứ này nêu vấn đề về các "món nợ đáng tởm", là một điều mà chúng ta nên biết.

Thanh Quang: Chuyện các món nợ đáng tởm ấy là gì, ông có thể giải thích cho thính giả của chúng ta được không?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Trên thế giới đã có nhiều trường hợp mà quần chúng, phe đối lập hay chế độ mới đòi điều tra và hủy bỏ các món nợ do chế độ cũ đã cam kết với xứ khác. Người ta gọi đó là "món nợ đáng tởm" hay "odious debts"vì chế độ cũ nhân danh quốc gia đi vay nước khác để trục lợi riêng cho tay chân hay thân tộc rồi bắt người dân phải trả. Việc kiện tụng và hủy bỏ như vậy đã trở thành án lệ quốc tế hay tiền lệ về pháp lý. Gần đây là việc chính quyền Iraq đòi hủy các khoản nợ lên đến cả trăm tỷ đô la của chế độ Saddam Hussein ngày xưa khiến nhiều quốc gia đành phải xóa nợ, nghĩa là mất tiền.

- Tại Venezuela, chế độ do Hugo Chávez dựng lên đang phải thay đổi và dù có đắc cử tháng tới, Tổng thống xử lý hiện nay là ông Nicolás Maduro cũng không có thế mạnh như Chávez mà các nhóm bên trong chẳng còn nhất trí như trước. Trong khi ấy, phe đối lập cũng cố gắng xây dựng thành giải pháp thay thế và sẽ khai thác mọi kẽ hở trong các cam kết của Chávez với Trung Quốc để quần chúng thấy ra tính chất ghê tởm vì bất công của các món nợ cũ.

- Trường hợp ấy mà bùng nổ, ta sẽ thấy nhiều dự án với Trung Quốc được công khai hóa rồi người dân hiểu ra tính chất gọi là "song doanh", đôi bên cùng có lợi, là điều không hề có. Từ đó, nội tình bí mật bên trong càng bị phanh phui và Trung Quốc không chỉ mất tiền mà còn mất uy tín với thế giới và nhất là các nước đang phát triển đã từng được Bắc Kinh chiêu dụ.

- Về phần Việt Nam, hiển nhiên là người dân đã hoài nghi những cam kết của lãnh đạo ở Hà Nội với Bắc Kinh và đòi chính quyền giải trình các dự án với Trung Quốc. Nếu tìm cho kỹ thì người ta cũng có thể thấy ra nhiều "món nợ đáng tởm" đã được các luật gia quốc tế nói đến ở xứ khác.

Thanh Quang: Xin cảm tạ ông Nguyễn-Xuân Nghĩa về cuộc trao đổi này và chắc rằng quý thính giả cũng nên suy ngẫm về ý kiến vừa được nêu ra.

 

KHI BẮC HÀN NỔI CƠN ĐIÊN ĐỂ SỐNG CÒN!



KHI BẮC HÀN NỔI CƠN ĐIÊN ĐỂ SỐNG CÒN! NGÔI SAO SÁNG CHAVEZ CHỐNG MỸ SẼ CÒN MÃI
HOA KỲ VẪN CÒN NGHĨ ĐẾN VNCH! Hà Nhân Văn









Đối với Việt Nam, ít nhất chính phủ Hoa Kỳ trong tháng này, gần kề 30-4-2013, có hai nghĩa cử đáng kể:


Tổng lãnh sự Hoa Kỳ tại Sàigòn, Mỹ gốc Việt, ông Lê Thành Ẩn và phái đoàn đến thăm nghĩa trang QLVNCH Biên Hòa, nay là Bình Dương, hôm 07-3-2013, thắp hương tưởng niệm các liệt sĩ, nơi an táng 16,000 chiến binh thuộc các quân binh chủng. Trước đó 2 ngày, một Thứ trưởng Bộ ngoại giao CSVN đặc trách Việt kiều hải ngoại cũng đã dẫn thân đến thăm, làm tiền đạo mở đường cho Tổng lãnh sự Mỹ. Tin từ Sàigòn cho biết, tương đối sau hơn 30 năm bỏ phế, điêu tàn, nghĩa trang ngày nay đã được khai quang nhưng còn cần một thời gian khá dài để phục chế.

Nghĩa cử thứ hai, Bộ ngoại giao Mỹ chọn nữ chiến sĩ tự do Tạ Phong Tần để trao giải thưởng, "Những phụ nữ can đảm trên thế giới", trong một buổi lễ long trọng tại bộ ngoại giao Mỹ do Đệ nhất phu nhân Michelle Obama và Ngoại trưởng Kerry đồng chủ tọa. Sự kiện này nhiều ý nghĩa: Tạ Phong Tần là cựu đảng viên VNCS, bỏ đảng, cựu Trung úy công an CS tự thức tỉnh trở về với đại nghĩa dân tộc, dân chủ, nhân quyền.


Liệu rồi đây VNCS có dám trả tự do cho Tạ Phong Tần không? Liệu lãnh đạo VNCS có dám qua mặt Bắc Kinh nhượng bộ Mỹ không? Các nhà bình luận thời sự Mỹ - Việt đang chú mục vào điểm này. Khi lãnh đạo đảng CSVN cho một thứ trưởng bộ ngoại giao và phái đoàn đến thăm nghĩa trang liệt sĩ QĐVNCH thì rất có thể Hà Nội sẽ tiến xa hơn.

