Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, August 30, 2012

Xuất hiện amip "ăn não người" ở Việt Nam


 

 

Xuất hiện amip "ăn não người" ở Việt Nam


29/08/2012 20:50

) Bệnh viện Bệnh nhiệt đới (TP.HCM) vừa lần đầu tiên ghi nhận trường hợp bệnh nhân bị viêm màng não do ký sinh trùng amip "ăn não".


Ca bệnh đầu tiên ở VN

Bác sĩ Võ Minh Quang - Phó phòng Kế hoạch Tổng hợp, Bệnh viện Bệnh nhiệt đới chiều 29.8 cho biết, bệnh nhân P.V.T (25 tuổi, quê Phú Yên) nhập viện vào ngày 30.7, trong tình trạng hôn mê, kích động.

Được biết, trước khi nhập viện một tuần, bệnh nhân có lặn mò trai trong một bàu nước ở quê (Phú Yên). Sau đó, bệnh nhân lên cơn sốt, nhức đầu, uống thuốc không khỏi. Khi nhập viện Bệnh viện Nhân dân Gia Định (TP.HCM) anh T. trong tình trạng sốt, nhức đầu, co giật và được chẩn đoán là viêm màng não.

Các bác sĩ đã hội chẩn rồi nhanh chóng cho bệnh nhân chuyển viện sang Bệnh viện Bệnh nhiệt đới.


Đường đi của amip từ môi trường tự nhiên vào cơ thể người - Ảnh: CDC

Kết quả chọc dò dịch não tủy cho thấy bệnh nhân bị nhiễm ký sinh trùng amip Naegleria fowleri, với chẩn đoán viêm màng não do amip.

Đến ngày 31.7, bệnh nhân vẫn mê man, sốt cao, tình trạng quá nặng không qua khỏi nên người nhà đã đưa bệnh nhân về.

Xác định con đường đi của amip, bác sĩ Đinh Nguyễn Huy Mẫn - Trưởng khoa Xét nghiệm Bệnh viện Bệnh nhiệt đới - cho biết thêm, mầm bệnh có thể đã chui qua niêm mạc mũi, rồi đi vào não của bệnh nhân và từ đó gây tổn thương.

Bác sĩ Quang cho biết, amip là loại ký sinh trùng sống ở vùng sông nước. Loại ký sinh trùng này thường gặp gây bệnh đường ruột, ít gặp hơn là gây áp-xe gan, còn ở các cơ quan khác thì hiếm gặp. Đây là trường hợp đầu tiên Bệnh viện Bệnh nhiệt đới tiếp nhận bệnh nhân bị ký sinh trùng amip “ăn” lên tới não.

Từ trước đến nay, cũng chưa có báo cáo nào ở nước ta ghi nhận bệnh nhân bị amip Naegleria fowleri “ăn não”.

Nhận diện sát thủ "ăn não"

Theo y văn thế giới, amip “ăn” lên tới não người có tên là Naegleria fowleri. Loại ký sinh trùng này thường được tìm thấy trong những vũng nước tù như ao hồ, sông, suối.

Theo nghiên cứu của Giáo sư Michael Beach, chuyên gia của Cơ quan Kiểm soát và phòng chống dịch bệnh Mỹ (CDC) nghiên cứu về các chứng bệnh bắt nguồn từ nước thì Naegleria fowleri là loại amip ưa nhiệt, khi nhiệt độ tại các hồ nước ấm dần lên thì chúng sẽ hoạt động mạnh hơn.

Ký sinh trùng này chui vào cơ thể bằng đường mũi. Khi xâm nhập cơ thể người, amip Naegleria fowleri sinh sôi rất nhanh, sau đó di chuyển lên não. Tại não, loại amip này hầu như không tiếp tục di chuyển mà tồn tại, ký sinh ở đó và chủ yếu sống bằng nguồn dinh dưỡng nhờ ăn các tế bào não.


Hình ảnh ký sinh trùng amip Naegleria fowleri tấn công và "ăn não" - Ảnh: CDC 

Bị nhiễm amip Naegleria fowleri, bệnh nhân sẽ bị viêm màng não.

Triệu chứng lâm sàng chính của bệnh nhân khi bị nhiễm loại amip Naegleria fowleri thường là sốt nhẹ, đau đầu, cứng cổ. Vào thời kỳ cuối, khi não người bệnh đã bị amip Naegleria fowleri phá hủy nghiêm trọng, bệnh nhân có triệu chứng tâm thần, thay đổi hành vi, có ảo giác rồi dẫn đến tử vong.

Mặc dù điều này hiếm khi xảy ra nhưng bệnh hầu như đều dẫn đến tử vong (tỷ lệ tử vong ước tính khoảng 98%).

Bác sĩ Quang cho biết amip gây bệnh đường tiêu hóa hay nặng hơn là ap-xe gan có thuốc đặc trị được nhưng trường hợp lên tới não thì bệnh viện chưa gặp bao giờ.

Theo nghiên cứu của Giáo sư Michael Beach, hiện tại, chưa có một phương pháp hay loại thuốc nào điều trị có hiệu quả cho những người bị nhiễm loại amip này. Tuy nhiên rất may là rất hiếm gặp trường hợp bị nhiễm amip “ăn não".

Cách phòng bệnh tốt nhất là chỉ nên tắm, bơi, lặn ở những nơi nước sạch và sử dụng dụng cụ kẹp mũi bảo vệ khi bơi, lặn trong các hồ nước có nguy cơ có mầm bệnh.

