Vietnam

=== =====

Thursday, March 26, 2015

Tin Tong Hop - 26.03.2015



Hội Nghị RightsCon tại Manila (1)
26/03/2015

RadioCTM - Thanh Lan@S:

 Hội Nghị RightsCon tại Manila (1) [ 11:02 ] Hide Player | Play in Popup | Download
http://www.radiochantroimoi.com/wp-content/uploads/2015/03/20150326-ctm-dacbiet.mp3
Vào các ngày 24 và 25 tháng 3/2015 Hội Nghị RightsCon đã diễn tại Manila, Philippines, nhằm cổ võ cho Tự Do Internet và Tự Do Ngôn Luận trong khu vực. Hội nghị quy tụ tham dự viên từ hơn 50 quốc gia, họp mặt để thảo luận phương cách bảo vệ một hệ thống internet tự do và quyền trên mạng của người dân trong vùng.
Hội Nghị RightsCon được tổ chức hàng năm do nhóm Access, một NGO tập trung về tự do ngon luận, tự do Internet v.v… Với 500 đến 600 tham dự viên, RightsCon có sự tham dự của nhiều nhóm NGO, truyền thông ngoại quốc, công ty Internet và nhiều nhóm thế giới cũng như nhà hoạt động.
Trong số tham dự viên được mời từ Việt Nam có sự hiện diện của Hội Bầu Bí Tương Thân qua Hội Trưởng ông Nguyễn Lê Hùng, mời quý thính giả theo dõi phần tường thuật sau đây với phóng viên Thanh Lan.

http://radiochantroimoi.com/
HÀ TĨNH, NGƯỜI DÂN LẠI THÍ MẠNG và NGHI VẤN VỀ MỘT ĐƯỜNG HẦM NGẦM Ở FORMOSA
JB Nguyễn Hữu Vinh

Tin dữ từ Hà Tĩnh: Một nguồn tin cho biết đã có 18 người chết và rất nhiều người bị thương tràn ngập bệnh viện Kỳ Anh và Bv Đa Khoa Hà Tĩnh do sự cố giàn giáo đổ sập tối qua 25/3/2015.


Điều cần nói, là hệ thống giàn giáo cao 30m, lại thi công ban đêm mà khi có hiện tượng rung lắc, vẫn buộc công nhân phải làm việc. Vậy thì đây không thể là sự cố vô tình. Ai chịu trách nhiệm này?

- Thông thường, trên bất cứ công trình xây dựng, công ty nào cũng có Ban An toàn Lao động, vậy ở Vũng Áng có hệ thống ATLĐ hay không mà để sự cố chết hàng loạt người dân như vậy? Ai chịu trách nhiệm trước tính mạng của người dân?

- Số lượng người chết và bị thương hiện là bao nhiêu? Con người không thể đếm như đếm cá, nên đến giờ này một số báo ghi là 13, báo thì ghi 14, thậm chí tờ báo Chính phủ còn đăng tin lãnh đạo Hà Tĩnh phát biểu rất coi rẻ mạng sống người dân là "hơn 10 người chết"? Hơn 10 là bao nhiêu? Là 10 người rưỡi hay 10,7 người? Đó là sự coi rẻ mạng sống của người dân.
Còn nhớ, con số thương vong trong vùng Vũng Áng này đã bị giảm đi gấp 3 lần trong vụ Bạo lực hồi tháng 5 năm ngoái. Hồi đó, số người Trung Quốc chết là 3 người (được tiết lộ khi đưa vụ án phá hoại ra xử), nhưng báo chí chỉnh thức và quan chức Hà Tĩnh chỉ thông báo có 1. Vậy về con số là đáng tin 1/3.
Cuối cùng, là ai chịu trách nhiệm và trách nhiệm đến đâu? 
Hay cứ thằng dân nào ngu và đen đủi thì cứ.... chết?
Cũng từ lâu, dân tình đồn đại về một đường hầm bí mật dưới lòng đất ở Formosa, vì vị trí này cách Hải Nam một đoạn ngắn nhất.
Và sau vụ tai nạn này, thì đường hầm đã dần lộ rõ. 
Nó là đường gì? Để làm gì?

