Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, August 3, 2013

Đế quốc Mỹ: Một Bọn Đáng Chết!


From: Thanh Phuong Vu <
Sent: Friday, August 2, 2013 5:06 PM
Subject: Fw: Đế quốc Mỹ : Một Bọn Đáng Chết .

 

 

      TO: cho bọn đáng chết GĐ,SH,các Dư luận viên tay sai chồn luì đang thực thi NQ 36 TônGiáo vận,nguỵ danh đứng giưã hai lằn đạn để tung hoả mù định hướng,leò lái mị lưà dư luận hầu xoá làn ranh Quốc cộng sau bao lần thất bại kêu gọi hoàhợphoàgiải..
 
TPVũ.   (ps.danh sách to là bọn đáng chết)
 

 


 

       

Đế quốc Mỹ: Một Bọn Đáng Chết!

NGUYỄN THANH TY


Posted on Tháng Một 21, 2010 by BÁO TỔ QUỐC | 2 phản hồi         

 
Kể từ ngày thoát khỏi được cái thiên đường Xã hội Chủ nghĩa Dáo Mác với Lưỡi Lê sang Mỹ đến nay, nói nào ngay, đã gần 20 năm rồi chớ có ít ỏi gì, nhưng khẩu vị của tôi vẫn chưa quen được với đồ ăn, thức uống của bản xứ như Hotdog, Hamburger hay Pizza, Coca, Pepsi mà vẫn cứ cá kho mặn, cải muối, dưa chua, ly trà Đổ Hữu Bảo Lộc, mới đã cái thần khẩu, no căng cái bụng nhà quê của mình.
 
Bọn Việt cộng cứ lu loa rằng cái đám “khúc ruột ngàn dặm” bám chân đế quốc Mỹ để được “bơ thừa sữa cặn” thật ra chỉ là do cái bệnh mê Mỹ quá nặng nên “suy bụng ta ra bụng người” mà thôi. Cứ nhìn vào thái độ xun xoe mấy năm gần đây của đám lãnh đạo Bắc Bộ phủ, kéo cả lô, cả lốc bầu đoàn thê tử sang Mỹ để cầu cạnh, van xin tư bản Mỹ trở lại Việt Nam thì thấy rõ ai là kẻ muốn được “bơ thừa sữa cặn”.
 
Tuy không quen với “bơ thừa sữa cặn” của đế quốc, nhưng sống lâu ngày bên cạnh nó, dù muốn hay không, vẫn cứ bị lây cái mùi bơ sữa, giống như mấy anh Chà Và Ấn Độ, dẫu tắm xà bông thơm loại nào đi nữa mồ hôi vẫn cứ có mùi cà ri tỏa ra… điếc mũi.
 
Vì lây cái mùi “bơ sữa” nên dần dà tôi quên mất tiêu mối hận lòng và cái “tội ác” của đế quốc Mỹ đã gây ra cho miền Nam. Duy chỉ có bài học trong trại tù “Cải tạo” do Cán bộ quản giáo dạy đi, dạy lại suốt gần 6 năm rằng “ta đánh cho đế quốc Mỹ cút khỏi Việt Nam vĩnh viễn, không bao giờ dám trở lại nữa” là không thể nào quên được. Quả nhiên Mỹ đã không trở lại thật. Chỉ đến khi Việt Nam anh hùng “chiếu lót đàng, vàng lót ngõ, thảm đỏ lót sân bay” trân trọng kính mời “Ngài”, thì Đại vương Biu Cờ Lin Tơn của đế quốc mới chịu dời gót ngọc hạ cố, sang chơi “thăm dân cho biết sự tình”.
 
 Kể từ cái ngày “Trong tôi bừng nắng hạ, mặt trời đế quốc chói qua tim” ấy, cái ngày hai nước Việt Mỹ ô kê sa lem, xóa bỏ hận thù bất cộng đái thiên, bắt tay, ôm hôn nhau thắm thiết đến nay, lãnh đạo ta cứ xoành xoạch kéo nhau đi Mỹ cứ như đi chợ cầu Ông Lãnh. Con cái lãnh đạo ta cứ nhất định đổ xô du học Mỹ chứ không chịu sang Liên Xô, Trung Quốc hay các xứ Đông Âu như thời “Có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”.
 
Mối bang giao Việt Mỹ vừa mới được chắp cánh, liền cành, tưởng đâu cũng giống như tình hữu nghị Việt Trung, đời đời bền vững như 16 chữ vàng y và 4 hảo lớ của Hán triều tặng.
 
Ngờ đâu… Thấy dzậy mà không phải dzậy. Tay thì ngữa ra xin tiền mà mối thù đế quốc Mỹ của đảng ta ngày nào vẫn cứ còn nguyên khối trong bao tử.
 
 Mới đây, Ngài Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đã cầm lòng không đậu cái ấm ức trong bụng lâu nay nên đã (cố ý) hớ hênh xì ra “tui nói chuyện dzới ông Ô Ba Ma, dzừa động viên ổng mà dzừa phân hóa nội bộ nước ổng”. Ghê chưa! Nói có một câu ngắn ngủn mà phân hóa được nội bộ nước Mỹ.
 
