Thursday, January 15, 2015

Nguyễn Hưng Quốc - Chân dung Quyền lực


Nguyễn Hưng Quốc - Chân dung Quyền lực

Thứ Ba, ngày 13 tháng 1 năm 2015


Trong mấy tuần vừa qua, sự kiện thu hút sự chú ý của các cư dân mạng và những người quan tâm đến sinh hoạt chính trị Việt Nam nói chung nhiều nhất có lẽ là sự xuất hiện của trang blog mang tên “
Chân Dung Quyền Lực”. 


Trên mạng lưới internet, từ facebook đến blog, ở đâu người ta cũng xôn xao bàn tán về Chân Dung Quyền Lực(CDQL). Ảnh hưởng của CDQL lớn đến độ nhà cầm quyền Việt Nam, hết người này đến người khác, phải lên tiếng cảnh cáo mọi người không được nói xấu giới lãnh đạo, gây chia rẽ trong nội bộ đảng và làm suy yếu chế độ.

Giống trang Quan Làm Báo trước đây, nội dung chính của trang CDQL là nhằm vạch trần tệ nạn tham nhũng của giới lãnh đạo Việt Nam. Tuy nhiên, trang CDQL khác trangQuan Làm Báo ở nhiều điểm.
Thứ nhất, nó chuyên nghiệp hơn. Trang Quan Làm Báo được trình bày một cách khá nhếch nhác, cách hành văn cũng khá luộm thuộm. CDQL, ngược lại, có hình thức khá đẹp và đặc biệt, được viết với một văn phong rõ ràng mạch lạc, không khác một cán bộ tuyên huấn có tay nghề cao.

Thứ hai, về nội dung, Quan Làm Báo tập trung vào mâu thuẫn giữa chính quyền và nhóm “tài phiệt” tại Việt Nam; CDQL tập trung vào nạn tham nhũng của các thành viên trong Bộ chính trị, tức những người có quyền lực cao nhất nước.

Thứ ba, về sức thuyết phục, Quan Làm Báo rất ít có bằng chứng để hỗ trợ sự lên án của mình, CDQL, ngược lại, nói đến đâu trưng bằng chứng ra đến đó. Các bằng chứng ấy bao gồm: giấy kê khai tài sản, nhà cửa với địa chỉ và hình ảnh rõ ràng, hình ảnh chụp với thân nhân hoặc bạn bè. Khó biết những bằng chứng ấy chính xác đến độ nào. Nhưng nó gợi lên ấn tượng là chúng có thật.

Thứ tư, về nguồn tin, cả Quan Làm Báo lẫn CDQL đều gợi ấn tượng là nó đến từ bên trong: Quan Làm Báo biết trước Bầu Kiên bị bắt; CDQL loan báo chính xác ngày giờ ông Nguyễn Bá Thanh được chở về Việt Nam, trong khi hầu hết giới chức tại Việt Nam, kể cả những người trong uỷ ban bảo vệ sức khoẻ của Trung ương cũng như giới lãnh đạo tại Đà Nẵng đều mù tịt. Sự chính xác này khiến dư luận nói chung càng tin những gì được viết trên CDQL là những lời tố cáo từ trong nội bộ giới lãnh đạo Việt Nam hiện nay. Hơn nữa, phần lớn các bài viết trên CDQL đều có hình ảnh cụ thể và rõ ràng của những người được đề cập. Ngoài gia đình hoặc những giới chức có thẩm quyền lớn, ai có thể có những bức ảnh ấy?

Tất cả những đặc điểm vừa nêu đều dẫn đến một kết luận: Trang CDQL là nơi giới lãnh đạo Việt Nam hiện nay dùng để tố giác và hạ uy tín của nhau trong cuộc chạy đua vào Bộ chính trị cũng như các chức vụ cao nhất trong hệ thống đảng (Tổng bí thư) và nhà nước (Chủ tịch nước và Thủ tướng).

Nhưng kết luận ấy lại dẫn đến một nghi vấn khác: Ai là người đứng sau trang CDQL?

