Vietnam

=== =====

Tuesday, April 28, 2015

Thư gửi Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam

 
Thưa quý Ông trí thức, nhân sĩ...

- Nhận thấy phương án đấu tranh bằng kiến nghị của quý Ông gởi BCT đảng CSVN không hề có tác dụng( giống như nước đổ đầu Vịt )
- Nhận thấy các Ông có lòng với đất nước dân tộc qua tinh thần của bản kiến nghị...đồng thời phơi bày sự hủ hóa của đảng Cộng sản dưới sự lảnh đạo của Trọng,Dũng, Sang.
-Nhận thấy hầu hết quý Ông là đảng viên đảng CSVN và không có ý định xé thẻ đảng(bỏ đảng, ít ra trong hiện tại) !
Vì vậy :
Tại sao các Ông không thẳng thắng đối đầu trực tiếp với đảng Cộng sản Việt Nam đương quyền, bằng cách:

a/ Công khai ra mắt đảng, với danh xưng là đảng "Cộng sản chính thống",để chống lại đảng Cộng sản hủ hóa( hay chệch hướng ) Trọng, Dũng, Sang đang cầm quyền !
( hiến pháp VC quy định: đảng Cộng sản là đảng duy nhất được hoạt động tại VN,
như vậy đảng của các Ông/Bà sẽ được bảo vệ bởi hiến pháp, vì cũng là đảng Cộng sản !
b/ Thách thứ đảng Cộng sản chệch hướng, một sự đối chất công khai về hiện tình của đất nước ?!
c/ Thách thức lảnh đạo đảng công khai tài sản, chứng minh bản chất chuyên chính vô sản của cán bộ đảng đương thời ?!
d/ Thách thức Sang, Trọng, Dũng công khai về mật ước Thành Đô cũng như những văn kiện đã ký kết với Trung Cộng trong thời gian qua ?!
e/ Thách thức toàn thể cán bộ lảnh đạo đảng công khai chứng minh các văn bằng, học vị bản thân !?
........

Còn rất nhiều điều mà các Ông/ Bà có thể đề ra, tôi chỉ nêu một vài trường hợp điển hình mà thôi ! điều quan trọng ở đây là: nếu chúng đàn áp, bắt bớ các Ông thì chúng cũng cần bắt nhốt Dũng, Trọng, Sang vì họ cũng là đảng viên Cộng sản như các Ông vậy !

Chúc các Ông may mắn.

JMhung Phan

--------------------------------------------
On Fri, 4/24/15, Dien bien hoa binh

Subject: [DDCL] Thư gửi Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam
To:
Date: Friday, April 24, 2015, 5:31 PM


 









Thư gửi Bộ Chính trị, Ban Chấp
hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt
Nam







