|
Lựa chọn sáng suốt trước “khúc quanh” lịch
sử – Bản lĩnh Người lãnh đạo
Thường Dân
Lịch sử
bao giờ cũng vậy: vào những thời khắc đặc biệt cần có những quyết định đột
phá đó là lúc “khúc quanh” hay bước ngoặt lịch sử xuất hiện: lúc đó mâu
thuẫn đã đến mức đòi hỏi Người lãnh đạo đội ngũ các cá nhân, hay tổ chức)
phải có những quyết định đúng đắn, dứt khoát để cùng với cả tập thể –
toàn dân tộc – vượt lên phía trước.
Vậy:
“khúc quanh” của lịch sử là gì? Đó là khi mà Diễn biến của tình hình trở
nên Đặc biệt: xuất hiện những sự kiện có tính đột phá, đột biến có tính đảo
ngược hay thay đổi hướng đi của một con người, một cộng đồng, một dân tộc.
Những
biến đổi tiềm tàng của tình hình nước ta hiện nay đòi hỏi những người
lãnh đạo phải có quyết định kịp thời, đúng đắn nếu không sẽ dẫn đến đổ vỡ,
mất mát, tụt hậu, kéo lùi bước tiến của xã hội.
Cách mạng
thật sự là gì? Đó phải chăng là một công cuộc Đổi mới làm chấn hưng đất
nước để tiến bộ? (Còn làm ngược lại chính là “phản cách mạng”).
Bài
này chỉ xin bàn đôi nét về vấn đề thời cơ, tức câu hỏi về “khúc quanh” hiện
thời của Đất nước.
Nhận định
về thời cơ tức là xác định tình hình đất nước đã thật sự “nước sôi lửa bỏng”
hay chưa.
Căn cứ
vào đâu? Có rất nhiều vấn đề cả về chiều rộng và bề sâu. Chỉ xin đi vào một
vài điểm:
Trong
nước
thì:
-
Chỉ xét về Chính trị: nạn tham nhũng tràn lan (vô phương
cứu chữa?): Hội nghị Trung ương 4 không đạt yêu cầu (nói cách khác:
thất bại), Hội nghị Trung ương 6 không kỷ luật được ai (kể cả “đồng chí
X”) – lòng tin của dân xuống rất thấp, nạn tham nhũng chưa có cách nào khả
dĩ có thể “trị” hay chí ít giảm bớt được.
Ai tham nhũng? “Bầy sâu” phá hoại
“cái đất nước này” là những ai? “Không ít” những kẻ kết thành bè cánh để
hình thành các “nhóm lợi ích” làm thất thoát hàng nhiều nghìn tỉ đồng của
đất nước là những ai?
Dân thường có làm được không? Đảng viên thường có thực
hiện được không? Nếu không nắm giữ những chức vụ quan trọng (từ phường xã
trở lên đến cấp tỉnh, các Bộ ngành trung ương và các cấp chóp bu của Đất
nước) thì có làm được không? Hay chỉ có những “đồng chí” có quyền chức mới
có thể “làm được” tất cả những điều kể trên?
Xin
thưa:
-
Có đấy: cô y tá (có lẽ “chức” này gần thấp”sát đất” rồi) ở trạm xá hay bệnh
viện sẽ tiêm thuốc cho bệnh nhân “mạnh hay nhẹ tay”, tùy thuộc vào việc
trong hồ sơ y bạ có kẹp “màu” hay không? Chưa nói đến các khoa, các bác
sĩ.
Rồi đến các thầy, cô giáo, v.v. Dĩ nhiên không phải tất cả, nhưng chắc
chắn “không ít”, nghĩa là nhiều, rất nhiều… và nếu là phổ biến thì đó là
gì, nếu không phải là sự băng hoại hay xuống cấp trầm trọng của Đạo
đức xã hội? Các lớp học, các trường học “thi đua” dẫn đến cùng nhau đạt
90-98% học sinh khá giỏi trở lên.
Cơ quan, công sở, công ty thì “luôn
hoàn thành kế hoạch năm sau cao hơn năm trước”. “Bệnh thành tích” là một
cách nói, nói trắng ra: đó là tệ dối trá lan tràn trong phạm vi
toàn xã hội (từ trẻ con đến người lớn, từ gia đình đến nhà trường, xã hội,
từ địa phương đến trung ương, từ doanh nghiệp đến các Bộ ngành). Đến mức
trong xã hội ai sống thật thà, ngay thẳng bị coi là “lập dị”.
Xin học? Tiền.
Xin việc? Tiền.
Lên chức, lên lương? Tiền.
Nhà và đất (phi pháp)? Tiền. “Chạy
án” bằng gì? Tiền.
Quyền cao, chức trọng muốn có? Tiền và “rất nhiều tiền”.
Xu thế của sự ngự trị của “văn hóa tiền” (nếu có thể gọi như thế) vẫn
đang mở rộng và phát triển và đi cùng với nó là sự xuống cấp trong hầu hết
các lĩnh vực (văn hóa, giáo dục, y tế,…) của xã hội.
-
Kinh tế suy thoái, doanh nghiệp lỗ lã phá sản hàng loạt, doanh nhân sa
sút, thất nghiệp trầm trọng.