Quả nhiên là tài nghệ phi thường. An Nam sử ắt phải chép: “Trước Triết, sau Triết, chưa từng có ai làm được việc này!” Xưa nay chưa hề có nhà ngoại giao nào đến nước người ta vừa cầu cạnh, xin xỏ lại vừa tìm cách “phân hóa nội bộ” nước người ta lộ liễu, trắng trợn như thế. Tưởng đâu chỉ có ông Chủ tịch nước sểnh miệng nói bậy, ngờ đâu “nhân dân ta” trong nước cũng được đảng ta giáo dục nói đều như thế, nói y như thế.
 
Mới rặc ròng đây, mối thù đế quốc Mỹ cũng đã được một ủng hộ viên “đá bóng” Việt Nam biểu lộ một cách rất “yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội” y chang Ngài Chủ tịch Triết, qua lời bình phẩm trận đá banh ở Lào, “giải trình” vì sao đội tuyển Việt Nam thua đội Malaysia 0-1 trong trận chung kết. Hai “sự cố” này xãy ra liên tiếp như “một cú hích” thúc cùi chỏ vô hông, làm cho tôi giật mình, tỉnh giấc “bơ thừa sữa cặn” để mà nhớ lại tội ác của đế quốc Mỹ lâu nay bị bỏ quên.

Bán độ

Theo thông tấn xã nhà nước TTXVN tường thuật: Ngày 17/12/2009 vừa qua, trong trận chung kết môn túc cầu nam của Đông Nam Á Vận hội, đã thua đội Mã Lai với tỉ số 0-1 ở phút 84 của hiệp nhì, dù rằng trong trận đấu ở vòng bảng, VN đã thắng Mã Lai 3-1. Lời bình luận của ủng hộ viên nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam anh hùng như sau: “Trong môn thể thao lào cũng cần có tư duy chiến thuật, kỹ thuật và thể nực. Thể nực mạnh nà quan trọng trong môn bóng đá.
 
 Vậy thì muốn có một thể trạng tốt phải có sự ăn uống đầy đủ. Có một môi trường sinh khí tốt. Hay nà có một lền thể dục thể thao mạnh. Từ sau cuộc chiến tranh xảy ra đến giờ những cầu thủ của ta nà con cháu của những bộ đội trên chiến trường đi Trường Sơn vào Lam đánh Mỹ.
 
Những người đi đánh Mỹ lày thường nà thể trạng yếu và có thể nà thương binh. Thương binh thể trạng yếu, họ nấy vợ sinh con, đẻ cái mất dinh dưỡng, vì vậy thể trạng của các cầu thủ lày không thể lào khoẻ được.
 
Vậy nà Việt Lam thua nà hoàn toàn do đế quốc Mĩ chứ không phải do chính quyền hay do nhân dân Việt Lam không biết đá bóng.” (Nguyên văn được chép ra từ Youtube, luôn cả các chữ ngọng) Nhưng đàng sau trận chung kết với bàn thua kỳ lạ của đội Việt Nam, người ta đã đặt ra nhiều dấu hỏi: Có phải Việt Nam thua là do bán độ hay do thể lực yếu như người “iu lước” nói trên đổ lỗi lên đầu đế quốc Mỹ?
 
 Trên một blog (bshohai.blogspot.com) của bác sĩ Hồ Hải với bài viết nhan đề “Nói chuyện Triết học của người ngoại đạo: Bóng đá và Tiền” ghi lại nhận xét của mình chuyện nghe được từ môt cò cá độ bóng đá. Trích: “…
 
Xem hiệp 2, tôi nghe bình luận viên thông báo: Nếu huy chương vàng, sẽ được thưởng nóng 200.000USD. Nếu huy chương bạc, cũng sẽ được thưởng nóng 100.000USD do một công ty truyền thông đình đám. Thấy hôm nay cả hiệp 1 các chàng trai Việt đá cứ như gà mắc tóc, dù có tấn công áp đảo.
 
Tôi trộm nghĩ, nếu thế thì chỉ cần huề hai hiệp chính, chắc các cháu sẽ có một số tiền mà người ta thường gọi là bán độ.
 
Rồi hai hiệp phụ sẽ thanh toán cũng chưa muộn. … Vào phút 60 trận đấu, một tay cò nói rằng: Nó bán cho thua luôn, vì kèo bây giờ là đá đồng Việt Nam lún tiến.
 
Tôi hỏi lún tiền là sao?
 
Cậu ta bảo: Bố ơi! Bố không hiểu thì đừng có hỏi, vì hỏi mà biết thì sẽ ghiền, mà ghiền thì sẽ hết nhà đấy bố.
 
Cứ ngỡ cậu ta nói chơi. Ai ngờ là thật. Phút 84 định mệnh khi cậu hậu vệ biên có bóng, không chịu phá ra biên khi bóng quanh quẩn ở khu 16,50 mà lại đưa cho cầu thủ Malaysia.
 
Điều gì đến đã đến.
 
Thế là cầm vàng mà để vàng rơi… Với tình hình “ổn định chính trị” như hiện nay ở trong nước, mà nói theo kiểu Bs Hồ Hải thì đúng là luận điệu của bè lũ “phản động”, lợi dụng tự do ngôn luận, nghe lời xúi dục của bọn “chống cộng cực đoan” hải ngoại “nói xấu đảng và nhà nước ta”. Ta thua “nà do đế quốc Mỹ nàm cho thể nực ta yếu” chứ Nhà nước ta đâu có bán độ.
 