 




 

--

Thomas Tran

 

Không Nói, Không Viết, Không Làm

những gì có lợi cho cộng sản

VIỆT CỘNG CHỐNG DIỄN BIẾN HÒA BÌNH BỊ RƠI VÀO BẪY TRANH GIÀNH TỰ DIỆT

LÝĐẠINGUYÊN

VIỆT CỘNG CHỐNG DIỄN BIẾN HÒA BÌNH

BỊ RƠI VÀO BẪY TRANH GIÀNH TỰ DIỆT
 

Từ khi tướng Tham Shwe, lãnh tụ quân phiệt Miến Điện chịu chấp nhận giải pháp “Diễn Biến Hoà Bình”, nhường quyền lãnh đạo cho tướng Thein Sein cởi áo lính, mặc áo dân, lên làm tổng thống vào tháng 03 năm 2011, thì Miến Điện bắt đầu thực hiện tiến trình Dân Chủ Hóa chế độ một cách triệt để, thực sự, ngoạn mục, thoát khỏi sự lệ thuộc vào Trung Cộng:
 
Trả tự do cho hàng loạt tù nhân chính trị, giải tỏa lệnh quản chế, cho phép lãnh tụ đối lập Aung San Suu Kyi và Liên Đoàn Quốc Gia Vì Dân Chủ - NLD tham gia cuộc bầu cử bổ sung; cởi trói dần cho ngành báo chí…Dẫn tới việc phe đối lập của lãnh tụ Aung San Suu Kyi đã giành được thắng lợi tuyệt đối 43/44 số ghế dân biểu bổ khuyết ngày 01/04/2012.

Mới đây chính phủ Miến Điện đã bãi bỏ lệnh kiểm duyệt báo chí vốn là chiếc gông của nền tự do ngôn luận, mà ở những nước còn nằm trong chế độ “Gia Trưởng khoác áo Dân Chủ” vẫn quen áp dụng.
Tối 27/08/12 tổng thống Thein Sein đã công bố cải tổ nội các với 9 ghế bộ trưởng mới. Đây là một cuộc cải tổ được đánh giá là khá mạnh mẽ, với nhiều nhân vật theo xu hướng đổi mới được cử vào vị trí then chốt trong chính quyền, thay thế các nhân vật nổi tiếng bảo thủ, như các bộ trưởng Thông Tin, Công Nghiệp, Kế Hoạch và Phát Triển Kinh Tế.

Theo giới phân tích: “Ý muốn đẩy mạnh tiến trình cải cách đất nước của tổng thống Thein Sein được thể hiện qua việc bốn bộ trưởng quan trọng được đề bạt vào văn phòng tổng thống, nhằm mục tiêu đẩy nhanh tốc độ ban hành các biện pháp cải cách, đặc biệt trong 2 lãnh vực thiết yếu là kinh tế và giải quyết tranh chấp giữa các sắc tộc”.
Ngày 28/08/12, Miến Điện đã xóa tên 2.000 người khỏi danh sách đen của cơ quan xuất nhập cảnh, với hy vọng khuyến khích người Miến Điện sống ở nước ngoài tham gia tiến trình cải cách đất nước.

Hầu như cả thế giới Dân Chủ, nhất là siêu cường Hoakỳ đều mở rộng vòng tay đón nhận, hết mình tán đồng “Giải Pháp Diễn Biến Hoà Bình” và sẵn sàng tiếp giúp cho tiến trình Dân Chủ Hoá chế độ, Tự Do Hoá xã hội và hoà bình phát triển kinh tế Miến Điện.

Đến ngay như Trung Cộng, một nước ôm mộng bành trướng khôn nguôi, trước đây đã từng nắm Miến Điện trong lòng bàn tay, cũng đành phải buông ra để cho Miến Điện Dân Chủ Hóa chế độ và bước thẳng về phiá Thế Giới Tự Do, mở cửa cho ảnh hưởng của Hoa Kỳ, Liên Âu, Ấn Độ, Nhật Bản… vào đè bẹp ảnh hưởng Bá Quyền Trung Cộng. Đến nay, tuy Miến Điện còn nhiều gai góc nội tại, nhưng ai dám bảo là khuynh hướng Dân Chủ Tự Do Công Lý ở Miến Điện đã không vượt qua nhiều nước trong khối Asean, mà nhục nhã nhất là Việtnam.

