Vietnam

=== =====

Wednesday, April 29, 2015

Tâm bút : Tản mạn về Ngày 30 Tháng Tư (Cao Nguyên)


  


 

 

Tháng Tư đang đi qua. Nỗi buồn chưa chịu lắng.
Bởi chắc chắn một điều là không thể tách rời quá khứ khỏi cuộc đời mình, nhất là quá khứ của một cuộc hành trình đầy chông gai, cuồng lũ và bão lửa. Do bất trắc của thiên nhiên hợp cùng sự cuồng nộ của lòng người giữa dòng đời nghiệt ngã!
Quá khứ của một thời như vậy làm sao quên? Biết nhớ là đau thương, nhưng muốn quên là không thể. Quên là tự phản bội với chính mình, phản bội với những người cùng đồng hành trong thời điểm nghiệt ngã đó.
Quên là từ chối trách nhiệm của một người dân đối với quốc gia, dân tộc. Thấm thía hơn, ai muốn quên là cố tình đốt cháy căn cước tị nạn, trong đó có cả lời thề và lời xin lỗi. Xin lỗi quê hương Việt Nam đã đành đoạn rời xa mang theo tâm niệm hi sinh vì tổ quốc mà trách nhiệm chưa tròn. Đồng thời xin lỗi quê hương thứ hai đã cưu mang mình vì không giữ trọn lời thề của một công dân khi đưa tay tuyên thệ từ bỏ chế độ cộng sản.
Mai Ba Mươi
bữa nay Hai Chín
ta đếm thời gian
câm nín ngược dòng …!
Đúng, ngày mai 30 tháng 4, một điểm mốc thời gian của lịch sử Việt Nam đau thương đầy nước mắt và máu của bao nhiêu triệu người dân Miền Nam Việt Nam bị xé toạc phận người bởi quân cuồng nô phương Bắc. Một cuộc dìm chết cả đất và người dưới sức mạnh của bạo lực tàn ác. Không chỉ hôm nay, những người chung số phận lưu vong hồi tưởng và mặc niệm ngày lịch sử đau thương đó. Mà mãi mãi những thế hệ tiếp nối cần phải nhớ.
Chính vì những điều không thể quên, dẫu Tháng Tư đi qua, tâm trí vẫn còn lắng đọng những u buồn trầm uất. Trong bất chợt mỗi đêm về giấc ngủ chưa yên, tình còn thao thức với những chung chia niềm thương đau với Đất và Người.
Ai đã từng thao thức về nỗi niềm chung khi nghĩ về những tháng năm xưa của 40 năm về trước. Từ cuộc sống của bản thân và gia đình trên một miền đất hiền hòa, an cư và thịnh vượng. Bỗng dung bị cơn lốc đỏ cộng sản tràn qua gây đổ vỡ mọi an lành có được! Sự ly tán khởi đầu từ vượt đất, vượt biển xa nguồn, bỏ nước ra đi tìm sự sinh tồn nơi miền đất lạ, chấp nhận cuộc sống lưu vong, để mãi mãi nhìn về quê hương trong niềm đau vô tận!
Tôi và những đồng đội chiến binh Việt Nam Cộng Hòa, sau nhiều năm thi hành trách nhiệm bảo quốc an dân, bị cơn bão hận thù thổi bay đi tứ tán. Bao nhiêu người ngã xuống trên các con đường di tản, bao nhiêu người còn gượng sống bị gom tụ lại quăng vào các trại tù lao động khổ sai.
Bao nhiêu năm sống trong các trại tù oan nghiệt đó, chúng tôi hiểu thân phận mình đã bị biến thành loài sinh vật chịu kiếp đọa đày. May thay còn điểm tựa lương tri giữ mình đứng thẳng với sự yểm trợ niềm tin của Gia Đình và Tổ Quốc. Để có ngày hôm nay được sống trên vùng đất tự do gọi là quê hương thứ hai, vẫn mang trong tâm nỗi lòng người Do Thái dựng trong tim một dãi sơn hà.
Chính niềm tin và khí tiết chinh nhân đã thôi thúc những người lính già mà đồng bạn ví như những con ngựa què, vẫn tiếp bước trên hành trình dang dở để hiến thân cho cuộc sinh tồn dân chủ, tự do và phẩm giá con người. Với may mắn đôi tay còn cầm được cây bút và trong tâm còn lưu giữ được sắc cờ vàng tổ quốc thiêng liêng.
