Saturday, December 20, 2014

Lửa cháy nhà lòi ra mặt chuột

Lửa cháy nhà lòi ra mặt chuột





Nguyên Thạch (Danlambao) - Các cụ đã bảo "Cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi", thà đừng làm, mỗi một khi đã làm thì không thể giấu, làm ác thì lo xa, cho nên cái đám cộng sản này luôn nơm nớp lo xa, hở ra là phản động, hở ra là thù địch cho nên cứ bắt, cứ nhốt một cách vô tội vạ. Bọn mặt mẹt này to gan lắm, coi dân chẳng ra cái gì cả, nhà mới cháy xém xém phần trên lầu 2 mà đám chuột đã lòi mặt ra loạn xà ngầu, chuột chúa, chuột xề, chuột con, chuột nhắt đủ cả.

Lẽ ra phải đợi đến năm 2020, căn nhà cháy rụi thì mới ló mặt cho an toàn, đàng này chúng quá ư là dễ ngươi! À mà nghĩ cho cùng, chúng dễ ngươi là phải, vì nhìn thấy đám dân quèn thì hầu như đa số nhút nhát, cầu âu và luôn muốn được yên thân, nếu nói nặng hơn nữa là lụn bại và ích kỷ. Còn đám trí thức nhân sĩ thì kiên định lập trường, giữ thái độ giảng giải khuyên răn, lấy đạo lý và sách vở như là những phương tiện đấu tranh, bài bác, vạch vòi những thói hư tật xấu, những sai lầm trầm trọng đáng lẽ không nên có của đảng, các bậc trí thức này luôn giữ thái độ ôn tồn và khư khư ôm cái phương cách đấu tranh "bất bạo động". 

Hơn 80 năm cho miền Bắc, gần 40 năm cho cả nước "qui về một mối, một mối hận thù, một mối đau thương (1) mà bất bạo động với triết sư Vũ Như Cẩn vẫn "nhẫn nại", kiên nhẫn đợi chờ trong hy vọng để có thể 40 năm nữa "Bên kia biên giới là nhà, bên này biên giới cũng là quê hương" (2) thành phảnh rồi mới té ngữa nghinh mặt lên trời mà rống to hơn cái loa cộng sản là: "Thiên sinh Cẩn hà sinh Cộng"! Cố dùng hết 100 phần công lực mà rống, rống đến kiệt sức rồi ngã ra cái rật chết cả lũ, chết đông đủ, chết thảm thương vì lúc đó "tứ bề Tàu chệt", Tàu ở khắp nẻo tận cùng ngõ ngách của quê hương, Tàu đông hơn quân Nguyên, Tàu chính cống, Tàu lai, Tàu gốc cây... Tàu dương dương tự đắc, thấy mà thương. 

Lũ chuột này không khinh thường sao được khi trên đầu thì có ông cố nội Thiên triều, dưới "con tự do" thì cả khối âm binh ma đói vất vưởng đầu đường xó chợ. Không khinh binh sao được khi trong tay có cả "quân lội nhăn răng" cùng với đoàn quân "lá đa" với mặt hung mày dữ, dị hình dị tướng và dị cả tâm hồn sẵn sàng thịt cả cha mẹ anh em đồng chủng để có được sự sống theo bản năng sinh tồn. 

Đã là quê hương của nó rồi thì nó có quyền tuyên bố với thế giới rằng quyền tự do đi lại là quyền phải được tôn trọng triệt để chứ. Gái Việt thua gì gái Tàu, theo như Nguyễn Minh Triết thì nường "Viet Nem" cũng đẹp cũng thơm bằng hoặc hơn cả gái Chệt mắt lươn chứ chẳng chơi đâu, hơn thế, đám này đã bị các Thái thú bổn quốc biến thành con sen nghèo đói, sẵn sàng chấp nhận "rập" thằng mắt híp mũi tẹt" bất cứ lúc nào chỉ để được "ăn cơm" (sực phàn). Dại gì mà chúng chẳng thi đua tràn qua 20 triệu thằng khựa dớt gọn 30 triệu con gái "Nem" thì hết sạch mẹ nó còn đâu. 

Dớt hết con gái mới lớn, chúng dớt luôn cái đám sồn sồn vợ con của đám nô tài. Hết sồn sồn, chúng chơi luôn mẹ của đám tôi tớ chớ dại gì tha. Chà, nghĩ mà thấy sướng tê giùm cho bọn nó, 40 triệu con gái, sồn sồn, bà già đẻ ra mỗi 3 năm thêm 40 triệu thằng con họ Tàu, chỉ cần một chục năm sau là đạt kế hoạch quê Việt, dân Tàu chính thức. Còn những thằng con trai đàn ông "Nem" thì cứ tống hết mẹ nó lên núi rừng lao công cho tiện bề tăng gia sản xuất, đồng thời cũng diệt được mầm mống chống đối. 