Chúng
tôi, những người bức xúc về vận nước, chân
thành gửi đến Bộ
Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương Đảng
Cộng sản Việt Nam, những
người đang chịu trách nhiệm trước lịch sử
dân tộc mấy lời tâm huyết đề
nghị được xem xét.
1.
 Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng vừa kết thúc
chuyến
đi Trung Quốc và đã có thông cáo chung Việt Nam
– Trung Quốc, rồi lại
sẽ có chuyến đi Mỹ mà thời gian và mục đích
chưa được công bố rõ ràng.
Chưa bao giờ những vấn đề đối ngoại của
đất nước ta diễn ra dồn dập và
quyết liệt như thế. Những vấn đề ấy gắn
liền với những quyết sách đối
nội và tác động mạnh mẽ lẫn nhau trong tình
hình Trung Quốc đang đẩy tới
mưu đồ chiến lược bá quyền của họ, nhằm
làm cho Việt Nam suy yếu, chịu
khuất phục hay lệ thuộc vào Trung Quốc. Họ
dùng nhiều thủ đoạn từ tinh
vi đến trắng trợn để dụ dỗ, mua chuộc, thâm
nhập, lũng đoạn, uy hiếp,
lấn chiếm không chỉ trên Biển Đông mà còn
trên nhiều địa bàn khác, không
chỉ xâm phạm lãnh thổ, lãnh hải mà còn thâm
nhập và gây hại về kinh tế,
chính trị, văn hóa, xã hội; đồng thời tìm
cách “chia để trị” các nước
ASEAN nhằm đối phó với việc Hoa Kỳ thực hiện
chiến lược xoay trục sang
Châu Á.
Đây
chính là một thách đố gay gắt bản lĩnh của
những người gánh vác
trọng trách, hoặc biết chớp lấy thời cơ, đưa
dân tộc đi tới, hay lại để
vuột mất cơ hội, khiến đất nước bị chìm
sâu vào sự lệ thuộc, tiếp tục
chịu sức ép nặng nề của chủ nghĩa bành
trướng Đại Hán thời Tập Cận Bình.
2. Những ai có sự
hiểu biết sơ đẳng về mối quan hệ
Việt – Trung trong lịch sử, đặc biệt trong
những năm tái lập lại quan hệ
sau cuộc chiến tranh xâm lược đẫm máu của
hơn nửa triệu quân Trung Quốc
tại biên giới 1979 bằng hội nghị Thành Đô
1990, đặc biệt là những hành
động gây hấn ở Biển Đông, hạ đặt giàn
khoan HD981, nguy hiểm nhất là ráo
riết thực hiện “chiến dịch xây đảo nhân
tạo”, đều hiểu việc Tập Cận
Bình hối hả mời Nguyễn Phú Trọng là nhằm
thực hiện những toan tính nham
hiểm và xảo quyệt gì.
Màn
diễn về nghi thức đón tiếp trọng thể với
những lời đường mật nhằm
tranh thủ những người nhẹ dạ cả tin để làm
mờ bớt đi những áp lực nặng
nề đang gây phẫn nộ trong nhân dân Việt Nam,
đặc biệt là để cản trở tiến
trình Việt Nam tham gia TPP đang được xúc tiến
mạnh mẽ. Những diễn biến
thời cuộc đang gây lo ngại trong nhân dân, nhất
là trong giới trí thức.
3. Làm sao có thể
tin được Tập Cân Bình và giới cầm
quyền Bắc Kinh hiện nay khi mà lời nói của họ
không đi đôi với việc làm.
Thông cáo chung Việt – Trung ngày 8.4.2015 nêu
nhiều hứa hẹn duy trì
hòa bình, ổn định ở biển Đông, nhưng không
nói gì đến cam kết tôn trọng
luật pháp quốc tế, đặc biệt là Công ước

Liên Hiệp Quốc về luật biển năm
1982. Như vậy cơ sở quan trọng nhất cả về
pháp lý và đạo lý để giải
quyết tranh chấp ở Biển Đông bị bỏ qua. Vì
thế, Thông cáo chưa kịp ráo
mực thì ngày 9.4.2015 Hoa Xuân Oánh, người phát
ngôn Bộ Ngoại giao Trung
Quốc đã lên tiếng về việc xây đảo nhân
tạo và thách thức dư luận: “đất Trung Quốc, Trung Quốc
cứ xây, không nước nào có quyền nói này nói
nọ” tiếp tục luận điệu ngang ngược
của Vương Nghị, Ngoại trưởng Trung Quốc.
Bằng
máu và nước mắt, người Việt Nam đã quá hiểu
bụng dạ của giới cầm
quyền Băc Kinh. Họ đang ra sức lừa bịp bằng
cái chiêu bài “cùng
chung ý thức hệ xã hội chủ nghĩa”
để thao túng một nước láng giềng vốn không
bao giờ chịu khất phục, nay
buộc phải lệ thuộc vào những toan tính cho
những lợi ích nước lớn của
họ:
Thông
đồng với các nước lớn áp đặt những bất
lợi cho Việt Nam tại
hội nghị Genève năm 1954 nhằm mưu tính những
lợi ích riêng của Trung
Quốc, là một ví dụ.Thông
cáo Thượng Hải do Richard Nixon và Chu Ân Lai ký
ngày
28.2.1972 nếu gọi đúng tên, chính là thông cáo
được viết bằng máu của
người Việt Nam, là một ví dụ đau đớn
khác.Rồi
cuộc đánh chiếm Hoàng Sa ngày 19.1.1974 với sự
làm ngơ của Mỹ,
và cực kỳ dã man là dùng Khmer Đỏ gây ra cuộc

