Wednesday, November 26, 2014

Có nên Vinh Danh những người bất đồng chính kiến không?

 

KHONG VE VIET NAM NEU CON VIET CONG
MUON CHONG TRUNG CONG PHAI DIET VIET CONG
MUON DIET VIET CONG PHAI DIET VIET GIAN

Có nên Vinh Danh
những người bất đồng chính kiến không?
Lê Duy San

Hầu hết chúng ta, những người Việt ở hải ngoại, đều công nhận rằng chúng ta không thể nào lật đổ được chế độ Cộng Sản Việt Nam. Nhưng chế độ Cộng Sản Việt Nam có thể bị chính những người Cộng Sản phản tỉnh, những người bất đồng chính kiến và những người dân hiện đang sống trong nước nổi dậy lật đổ.

 Bởi vậy, bổn phận của chúng ta, những người Việt hải ngoại là phải tìm mọi phương cách để khuyến khích và hỗ trợ những người Cộng Sản phản tỉnh cũng như những người bất đồng chính kiên trong nước đã và đang đòi hỏi các quyền tự do, dân chủ và nhân quyền để thúc đẩy người dân trong nước nổi dậy đòi hỏi nguỵ quyền cộng sản Việt Nam phải thay đổi.

Có thế, chế độ Cộng Sản mới sớm sụp đổ hay ít nhất chế độ Cộng Sản độc tài hiện tại cũng sớm chuyển biến sang thể chế dân chủ. Vì thế có một số người đã chủ trương phải cộng tác với những người bất đồng chính kiến trong nước. 

Có người còn chủ trương phải Vinh Danh những người Cộng Sản phản tỉnh và nếu họ chết thì phải làm lễ Truy Điệu cho họ thật trọng thể. Đó là trường hợp của nhóm người đã làm lễ Vinh Danh ông Hoàng Minh Chính khi ông còn sống và làm lễ Truy Điệu cho ông này, khi ông ta vừa mới qua đời.

                    Lễ Truy Điệu Hoàng Minh Chính Ngày 6 tháng 4 năm 2008 tại San Jose
Trước khi bàn tới vấn đề này, chúng ta cần phải bàn tới những người phản tỉnh và bất đồng chính kiến.

1/ Thế nào là phản tỉnh? Thế nào là bất đồng chính kiến?
Phản tỉnh là tỉnh ngộ và phản (chống) lại. Hai chữ này dùng để chỉ những người đã đi theo cộng sản, đã gia nhập đảng cộng sản, nay tỉnh ngộ vì nhận thấy đường lối cũng như các chính sách mà đảng cộng sản đã thi hành để đạt được những mục tiêu không những không đúng như những mục tiêu mà đảng cộng sản đã đề ra khi họ gia nhập đảng cộng sản mà còn rất sai trái và phản lại những điều mong ước của họ. Vì thế họ không những từ bỏ đảng cộng sản mà còn chống lại.

Còn bất đồng chính kiến là những chữ dùng để chỉ những người không chống lại chế độ cộng sản, nhưng họ không đồng ý về một số chính sách nào đó của chính phủ, của đảng. Họ có thể là đảng viên hay không phải là đảng viên.

Chế độ cộng sản là một chế độ độc tài, dã man và vô nhân đạo nhất là chế độ cộng sản Việt Nam. Khi cần thì chúng o bế, nhưng khi không cần, thì chúng sãn sàng thủ tiêu, dù có là ân nhân của chúng. Bà Cát Hanh Long là một thí dụ. Vì thế, dù là kẻ đã phản tỉnh hay người bất đồng chính kiến cũng đều đáng ngưỡng mộ.

2/ Có nên vinh danh những người phản tỉnh hay bất đồng chính kiến không?
Vinh danh hay truy điệu những người trong nước dám đứng lên chống một chế độ độc tài, dã man nhất thế giới là chế độ Cộng Sản Việt Nam, để đòi hỏi tự do, dân chủ và nhân quyền là một việc không những đáng làm mà còn nên làm, phải làm. Vì có thế, thì những người con yêu của tổ quốc đó mới không cảm thấy cô đơn. Nếu có bị bọn Việt Cộng cầm tù hay giết chết họ cũng thấy việc làm của họ là không vô ích và những người khác sẽ noi gương họ mà tiếp tục tranh đấu. 