 Chắc hẳn lãnh đạo CSVN chưa đủ sức vỗ nợ Kerry đã dầy công bảo trợ CSVN hơn 20 năm qua từ khởi đầu vào lúc "sức cùng lực kiệt" rồi nay lại đang thụt lùi trở lại thời "lực kiệt sức cùng", vẫn chưa ngừng đấu đá nhau nội bộ.

Cựu Bí thư Thành ủy Đà Nẵng, một lãnh chúa miền Trung, thăng lên Trưởng ban Nội chính TƯĐ (trên hàng bộ trưởng, thăng lương Phó Thủ tướng) - Nguyễn Bá Thanh đang "phùng mang trợn mắt" chống lại Nguyễn Tấn Dũng, phủ nhận cáo giác của Tổng thanh tra chính phủ, cho rằng Thủ tướng khiên cưỡng. Phản công lại, Phó TT chính phủ vừa ra quyết định chỉ có 22 dự án phát triển mà Đà Nẵng đã nuốt của công quỹ quốc gia 3,434 tỷ đồng (báo Pháp Luật số ra ngày 6-3-2013 tại Sàigòn). Đấu đá nhau càng ngày càng một mất một còn.


Các cựu cán bộ cao cấp của đảng CSVN đang ào ào nổi lên "đánh cả 3 phe Sang, Dũng, Trọng". Đại sứ lão thành Nguyễn Trung, cựu ủy viên TƯ Đảng, theo gương Đại sứ Nguyễn Trọng Vĩnh, vừa lên tiếng quyết liệt yêu cầu "cả khóa Trung ương Đảng (Đại hội XI) hãy xin lỗi nhân dân, chịu án kỷ luật về nhà nghỉ hẳn, xin thôi chính trị vì đã phạm quá nhiều sai lầm tệ hại, không bị ra tòa án là may". Tất cả còn đợi Bắc Kinh.


Nguồn tin thông thạo từ Hà Nội sáng ngày 10-3 cho HNV biết rằng: Trong tình thế tương tranh đấu đá 3 phe mà cả 3 phe đều có "ân nghĩa" với Kerry và đang cần Kerry, có thể một số tù nhân cỡ Tạ Phong Tần sẽ được trả tự do sớm!

NÚI LỬA BẮC HÀN





Số báo kỳ trước, Hà Nhân Văn đặt tựa đề lớn "Bắc Hàn sẽ đổi thay, bỏ Tàu theo Mỹ?" Vậy mà tại sao Bắc Hàn càng lúc càng hiếu chiến hung hăng, dám dọa rằng, chẳng phải một Nam Hàn mà cả Hoa Thịnh Đốn, trái tim Hoa Kỳ, sẽ là biển lửa ăn bom nguyên tử của Bắc Hàn. Hoa Kỳ và thế giới đã quá quen tai với ngôn ngữ "đao to búa lớn" của Bắc Hàn xưa nay.

Lần này chàng trai trẻ Kim Jong-Un tiến xa rất nhiều, hủy bỏ hiệp ước đình chiến Nam - Bắc Hàn 1953, đóng cửa biên giới và Bàn Môn Điếm (vĩ tuyến 17), động binh, từ quân sĩ đến xe hỏa, xe tăng, pháo đều ngụy trang, cả nước trong tình trạng chiến tranh. Bình Nhưỡng làm náo động cả Nam - Bắc và Bắc Á. Hoa Kỳ phản ứng một cách nhẹ nhàng.


Đây là thông lệ, mỗi khi Nam Hàn có tân tổng thống thì Bắc Hàn đều ồn ào như thế. Ai cũng biết, chẳng qua Bắc Hàn chỉ đủ số uranium chế tạo vài ba quả bom nguyên tử. Quanh Bắc Hàn về phía Đông và Nam dầy đặc các giàn hỏa tiễn lá chắn của Hoa Kỳ, Nhật và Nam Hàn, chưa kể chiến tranh siêu khoa học. Hơn 10 năm trước, Bắc Hàn, kể cả Trung Cộng đã biết siêu chiến tranh của Mỹ như thế nào ở Iraq. Nhưng liều cứ liều, đây là bước đường cùng của Bắc Hàn.

BẮC HÀN CĂM HẬN AI?

Bình Nhưỡng căm hận ai nhất vào lúc này? Trước sau lại là Bắc Kinh, một bất ngờ, tự soạn thảo và đệ nạp HĐBA-LHQ nghị quyết trừng phạt Bắc Hàn "cứng rắn hơn so với các lần trước". HĐBA đã thông qua với đa số tuyệt đối. Bắc Hàn lồng lộn lên như con thú hoang bị trúng thương mà mũi lao cắm phập không ai khác hơn là đồng minh, đồng chí thân cận nhất. Trung Cộng có 4 cái nhất đối với Bắc Hàn: là nước cung cấp nhiều nhiên liệu nhất cho Bắc Hàn, đầu tư nhiều nhất ở Bắc Hàn, cho Bắc Hàn vay nhiều nhất với lãi suất nhẹ và ân hạn, viện trợ kinh tế và quân sự cho Bắc Hàn nhiều nhất.

Tại sao Bắc Kinh lại xoay tới 180 độ như vậy? Trước hết đó là vấn đề sĩ diện quốc thể. Đối với Tàu, xưa nay, sĩ diện và thể thống quốc gia vẫn là hàng đầu. Dân gian Việt Nam ví sĩ diện Tàu như loài cà cuống "chết đến lỗ trôn vẫn còn cay". Huống chi ngày nay đã lên đến hàng đệ nhị đại cường toàn cầu.