Từ nhiều năm nay, qua 3 đời tổng thống Mỹ, từ tổng thống Clinton qua Bush đến Obama, Chính phủ Mỹ, Quốc hội Mỹ, các tổ chức xã hội dân sự Mỹ, truyền thông Mỹ và nhiều nước dân chủ trên thế giới đều đã cố gắng kêu gọi, thúc đẩy, tiếp giúp, đầu tư, cho vay vốn, tạo điều kiện dễ dãi làm cho Việtcộng sớm tỉnh mộng “xã hội chủ nghĩa chết tiệt” để chấp nhận giải pháp “Diễn Biến Hòa Bình” nhằm Dân Chủ Hóa chế độ, hòng đưa Việtnam thoát khỏi cuộc “Tân Hán Hóa” của Bắc Kinh. Nhưng bọn lãnh tụ Việtcộng vì ngu si, tham lam, tàn nhẫn “thà mất Nước không mất Đảng”.
Nên vẫn ngoan ngõan nhận giặc Tầu là cha, nhận Bắckinh làm thầy, luôn miệng tụng 16 chữ vàng và 4 tốt của thiên triều ban xuống. Trong khi Bắckinh chỉ dùng chiêu bài “cộng sản” và tình đồng chí cộng sản anh em là phương tiện để che dấu tham vọng bành trướng Đế Quốc Đại Hán của dân tộc chủ nghĩa Trung Hoa. Cũng chính vì Việtcộng đã ngu dốt học tập và làm theo chủ nghĩa Cộng Sản đặc tính Trung Hoa. Nghĩa là chế độ “Gia Trưởng Phong Kiến khoác áo Độc Tài Cộng Sản”, “Cha Truyền Con Nối”.
Khốn nỗi thực trạng của Cộng Đảng Việt Nam từ sau thời Lê Duẩn đã thiếu hẳn một lãnh tụ thực quyền, nên đã phải “thần hóa” tên già dâm ô, quỷ quyệt chết tiệt Hồ Chí Minh lên làm lãnh tụ thiêng liêng vĩnh viễn, để Bộ Chính Trị trở thành ‘cá mè một lứa’, viên tổng bí thư chỉ còn theo nguyên tắc “tập thể chỉ huy, cá nhân phụ trách” không có uy quyền của một lãnh tụ cộng sản tuyệt đối như xưa.
Chính vì vậy, mà trong Bộ Chính Trị ngày nay mới có tình trạng kéo bè, lập cánh, cánh thân Tầu, cánh thân Mỹ…

Trước cảnh Trung Cộng quyết liệt bành trướng xuống Biển Đông, người Tầu ngang nhiên tràn vào Việtnam, hàng hóa độc hại của Trung Cộng tuồn ngập Việtnam. Trí thức, tuổi trẻ yêu nước và toàn dân sôi sục nhiệt huyết chống Tầu xâm lược.

Nước Mỹ chuyển trục chiến lược toàn cầu về Châu Á – Thái Bình Dương, nhằm ngăn bành trướng Trung Cộng, Lập thành vòng cung chiến lược từ Nam Hàn, Nhật Bản, Đông Nam Á.
Úc Đại Lợi, Tân Tây Lan sang Ấn Độ và lan rộng ra khắp các quốc đảo ở Nam Thái Bình Dương. Mỹ đang lên kế hoạch mở rộng hệ thống phòng thủ tên lửa tại Á Châu, nhằm án ngữ toàn bộ phía Đông và Đông Nam Trung Cộng, có thể giám sát bất kỳ tên lửa nào được bắn từ Trung Cộng ra Thái Bình Dương.
Nghĩa là Lòng Dân Việt Nam và Thế Nước Hoa Kỳ đã và đang gặp nhau, buộc Việt Cộng vào thế phải “Diễn Biến Hoà Bình” , nếu không thì nhất định bị rới vào chiếc bẫy tự diệt, do chính từ tham vọng bè cánh với sự thúc đẩy của mưu lược Bắc kinh và nhu cầu chiến lược của Hoa Thịnh Đốn.

Sau sự sụp đổ của hàng loạt công ty quốc doanh, nổi bật nhất là hai tổng công ty quốc doanh khổng lồ Vinashin, Vinalines, mà trách nhiệm thuộc về Nguyễn Tấn Dũng thủ tướng Việtcộng.
Nay đến lượt các ngân hàng cổ phần tư doanh bị thanh toán. Ngày 21/08/12, Nguyên Đức Kiên 48 tuổi, một trong những nhà tài phiệt mạnh nhất trong ngành ngân hàng bị bắt.

Bầu Kiên có quan hệ làm ăn với Nguyễn Thanh Phượng con gái Nguyển Tấn Dũng, kéo theo Lý Xuân Hải, tổng giám đốc ngân hàng ACB phải từ chức, rồi cũng bị bắt. Khiến cho dân chúng đổ xô đi rút tiền. Thị trường chứng khoán Hànội, Saigòn tuộc dốc thê thảm.
Chính vì vậy, mà dư luận trong ngoài nước cho đây là một sự liên kết giữa Nguyễn Phú Trọng tổng bí thư và Trương Tấn Sang chủ tịch nước, nhằm hạ bệ Nguyễn Tấn Dũng và buộc Dũng phải tự tay chặt vây cánh tài chánh của mình.
Việc này không những hợp ý Bắc Kinh. Riêng Mỹ cũng chẳng hơi đâu mà cứu cái lũ Tư Bản man rợ, độc tài đảng trị, làm ăn phi pháp, tham nhũng tùy tiện này.

Quốc doanh bị phá sản, tư doanh bị đánh cướp, trong khi nội bộ lãnh đạo đảng quyết liệt, thản nhiên tranh đoạt quyền lực trên con thuyền kinh tế quốc dân sắp đắm, thì đúng là bọn Việtcộng đang tự sát và sát hại toàn dân.
Nhưng với thế nước hiện nay, thì dân nhất định phải được cứu. Một khi Mỹ đã quyết tâm Dân Chủ Hoá Việtnam như cam kết, thì việc phải làm bây giờ của Mỹ là cần dùng mọi biện pháp, ngoại giao, quân sự, tài chánh, kinh tế, kể cả những uy thế công khai, bí mật hiện có, để ngăn Trung Cộng không được can thiệp, hay động binh cướp quyền trong tình thế Việtnam đang tự chuyển hóa từ Độc Tài sang Dân Chủ này.

Chỉ có như vậy, Hoakỳ mới lấy được niềm tin của Thế giới, nhất là với khối Asean.

