Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, August 2, 2013

– Ai tuyệt vọng hơn ai?

 Carlyle A. Thayer (BBC)
– Bàn về chuyến đi Mỹ của Chủ tịch Sang

Đặng Chí Hùng – Ai tuyệt vọng hơn ai?


Posted on by minhhieu90
Đng Chí Hùng (Danlambao) 

- Cng sn VN luôn t cho mình là “đnh cao trí tu” nhưng cũng luôn đc tài và t cho mình là “k thng” mt cách l bch. Tinh thn t sướng ca cng sn có th nói là mi nơi, mi lúc và mi đng viên.

Đã t xa xưa lm đng cng sn t cho cái “thiên đường” xã hi ch nghĩa là mt th có thc còn ch nghĩa tư bn là “giãy chết”.

y vy mà sau bao nhiêu năm ch thy t thng to đến thng nh cng sn chết mà chng thy thng tư bn nào nó chết c.

Và đến hôm nay, khi mà sc mnh dân ch đang ngày càng ln mnh trong và ngoài nước. Cng vi lch s đang được bch hóa nh công ngh thông tin thì cng sn vn ln ging da nt nhng người yêu nước chân chính là: S chng phá tuyt vng ca nhóm “c vàng”(*). 

 
Tht tình đc qua bài viết ca tác gi X. L. V thì tôi cũng đã thy s “tuyt vng” đó tht s là giành cho nhng kiến thc đáng ti nghip ca tác gi cũng như là s “tuyt vng” ca đng cng sn.

Có l tôi không cn nhc li v lch s ca lá c vàng dân tc na. Nếu bn đc và tác gi X. L. V có thi gian xin đc li “Nhng s tht cn phi biết” – phn 8 và 9 đ biết lá c vàng chính là lá c theo dân tc Vit Nam qua sut mt quá trình lch s hàng nghìn năm qua nhiu đi vua và biến c.

Dù là biến c có ln lao đến đâu, gic Tu có c gng đến đâu cũng không dp tt được lá c vàng ca dân tc Vit. Và như vy, rõ ràng lá c dân tc Vit có lch s lâu đi hơn c là lá c Vàng. Còn lá c vay mượn ca tnh Phúc Kiến bên Tu chính là lá c đ ca cng sn hin nay. Do đó, không cn gii thích thêm nhiu v lch s lá c na. Xin đi vào lm bàn vi tác gi X. L. V.

 

 

Đu tiên, X. L. V nói v ngh quyết 36 ca cng sn Vit Nam như sau: “Mt s ít người đi ngược li li ích chung ca dân tc, ra sc chng phá đt nước, phá hoi mi quan h hp tác gia nước s ti vi Vit Nam”. Ðây là mt thc tế hin nhiên, đánh giá này không mi và cũng không sai.”. Xin hi X. L. V có phi ông đã điu tra xem có “mt s ít” chng đng cng sn là bao nhiêu?
 
Ông điu tra lúc nào ?
 
Xin thưa vi ông, cái trò nói láo v “người yêu đng thì nhiu, người chng đng” thì ít nó xưa như trái đt ng ! Cái trò t cho là s ít chng đng cũng không khác gì trò chưa bu c đã biết quan cng sn trúng 99% phiếu tr lên.
 
Nếu không đưa ra được con s ít mà ông nói là bao nhiêu thì tt nht ln sau đng dùng t đó, xu h lm X. L. V ! Mà cũng xin nhc ông, ông bo mt s ít chng đng mà li có hàng nghìn tù nhân lương tâm trong nước hóa ra chính ông v vào mt đng ông là bt người sai ti khi chp mũ nhng người tù lương tâm là vi phm điu 88, 79 ri 258.

 

 

Cũng thưa ông X. L. V là mi đây em sinh viên Phương Uyên đã thng thn tuyên b “Đng cng sn đi chết đi” đó ng ! Mà em Phương Uyên đó cũng chng phi Hi Ngoi hay đâu xa mà ngay trong đt nước Vit Nam, được ăn hc dưới mái trường xã hi ch nghĩa đó. Còn chuyn ông nói “chng phá đt nước”, “đi ngược li li ích ca dân tc” thì li là chuyn đánh tráo khái nim quen thuc ca đng ông. Nhng người yêu nước và đòi dân ch cho Vit Nam hoàn toàn chng li cái đng đc tài, t cho mình là b thiên h đ ăn trên ngi chc, đè đu cưỡi c nhân dân.
 