Bắc Kinh áp lực và hơn một lần yêu cầu Bình Nhưỡng không được thử bom nguyên tử, mấy ông lãnh tụ coi Bắc Kinh như số không, vẫn cứ ngoan cường hành động. Nay thì Bắc Kinh cho chú em út biết mặt ông Cả. Còn một khía cạnh sâu thẳm khác, số báo trước HNV đã trình bày nhân số chủ đề của báo Economist "Change in North Korea" (Feb. 9, 2013). Báo Economist đã biết rõ, hẳn Bắc Kinh phải biết tường tận hơn.

Qua sao được con mắt cú vọ tình báo Bắc Kinh! Bình Nhưỡng đã và đang đổi mới theo mô hình TC nhưng lại hướng về Miến Điện, định làm liều thêm một cú lớn về kinh tế để sinh tồn. Liệu chiến tranh Nam - Bắc Hàn có bộc phát không?

Chắc là chỉ dọa nhau chơi cho biết. Nhưng với một tập đoàn liều như Bình Nhưỡng thì bấm nút không phải là chuyện không thể xảy ra.

 Dù không xảy ra, với nghị quyết cấm vận Bắc Hàn lần này do chính Bắc Kinh soạn thảo và đệ nạp, Bắc Hàn chỉ còn một con đường qui hàng và tê liệt hẳn. Nhiên liệu kiếm ở đâu?

Thực phẩm nuôi dân kiếm ở đâu vào đúng mùa giáp hạt, vài triệu nông dân đã bắt đầu đói. LHQ sẽ thắt chặt, tăng cường bao vây mặt biển, đi và đến Bắc Hàn, chỉ còn mặt biên giới Đông và Bắc, chắc TC và Nga sẽ tuân hành LHQ. Không phải vì LHQ mà vì thế đại cường, anh Cả Bắc Kinh hy sinh chú em.

Mỹ, Nhật, kể cả Nga Sô và TC đã nhìn thấy rõ ý đồ của mấy tay lãnh tụ quân phiệt Bắc Hàn, cho nổ bom nguyên tử, xé bỏ hiệp ước ngưng chiến Nam Bắc 1953 để tạo thế mạnh trổi vượt, để mở một con đường mới, đồng thời dọa nạt nữ Tổng thống Nam Hàn đang trong giai đoạn chuyển tiếp chính trị. Nam Hàn đâu có vừa.


Quân đội Nam Hàn và Mỹ tập trận bắn đạn thật và bắn hỏa tiễn chùm hôm 15-2, và đầu tuần qua là trực tiếp cảnh cáo Bắc Hàn. Cùng thời phía Tây bán cầu, ngôi sao Tả phái chống Mỹ Chavez đã lặn, Cuba sẽ điêu đứng vì nhiên liệu và viện trợ đầy hào hiệp của Chavez. Anh liều Bắc Hàn sẽ còn tồn tại bao lâu nữa?

NGÔI SAO TẢ PHÁI NAM MỸ ĐÃ LẶN!





Như độc giả đã biết qua báo chí và truyền thông, Tổng thống Hugo Chavez, nước Venezuela đã qua đời vì bệnh ung thư phổi sau 14 năm cầm quyền theo hướng đi xã hội chủ nghĩa dân chủ Tân Tả (The New Left), cũng là 14 năm Chavez chống Mỹ kịch liệt, có cơ hội là chửi Mỹ, nguyền rủa Mỹ.


Trước đại hội đồng LHQ ở New York, TT Bush trẻ hiện diện hôm trước, hôm sau Chavez đăng đàn tố cáo Mỹ, nêu đích danh ông Bush trẻ mà Chavez gọi là "tên ma quỷ" (devil). Hiếm xảy ra sự chửi bới sỗ sàng nào như vậy trước một diễn đàn quốc tế như đại hội đồng LHQ.

Chavez cũng không tha ông Barack Obama, thường châm biếm, giá họa. Sau Fidel Castro, Hugo Chavez là người thứ 2 quán quân chửi Mỹ với những thậm từ nặng nề. Mỹ là kẻ thù không đội trời chung của Chavez, kể cả Cộng Hòa lẫn Dân Chủ. 

 Hẳn công luận Mỹ phải ngỡ ngàng, nếu không muốn nói kinh ngạc, hàng triệu dân Venezuela khóc thương, xếp hàng từ 3 giờ sáng dài 7 km để được nhìn thấy di hài người anh hùng của đất nước họ lần cuối. Hàng trăm ngàn người đổ xuống đường phố cùng rước quan tài Chavez từ quân y viện đến học viện sĩ quan nơi Chavez xuất thân là một Thiếu úy bộ binh rồi gia nhập nhảy dù lên đến Trung tá.

Chavez thường cáo buộc Hoa Kỳ từng âm mưu ám sát ông ta. Chavez xuất thân con nhà nghèo, từ khi còn là sinh viên sĩ quan ông đã ấp ủ những thần tượng như Fidel Castro, đại tá bạo chúa Gaddafi Libya, Mao Trạch Đông, nhất là trùm Tả phái CS Nam Mỹ, Ché Guevara, đồng chí số một của Fidel Castro (Ché Guevara bị CIA phục kích giết chết ở Nam Mỹ).

Khi lên cầm quyền năm 1999, Chavez không theo hướng quân phiệt mà đi hẳn về xã hội chủ nghĩa Tân Tả, vốn phát xuất từ Paris, Pháp quốc, vào năm 1948 do văn hào Jean Paul Sartre đề xướng.