ĐẤT NƯỚC NHỮNG NGÀY BUỒN – 5

Đánh dấu cây để chặt,
Các bác có tin không,
Sở Giao Thông cho biết
Mất bốn tỉ rưỡi đồng.
Tức quét vôi hai nhát -
Sáu trăm bảy mươi nghìn,
Cho mỗi cây đánh dấu.
Nhiều đến mức khó tin.
Người dự trù mức ây
Chắc được đấm mõm nhiều.
Ông chủ tịch thành phố,
Ông duyệt được bao nhiêu?
Một cây bị cưa chặt
Ba mươi mấy triệu đồng.
Tiền trồng mới mười triệu
Cho mỗi cây - nhiều không?
Mà tất cả dự kiến
Sáu nghìn bảy trăm cây.
Thử tính hộ, chúng nó
Được bao nhiêu vụ này?
Một chính quyền thối nát.
Thối từ dưới lên trên.
Thối từ trên xuống dưới.
Thối sang cả hai bên.
Một lũ quan tham nhũng,
Tất cả đều đảng viên,
Sẵn sàng gây tội ác
Để túi chúng đầy tiền.
Hà Nội, cây đang đẹp,
Luôn xanh ngát một màu.
Thế mà chúng nỡ chặt,
Giờ đùn đẩy cho nhau.
Không còn gì để nói.
Đau không nói nên lời.
Quan của ta thế đấy.
Người mà không phải người.
*
Gần bảy mươi, những tưởng
Được vui vầy cháu con,
Thế mà đau muốn khóc.
Đất nước những ngày buồn.
Thái Bá Tân


Cựa quậy 
Tuấn Khanh

CA không cho dân "cựa quậy" chống việc
triệt hạ cây xanh ở Hà Nội

Trong những ngày cuộc “cách mạng cây xanh” bùng nổ, không ít người đã tâm tình trên facebook rằng rồi các vị quan chức sẽ nhận ra sai lầm, khi chúng ta nhắc nhở họ bằng cách hình thức ôn hòa như treo biểu ngữ, thắt nơ xanh, hoặc ca hát nơi những gốc cây đã bị chặt bỏ. Thế nhưng đối lại thiện chí ấy, là những hàng xe chống bạo động lừ lừ chuẩn bị tư thế. Những sinh viên hiền lành kêu gọi bảo vệ cây xanh bị công an, chính quyền Hà Nội bắt giữ, dọa nạt như một loại “phản động”. Những biểu ngữ đầy tính người dán ở các hàng cây bị dân phòng, công an ập đến, xé đi như một thái độ chính trị.

Trái ngược những cuộc diễu hành đầy tính ngớ ngẩn và rỗng tuếch mà Nhà nước vẫn hay tổ chức về Giờ trái đất, Tắt máy xe 20 giây ở các ngã tư để bảo vệ môi trường… công cuộc bảo vệ môi trường rất thực tế của người dân Hà Nội đã bị coi là một loại cựa quậy nguy hiểm.

Như những con cá vàng vẫn cựa quậy trong chiếc bình thủy tinh, đôi khi chúng ta cũng hay như vậy đó: cụng đầu vào phần phong bế trong suốt đó với niềm tin mãnh liệt rằng rồi một ngày, sự bao vây tù hãm sẽ thay đổi.

Chúng ta cựa quậy, có vẻ như đáng thương, trong một môi trường xã hội thật bất an. Tất cả những người trong phong trào đòi chấm dứt tình trạng công dân chết vô cớ trong các đồn công an đều bị đủ loại công an chất vấn nghiêm ngặt. Ý thức công dân cơ bản bị bóp chết với chiếc mũ “phản động”, bất chấp con số thống kê cho biết 226 người chết trong ba năm, ở các đồn công an, nhà tạm giữ. Hầu hết lại được hồ sơ ghi chú đầy ngụy biện là do tự treo cổ. Thật hài hước khi đại biểu Quốc Hội Đỗ Mạnh Hùng hỏi rằng “Vậy thì treo cổ là tự treo hay bị người khác treo?”. Câu trả lời có như thế nào, thì việc lên tiếng của ông Đỗ Mạnh Hùng cũng chỉ là một kiểu cựa quậy. Làn kính trong suốt của hồ thủy tinh cho thấy mọi việc, nhưng có sự thật nào được tìm thấy đâu.