Để trả lời câu hỏi ấy, có thể phân tích nội dung trên trang CDQL.
Về đối tượng được đề cập, tính đến Chủ nhật 11 tháng 1 năm 2015, trên trang CDQL có khá nhiều người được mang ra mổ xẻ. Nhiều nhất là Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc 27 bài; Chủ tịch nước Trương Tấn Sang 20 bài, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng 18 bài, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng 8 bài, Trưởng ban Nội chính Trung ương Nguyễn Bá Thanh 7 bài (tất cả đều liên hệ đến tình trạng bệnh hoạn của ông), Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng 5 bài, Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị 4 bài, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phùng Quang Thanh và Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang, mỗi người 2 bài, Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải Đinh La Thăng, Thường trực Bí thư Trung ương đảng Lê Hồng Anh và Trưởng ban Tổ chức Trung ương đảng Tô Huy Rứa mỗi người một bài.

Về sự đánh giá, có thể chia thành hai nhóm. Một, nhóm bị đả kích kịch liệt, chủ yếu vì tội tham nhũng hoặc bất tài, vô đức; và hai, nhóm được khen ngợi. Thật ra, cái gọi là được khen ngợi ấy không thể gọi được là nhóm bởi ở đó chỉ có một người duy nhất: Nguyễn Tấn Dũng. Nguyễn Tấn Dũng được khen là một “hình ảnh độc tôn” trên sân khấu chính trị Việt Nam, người đầy tài năng và quyền lực, hơn nữa, có triển vọng trở thành vị tổng thống đầu tiên của Việt Nam thời hậu cộng sản.

Nhìn vào nội dung như trên, người ta dễ có ấn tượng chính Nguyễn Tấn Dũng hoặc đàn em của Nguyễn Tấn Dũng đứng đằng sau trang CDQL. Thú thực, tôi không tin lắm. Thứ nhất, Nguyễn Tấn Dũng không vụng về đến độ ra tay một cách lộ liễu để ai cũng có thể thấy được như vậy. 

Ở cương vị của ông, ai cũng thấy, đó là điều cực kỳ nguy hiểm. Thứ hai, nếu là Nguyễn Tấn Dũng, đối tượng bị ông đả kích kịch liệt nhất sẽ là ba đối thủ nặng ký nhất trong guồng máy đảng và nhà nước: Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang và Nguyễn Sinh Hùng, những người ngang tầm và có khả năng giành giựt chiếc ghế Tổng bí thư mà dư luận đồn đoán là ông sẽ nhắm tới sau khi làm Thủ tướng hết hai nhiệm kỳ. 

Trên trang CDQL, cả ba người này đều bị phê phán gay gắt, nhưng đối tượng bị kết án nặng nề nhất lại là một người khác, hiện đang giữ chức phó Thủ tướng: Nguyễn Xuân Phúc. Cho dù Nguyễn Tấn Dũng đang có tham vọng gì trong kỳ đại hội đảng sang năm, Nguyễn Xuân Phúc cũng không phải là đối thủ của ông. Ông không cần phải ra tay như vậy. Cái giá phải trả quá lớn trong khi kết quả lại không được gì. 

Thứ ba, vấn đề được phanh phui nhiều nhất trong các bài viết đả kích từ Trương Tấn Sang đến Nguyễn Sinh Hùng, Phùng Quang Thanh và Nguyễn Xuân Phúc đều là vấn đề kinh tế với những khối tài sản kếch xù của họ cũng như của anh chị em hay con cháu họ. Tôi nghĩ đây là một đề tài mà Nguyễn Tấn Dũng không dại gì xới lên bởi nó sẽ gây tác dụng ngược: về phương diện này, có lẽ không ai trong guồng máy chính quyền Việt Nam có mức giàu có như ông và con cái của ông cả.
Vậy thì là ai?

