Vietnam

=== =====

Thursday, April 16, 2015

Sự Thật & Những Thủ Đoạn Khốn Nạn



Date: Wed, 15 Apr 2015 09:57:35 +0200
From: acl5
Subject: Sự Thật & Những Thủ Đoạn Khốn Nạn của NGUYỄN NGỌC NGẠN

                            ĐỂ RỘNG ĐƯỜNG DƯ LUẬN , XIN MỜI ĐỌC . ACL 16

 
Sự Thật & Những Thủ Đoạn Khốn Nạn

Lê Thành Quang


Để chối bỏ một sự thật, những tên đốn mạt nhất thường dùng đến những tiểu xảo nhưng lại nằm trong kỹ thuật siêu đẳng của nghề tuyên truyền: xúi bẩy qua báo chí, đài phát thanh, làm phim, làm video, bỏ nhỏ theo lối tôi nói ông nghe, đừng nói cho ai nghe, v.v. và dĩ nhiên, phần nào đó, đối với những kẻ mù mờ, thiếu hay không có nhận thức, bọn này còn có thể đạt được một số ít hiệu quả, nhưng tuyệt nhiên, với đại khối những người hiểu biết, “xảo thủ thuật” này càng cao càng chuốc lấy thảm bại.

Đất nước Việt Nam trải dài hơn 4000 năm văn hiến và lịch sử đã được chứng nghiệm bằng những sự thật phân minh: ai là tên bán nước, ai là người đã có công giữ nước và sự thật hiển nhiên đó, khó có thể để cho bất cứ một ai, hay một tập đoàn thế lực nào có thể bóp méo, vo tròn trong những mục tiêu riêng của họ. 

Cuộc chiến tranh ý thức hệ toàn cầu xảy ra tại Việt Nam đã chính thức chấm dứt về mặt hình thái (theo nghĩa không còn những trận chiến bom rơi đạn pháo), với chiến thắng của Cộng sản Bắc Việt. Cho đến nay, trước những bí mật đã được bật mí, trước những lời phản tỉnh của nhiều nhân vật nổi tiếng khắp hoàn cầu (một thời đã cổ vũ cuộc chiến tranh bất nhân, phi nghĩa do bọn Cộng sản chủ trương), dư luận thế giới đã công nhận: chính bọn Cộng sản Việt Nam là tay sai của bọn Cộng sản quốc tế, là kẻ gây chiến tại Việt Nam trong âm mưu xích hóa toàn cầu và chiến thắng 30/4/1975 là kết quả của một cuộc xâm lăng bằng bạo lực, nhưng cũng là khởi điểm cho một sự phá sản của toàn khối Cộng sản quốc tế.  

Chiến thắng đó không hề được gọi là chiến thắng theo nghĩa chính danh và chính quyền của bọn chiến thắng cũng không hề được những người có lương tâm gọi là chính quyền. Riêng người Việt tị nạn Cộng sản chúng ta và tuyệt đại đa số người Việt tại quốc nội thì gọi chính quyền Cộng sản hiện tại là bạo quyền.  

Trong lúc bạo quyền Hà Nội và đảng ăn cướp Cộng sản Việt Nam cố sức kêu gào, đấm ngực để chạy cái tội "đã làm tan nát Việt Nam, đưa dân tộc Việt Nam vào con đường bần cùng khốn khổ nhất thế giới", thì nhân mùa Vu Lan 1997, trung tâm Thúy Nga Paris đã cho ra lò cuốn băng nhạc Paris By Night 40 với chủ đề Mẹ nhằm tiếp tay xuyên tạc lịch sử, tuyên truyền cổ súy cho bọn chó sói Cộng sản Việt Nam, xúc phạm đến anh linh hàng triệu chiến sĩ và đồng bào đã hy sinh vì chính nghĩa tự do, để chạy tội cho VC. Chọn chủ đề Mẹ, trung tâm Thúy Nga đã xảo quyệt đánh đúng tâm lý của khán thính giả khắp nơi. 