Chúng ta có nên tự mình gọi là những kẻ cựa quậy đáng thương không? Khi các quan chức vẫn mở miệng nói dối, nói bằng giọng của kẻ cai trị chứ không phải là một viên chức hành chánh nhà nước. Như Phó Ban Tuyên giáo Thành ủy Phan Đăng Long tuyên bố rằng việc chặt cây, không cần phải hỏi đến dân. Chỉ đến khi dư luận ồn ào, Long mới nói bằng giọng của người thích mị kẻ khác, rằng mọi người đã hiểu sai ý ông.

Không phải chỉ riêng chúng ta, mà lịch sử cả thế giới hôm qua, hôm nay vẫn phải đang cựa quậy trong lẽ phải, mệt mỏi cựa quậy để bảo vệ cuộc sống của chính mình mà trớ trêu thay, những kẻ nắm quyền lực thì đang âm thầm tàn phá nó, thậm chí đang trục lợi trên đó.

Tháng 12, năm 1956, khi Đức Đạt Lai Lạt Ma đến gặp Chu Ân Lai, người giữ chức thủ tướng của Trung Cộng từ 1949 đến 1976, ông bị họ Chu thuyết phục rằng trên thế giới này, chủ nghĩa Cộng sản là bất diệt. Đức Đạt Lạt Ma, khi ấy còn rất trẻ, đã nói rằng mọi lý thuyết đều có tính hữu hạn và sẽ phải thay đổi theo thời gian, thì cái gì sẽ đảm bảo rằng chủ nghĩa Cộng sản sẽ mãi mãi chân lý? Bối rối trước câu hỏi này, họ Chu đã nói ngang rằng “nhưng riêng chủ nghĩa Cộng sản là ngoại lệ, là chân lý mãi mãi”. 

(The Dalai Lama, tác giả Lowell Thomas, Jr, xuất bản 1961). Thoạt tiên nghe thì lý thú, nhưng với không ít ý kiến bình luận, đó cũng chỉ là một lần cựa quậy trong lẽ phải của vị Phật sống. Nhiều năm sau, ông vẫn phải lưu vong, né tránh nhiều cuộc ám sát của Trung Cộng và vẫn phải làm tang lễ tượng trưng cho hơn 100 người dân Tây Tạng tự thiêu để phản đối sự tiêu diệt văn hóa Tây Tạng của chính quyền Trung Cộng. Thậm chí, nói một cách nào đó, những vụ tự thiêu đó mang đầy màu sắc tuyệt vọng của những người Tây Tạng trong một vòng vây của kẻ xâm lược.

Cựa quậy, nên hay không? Chắc chắn khác với loài cá vàng, con người cựa quậy trong lẽ phải và mãi mãi phải vận động trong thế giới của mình, không chấp nhận cam chịu. Quyền lực không giống như bình thủy tinh, quyền lực chỉ là ảo ảnh dễ vỡ nếu lẽ phải là một nguồn lực được vận động thực tế. B. Pascal (1623-1662) nói rằng con người đúng là rất yếu ớt, như một cây sậy trước tạo hóa vô biên, nhưng “đó là một cây sậy biết tư duy”.

 Một dân tộc biết tư duy, sẽ là một dân tộc có thể trường tồn với thời gian dù trãi qua thảm nạn hay bị xâm chiếm. Tư duy với lẽ phải, và không cúi đầu trước bạo lực bao vây mình, là một sự cựa quậy cao quý và cần thiết. Dù có bị coi là yếu đuối hay vô vọng, người Tây Tạng vẫn đang cựa quậy để đến hôm nay, Trung Cộng chưa bao giờ đồng hóa được họ cũng như luôn nhơ nhuốc với bộ mặt một kẻ xâm lược.