Tôi lóe ra ý nghĩ: Nguyễn Bá Thanh (hoặc đàn em của ông) chăng? Chỉ có Nguyễn Bá Thanh hoặc người của Nguyễn Bá Thanh mới biết rõ tình trạng bệnh hoạn của ông đến vậy. Chỉ có Nguyễn Bá Thanh hoặc người của Nguyễn Bá Thanh mới biết rõ các chi tiết liên quan đến lịch trình chuyến về Việt Nam từ bệnh viện Mỹ của ông đến vậy. 

Chỉ có Nguyễn Bá Thanh hoặc người của Nguyễn Bá Thanh, Trưởng ban Nội chính Trung ương với chức năng tìm kiếm dấu vết tham nhũng, mới nắm rõ hồ sơ về gia sản của các cán bộ đến như vậy. Chỉ có Nguyễn Bá Thanh hoặc người của Nguyễn Bá Thanh mới căm ghét Nguyễn Xuân Phúc, hai người vốn là đồng hương nhưng lại là đối thủ với nhau trong một thời gian dài, đến như vậy. Và chỉ có Nguyễn Bá Thanh mới ra tay một cách khốc liệt như vậy vì, thật ra, ông không có gì để mất cả: Với tình trạng bệnh hoạn như vậy, nếu còn sống sót, sự nghiệp chính trị của ông coi như đã kết thúc, ông không hy vọng gì giữ được chiếc ghế trong Trung ương đảng, đừng nói gì là Bộ chính trị.

Dĩ nhiên, xin nhấn mạnh, đây là phỏng đoán. Chỉ là phỏng đoán.
Điều quan trọng hơn, bất kể người nào đứng sau trang CDQL và họ nhắm đến bất cứ một mục tiêu gì, những sự phanh phui về tệ nạn tham nhũng của những cán bộ lãnh đạo cao nhất trong hệ thống đảng và nhà nước như vậy cũng là những tài liệu cực quý, lần đầu tiên dân chúng mới được biết một cách cụ thể. Trong trận đấu đá này, có người thắng kẻ bại, nhưng kẻ bại cuối cùng chắc chắn vẫn là đảng Cộng sản: Dưới mắt dân chúng, họ hiện nguyên hình là những tên tham nhũng vơ vét tài sản của đất nước để làm giàu cho bản thân và họ hàng.

Đó mới là điều đáng để chúng ta quan tâm.


Ngô Nhân Dụng - Đảng Cộng sản không thể làm nổi cái đinh ốc

Thứ Tư, ngày 14 tháng 1 năm 2015


Bài tuần trước trong mục này đặt câu hỏi: “Bao giờ dân ta làm được cái đinh ốc?” Câu trả lời là: Chỉ khi nào đảng Cộng sản mất quyền thống trị hoặc khi họ chấm dứt chủ trương “lấy quốc doanh làm chủ đạo,” các ngành công nghiệp sẽ tiến lên nhờ các xí nghiệp tư, thì lúc đó sẽ có những xí nghiệp sẵn sàng cung cấp đinh ốc cho các công ty nước ngoài đến đầu tư, như Samsung, Sony, vân vân. Doanh nhân Việt Nam không có cơ hội phát triển nếu guồng máy kinh tế vẫn do đảng Cộng sản chiếm độc quyền.

Đảng Cộng sản nghe vậy chắc buồn lắm; đã huy động hàng ngũ cán bộ viết email bênh vực đảng, phản đối bài báo trên. Nhưng khi đọc những lời phản bác của họ thì thấy buồn. Họ có thói quen “cải chày cãi cối” không biện hộ được điều gì cho đảng cộng sản cả. Vì trình độ của các cán bộ này còn thấp quá. Họ phụ trách vận động dư luận, đối tượng của họ là một tờ báo ở hải ngoại, mà tầm suy nghĩ thấp như vậy, cho thấy chính các cán bộ phụ trách cũng không thiết tha đến việc bênh vực các ông lớn trong đảng của họ nữa.