Thế hệ sinh viên VN thập niên 1950, 60, 70 không mấy ai không biết phong trào Hiện sinh chủ nghĩa với cặp bài trùng Sartre vô thần và người vợ không bao giờ cưới Simon de Beauvoir cùng tiểu thuyết gia Pháp Francoise Sagan rất phổ biến ở VN như "Một nụ cười nào đó" (Un sourire certaine), "Trong một tháng, một năm" Dans un mois, dans un an). Jean Paul Sartre cũng như Tân Tả, gọi Mỹ là Đế quốc Tân thực dân (Néo-colonialisme), tạo được một phong trào văn học nghệ thuật vô thần "Thượng đế đã chết". Trong Công giáo ở Nam Mỹ thì nấp dưới các nhà thần học thiên Tả, đưa ra phong trào "Thần học giải phóng".

Cộng sản đã cướp được chính quyền ở Chile (1972) và ở Nicaragua. Thiên tài hành động và tư duy Ché Guevara bị giết, Tân Tả Nam Mỹ tàn lụi do thiếu lãnh đạo nhưng cũng đã dựng được các phong trào võ trang giải phóng ở một số nước như Colombia, láng giềng của Venezuela.

Đã hơn một lần chúng tôi trình bày về phong trào Tân Tả trên mục này. Xuất phát từ triết gia chủ nghĩa Hiện sinh J. Paul Sartre nên tự nó đầy không tưởng và ảo tưởng, chỉ có một mục tiêu chống Mỹ và Tân Thực dân là sống động, ảnh hưởng sâu đậm trong các phong trào phản chiến Mỹ và ở Âu châu.

 Sản phẩm cặn bã của nó ở VN tập trung qua các tiêu biểu như Trương Bá Cần (Linh mục Đỏ), Phan Khắc Từ, Chân Tín (báo Đối Diện, tờ báo gây tác hại không phải là nhỏ đối với miền Nam Tự do).

Cánh Tả phản chiến ở miền Nam VN xuất phát từ một số sinh viên thiên Tả du học ở Pháp và đại học Louvain Bỉ như Lý Chánh Trung v.v... Cánh Tân Tả VN thân hẳn CS và dùng cụm từ mới Tân Thực Dân để chống Mỹ và chiến tranh VN.

Về Tả phái Nam Mỹ, sau khi Ché Guevara chết, Fidel Castro trực tiếp lãnh đạo và mật vụ Liên Xô KGB tài trợ, không thành công vì bị CIA chặn đứng. Fidel Castro sai lầm nghiêm trọng khi đưa Cuba vào quỹ đạo Liên Xô vô thần, chống lại Giáo hội Công giáo, vốn là đa số chủ thể ở Nam Mỹ.

Tân Tả phái Âu châu (Pháp, Anh) không thích hợp với xã hội Nam Mỹ mà văn minh Thiên Chúa giáo là gốc rễ và là truyền thống Nam Mỹ. Thần học giải phóng bị Vatican lên án, bị đánh bật khỏi các đại chủng viện Công giáo Nam Mỹ.

Thế lực nhà thờ bao trùm Nam Mỹ. Tân Tả, xin lập lại, chỉ vang vọng trong cao trào chống "đế quốc tư bản Mỹ" (xem: Francois Bandy, "Jean Paul Sartre in the New Left, N.Y. 1971, pp. 51-83).
Giai cấp ở Nam Mỹ không phức tạp nhưng giàu nghèo quá cách biệt, một hố thẳm.

Thực ra, không có cái gọi là chủ nghĩa tư bản. Các-Mác dựng lên Tư bản chủ nghĩa qua bộ Tư bản luận mà mấy ai hiểu nổi nếu không có Lênin.

Nhưng rõ rệt thập niên 1960-70-80, Tư bản trở thành như là một chủ nghĩa, không lý thuyết, không giáo điều, chỉ có tiền và lời là trên hết, khai thác và khai thác bất cần công bằng, đạo lý, bác ái.

Bất hạnh tư bản lại gắn liền với Mỹ và chống Cộng, chia ra 3 khối rõ rệt: Tây phương đứng đầu là Mỹ, "Đông phương" mà Lênin - Stalin mạo nhận danh nghĩa và khối thứ III, Á Phi "phi liên kết". Tây phương tức Mỹ liên minh gắn bó với các chế độ độc tài và tham nhũng ở Nam Mỹ.

 Mặc nhiên tư bản và Mỹ trở thành đối tượng thù nghịch của đại đa số trí thức và nông dân thợ thuyền Nam Mỹ. Fidel Castro quán quân chửi Mỹ trở thành một "đại tài tử chính trị". Hugo Chavez lớn lên trong bối cảnh và tinh thần đó.

Bốn năm đầu cầm quyền, ông ta đi theo Fidel Castro chống lại Giáo Hội Công Giáo, đi hẳn vào cuộc tranh đấu giai cấp. Chavez thấm đòn, chàng đủ thông minh để hòa hoãn với giáo hội, chỉ hướng về dân nghèo, bỏ hẳn đấu tranh giai cấp nhưng chống Mỹ, chửi Mỹ vẫn là chủ đề ăn khách nhất. Qua nhiệm kỳ 3, ảnh hưởng từ anh em Fidel Castro "trở lại với Đức Tin Kitô", Chavez hướng hẳn về đạo, câu đầu môi vẫn là "Amen, lạy Chúa".