Nhng người yêu nước không bao gi chng li dân tc Vit Nam, đt nước Vit Nam. Vì ông đng bao gi lôi chuyn đng là nhà nươc, là dân tc ra đây đ lòe bp thiên h. Nhng trò đánh tráo khái nim r tin này ch đánh la được người dân cách đây gn 1 thế k thôi. Ngày nay thì khác hn ri ông X. L. V !

 

 

Ông bin minh rng: “Vy tr li ra sao khi h chng li vic Vit Nam gia nhp WTO, chng li vic Vit Nam tham gia Hi đng Bo an LHQ? Chng li hàng hóa Vit Nam, chng li vic đu tư vào đt nước h, chng vic m rng bang giao ca Vit Nam vi Hoa Kỳ…? Rõ ràng chng Ngh quyết 36, h đang đi ngược li li ích ca dân tc Vit Nam”. Xin tr li ông rõ ràng như sau.
 
Trên thc tế, Vit Nam chính quyn đc tài và tài sn nm trong tay tư bn đ. Nhân dân đi b phn nghèo đói do mt đt, mt phương tin sn xut, thuế má nng n và con em tht hc (Ông còn nh chuyn tr em đu dây đi hc và mong ch mt ba cơm có tht ch ?) nên vic gia nhp WTO, hi đng bo an ch là mt th bình phong che đy cho nhng thi nát ca cng sn. Ti sao không dân ch, đàn áp người dân, không lo cuc sng cho dân mà c đòi hi nhng cái mà người ta quy đnh rõ ràng:Mun gia nhp HĐBA và WTO phi đáp ng nhân quyn ?
 
Thôi cái trò “đái dm đ ti chim” đi ông X. L. V. Đng bào Hi Ngoi không có quyn gì đòi WTO và LHQ phi ngăn cm Vit Nam ra nhp HĐBA hay WTO. Ngay c LHQ và WTO cũng chng th nghe theo cng đng hi ngoi đ làm ba. Nhưng trách nhim ca đng bào Hi Ngoi là nói lên s tht đang din ra Vit Nam v cái s mt nhân quyn và h mi chính là người đang giúp dân tc. Còn cái loi cng sn ch có gii đánh bóng bn thân đ la bp người dân trong nước mi chính là nhng k chng li li ích dân tc, đt nước.

 

 

Ông X. L. V li thêm: “C vàng” không bao gi mun đt nước phát trin, “c vàng” không bao gi mun kiu bào mình đóng góp gì cho đt nước và hơn c thế, h ty chay c hàng hóa dân mình đ m hôi to ra. Hành vi này vô cùng khó hiu đi vi cng đng các sc dân khác, nhưng nó đang tn ti trong cng đng “c vàng”, vì bt c điu gì làm cho hình nh chính quyn Vit Nam được nâng cao là h chng, bt k và bt cn li ích ca dân tc min là gây khó khăn cho chính quyn Vit Nam là h tha mãn…”. Ông li ngm máu phun người ri thưa ông X. L. V.
 
Ông có biết rng đng bào Hi Ngoi đang mun cho đt nước t do và phát trin nên mi đòi hi dân ch cho Vit Nam.
 
Đng bào Hi Ngoi đòi công lý cho nhng người dân oan mt đt, cho nhng tôn giáo b cng sn hiếp đáp, đòi nhân quyn cho 87 triu dân (tr 3 triu thng cng sn trong đó có ông X. L. V sng bng lut rng) thì làm sai mà li không mun cho đt nước không phát trin?
 
Ông nên biết rng nhng người “c vàng” đa phn là có quc tch nước khác, h cũng đ đy kinh tế, ti sao h li c đi chng cng cho mt mà không được mt xu nào?
 
Chng qua vì h yêu dân tc và căm thù lũ cng sn ăn tc nói phét như ông đó ông X. L. V !