Nhưng vinh danh hay truy điệu những người Cộng Sản đã một thời làm mưa, làm gíó và đã gây ra không biết bao nhiêu là tội lỗi đối với quốc gia, dân tộc thì tuyệt đối không thể được. Bởi vì phản tỉnh hay bất đồng chính kiến không phải là công trạng mà chỉ là một sự ăn năn, hối cải và coi đây là một trường hợp giảm khinhKhông quy kết tội họ đã là một khoan hồng. Nay nếu đem họ ra Vinh Danh hoặc làm lễ Truy Điệu thì quả thật chẳng khác gì đem một tên cướp ra để phong thần.

Thật đúng như bà Bác Sĩ Đỗ thi Nhuận đã nói bọn người này là ngu xuẩn. Không những ngu xuẩn vì chẳng làm cho những người Cộng Sản này được hãnh diện mà trái lại còn làm cho họ bị nhục thêm vì đây là cơ hội để cho những tội lỗi của họ đáng lẽ đã chìm vào quên lãng do những hành động ăn năn và những sự phản tỉnh của họ thì nay lại là cơ hội để cho người khác khơi ra. 

Điều này gây ra một phản ứng ngược là các người Cộng Sản khác sẽ không còn dám tin tưởng gì ở những người Việt hải ngoại nữa vì có một điều chắc chắn là họ chẳng muốn được vinh danh hay truy điệu mà họ cũng chẳng muốn những tội lỗi của họ được moi ra để mà kết tội họ.

Tóm lại, Vinh Danh hay làm lễ Truy Điệu những người Cộng Sản phản tỉnh hay bất đồng chính kiến không phải là một phương pháp để kích thich những người Cộng Sản khác ăn năn hay phản tỉnh, cũng không phải là phương pháp để hỗ trợ mà chỉ là một hành động ngu xuẩn như bà bác sĩ Đỗ thị Nhuận đã nói.

Hơn nữa, làm sao chúng ta biết được họ là kẻ phản tỉnh thật hay phản tỉnh cuội, là người bất đồng chính kiến thật hay bất đồng chính kiến giả? Có thể nói hầu hết những người phản tỉnh hay bất đồng chính kiến đều là những người không chức, không quyền. Họ là những người không còn được đảng cộng sản tin dùng nên bất mãn. Vậy liệu chúng ta có thể tin họ được không mà vinh danh họ? Nếu một ngày đẹp trời nào đó, phe cánh của họ lại được phục hồi và họ lại trở lại nguyên hình thì sao?

Không cần nói đâu xa, đầu tháng 11 năm 2014 vừa qua, khi biết tin anh Điếu Cầy được Việt Cộng tống xuất qua Mỹ, Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn Nam Cali đã hăm hở tổ chức linh đình để tiếp đón anh tại phi trường Los Angless như một vị anh hùng cứu nước: nào banner, biểu ngữ, nào cờ quạt, vòng hoa. Nhưng họ đã được anh đáp trả thế nào?
   
 Tóm lại, Vinh Danh hay làm lễ Truy Điệu những người Cộng Sản phản tỉnh không phải là một phương pháp để kích thich những người Cộng Sản khác ăn năn hay phản tỉnh, cũng không phải là phương pháp để hỗ trợ mà chỉ là một hành động ngu xuẩn và làm cho họ thêm kiêu căng, them tự cao, tự đại.

Muốn khuyến khích họ hay hỗ trợ họ, chúng ta phải tìm cách giúp đỡ họ để họ có cơ hội vạch ra lỗi lầm cũng như những tội ác mà bọn Việt Cộng đã gây ra cho đất nước, cho dân tộc chứ không phải là tâng bốc họ.  

Lê Duy San






__._,_.___

Posted by: "San Le D