Hình ảnh Mẹ muôn đời là hình ảnh của tình thương, hình ảnh Mẹ là hình ảnh của một sự hy sinh vô bờ bến, bao la như biển rộng trời cao và hình ảnh đó bao giờ cũng hằn sâu vào tâm khảm của từng con người. Trung tâm Thúy Nga là một trung tâm phát hành băng nhạc nổi tiếng về diễn viên, ca sĩ chọn lọc và cảnh quay rất công phu. Paris By Night 40 khơi động đúng điểm cần thiết: sự nhớ nhung thương tiếc người đã xẻ thịt sinh ra mình, niềm thương nỗi nhớ quê hương... của người tha hương. Nhạc trầm buồn, ray rứt, du dương, cộng thêm những vần thơ nói về Mẹ của nhiều thi sĩ nổi tiếng như: Hà Huyền Chi, Duyên Anh, Thái Thủy, Nguyễn Đình Toàn, Nguyễn Ngọc Danh, Nguyễn Bính, Lâm Hảo Dũng, Minh Đức Hoài Trinh, Vi Khuê, Kiên Giang, Hà Huy Hà... giúp cho người xem có được những giây phút đích thực trầm tư, hướng về Mẹ trong vị thế một người con chân thành nghĩ về Mẹ thân thương của chính mình. Nhưng, khốn nạn thay, phần ngoại cảnh ghép cho cuốn băng đã khiến người xem không thể không nguyền rủa tập đoàn Thúy Nga Paris là một bọn khốn kiếp, ăn cơm Quốc gia thờ ma Cộng sản. 

Kỹ thuật tuyên truyên vừa kém, vừa ngu ngốc, vừa lộ liễu... đến nỗi, bọn "chàng hảng nửa chừng" chuyên chủ trương hủy bỏ cờ quốc gia màu vàng ba sọc đỏ cũng phải bấm bụng lên tiếng. - Gần hết cuốn 1, ca sĩ Don Ho với bài Ca Dao Mẹ (nhạc và lời của Trịnh Công Sơn) nồng nàn tha thiết, diễn tả hình ảnh đầm ấm bên nhau của một cặp vợ chồng với đứa con trai nhỏ dại tại một miền quê Việt Nam, cho đến câu "chiến tranh ngục tù" thì một đoàn trực thăng VNCH, một đoàn khu trục cơ của không lực Hoa Kỳ xuất hiện từ trên bầu trời, ầm ầm bắn xối xả xóm làng và người mẹ đã ôm con chạy trốn. - Đoạn cuối của chương trình, lúc ca sĩ Khánh Ly đang trình diễn bài Mẹ Năm 2000 của Phạm Duy, ngoại cảnh phụ diễn là một con chim bồ câu thả một hạt giống đỏ xuống một cánh đồng lúa đang lên đòng và cánh đồng đã nhanh chóng biến thành một đồng lúa phì nhiêu để sau cùng, một em nhỏ mang tấm bản đồ Việt Nam màu vàng hình chữ S và phân phát cho dân làng những nhánh lúa đỏ chói.

 Tất cả những hình ảnh ngoại hình nối kết nhau, lồng vào trong một nội dung có chủ đề nghe qua rất thân thương "Mẹ" đã cho người xem thấy đầy đủ ý đồ, mục tiêu bất chính trong âm mưu cố tình xuyên tạc sự thật lịch sử để chạy tội cho bọn tội đồ dân tộc Cộng sản Việt Nam. Những người trong lớp tuổi trung niên trở lên, ít nhiều có liên quan trực tiếp đến cuộc chiến tranh Việt Nam, liên quan đến cuộc sống khốn cùng dưới chế độ Cộng sản đều phẫn nộ. Những thanh thiếu niên sinh ra và lớn lên tại Hoa Kỳ chưa hề hiểu nguyên nhân cuộc chiến sẽ hoang mang. 

Trung tâm Thúy Nga thiếu gì tài liệu gợi lên những hình ảnh đau khổ do chiến tranh gây ra mà lại ghép những hình ảnh ngược đời, nghịch lý và hoàn toàn không có một hình ảnh nào về những tên chủ chiến mang nón cối, dép râu và nón tai bèo, để cố tình gây cho người xem một ấn tượng "chính VNCH và Hoa Kỳ là phía chủ trương chiến tranh"? Ông, bà Giám Đốc trung tâm Thúy Nga có thể vì lớn tuổi mà suy nghĩ lú lẫn trong lần cho người về Việt Nam móc nối thành lập một chi nhánh tại Việt Nam năm trước, hoặc, có thể đang bận diễn tuồng "bà ăn nem thì ông ăn chả" để cho ra một cái quái thai, nhưng thuyết minh sư Nguyễn Ngọc Ngạn, một nhà văn từ lâu vẫn che được cái đuôi trở cờ qua những tác phẩm chống Cộng không lẽ kiến thức cũng chỉ từng đó thôi sao? 

Cuốn video rõ ràng đã có mục đích xuyên tạc sự thật để tuyên truyền rằng: quê hương Việt Nam bị tàn phá, dân tộc Việt Nam đang điêu linh hoàn toàn do VNCH và Hoa Kỳ; cố tình vờ đi, không thèm đề cập hay giải thích đến một sự thật lịch sử đã được kiểm nghiệm: Chính Cộng sản Việt Nam là bọn chủ chiến với bom đạn, súng cối, xe tăng, hỏa tiễn của Nga Tàu để bần cùng hóa 70 triệu người dân Việt. Thuyết-minh-sư điếm Nguyễn Ngọc Ngạn trầm giọng thiết tha: "Mỗi con người đều có một bà mẹ bằng xương bằng thịt. Bà mẹ đã sinh ra và trực tiếp nuôi..." Rồi nhẹ nhàng: "Nhưng trên tất cả, có Mẹ Việt Nam, người mẹ chung của giống nòi. Mẹ Âu Cơ trong huyền thoại mấy ngàn năm về trước trọn đường dài dựng nước và giữ nước trùng trùng những điêu tàn là Mẹ Việt Nam triền miên nhỏ lệ..." 

Xong lớn họng kêu gào: "Thế kỷ mới, Mẹ đang mở rộng cánh tay đón đàn con bốn phương cùng chung sức xây lại căn nhà Việt Nam để góp mặt với nhân loại..." Hỡi ông nhà văn trở cờ Nguyễn Ngọc Ngạn: Mẹ ở đâu? Mẹ của chính nghĩa hay Mẹ của bạo tàn, phi nghĩa bất nhân? Ông Nguyễn Ngọc Ngạn đừng quên rằng: Mẹ của chế độ Cộng sản Việt Nam theo kiểu Huyền Thoại Mẹ do Trịnh Công Sơn rặn ra sau 30/4/1975 chỉ là một con mẹ phá bĩnh, đầy hận thù, chuyên dẫn đàn con vào chỗ chết, do Nhân Mưu của bọn chính trị bộ trung ương Cộng dảng dàn dựng để lập thế Nhân Hoà trong cuộc chiến phi nghĩa do bọn chúng chủ xướng mà thôi. Hình ảnh "con mụ này" không bao giờ là Mẹ cao quý của dân tộc Việt Nam. "Tranh thủ" những câu nói và thơ của người khác, Nguyễn Ngọc Ngạn tiếp: "Cuộc chiến cũ sẽ coi là tiền kiếp. 

Hai mươi năm trước Cao Tần đã khẳng quyết như vậy và mọi người hãy cất tiếng nói mãnh liệt như Hoàng Phong Linh Võ Đại Tôn rằng: Mẹ Việt Nam ơi! Chúng con vẫn còn đây..."  Rồi đập bàn thờ kêu gọi "hãy xóa bỏ hận thù, quên đi quá khứ" đặng sống chung hòa bình với bọn ăn cướp trên chủ nghĩa yêu thương: "Hãy xóa hết mọi ranh giới của chủ nghĩa, của giáo điều để chỉ còn lại một chủ nghĩa duy nhất, đó là chủ nghĩa yêu thương đặt trên niềm tự hào giống nòi. Những con nước xuất phát từ một nguồn. Những đứa con xa nhà rải rác khắp năm châu vẫn hằng nhắn với Mẹ một lời hứa thiết tha như nhà thơ Thái Thủy mấy mươi năm trước: ...Con đi say tình viễn xứ, Chớ có quên tình cố hương". và hạ giọng: "Vâng, chẳng lúc nào quên tình cố hương..." Ô hay! Cái nhà ông Nguyễn Ngọc Ngạn. Sao ông mau quên thế? Ông "thuyết minh" sao mà y chang lý luận của bọn Cộng sản, rập khuôn đúng với bọn hòa giải quá vậy?  

Ông nhà văn trở cờ Nguyễn Ngọc Ngạn ơi! Nếu giả thử có thằng ma bùn nào đó, xông vào nhà ông, trói cổ ông lại, hiếp dâm vợ con ông ngay trước mặt ông, xong rồi hắn tống cổ ông ra khỏi nhà. Một thời gian sau, hắn trở lại, nhẹ nhàng thuyết giảng hòa giải hòa hợp: "Thôi ông Ngạn khốn khổ ơi! Tôi thương ông lắm, chuyện đã qua và đã thành quá khứ. Ông đừng để bụng nữa. Hãy về đây xây lại căn nhà chung của "chúng ta" đừng để hàng xóm nó cười cho mà nát mả." thì ông có dám OK để giựt cái giải "Đạo Đức" hay không?

Trước đây, đồng hương quý Nguyễn Ngọc Ngạn không hẳn vì văn tài mà do tinh thần và lập trường chống Cộng của ông khi chưa lộ đuôi cáo hồ. Hôm nay, đồng hương sẽ dứt khoát kịch liệt lên án cái tội trở cờ, làm giàu bằng cách hèn hạ xuyên tạc lịch sử của Nguyễn Ngọc Ngạn.

Nguyễn Ngọc Ngạn chuyển ngành, làm MC cho trung tâm Thúy Nga đã tự làm giảm giá trị của mình (nếu thật sự Nguyễn Ngọc Ngạn có giá trị). Nguyễn Ngọc Ngạn "ăn cây nào, rào cây ấy", dầu cho cây ấy đã chuẩn bị để nhuộm đỏ, là Ngạn đã thực hiện đúng cái "nghĩa" của một tên "vô sỉ".

Chuyện Nguyễn Ngọc Ngạn không còn có gì để bàn. Thiên hạ chả ai có thừa thời gian để khóc người đời xưa. Có điều, từ bây giờ, hình ảnh Nguyễn Ngọc Ngạn dạo nọ chỉ là hình ảnh một thằng chó săn, rình rập đâm sau lưng chiến sĩ và đồng bào hải ngoại cũng như đồng bào quốc nội sẽ không bao giờ phai mờ trong tinh thần đấu tranh chung.

Dư luận khắp nơi phẫn uất phản đối, kêu gọi tẩy chay Thúy Nga Paris vì bị xúc phạm, vì đã lầm ủng hộ một tập đoàn nghệ thuật ma quỷ dối người trên lập trường của người Quốc gia tị nạn Cộng sản.
Tin tức ghi nhận mới nhất, từ một nhân vật trong giới nghệ thuật ca nhạc tại San Jose cho hay: Khi bị giới nghệ sĩ chất vấn, trách cứ nhẹ, Tô Văn Lai, Giám Đốc Thúy Nga đã trả lời rất chi là "có học": "Thúy Nga làm băng dở như c. vậy, nhưng chỗ nào có phân thì luôn có ruồi". Ông Lai này ngon quả là ngon. 

Đã theo Cộng lại còn thách thức đồng hương. Trên một thư ngỏ chính thức, ghi ngày 20 tháng 8 năm 1997, gởi cho các hội đoàn, cơ quan truyền thông, khán thính giả, Tô Văn Lai đã xin lỗi và tỏ ý hối tiếc "sự cố" đã xảy ra là do kỹ thuật lắp ráp "lầm" và đồng thời nhắc lại những cuốn băng có chủ đề vững chắc như: Nước Non Ngàn Dặm Ra Đi, Giã Biệt Saigon, Giọt Nước Mắt Cho Việt Nam... như là một dấu ấn chứng minh tinh thần và lập trường chính trị của Thúy Nga Paris. Thúy Nga và Tô Văn Lai thất thu hay bội thu vì có thể rất có nhiều người muốn mua cuốn băng tai nạn Paris By Night 40 để xem tập đoàn này theo Việt Cộng kiểu nào? Nghệ thuật, thủ đoạn xuyên tạc, bôi bẩn sự thật ra sao?

Điều đáng nói ở đây lại chính là: Bát nước đã hắt đi rất khó hốt lại được. Những cảm tình xưa cũ của đồng hương hải ngoại và của cả đồng bào trong nước dành cho Thúy Nga Paris sẽ theo lời kêu gọi của thuyết-minh-sư trở cờ Nguyễn Ngọc Ngạn mà chính thức "đi vào tiền kiếp", để trong lòng từng người, không bao giờ còn có sự hiện diện của Trung Tâm Thúy Nga Paris.


LÊ THÀNH QUANG
1997


__._,_.___

Posted by: =?utf-8?B?TkdVWeG7hE4gVsOCTiBUw5lORw