Có có bạn chân chất trong thôn thể nào cũng trách trộm mắng thầm rằng thì sao Thạch lại vẽ đường cho hưu chạy? Vẽ vời cái con mẹ gì nữa, đã đến nước này, có vẽ hay không vẽ thì chiện cũng đã rồi, gạo cũng đã thành cháo nhừ rồi, chỉ còn nước ôm bầu tâm sự đau khổ mà thôi. Vả lại Thạch tui thì có tài cán gì đâu mà vẽ, Nếu so về tài kinh bang tế thế và chính trị thao lược thì cùng lắm là hơn thằng tưởng thú xà mâu với thằng đảng trưởng Phú lú chớ hơn được cái đám Tàu phù sao? Mấy thằng Phù này, chúng có cả 5 - 6 ngàn năm văn hiến, văn hóa thù dai và lọc lừa và láu cá chó vốn đã có từ thuở dùng "lá đa", lá tre chép sử thì Thạch tui là cái thá gì mà dám so bì với chúng. 

Bây giờ là cái thời mà "quân tử trả thù ngàn năm không muộn" của cái đám thắt bính phù thũng mắt híp mũi tẹt này vùng lên giành quyền lợi, cái thời mà chúng hết chỏng mông xào xẻng mì phở thập cẩm, mổ hôi mồ kê, lông nách lông dế rớt vào thức ăn mà vẫn húp ì xèo khen ngon đáo để. Hết cái thời mà sung công đi ở đợ lao công cho bọn Âu Mỹ trong đoàn quân xây lắp đường rày xe lửa và hầm mỏ nơi đèo heo hút gió lạnh teo để cuối cùng phải bỏ mạng xứ người cũng chỉ vì miếng cơm manh áo. 

Bây giờ đâu còn là cái thời của biển cấm treo trước nhà hàng "No Chinese and dog allowed", mà là cái thời thách thức thằng Anh thằng Pháp thằng Mỹ và bất cứ thằng Tây trắng Tây đen nào rằng bọn tao là trung tâm của vũ trụ, cũng bom hạt nhân, cũng hỏa tiễn liên lục địa, cũng súng bắn laser, cũng tàu ngầm tàu nổi như ai. Kinh tế thì có nguồn dự trữ tiền tệ lớn nhất toàn cầu, khoa học kỹ thuật thì chôm chĩa, cọp pi ngon lành ra phết, thế giới vẫn tiêu thụ ào ào, bá tánh ngứa miệng, chửi thì cứ chửi mà mua thì cứ mua. 

Những cái "ngon" như vừa nêu trên của đàn anh Tàu khựa khiến thằng đàn em Việt Nam có cùng chung ý thức hệ chết mê chết mệt, nghĩ rằng dẫu sao sáp nhập vào đàn anh "đại gia" vẫn còn hay hơn, sướng hơn cho nên chúng một mực hết lòng hết dạ cúc cung, cố bảo vệ 16 chữ vàng khè cộng 4 tốt, cố bám víu và siết chặt tình hữu nghị thắm thiết môi hở răng lạnh đồng chí đời đời mà thằng em đần độn ù lì có biết đâu rằng những cái ngon kể trên ví như những lâu đài được xây trên cát, sẽ sập đổ tan tành bất cứ lúc nào. 

Những con chuột giờ đã ló mặt đầy đủ để chào đón chủ của chúng là những con chuột chúa Mao Trạch Chuột, Đặng Tiểu Chuột, Giang Trạch Chuột và Tập Cận Chuột. Bầy chuột này gồm có tiểu chuột chúa Hồ Chí Chuột rồi đến chuột con là Phạm Văn Chuột, Lê Chuột, Trường Chuột, Đỗ Chuột, Nguyễn Văn Chuột... rồi đến chuột mẹ xề là Nguyễn Thị Chuột, Tòng Thị Chuột... Thứ đến là chuột nhắt Nông Đức Chuột, Nguyễn Phú Chuột, Nguyễn Tấn Chuột, Phạm Quang Chuột, Nguyễn Thế Chuột, Phành Quang Chuột, Trần Đại Chuột... và nhiều nhiều vô số chuột nữa. 

Cuối cùng, xin tạm dùng tiếng của Bọ Lập để tỏ chút tưởng nghĩ đến anh rằng tiên sư choa, con đĩ mọa chúng mầy, nhà chưa cháy rụi mà đã lòi ra đủ mặt chuột, nào là chuột chúa, chuột cha, chuột xề, chuột con, chuột nhắt, chuột cống, chuột chù, chuột xạ... cả giòng họ chúng mầy loài chuột hèn hạ hôi tanh bẩn thỉu. 

Dân tao đã mất nước, lịch sử gần sang trang, chúng tao nguyền rủa trước khi chết cho hả dạ, cho được nhắm mắt, còn hơn là chết trong cúi mặt thầm lặng ấm ức tủi nhục với nước mắt tức tưởi lưng tròng. 

Lịch sử đã ghi, xưa có giặc châu chấu, nay sử sách sẽ ghi "giặc chuột" để đánh dấu một thời kỳ đen tối của Việt tộc đã đến thời mạt vận từ khi có đảng CSVN xuất hiện.