Chavez biến bác ái và công bằng Công giáo để dẫn đưa xã hội chủ nghĩa Tân Tả. Trong 14 năm cầm quyền, Chavez đã sử dụng 1000 tỷ đô la lợi tức dầu hỏa để cải thiện đời sống dân nghèo về y tế, giáo dục và dân sinh. Điều kiện căn bản là Chavez không duy vật vô thần, ông ta thanh liêm, trong sạch trong đời sống.

Hơn 30 nguyên thủ quốc gia hầu hết là Nam Mỹ đã đến dự tang lễ Chavez. Tạp chí Ngoại giao số mới nhất, với chủ đề lớn: Capitalism and Inequality - What's the Right and the Left wrong (chủ nghĩa tư bản và sự bất công - Cái gì Hữu phái và Tả phái sai?) bay Jerry Z. Miller, Giáo sư Sử học Đại học Công giáo Mỹ - CUA, vol. 92, no. 2, March & April 2013).

Tôi sẽ trình bày về Tư bản và Tả phái Chavez riêng một số.

Đám tang huy hoàng của Chavez với hàng triệu dân của ông và cả Nam Mỹ khóc thương ông, kính yêu ông. Đó là bài học rất lớn cho Hoa Kỳ để biết rõ rằng Tư bản chủ nghĩa là điều rất khó thương! Chính nó hơn một thế kỷ đã đồng tình với Cộng Sản.

Riêng VN, CS còn tồn tại đến nay do đâu? Do tư bản Nhật, do các ngân hàng quốc tế mà Ngân Hàng Phát Triển Á Châu dẫn đầu tức ADB. Tư bản phải đổi thay để CS như VN và Tàu phải sụp đổ hẳn. Không thì tư bản cũng sụp đổ!


 Chavez đang lên, dù ông phạm phải nhiều lỗi lầm về kinh tế. Giờ phút cuối đời Chavez còn tha thiết: "Cứu tôi! Cứu tôi!" "Tôi còn muốn sống". Tránh sao khỏi số trời! Nhưng ngôi sao Tả phái không phải là bạo chúa và tôn trọng tự do dân chủ vẫn còn mãi trong lòng dân của ông và cả Nam Mỹ.

 Ông chống Mỹ có lý do chính đáng của ông. Uncle Sam hãy trả lời câu hỏi mà báo The Economist đặt thành vấn đề: Các chủ nhân tư bản cướp đoạt của dân thọ thuế 20 ức (trillion) hay 20,000 tỷ đô là trốn thuế? (Economist, Feb. 10, 2013).



HÀ NHÂN VĂN


Chủ Chứa Ở Nga: Các Quan Chức Việt Ngậm Miệng Ăn Tiền



Thân chuyển >>>>>>>>>>>>>>
Lúa 9

 

Gesendet: 6:24 Donnerstag, 21.März 2013
Betreff: Chủ Chứa Ở Nga: Các Quan Chức Việt Ngậm Miệng Ăn Tiền

 


http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=2620Nội tình của ổ buôn người ở Nga



Chủ Chứa Ở Nga: Các Quan Chức Việt Ngậm Miệng Ăn Tiền

Mạch Sống, ngày 20/03/2013

Một nguồn tin kín đáo bắt đầu hé lộ chứng cớ về hệ thống ô dù đã và tiếp tục bao che cho đường dây buôn người của Bà Nguyễn Thuý An, chủ ổ mãi dâm đã hoạt động bình chân như vại ở Nga trên 20 năm nay.

Bà ta là một chủ chứa thuần tuý mà còn là kẻ đứng đầu đường dây buôn người từ Việt Nam sang đến Nga. Bà ta đã lừa néo nhiều chục cô gái trẻ, từ Kiên Giang đến Thủ Đức, từ Sài Gòn ra đến Hà Nội, sang Nga lao động để rồi khống chế họ và dùng bạo lực ép họ phải làm gái mãi dâm.

Tiền bà ta thu được từ sự dày vò thân xác của các cô gái lên đến trên nửa triệu Mỹ kim mỗi năm. Bà ta lại dùng nó để cho các người Việt buôn bán nhỏ vay nặng lãi. Hàng ngày bà ta lái xe Mercedes đến khu “Chợ Liu” của người Việt, ở Trung Tâm Thương Mại Mátxcơva ,để thu tiền lãi. Bà ta dùng “phia” (tiếng lóng của từ mafia) để khủng bố các con nợ. Người gốc Nghệ An, bà ta đã tậu mua nhiều bất động sản ở trong nước, từ bắc vào nam.

Lẽ sống của người đàn bà có một không hai này là sẵn sàng tung tiền để mua ô dù bao che và cũng sẵn sàng trả thù nạn nhân nào dám tỏ thái độ bất hợp tác: “Ơn một trả mười. Thù một trả mười.”

Bà ta cho biết là nhờ nắm pháp luật trong tay nên mới dám làm “nghề” này và đã “làm rất lâu rồi, nắm được pháp luật rất rõ.”

Bà ta tuyên bố: “Chính vì như vậy làm không bao giờ ảnh hưởng đến mình cả… Đ.M. ảnh hưởng bây giờ tất cả liên quan đến Đ.M. con cháu người ta cả chứ không liên quan gì đến mình.”