chiến biên giới Tây Nam
1976-1978 ngay khi Việt Nam vừa bước ra khỏi
chiến tranh mình còn đầy
thương tích, cốt chặn đứng một Việt Nam phục
hồi và lớn mạnh làm trở
ngại cho mưu đồ độc chiếm Biển Đông và uy
hiếp các nước Đông Nam Á, để
rồi năm 1979 phát động cuộc chiến tranh biên
giới phía bắc.
Vậy thì
khi “hai bên
nhìn lại truyền thống tốt đẹp kề vai sát
cánh, ủng hộ lẫn nhau, giúp đỡ lẫn nhau của
nhân dân hai nước”, như Thông cáo Việt – Trung viết,
ông Nguyễn Phú Trọng và ông Tập Cận Bình có
nhìn lại những điều dẫn ra ở trên không? Cũng
như vậy, khi hô hào “duy trì
đại cục quan hệ Việt – Trung và hòa bình, ổn
định ở Biển Đông”
thì việc Trung Quốc sau khi cướp rồi mở rộng
đảo Gạc Ma của Việt Nam,
hiện đang gấp rút chi hàng chục tỷ đô la cho
các công trình mở rộng Đá
Chữ Thập thuộc quần đảo Trường Sa liệu có
nằm trong cái “đại cục” đó
không, có là hành động “láng giềng tốt, bạn bè
tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt” mà
Thông cáo rêu rao không?
Bằng
những gì đã và đang diễn ra, chúng tôi, cũng
như tất cả những
người Việt Nam có lương tri từng hiểu rõ
những mưu toan thâm độc của
giới cầm quyền Bắc Kinh, làm sao có thể tin vào
những lời đường mật
trong Thông cáo về “Chương
trình hành động triển khai quan hệ đối
tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt Nam –
Trung Quốc”, thúc đẩy hợp
tác thực chất trên các lĩnh vực giữa hai nước
đạt tiến triển mới” như Thông cáo