Chúng tôi xin trích mấy lá thư phản bác bài Bình Luận tuần trước, để quý vị thấy tầm hiểu biết cũng như khả năng lý luận của các cán bộ như thế nào. Một người viết email tỏ ý công nhận rằng đám lãnh đạo Cộng sản đều “ngu ngốc bất tài;” viết như vậy để chứng tỏ mình góp ý kiến xây dựng thật. 

Nhưng sau cùng ý chính của lá thư là khuyên không ai nên nói gì về những sai lầm tai hại của đảng cộng sản. Lá thư viết như thế này: “Muốn hất văng cái bọn ngu ngốc bất tài thì phải xăn tay áo lên và chứng tỏ mình tài hơn tụi nó, họa may mới có tác dụng. Còn đứng từ xa ngàn dặm gào suông bằng cái mồm, mong người khác đứng lên (rồi đi tù thế, chết thế cho mình) thì vài ngàn năm nữa bọn ngu ngốc bất tài vẫn trụ vững!”

Tác giả chỉ trích người viết chỉ biết “gào suông.” Không những thế, còn phạm tội “xúi dại” người khác để họ đứng lên “chết thế cho mình.” Người yếu bóng vía nghe vậy sẽ hối hận, thôi không viết gì nữa, mặc cho đảng Cộng sản muốn làm gì thì làm; dân Việt Nam sướng khổ ra sao mặc kệ! Lá thư còn thách thức hãy “phải xăn tay áo lên và chứng tỏ …” chứ đừng nói suông.

Bây giờ xin hỏi: Chế độ cộng sản có bao giờ để cho ai có cơ hội “xăn tay áo lên chứng tỏ mình tài hơn tụi nó” hay chưa? Đảng Cộng sản chiếm độc quyền thống trị từ năm 1945 đến giờ, có ai được phép đứng lên thay thế đám cán bộ ngu ngốc bất tài đó chưa? Chúng ta đang nói chuyện kinh tế, chuyện sản xuất đinh ốc.

 Từ năm 1950 chế độ quốc doanh chiếm hết chỗ, có tư nhân nào được tự do làm ăn không?  Sau năm 1975, bao nhiêu xí nghiệp ở miền Nam đều bị đảng cướp hết. Đảng phá các nhà máy, đem máy móc tối tân về miền Bắc, rồi bỏ không cho han rỉ. Bao nhiêu kỹ sư, quản đốc xí nghiệp ở miền Nam bị đưa đi tù. Bao nhiêu người đã phải trốn đi tìm tự do, nhiều người chết trên biển, những người may mắn ra được nước ngoài đều thành công cả nhờ sống trong môi trường tự do.

Đến khi đảng chịu thua quay đầu “đổi mới,” “bọn ngu ngốc bất tài” vẫn bám lấy các ngân hàng, các doanh nghiệp nhà nước. Họ nắm chặt độc quyền chính trị, vì nó bảo đảm quyền tham nhũng, quyền chia chác, quyền ăn hối lộ. Chúng nắm độc quyền nên kinh tế nước mình tụt hậu mãi mãi! Ông cán bộ viết thư kể tội người ở nước ngoài “đứng từ xa ngàn dặm gào suông bằng cái mồm, mong người khác đứng lên.” Nhưng đã bao nhiêu người trong nước muốn đứng lên rồi đấy chứ? 

Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Nguyễn Quang Lập, bao nhiêu người đã “gào lên” rồi đấy chứ? Họ đều bị guồng máy độc tài quật ngã ngay lập tức. Họ vào tù hết cả rồi. Chỉ muốn “gào lên” cũng không được, ai có thể “xăn tay áo lên” bây giờ? Thứ lý luận cãi cầy cãi cối này đúng là “vừa đánh trống vừa ăn cướp!”

Người trong nước không được nói; nếu những người may mắn sống ở nước ngoài cũng lặng im lên thì ai nói ra sự thật bây giờ? Ai cũng im lặng thì “vài ngàn năm nữa bọn ngu ngốc bất tài vẫn trụ vững!”