Cẩn thận: Đoạn ghi âm các lời phát biểu của Bà Nguyễn Thuý An sau đây mang nhiều từ ngữ thô tục. http://youtu.be/tcTpr0I9Ygk

 

Bà ta ngang nhiên lộng hành vì đã tung tiền mua chuộc các người có “chức vụ rất là to” để che chở cho việc làm ăn của bà ta.

Theo tin của Đài Á Châu Tự Do, người chồng hờ  của bà chủ chứa mà cũng là “quản gia” của ổ mãi dâm là Ông Nguyễn Anh Huy có quen biết lớn ở Toà Đại Sứ Việt Nam ở Nga:  “Ông Tuấn Anh là anh của Ông Huy… còn vợ của Ông Tuấn Anh, làm ở bên đại diện cộng đồng người Việt Nam…, là cháu ruột của Ông Nguyễn Đông Triều.”

Trên thực tế, bà ta chỉ sử dụng người chồng hờ để thắt chặt quan hệ ô dù, chứ thường xuyên mắng nhiếc ông ta không tiếc lời: “Im đi… Mẹ nhà mày… Đ.M. mày, làm sao có loại đàn ông như thế, có trên đời này.”

Ông Nguyễn Đông Triều là Tham Tán Công Sứ Liên Bang Nga ở Toà Đại Sứ. Ông là người mà bốn nạn nhân trốn thoát được hồi đầu tháng 2 đã gọi đến để cầu cứu và chỉ ít lâu sau thì chính Bà An đã đưa Ông
“quản gia” Huy và một thành phần “phia” đến tận nơi ẩn náu mà chỉ có Ông Triều biết để bắt cả bốn cô về. Bà ta đánh đập và tra tấn bốn cô gái khốn khổ này không nương tay.

Điều bà ta không ngờ là trong thời gian ngắn ngủi trốn thoát được, các nạn nhân đã gọi về cho gia đình cầu cứu. Thân nhân của họ ở ngoại quốc lên tiếng mạnh mẽ và truyền thông ở hải ngoại, kể cả báo chí Mỹ, làm lớn chuyện.  Rồi các dân biểu Hoa Kỳ và Canada nhập cuộc và cảnh sát liên bang Nga tiến hành điều tra.

“Thật ra còn cái gì để nói nữa. Chuyện nó bét nhè như thế này rồi,” Bà An than thở với một người thân tín. “…liên quan đến rất là nhiều người… cả một đoàn người luôn… một đống người luôn.”

Bà ta cáo buộc các đài phát thanh, các tờ báo đăng tải tin tức về vụ giải cứu 15 cô gái Việt nạn nhân của bà ta là báo phản động:  “Báo …ở bên Mỹ làm là báo chống lại người Việt Nam… luôn luôn đi moi móc ba cái tin để phóng một thành mười” và “ở Việt Nam không bao giờ có những tờ báo này để mà đọc cả.”

Quả vậy, không một tờ báo nào ở Việt Nam chạy một mẩu tin nào về vụ buôn người có ô dù bao che lộ liễu này.

Bà ta chửi rủa các báo, các mạng này là đã gây xáo trộn trong “nhà” -- tức là nhà chứa – làm cho các nạn nhân xôn xao: “Bọn chó ấy ở trong nhà nó nghe nói chuyện báo báo chí chí mạng mạng là nó cứ loạn [lên] xin về.”

Nhưng rồi bà ta khoe là có ng ười bạn “rất là thân”, “chức vụ rất là to” trước đây công cán ở Nga, rồi về nước và bây giờ đã được cử sang Hoa Kỳ. Bà ta đang nhờ người này giải độc ở Hoa Kỳ và Canada.

Bà ta mô tả cách hoạt động ô dù này: “Phong bì cho người ta, phong bì theo kiểu kín đáo” và muốn “người ta ngậm miệng thì người ta phải ăn tiền.”

Cuối tuần đầu của tháng 3, chính phủ Việt Nam cử phái đoàn 20 công an Interpol từ Hà Nội gởi sang Nga để điều tra, do sự lên tiếng của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ -- và Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ thì phải trả lời ngày càng nhiều các vị dân cử liên bang đã lên tiếng.

Toà Đại Sứ Việt Nam ở Nga thết đãi phái đoàn công an Interpol hậu hĩ. Chưa kịp tiếp xúc và phỏng vấn một nạn nhân nào, họ đã nhanh chóng quay về nước với kết luận là không có gì để phải can thiệp.

 Bà An than thở là đã phải tốn 50 nghìn Mỹ kim cho việc khoản đãi phái đoàn này.

“Người ta nhận những cái khoản tiền quà cáp của mình lớn thì người ta có trách nhiệm. Nôm na là vậy”, bà ta kể lể. “Tiền nong bao nhiêu cũng phải giải quyết hết, để làm sao cho câu chuyện nó nhẹ đi đã.”

Đứng trước mối nguy cận kề sẽ bị bắt bởi cảnh sát liên bang Nga, kế hoạch của bà ta là mua chuộc giới chức ở Nga, ở Mỹ, ở Canada và ở Việt Nam: “Năm ba triệu không vấn đề gì cả… 5 triệu, 50 triệu không giá trị gì luôn… 500 triệu không giá trị gì luôn…”

Theo nguồn tin đáng tin cậy từ Nga, đầu tháng 3 cảnh sát liên bang Nga đã phá cửa sổ xông vào căn chung cư ở trên tầng lầu 16, nơi giam giữ các nạn nhân, nhưng chỉ thấy căn phòng trống rỗng với nhiều vali ngổn ngang. Trước đó mấy tiếng đồng hồ, Bà An đã được một cú điện thoại từ Toà Đại Sứ Việt Nam báo động nên kịp thời đưa tất cả các cô gái đi dấu ở một nơi khác.