Đế quốc Mỹ: đúng là một bọn đáng chết! - Nhưng lần trước, cách đây mấy năm, đội tuyển Việt Nam đã đoạt chức vộ địch SEAgames, tổ chức thi đấu ở sân Mỹ Đình một cách ngon lành thì thể lực sao lại tốt thế? - Đó nà do tài nãnh đạo của Đảng ta trong việc rèn cán, chỉnh đội theo tư tưởng Bác Hồ.
 
Chẳng nghe câu: “Mất mùa nà tại thiên tai – Được mùa nà tại thiên tài đảng ta” sao? - Ừ nhỉ! Đúng quá đi chớ.

Bán danh dự

Miên man lại liên tưởng tới cái vụ kiện “chất độc da cam”. Đảng ta đi kiện Mỹ đến mòn cả giày, tốn hao tiền bạc không biết bao nhiêu mà kể, cù cưa, cú cứa hơn cả chục năm mà bọn đế quốc chẳng chịu sùy ra đồng nào để gọi là bồi thường an ủi. Kể cũng lạ, Mỹ sử dụng thuốc khai quang diệt cỏ trong những vùng rừng rậm ở miền Nam, từ vĩ tuyến 17 đến tận mũi Cà Mau, để lũ khỉ, đười ươi, dã nhân Việt cộng hết chỗ ẩn núp làm hang ổ, đêm đêm mò ra đào đường, đắp mô, gài mìn bẫy giết hại dân lành.
 
Chất thuốc này được sử dụng lần đầu tiên vào ngày 12/01/1962, trong chiến dịch Ranch Hand từ 1962-1971.
 
Giai đoạn từ 1967 và 1968, giai đoạn Hà Nội gia tăng cường độ quấy rối miền Nam rất khốc liệt, chất thuốc này được rãi nhiều nhất và thực sự chấm dứt vào 30/6/1971.
 
Rãi thuốc ở miền Nam mà nạn nhân bị nhiễm độc lại là dân miền Bắc!
 
Ngọn gió Mác Lê hay gió Mao Hồ biến thành gió chướng đã thổi ngược chiều từ Nam ra Bắc chăng? Hà Nội thành lập “Hội nạn nhân chất độc da cam” khai khống lên rằng hơn triệu người bị nhiễm chất độc với hậu quả là gây ung thư đến loạn thần kinh, từ 100 ngàn đến 150 ngàn trẻ em được sinh ra với tật nguyền, để đi kiện 37 công ty hóa chất Hoa Kỳ sản xuất ra chất khai quang.
 
Có một chi tiết rất buồn cười bên lề chuyện Hà Nội đi kiện. Khi được tòa án Mỹ hỏi Việt Nam đã có cuộc khảo sát độc lập và uy tín để thẩm định dứt khoát sự hiện diện chất độc của dioxin trong những vùng đất và mạch nước ngầm ở những vùng đã bị khai quang chưa thì Hà Nội ú ớ trả lời rằng chưa vì có khó khăn trong việc nghiên cứu.
 
Tòa hỏi tiếp: Thế thì sao gọi là chất độc da cam?
 
 Hà Nội lập tức trả lời mạnh mẽ: Việt Nam có đủ bằng chứng hẵn hoi là các thùng chứa thuốc độc đó còn đang nằm ở kho Tân Sơn Nhất và Long Bình.
 
Chất đó có màu da cam!
 
Cả toà án Mỹ hôm đó, ngày 10/3/2005, cười ngất. Sau khi giải thích cho phái đoàn Hà Nội biết rằng, sở dĩ nó có tên là “da cam” là vì công ty sản xuất chất khai quang đã sơn ký hiệu màu vàng cam trên thùng chứa để người xử dụng biết, tránh mọi sự nhầm lẫn với thuốc khác, chứ thuốc không có màu vàng cam.
 
Các ông nói như thế là “Thầy bói sờ voi” không có cơ sở khoa học, không đáng để bàn cãi. Và dĩ nhiên tòa án Mỹ bác bỏ đơn kiện. Hà Nội vẫn cay cú như cà cuống chết đến đít vẫn còn cay, kháng cáo tiếp ngày 22/2/08, hy vọng rằng không được chì cũng được chài, không được củ mài cũng được củ khoai lang.
 
 Ai ngờ tòa án Mỹ cũng thẳng tay bác bỏ luôn. Vậy tại sao lắm trẻ em sinh ra sau chiến tranh lại bị dị tật như thế?
 
Nhất là ở miền Bắc! Trái núi nằm sờ sờ trước mắt, cố tình không thấy, lại thấy hạt bụi trên lông mày!
 
Đó là môi trường ô nhiễm và âm mưu của thâm độc của người bạn “tốt”: Đại Hán.
 