Một cán bộ vận động dư luận viết lá thư khác phản bác bài Bình Luận tuần trước; nguyên văn như sau: “Thời đại oanh tạc nét (sic) tràn lan mà viết bài xuyên tạc ấu trĩ như vầy thì chỉ tổ phản tác dụng. Chống cộng sản cũng cần phải có chút thông minh. 

Ai nấy đều biết không phải là không đủ khả năng làm được cái đinh ốc mà vì KHÔNG/CHƯA CÓ NHU CẦU gì để phải làm. Trước khi Samsung đầu tư vào Việt Nam và hoàn toàn không có nhu cầu gì về loại đinh ốc đó thì cần chi phải... tốn tài lực làm cái dây chuyền sản xuất đó? Khi có nhu cầu, nhập thiết bị máy móc về thì sản xuất mấy hồi. Rõ khổ mấy cụ chuyên xuyên tạc nhảm!”

Xin khen ngợi ông bạn có óc hài hước, gọi internet bằng những chữ “oanh tạc nét;” một lời khen thành thật giữa những người cùng nghề viết chữ. Hoàn toàn đồng ý với ông bạn, Đúng, “Chống cộng sản cũng cần phải thông minh,” cần thông minh nhiều chứ không phải chỉ có chút thông minh. 

Nhưng ông bạn chơi sỏ đảng, ông muốn chứng tỏ người chống cộng cần thông minh còn chính người cộng sản thì không cần chút thông minh nào cả. Đảng Cộng sản chiếm độc quyền xuyên tạc ấu trĩ! Bởi vì nếu thông minh một chút thì không ai lý luận ấu trĩ như ông viết.

Lý luận chính của lá thư trên là thế này: “Nền công nghiệp nước ta chưa làm được cái đinh ốc cho hãng Samsung vì… ta chưa muốn làm.” Ý tác giả lá thư muốn nói là “Dưới sự lãnh đạo của đảng Cộng sản quang vinh, sau 70 năm xây dựng chủ nghĩa xã hội, nếu muốn làm cái đinh ốc khó gì?” Bởi vì, “Khi có nhu cầu, nhập thiết bị máy móc về thì sản xuất mấy hồi?”

Nghe thấy dễ quá. Bây giờ xin hỏi lại cụ rằng công ty Samsung đã tỏ ý muốn lập nhà máy ráp điện thoại ở tỉnh Bắc Ninh từ mấy năm nay rồi? Tại sao từ lúc họ mới vẽ họa đồ cái nhà máy, đến lúc bắt đầu xây dựng, họ ráp hàng triệu cái máy rồi, cho tới năm 2014 này vẫn chưa ai sản xuất được cái đanh vít để cung cấp cho Samsung cả; khiến họ phải kêu lên, xấu mặt cả nước? Bộ người Việt chê tiền của Đại Hàn hay sao?

Nhưng không cần phải đợi Samsung nói mới biết khả năng công nghiệp nước ta thấp thế nào. Trong bài trước, chúng tôi đã dẫn lời các ông Vũ Tiến Lộc, Nguyễn Mại, cho biết đây là tình trạng chung, các công ty Nhật Bản như Canon, Sony. Các công ty này tới Việt Nam mở cơ xưởng ráp máy thì các xí nghiệp Việt Nam cũng chỉ cung cấp được bao bì cho họ mà thôi! 

Lá thư than rằng: “Rõ khổ mấy cụ chuyên xuyên tạc nhảm!” Ông Nguyễn Mại là Chủ tịch Hiệp hội Doanh nghiệp đầu tư nước ngoài, ông Vũ Tiến Lộc là Chủ tịch Phòng Thương mại Công nghiệp Việt Nam. Họ xuyên tạc nhảm để làm gì khi nói về khả năng của chính các hiệp hội do họ cầm đầu?

Lối lý luận trên cho thấy người viết lá thư phản bác cũng chỉ có trình độ hiểu biết về kinh tế thấp như trình độ của các ông Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng! Họ cứ tưởng rằng chuyện sản xuất một cây đinh ốc nó giản dị cứ như đi ăn cỗ vậy! Cho nên mới viết rằng: “Trước khi Samsung đầu tư vào Việt Nam… hoàn toàn không có nhu cầu gì về loại đinh ốc đó thì cần chi phải... tốn tài lực làm cái dây chuyền sản xuất đó?”