 LÝ ĐẠI NGUYÊN
- Little Saigon ngày 28/08/2012.

--

-------------------------------------------------------------
Kính thông báo đến quý vị h
iện tại trang nhà của
TNCV đã được chuyển đến
www.TNCVOnline.com
Trân trọng,
NPN (TNCV)


Em Bé Trong Chiếc Hộp Giấy


 

Em Bé Trong Chiếc Hộp Giấy
 
 
Tấm ảnh trắng đen nổi bật hình ảnh một em bé gái nhỏ nhoi
 
.. mặc phong phanh chỉ độc nhất chiếc áo trên người, nằm trong cái hộp giấy bằng các tông, tay em thò ra bên ngoài như đang nắm lấy tay anh trai của mình, cũng nằm co quắp bên cạnh chiếc hộp ấy, và cái bát ăn xin thì để bên cạnh.
Cả hai nằm trên nền gạch của đường phố Sàigòn lúc bấy giờ…
 
32 năm sau, từ miền Bắc California, người nhiếp ảnh viên vẫn còn nhớ rất rõ mọi chuyện. Chúng ta hãy nghe ông thuật lại:

Hình ảnh thương tâm
"Khi tôi làm việc cho Association Press, và được giao nhiệm vụ chụp hình trao trả tù binh, khi tốp người lính Mỹ cuối cùng được trao trả, năm đó là 1973, hình như tháng hai thì phải. Tôi còn nhớ ngày tôi chụp tấm hình đó là ngày tôi được lệnh đến Dinh Độc Lập để chụp buổi họp báo của tổng thống Thiệu vào buổi sáng.
Người tài xế chở tôi tới Dinh Độc Lập, khi xong việc, tôi trở về thì đường phố kẹt xe quá, tôi quyết định đi bộ về văn phòng của AP nằm ngay đường Nguyễn Huệ và Lê Lợi trong một tòa nhà lớn cùng với NBC…gần đó là nhà hàng, các cửa tiệm…
Vì văn phòng của tôi nằm cuối cùng của tòa nhà nên tôi đi vòng phiá sau cho tiện…
Và trước khi tới cái góc nhà, đối diện với tòa nhà, là khách sạn Continental, có rất nhiều trẻ con xin ăn, có quá nhiều trẻ em mồ côi…

Tôi bắt gặp một hình ảnh vô cùng thương tâm trên đường: một em bé gái nhỏ bé đang ngủ, nằm bên trong chiếc hộp giấy bằng carton, bên cạnh chiếc hộp là đứa bé trai, lớn hơn một tí, nắm lấy tay của em gái mình thò ra, nằm co quắp, và chiếc tô dùng để ăn xin bên cạnh... Ánh sáng hoàng hôn hắt xuống thật tuyệt vời ...


Tôi vô cùng xúc động và lấy ngay chiếc máy ảnh Leica của mình với ống kính 50 li, chụp chừng 6 hay 8 tấm gì đó, rồi vào văn phòng ngay vì tôi rất vội phải đi công tác ở Đà Nẵng. Tôi giao cho họ và nói đây là phim chụp họp báo và đây là cuốn phim chụp trẻ em xin ăn đường phố…
10 ngày sau, khi tôi từ Đà Nẵng trở về, một tấm biển có gắn hàng chữ đùa nghịch
“No More Orphan Pictures” [được để ở bàn tôi], bởi vì tấm hình đó khi AP phổ biến thì trở thành “tin nóng hổi”- Breaking News Story cho các báo chí và các đài phát thanh ở Mỹ, đặc biệt là ở New York…" 

Phong trào nhận con nuôi ở Việt Nam
Thưa quí vị và các bạn, khi được hỏi tại sao tấm hình đó lại làm cho mọi người ở Hoa Kỳ hết sức chú ý đến các em mồ côi ở Việt Nam, nhiếp ảnh gia Chick Harrity kể tiếp:

"Chuyện là như thế này, khi tấm hình đó được gửi về New York, mọi người đều rất thích, bởi vì nó không giống những hình ảnh khác và nó được đăng trên tất cả các báo chí ở Hoa Kỳ và rất nhiều người đã liên lạc tới AP của chúng tôi để hỏi xem có cách nào nhận hai em bé đó làm con nuôi…

Các báo chí thì viết thư cho AP chúng tôi ở Sài gòn đề giúp xin địa chỉ của em bé đó.
Họ cho biết rằng, có rất nhiều, rất nhiều gia đình muốn giúp đỡ và nhận hai em bé đó làm con nuôi.
 Chính vì thế mà tôi phải làm sao tìm lại được hai em bé đó…

Lúc bấy giờ, có vài người Việt Nam làm việc trong phòng tối, tôi đưa cho họ bức hình và thuật lại mọi chuyện. Chỉ hai ngày sau, họ đã dễ dàng tìm ra gia đình của em bé này vì có nhiều người ăn xin ở gần chúng tôi làm việc lắm.

Khi gặp mẹ của em bé, bà cho biết chồng bà là một người lính đang đi chiến đấu.
Bà có 5 đứa con trai và em bé trong chiếc hộp giấy là con gái út.
Vì hoàn cảnh vô cùng nghèo khổ, lương chồng không đủ nuôi 7 miệng ăn, nên các con bà phải đi ăn xin trên đường phố.
Tên của em là Trần Thị Hết…

Tôi đã thuật lại mọi chuyện và cho bà biết rằng có những gia đình ở bên Mỹ rất muốn nhận hai em bé trong bức hình làm con nuôi. Nhưng bà từ chối ngay lập tức, bà nói rằng cho dù hoàn cảnh khó khăn đến thế nào đi chăng nữa, bà phải giữ cho bằng được tất cả các con bà dưới một mái nhà. Và bà đã làm như thế..."