 Ngoài vấn nạn môi trường ô nhiễm ra, thực phẩm, trái cây, thuốc sát trùng, vật dụng độc hại… trăm thứ hằm bà lằng của “nước lạ”, của người anh em phương Bắc “rất quen”, rất thân thiết bên kia biên giới, ào ạt tràn ngập đất nước VN, giết dần, giết mòn người dân với sự tiếp tay che chở, bảo bọc của tập đoàn lãnh đạo Hà Nội đã trực tiếp gây ra hậu quả mà VN cứ đổ riệt cho “Chất độc da cam” của Mỹ để lại.
 
Bác sĩ Trần Thanh Thảo, Phó Giám đốc Y tế Tiền Giang, Sở Y tế Tiền Giang, Chi Cục An toàn Vệ sinh Thực phẩm, vừa phát hiện (!) nhiều mẫu rượu, ít nhất là 14 mẫu, có chứa độc tố aldehyde, hàm lượng cao, gây chóng mặt buồn nôn, rối loạn nội tiết, có thể làm mất trí nhớ, gây ung thư và dị tật cho thai nhi. Những hệ quả tai hại do chất độc có màu cam của đế quốc Mỹ và thực phẩm có độc tố của “nước lạ” đã để lại và đang tiếp tục gây ra hàng ngày, hàng giờ cho xã hội Việt Nam ngày càng nhiều.
 
Dễ nhận biết nhất là bệnh lãng trí, mất trí nhớ và si khờ. Bộ Y tế chưa có thống kê nào cho biết về con số có bao nhiêu triệu người trong nước mắc những chứng bệnh này nhưng chắc chắn một điều là hầu hết quan chức lãnh đạo của đảng ta hiện nay đều là con cháu của “bộ đội vượt Trường Sơn vào Lam đánh Mỹ” đã “bị sinh ra thiếu dinh dưỡng lên có thể nực yếu” đã mắc phải bệnh si khờ, lãng trí. Sau đây là vài chứng cớ điển hình còn nóng hôi hổi cho thấy bệnh si khờ đã vào tận xương tủy của Bộ Chính trị:

Nhầm lẫn bán nước.

Ngài Đào Duy Quát, Thường trực Phó ban Tư tưởng Trung ương kiêm Tổng biên tập báo điện tử Cộng Sản Việt Nam cho dịch và đăng lại nguyên văn từng chữ bài báo của Trung Quốc, tường thuật cuộc diễn binh, tập trận của hải quân chúng trên hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, cùng những lời tuyên bố ngạo mạn rằng đảo là của chúng. Sau khi bị nhân dân phát hiện và phản đối việc làm ngu xuẩn đó, Ngài Quát phân bua rằng “chuyện nhầm lẫn nhỏ thôi, không có gì!”.

Biển đảo của mình bị giặc chiếm lấy lại a dua nói hùa theo rồi bảo là nhầm lẫn. Ôi! Chỉ có cái thứ ăn phân mới có thể mở mồm nói ra như thế mà thôi!

Nhầm lẫn bán danh

Vedan nhận giải, cộng đồng ngã ngửa. Công ty Vedan VN gây ô nhiễm môi trường suốt 14 năm, xả nước thải ra sông Thị Vải khiến cho hàng ngàn gia đình nông dân sống hai bên bờ sông điêu đứng, tán gia bại sản.
 
Bộ Tài nguyên Môi trường đang loay hoay chứng minh thiệt hại về hành vi gây ô nhiễm của Vedan để đòi bồi thường cho nông dân, số tiền bồi thường thiệt hại lên đến 569 tỷ đồng thì hay tin Vedan VN nhận giải thưởng “Sản phẩm an toàn vì sức khoẻ cộng đồng 2009”. Tin này đã khiến cho “cộng đồng” “ngã ngửa”. Sau khi bị nhân dân phát hiện và phản ứng thì Ban Tổ chức bảo là “trao nhầm giải”.
 
Nhưng “trao nhầm đến ba sản phẩm” một lúc cho công ty Vedan thì rõ ràng lãnh đạo nhà nước bị lãng trí cả đám. Theo bà Nguyễn thị Sinh, Giám đốc Trung tâm Tư vấn phát triển thương hiệu và chất lượng (NATUSI) cho biết đã có sự “nhầm lẫn” khi xét thưởng cho Vedan. “Do sự sơ suất từ nhân viên trung tâm chúng tôi trong quá trình xử lý hồ sơ và thông báo gửi giấy chứng nhận cho công ty Vedan.
 
Chiều ngày 27/10, tại buổi họp báo tại Hà Nội do Bộ KH-CN tổ chức về giấy chứng nhận “Top 100 sản phẩm vì an toàn sức khoẻ cộng đồng” của công ty Vedan, ông Ngô Quí Việt, Tổng cục trưởng Tổng cục Tiêu chuẩn – Đo lường – Chất lượng khẳng định, việc cấp Giấy chứng nhận sản phẩm an toàn vì sức khoẻ cộng đồng 2009 là thiếu sót của Ban Tổ chức TN – MT, yêu cầu thu hồi giấy chứng nhận đã cấp cho doanh nghiệp này.
 