Viết là nhu cầu của cuộc sống, như hơi thở cần tiếp truyền đủ máu cho con tim còn nhịp khát khao dẫn lực chân tình về với ngày mai có thế hệ cháu con sẫn sàng tiếp nhận. Viết để chuyển tải từ hôm nay đến ngàn sau tâm tư của một người dân mất nước:
Đất không Nước và ta người tàn phế
Vói hai tay không thể chạm Quê Hương!
Hai tay không thể chạm Quê Hương, chỉ còn biết chạm Quê Hương bằng hơi thở nồng nhiệt của mình. Những hơi thở mang niềm hy vọng tạo nên những ngọn lửa đốt cháy sự khắc nghiệt của dòng đời, làm tan rã lòng thù hận của thế lực đương quyền.
40 năm quá dài và quá đủ để người Miền Bắc thấu hiểu tấm lòng của Đất và Người Miền Nam. Đủ để những người cộng sản hiểu rõ ai giải phóng ai. Và ai thắng ai khi nhìn thấu nỗi lòng nhân dân cả nước! Điều rõ ràng mình bạch là sự điêu tàn của cả Đất và Người trên quê hương không chỉ do nguyên nhân chiến tranh để lại. Mà còn là sự tàn phá cùng tận của chủ nghĩa thống trị vì lợi ích cá nhân và đảng hệ.
Mỗi một gợi ý về niềm đau của đất nước, về nỗi thống khổ của người dân nơi quê nhà là mỗi trở mình thao thức. Hơn hai mươi năm chịu cuộc lưu vong, bao nhiêu dòng nghĩ chảy tràn cảm xúc thương đau xuống ngòi bút. Hằng triệu con chữ ngậm ngùi vượt đêm thao thức bày tỏ cùng thế gian nỗi tủi buồn của một chinh nhân, cũng là nạn nhân và chứng nhân của cuộc chiến hai mươi năm khốc liệt.
Biến cố tang thương của Đất và Dân Việt trong ngày 30 tháng 4 năm 1975. Luôn biết là buồn lắm, nhưng không thể quên là sự nghịch lý của cuộc đời, là sự bi đát của một quốc gia nhược tiểu sát liền biên giới với một nước lớn luôn nuôi mộng bá quyền thiên hạ. Một nghìn năm đô hộ giặc Tàu của thế kỷ xưa không chỉ là nỗi ám ảnh của quá khứ, mà là hiện thực của hôm nay với họa xâm lăng của cộng sản Trung Hoa đang là những vấn nạn của những tấm lòng còn thao thức với quê hương.
@
Hôm nay những ngày cuối của Tháng Tư buồn. Những gì tôi viết từ những cảm xúc của một người dân Việt lưu vong gởi chia xẻ cùng các bạn tạm thời lấy những dấu chấm than (!!!) ghim trên vách thời gian luân chuyển. Để nhìn ngày mai ngoài khung cửa với màu cờ vàng phất phới bay hòa vui với màu hồng hoa anh đào mùa Xuân mới. Cùng dâng lời nguyện cầu cho quê hương thanh bình và nhân dân ấm no, hạnh phúc trong một thể chế tự do dân chủ. Xin cho không còn những Tháng Tư Đen tiếp nối.
Hôm nay và ngày mai tôi sẽ cùng các bạn trẻ tay nắm tay đi dưới màu cờ vàng hát những bản tình ca quê hương, hát trong niềm yêu thương của những người Việt Nam luôn hướng về Quê Mẹ.
Chúc các bạn của tôi mạnh bước đi lên trên hành trình tranh đấu vì một Việt Nam quang vinh với niềm tin chính nghĩa và lòng dân sẽ chiến thắng bạo tàn. Tái lập kỷ nguyên Việt Tộc anh hùng và kỷ cương Lạc Hồng bất diệt.
Trân trọng,
Cao Nguyên
Washington.DC - April 29, 2015

 
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
__._,_.___

Posted by: Nhat Lung