Cô bé năm xưa
Thưa quí vị và các bạn, thế rồi người nhiếp ảnh gia Chick Harrity có cơ hội gặp lại em bé trong chiếc hộp giấy hay không? Chúng ta hãy nghe ông kể tiếp:

"Khi tôi rời Việt Nam, tôi không bao giờ ngờ rằng sau này em lại được một gia đình người Mỹ nuôi…Mười năm sau, tôi không còn làm việc cho Association Press nữa và trở thành phóng viên cho tòa Bạch Ồc thì một hôm, người bạn của tôi trong AP cùng làm việc ở Sài gòn, gọi điện thoại báo rằng cô bé trong chiếc hộp giấy mà tôi chụp hình năm xưa sẽ có mặt tại tòa Bạch Ồc để gặp tổng thống Reagan và mọi người sẽ sắp xếp cho tôi để gặp lại cô bé đó.
Đó là buổi đầu tiên tôi gặp lại cô bé ấy và biết được rằng cô được gia đình bà Evelyn Heil nhận làm con nuôi từ năm 1974, khi em đến Houston chữa bệnh tim do một tổ chức từ thiện đem em sang từ Việt Nam…

Khi tôi gặp em lúc bấy giờ, trông em thật là bé nhỏ so với độ tuổi 12…
Tôi trao cho em bức hình tôi chụp năm xưa nhưng em làm moị người và tôi rất ngạc nhiên vì em từ chối nhận và rất là giận dữ…Tôi không hiểu vì sao như thế… rồi thời gian trôi qua, trong lòng tôi cứ tự hỏi về điều này…

Mãi cho đến ngày hôm nay, sau 32 năm, kể từ ngày tôi chụp hình ấy, tôi mới thực sự giải tỏa được, thì ra hồi ấy, trong trí óc ngây thơ của em, em sợ rằng nếu có ai nhìn thấy bức hình ấy, thì họ sẽ bắt em trả về Việt Nam…
Hôm nay, người thiếu nữ trao giải cho tôi đã hoàn toàn khác…"

Giải thưởng "Thành Tựu Một Đời"
A Surprise From Long Ago And Far Away. 
Cuộc hội ngộ bất ngờ giữa nhiếp ảnh gia Chick Harrity và Nhanny Heil Trần Thị Hết
"Em bé trong chiếc hộp giấy" tại Tòa Bạch Ốc với sự chứng kiến của Tổng thống George W. Bush và gần cả ngàn quan khách khác.

Thưa quí vị và các bạn,
Chick Harrity – người nhiếp ảnh gia nổi tiếng, đã có gần 50 năm trong nghề, với 16 năm làm trong Associations Press, 10 năm làm Trưởng Phòng Nhiếp Ẳnh của U.S. News và World Report và 33 năm chụp hình cho tòa Bạch Ốc.
Ông đã chụp rất nhiều hình qua nhiều đời tổng thống như John Kenney, Lyndon Johnson, Richard Nixon, Gerald Ford, Ronald Reagan, George Bush, Jimmy Carter, và Bill Clinton, những tấm hình của ông đều mang nhiều ý nghĩa và đi vào lịch sử.

Khi được trao giải cao quí "Thành Tựu Một Đời”, ông đã trả lời Hội Phóng Viên Ảnh tòa Bạch Ốc rằng tất cả những tấm hình ông ghi lại trong 50 năm qua, mặc dù có giá trị đến đâu chăng nữa, đều không làm ông vui nhất và thích nhất là tấm hình “Baby In The Box” – Em bé trong chiếc hộp giấy. Vì thế, trong buổi lễ trao giải này ban tổ chức đã dành cho ông một sự bất ngờ… Ông kể lại giây phút ấy:

"Khi tôi đứng ở trên sân khấu cùng với tổng thống George W. Bush, tôi nghe vị chủ tịch của Hội Phóng Viên Nhiếp Ảnh tòa Bạch Ốc nói với tổng thống Bush rằng.
“Đừng di chuyển, hãy đứng yên!” Thông thường thì ai mà nói như thế với vị tổng thống kiểu đó…

Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra đây..và bỗng nhiên tôi nghe tiếng của người điều khiển chương trình xướng danh tên tôi cùng với bức hình, và người đại diện trao giải là Nhanny Heil, cô bé trong bức hình năm xưa..

Tôi vô cùng bàng hoàng và xúc động…nước mắt dàn dụa trên mặt tôi... Cuộc hội ngộ diễn ra vô cùng bất ngờ…Tất cả mọi người có mặt hôm đó đều rơi lệ, ngay cả tổng thống Bush cũng vậy…
Sự kiện Trần Thị Hết Nhanny trao giải cho tôi làm cho tôi càng tin tưởng rằng: đây là bằng chứng mà bức hình của tôi đã làm thay đổi một cuộc đời và hy vọng rằng sẽ có những trường hợp khác tương tự như thế… " 


Thưa quí vị và các bạn, chắc hẳn quí vị và các bạn sẽ còn một vài điều thắc mắc rằng tại sao cô bé Trần Thị Hết lại được sang Mỹ năm 1974 để chữa bệnh tim rồi được gia đình một người Mỹ nhận làm con nuôi?
Thế còn cha mẹ ruột cùng các anh trai của em ra sao? Và cuộc sống của cô Trần Thị Hết Nhanny hiện nay như thế nào? Mời quí vị và các bạn nghe tiếp vào kỳ sau.