Nói như vậy tức là cả nước Việt Nam chỉ cần ngồi yên đó, chờ ai đến nhà mình cần cái gì thì mình làm ra bán, chứ chính mình thì không có nhu cầu phải làm cái gì hết! Như trình bày trong bài trước, đây là lối làm kinh tế ăn mày. Cả nước chỉ nằm ngửa ra đó chờ trái sung (Samsung) nó rụng! Đó là thứ não trạng ăn mày của những người không biết một chút gì về đời sống kinh tế đang diễn ra khắp thế giới loài người.

Trên khắp thế giới, người ta làm được những cái đinh ốc không phải vì có một hãng Samsung nào đó nó đặt hàng. Tất cả các nền công nghiệp, khi bắt đầu phát triển, là bao nhiêu ngành cùng tiến lên một lúc, hỗ trợ lẫn nhau để cùng tiến với nhau. Có các xí nghiệp chuyên làm đinh ốc vì có những xí nghiệp khác chúng cần đinh ốc. Nếu chỉ có một công ty cần đinh ốc thì cũng không ai lập nhà máy sản xuất đinh ốc làm gì.

Thứ hai, một công ty làm đinh ốc cũng không chỉ chế tạo một thứ, một kiểu, một cỡ đinh ốc nào đó (vì Samsung đặt hàng!). Chuyên làm đinh ốc, thì phải đáp ứng được nhu cầu của tất cả các loại khách hàng, và còn nghiên cứu, chế biến ra những loại đinh ốc mới hơn, bán giá đắt hơn. Nhưng một công ty chuyên làm đinh ốc như vậy chỉ có thể sinh ra nếu nền công nghiệp cả nước đã phát triển, tạo ra nhu cầu mua đinh ốc, mua rất nhiều loại đinh ốc. 

Cần sản xuất đinh ốc để đóng gỗ, làm nhà, làm bàn ghế. Rồi tới loại đinh ốc ráp máy điện; giỏi hơn sẽ làm đinh ốc cứng cáp ráp xe hơi, ráp tầu thủy. Tinh xảo hơn nữa thì làm cho máy chụp hình, cho kính hiển vi, cho máy bay, vân vân. Muốn có một công ty làm đinh ốc như thế thì phải có nghề luyện kim giỏi, nghề pha chế chất plastic giỏi, có các kỹ sư cố vấn chuyên đo độ chính xác của dụng cụ, có kỹ sư chuyên nghề kiểm phẩm, vân vân. 

Khi công nghiệp tiến lên, mỗi bước tiến đòi hỏi những thứ đinh ốc tốt hơn, cứng, bền, chính xác hơn. Muốn làm được loại đinh ốc ráp máy hình thì phải có khả năng làm đinh ốc ráp quạt máy từ hàng chục năm trước rồi! Không có nước nào lại chờ đến khi Samsung cần đinh ốc mới đi mua máy móc về, chỉ để làm cái đinh ốc cho Samsung! Họa chăng chỉ có các ông Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng mới suy nghĩ như vậy!

Cho nên, ở các nước phát triển thì công nghiệp đều tập trung lại gần nhau; để dựa vào nhau. Không ai tính mở nhà máy lọc dầu ở một nơi vừa xa chỗ hút dầu lửa lại xa cả chỗ tiêu thụ dầu. Nước chưa phát triển thì lập các “khu chế xuất.” Đài Loan đã lập khu chế xuất từ thời 1960, 70. 