 

 

Thưa ông X. L. V! ông li cung ngôn khi nói rng: “Ngày xưa chưa đánh đã chy, quan càng to càng chy nhanh. BU hăm he da tng thng “c vàng”, thế là tng thng hong ht ký ngay vào giy khai t chế đ. Khi đánh hơi thy ngày tàn “c vàng” đã cn k, tng thng “c vàng” chy trước nht, th tướng theo sau, tướng tá ni đuôi, chy nhanh hơn c BU đến ni BU cũng phi ng ngàng”. Ông nên nh cái “chiến thng lch s ca các ông t hào là nh người M b rơi VNCH và các ông được chi vin ti đa. Nếu không tin hoc không đ đu óc đ tìm hiu tôi xin mi ông đc “Nhng s tht cn phi biết” phn 1 s rõ.
 
 Đến bây gi mà các ông còn khoe khoang các ông tài gii uh ? vy xin hi nếu các ông b Nga, Tu ct vin tr thì các ông dùng súng cao su đánh nhau vi M đúng không ? Nói người thì phi nghĩ đến ta ông X. L. V không nên lên ging “Ðơn gin là vì khán gi đây có rt nhiu là người da trng, mà “c vàng” thì bao gi cũng rt s pht lòng BU”. Vì ông nên nh rng có thng còn to chc hơn ông nó nói “ta đánh Min Nam là đánh cho Liên Xô. cho Trung Quc” đó ông.
 
Ông có biết thng đó là thng nào không ?Vy thì thy trò ông s ai ông rõ chưa ?. Tôi xin thêm cho ông là có đa nói: “V lý lun, đng Lao đng Vit Nam theo ch nghĩa Mác-Lênin… ly tư tưởng Mao Trch Đông làm kim ch nam… Tôi không có tư tưởng ngoài ch nghĩa Mác-Lênin”. (H Chí Minh toàn tp).
 
Vy hóa ra đng và bác ca ông cũng s ông ni Mao, Lê Nin còn hơn s cp na mà.
 
Ông có thy ông Thiu, c Dim chi M như cơm ba không ?
 
Còn bác ca ông và cái đng cng sn ca ông răm rp nghe theo Nga, Tu đ không dám hé răng mt câu chi nói. Đến ni Tu nó “dy cho mt bài hc” vn phi tri ân và “đi đi nh ơn Trung Quc”.
 
Vy ai là nô l, ai nhc hơn ai ông đã m mt ra chưa?

 

 

Cui cùng, trong bài ông viết: “Ðến hôm nay, có th nói thng ra rng hu hết thế h th nht ca “c vàng” cc đoan đã tuyt vng và không còn trông mong gì thế h kế tiếp ni bước mình gii th cng sn na ri, nht là “c vàng” đang càng ngày càng ngc ngoi điêu tàn”. Vâng thưa ông X. L. V!
 
Ông bo c vàng đang “ngc ngoi”, y vy mà c vàng li đang hin din ngay ti Vit Nam và ngay ti Hi ngoi, lp con cháu đang đp b lên cái c bán nước, nô l ca ông đ cm trên tay c vàng đó ông X. L. V ! Cho ông xem vài bc nh này ông s thy nhn đnh ca ông là phiến din và quá l bch đến mc nào.

Đ kết thúc bài viết, tôi xin gi ti ông X. L. V vài điu như sau:

 Th nht, Ngh Quyết C Vàng đã nm trong lut ca Hoa Kỳ, t đa phương cho đến trung ương. T Tiu Bang cho đến Liên Bang ca Hoa Kỳ. Ngh Quyết C Vàng đã xác đnh và ghi rõ: “Lá C Vàng là lá c đi đin chính thc ca Cng Ðng Người Vit T Do ti Hoa Kỳ”.
 
Cho dù nhng thế h Ông Cha cho đến thế h Con Cháu Cht Chút gì đi na, thì lá c Vàng Ba Sc vn là lá c đi din cho cng Ðng Người M Gc Vit ca Sc dân Vietnam T Do.
 
 Cho bao nhiêu năm na thì Lá C Vàng ca người Vit T Do vn tn ti và vn bay, vn hin hu Hoa Kỳ và các nước Dân Ch T Do.

 Còn lá c Ð ca Cng Sn ch là lá c vay mượn ca Tu cng nên sm mun gì nó s được tr v cho Tu cng.
 