Phương Anh thân ái chào tạm biệt và hẹn tái ngộ trong mục Câu Chuyện Hàng Tuần vào sáng thứ ba tuần tới. 
"Baby in the Box"
tấm hình thay đổi cả một đời người (Phần II)
 
Phương Anh, phóng viên đài RFA

Thưa quý vị và các bạn, trong kỳ trước, chúng ta đã nghe nhiếp ảnh gia nổi tiếng Chick Harrity kể lại trong hoàn cảnh nào ông đã chụp bức ảnh em bé nằm ăn xin trong chiếc hộp bằng cạc tông bên cạnh người anh trai bé nhỏ của mình. 

Và sau khi tấm hình được phổ biến ở Hoa Kỳ, đã dấy lên phong trào nhận trẻ em mồ côi Việt Nam làm con nuôi.

Mặc dù bà mẹ của em từ chối sự hảo tâm của rất nhiều gia đình người Mỹ muốn nhận em làm con nuôi.
Thế nhưng, như một số phận đã dành sẵn, năm 1983, tức 10 năm sau, em bé trong chiếc hộp giấy có mặt tại Tòa Bạch Ốc để gặp Tổng thống Ronald Reagan và hội ngộ lần đầu tiên với người đã chụp hình mình khi mới lên hai.

Tuy nhiên, cuộc gặp gỡ này đã làm cho cô bé Trần Thị Hết, nay là Nhanny Heil vô cùng tức giận và hãi sợ vì nhiếp ảnh gia Chick Harrity đã đưa tặng em bức hình Baby In The Box.
Theo lời bà mẹ nuôi cô kể lại, lúc bấy giờ, trong trí óc ngây thơ của cô bé 12 tuổi, cô chỉ sợ rằng, nếu có ai biết được cô là em bé trong bức hình, thì cô sẽ bị trả về Việt Nam.
Vì thế, cô rất ghét bức hình ấy.

Người mẹ nuôi, bà Evelyn Heil

Cô Nhanny Heil và người mẹ nuôi, bà Evelyn Heil.
Được hỏi vì sao bà lại trở thành mẹ nuôi của cô, từ thành phố Springfield, bang Ohio, bà Evelyn Heil, một nhà giáo, nay đã về hưu kể lại: "Khi tôi nhìn thấy bức hình của em trên tờ báo [ở Houston, Texas], bên cạnh là bức hình "Baby in the Box", đôi mắt em mở lớn đầy vẻ sợ hãi như đang nhìn thẳng vào tôi như có một sự thôi thúc kỳ lạ. Lúc bấy giờ, em được bác sĩ Denton Cooley chữa bệnh tim, đem em từ Saigòn sang. Năm đó là năm 1974.

Theo lời cơ quan từ thiện đưa em sang Mỹ thì mẹ em đưa em vào viện mồ côi Holt, vì em bị bệnh tim và bà quá nghèo không có tiền chữa bệnh cho em. Cũng theo lời hội từ thiện cho biết thì họ cố gắng tìm mẹ và anh trai của em nhưng nghe nói bà đã đi Đà Nẵng. Sau đó họ cũng được tin là bà mẹ của em đã qua đời vì bị bệnh lao phổi, và không còn ai biết gia đình cũng như anh trai của em ra sao nữa.
Nhưng ở Sài gòn lúc bấy giờ cũng không có đủ phương tiện chữa trị nên họ đã đưa em sang Mỹ. Khi tôi nhìn thấy khuôn mặt của em và bức hình Baby In The Box đăng trên trang báo, tôi lập tức tìm cách đến ngay bệnh viện để được ôm em vào lòng vì trông em tội nghiệp lắm, nét mặt đầy vẻ sợ hãi."

Thưa quý vị và các bạn, việc nhận em làm con nuôi không đơn giản chút nào vì lúc bấy giờ, danh sách xin nhận em làm con nuôi lên đến hai ngàn gia đình.
Thật là khó để lọt vào danh sách được tuyển chọn, tức là khoảng 5 gia đình ưu tiên, rồi cuối cùng mới được chọn. 

Nghĩa cử cao đẹp

Thế nhưng, giống như một phép lạ đã xảy ra, bà đã vượt qua hai ngàn gia đình khác để đứng đầu danh sách xin nhận em làm con nuôi, bà kể lại:

"Tôi rất là kiên trì và họ biết là tôi biết nhiều về dinh dưỡng. Rồi hôm ấy, họ đến nhà tôi rồi đi cùng với tôi để đón các con tôi đi học về. Trước khi tới trường của các con tôi thì họ cho tôi biết là tôi sẽ được chọn. Tôi đã khóc vì sung sướng và không thể lái xe tiếp tục được, phải dừng lại bên đường để dằn cơn xúc động. Tôi không thể tin nổi, một điều kỳ diệu đã xảy ra.
Và cũng nên nhớ lại rằng, thất bại của Mỹ trong việc bảo vệ Sàigòn đã khiến em trở thành một em bé mồ côi tị nạn. Điều này giúp cho việc xin em làm con nuôi dễ dàng hơn. Và ngày 10 tháng 10 năm 1974, em chính thức trở thành con nuôi của tôi.
Gia đình tôi đưa em về nhà, tôi đã có 4 đứa con trai và em trở thành công chúa trong gia đình của chúng tôi."