Lúc đó Việt Nam Cộng Hòa đã bắt đầu bắt chước họ, đã từng lập khu chế xuất, vì chiến tranh mà bị phá hết. Trong một khu chế xuất như ở xã Tân Trúc, Đài Loan, các ngành, các nghề cùng tiến một nhịp với nhau, cung cấp cho nhau, các kỹ sư và công nhân chuyên môn tụ lại một khu, muốn tuyển người cũng dễ hơn. Ở Việt Nam hiện nay, hai dự án “khu chế xuất” ở Vũng Tàu và Hải Phòng được nói tới từ trước năm 2000, đến nay vẫn chưa thấy gì cả!

Lý do chính là vì đảng Cộng sản không quan tâm. Mối lo chính của họ là giành quyền lực, cho bản thân, cho bè đảng. Thời đại Hồ Chí Minh mua cây đinh phải xếp hàng, đó đã là truyền thống từ lâu rồi.

Chúng tôi phải nói tới hiện tượng cả nước Việt Nam không làm nổi cái đinh ốc cho hãng Samsung là vì hầu như đồng bào trong nước chẳng mấy ai để ý đến câu chuyện này. Luật sư Nguyễn Văn Đài, cô Huỳnh Thục Vi đều tranh đấu cho tự do, cho nhân quyền, nhưng không mấy khi nói chuyện kinh tế. Trong bài trước đã dẫn lời ông Trần Việt Thanh, thứ trưởng Bộ Khoa Học Công Nghiệp công nhận, “phần lớn doanh nghiệp Việt Nam đang dùng các kỹ thuật lạc hậu” đi sau thế giới trung bình 2 đến 3 thế hệ.” Đảng cộng sản còn ngự trị nước ta thì kinh tế còn tiếp tục trì trệ. 

Nhưng chẳng thấy ai tự hỏi tại sao dân mình không làm nổi cái đinh ốc. Một số người biết, vì chính tai họ được nghe ông Shim Won Hwan, Tổng giám đốc Samsung ở Việt Nam nói trước mặt. Họ cũng thấy bất mãn, nhưng họ không tìm ra đâu là lý do chính yếu gây ra hiện tượng đáng buồn đó. Hoặc họ có nghĩ, đã biết lý do chính nhưng không dám nói thẳng rằng chính chế độ độc tài đảng trị là thủ phạm khiến kinh tế nước ta trì trệ. Tại sao, trong bài trước đã trả lời rồi. Cho nên chúng ta vẫn có bổn phận nhắc lại: Còn đảng Cộng sản ngồi trên đầu trên cổ dân ta thì sẽ không ai làm nổi cái đinh ốc!

12/01/2015
0
RadioCTM - Trần Quang Thành@s:
 Đảng CSVN nên công khai kết quả bỏ phiếu tín nhiệm Bộ Chính trị và Ban Bí thư [ 16:51 ] Hide Player | Play in Popup |Download
Vào sáng 10/1/2015, bước sang ngày làm việc thứ sáu, Hội nghị trung ương 10 khóa XI của Đảng cộng sản Việt Nam đã tiến hành bỏ phiếu tín nhiệm 16 ủy viên Bộ chính trị và 5 ủy viên Ban bí thư.
Tuy nhiên đến nay đã hơn 1 ngày qua, kết quả cuộc bỏ phiếu vẫn chìm sâu trong im lặng. Người ta vẫn chưa biết liệu kết quả cuộc bỏ phiếu này có được công bố rộng rãi hay chỉ trong Ban chấp trung ương hoặc nội bộ đảng.
Đề cập vấn đề này, nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai đã có cuộc trao đổi với nhau báo Trần Quang Thành như sau.



14 hrs ·
Nguyễn Thanh Phượng, Con gái thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vừa thi đậu quốc tịch Mỹ. Lại thêm 1 khúc ruột ngàn dặm mới từ giã thiên đường CS..
Nguyễn Thanh Phượng, Con gái thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vừa thi đậu quốc tịch Mỹ.  Lại thêm 1 khúc ruột ngàn dặm mới từ giã thiên đường CS..
Like ·  · Share

Đảng CSVN Làm sao bảo vệ nổi Chủ nghĩa Mác Lê đã như cái xác chết thối rữa?

Đỗ Đăng Liêu


Các bài liên hệ

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts