Saturday, November 22, 2014

Nhận-định về sinh-hoạt và lập-trường của Điếu-Cầy Nguyễn-văn-Hải và Câu-lạc-Bộ Nhà Báo Tự-Do.

 

On Friday, November 21, 2014 11:35 PM, "Tran Ho TranHo

 Một bài phản biện rất hay, khách quan chỉ dựa trên phân tích của "lý lẽ" mà bỏ qua "cảm tính".
Nhận-định về sinh-hoạt và lập-trường của Điếu-Cầy Nguyễn-văn-Hải và Câu-lạc-Bộ Nhà Báo Tự-Do.

Bài của Thế-Huy/ Paris.
 Blogger Điếu Cày Nguyễn-văn-Hải bị tống-xuất từ nhà tù Nghệ-An ở Việt-Nam, đáp máy bay đến Los Angeles, California vào lúc 21.30 giờ ngày thứ ba 21/10/2014 trong sự tiếp-đón rộn-ràng của cộng-đồng người Việt chống Cộng tại Mỹ. Trong cuộc đón-tiếp này, người ta ghi-nhận sự có mặt của đại-diện các giới-chức dân-cử Hoa-Kỳ như Thượng-nghị-Sĩ Lou Correa, Giám-sát-Viên Janet Nguyễn, Cựu phụ-tá của Dân-Biểu Ed Royce là Young Kim và các cơ-quan truyền-thông VN tại Nam California. Nếu không có những sự-kiện bất-thường xảy ra trong buổi gặp-gỡ này thì quần-chúng ít quan-tâm đến việc ông đến Mỹ. Nhưng trong buổi gặp-gỡ trên, một người Việt chống Cộng, ông Đinh-quang-Truật, cựu sĩ quan hải-quân VNCH đã tiến đến, thân-thiện vỗ vai và trao cho ĐC/NVH lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, nhưng ĐC/NVH đã gạt ra, không nhận.

 Qua sự-kiện trên, giới truyền-thông VN hải-ngoại chia ra làm đôi: Đa số tỏ ý bất-mãn về thái-độ phũ-phàng và dứt-khoát này, nhưng số còn lại bào-chữa rằng ĐC/NVH trước kia là bộ-đội VC, quá ngỡ-ngàng khi được trao cờ VNCH thì cũng là lẽ thường. Một vài người khác quả-quyết là sau khi nhìn kỹ Video chiếu chậm thì thấy một trong hai người Mỹ bảo-vệ an-ninh gạt tay người trao cờ, chứ không phải ĐC/NVH từ-khước.

 Có lẽ, sau khi thấy phản-ứng bất lợi của người Việt khắp nơi về vấn-đề này nên 10 ngày sau, 31/10/2014, Đài SBTN (Tổng-giám-Đốc là Trúc-Hồ) và CLB/NBTD tổ-chức một cuộc gặp-gỡ giữa ông Hải và giới truyền-thông tại trụ-sở đài này ở Little Saigon. Trong phần phỏng-vấn, việc từ-chối Quốc-Kỳ VNCH lại được hỏi tới.

 I.- Chi-tiết của cuộc Hội-luận Truyền-thông:
 Trong cuộc được gọi là Hội-luận Truyền-thông này, trên bàn chủ-toạ gồm có ĐC/NVH, Luật-sư Đỗ-Phủ (Phó TGĐ/SBTN) và Luật-sư Nguyễn-anh-Tuấn (Thư-ký Hội-đồng Quản-trị/SBTN). Giữ vai-trò MC trong sinh-hoạt này là Diệu-Quyên, Mai-phi-Long và nhà báo Tường-Thắng. Trong phòng họp không có bất cứ một lá cờ nào. Điều này được hiểu như là quyết-định chung của ĐC/NVH và SBTN.


Theo tin-tức do SBTN phổ-biến thì từ bàn chủ-toạ,  LS Nguyễn-anh-Tuấn đặt câu hỏi về cảm-nhận đầu-tiên khi đặt chân tới đây, ĐC/NVH trả lời là không còn bị công-an theo dõi, không-khí ấm-áp, tự-do và sau khi tiếp-xúc với Bộ Ngoại-giao HK và truyền-thông, ông tìm cách kêu gọi kết-nối trong, ngoài và vận-động giúp-đỡ bạn tù ở trong nước.
 Nhận xét của người viết:

Khi nói đến không-khí ấm-áp, không phải ông nói về thời-tiết, khí-hậu hoặc nhiệt-độ vì bấy giờ trời đã vào cuối thu ở Mỹ, khí-hậu lạnh hơn ở Sàigòn. Điều ông muốn nói đến ở đây là tình người Việt hải-ngoại nồng-ấm được thể-hiện qua việc họ cư-xử với ông trong suốt 10 ngày qua, dù ngay trong buổi sơ-ngộ ở Phi-trường Los Angeles, ông đã tàn-nhẫn tạt một gáo nước lạnh vào mặt họ qua việc gạt bỏ biểu-tượng thiêng-liêng của họ là Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ. Có lẽ, theo sự đánh-giá của ông: Lá cờ đó không xứng đáng đối với vai-trò và tư-thế của ông, vị cứu-tinh chung của Dân-tộc gồm cả 90 triệu người ở trong nước trong đó có cả 4 triệu đảng-viên Đảng CS và họ-hàng, con cháu của chúng?. 

Vấn-đề ông kêu gọi kết-nối trong ngoài thì CLB/NBTD, nếu còn ai chưa bị cầm-tù ở trong nước hay hiện có mặt tại hải-ngoại, qua hệ-thống Internet toàn-cầu vẫn có thể kết nối với báo giới VN Hải-ngoại trong công-cuộc đấu-tranh cho Dân-Chủ và Tự-Do tại VN. Ông không tiện nói trắng ra, nhưng người ta hiểu rằng có thể ông muốn vận-động cho việc kết-nối truyền-thông của người Việt Hải-ngoại với các tổ-chức thông-tin lề phải ở VN tức là các báo, đài truyền-thanh, truyền hình của Nhà Nước?.

 Luật-sư Đỗ-Phủ, cũng trên bàn chủ-toạ, hỏi rằng ĐC/NVH có con gái ở Vancouver, Canada. Vậy trong thời gian sắp tới ông dự-tính sẽ ở đâu thì đương-sự cho hay là ông sẽ ở lại California để sát cánh cùng đồng hương hầu đấu-tranh cho Tự-Do và Dân-Chủ tại VN. Cũng trong dịp này, ông xác-định rằng ông không nằm trong bất cứ đảng-phái nào và trong những ngày vừa qua, ông đã gặp-gỡ anh em CLB/NBTD để cập-nhật thông-tin và đã kết-nối CLB/NBTD với  Đài Truyền Hình SBTN.
 Nhận xét của người viết:
Vì những sinh-hoạt đấu-tranh và để tránh những hệ-lụy cho người thân, ĐC/NVH đã ly-dị vợ là bà Dương-thị-Tân năm 2006, sau đó liên-hệ tình-cảm với Vũ-hồng-Ánh hiện đang làm việc trong ban nhạc cổ-truyền tại “đài Truyền-Hình thành-phố HCM”. Bà này là em ruột của nhà-văn Vũ-thư-Hiên, con của ông Vũ-đình-Huỳnh trước đây bị VC bỏ tù về tội danh xét lại, chống Đảng. 

Đương-sự có 3 con gồm một trai, hai gái với bà Tân, và người con gái út là Nguyễn-thị-Thu-Hương hiện sống tại Vancouver, Canada

Năm 2006, ông Hải thành-lập Hội Nhà Báo Tự-Do, nhưng VC chưa có luật cho phép lập hội nên sau đó ông đổi tên là CLB/NBTD. Điều đó có nghiã là việc đổi danh-xưng thành CLB/NBTD khiến tổ-chức này hợp-pháp và VC đã cho phép CLB Nhà-Báo-Tự-Do được sinh-hoạt theo luật-pháp XHCNVN?. 

Nếu đúng như thế thì VC đã có ít nhiều tự-do báo-chí. Ngược lại, nếu chưa có tự-do báo-chí ở trong nước thì cái tên gọi của CLB/NBTD chỉ được VC dùng làm bình-phong để che-đậy thực-chất của một chế-độ bóp-nghẹt tiếng nói của người dân. Nếu vậy, tại sao  bao nhiêu năm qua, ông lại duy-trì cái tên gọi không đúng với thực-chất của nó như cố-ý tạo chính-danh cho VC như thế?

Ngoài ra, trước khi bị bắt lần đầu vào năm 2008, ông đã liên-hệ, dính-líu với Đảng Nhân-Dân Hành-Động (sau này được đổi tên là Đảng Dân-Chủ VN) của Nguyễn-sĩ-Bình ở San Jose và Đảng Việt-Tân nên VC đã lấy việc ông trốn thuế để kiếm cớ bắt ông. Có lẽ, vì bị VC đầy-đọa đến nỗi suýt bị mất một cánh tay(sic) trong tù khiến ông quên nên xác-định rằng ông không thuộc một đảng-phái nào hết?. 

 Một điều khó hiểu khác là: Ông Hải là người bị VC lưu-ý, theo dõi vì các hoạt-động và quan-điểm chính-trị, ít nhất từ năm 2006, nhưng con gái út của ông lại được VC cho sang Canada du học?. Ở  VN muốn thi vào đại-học, thí-sinh bị xét lý-lịch tới 3 đời mới được nạp đơn trước khi qua phần khảo-thí. Ngược lại, những người chống-đối nhà nước, nhưng con lại được VC ưu-đãi cho đi du-học tại các nước thuộc thế-lực thù-nghịch và việc ấy đã trở thành một hiện-tượng phổ-quát khiến người ta không thể hiểu nổi!. Trước đây hàng chục năm, khi ông Đoàn-viết-Hoạt còn ở trong tù mà vợ ông, bà Trần-thị-Thức, được VC cho phép đưa 2 con sang Mỹ du-học và nhân dịp này, bà liên-lạc với các giới-chức Hoa-Kỳ hầu vận-động cho việc VC trả tự-do cho chồng!. Trần-khải-thanh-Thủy bị coi là kẻ phá-hoại, chống-đối nhà nước, bị công-an canh-chừng, xách-nhiễu mà con gái lại được VC cho sang Pháp du-học. Cộng-sản thờ-ơ không truy-xét lý-lịch hay VC đã đổi mới, tự-do hơn cả các nước dân-chủ Âu-Mỹ?.

 Điều đó khiến người ta đặt ra câu hỏi: Phải chăng con của những người trên được gửi đi để làm công việc dọn đường, là dầu mối giao-liên hoặc đó là kết-quả của cuộc đổi-chác, tưởng-thưởng cho những toan-tính lâu dài giữa người đang bị giam cầm và những kẻ nắm quyền ở VN?. Người CS yếu kém về tri-thức, về văn-hoá, giao-tế và về khoa-học kỹ-thuật, nhưng đòn phép, lừa-đảo và thủ-đoạn chính-trị thì họ hơn hẳn chúng ta vì họ được tôi-luyện cả đời về các lãnh-vực ấy. Họ không bao giờ thả cọp về rừng để những kẻ thật sự chống-đối nằm ngoài vòng kiểm-soát và sự kìm-kẹp của chế-độ, dù đó là cuộc trao-đổi với bất cứ thế-lực nào, nếu việc ấy không có lợi cho họ. VC thả Đoàn-viết-Hoạt, Dương-thu-Hương, Trần-khải-thanh-Thủy, Cù-huy-hà-Vũ, ĐC/NVH…. sau khi đã dự-trù những tình-huống xấu nhất cho chế-độ. 

Do đó, hiển-nhiên cơ-quan tình-báo VC đã bẻ hết móng-vuốt, đã cấy sinh-tử-phù hết sức kỹ-lưỡng để việc xuất-khẩu tù-nhân có lợi cho chúng nhiều hơn là có hại. Bởi vậy, chúng ta đừng kỳ-vọng gì về những con bài nhiều mặt đang được VC và Hoa-kỳ sử-dụng trong cuộc chơi tráo bài ba lá ấy. Những kẻ chủ-trương giết lầm còn hơn bỏ sót như VC không bao giờ dại-dột làm những việc có thể có hại cho chúng nhiều hơn là có lợi.
A.- Việc CLB/NBTD của ĐC/NVH nối-kết với Đài SBTN của Trúc-Hồ:
Trong phần trả lời LS Đỗ-Phủ, Phó TGĐ/SBTN về những dự-tính trong chương-trình sinh-hoạt của mình, ông Hải cho biết ngoài việc đẩy mạnh nỗ-lực nối-kết truyền-thông trong và ngoài nước để yểm-trợ cho cuộc đấu-tranh cho dân-chủ và tự-do tại VN, ông đã gặp-gỡ các anh em trong CLB/NBTD để cập-nhật thông-tin và đã kết-nối CLB/NBTD với Đài SBTN.

 Câu trả lời này khiến người ta nhớ tới việc thay đổi lập-trường rất lộ-liễu và kệch-cỡm của Trúc-Hồ trong cuộc phỏng-vấn của một phóng-viên gà nhà được phổ-biến mới đây trên Youtube và các diễn-đàn điện-tử. Qua đó, Trúc-Hồ đã trả lời một cách vụng-về, gượng-ép về lập-trường mới của mình là đối-thoại để thay đổi hiện tình ở trong nước và tin rằng VC tôn-trọng hiến-chương LHQ năm 1948 về nhân-quyền, nên ông không chủ-trương lật đổ nhà nước vì quan-niệm như thế là sai. Ông khuyên mọi người chấp-nhận  chủ-trương đó; khiến trên diễn-đàn truyền-thông hải-ngoại xôn-xao tranh-cãi! Lập trường này có nhiều điểm trùng-hợp với đường lối của Cựu Nghị-viên Hoàng-duy-Hùng ở Texas. Để xác-định sự thật và chi-tiết về cuộc phỏng-vấn này, xin mọi người xem lại Youtube trên Internet.

 Trước đây, Trúc-Hồ và Trung-tâm băng nhạc Asia gây được khá nhiều thiện-cảm của người Việt tỵ-nạn CS qua việc yểm-trợ tài-chánh cho Tập-Thể Chiến-Sĩ VNCH và tổ-chức các buổi văn-nghệ tại nhiều nơi để quyên tiền giúp thương-phế-binh VNCH còn kẹt lại ở VN, và nhất là hợp-tác với một số ca-nhạc-sĩ sáng-tác và phổ-biến các bản nhạc đấu-tranh với nội-dung làm nhiều người Việt tha-hương phải nhỏ lệ. Tuy nhiên, một điều vẫn khiến một số người không hiểu là tại sao trước đây, hoạt-động chống Cộng của Trúc-Hồ như thế, mà từ lâu, chi-nhánh của SBTN do Trúc-Hồ đứng đầu vẫn được VC cho hoạt-động, và nếu người viết nhớ không lầm thì trên Youtube, chiếc xe hơi mang tên Đài SBTN vẫn được phép đi khắp nơi ở VN để làm phóng-sự.

Việc ĐC/NVH xác-định đã kết-nối giữa CLB/NBTD và SBTN của Trúc-Hồ với lập-trường đối-thoại với VC khiến chúng tôi nghĩ là gần đây, Trúc-Hồ đưa ra cuộc phỏng-vấn này để dọn đường cho việc hợp-tác thuận chiều với đường-lối và vai-trò của ĐC/NVH và CLB/NBTD. Nếu giả-thuyết này đúng thì câu hỏi cần đặt ra: Ai là người viết ra kịch bản và làm đạo-diễn cho cả CLB/NBTD lẫn Đài SBTN?.

VC cho Nguyễn-văn-Hải sang Mỹ để hợp-tác với Trúc-Hồ và SBTN hầu đưa ra chủ-trương kêu gọi người Việt hải-ngoại hoà-hợp hoà-giải với bọn CS đương-quyền, đồng thời hổ-trợ cho việc Hoa-Kỳ và VC xích gần lại với nhau để hoá-giải hoặc làm giảm bớt áp-lực của Tầu Cộng đang đè nặng trên giới lãnh-đạo CS hiện nay ở VN?. Những người đứng đầu hệ-thống quyền-lực của Tầu Cộng từ sau Hội-nghị Thành-Đô năm 1990 đã xếp-đặt mọi nhân-sự trong guồng máy nắm quyền tại VN nên việc VC cho một tên nào đó, như Nguyễn-tấn-Dũng chẳng hạn, đóng kịch thân Mỹ chỉ là trò đu dây mà Hồ-chí-Minh đã áp-dụng khá thành-công trong các cuộc xung-đột giữa Nga và Tầu Đỏ trước đây để thủ lợi hầu nhận viện-trợ của cả hai phe nhằm đẩy mạnh cuộc chiến-tranh đánh chiếm VNCH!.

 B.- Những toan-tính giữa Mỹ và CSVN:

Hơn ai hết, chính-phủ Mỹ hiểu rất rõ vai-trò tay sai Tầu Cộng của CSVN, nhất là sau văn-bản bán nước mà VC đã ký với TC trong Hội-nghị Thành-Đô, theo đó bất cứ một động tĩnh nào trong nhóm thái-thú VN trái ý Tầu Đỏ sẽ bị tức thời thanh-toán. Mỹ muốn duy-trì ảnh-hưởng của mình tại Á-Châu, nhất là vùng biển Việt-Nam vì đó là đường vận-chuyển hàng-hải huyết-mạch của thế-giới trong khi Tầu-Cộng lăm le chiếm hầu-hết quyền kiểm-soát ở đây. Nhưng kinh-tế Mỹ đang tìm mọi cách để phục-hồi và Mỹ mở cửa cho bất cứ ai mang từ 500 ngàn US$ mua nhà hoặc đầu-tư thì được quyền ở Mỹ. 

Điều đó cho thấy Mỹ đang vùng-vẫy để thoát thời kỳ suy-thoái kinh-tế cho nên việc đối đầu gay-gắt với Bắc-Kinh là điều Hoa-Kỳ chưa nghĩ tới. Về sức mạnh quân-sự thì TC chưa là mối quan-tâm của Mỹ, ngược lại sức tiêu-thụ của 1 tỷ 500 triệu người Tầu là một thị-trường vô-cùng hấp-dẫn, hơn nữa nhân-công rẻ mạt của TC là một mối lợi vô giá đối với các nhóm tài-phiệt Mỹ có rất nhiều phần hùn trong các công-ty lớn trên thế-giới đang đầu-tư tại Hoa-Lục. 

Trong khi đó, trên thực-tế, những người làm chính-sách của Mỹ là những nhóm tài-phiệt nằm trong hậu-trường chính-trị, chứ không phải là chính-quyền Mỹ. Bởi vậy một cuộc căng-thẳng ngoại-giao hay việc xung-đột vũ-trang giữa Mỹ và Tầu Cộng không thể xảy ra trong tình-hình hiện-hữu. Ngoài ra, không-khí sôi-động trong vùng Biển Đông khiến Mỹ bán được một số vũ-khí chiến-lược đắt giá cho Úc và các nước trong vùng tranh-chấp cũng là điều có lợi cho Mỹ.

Do đó, mọi hy-vọng, mọi tính-toán nhằm nhờ Mỹ đỡ lưng cho CSVN tránh áp-lực của TC chỉ là ảo-vọng và sẽ chẳng giúp VN thoát ra khỏi sự lệ-thuộc TC được. Cách đây hơn 40 năm, khi Hiệp-Định Paris được ký-kết ngày 27/01/1973, Mỹ đã lạnh-lùng và tàn-nhẫn khai-tử VNCH và trước đó, đã phản-bội đồng-minh chí-thiết là Đài-Loan để ve-vãn TC thì đừng hy-vọng rằng họ sẽ thương-tưởng chúng ta. Chính-quyền Mỹ có những mục-tiêu của họ trên chính-trường thế-giới, chứ không chỉ giới hạn ở vùng Á-châu. Do đó, những mục-tiêu và chính-sách của Mỹ khó có thể phù-hợp với số-phận và tương-lai của con cháu chúng ta và của Dân-Tộc VN như chúng ta hằng mong-ước.

Những người như Cù-huy-hà-Vũ, Điếu Cày, Đoàn-viết-Hoạt…và một số người khác được VC phóng-thích và đi thẳng sang Mỹ, có lẽ nằm trong kế-hoạch và sự thương-lượng, toan-tính giữa Mỹ và CSVN để dự-trù cho một giải-pháp sẽ dùng những người này như những thành-phần nằm trong một cơ-cấu làm trái độn, như một chính-phủ lâm-thời chẳng hạn, hầu mở đường cho những tên tội-đồ CS đào-thoát khi VN bắt đầu đi vào một khúc quanh lịch-sử trong một vài thập niên tới. Chính vì thế, những người này đều không chống Cộng mà chỉ chống bất công, tham-nhũng, đòi nhân-quyền, xin-xỏ tự-do và nhất là chỉ chống Tầu Cộng để lôi kéo các chính-trị-gia, các đảng-phái trở-cờ và không có thực-lực chạy theo với hy-vọng được chia-chác miếng đỉnh-chung tưởng-tượng trong một tương-lai ở cuối đường hầm vô-tận.

Nếu không phải vì những mục-tiêu đó thì nước Mỹ nhất-định không chịu làm cái thùng rác để VC gửi những đồ phế-thải, những rác-rưởi nguy-hiểm như chất phóng-xạ nguyên-tử mà người ta phải trả tiền cho các nước nghèo-đói để họ chịu liều mình chứa-chấp.

C.- ĐC/NVH gạt bỏ Quốc-Kỳ VNCH:
Đây là đoạn văn trong bài tường-thuật của phóng-viên Ngọc-Lan/ Báo Người Việt viết về lý-do tại sao Blogger Điếu-Cày từ-chối nhận Cờ Vàng trong đêm 21/10/2014 tại phi-trường Los Angeles: 

Về thắc-mắc: Trong những ngày qua có những kết án rằng anh được đồng-bào tiếp-đón tại phi-trường, anh đã không nhận lá cờ vàng. Một số người kết-luận rằng anh từ-chối đứng vào hàng- ngũ của cộng-đồng Người Việt Tự-Do hải-ngoại?
Điếu Cày nêu suy-nghĩ:

 “Trước tiên lá cờ là một biểu-tượng. Chúng ta tranh-đấu là vì mục-tiêu Tự-Do, Dân-Chủ, không phải đấu-tranh cho biểu-tượng của lá cờ. Vì biểu-tượng có thể thay đổi, nhưng mục-tiêu đấu-tranh thì không thay đổi. Lá Cờ Vàng có từ thời Nhà Nguyễn. Đó là lá cờ Tổ-Quốc, đại-diện cho những quyền tự-do dân-chủ. Còn Cờ Đỏ sao Vàng là biểu-tượng cho một chế-độ độc-tài. Nếu có một lá cờ nào đại-diện cho những quyền tự-do dân-chủ, cho những quyền-lợi tự-do dân-tộc Tổ-Quốc thì tôi sẵn-sàng đứng dưới lá cờ đó. Không riêng gì cá-nhân tôi mà tất cả chúng ta trong nhu-cầu kết-nối tạo sức mạnh tổng-hợp thì hãy cùng nhau đứng dưới một ngọn cờ để đấu-tranh cho quyền-lợi dân-tộc, đất nước. Tôi hy-vọng khi chúng ta đoàn-kết được, chúng ta sẽ chọn ra những biểu-tượng xứng-đáng nhất cho mình. Nếu 90 triệu người dân VN đồng-thuận rằng lá cờ từ thời Nhà Nguyễn để lại cho chúng ta là lá cờ của dân-tộc và chúng ta nhất-trí đứng chung. Như thế thì chúng ta không cãi nhau nữa”.

 Phân-tích về lời bào-chữa trên:
 Phần đầu, sau khi coi Cờ Vàng chỉ là một biểu-tượng, chứ không phải là mục-tiêu của cuộc tranh-đấu mà mình đã và đang theo đuổi, Điếu-Cày xác-nhận Cờ Vàng là lá cờ Tổ-Quốc, đại-diện cho những quyền tự-do dân-chủ và khẳng-định rằng nếu có một lá cờ nào đại-diện cho những quyền tự-do dân-chủ, cho những quyền-lợi tự-do dân-tộc Tổ-Quốc thì đương-sự sẵn-sàng đứng dưới lá cờ đó.
 Theo lý-luận trên của chính đương-sự thì lá cờ đó là Lá Cờ Vàng?. Nhưng tại sao, khi ông Đinh-quang-Truật trao Cờ Vàng thì đương-sự lại hất ra?. Lời giải-thích mười ngày sau khi biến-cố trên xảy ra cho thấy ĐC tự mâu-thuẫn dù đã có mười ngày để suy-nghĩ và chắc-chắn đã được SBTN trong đó có hai luật-sư Đỗ-Phủ và Nguyễn-anh-Tuấn của SBTN mớm lời và chỉ-dẫn?.
 Theo dõi buổi hội-luận truyền-thông trên Youtube, người ta thấy tham-dự-viên gồm rất nhiều đại-diện hội-đoàn, báo-chí và cơ-quan truyền-thông Việt-ngữ, nhưng không ai nêu ra được một vấn-đề hoặc đặt một câu hỏi hay có ý-kiến phản-bác nào trước lối lý-luận mâu-thuẫn và vụng-về và thiếu tính-cách thuyết-phục của ĐC về việc từ-khước Lá Cờ Vàng đêm 21/10/2014 tại phi-trường Los Angeles. Người ta có cảm-tưởng là phần đông người tham-dự đến đó chỉ để vỗ tay, chỉ làm theo sự lôi-cuốn của đám đông!.

 Đoạn tiếp-theo, ĐC cho rằng vì nhu-cầu kết-nối tạo sức mạnh tổng-hợp, mọi người hãy cùng nhau đứng dưới một ngọn cờ. Sau khi xác-định như thế, ĐC lại nói thêm ngụ ý là việc đứng dưới Cờ Vàng chỉ là vì Nhu-Cầu Đoàn-Kết có tính-cách giai-đoạn để đấu-tranh và sau đó, mọi người sẽ chọn một biểu-tượng xứng-đáng nhất cho mình. Đương-sự đặt điều-kiện là nếu 90 triệu người VN đều chấp-nhận Cờ Vàng thì mới được!. Đây là một câu thòng, một điều-kiện không bao giờ đáp-ứng được bởi vì trong số 90 triệu người VN ấy có 4 triệu đảng-viên CS cộng thêm vợ, chồng, con cháu nội-ngoại của nhóm đảng-viên bám chặt chế-độ vì quyền-lợi và bổng-lộc này nữa, thì cộng lại phải lên tới 20 triệu người. Như thế thì con số 90 triệu người cùng đồng-thuận chấp-nhận Cờ Vàng như ĐC đặt ra sẽ không bao giờ đạt tới.

              Những người ủng-hộ ĐC có thể cho rằng người viết chẻ sợi tóc ra làm đôi và cố-ý bắt-bẻ để đả-phá một người đang đấu-tranh đối-đầu với CSVN. Phê-phán là quyền tự-do của mỗi người, nhưng vì trách-nhiệm của lương-tri con người bắt người viết phải nhắc-nhở là trong điạ-hạt chính-trị, chúng ta không thể thờ-ơ và dễ-dãi được. Trong sinh-hoạt đấu-tranh và chính-trị, mọi phe-phái đều khai-thác mọi sơ-hở của nhau và trong mọi văn-bản, mọi thoả-ước, mọi hiệp-định người ta gài nhau từng dấu chấm, từng dấu phẩy. Người Quốc-Gia VN thờ-ơ và dễ-dãi nên chúng ta luôn luôn thất-bại và là nạn-nhân trước những đòn-phép của đối-phương. Sự hấp-tấp, lạc-quan và hời-hợt của chúng ta trong đời sống cá-nhân và trong sinh-hoạt hàng ngày nếu có thất-bại thì cũng chỉ thiệt-hại cho cá-nhân mình hoặc cho gia-đình, nhưng sự sai-lầm trong chính-trị sẽ có thể dẫn tới những hoạ-kiếp vô-cùng cho nhiều thế-hệ con cháu chúng ta!.

 D.- Nỗ-lực tạo Vỏ Bọc cho ĐC/NVH:

Việc ông Đinh-quang-Truật vì xúc-cảm cá-nhân nên đem Cờ Vàng tặng ĐC là điều không nên làm, nhưng không đáng trách vì đúng ra, chúng ta nên để ĐC tự chọn lấy chỗ đứng của mình để từ đó mọi người biết và đánh-giá đúng con người, lập-trường, chỗ đứng và nhất là vai-trò của ông trong việc được gọi là tống-xuất này của CSVN. Tuy nhiên, nhân việc tặng cờ tại Phi-trường Los Angeles, người ta hiểu ra rằng từ thâm-tâm, hoặc vì sứ-mạng mà có thể ĐC đã nhận-lãnh, không phù-hợp với mục-tiêu và đường lối đấu-tranh của người Việt chống Cộng chúng ta.

 Ngược lại, nếu người tặng cờ là một nhân-vật trong ban-chấp-hành của một đảng-phái hay một tổ-chức có tầm-vóc thì việc tặng cờ ấy mang ý-nghiã việc tấn-phong thủ-lãnh và sự thần-phục, quy-hàng của tổ-chức ấy đối với một người mà họ chưa tìm hiểu tận-tường đến từ phiá bên kia.

 Sau khi gặp phản-ứng bất lợi từ phiá Người Việt QG, Đài SBTN (vừa được CLB/NBTD kết-nối) đã tìm cách chữa cháy cho ĐC bằng cách tổ-chức buổi hội-luận truyền-thông vừa được nói đến ở trên và nhất là cho người đại diện SBTN ở Miền Đông HK là Võ-thành-Nhân viết văn-thư đề-nghị với ông Đoàn-hữu-Định, Chủ-tịch CĐNVQG Miền Đông HK tổ-chức đón-tiếp và trao Cờ Vàng cho ĐC  khi đương-sự đến vùng này ngày 20/11/2014; dồng thời ông Võ-thành-Nhân cũng xin    cộng-đồng ở đây cử người tháp-tùng ĐC trong buổi gặp-gỡ chính-giới HK ít ngày sau đó. Nếu người viết nhớ không lầm thì CĐNVQG Miền Đông HK đã tỏ ý thuận chiều về đề-nghị ấy!. 

Danh-dự và chính-nghĩa của Người Việt Quốc-gia đã bị chà-đạp khi ĐC/NVH tạt một xô nước bẩn vào biểu-tượng thiêng-liêng của Tổ-Quốc khi gạt bỏ Quốc-Kỳ của Dân-Tộc, của nhiều trăm ngàn chìến-hữu VNCH đã hy-sinh và hàng triệu dân Miền Nam đã nằm xuống trong cuộc chiến tự-vệ của Quân-Dân-Cán-Chính VNCH trong cuộc chiến đã qua!!!

 Nếu việc trao cờ ngày 20/11/2014 xảy ra, nó sẽ được hiểu như một màn kịch, trong đó ĐC phải miễn-cưỡng nhận Lá Cờ Vàng mà ông đã một lần từ-chối. Đó là một sự áp-chế. Chúng ta chống CS vì họ độc-tài, bóp nghẹt tự-do thì chúng ta không thể ép ĐC nhận Quốc-kỳ/VNCH mà ông ta đã không thích hoặc dị-ứng. Ngược lại, một số người khác cũng có thể lên án chủ-trương này là cố-ý tạo một VỎ BỌC (cover, couverture) cho ĐC mặc áo Người Quốc-Gia (dù ĐC không muốn) để từng bước lái người Việt hải-ngoại đi chệch hướng hầu thực-hiện đường-lối van-xin và hoà-dịu với VC như Trúc-Hồ đã nói trong Youtube cách đây ít lâu.

 http://www.youtube.com/watch?v=pbWlPNCDCz8
                 
Để trả lời câu hỏi: Trước đây anh là bộ-đội và ngay tại đây có nhiều người từng là sĩ-quan VNCH ; nếu cần phải nói đều gì với họ thì anh sẽ nói gì? Điếu-Cày nói nguyên-văn:
 “Tôi muốn nói thế này: Ở Miền Bắc đến tuổi, không đi bộ-đội thì cũng bị bắt. Đi qua một cuộc chiến, tôi đã thấy nhiều điều đau khổ trên quê-hương đất nước này. Tôi từng thấy một bà mẹ VN từng đặt lên bàn thờ di-ảnh của hai con mình ở hai chiến-tuyến khác nhau. Nhà thơ Nguyễn-Duy có nói ‘’bên nào thắng thì nhân-dân đều bại’’. Còn chúng ta vì lý-do này hay lý-do kia từng đứng ở hai đầu chiến-tuyến và tôi cũng nói đến các vị cựu chiến-binh từng tham-chiến tại VN cũng như vậy thôi. Bây giờ là lúc chúng ta hàn-gắn Dân-tộc VN. Bây giờ là lúc bắt tay vào hợp-tác và phát-triển với bạn-bè trên cộng-đồng quốc-tế. Vì vậy, chúng ta hãy xếp lại quá-khứ, xếp lại sự khác biệt để cùng đấu-tranh vì một mục-đích vì tương-lai của dân-tộc. Còn những chính-quyền đã đem lại sự đau-khổ cho người dân thì, giờ mọi người đã nhận rõ và bây giờ chúng ta đấu-tranh vì một tương-lai VN đoàn-kết, hoà-hợp và phát-triển’’. (Hết trích).


Lẽ ra, người viết còn nhiều điều phải nói, nhưng thời-gian ĐC đi tiếp-xúc với Cộng-đồng NVQG ở Miền Đông HK sắp đến và việc cưỡng-chế nhận cờ sẽ xảy ra nên chúng tôi tạm chấm-dứt bài viết ở đây để góp-ý kịp thời với ông Đoàn-hữu-Định và BCH cộng-đồng người Việt QG tại các tiểu-bang lân-cận đừng bồng-bột dính-líu tới vấn-đề phức-tạp và gai-góc này để quý-vị còn có thể cùng đi chung đường với những người chủ-trương phải đào tận gốc chủ-nghĩa và cơ-chế CS tại VN để tránh họa mất nước. Mục-tiêu của CSVN từ năm 1990 đến bây giờ là làm thái-thú cho Tầu-Cộng để giữ quyền và giữ Đảng. Dân-Tộc VN chỉ có thể vô-hiệu-hoá Thoả-Ước Thành-Đô 1990 mà những tên VC chóp-bu đã ký bằng một cuộc cách-mạng thực-sự và triệt-để trước năm 2020.

  Phần Kết:
            Từ hơn một thập niên trước 1975, Việt Nam thiếu những người lãnh-đạo đủ tầm-vóc có khuynh-hướng tự-chủ để quyết-định vận-mệnh của Đất Nước và cũng từ đó, người dân mất dần tinh-thần tự-lập. Nhiều người nghĩ rằng tương-lai của dân-tộc phụ-thuộc vào sự dàn-xếp, định-đoạt của các Siêu-Cường trên thế-giới ; do đó, họ thiếu sự phấn-đấu để tự tạo cho mình một thế-đứng cần-thiết khiến các thế-lực quốc-tế tin-tưởng khi xếp-đặt bàn-cờ thế-giới. Quần-chúng buông xuôi và các đảng-phái chỉ chú-trọng vào việc vận-động hậu-trường chính-trị để đợi đèn xanh từ quyết-định của các nước lớn.
            Tâm-lý đợi-chờ, thụ-động ấy sẽ đưa dân-tộc này đến chỗ diệt-vong và thái-độ lệ-thuộc ấy phải được tẩy rửa khỏi đầu óc của chúng ta. Sự sợ-hãi, ngại đổ mồ-hôi, sợ hy-sinh sẽ làm cho chúng ta mỗi ngày một bạc-nhược hơn và bạo-lực sẽ muôn đời thống-trị chúng ta.

             Người Tây-Phương có một câu ngạn-ngữ để tự nhủ mình, dùng làm phương châm cho đời sống: ‘’Aide-toi, le ciel t’aidera’’ nên họ luôn luôn chủ-động và đó là mấu-chốt của sự thành-công và tiến-bộ. Chúng ta không thể tiếp-tục khoanh tay chờ hoặc nằm dưới gốc cây đợi sung rụng vì không ai yêu-thương, giúp-đỡ chúng ta nếu chúng ta không xả-thân tự cứu.
              Đèn xanh của Mỹ mà nhiều người mong-đợi sẽ chẳng bao giờ có nếu người dân trong nước vẫn thờ-ơ với số-phận của chính mình. Quan-niệm của Mỹ là chỉ yểm-trợ những giải-pháp khả-thi và có thể thành-công, chứ không hành-động vì cảm-tính như chúng ta.

             Dân-chủ, Tự-do và tương-lai của Dân-tộc phải trả bằng mồ-hôi, nước mắt và máu của chính mình. Nó sẽ chẳng bao giờ đến vì những thỉnh-nguyện-thư hoặc qua những buổi điều-trần có tính-cách hình-thức tại Quốc-Hội hay tại Bộ Ngoại-Giao của những nước Âu, Mỹ. Đấy chỉ là những yếu-tố phụ-thuộc, những chất xúc-tác thêm vào nỗ-lực chính của người dân đang bị kìm-kẹp ở VN. Nỗ-lực chính không có mà chỉ xoay quanh các yếu-tố phụ-thuộc thì kết-quả sẽ ra sao, chắc mọi người đã biết!.

THẾ-HUY.
Paris, 16/11/2014.







Một bài phản biện rất hay, khách quan chỉ dựa trên phân tích của "lý lẽ" mà bỏ qua "cảm tính". Người viết có một trình độ nhận thức sâu sắc, những phản biện khó có thể bài bác. Những bài đả kích ĐC đã tan rã như băng gặp sức nóng của lửa.
Cần xét lại những luận điệu đả kích này vì nó có tính cách vu cáo đầy cảm tính. Cần có cách xử sự điềm tĩnh, thâm trầm và khôn khéo giữa "chân" và "giả", nhất là tránh thói "cả vú lấp miệng em".
"Thêm bạn bớt thù", sáng suốt trong nhận thức và chín chắn trong hành xử là kim chỉ nam cho mọi người, mọi giới.


Mạnh SJ