viết.
4. Càng thiết tha
với tình hữu nghị láng giềng giữa
nhân dân hai nước bao đời sống cạnh nhau, càng
phải cảnh giác vạch trần
những thủ đoạn nham hiểm, những lời lừa mị,
bịp bợm của giới cầm quyền
Băc Kinh hiện nay nhằm mua chuộc, thao túng một
số người quá mơ hồ về
những hứa hẹn viển vông “cùng chung ý thức hệ xã
hội chủ nghĩa” muốn dựa vào Trung Quốc
để củng cố quyền lực đang nắm giữ.
Phải kiên quyết không
để xảy ra một “Thành Đô thứ hai”!
Muốn
thế, phải ôn lại quyết sách giữ nước của
ông cha ta với khí
phách kiên cường, biết cương biết nhu, biết
đánh biết đàm, và quan trọng
nhất là biết vun đắp cho sức mạnh của cả
dân tộc “Vua tôi
đồng tâm, anh em hòa mục, cả nước góp sức,
khoan thư sức dân để làm kế sâu rễ bền gốc,
đó là thượng sách giữ nước”
như lời Đức Thánh Trần. Biết quên thù riêng
để cùng dồn sức đánh giặc
cứu nước như Trần Quang Khải và Trần Quốc
Tuấn trong thế kỷ 13, biết
dũng mãnh thần tốc đánh tan mười vạn quân
Thanh song đã dự liệu trước
“từ lệnh” để lập lại hoà hiếu với
địch thủ khổng lồ như Quang Trung đã
làm trong thế kỷ 18.
Trong
tháng Tư lịch sử này, để vun đắp sức mạnh
của cả dân tộc đứng
vững trong vị thế địa – chính trị oái oăm
vẫn có thể hoà hiếu với nước
láng giềng khổng lồ ấy thì trước hết phải
biết phát huy truyền thống
khoan dung khởi đầu từ cương lĩnh dựng nước
của Khúc Hạo năm 907: “chính
sự cốt chuộng sự khoan dung giản dị khiến cho
trăm họ đều được yên vui”.
Theo tinh thần đó, để dẹp bỏ thù hận, Trần
Thánh Tông sai đốt các tráp
biểu hàng giặc của bọn tiểu nhân hèn nhát năm
1289. Một ví dụ sống động
nữa ngay sau Cách mạng Tháng 8.1945 là quyết sách
táo bạo và dũng cảm
của Hồ Chí Minh đặt lợi ích của Tổ quốc
lên trên hết và trước hết: “Đảng
tuyên bố tự giải tán, sự thật là Đảng rút
vào bí mật. Do dự là hỏng
hết, Đảng phải quyết đoán mau chóng, phải
dùng phương pháp – dù là những
phương pháp đau đớn – để cứu vãn tình
thế” vào ngày 11.11.1945.
5. Vào thời khắc
quyết định hiện nay trong bối cảnh
Trung Quốc ngày càng phơi bày bộ mặt của một
siêu cường ham hố và hiếu
chiến đang bị công luận trong khu vực Đông Nam
Á, Đông Á và cả thế giới
lên án, cùng lúc với chiến lược xoay trục sang
Châu Á – Thái Bình Dương
của Mỹ, Việt Nam chúng ta đang đứng trước
thách thức và vận hội mới.
Vượt qua thách thức để tạo ra một bước
đột phá, bứt khỏi sự kìm kẹp, áp
lực nặng nề trong “quỹ đạo” của Trung
Quốc, hay khiếp nhược đầu hàng
trước những dụ dỗ, mua chuộc hoặc uy hiếp,
đe doạ của giới cầm quyền
hiếu chiến Băc Kinh để tiếp tục chìm sâu vào
khủng hoảng, sụp đổ niềm
tin, khiến cho đất nước lạc hậu và lạc
điệu với thời đại. Trở thành
thành viên của TPP là một cái mốc có ý nghĩa
để đất nước ta đón lấy vận
hội mới.
Phải
trên một nền tảng mới với luật chơi mới,
dám chấp nhận cái giá
phải trả cho một bước chuyển mình, nền kinh
tế Việt Nam mới có điều kiện