Người dân Vit Nam t do không bao gi chp nhn ly c ca gic v làm quc kỳ như cng sn bán nước.
 
Ông hãy nhìn tm gương là lá c Ð Búa Lim ca Liên Sô Cng Sn phi biến mt đ lá c Ba Màu ca Nước Nga khi xưa tr li, lá c ca T Tiên các Triu Ði Nga.

 Lá C Vàng có tr li thành Quc Kỳ ca Vit nam trong tương lai hay không thì điu đó còn ph thuc vào nhiu yếu t và do nhân dân Vit Nam hu cng sn quyết đnh.
 
Nhưng nếu có mt lá c có đy đ ý nghĩa gn vi lch s dân tc nht ch có là lá c Vàng.

 Lá c Vàng có mt ý nghĩa cao c, và đã thăng trm vi lch s oai hùng ca dân tc Vit. Nó nhum khí thiêng sông núi, tượng trưng cho Dân ch, T do, Nhân quyn, cho ý chí kiêu hùng ca nòi ging Vit, cho thanh bình thnh tr ca muôn dân, và cho đoàn kết dân tc trong vic gi nước và dng nước ca t tiên ta.
 
Lá C Vàng Quc Gia Vit Nam là linh hn ca c dân tc Vit. Lá c còn, chính nghĩa còn. Lá c còn, tinh thn chiến đu còn. Lá c còn, s đoàn kết còn, đó là s khác bit gia người Vit Quc Gia và Cng Sn.

 

 

Th hai, Chế đ cng sn là mt chế đ đôc tài bán nước hi dân. Nhng lun điu tuyên truyn r tin ca nhng loi ăn bám nhân dân như ông X. L. V s sm mun b đào thi.
 
Nhng k bán r lương tâm can tâm đi làm dư lun viên, tuyên giáo đ la bp dân tc có ti rt nng vi nhân dân vì chính là nhng k bt mt nhân dân đến vi ánh sáng s tht. Bi vy hãy quay v vi chính nghĩa quc gia càng sm càng tt.
 
Còn bám vào cng sn dây máu ăn phn s có ngày phi đn ti. Ông X. L. V nh gương Gadaffi và S. Hussen ch ?. Và cui cùng thì ai “tuyt vng thì ông X. L. V cũng đã rõ ch ? Đó chính là nhng k bán nước hi dân như ông đó X. L. V!

 

 

10/7/2013

 

Đng Chí Hùng
danlambaovn.blogspot.com

__._,_.___








– Còn cơ hội nào cho các chóp bu cộng sản hay không?



← Nhiều ngư dân Thanh Hóa bị bắn trên vùng biển Hà Tĩnh

LS Lê Trọng Quát – Làm Hay Không Làm Chính Trị Cho Quê Hương? →


Vũ Bất Khuất – Còn cơ hội nào cho các chóp bu cộng sản hay không?

 Posted on 10/07/2013by minhhieu90

 Vũ Bất Khuất (Danlambao) - Dù giận có cành hông chăng nữa, chúng ta cũng thể phủ nhận cái đảng cộng sản quái gở và những đảng viên từ to đến bé này đều là người Việt Nam.


Sự sai lầm của một cá nhân, thậm chí sai lầm đó biến cá nhân này thành con thú thì điều đó cũng có thể xảy ra. Đứng trên bình diện con người với nhau thì chúng ta phải có một cái nhìn bình tĩnh và khách quan hơn để xem coi cái tập thể đó, cá nhân đó có điều kiện nào để sửa chữa sai lầm hay không?



Ở đây tôi muốn nói, cái sai lầm của đảng cộng sản trong quá trình giành giật và củng cố quyền lãnh đạo đất nước.


Sự sai lầm cơ bản thì không còn gì phải bàn cãi rồi. Họ đã bám chặt vào cái học thuyết ngoại lai mà không nắm rõ được cái bản chất thực sự của nó, rồi áp dụng một phương thức sắt máu và dối trá để thực hiện cái gọi là “cuộc cách mạng giải phóng dân tộc”.

Trong quá trình lịch sử của đất nước, không ít lần dân tộc đã tiếp nhận các học thuyết ngoại lai. Từ Nho giáo đến các tư tưởng triết học phương tây và học thuyết cộng sản. Hầu hết các học thuyết đến Việt Nam đều mang theo tính áp đặt cao độ.