Thưa quý vị và các bạn, khi được hỏi về tình trạng sức khỏe của em lúc bấy giờ như thế nào, bà cho biết:

"Em thật là nhỏ bé và suy dinh dưỡng trầm trọng. Em gần như không sống nổi, sức khỏe của em thật là tồi tệ, em không tự mình ngồi và đứng được. Chỉ cân nặng có 12 pounds mà lúc đó em đã 3 tuổi rồi. Con trai lớn của tôi chọn tên em là Nhanny.
Từ đó, tên em là Nhanny Heil.
Sau khi tôi nuôi em được chừng 6 hay 10 tuần gì đó thì em bắt đầu tự mình đứng và ngồi được. Tôi đã tốn rất nhiều công sức để chăm sóc và chữa bệnh cho em.
Em bị bệnh về tai, nên đã ảnh hưởng nhiều đến việc nghe và nói. Đồng thời, em còn thêm rất nhiều bệnh tật khác nữa. Trong nhiều năm, Nhanny bị chậm phát triển so với các trẻ em khác. Nhưng cuối cùng, thì mọi việc cũng đâu vào đó. Nhanny được tất cả mọi người yêu mến."


Không đầu hàng số phận

Thưa quý vị, được biết, sau nghĩa cử thật cao đẹp của bà Evelyn Heil nhận em bé Trần Thị Hết làm con nuôi, một làn sóng xin nhận nuôi các em mồ côi Việt Nam dâng cao tại Hoa Kỳ, nhất là vào thời điểm trước biến cố tháng 4 năm 1975.

Trong khi đó, ngoài thời gian đi dạy học, phải vất vả nuôi 4 người con trai của mình, bà dành hết thời gian cho Nhanny. Vì sức khỏe và bệnh tật, Nhanny không thể nào đến trường bình thường như các trẻ em khác.
 

When Nhanny had trouble learning,
Evelyn Heil founded the Warren Center for Learning.
This photo is from an Associated Press story on the school in 1982.
Nhất quyết không chịu đầu hàng số phận, bà lập ra Warren Center of Learning, xin tạm dịch Trung Tâm Học Tập Warren, để Nhanny có cơ hội được học hành tại đây.
Năm 1983, để có thêm tài chính cho trung tâm, bà nhờ các cơ quan truyền thông hỗ trợ trong việc quyên góp.

Gặp Tổng thống Ronald Reagan 

Và cũng nhân cơ hội này, bà và Nhanny được Tổng thống Ronald Reagan cùng phu nhân mời đến Tòa Bạch Ốc. Bà cho biết:

"Lúc bấy giờ, có rất nhiều phóng viên báo chí ở khắp nơi trên toàn thế giới về tham dự và muốn đặt câu hỏi với Nhanny, nhưng Nhanny cứ quả quyết đòi gặp Tổng thống trước đã. Nhanny nói với mọi người rằng hãy để cho em gặp Tổng thống đã, rồi em sẽ trả lời câu hỏi của mọi người khác.

Và tôi còn nhớ rằng khi hai chúng tôi đang đi vào hành lang, thì ngay lúc ấy, Tổng thống Reagan cùng phu nhân xuất hiện. Ông cúi xuống ôm em vào lòng và hỏi tai nào của em không nghe được? Em trả lời.

Tổng thống nói: Vậy thì hãy cứ đi qua phía bên đó để ông cùng nghe vì tai của ông cũng bị như thế! Thật là một vị Tổng thống tuyệt vời ! Sau khi trò chuyện với Tổng thống Reagan xong thì chúng tôi gặp Chick Harrity. Đó là lần đầu tiên chúng tôi gặp ông ấy."

Ngạc nhiên lẫn xúc động

Trước mặt Tổng thống George W. Bush,
Cô Nhanny Heil trao tặng giải thưởng cho ông Chick Herrity.
AFP PHOTO Andrew COUNCILL
 
Thời gian trôi qua, sau lần hội ngộ đầu tiên [với Chick Harity vào năm 1983] làm cho Nhanny hãi sợ, tháng 4 năm 2005, bà nhận được điện thoại của Hội Phóng Viên Ảnh Tòa Bạch Ốc mời bà cùng Nhanny đến trao giải cho Chick Harrity.

Vô cùng ngạc nhiên lẫn xúc động, mọi chuyện tưởng chừng như đã đi vào dĩ vãng, nhưng nay lại được khơi dậy với một niềm vinh hạnh. Bà còn được biết rằng, trong suốt gần 50 năm cuộc đời nhiếp ảnh của mình, Chick Harrity bao giờ cũng tâm đắc về bức hình “Baby In The Box”, và luôn tự hỏi cô bé trong ảnh giờ này ra sao.

Với sự giúp tìm kiếm của hãng truyền thông NBC, Hội Phóng Viên Ảnh Tòa Bạch Ốc đã tìm ra được địa chỉ của mẹ con bà và trân trọng mời Nhanny đến tham dự để dành cho Chick Harrity một bất ngờ lớn. Thế là mọi chuyện đã xảy ra đúng như dự định.

"Người may mắn nhất"

Thưa quý vị và các bạn, giờ đây, khi Nhanny đã là mẹ của hai con và hiện định cư tại thành phố Springfield, bang Ohio, cô tâm sự:

"Tôi nghĩ tôi là người may mắn nhất. Tôi không biết nói gì hơn. Tôi chỉ nghĩ là tôi rất may mắn đã gặp được mẹ nuôi tôi cho tôi một cuộc đời mới. Tôi biết rằng, tôi còn có cha và các anh trai của mình, và nhiều khi tôi tự hỏi không biết giờ này họ ra sao. Tôi không biết làm cách nào để tìm ra họ. Tôi thiệt không biết làm sao!"