để tránh được nguy cơ tụt hậu xa hơn về
kinh tế so với các nước trong
khu vực và thế giới. Cũng trên nền tảng ấy,
những vấn đề khác tuy sẽ còn
gay go, song mới có lực thúc đẩy để thực
hiện. Hy vọng rằng ông Tổng bí
thư Nguyễn Phú Trọng sẽ đáp ứng được mong
mỏi ấy, thể hiện được ý chí
mạnh mẽ ấy của cả dân tộc khi ông thực
hiện chuyến công du đến Mỹ sắp
tới.
Vả chăng, mong mỏi
ấy, ý chí ấy hoàn toàn có điều kiện thực
hiện khi
đó là đòi hỏi của cả Việt Nam và Hoa Kỳ vì
lợi ích của cả hai. TPP là
lời tuyên bố tuyệt đối cam kết chiến lược
của Hoa Kỳ về sự hiện diện của
Hoa Kỳ ở khu vực Châu Á – Thái Bình Dương
lâu dài, điều này có ý‎ nghĩa
thúc đẩy rất lớn với Việt Nam, đất nước
đang cần bước đột phá để bứt
lên. Chẳng những thế, “TPP là một cách thức để
bảo đảm rằng Hoa Kỳ không đơn giản nhường
lại quyền đặt ra quy tắc cho Trung Quốc”
như tuyên bố của tổng thống Barack Obama trong
phát biểu thường niên trước Quốc hội Hoa Kỳ
vào tháng 1.2014.
Chúng ta
không cần và cũng không nhằm liên minh với một
nước để chống
lại nước thứ ba, song lại rất cần liên minh
với ai có thể giúp chúng ta
thêm sức mạnh chống lại kẻ cướp đang xông
vào nhà mình. Chúng ta đã có
bài học về các nước lớn vì lợi ích riêng
của họ, biến nước nhỏ thành con
tốt trên bàn cờ chính trị, để quyết giữ
vững bản lĩnh của một dân tộc
không chịu khuất phục trước mọi áp lực.
Nhưng phải sòng phẳng nói rằng:
lúc này đây thực lực của Mỹ đang là một
sức mạnh giúp chúng ta giữ vững
chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc ta trên
biển cũng như trên đất liền.
Gia nhập TPP cũng là một trong những nhân tố góp
vào quyết sách giữ nước
và phát triển đất nước bền vững. Hành
động thiết thực nhằm thúc đẩy
tiến trình gia nhập TPP chính là đòi hỏi bức
xúc của nhân dân Việt Nam
hôm nay. Và như vậy cũng là đòi hỏi của lịch
sử. Hãy đi vào lịch sử như
những người thúc đẩy lịch sử chứ không là
tội đồ của lịch sử.
Trong
nỗi bức xúc của những người đang ưu tư về
vận nước, chúng tôi
hy vọng rằng những tiếng nói tâm huyết của
chúng tôi đến được với toàn
thể các ủy viên Bộ Chính trị, tất cả ủy
viên Ban Chấp hành Trung ương
Đảng Cộng sản Việt Nam và sẽ nhận được
hồi âm. Tốt hơn nữa, nếu có được
một buổi gặp để chúng tôi trực tiếp trao
đổi với đại diện của Bộ Chính
trị và Ban Chấp hành Trung ương thì càng có ý
nghĩa.
Kính
thư,
Ngày
18.4.2015
Nguyễn
Trọng Vĩnh, Thiếu tướng QĐNDVN, nguyên Ủy viên
dự khuyết Ban
Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam,
nguyên Đại sứ đặc mệnh toàn
quyền Việt Nam tại Trung Quốc từ năm 1974 đến
1987, Hà NộiNguyễn
Đình Đầu, nhà nghiên cứu, Ủy viên Ủy ban Mặt
trận Tổ quốc Việt Nam, TPHCMHoàng
Tuỵ, Giáo sư toán học, nguyên Chủ tịch Viện
IDS, Hà NộiHuỳnh
Tấn Mẫm, bác sĩ, nguyên Chủ tịch Tổng hội
Sinh viên Sài Gòn
(trước 1975), Đại biểu Quốc hội khóa 6, Ủy