Nho giáo núp phía sau những chuôi gươm, cán giáo của các đoàn quân xâm lược tràn vào Việt Nam.



Riêng chủ nghĩa cộng sản thì đến bằng sự dối trá và lưu manh và đi vào cuộc sống bằng nòng súng. Và ở đây tôi muốn trình bày về con đường xâm nhập và tồn tại của chủ nghĩa cộng sản.



Ngay khi bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Cộng Sản được công bố, người ta nhận ra ngay cái liên minh công nông là một liên minh mang tính chi phối toàn bộ xã hội, nhưng nếu chỉ cây búa và cái liềm thì không thể thể nào nắm lấy quyền chi phối và 2 cái khẩu hiệu đầu tiên được tung ra là “chuyên chính vô sản” và “nuôi dưỡng căm thù”.


Sau đó dùng “bạo lực cách mạng” để giành lấy chính quyền. Những định chế xã hội, những nền tảng văn hóa, những hệ thống kinh tế, những giá trị lịch sử được xây dựng từ bao đời trong một số quốc gia đang trên đà phát triển hoàn toàn bị xóa sổ, trong đó có Việt Nam.



Một công xưởng vĩ đại được xây dựng từ những năm 20 và hoàn chỉnh ở Liên Xô, Đông Âu, Đông Á. Cái liên minh công nông ấy được giũ bỏ cái áo “nô lệ” và mặc lên người cái áo mới tinh “nhân dân làm chủ” nhưng bản chất thực sự của cái áo thì không thay đổi. Máu loang khắp nơi và mồ hôi tuôn ra như suối để cho đói nghèo tràn ngập khắp nơi. Những cuộc chiến tranh giải phóng vẫn tiếp tục.



Đầu năm 1980, sau hơn sáu mươi năm, những giá trị lịch sử thực sự của nhân loại chuyển mình và cái công trường ấy bắt đầu xuất hiện những mâu thuẫn nội tại và tan rã. Trung Cộng thay thế Liên Xô nắm lấy quyền lãnh đạo cái phần ít ỏi còn sót lại, nhưng cũng chẳng êm ấm chút nào. Khái quát là như thế.



Ngay sau khi công bố bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Cộng Sản, khi được một nhà báo đặt câu hỏi:“Xã hội cộng sản chủ nghĩa mang một thái như thế nào?” Kark Mark đã trả lời: “Anh hãy sống đến đó đi rồi biết”. Câu trả lời nghe có vẻ như… sống nhăn. Nhưng thực ra Mark đã trả lời đúng theo những gì ông ấy biết “quan hệ kinh tế quyết định hình thái xã hội” hay “quan hệ xã hội quyết định hình thái chính trị”.


Nhưng tất cả những người cộng sản đi ngược lại “quan hệ chính trị quyết định hình thái xã hội”. Đã có không ít những lập luận rất logic chứng minh vế cái tính không tưởng của chủ nghĩa cộng sản, nhưng đã quá trễ. Điều cơ bản là hầu hết những người cộng sản Việt Nam chẳng mấy ai hiểu về chủ nghĩa Cộng Sản, kể cả những tay đem cái chủ nghĩa ấy về Việt Nam. Từ đó xác định cho chính bản thân họ biết rằng cái đảng ấy là một cái đảng lưu manh.



Đã có những người cộng sản Việt Nam nhận ra mình và cái đảng của mình là tay sai cho Liên Xô và Trung Cộng, đã có những nhận định “theo Tàu thì mất nước, theo Mỹ thì mất đảng” và họ đã chấp nhận mất nước. Như vậy thì đã rõ, những cơ hội để họ sửa chữa sai lầm đã trôi qua. Cái “tính đảng” đã cao hơn tính dân tộc.



Sau khi quân đội nhân dân Việt Nam loại khỏi vòng chiến 30.000 quân Trung Cộng trong cuộc chiến tháng 3/1979. Đây là cơ hội tuyệt vời cho họ cố kết lòng dân bằng cách mở toang cánh cửa các trại cải tạo, trả các quân nhân công chức của chế độ Việt Nam Cộng Hòa về với gia đình, trọng dụng những chất xám của đất nước, mở cửa kinh tế thị trường, xóa xổ các nông trường quốc doanh, các HTX nông nghiệp tiếp tục phát huy chính sách người cày có ruộng của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Ngưng ngay việc cải tạo công thương nghiệp.