Hãy lắng nghe một ai đó vẫn hay nói quanh bạn ngôn ngữ “để làm gì” hay “chẳng được gì” trước một sự kiện xã hội mà lẽ phải hay quyền lợi của đám đông bị xâm phạm. Sống lâu trong sợ hãi và yên lặng, nhiều người đã trở thành một loại vật nuôi trang trí của một quốc gia. Khác những con cá vàng vô tri chấp nhận cuộc sống và cái chết trở thành trò tiêu khiển của kẻ khác, chúng ta là giống loài có suy nghĩ và hành động cho tương lai. Dù là cựa quậy, nhưng đó là một thái độ được phân biệt giữa con người và động vật. Cựa quậy trong hy vọng, và đừng quên trên hành tinh này, chỉ có con người là loài biết hy vọng.

nguồn: http://www.rfavietnam.com/node/2511


Gió Xuân đã đổi chiều 


Bùi Tín
26.03.2015 
Hà Nội đang sôi động. Ngày 20/3 đã có hơn 300 người Hà Nội tự động xuống đường để bảo vệ cây xanh của thành phố, chống lại cuộc “tàn sát cây cổ thụ” được chính quyền chủ trương một cách kiên quyết, không hỏi ý kiến dân.

Sáng ngày 22/3 lại có thêm 400 người Hà Nội xuống đường để bảo vệ cây xanh. Một blogger của thủ đô đưa tin là đã có đến 500 người Hà Nội từng lúc xuống đường trong dịp này. Quanh bờ Hồ Hoàn Kiếm, trước vườn Bách thảo, dọc đường Hùng Vương, trên đường Hoàng Hoa Thám… khu phố nào cũng có những cuộc xuống đường tự phát. Đông nhất là trước công viên Thống nhất, rồi quanh hồ Thuyền Quang.

Có những bức ảnh đáng được lưu giữ. Những cây cổ thụ vạm vỡ hồng hào nằm dài như rên xiết, những gốc cây cụt đầu như vừa bị hành hình oan uổng, bên cạnh hình một em nhỏ mang dòng chữ “Em là cây xanh”; một em bé khác chụp hình bên gốc cây xà cừ mang dòng chữ “Tôi khỏe mạnh, đừng giết tôi!”. Bà con kể lại ở Lò Đúc có 2 cô gái thủ đô khi thấy xe cưa gỗ đến đã trèo lên cây rất cao, công an gọi không xuống, được bà con ta cổ võ, thế là xe cưa gỗ cuối cùng phải chuồn. Có nơi các em tổ chức nhảy múa, ca hát, chơi đàn dưới bóng cây xanh mát với những biểu ngữ “Cây xanh là nguồn sống”, “Hãy chấm dứt cuộc tàn sát cây xanh!”, “Chặt cây là hủy hoại môi trường sống”.

Ca sỹ Ái Vân lên tiếng, nhà thơ Trần Mạnh Hảo làm thơ khóc cây xanh bị tàn sát, nhà toán học Ngô Bảo Châu chia sẽ nỗi niễm phẫn uất…

Cuối cùng chính quyền phải lùi. Chiến dịch tàn sát cây xanh, dự định cắt cổ 6.700 cây vừa khởi đầu phải đình lại. Nhân dân thủ đô, công luận, cuộc đấu tranh chính đáng bảo về cây xanh thắng lợi. Dư luận được huy động để phát huy đà thắng. Đã có yêu cầu phải xử lý kỷ luật những người đã tàn sát cây xanh quý giá không qua cân nhắc và hỏi ý kiến nhân dân. Khẩu hiệu đảng CS đề ra “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” để đâu?

Đây cũng là trường hợp rất hiếm người công dân thủ đô gửi thư chất vấn Chủ tịch thành phố được trà lời gần như lập tức bằng văn bản hẳn hoi. Xin nhớ trước đây hàng ngàn lá thư của cả các vị đảng viên công thần kỳ cựu họ còn không thèm trả lời nữa là. Phải chăng Xuân này, gió đã bắt đầu đổi chiều?

Đầu xuân đã có một cán bộ quân đội cấp cao, Thiếu tướng Lê Mã Lương, đăng đàn kể lại sự kiện một đại tướng từng nhân danh Bộ trưởng Quốc phòng đã ra lệnh cho lực lượng hải quân ở tuyến đầu không được nổ súng cả khi bị tiến công, gây nên cái chết oan uổng của 64 quân nhân ở đảo Gạc Ma năm 1988. Ngay sau đó, Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh lên tiếng xác nhận chuyện trên, còn công khai lên án Đại tướng Lê Đức Anh, nguyên là Bộ trưởng Quốc phòng rồi Chủ tịch nước, hiện còn sống, là phạm tội “phản quốc”, cần phải được xem xét, kết luận và xét xử công minh. 

Cũng chưa bao giờ cái ghế có tay vịn hai đầu rồng mạ vàng chóe theo kiểu ngai vua của ông Nông Đức Mạnh cũng như trống đồng, tượng đồng của ông Lê Khả Phiêu, ngôi nhà ở vàng son của 2 ông nguyên Tổng bí thư CS được công luận bàn tán và phân tích sôi nổi, đặt ra nhiều câu hỏi về nguồn gốc các tài sản ấy, cũng như về tài năng, đức độ của các ông vua tập thể ấy.

Trong các cơ quan chính phủ, Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh nhắc đi nhắc lại chính kiến của mình là «làm gì có cái định hướng XHCN trong thực tiễn cuộc sống mà mất công đi tìm». Thứ trưỏng Nguyễn Chí Dũng cũng của Bộ Kế hoạch Đầu tư có chung nhận định: «Không biết xây dựng XHCN ra sao, như thế nào, bao giờ thì xong mà cứ nói lấy được». Rõ ràng là đã có những cán bộ CS then chốt công khai phủ định đường lối kinh tế của đảng CS, phủ định thẳng thừng Cương lĩnh cốt tử được coi là thiêng liêng của đảng.

Điều này cũng không có gì là lạ. Trước đó, ngay trong Quốc hội, đại biểu Sài Gòn Trần Trọng Nghĩa đã phát biểu chỉ rõ những yếu kém trong lãnh đạo kinh tế - tài chính, và công khai lên án thái độ phụ thuộc Bắc Kinh cực kỳ nguy hiểm, để hàng hóa Trung Quốc tràn ngập thị trường, con buôn Trung Quốc lũng đoạn khắp nơi, đôg đảo công nhân TQ cắm chốt trên các địa bàn chiến lược. Trước đây, chưa có một đại biểu nào nói rõ, gọn, với nhiều dẫn chứng như thế.

Về phần mình, khi Ủy ban Thường vụ Quốc hội bàn về hoạt động làm luật năm nay, có ý kiến hoãn lại việc làm Luật về biểu tình và về Lập hội, một số đại biểu lập tức lên tiếng phản bác, cho rằng đó là 2 Luật cấp bách nhất trong cuộc sống, không thể trì hoãn mãi.
Đầu Xuân năm nay Hội Cựu tù nhân lương tâm mở Đại hội lần thứ nhất, nhân kỷ niệm 1 năm hoạt động, củng cố tổ chức, mở rộng lực lượng với một chương trình hoạt động mới thiết thực.

Để chuẩn bị cho Đại hội Liên minh Nghị viện Quốc tế (IPU) gồm 150 nước, với 2.000 đại biểu sẽ họp phiên thứ 132 tại Hà Nội từ ngày 28/3 này, các lực lượng Dân chủ và Nhân quyền nước ta đã chuẩn bị các văn kiện, báo cáo, tham luận để cho thế giới hiểu bản chất Quốc hội VN là của đảng CS, Hiến pháp VN là phản ánh Cương lĩnh của đảng CS VN. Đồng thời, để yêu cầu các văn kiện sẽ được thảo luận và thông qua phản ánh đúng tôn chỉ của Liên minh là phổ cập quyền con người theo đúng Hiến chương của Liên Hiệp Quốc, một văn kiện lịch sử chủ trương phổ cập Dân chủ, Tự do, Nhân quyền ra toàn thế giới, trong đó phải kể đến Việt Nam, một đất nước khao khát tự do và nhân quyền.

Những ngày đầu Xuân này, nhân dân Việt Nam đang thức tỉnh, đang hội nhập với thế giới văn minh, đang nhận ra sức mạnh tập thể chính nghĩa của mình.

http://www.voatiengviet.com/content/gio-xuan-da-doi-chieu/2694156.html