viên Ủy ban Mặt trận Tổ quốc
Việt Nam TPHCMLê
Công Giàu, nguyên Tổng Thư ký Tổng Hội Sinh viên
Sài Gòn 1966,
nguyên Phó Bí thư thường trực Thành đoàn Thanh
niên Cộng sản TPHCM,
nguyên Giám đốc Trung tâm xúc tiến thương mại
và đầu tư (ITPC), TPHCMHuỳnh Kim Báu, nguyên Tổng
Thư ký Hội Trí thức Yêu nước TPHCMNguyễn Văn Ly (Tư Kết),
nguyên Thư ký của đc Mai Chí Thọ, TPHCMTương Lai, nguyên Viện
trưởng Viện Xã hội học Việt Nam, nguyên thành
viên tổ Tư vấn của Thủ tướng Võ Văn Kiệt,
Phan Văn Khải, nguyên thành
viên Viện IDS, TPHCMTống
Văn Công, nguyên Tổng biên tập Báo Lao động,
TPHCMĐào Công Tiến,
nguyên hiệu trưởng Đại học Kinh tế TPHCM,
nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng,
TPHCMPhaolô Nguyễn
Thái Hợp, Giám mục Giáo phận VinhHuỳnh
Công Minh, linh mục Giáo phận Sài GònLê Quốc Thăng, linh mục,
Tổng giáo phận Sài GònNguyễn
Quốc Thái, nhà báo, TPHCMVõ Văn
Thôn, nguyên Giám đốc Sở Tư pháp TPHCMBùi Tiến An, đảng viên
hưu trí, cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên cán
bộ Ban Dân vận Thành ủy TPHCMKha Lương Ngãi, nguyên Phó
Tổng biên tập báo Sài Gòn Giải phóng,
TPHCMLê Thân,
hưu trí, cựu tù chính trị Côn Đảo, TPHCMHạ
Đình Nguyên, nguyên Chủ tịch Ủy ban Hành động
thuộc Tổng hội Sinh viên Sài Gòn, cựu tù chính
trị Côn Đảo, TPHCMHồ
Hiếu, nhà giáo Sài Gòn, phong trào Tranh thủ Dân
chủ Đà Lạt 1966, nguyên Chánh văn phòng Ban Dân
vận Thành ủy TPHCMTô Lê
Sơn, kỹ sư, thành viên CLB Lê Hiếu Đằng,
TPHCMHà Thúc
Huy, PGS.TS. Hóa học, Giảng dạy Đại học,
TPHCMHà Quang
Vinh, cán bộ hưu trí Quận 5, TPHCMLưu
Trọng Văn, nhà văn, nhà nghiên cứu văn hoá,
TPHCMCao Lập,
cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên Giám đốc Khu
Du lịch Bình QuớiHoàng
Hưng, nhà thơ, dịch giả, nhà báo tự do
TPHCMChu Hảo,
nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ,
nguyên thành viên Viện IDS, Giám đốc Nhà Xuất
bản Tri Thức, Hà NộiHồ Uy
Liêm, nguyên Phó Chủ tịch Liên hiệp Hội KHKT
Việt Nam, Hà NộiPhạm
Khiêm Ích, nguyên Phó Viện trưởng Viện Thông tin
Khoa học Xã hội, Hà NộiNguyễn
Thị Ngọc Toản, Đại tá, GS, bác sĩ, cựu chiến
binh, Hà NộiNguyễn
Thị Ngọc Trai, nhà văn, nguyên Phó Tổng Biên
tập báo Văn Nghệ, Hội Nhà Văn Việt Nam, Hà
NộiNguyễn
Nguyên Bình, hội viên Nhà văn Hà NộiNguyễn
Văn Tuyến, Đại tá, cựu chiến binh, Hà
NộiPhạm
Xuân Phương, Đại tá, Cựu chiến binh, Hà
NộiNguyễn
Đăng Quang, Đại tá, nguyên cán bộ Bộ Công an,
Hà NộiVũ Linh,
nguyên cán bộ giảng dạy Đại học Bách Khoa Hà
NộiNguyễn
Kim Chi, Nghệ sĩ ưu tú, Hà NộiNguyễn
Hữu Châu Phan, nhà nghiên cứu văn hoá,
HuếTô
Nhuận Vỹ, nhà văn, HuếNguyễn
Đắc Xuân, nhà văn, nhà nghiên cứu lịch sử văn
hoá Huế, hiện sống tại HuếBùi Văn
Bồng, Đại tá, nhà báo, nguyên Trưởng ban Đại
diện báo Quân đội Nhân dân khu vực miền Tây
Nam bộ, Cần ThơTrần
Thế Việt, nguyên Bí thư Thành ủy Đà Lạt, Lâm
Đồng
Các tác
giả gửi BVN.