Thưa quý vị và các bạn, câu chuyện về bức hình Baby In The Box có thật nhiều điều kỳ diệu mà chúng ta không thể nào giải thích nổi. 32 năm sau, có ai ngờ em bé ăn xin nghèo khổ trên vỉa hè thành phố, nằm trong chiếc hộp bằng cạc tông, lại thay mặt cho toàn thể giới báo chí phóng viên nhiếp ảnh Hoa Kỳ, trước mặt Tổng thống George W. Bush, để trao tặng giải thưởng cho người đã chụp hình mình năm xưa, làm cho tất cả mọi người phải rơi lệ.

Và hôm nay đây, mặc dù không nói được tiếng Việt, nhưng cô luôn ghi nhớ cô là người Việt Nam, cô vẫn hằng nhớ đến những người thân nhân ruột thịt của mình. Ước mong một ngày nào đó, lại có điều kỳ diệu xảy ra cho cô, phải không thưa quý vị và các bạn?

Câu Chuyện Hàng Tuần xin dừng nơi đây.
 Phương Anh xin tạm biệt và hẹn gặp lại quý vị cùng các bạn trong chương trình kỳ tới.
 

 
 
 
 
.
 

Bốn Tỉ Đô Đi Đan Mạch - Tư Sang làmđược gì đây !

THỨ NĂM, NGÀY 30 THÁNG TÁM NĂM 2012

Bốn Tỉ Đô Đi Đan Mạch - Tư Sang làmđược gì đây !

Trương Tấn Sang làm được gì đây

Như tựa đề bài viết "Nguyễn Tấn Dũng sẵn sàng thí chốt" đã được đăng trên blog RFA ghi nhận rõ bản chất thời sự về quan hệ Bầu Kiên - Ba Dũng.
Hôm nay, blog RFA của tôi lại có thêm một tin mới nhận rằng phe của Tư Sang đã nắm được bằng chứng là phe Ba Dũng đã chuyển bốn tỉ đô-la sang Đan Mạch.
(Cái này hơi giống vụ Bạc Cốc Khai Lai chuyển tiền ở bên Trung Quốc. Khác ở chỗ Bạc Hy Lai tung hoành nhờ vợ nhà, Nguyễn Tấn Dũng nhờ vào con gái).
Trong trường hợp này Bầu Kiên chính là doanh nhân người Anh Neil Heywood, đứng ra làm môi giới quyền tiền cho nhà Ba Dũng. Tội cũng nặng nếu bị các phe truy kích tới bến.
Hai bên Ba Dũng và Tư Sang đấu đá nhau kịch liệt đến nước biến Nguyễn Phú Trọng trở thành thực thể "thái thượng hoàng" đại diện cho sự tồn vong của "chính thống" đảng tính.
Lần này: "Đảng thắng dân cũng khổ, mà Dũng thắng dân cũng khổ". Đảng vs. Dũng chính là sự chọn lựa kiên quyết mà Tư Sang muốn dùng nhân tố này để phảnđòn.
Tuy nhiên, Ba Dũng đã biến thành công thức "đồng loã chiến lược" là nếu Dũng đổ thì DCS cũng mất mát không thể vãn hồi.
Nguyễn Tấn Dũng đã linh hoạt biến sựlợi ích phe nhóm trở thành sự lợi ích về mặt tồn vong của DCS.
Nếu lợi ích phe nhóm chết thì chẳng khác nào như cảnh trời sập. Mà trời sập thì ở vị trí cao nhất trên vòm trời hiện nay thì DCS Việt Nam bị mưa gió sấm sét đánh trúng trước.
Với các lý luận như thế song song với việc Nguyễn Tấn Dũng đã phải nhượng bộ, chịu hy sinh ông bầu Nguyễn Đức Kiên rồi thì cũng coi như là cử chỉ an dân rồi.
Tiếc là Bầu Kiên phải hứng trọn nhưlà một con dê tế thần vừa cho Ba Dũng vừa cho DCS. Đây cũng chính là hình thức Tào Tháo phải chém quan lương Vương Hậu trong chuyện Tam Quốc để thoát hiểm.
Chứng cớ chuyển ngân 4 tỉ đô-la có trong tay Tư Sang và thế lực Tư Sabf đang loan truyền thông tin này để mong dưluận thúc đẩy. Tuy nhiên, hiện nay thế của Tư Sang không đủ để xoay chuyển tình hình vì Nguyễn Phú Trọng bảo thủ về mặt đảng tính.
Nguyễn Tấn Dũng có lực nhưng sẽ bị chút mất mát thế đứng. Đảng cộng sản Việt Nam sẽ đi đến quyết định để đảng này sống bằng cách giải quyết nội bộ chuyện này mà vẫn để cho cánh Tư Sang và Ba Dũng tiếp tục tranh chấp nhau như một manh nha kích thích sự thoả mãn ngắn hạn trước mắt dân chúng.
Tuy nhiên, lần này Nguyễn Tấn Dũng trụlại thì lợi ích phe nhóm này càng thêm gắn chặt tính cộng mệnh với DCS.
Bằng chứng trong tay mà cũng không làm gì được thì người thua là Trương Tấn Sang.
Trần Đông Đức

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link