Cũng theo nguồn tin này, lượng thông tin thu thập được về hoạt động chân rết của ổ buôn người của Bà An khá nhiều và đang được đãi lọc để tuần tự phổ biến để sao không ảnh hưởng đến cuộc giải cứu 10 nạn nhân mà tính mạng vẫn nằm trong tay của ổ buôn người và ô dù của chúng.

Nắm sẵn trong mình nhiều hộ chiếu giả của nhiều quốc gia, Bà An cho biết là đã sẵn kế hoạch cao chạy xa bay để làm ăn ở một thành phố khác, nước khác: “Tao không thiếu gì cách. Hết.”

Posted on Thursday, March 21 @ 00:47:16 EDT by ngochuynh

Friday, March 22, 2013

Sửa đổi hiến pháp và những động thái bất thường


 


Sửa đổi hiến pháp và những động thái bất thường


 

Gia Minh, biên tập viên RFA
2013-03-20

 

Email

Ý kiến của Bạn

Chia sẻ

In trang này


Sua_doi_HP_va_nhung_dong_thai_bat_thuong_GM.mp3Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

14826_2734116169767_13750215_305.jpg

Giáo dân ký kiến nghị đòi hủy điều 4 hiến pháp 1992 tại nhà thờ Thái Hà.

Courtesy Huỳnh Ngọc Chên Blog

 

Cuộc lấy ý kiến góp ý cho dự thảo sửa đổi hiến pháp năm 1992 tiếp tục diễn ra. Có nhiều ý kiến và động thái cho thấy có những bất thường hiện nay.

Những con số


Sau khi Ủy ban Dự thảo Sửa đối Hiến pháp năm 1992 lên tiếng kêu gọi người dân góp ý và không có vùng cấm nào trong đợt góp ý hiện nay. Sau đó đã xuất hiện những bản kiến nghị được phổ biến công khai trên những mạng và qua các mạng xã hội nhiều người tham gia ký tên.

Nổi bật là bản kiến nghị góp ý sửa đổi dự thảo hiến pháp năm 1992 do 72 nhân sĩ, trí thức khởi xướng. Đại diện của nhóm này vào ngày 4 tháng 2 đã đến văn phòng Quốc hội phụ trách về vấn đề sửa đổi hiến pháp để chính thức gửi bản kiến nghị đó.

Cho đến thời điểm giữa tháng 3 con số người ký tên ủng hộ bản kiến nghị do 72 nhân sĩ, trí thức khởi xướng đó được cho biết đã đến con số 10 ngàn người.

Một bản kiến nghị khác đến lúc này cũng có số chữ ký ở mức chục ngàn người là bản nhận định và góp ý của Hội đồng Giám mục Việt Nam cho dự thảo sửa đổi hiến pháp năm 1992. Văn bản này cũng được người đại diện của Hội đồng Giám Mục Việt Nam đích thân đến trao cho Ủy ban dự thảo sửa đổi hiến pháp 1992.

Đến nay cũng có gần 8.000 ngàn người ký tên vào tuyên bố của nhóm Công dân mạng Tự do với những ý kiến mạnh mẽ không những đòi hỏi bãi bỏ điều 4 về sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam mà cần phải tổ chức Hội nghị Lập hiến, thiết lập một Hiến pháp mới thực sự là ý chí của toàn dân Việt Nam.

Phản kích từ chính quyền


Nhiều người cho biết bản dự thảo này do công an và hội đoàn địa phương đem đến tận nhà, yêu cầu người ta ký tên trước đi. Nếu không có thời gian thì từ từ đọc sau.
Ô. Trương Minh Đức

Trong một động thái được cho là khá hiếm hoi, Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến Pháp năm 1992 đã có công văn trả lời cho nhóm 72 nhân sĩ, trí thức mà đại diện là cựu bộ trưởng Tư Pháp Nguyễn Đình Lộc. Tuy nhiên trả lời đó cho rằng những kiến nghị được đưa ra chưa đúng qui định của luật pháp Việt Nam.

Tiếp theo là lên tiếng của những vị lãnh đạo cao cấp của Đảng và chính phủ đối với những kiến nghị của các tầng lớp người dân, nhất là đối với kiến nghị hủy bỏ điều 4 trong hiến pháp qui định vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Cô Phạm Thanh Nghiên, một cựu tù nhân lương tâm hiện bị quản chế tại Hải Phòng phát biểu về ý kiến của ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam, khi chỉ trích những người kiến nghị hủy bỏ điều 4 là suy thoái tư tưởng, đạo đức; cũng như những ý kiến phản hồi đối với phát biểu đó của ông Nguyễn Phú Trọng:

“Tôi và những người quan tâm đến tình hình Việt Nam đều còn nhớ lời của ông Nguyễn Phú Trọng phát biểu với tư cách là tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam. Tôi cho rằng ông Nguyễn Phú Trọng đang có mặc cảm, tự ti chính trị nên mới lên truyền hình để mà rêu rao, nói về sự lãnh đạo của Đảng… Nếu như ông không có mặc cảm tự ti chính trị, thì ông không nhất thiết phải nói như vậy. Đảng Cộng sản Việt Nam chưa bao giờ đặt lợi ích quốc gia, dân tộc lên hàng đầu, đã ly khai khỏi lợi ích quốc gia dân tộc.

kysuadoihp-250.jpg

Sinh viên công giáo ở giáo phận Vinh, ký kiến nghị đòi hủy điều 4 hiến pháp 1992. Courtesy Nuvuongcongly.