-
Văn hóa, nghệ thuật có nhiều biểu hiện trì trệ,…
Mới
đây nhất: Hội nghị Trung ương 7 nêu 6 việc, nhưng thực chất cái việc (1
trong 6) được dư luận quan tâm nhất là bầu nhân sự cấp cao (Bộ Chính trị)
thì chệch “quĩ đạo” (của Bộ Chính trị và Tổng Bí thư?). Nội bộ chia rẽ,
phe phái, xu thế “trên bảo dưới không nghe” trong nội tình Đảng lãnh đạo
xem ra khó đảo ngược!
Trong
nước tình hình như thế đã bi đát chưa? Nguyên nhân gốc rễ nằm ở chỗ nào?
Nguyên nhân của các nguyên nhân là ở đâu? Nội hàm của “lỗi hệ thống” hay
“lỗi cơ chế” là gì?
Ta đã và đang làm thế nào? “Thiên hạ” xưa và nay người
ta làm thế nào?
Người ta đang sống “trong lầm than” ra sao?? Nếu xác định
đúng là Lỗi hệ thống thì tất yếu phải thay đổi cái “Hệ thống” lạc hậu đó
đi. (Làm thế nào? Dĩ nhiên việc này phải làm từng bước, một cách khôn
ngoan…, nhưng đó không phải là trọng tâm của bài viết này).
Đó là
tình hình bên trong.
Đối
ngoại thì sao?Nóng
nhất là quan hệ Việt-Trung. Biển Đông đang dậy sóng chắc không ai không
biết.
Dã tâm của “các đồng chí” ở phía Bắc từ Mao – Đặng cho đến Giang-Hồ
và nay là Tập chắc chắn không mấy thay đổi mà chỉ thấy ngày càng nham hiểm
hơn, hung hãn hơn, trắng trợn hơn. Mao đe dọa xâm lược và can thiệp. Đặng
Tiểu Bình thì xua quân đánh thật “trên toàn tuyến biên giới”. Giang – Hồ
thì ngoài mặt hữu hảo sau lưng xâm lấn biên giới, chơi con bài kinh tế và
“quyền lực mềm”.
Đến Tập Cận Bình thì ngoài công cuộc “xâm lăng” về kinh
tế một cách bài bản mà chúng ta đều biết về rừng đầu nguồn, dự án bô-xít
Tây Nguyên,… ta hãy nhìn ra Biển Đông xem. Nào bản đồ “lưỡi bò”, cắt cáp,
thành lập huyện Tam Sa, tổ chức tua du lịch đảo đến chuyện ức hiếp, bắt bớ
ngư dân Việt là “chuyện thường ngày ở Biển”.
Vậy là lịch sử từ hàng ngàn
năm qua đến nay vẫn chưa có gì khác: mưu đồ thôn tính, nô dịch, chèn ép
dân – nước Việt của “người bạn lớn” phương bắc không hề thay đổi!
Ngày
nay không chỉ Việt Nam, mà cả thế giới gồm cả Nga, Mỹ, Nhật, Ấn Độ, EU,
các nước ASEAN, các nước Châu Phi, v.v. đang dõi theo và cảnh giác trước
“người khổng lồ trung tâm thế giới” – Trung Quốc: Các chuyển động địa-chính
trị, kinh tế thế giới đang được “vẽ lại” và bổ sung bằng những sự thật mới
nhất với các bước đi có tính toán “thâm hậu” và ngông nghênh của Trung Quốc!
Tóm lại,
xét cả trong lẫn ngoài: Vận mệnh đất nước, cơ đồ dân tộc đang đứng trước
những thử thách thật sự nghiêm trọng. Hơn lúc nào hết những người
đang lãnh đạo đất nước Việt Nam – Đảng, Nhà nước, Quốc hội – cần hết sức
tỉnh táo, dám hy sinh quyền lợi cá nhân và “phe nhóm” để tìm ra con đường
và những bước đi thích hợp nhất cho dân tộc. Con đường đó chắc chắn phải
nhằm mục tiêu chấn hưng đất nước, giữ vững sự toàn vẹn giang sơn do cha
ông ta để lại. Con đường ấy chắc chắn phải huy động được sức mạnh của ý
chí, lòng yêu nước và trí tuệ của toàn dân tộc Việt Nam.
Con đường đó phải đưa dân ta sải bước cùng thời đại – sánh vai với
các quốc gia tiên tiến trên thế giới.
Khúc
quanh lịch sử đã và đang xuất hiện rồi… các nhân tài đất Việt sắp bước
vào trung tâm vũ đài lịch sử chưa?
Bản lĩnh của người lãnh đạo lúc này là
biết lắng nghe và dám “bất vị thân” mà lựa chọn những người có Tâm và Tầm
đứng ra giúp nước! Bản lĩnh lãnh đạo trước hết thể hiện ở chỗ biết THẬT SỰ
Vì Dân, Tin Dân và Dựa hẳn vào Dân.
Bởi không ai khác: chính Nhân dân Việt
Nam sẽ là người quyết định vận mạng của mình. Lịch sử đã và sẽ luôn là vậy.
Toàn Dân tộc đã sẵn sàng!
T.
D.
Tác giả
gửi trực tiếp cho BVN.
|
|
|
No comments:
Post a Comment
Thanks for your Comment