 Còn ông Bộ trưởng Bộ TN-MT, Phạm Khôi Nguyên, thì bảo rằng: “Hôm nay tôi mới biết việc Vedan được trao giải nên tôi không đán


 

'Quốc tế cần hiểu về nhân quyền VN'


 

TIN VÀ BÀI MỚI NHẤT




'Quốc tế cần hiểu về nhân quyền VN'


Cập nhật: 15:48 GMT - thứ năm, 1 tháng 8, 2013


Media Player



Một số đại diện của Mạng lưới blogger Việt Nam đã trao 'Tuyên bố 258' cho Văn phòng Cao ủy Nhân quyền Liên Hiệp Quốc (OHCHR) tại Bangkok hôm thứ Tư ngày 31/7.

Trả lời phỏng vấn của BBC, ông Nguyễn Anh Tuấn, người đứng ra trao 'Tuyên bố 258', cho biết nội dung của văn bản này là 'lên án những việc làm trái pháp luật có hệ thống của Chính phủ Việt Nam và những điều luật trái ngược với Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền mà Chính phủ Việt Nam đã thông qua'.

Các blogger Việt Nam đang vận động bãi bỏ Điều 258 Bộ Luật hiǹh sự về 'Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của tổ chức và công dân'. Đây là điều luật mà Chính phủ Việt Nam lâu nay vẫn vẫn dụng để đàn áp các blogger lên tiếng chỉ trích chính quyền.

"Liên Hiệp Quốc đón tiếp rất nhiệt tình," anh nói, "Họ hứa sẽ chuyển tuyên bố đến các cơ quan hữu trách khác của Liên Hiệp Quốc và các tổ chức quốc tế khác về nhân quyền."

Anh cho biết bản tuyên bố này hiện nay đã thu hú́t được 135 chữ ký của các blogger.

 

 

Cảnh 'trại nô lệ' người Việt ở Moscow


Cập nhật: 09:19 GMT - thứ ba, 14 tháng 8, 2012


Media Player



Phóng viên BBC Oxana Vozhdaeva quay video nhà máy Vinastar bị tố cáo giữ công nhân như 'nô lệ' ở ngoại ô Moscow.

Chính quyền Nga đã bố ráp nhà máy sau khi BBC đưa tin về cảnh ngộ của các công nhân.

Hơn 70 công nhân đã được giải thoát và lần lượt trở về Việt Nam trong tuần qua.

Nhưng đây không phải là nhà máy duy nhất có điều kiện lao động khắc nghiệt cho người Việt tại Liên bang Nga.

 

 

Người Việt sống 'như thời nguyên thủy'


Cập nhật: 15:43 GMT - thứ ba, 17 tháng 7, 2012


Media Player



Mẹ của một trong các lao động Việt Nam ở Moscow nói con bà và hàng trăm người khác sống như 'thời nguyên thủy' trong một xưởng may.

Bà Phạm Thị Nhi, 50 tuổi, nói con gái bà đã sang Nga làm nghề may từ một năm nay nhưng không kiếm được xu nào và giờ còn phải nhờ gia đình gửi tiền chuộc để có thể về lại Việt Nam.

Bà Nhi cũng nói cô Doãn Thị Mỹ và con rể bà Nguyễn Tiến Sáng đã bị đánh và đưa đi trong ngày 17/7.

BBC liên tục nhận được nhiều cuộc điện thoại kêu cứu từ Moscow và Việt Nam trong ngày 17/7.

Những người gọi điện từ Moscow nói họ bị đánh đập, bắt làm việc tới 18 tiếng một ngày trong khi lương làm ra chỉ đủ trả tiền ăn.

 

Nghị định bịt miệng xã hội


 


Nghị định bịt miệng xã hội


 

Kim nhung và TS Nguyễn Xuân Nghiã 30/7/2013


 

 

Lê Diễn Đức
2013-08-02

 

Email

Ý kiến của Bạn

Chia sẻ

In trang này


258-lanthang-305.jpg

Anh Nguyễn Lân Thắng đại diện nhóm blogger Việt Nam trao Tuyên bố 258 cho đại diện Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc tại Bangkok hôm 31/7/2013

Photo: Nguyễn Lân Thắng

Ngày 31/7/13, đại diện của mạng lưới những blogger Việt Nam đã đến tại văn phòng đại diện của Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc tại Bangkok để trao "Tuyên bố 258" bản tuyên bố có hơn 100 chữ ký ủng hộ của các bloggers Việt Nam.

Tên "Tuyên bố 258" là lấy cảm hứng từ điều 258 của Bộ Luật Hình sự Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN).

Bà Maria Isabel Sanz Garido, đại diện Văn phòng Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc đã tiếp đón đoàn và nhận bản "Tuyên bố 258".

Mới chỉ là điều 258

Điều 258 của Bộ Luật Hình sự của CHXHCNVN có nội dung như thế nào? Theo Bộ luật hình sự năm 1999, sửa đổi, bổ sung năm 2009 của CHXHCNVN, thì:

Điều 258. Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân.

1. Người nào lợi dụng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tín ngưỡng, tôn giáo, tự do hội họp, lập hội và các quyền tự do dân chủ khác xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.

2. Phạm tội trong trường hợp nghiêm trọng thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm.

Luật sư Hà Huy Sơn trên trang Bauxite VN ngày 17/6/13 phân tích:

* Thứ nhất: Điều 258 quy định không rõ ràng, nó dễ bị áp dụng sai do vô ý và lạm dụng do cố ý. Nội dung không thể hiểu bằng một cách duy nhất, rõ ràng theo định lượng, mà việc hiểu điều luật này chủ yếu là do cảm tính vì nó không có khuôn khổ giằng buộc.

* Thứ hai: Việc áp dụng điều 258 trong thực tế, các cơ quan tiến hành tố tụng thường vi phạm nguyên tắc bắt buộc của Bộ luật tố tụng hình sự là phải chứng minh hậu quả do tội phạm gây ra cho đối tượng bị hại là nhà nước, tổ chức, công dân. Chính vì nội dung không rõ ràng của điều luật nên các cơ quan điều tra có tài thánh cũng không định lượng được thiệt hại do tội phạm gây ra và rồi đến Viện Kiểm sát và Tòa án cũng phải lờ đi vi phạm nghiêm trọng đó của cơ quan điều tra.

* Thứ ba: Cho đến nay nhiều quyền tự do dân chủ của công dân đã được quy định trong Hiến pháp năm 1992 nhưng đến nay đã hơn hai mươi năm chưa được luật hóa. Điều đó có nghĩa nhiều quyền tự do dân chủ của công dân chưa có quy định như thế nào là cấm vậy thì làm sao nói là lợi dụng? Trong khi nguyên tắc chung của pháp luật là: “Công dân được làm những gì nhà nước không cấm, nhà nước chỉ được làm những gì pháp luật cho phép”. Thực trạng này thì ai là người đang vi phạm pháp chế của một nhà nước pháp quyền?

* Thứ tư: Về nội dung ngữ nghĩa của điều luật “Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” thể hiện sự mâu thuẫn. Đã là quyền của công dân thì đương nhiên công dân được phép được sử dụng trong mọi giới hạn không gian, thời gian của pháp luật và nhà nước có nghĩa vụ phải đảm bảo các quyền ấy. Là quyền thì không thể là tội, là tội thì không thể là quyền. Không thể vừa là quyền lại vừa là tội. Đây chính là sự lập lờ, không rõ của điều 258.

Vì sự lập lờ và khái niệm mơ hồ về sự "xâm phạm lợi ích nhà nước", mà nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đã bắt giam nhiều bloggers, gần đây nhất có blogger Trương Duy Nhất và nhà văn Phạm Viết Đào.

Sự vi phạm quyền tự do ngôn luận, quyền được diễn đạt chính kiến là trái với các cam kết quốc tế mà Việt Nam đã ký kết. Đây chính là lý do mà mạng luới bloggers Việt Nam ra tuyên bố đòi huỷ bỏ.

Nghị định bịt miệng

1078800_10151830722283322_1972425721_o-250.jpg

Nhóm các blogger Việt Nam tại văn phòng đại diện của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc tại Bangkok hôm 31/7/2013. Photo by Nguyen Lan Thang

Ngày 15/07 ông Nguyễn Tấn Dũng đã ký Nghị định 72/2013/NĐ-CP về quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin trên mạng, công bố ngày 31/07 và có hiệu lực từ ngày 1/09/13.

Ông Hoàng Vĩnh Bảo, Cục trưởng Cục Phát thanh truyền hình và Thông tin điện tử, đã giải thích trên tờ VnExpress:

"Trang thông tin điện tử cá nhân là trang thông tin điện tử do cá nhân thiết lập hoặc thiết lập thông qua việc sử dụng dịch vụ mạng xã hội để cung cấp, trao đổi thông tin của chính cá nhân đó, không đại diện cho tổ chức hoặc cá nhân khác và không cung cấp thông tin tổng hợp".

"Như vậy, những tài khoản được lập thông qua các mạng xã hội như Facebook sẽ chỉ được đăng thông tin của riêng cá nhân đó. Trước hết chúng ta phải nói rõ đây là trang thông tin của cá nhân, mà các trang cá nhân thì được phép đưa thông tin về những thứ của chính mình, không được dẫn thông tin tổng hợp, tức là không được trích dẫn thông tin từ các cơ quan báo chí hay các trang web của cơ quan nhà nước".

Đây là một văn bản dưới luật, vi phạm các cam kết quốc tế khủng khiếp hơn.

Nghị định là một phương pháp sử dụng "luật rừng" của nhà nước CHXHCN Việt Nam, do Chính phủ ký, không thông qua quốc hội, nên có những cái hết sức tuỳ tiện, cẩu thả, không sát thực tế, thậm chí không thể thực hiện đuợc. Ví dụ Nghị định về cấm tụ tập đông người được định nghĩa vô lối. Có thể bắt giam, phạt hành chính những người biểu tình chống Trung Quốc xâm lược, diễn ra ôn hoà và trật tự, nhưng lại làm ngơ trước cảnh thanh niên đổ ra đường, hỗn loạn, làm tắc nghẽn giao thông để đón sao Hàn.

Nghị định 72/2013/NĐ-CP cũng không thể áp dụng trong thực tế đời sống. Là các trang thông tin điện tử cá nhân, nhưng đó là nơi con người không những chỉ diễn đạt và chia sẻ thông tin của cá nhân đó, mà còn đề cập tới các vấn đề liên quan đến nhiều lãnh vực đời sống, như chính trị, xã hội, khoa học, y tế...

Dĩ nhiên, khi phân tích, tổng hợp các sự kiện và đưa ra bình luận, các trang cá nhân phải dựa trên cơ sở nguồn thông tin đa chiều, trong đó có nguồn của báo chí của các cơ quan nhà nước. Ví dụ, bình luận về một vụ tham nhũng hay làm ăn thất thoát của các công ty nhà nước, làm sao lại ngăn chặn được việc trích dẫn thông tin từ nguồn chính thống? Tại sao các trang cá nhân không có quyền này?

Tôi và nhiều người khác, lập trang điện tử cá nhân không phải chỉ để "chào" hàng" không mặc áo vú, khoe cơ thể sexy, tôi thích ăn cái gì hay yêu ghét ai. Các trang cá nhân được tạo ra có nhiều mục đich và phạm trù hoạt động khác nhau.

Do đó, nghị định 72/2013/NĐ-CP là một thứ văn bản ngớ ngẩn, nếu không phải là một hình thức bịt miệng toàn xã hội, tước đoạt những tiếng nói có thể cuối cùng.

Kết luận

Như vậy so với điều 258 của Bộ luật Hình sự CHXHCN Việt Nam thì nghị định này còn tệ hại hơn rất nhiều. Nó là công cụ cực kỳ ngu xuẩn nhằm triệt tiêu mọi tiếng nói của người dân, là chiếc quan tài chôn chặt quyền ngôn luận của dân chúng Việt Nam, nghĩa bóng cũng như nghĩa đen.

Tin, bài liên quan


Friday, August 2, 2013

Lương tâm lãnh đạo ở đâu?


Lương tâm lãnh đạo ở đâu?


Thanh Quang, phóng viên RFA
2013-07-11

Email

Ý kiến của Bạn

Chia sẻ

In trang này


07112013-thanhquang.mp3 Phần âm thanhTải xuống âm thanh

000_Hkg8782027-305.jpg

Người dân xem tấm bản đồ Việt Nam tại cuộc triển lãm về Trường Sa và Hoàng Sa tại Bảo tàng Quân đội Hà Nội hôm 10/7/2013

AFP photo

 

Mối quan hệ Việt Nam-Trung Quốc tiếp tục là mối bận tâm đáng kể đối với người dân Việt có lòng với quê hương. Tại sao như vậy?

Câu trả lời có thể tìm thấy qua chuyến Hoa du của chủ tịch nước Trương Tấn Sang vừa rồi - cũng như bao nhiêu chuyến Hoa du trước đây của giới lãnh đạo Hà Nội.

Ký giả David Brown, cựu viên chức ngoại giao Hoa Kỳ, hôm Chủ Nhật mùng 7 tháng này có bài tựa đề “VN: Đùa với lửa”, mở đầu với tiểu tựa “Đương đầu với TQ” lưu ý ngay câu nói đang phổ biến tại VN và thể hiện một sự tiến thoái lưỡng nan của đảng CS đang cầm quyền, đó là: “Theo Mỹ cứu nước, theo TQ cứu đảng”.

Vẫn theo bài báo thì gần 40 năm sau khi người lính Mỹ cuối cùng rời khỏi VN, đảng CS từng giành được độc lập và thống nhất đất nước đã đánh mất hầu hết tính chính đáng của mình, đến mức không thể dựa vào “hào quang” của ông Hồ Chí Minh cùng các đồng chí của ông ta mà có thể phục hồi một thời huy hoàng của đảng hay có thể tận diệt nỗi quốc nạn tham nhũng hiện giờ. Bài báo cho biết tiếp đại ý rằng trong khi trách nhiệm lớn nhất của Hà Nội hiện nay là không cứu vãn được nền kinh tế sa sút, thì công luận bày tỏ khinh miệt về sự bất tài của chế độ trong việc bảo vệ quyền lợi của VN đối với TQ.

Bài báo này được phổ biến sau khi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đi Hoa Lục theo lời mời của Chủ tịch TQ Tập Cận Bình để hai nước XHCN anh em “môi hở răng lạnh” nâng cuộc hợp tác chiến lược toàn diện lên “ tầm cao mới”. Nhiều bài báo “lề dân” đã bày tỏ quan ngại về thực chất chuyến Hoa du của ông Trương Tấn Sang – diễn biến mà có ý kiến cho là “Chiếu chỉ Thành Đô II” sau khi diễn ra “biến cố Thành Đô” hoàn toàn bất lợi cho quê hương VN hơn 2 thập niên về trước.