Lời của ông Nguyễn Phú Trọng ngay lập tức có rất nhiều lời phản biện. Chúng ta có thể thấy được rằng hiện nay và trong thời gian tới khi mà việc góp ý sửa đổi hiến pháp chưa chấm dứt thì cả hệ thống truyền thông của Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ vẫn cứ vận hành. Gần như có sự đối lập giữa hệ thống truyền thông trong nước và những dân cư mạng, đặc biệt trên facebook và báo lề trái.”

Ngoài phát biểu của ông Nguyễn Phú Trọng, còn có ý kiến của chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, phó thủ tướng chính phủ Nguyễn Xuân Phúc, liên quan chuyện kiến nghị phải xóa bỏ điều 4, phải phi chính trị hóa quân đội, phải có tam quyền phân lập… Hầu như ý kiến của những vị lãnh đạo Đảng và Nhà Nước đều bác bỏ các kiến nghị được nêu ra cho rằng có thế lực lợi dụng đợt góp ý sửa đổi dự thảo hiến pháp 1992 lần này để phá Đảng…

Hệ thống truyền thông chính thức của Nhà Nước vào cuộc với những tuyên truyền cho vai trò lãnh đạo của Đảng, công ơn của Đảng… Thậm chí như tờ Đại Đoàn Kết còn đăng bài cho rằng trong những người ký tên vào kiến nghị do 72 nhân sĩ, trí thức đưa ra có những chữ ký nông dân giả mạo…

Một biện pháp nữa được chính quyền tiến hành là lấy chữ ký của người dân về góp ý sửa đổi dự thảo hiến pháp 1992 từ cấp cơ sở xã phường. cán bộ tổ dân phố mang những tài liệu đến giao cho từng hộ và yêu cầu chủ hộ ký tên đồng ý với những điểm được in ra trong tài liệu đó.

Tôi cho rằng đâu là sự thật thì hãy trưng cầu ý dân và yêu cầu quốc tế giám sát, đó mới là minh bạch.
Ô. Trương Minh Đức

Ông Trương Minh Đức, một người ký tên không đồng ý với văn bản do công an đưa đến nói về cách làm tại địa phương của ông như sau:

“Về phía người dân, tôi được nhiều người cho biết bản dự thảo này do công an và hội đoàn địa phương đem đến tận nhà, yêu cầu người ta ký tên trước đi. Nếu không có thời gian thì từ từ đọc sau. Hôm qua tôi cũng đi một ‘đám’, người ta cũng than phiền là bị người ta mang đến và hối thúc ký, bảo cứ ký đi rồi đọc sau. Người dân nói sao ký liền được, vì 16 chương như thế mà đọc bao nhiêu ngày mới hết, người ta không hiểu. Nhưng cứ ép thôi thì cứ ký vào đi, để người ta còn làm nhiệm vụ. Nhiều người dân phản ảnh : vấn đề này là buộc người ta ký.”

“Gậy ông đập lưng ông”


Không phải chỉ riêng ông Trương Minh Đức, mà một số người khác cũng cùng ghi rõ ý kiến của họ không đồng ý với văn bản được đưa đến cho họ như thế.

Ông Hồ Ngọc Nhuận, phó chủ tịch Ủy Ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh, hồi ngày 18 tháng 3 có bài viết đăng trên trang Bauxite Việt Nam tựa đề “Trò Trẻ con”. Theo ông Hồ Ngọc Nhuận thì có hai điều không nghiêm túc vì trong phiếu lấy ý kiến có ghi Ban chỉ đạo nhưng Ban chỉ đạo là ai thì không thấy. Thứ hai “Nội dung góp ý” có đến hai chữ “đồng ý”: đồng ý với toàn văn dự thảo và “đồng ý với những nội dung khác trong dự thảo”.

Ông Trương Minh Đức có ý kiến tiếp:

“Bây giờ cứ mỗi tối, trên kênh VTV người ta đả phá, họ cho rằng kiến nghị 72, hay một số người lợi dụng góp ý sửa đổi hiến pháp này là chống lại Đảng. Theo tôi trong vấn đề này, họ nói một vế của họ thôi. Nhưng bây giờ người dân Việt Nam có quyền đóng góp: thuận chiều cũng như trái chiều. Tôi cho rằng đâu là sự thật thì hãy trưng cầu ý dân và yêu cầu quốc tế giám sát. Đó mới là minh bạch, chứ bây giờ họ đưa một nhóm người hoặc vài ba người lên TV hằng đêm với hình thức đe dọa, yêu cầu người dân ký.”

Đối với nhiều người vấn đề sửa đổi hiến pháp là một việc làm hệ trọng của cả nước. Khi được kêu gọi lấy ý kiến, nhiều người nhất là các vị nhân sĩ, trí thức với trách nhiệm ‘quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách’ đã có những kiến nghị tâm huyết để có được một hiến pháp thật tốt. Trong khi đó cách làm của phía chính quyền thì theo nhiều người vẫn muốn duy trì sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, mà trong thực tế suốt những năm qua đã bộc lộ rất nhiều khuyết điểm, gây hại cho nhiều người dân và cản trở sự phát triển của quốc gia trong thế giới ngày nay.

 

 

 

 

 

 

Tin, bài liên quan



 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link