Loại bỏ tư tưởng kỳ thị Nam Bắc, xét duyệt lý lịch và tất nhiên tiềm lực quốc phòng tức khắc được nâng tầm. Lúc đó và cho đến tận bây giờ có cho kẹo Trung Cộng cũng không dám thực hiện một cú “dạy cho Việt Nam bài thứ 2”. Nhưng cái ngu xuẩn của họ là cái vòng kim cô đã bong, thay vì tháo ra và quăng vào sọt rác thì họ lại mang đầu sang hội nghị Thành Đô cho Trung Cộng siết vào để tiếp tục cuộc hành trình bán nước.



Còn cơ hội nào nữa không? Còn đấy nhưng khó khăn hơn và chắc cũng không dễ làm nếu như cái “tính đảng” khốn khổ ấy vẫn còn đứng trên cái tính dân dân tộc.



Sự xâm nhập của Trung Cộng vào đời sống xã hội Việt Nam đã đến mức báo động rất cao và cũng đang gặp phải những phản ứng quyết liệt của dân tộc.



Một cuộc tổng khởi nghĩa đang rất gần ngọn lửa để nổ ra. Và khi nó nổ ra thì hậu quả như thế nào chắc những người cộng sản biết rõ hơn ai hết và dân tộc này cũng không muốn thế.



Đảng mất đi, không có gì đáng sợ, đất nước tiêu vong mới thực sự kinh hoàng. Dân tộc này không chấp nhận điều đó và người trả giá chính là kẻ phản bội.



Còn Tàu Khựa ư? Chẳng có gì phải sợ, khối u Tân Cương, Tây Tạng, Nội Mông, nền kinh tế bong bóng và tử huyệt đập Tam Hiệp đủ sức làm sụp đổ Trung Nam Hải. Vấn đề còn lại là dân tộc đã thấy rồi, còn cộng sản Việt Nam có nhìn thấy hay không mà thôi.



Vũ Bất Khuất

danlambaovn.blogspot.com





Lãnh đạo đảng thích chơi nổi nhưng sợ chết chìm


 

Lãnh đạo đảng thích chơi nổi nhưng sợ chết chìm

Phạm Nhật Bình




Cùng tác giả:




Chẳng cần lùi quá xa vào quá khứ, chỉ cần nhìn nhanh qua các sự kiện trong 12 tháng qua người ta đã đủ thấy một hiện tượng lạ xảy ra ngày một nhiều ở nước ta. Đó là hiện tượng lãnh đạo đảng càng lúc càng thích chơi nổi. Có những hành động chưa từng có xưa nay dưới chế độ CHXHCNVN. Nhưng cũng kỳ lạ không kém, khi có quá nhiều người tìm hiểu hay ngay cả hưởng ứng các trò chơi nổi đó thì lãnh đạo đảng lại gấp rút báo động như thể nguy hiểm đến nơi cho tính mạng của cả đảng. Có người gọi đó là "thích sân khấu nhưng sợ ánh đèn", hay "mạnh miệng mà yếu gan".

Sau đây là vài thí dụ to, ồn, được giới quan sát quốc tế xem là thú vị nhất và người Việt xem là đáng chán nhất:

- Mời góp ý sửa đổi Hiến pháp nhưng không được không đồng ý với những gì đang có

Rõ ràng chẳng ai tại Việt Nam có đủ uy lực để buộc lãnh đạo đảng CSVN phải sửa đổi bản Hiến pháp do họ tự viết ra. Chính lãnh đạo đảng là người đẻ ra cái trò này. Có người bảo chủ đích của họ là để chuyển sự chú ý của dư luận ra khỏi các đổ bể kinh tế hàng loạt sau Vinashin và hệ thống ngân hàng. Có người bàn việc này chỉ để làm công luận quên đi các đòi hỏi về luật biểu tình, luật tự do thông tin, v.v... đã lỡ công bố từ mấy năm trước nhưng phải khất lần. Nhưng dù là cho chủ đích gì đi nữa thì vẫn không thể chối cãi đây là quyết định của riêng lãnh đạo đảng.

Kế đến, vì đã có quá nhiều kinh nghiệm "đổi mới như cũ" trong quá khứ, nên lãnh đạo đảng sợ lần này dân chúng cũng sẽ dửng dưng. Thế là toàn bộ hệ thống báo đài ra sức quảng cáo tiếp thị. Và tại cực điểm, ông Phan Trung Lý, Chủ tịch Ủy ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp, được chỉ thị lên báo đài khẳng định “sẽ không có vùng cấm” cho bất cứ vấn đề nào kể cả điều 4 về độc quyền lãnh đạo của đảng CSVN.

"Được lời như cởi tấm lòng", nhân dân khắp nơi, đặc biệt là giới trí thức, đưa ra ngay hàng loạt những lý lẽ sắc bén và chứng cớ chắc nịch về những tác hại lên đất nước của Điều 4 Hiếp pháp dành độc quyền lãnh đạo vĩnh viễn cho đảng CSVN, về sự vô lý và tai hại của việc không công nhận quyền sở hữu đất đai của dân, về sự lạc hậu của việc chính trị hóa quân đội và công an, và về sự vô nghĩa của tên nước khi cả nhân loại đã bỏ CNXH phía sau, kể cả tại Trung Quốc và Việt Nam, v.v.... Đáng kể nhất phải kể đến Kiến Nghị 72.

Thế là cả giới lãnh đạo đảng rúng động. Lập tức chi nhau: kẻ khẳng định "bỏ điều 4 là tự sát"; người ra quyết định đóng sổ góp ý trong vòng 1 tháng, rồi gia hạn 6 tháng nhưng tổng kết trong vòng 2 tháng; kẻ ra lệnh cho báo chí tung bài lên án đề nghị phi chính trị hóa quân đội là ý đồ thâm độc; người đòi bỏ phiếu ngay giữ tên nước như cũ vì lý do ... "đã quen dùng rồi".

Và thế là nhân dân "được mời tiếp tục góp ý sửa đổi hiến pháp" cho đến tháng 9/2013 nhưng lãnh đạo đảng đã cho tổng kết và đóng sổ vào tháng 5/2013, rồi kịch liệt lên án các "ý đồ phá hoại" đòi sửa chữa hiến pháp vào tháng 6/2013.

- Xử công khai nhưng cấm vào tòa án, đặc biệt là thân nhân

Cũng vậy, chẳng ai ép buộc nhưng lãnh đạo đảng muốn làm dáng với thế giới rằng mọi buổi xử án các nghi can chính trị đều được tổ chức "công khai". Điều này được ghi rõ trên các văn bản công bố ngày xử án trong suốt ít là 5 năm qua — kể từ vụ xử Linh mục Nguyễn Văn Lý.

Nhưng sự gan dạ của lãnh đạo đảng đến đó là hết. Họ biết sức của các quan tòa, những người chỉ đọc các trang viết sẵn gởi đến từ bộ công an hay các văn phòng cấp ủy chứ chẳng bao giờ dám có ý kiến cá nhân. Họ sợ thế giới thấy màn kịch quá kệch cỡm mà họ quen dùng để hù dọa người Việt. Họ sợ các đối chất đanh thép của các nhà dân chủ hay các đòi hỏi xem xét các chứng cớ của luật sư. Họ sợ sự phẫn nộ của cử tọa trong tòa. Họ sợ dân chúng quen dần và hết sợ vũ khí khủng bố này của chế độ.

Thế là hầu hết các đại diện sứ quán và NGO nước ngoài đều bị từ khước giấy phép tham dự. Các sinh viên luật thường dự các buổi xử phi chính trị cũng bị cấm cửa. Hầu hết ký giả báo chí lề phải bị giữ tại tòa soạn để chỉ đăng bản tin từ Bộ công an hay Ban tuyên giáo gởi xuống. Một vài người mặc thường phục đứng chụp hình, quay phim trong tòa để gọi là "có báo chí tham dự" nhưng trong nhiều trường hợp có kẻ bị nhận diện chỉ là những công an chìm thường chụp hình bà con biểu tình. Tại những nơi có phòng xử quá rộng, nhiều "nhân dân tự phát" không dính dáng gì đến vụ xử, đặc biệt bao gồm nhiều cán bộ đang ăn lương hưu, bỗng nhiên có mặt ngồi chật kín mọi hàng ghế mà công an không dùng.

Còn thân nhân của các nghi can là thành phần được lãnh đạo đảng giới hạn tối đa tại các buổi xử "công khai". Con số trung bình là mỗi nghi can chỉ được phép có 1 thân nhân vào phòng xử. Những thân nhân này thường nhận được thông báo rất trễ hoặc không nhận được gì hết để mong họ ... đừng đến. Ngoài ra, mọi bạn bè, họ hàng, người ủng hộ các nghi can đều đương nhiên bị xem là thành phần kéo đến tòa chỉ để "mượn cớ phá hoại".

Nhưng có lẽ hình ảnh quen thuộc nhất ở những phòng xử là cảnh ngập tràn màu áo xanh - 2 công an kè mỗi nghi can, 2 công an kè mỗi thân nhân, hàng công an ở cửa phòng xử, hàng công an ở sân tòa xử, hàng công an ở cổng tòa xử, hàng công an ở các vòng bên ngoài tòa án. Đó là chưa kể số công an xông vào các quán nước trong khu vực, số công an ngồi trong các xe chở nghi can đến và đi, xe chờ chở đi những người dân sắp bị bắt, xe phóng thanh chạy quanh tòa án, xe phá sóng điện thoại di động.

Nhìn cảnh đó, thế giới chỉ có thể tự hỏi: Còn những vụ xử "không công khai" sẽ như thế nào?

- Và vô số những vụ "chơi nổi nhưng sợ chìm" khác

  • Những phòng tiếp dân hoành tráng lại hằn học nhìn những người đến nộp đơn khiếu nại như kẻ thù và đang đòi những người dân oan đã bị cướp trắng tay phải “ứng ra một khoản tiền cược khi nộp đơn kiện.”
  • Các văn kiện long trọng ký kết "công khai" với quốc tế nhưng lại bị liệt vào loại hàng quốc cấm trong nước. Dân chúng bị bắt ngay nếu tán phát Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, Bản Công Ước Quốc Tế Về Quyền Dân Sự và Chính Trị hay ngay cả nhắc đến các bản đồ đi kèm với Hiệp ước về Biên giới Đất liền Việt Nam-Trung Quốc ký kết từ năm 1999.
  • Các màn "lấy phiếu tín nhiệm" (chứ không được "bỏ phiếu") đầy kèn trống nhưng (1) không dám cho dân tham gia mà chỉ dành riêng cho các đảng viên đang nắm quyền - dù là quốc hội trung ương hay tại các tỉnh; (2) và dù chỉ trong tập thể đó vẫn không dám ghi chọn lựa "bất tín nhiệm" trên lá phiếu.
  • Dùng hàng tỉ mỹ kim để mua vũ khí - từ tàu ngầm đến hỏa tiễn đến phi cơ - nhưng run rẩy cam kết với Bắc Kinh và răn bảo dân chúng Việt Nam mỗi tháng vài lần rằng lãnh đạo đảng sẽ không bao giờ giao tranh với nước duy nhất đang xâm chiếm lãnh thổ lãnh hải Việt Nam. Và nay lãnh đạo đảng còn khoe được đi tuần với hải quân Tàu tại vùng biển không có tranh chấp.
  • Liên tục khẳng định quyết tâm diệt trừ tham nhũng dù ở cấp bậc nào của lãnh đạo đảng nhưng cũng quyết tâm "không làm mất lòng ai" vì "kỷ luật sẽ dẫn đến trả thù" và vì vậy chỉ dùng cách phê - tự phê như mấy chục năm qua.
  • ....

 

*****


Trong những năm trước, mỗi vụ "chơi nổi" kể trên để lại nhiều thất vọng trong đại khối quần chúng và nhiều buồn bực trong số những đảng viên còn lương tâm và sĩ khí. Nhưng càng ngày, mọi người càng chỉ nở những nụ cười - kiểu cười như khi nghe Bí Thư Hà Nội Phạm Quang Nghị bày tỏ lòng thương dân hay khi nghe Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng dạy dỗ đảng viên "vào đảng không phải để lên chức".


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link