Những người yêu nước, những hành động yêu nước của họ thì bị xem là tội.
-MS Nguyễn Trung Tôn

Riêng Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ của GHPGVNTN báo động về sự đánh mất chủ quyền VN qua bản Tuyên bố chung Bắc Kinh-Hà Nội nhân khi ông Trương Tấn Sang “triều kiến” Trung Nam Hải. Nhận định của Đại Lão Hoà Thượng Thích Quảng Độ bao gồm những đoạn như sau:

Tuyên bố chung tại Bắc Kinh không hề có một dòng nào xác định việc Trung quốc xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa và một phần đảo Trường Sa của Việt Nam, hoặc hàng nghìn cây số trên đất dọc biên giới, đặc biệt tại Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan v.v… hay đòi hỏi Trung quốc hoàn trả biển và đất đã xâm chiếm. Với kẻ cướp đã vào chiếm đóng một góc nhà rồi, ông Chủ tịch nước vẫn “nhất trí” với mưu kế của kẻ xâm lăng, là “Hai bên nhất trí dựa trên nguyên tắc dễ trước khó sau, tuần tự tiệm tiến, gia tăng cường độ đàm phán của Nhóm công tác về vùng biển ngoài cửa Vịnh Bắc bộ”. Ông Chủ tịch nước tiếp tục dựa vào cái Bánh Vẽ của 16 chữ vàng và Bốn tốt để xây dựng chủ trương tân lệ thuộc ở thế kỷ 21 với Bắc phương. Chiếc Bánh Vẽ xuất phát từ ý thức nô lệ của ông Hồ Chí Minh khi ông làm bài thơ tuyên truyền “Cứu Trung quốc thị cứu tự kỷ” (Cứu Trung quốc là tự cứu mình)…

Một trong những người có tâm huyết với quê hương dân tộc, là MS Nguyễn Trung Tôn ở Thanh Hoá, cũng cảnh báo:

Tình hình đất nước nguy ngập từ việc TQ lấn chiếm Tây Nguyên, các tỉnh phía Bắc cho đến lấn chiếm các quần đảo của VN. Rồi đến bây giờ ông Trương Tấn Sang đi Trung Quốc dâng cả Vịnh Bắc bộ cho phương Bắc.v.v…Thế tại sao chúng ta không dám lên tiếng mà suốt ngày chỉ thích ăn chơi đàm đúm, hí hú, lo làm giàu ? Rồi mai mốt, TQ đến chiếm hết đất nước thì còn gì?

Yêu nước bị xem là "tội"


000_Hkg8650239-250.jpg

Giới trẻ xuống đường biểu tình chống Trung Quốc hôm 02/6/2013. AFP photo

Theo nhà giáo Nguyễn Thượng Long từ Hà Tây thì có “một hiện thực đáng để mọi người suy ngẫm”, đó là dân tộc VN phải tiếp tục “sống trì trệ dưới bóng rợp ma quái của những thề nguyền thấm đẫm chất Liêu Trai”, như kiên trì học thuyết Mác Lê vốn bị cả thế giới văn minh vứt bỏ, hay phải kiên quyết giữ điều 4, phải kiên định với con đường CNXH, với con đường “Đi với TQ có thể mất nước, nhưng sẽ còn đảng” còn hơn là “Đi với Mỹ còn nước, nhưng sẽ mất đảng!”

Như vậy là, theo nhà giáo Nguyễn Thượng Long, lá bùa “16 chữ vàng” và “4 tốt dởm” tiếp tục bay vật vờ trên quê hương xứ sở của những con người mà đã từng thề rằng “Thà chết Vinh còn hơn sống Nhục!”, thà “Làm Quỷ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc” (Trần Bình Trọng).

Từ Thanh Hoá, MS Nguyễn Trung Tôn không khỏi chua chát:

Bây giờ “đảng lãnh đạo”. Chắc có lẽ vì đảng lãnh đạo cho nên mới đẩy người VN tới chỗ như vậy. Việc mà ăn chơi đàn đúm thì người ta bây giờ xem không phải là tội, xem nó như là chuyện bình thường. Nghĩa là những hành động tội lỗi thì người ta xem nó là bình thường. Còn những người yêu nước, những hành động yêu nước của họ thì bị xem là tội. Đấy là nghịch lý mà tôi nghĩ là do tư tưởng của ông Hồ để lại và đảng CS áp dụng cho đến ngày hôm nay, khiến dẫn tới tình trạng không những tác hại xã hội mà còn xâm nhập vào các tôn giáo nữa.

Vẫn theo MS Nguyễn Trung Tôn thì mặc dù đất nước VN nhỏ bé, nhưng đã qua bao nhiêu ngàn năm lịch sử, Tổ Tiên chúng ta đã phải dầy công xây dựng, đổ ra bao nhiêu máu xương để giành độc lập. Nếu Tổ Tiên chúng ta không anh hùng, không kiên cường, thì chắc VN hiện giờ đã trở thành một tỉnh của TQ từ lâu rồi. Tuy nhiên, hiên nay, vẫn theo MS Nguyễn Trung Tôn:

Sau khi nắm quyền, đảng CSVN đã đem tất cả mọi thứ mà Tổ Tiên đã gầy dựng nên để dâng cho TQ một cách vô điều kiện. Đó là điều mà tất cả người dân Việt quan tâm đến đất nước, không ai có thể cầm lòng được, không ai có thể không khóc trước tình trạng đó được. Ấy vậy mà giới lãnh đạo VN, không biết lương tâm của họ ở đâu ? Lương tâm của họ để vào tiền bạc, vào đèn xanh đèn mờ, vào chức vụ, địa vị gì mà họ không quan tâm đến đất nước ? Cho nên lòng tôi rất là đau.

Có lẽ đây cũng là nỗi đau chung của những người dân Việt yêu nước.

 

__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link